Gió Thổi Bán Hạ Tập 18 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 18] Sếp Hứa, hôm đó ở bên ngoài trại tạm giam, tôi đã nói rất nhiều lời khốn nạn, cô đừng để bụng nhé. Không phải tôi mới được ra ngoài sao, tinh thần có chút không bình thường. À thì…
Cô nói đúng, thương nhân mà, vẫn phải trao đổi chứ, đúng không? Phải bàn bạc chứ, đúng không? Hôm đó đã anh nói gì? Hôm… hôm đó tôi nói gì không quan trọng. Sếp Cầu, anh biết sao con cá này chết không? Chắc chắn chúng rất hối hận
Vì ban đầu bơi lội, giãy giụa một cách mù quáng nên mới chết khó coi như vậy. Chết rồi còn bị làm thành cá khô. Anh nói xem, đây là báo ứng mà anh nói đấy, đúng không? À, Tiểu Hứa à. Cho dù là báo ứng
Thì cũng phải có kết thúc đúng không? Hơn nữa bây giờ anh ấy đã trả giá nhiều lắm rồi, cũng đến lúc… Sếp Hứa, cô là đại nhân thì rộng lượng, chúng ta có thể cho qua chuyện này không? Sếp Cầu, tôi không ngờ anh tàn nhẫn vậy đấy.
Vậy mà anh lại để Quách Khải Đông chịu tội thay anh, bất ngờ thật. Hôm đó đón anh khỏi trại tạm giam, tôi muốn nói chuyện tử tế với anh, muốn cho anh một cơ hội để chúng ta làm ăn với nhau. Nhưng anh lại dùng cơ hội đó để mắng chửi tôi.
Bây giờ anh muốn bàn chuyện làm ăn với tôi, muộn rồi. Được rồi. Tiểu Hứa à, tôi nghe thấy rồi, những gì cô vừa nói đều đúng hết. Cô xem, chuyện thành ra thế này đều vì thép loại 2 của tỉnh. Đúng không, cô xem,
Mọi người làm tổn thương lẫn nhau, chẳng ai được lợi hết, chúng ta cũng phải nghĩ cách giải quyết chứ đúng không? Chúng tôi qua đây, thật sự… thật sự là thành tâm mà. Đúng không? Làm ăn cùng nhau nhiều năm vậy rồi, mọi người đều hiểu nhau, biết nhau cả rồi,
Có gì mà giải quyết không nổi. Tôi hiểu rồi. Ý của sếp Ngũ là trước khi các anh đến đã bàn với nhau rồi đúng không? Có ý rồi đúng không? Đúng vậy, thế này đi, bốn người chúng ta mỗi người chi 25%, cô xem có hợp lý không?
Có việc này tôi phải nói luôn, chuyện là Lão Phùng ấy không chi được khoản này, cậu ấy chỉ chi được 10%, còn 15% còn lại thì cô, tôi, Lão Cầu, mỗi người 5%, được không? Thật ra 15% đó tôi muốn hết. Nhưng nếu làm theo ý của anh
Cũng không phải không được. Sau này Chủ tịch của xưởng thép này là tôi, pháp nhân cũng phải là tôi. Tiểu Hứa này, tôi là anh lớn, dù có xuôi tai hay không tôi cũng phải nói. Cô có từng nghĩ chưa, cô có gánh vác được tương lai của xưởng thép này không?
Đây không như cô mua bán thép phế liệu hồi trước, tay này mua xong tay kia bán ra được đâu. Đây là doanh nghiệp, xưởng thép là doanh nghiệp, doanh nghiệp thì phải kinh doanh, kinh doanh cô có biết không? Cô… cô điều hành doanh nghiệp bao giờ chưa? Tiểu Hứa,
Cô không thể ăn một hơi mập thây luôn được. Cô kiểm soát, cô điều khiển, thế cô có từng nghĩ mấy người chi tiền như chúng tôi yên tâm không? Cô hỏi Lão Cầu, Lão Phùng xem họ có yên tâm không? Có gì mà không yên tâm? Anh là tiền bối,
Tôi không hiểu thì anh có thể dạy. Tôi bảo đảm mọi người chúng ta cùng làm, tôi sẽ vô cùng tôn trọng từng đối tác của mình. Nhưng xưởng thép này phải là do tôi quyết định. Cô… không suy nghĩ lại nữa sao? Anh không nghĩ lại nữa sao? Anh Phùng,
Vào văn phòng tôi uống trà đi. Đại ca, không cứu vãn được rồi, anh bỏ cuộc đi. Hứa Bán Hạ đã quyết tâm rồi. Đúng là không còn đường lui nữa rồi. Mới pha đấy, hơi nóng. Nói đi, có chuyện gì thế? Trước khi ly hôn đã đánh một trận. Ly hôn?
Anh với cục cưng của anh á? Đây là do cục cưng nhà anh làm hết à? Dữ dằn thế. Sao lại ly hôn nữa rồi? Đã bao lâu đâu mà. Anh Phùng, hay là anh làm cùng tôi đi. Tôi cũng không cần anh chi tiền. Tôi thì
Không phải là không làm cùng cô. Cô xem đám chúng ta quen nhau lâu vậy rồi. Tiểu Hứa, cô có biết tại sao thương nhân Tân Hải chúng ta có thể thành đạt khắp thế giới không? Chính là vì chúng ta đoàn kết. Không phải tôi muốn khuyên cô, tôi… tôi…
Quyết định thế nào thì cô tự quyết định, nhưng cô có thể cân nhắc lại không? Tôi thật lòng chỉ muốn giúp anh. Được. Nếu cô không chê, muốn giúp tôi thật thì hay là cô giúp tôi thu mua lại xưởng của tôi. Tôi thu mua xưởng của anh thì anh làm gì?
Tôi mệt rồi, muốn về làng quê hưởng thụ cuộc sống về hưu sớm. Nếu như lúc nào cô mệt thì đến tìm tôi, tôi mời cô ăn măng, ăn thịt nướng. Tôi đi đây. Ngồi lát đi. Thôi, tôi về đây. Anh Phùng. Thế anh còn tin tình yêu không? Tiểu Trần sao rồi?
Ổn lắm. Châu Thiến luôn ở bên anh ấy, anh ấy vui lắm. Hai người họ còn đi ăn thịt nướng nữa. Sếp, hay là tôi đi với cô nhé. Một mình cô qua đó tôi không yên tâm. Lần này tôi đến Đông Bắc sẽ làm cho xong vấn đề thiết bị.
Chắc chắn tôi sẽ lấy được xưởng thép. Phải để Tiểu Trần thấy được ngày đó. Thời gian không còn nhiều nữa. ♫Thẩm Dương à Thẩm Dương, quê hương tôi♫ ♫Đèn đuốc trên đường sáng huy hoàng♫ ♫Người qua lại khắp phố phường ngõ hẻm♫ ♫Khoác lên trang phục ngày lễ♫
♫Chủ nghĩa xã hội nhà cao lầu rộng♫ ♫Sừng sững trên Thẩm Dương cũ kĩ♫ ♫Đó là nơi tôi vẫn thường ở♫ ♫Tự lực cánh sinh xây dựng lại quê hương♫ Lấy cái gì dán lên thế? Sao mà khó lấy ra thế? Mất cả sức. Xẻng tôi cùn luôn rồi đây này.
Còn bao nhiêu? Không ít đâu, bên đó. Bên tường kia một đống. Khắp tường luôn. Ngày nào cũng dán, ngày nào cũng dán. Không chịu dừng. Làm cái trò này đúng thật là… Sao chắc thế? Không lấy ra được. Ngày nào cũng dán, ngày nào cũng dán. Lạnh thế này, đông cứng rồi.
Một ngày làm sao gỡ hết đây? Chắc quá đấy. Lại còn bắt tôi gỡ cho sạch. Bên này có này. Bên kia còn à? Bên tường kia nhiều lắm. Bên nào cơ? Bên tường kia kìa. Đúng rồi, hàng kia. Bên kia còn không? Nhiều lắm, hàng bên kia.
Mau làm đi, làm xong còn về ăn cơm. – Lề mề quá. – Phiền chết mất. Anh ơi. Cho hỏi ký túc của xưởng thép này đi hướng kia à? Cô làm gì thế? Tôi muốn tìm Giám đốc xưởng hoặc là thư ký để hỏi chuyện của xưởng. Cô từ đâu tới?
Tôi ở nơi khác tới. Cô có phải phóng viên không? Mau biến đi. Đừng tưởng đổi người khác thì lẻn vào được. Gì thế? Kỳ lạ. Ai là phóng viên? Tôi nói cô nghe, cô về nói với mấy ông bà già kia rõ ràng vào, tìm phóng viên hay ai đến
Đều vô dụng thôi. Chỗ này phải dỡ bỏ, nghe rõ chưa? Trong túi cô là gì vậy? Mở ra xem nào. Làm gì thế? Tôi xem trong túi cô có gì. – Anh đừng động vào túi của tôi. – Xem nào, xem nào. Mở ra, mở ra. Cô mở túi ra.
Tôi gọi cảnh sát đấy. Xem nào. Anh đừng động vào tôi. – Các người làm gì đấy? – Mở túi ra. – Làm gì đấy? – Cô lấy túi ra đây. Tôi báo cảnh sát đấy. Cô báo cảnh sát cũng vô dụng. Làm gì thế? Các người làm gì thế?
Cô bỏ túi xuống. Anh biến đi. Ai cho các người xé? Ai cho các người xé? Ai cho các người xé? Ai cho các người xé? Ai cho cậu dán? Dán rồi không được xé. Đây là nhà tôi, nhà tôi. Ai cho các người xé? Nhà cậu thì sao? Nhà cậu…
Mau cút đi, cút đi. Hôm nay tôi… Tôi cứ xé đấy, làm sao? Các người đừng đánh nhau nữa. Tôi báo cảnh sát đấy. Cho cậu dán này. Đừng đánh nữa. Tôi báo cảnh sát đấy. Đừng đánh nữa. Tôi báo cảnh sát đấy, đừng đánh nữa. Tôi báo cảnh sát đấy.
Đừng đánh nữa. Được. Tôi báo cảnh sát đấy. Đừng đánh nữa. Dừng tay. Dừng tay. Tránh ra hết cho tôi. Dừng tay. Đứng im. Đứng im. Đứng im. Đi. Im miệng. Đi, đi, đi. Đi. Đi, đi, đi. Cái người kia, chuyển lời giúp tôi, số 201 tòa nhà 56, chuyển lời giúp nhé.
Mau đi. Giúp tôi. Im miệng. Nói gì hả? – Mau đi. – Chuyển lời giúp. Về đồn rồi nói. Mau lên, đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa. Đi. Số 201 tòa nhà 56. Xin chào. Cô tìm ai? Cô ơi, ở đầu đường có hai đám người đánh nhau,
Bị cảnh sát bắt đi rồi, trong đó có thể có con cô, cậu ấy bảo cháu chuyển lời với cô. Lão Giả, Tiểu Tứ lại bị bắt đi rồi. Mau, mau, mau. – Ai nói thế? – Mau vào đây, vào đây. Vào đây, vào đây, nào, nào, nào. Vào rồi nói.
Cháu… cháu nói xong rồi. Cô mau nói với mọi người xem chuyện là thế nào. Họ… họ bị… Nào, nào, nào, cô gái, ngồi xuống, cô gái. Mấy đứa bị bắt? Tầm năm, sáu người. Năm, sáu người ư? Thôi chết. Lần trước cảnh sát đã bảo nếu chúng còn gây chuyện nữa
Thì phải tạm giam 15 ngày. Mười lăm ngày cơ à? Xem ra chúng không ra được rồi. Cái đám này cứ phải tranh giành gì thế không biết. Bọn nó sai sao? Toàn do lũ khốn nạn kia. Chỗ đó lạnh lắm, đám trẻ này phải làm sao đây? Được, được, được, được rồi.
Chút nữa chúng ta cùng lên đồn đòi lũ trẻ về. Đúng. Được rồi, được rồi. Đòi lũ trẻ về. Mọi người nghĩ đơn giản quá. Đòi là được à? Nếu không thì ông tính sao? Hay… hay là bắt luôn tôi đây? Ông thôi đi. Thế thì không được.
Đã lớn tuổi thế này rồi, ông đừng gây rối vớ vẩn ở đây nữa. Vậy phải làm sao? Chúng ta không được xung đột với đồn cảnh sát. Chúng ta cứ ngồi trước cổng đồn, ngồi cả đêm. Đúng. Được rồi, được rồi. Ông còn ngồi một đêm ư? Cóng chết luôn.
Lão Giả, ông có đi cùng chúng tôi không? Ông không đi thì chúng tôi đi. Xem đi. Ai thế? Đừng lề mề vớ vẩn nữa. Bảo các người dọn thì mau dọn đi. Cậu có giỏi thì lên đây. Cậu xem tôi có đánh chết cậu không. Được rồi, được rồi.
Đừng kích động thế được không? Giải quyết được vấn đề sao? Đúng. Nếu mọi người đi thì họ cũng không thả người đâu. Lúc đó tôi ở tại đấy, đúng là họ đã đánh nhau. Đây là sự thật. Họ không có lý do gì để thả người hết.
Cô là ai? Ở đâu ra thế? Họ hàng nhà họ nhỉ? Cô ấy không phải họ hàng nhà tôi. Đúng rồi, cô bé, cô là ai thế? Tôi từ Tân Hải qua đây để làm ăn. Nghe nói xưởng ở đây sắp bị dỡ đi nên tôi qua xem máy móc.
Thế là phải dỡ rồi. Tôi nói từ góc độ của người ngoài nhé. Việc phá bỏ và di dời thì mọi người phải tìm luật sư, phải dựa vào pháp luật để giải quyết vấn đề. Xưởng cũng dỡ rồi, chúng tôi còn chẳng có cơm mà ăn,
Làm gì có tiền thuê luật sư. Hơn nữa, luật sư toàn lừa người thôi. Thế lực của họ ghê gớm lắm. Kiện lên đâu cũng thế thôi. Cắt nước, cắt điện, cắt lò sưởi, còn không trả lương nữa. Cơm còn chẳng có mà ăn thì lấy đâu ra tiền thuê luật sư?
Việc tìm luật sư không phải chúng tôi chưa từng nghĩ tới, nhưng không ai chịu nhận hết. Nếu mọi người tin tôi thì tôi sẽ tìm luật sư giúp cho. Sao cô còn xen vào chuyện thế này vậy? Hứa Bán Hạ, tôi nói cô nghe, cô đừng làm lung tung.
Cô mới tới Thẩm Dương mấy tiếng, cô không hề biết rõ mọi chuyện ở đây. [Tôi nói cô nghe, quốc gia cần cải cách,] [phải dỡ xưởng sắt thép cũ ra để xây lại] [nên là công nhân mất việc.] [Những nguời sống cả đời] [ở trong xưởng này]
[đương nhiên là không chấp nhận được rồi.] [Họ muốn gây chuyện,] [muốn bao vây đồn cảnh sát,] [cô hùa theo làm gì hả?] Tôi nói này sếp Triệu, sao lại gọi là hùa vào được? Anh không thấy thôi, anh biết họ đáng thương cỡ nào không?
Mùa đông thế này mà cắt điện, cắt nước, cắt lò sưởi, anh biết bên này lạnh thế nào không? Tôi mới ở đây mấy tiếng thôi mà tôi sắp chết cóng rồi. Không được, tôi không nhìn nổi nữa. [Hứa Bán Hạ,] có phải trời lạnh quá
Nên não cô bị đông cứng luôn rồi không? Cô có biết kiện cáo cần thời gian không? [Cô có nhiều thời gian thế à?] [Tự cô đến đó làm gì] [cô quên rồi sao?] Rốt cuộc cô có mua máy móc không? Nếu cô không mua thì về đây ngay.
Đừng có hùa linh tinh ở đấy nữa. Tôi mua máy móc, tôi cũng giúp người ta. [Anh bảo người bạn làm luật sư của mình] [đến khách sạn tìm tôi đi.] [Phá bỏ và di dời thì được] [nhưng không được ép người ta thế này chứ.] Tôi… A lô.
A lô, luật sư Lưu. Đúng, là tôi. Tôi có chút chuyện cần anh giúp. Bây giờ chúng ta đã liên kết với toàn thế giới rồi. Chào mừng mọi người chính thức trở thành cư dân mạng. Trên mạng cái gì cũng có nhé. Mọi người muốn xem gì? Tôi tìm cho nào.
Lúc trước tôi nghe người ta nói có một hòn đảo tên là Maldives, đẹp lắm. Trên mạng của cậu có không? Có rồi. Đây… Đây là Maldives à? Đúng. Châu Thiến, Châu Thiến, lại đây nào. Mau nhìn đi. Ôi trời. Trên đời này có nơi đẹp thế sao? Em nhìn biển đi,
Đẹp quá đúng không? Tôi thấy tới đây như tới thiên đường ấy, đúng không? Vậy cô không đi được đâu. Tôi phải đi trước. Chỗ này đẹp thế, chúng ta phải cùng đi chứ. Ý tôi là cô vừa nhậm chức, không có phép năm, không đi được.
Tiểu Tô, cậu cũng không đi được. Nếu cô cậu muốn đi thì cũng phải đợi chúng tôi về xong mới được đi. Đúng. Đợi… đợi mấy anh về rồi mới đi. Em muốn đi ngắm biển không? Bên bến tàu à? Đã ngắm chán biển ở chỗ bãi bùn từ lâu rồi.
Ý anh nói là biển Maldives, biển lớn xanh ngắt như bầu trời. Có muốn đi không? Anh đưa em đi. Em nghe anh hết. Em có đứa em trai à? Bố mẹ em thiên vị, rồi thì muốn em gửi nhiều tiền về nhà để nó cưới vợ ư? Yên tâm đi.
Em sẽ có tiền. Còn muốn ăn gì nữa? Ăn ít đồ ngọt đi. Vậy mua ít bánh kem nhé. Được ạ. Chúng ta chụp ảnh đi. Anh cũng phải có gì để làm kỷ niệm chứ. Hôm nay sao anh cứ nói những lời kỳ lạ thế? Kỳ lạ sao?
Chẳng kỳ lạ gì hết. Em chọn đi. Anh chọn hộ em nhé? Anh thấy cái này đẹp đấy. Cái này… Không thích à? Cái này đẹp. Em xem. Cực hợp với em. Anh Trần, những cái này là để chụp ảnh cưới. Thêm tiền. Anh nói gì thế anh Trần? Anh nói là
Thêm tiền. ♫Vào lúc nửa tỉnh nửa mơ♫ ♫Chúng ta vượt qua thời không để gặp nhau♫ Chúc mừng hai người, chúc mừng hai người Một cặp vợ chồng trẻ đẹp quá. ♫Mỗi phút đổi thành một năm♫ Một cặp trời sinh. Tốt thật. ♫Rốt cuộc kéo dài được bao lâu♫ Căng thẳng không?
Không, không căng thẳng. Nào, chú rể ôm eo cô dâu. ♫Vào lúc nửa tỉnh nửa mơ♫ ♫Chúng ta đã quên là vẫn còn ngày mai♫ ♫Quên mất giữ lại chút thời gian♫ Hoa đâu? Hoa. Tới đây. ♫Để cảm xúc này dài mãi mãi♫ Sao lại là hoa giả? Tôi muốn hoa thật.
♫Mơ hồ mở đôi mắt♫ Giả màu vẫn giống thế mà, nó còn tươi nữa. Thật đắt lắm, thật đắt lắm. ♫Tỉnh dậy thì em đã đâu mất rồi♫ Sợ gì đắt. Tôi muốn đồ thật. Thay cho tôi. ♫Trở về với giấc mơ, nhưng giấc mơ không nối tiếp♫ Được.
Được, đồ thật, đồ thật. Nào, đây rồi, có hoa thật. ♫Yêu em♫ Đồ thật tốt thế này cơ mà. ♫Như mơ như thật♫ ♫Trong chớp mắt giấc mơ không tiếp diễn♫ Hai người gần nhau hơn chút. Cô dâu, cô dâu. ♫Mơ hồ mở đôi mắt♫ Có phải cô dâu hơi kích động không?
♫Tỉnh dậy thì em đã đâu mất rồi♫ ♫Trở về với giấc mơ, nhưng giấc mơ không nối tiếp♫ ♫Yêu em♫ ♫Như mơ như thật♫ Cần dặm lại lớp trang điểm không? ♫Trong chớp mắt giấc mơ không tiếp diễn♫ Không cần. Chúng ta chụp luôn đi. Trời lạnh quá đấy.
Sếp Hứa trẻ thế này, – có ổn không thế? – Đúng thế. Sao vẫn chưa thấy đâu thế? Sao chưa quay về? Có phải làm sao rồi không? Đúng thế. Lạnh quá. Sếp Hứa này có đòi được về không? Đi đâu mất rồi? Lo quá. Xe đến rồi, xe đến rồi.
Tới rồi, tới rồi. Tới rồi, tới rồi, tới rồi. Bọn trẻ về chưa? Đúng, đúng, đúng. Ra đây nào. Sếp Hứa, về rồi à? Cảm ơn. Không cần cảm ơn tôi. Phải cảm ơn luật sư Lưu đây này. – Cảm ơn. – Đâu có, đâu có. Cảm ơn, cảm ơn nhé.
Đừng khách sáo. Mau vào nhà đi. Bên ngoài lạnh lắm. Vất vả cho cô rồi. Tôi đã gói sủi cảo, chỉ đợi mọi người về ăn thôi. Cảm ơn nhé. Lần này thật sự rất cảm ơn cô. Cái này thì phải cảm ơn luật sư Lưu.
– Phải, phải, phải. – Là anh ấy giúp đỡ đấy ạ. Tôi đã hiểu tình hình đại khái rồi. Cắt nước, cắt điện, cắt lò sưởi rõ ràng là hành vi vi phạm quy định, là uy hiếp, đe dọa. Chúng ta có thể tới tòa để kiện.
Tôi nhận sự ủy thác của sếp Hứa, đương nhiên nếu mọi người đồng ý thì tôi rất sẵn lòng làm luật sư đại diện cho mọi người, giúp mọi người theo vụ kiện này. Trước khi tới, tôi đã soạn một đơn khởi kiện, bây giờ tôi đọc cho mọi người nghe nhé.
Nếu không có ý kiến gì nữa thì ký tên lên đó. Không, không, không. Cắt điện cắt nước có phải chuyện gì to tát đâu, quan trọng là không được dỡ xưởng. Không được dỡ xưởng. Dỡ xưởng rồi thì phải làm sao? Đúng thế. Chúng tôi có cống hiến với xưởng.
Thất đức quá. Đúng không? Quá thất đức. Dỡ xưởng rồi thì chúng tôi sống sao? Chúng tôi thề chết bảo vệ xưởng. Bao đời nhà chúng tôi có tình cảm với xưởng rồi, có biết không hả? Chúng tôi đã làm cả đời rồi đúng không nào? Không thể nói dỡ là dỡ.
Đúng không? Tôi nói này, chuyện này chúng ta không được đồng ý. Được, được, được. Mọi người đừng làm loạn. Chúng ta từng người nói một được không? Sếp Hứa, luật sư Lưu, kiên quyết không được bán xưởng này. Chưa nói tới những đồng chí già đã gắn bó
Với xưởng hơn nửa đời người như chúng tôi, ngay cả những đứa trẻ như con trai tôi đây cũng đi học kĩ thuật tiên tiến vì xưởng thép này, bây giờ còn chưa có đất dụng võ mà đã đột nhiên dừng, xưởng cũng không còn nữa. Cô bảo chúng phải làm sao?
Luật sư Lưu, chúng tôi đồng ý để anh theo kiện giúp chúng tôi, chúng tôi chỉ có một yêu cầu, đó là không bán xưởng, cũng không dỡ xưởng. Đúng. Không bán, kiên quyết không dỡ. Chúng tôi là lớp người đầu tiên của xưởng sắt thép.
Chúng tôi sống ở đây cả đời rồi. Cả đời rồi đấy. Có được không? – Xưởng là mạng sống của chúng tôi. – Các người thất đức quá. Sau khi dỡ bỏ thì chúng tôi sống thế nào? Chúng tôi cạp đất à? Để chúng tôi thất nghiệp hết
Thì cạp đất mà sống à? Kiên quyết không được dỡ. Cô thấy chưa? Điều họ muốn không phải có điện có nước, điều họ muốn là giữ xưởng thép nhờ việc kiện cáo. Vậy việc này có khả năng thắng không? Không. Xưởng thép được xét duyệt mua bán đất,
Xây dựng theo chính sách, mọi trình tự của nó đều là hợp pháp. Hơn nữa, bây giờ chỉ còn lại một quy trình cuối cùng thôi, đó chính là tháo dỡ. Việc đã quyết định thì không thể thay đổi. Vậy trong quá trình đó có thể làm gì
Để giúp họ lấy thêm ít tiền bồi thường không? Vấn đề là yêu cầu của họ không phải điều này. Tăng tiền bồi thường, thế tăng tới bao nhiêu thì là cao? Bao nhiêu tiền có thể giải quyết vấn đề tương lai của hai thế hệ trong một nhà?
Anh có thể giúp tôi hẹn bên nhà đất của họ không? Tạm biệt. Đi mau đi. Hẹn giúp tôi chủ công ty nhà đất của họ. Tôi muốn nói chuyện với họ chút. Cứ căng thế này cũng không phải là cách. Sếp Hứa. Là bạn của Lão Triệu,
Tôi khuyên cô một câu thật lòng. Đừng xen vào chuyện này nữa. [Hứa Bán Hạ, cô điên rồi à?] [Không phải đi mua máy móc sao?] [Sao lại thành vượt ngàn dặm xa xôi] [để đi kiện cáo thế?] [Cô mau chóng rút khỏi đống hỗn loạn này đi.]
Tôi đã hứa với bọn họ rồi. Tôi không rút ra được. [Chút lòng đồng cảm của cô thì làm được gì?] Công ty bất động sản người ta có chính sách, có hợp đồng. Mọi thủ tục đều hợp lý, hợp pháp. [Dù cô có cố tới đâu]
[cũng không thắng được vụ kiện này đâu.] Hợp lý, hợp pháp, vậy có hợp tình không? Cô giải thích cho tôi xem thế nào là hợp tình? Thời đại đang thay đổi, [cô không thấy sao?] [Cô không hiểu ư?] [Cô nghĩ thử xem,] [ban đầu ra nước ngoài nhập thép,]
[sau khi trở về] cô suýt bị giá thép đè chết. Sao đột nhiên lật ngược tình thế được? Chẳng phải vì chính sách thay đổi sao? Lần nào cũng thế cả, có người được lợi sẽ có người bị loại. Bán Hạ, cô đừng đến Đông Bắc thì quên chuyện đấu thầu.
[Phía Ngũ Kiến Thiết không ngồi chơi đâu,] [phía chúng ta cũng đang tổng hợp lại hồ sơ đấu thầu.] [Có rất nhiều chi tiết] [phải đợi cô về thương lượng.] [Quay về đi, được không?] Nói xong chưa? Cô không bị gì chứ, Hứa Bán Hạ? Cô làm rõ tình hình được không?
Cô cũng không biết người đối diện là ai mà cô đã… Không phải tôi dọa cô, nếu cô tiếp tục như thế thì sớm muộn cũng xảy ra chuyện. [Hứa Bán Hạ,] [ban đầu khi tôi vào công ty] [chúng ta đã nói trước] [là chuyện công ty do tôi quyết định.]
[Bây giờ tôi nói cô nghe,] [quay về ngay.] Bây giờ không phải chuyện công ty mà là chuyện của tôi. [Anh cứ kệ nữa.] Được, nếu cô nói như thế, chuyện đấu thầu tôi cũng mặc kệ. Bây giờ tôi sẽ vứt lại công việc này, [chúng ta đường ai nấy đi.]
Anh dám ư? Triệu Lũy, đây là hai chuyện khác nhau. [Đây là một chuyện đấy.] Hứa Bán Hạ, tôi hỏi cô, là ai muốn đấu thầu xưởng thép này? Là cô đúng không? [Nếu bây giờ cô xảy ra chuyện,] [dù có được xưởng thép này,] [thắng thầu thì ai quản lý đây?]
[Tôi quản lý à?] Bây giờ tôi nói rõ cho cô biết, tôi không quản lý đâu. Ai thích thì đi mà quản lý. [Triệu Lũy, anh nghe kĩ cho tôi.] Anh đừng quản chuyện của tôi nữa. Nhưng chuyện đấu thầu xưởng thép, anh phải lo liệu tốt cho tôi.
Nói chung, anh không được đi đâu cả. ♫Đêm nay gió còn thổi♫ Đẹp thật. ♫Nhớ đến anh, anh thật dịu dàng♫ Họ chụp đẹp thật. ♫Những ngày tháng có anh dễ dàng hơn nhiều♫ Anh đang nói em đẹp. ♫Cũng không biến mất không tung tích♫ ♫Chỉ là nhớ anh quá nhiều♫ Anh đẹp.
♫Sao lại luôn mơ đến anh♫ Em đẹp. ♫Trên con đường tình yêu có anh♫ Hôm đấy khiến em sợ rồi đúng không? ♫Em không hề cô đơn♫ Anh xin lỗi. ♫Anh đối xử với em tốt như thế♫ Xin lỗi. ♫Lần này thật sự sẽ khác♫
Chẳng phải anh nói sẽ thêm tiền cho em sao? ♫Có lẽ em nên khiến anh thuộc về em♫ Đây là điều em nên làm. ♫Giống như việc anh luôn bảo vệ em♫ Anh cảm thấy ♫Người yêu dấu, người mà ta yêu♫ lần này anh đã yêu thật rồi. Em thì sao?
♫Cảm ơn anh đã ở bên em lâu đến thế♫ ♫Người yêu dấu, người mà ta yêu♫ Cả đời này anh chưa từng hẹn hò. ♫Đây là khoảnh khắc em thấy phấn khích nhất trong đời♫ Đây là lần đầu. Nhưng chắc đây cũng là lần cuối. Thỉnh thoảng, anh nghĩ
Đúng là đáng tiếc thật. ♫Người yêu dấu, người mà ta yêu♫ Nhưng chỉ cần anh nghĩ người đó là em ♫Đây là khoảnh khắc em thấy phấn khích nhất trong đời♫ thì không cảm thấy tiếc nữa. ♫Đây là khoảnh khắc em thấy phấn khích nhất trong đời♫ Đừng hận anh được không?
Nhìn xem, đều là của đám anh Thông. Em chưa từng thấy có người đóng phạt nhiều như thế. Mấy tháng nay họ cũng rất chăm chỉ, đóng chút tiền phạt là bình thường thôi mà. Bình thường ư? Anh đếm xem bao nhiêu tờ, đây mà bình thường sao?
Mặc kệ có bao nhiêu, đóng thôi. Dù gì chúng ta cũng có tiền. Có tiền thì có thể để họ phung phí như thế sao? Tiền xăng dầu cộng tiền sửa chữa, tính ra là uổng công làm việc cả tháng rồi. Anh đi nói họ đi. Nói thế nào đây?
Người ta quá tải cũng là để kiếm tiền cho đội xe. Chúng ta đóng chút tiền phạt cho người ta thì sao? Như anh nói thì phải đóng tiền phạt đến mức phá sản quá. Trông em nói kìa. Một đám đàn ông làm việc là thế đấy. Hơn nữa,
Bao năm nay bọn anh đều sống như vậy cả. Anh phá sản hay là toi đời rồi? Anh có quản không? Không. Được. Em quản. Em đi đâu vậy? Sao lại nóng nảy thế nhỉ? Của anh. Của anh. Đều là của anh hết. Đây là gì vậy? Của anh. Của anh.
Làm gì vậy? Nghe kĩ cho tôi. Từ nay về sau, giấy phạt của ai thì người đấy tự trả. Đại ca, đây là sao? Không hiểu à? Không hiểu thì tôi nói lại lần nữa. Từ nay về sau, tự mình đóng tiền phạt. Không đóng
Thì tôi sẽ trừ vào tiền lương của các anh để trả giúp. Nghe rõ chưa? Chị Mèo. Gần đây, các anh em chạy nhiều nên nhiều giấy phạt cũng rất bình thường. Đúng vậy. Hơn nữa chẳng phải bọn tôi làm vậy là để kiếm tiền cho đội xe sao?
Chạy nhiều thì có lý à? Chạy nhiều thì có thể không tuân thủ quy tắc giao thông à? Tôi thấy vì có người lo liệu thay các anh nên các anh không xót tiền. Tôi không tin không trị được những tật xấu này của các anh. Đại ca.
Bọn tôi cũng không cố ý. Anh quyết định hay cô ấy quyết định? Mèo Hoang. Làm gì vậy? Ra ngoài nói. Nói ở đây đi. Không trị được em đúng không? Đồng Kiêu Kỵ, Đồng Kiêu Kỵ. [Đội xe vận chuyển Hoa Bá Vương] Đồng Kiêu Kỵ. Có thể nói chuyện đàng hoàng không?
Anh thả em xuống, thả em xuống. Có thể nể mặt anh không? Anh như thế mà làm tiếp được sao? Sao không làm tiếp được? Đội xe của anh làm sao? Có lỗ không? Anh cứ nuông chiều anh em của anh như thế, lỗ là chuyện sớm muộn thôi.
Phải chỉnh đốn đội xe. Chỉnh đốn gì? Phong cách đội xe của anh là thế này, chẳng phải khó khăn mấy cũng vượt qua rồi sao? Mọi người đều vui vẻ, chẳng phải rất tốt sao? Anh chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?
Đúng vậy, anh chỉ có chút bản lĩnh như vậy, thì sao cơ? Được. Em thấy sớm muộn gì mấy anh em của anh cũng có ngày phải quay về tù. Cút đi, ăn nói xui xẻo. Anh nói đấy nhé. Mèo Hoang. Sếp Triệu. Sếp Hứa có gọi điện cho cô không? Không ạ.
Đồng Kiêu Kỵ thì sao? Có gọi điện cho cậu ấy không? Cái này tôi không biết, anh phải hỏi anh ấy. Sếp Triệu. Sếp Triệu. Đừng đi theo tôi mãi có được không? A lô, sếp Triệu? A lô. Sếp Hứa có gọi điện cho anh không?
[Không, đã không liên lạc với tôi nhiều ngày rồi.] [Sao vậy?] Không có gì. Thế này nhé, bây giờ anh gọi điện cho cô ấy nói rằng tôi tìm cô ấy có việc gấp, bảo cô ấy mau gọi điện cho tôi. [Được.] [Đã xảy ra chuyện gì sao?]
Tôi không gọi được cho cô ấy. Tôi tìm cô ấy có chuyện cần bàn bạc. Mau gọi đi. Sếp Triệu, đây là quy định của đội xe do tôi viết. Anh là người trong nghề, anh xem giúp tôi nhé. Đội xe của Đồng Kiêu Kỵ phải chỉnh đốn lại.
Được, tôi xem cho cô. A lô? [A lô, sếp Triệu.] Gọi được chưa? [Nghe rồi.] Anh nói với cô ấy là tôi có chuyện tìm cô ấy, bảo cô ấy mau gọi cho tôi chưa? [Nói rồi, nói rồi, nói rồi.] [Chuyện gì vậy?] Bây giờ cô gọi điện cho sếp Hứa. Tôi ư?
Bây giờ gọi ngay đi. Chị. A lô, Bán Hạ. Tôi thật sự… Sao vậy? Cái này để đây trước, để tôi xem. Xem xong tôi nói với cô, cô quay về trước đi. Sếp Triệu, à… Điện thoại. Xin lỗi. Cảm ơn sếp Triệu nhé. Gọi sếp của các anh ra đây.
Tôi muốn nói chuyện với anh ấy chút.