Gió Thổi Bán Hạ Tập 15 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 15] Đừng nói chuyện này cho Mập biết. Về sau cô ấy đỡ phải quay lại quản lý tôi, không cho làm việc này việc kia. Dạo này tôi đang hẹn hò, ngày nào cũng phải gặp Châu Thiến,
Tôi không biết cậu yêu đương có như vậy không, nhưng tôi thì dạo này ngày nào cũng muốn gặp cô ấy. Tuy ngày nào cũng gặp nhưng càng gặp lại càng muốn gặp hơn. Mê mẩn quá nhỉ? Đi, tôi mời cậu ăn cơm, cậu nói tôi nghe yêu đương là như thế nào.
Anh phải vào viện trước đã. Về rồi tôi nói cho anh nghe được không? Vào viện cái gì, đi ăn trước. Tôi giới thiệu với mọi người, đây là Tô Quốc Lương, là đồng nghiệp mới đến công ty chúng ta. Mọi người chào mừng nhé. Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người.
Mọi người cứ gọi tôi Tiểu Tô là được. Tôi học ngành Công nghệ thông tin, có vấn đề gì trong mảng này cứ tìm đến tôi. Được. Tiểu Tô, lại đây. Vâng. Tiểu Trần. Tiểu Trần đâu? Chị, đi vệ sinh rồi. Tiểu Tô, giới thiệu với cậu, đây là Cao Tân Di,
Là nhân viên kế toán của công ty chúng ta. Sau này cậu có gì cần giúp đỡ hay mua gì cần thanh toán thì tìm cô ấy. Vâng ạ. Chào sếp Cao. Gọi chị. Chị Tân Di. Tôi mới tốt nghiệp chưa biết gì hết,
Chị có thời gian thì chỉ bảo tôi nhiều hơn nhé. Cũng dẻo miệng đấy. Chị, cậu ta làm vị trí nào thế. Tiểu Tô, chúng tôi làm về thương mại sắt thép, cậu học công nghệ thông tin, cậu đến công ty có thể làm gì? Nói ý kiến của cậu nghe xem.
Tôi có thể dẫn dắt mọi người tiếp cận với mạng internet quốc tế. Trên mang internet quốc tế chúng ta có thể thấy được thông tin trao đổi thương mại sắt thép khắp thế giới. Đến lúc đó tôi sẽ làm một trang web cho công ty chúng ta, để quảng cáo lên đó.
Như vậy thì cả thế giới đều sẽ biết đến công ty Thương mại sắt thép Bán Hạ chúng ta. Sếp Hứa, tôi biết ban đầu khi chị ra nước ngoài nhập thép, chỉ riêng đi lại thôi đã mất nửa tháng. Nếu chúng ta có trang web rồi
Thì số thời gian, công sức, tiền bạc ấy đều có thể tiết kiệm được. Vậy sao? Thật mà. Thế cậu cần gì? Tôi cần toàn bộ người trong công ty đều được cấp máy tính. Hơn nữa sau này, tôi muốn làm một trang web về thông tin thương mại,
Vậy nên tôi cần ít vốn để nghiên cứu phát triển. Cần bao nhiêu? Một trăm nghìn tệ. Cậu vừa mới vào làm mà cần tiền gì chứ? Năm mươi nghìn tệ cũng được. Thằng bé này làm sao đấy? Anh, làm nghiên cứu phát triển thì phải cần tiền mà.
Nghiên cứu phát triển cái gì? Làm gì cho chắc chắn được không? Làm đâu chắc đấy đó. Bán Hạ, cô đừng nghe nó nhé. Sếp Hứa. Cậu ra đây cho anh. Tiểu Tô. Cô cho cậu ta 50 nghìn tệ. Coi như đó là vốn khởi động.
Tôi thành lập một bộ phận riêng cho cậu, hy vọng cậu hãy làm cho tốt mảng internet của cậu, cho tôi thấy sự có mặt của cậu giúp đỡ thế nào cho công ty. Cưng ơi, cưng ơi, không cần khiến mình mệt mỏi vậy, được không?
– Cái này có gì khó khăn đâu. – Nghỉ tay đã, nghỉ đã. Giờ em đã đăng ký lớp kế toán buổi tối rồi. Đợi em học xong sẽ hiểu hết thôi. Em xem còn ai dám ức hiếp em nữa không? Cái này, thật sự không cần phải làm mình mệt như vậy.
Đến lúc đó thuê mấy người đến làm giúp là xong rồi còn gì. Em cứ như trước, ăn chơi tùy ý là được. Thế sao mà được? Em muốn làm người nội trợ đảm của anh, anh muốn cùng anh vực dậy xưởng này. Được, được, được, được.
Tỷ lệ trả hàng bây giờ cao vậy sao? Tồn nhiều hàng vậy sao? Đi mất mấy người rồi. Sao em không nói với anh? Ai đi thế? Thì ông Trương, ông Huỳnh, còn một người họ Lý nữa, em cũng không nhớ rõ. Không thể nào, mấy người thợ này đã làm ở xưởng
Hơn nửa đời rồi, có người còn thâm niên lâu hơn anh, sao có thể nói đi là đi được? Họ cứ chỉ tay năm ngón với em ấy, em không thích. Hơn nữa còn đầu têu chống đối em nữa, em là bà chủ đấy. Sao họ có thể ức hiếp em vậy chứ?
Vậy nên em tự quyết định đuổi họ đi rồi, giết gà dọa khỉ. Anh Phùng, anh không trách em chứ? Anh Phùng, hôm nay có mấy cuộc gọi đến đòi tiền, tiền mặt của xưởng chúng ta đâu? Tạm thời không có tiền mặt. Lúc cô ấy đi, cô ấy mang tiền đi rồi.
Không sao, chúng ta kiếm lại. Đúng rồi, hoặc anh có thể hỏi thử mấy người anh của anh. Bình thường các anh thân thiết như vậy, chút chuyện nhỏ này họ không giúp được chắc? Cục cưng. Vào lúc này rồi, sao họ có thể cho anh vay chứ? Tại vì…
Thế này đi, nếu không được hay là anh bán xưởng này đi, chúng ta trực tiếp thu tiền về, được không? Tại sao? Con người anh hay mềm lòng, không hợp làm ăn. Đừng nói là Cầu Tất Chính, bây giờ anh còn không bằng một nửa Hứa Bán Hạ.
Chúng ta bán xưởng đi lấy tiền về, hai chúng ta đi du lịch, muốn đi đâu chơi thì đi, tốt biết bao. Hai chúng ta muốn đi du lịch thì đi lúc nào cũng được mà, tại sao phải bán xưởng đi? Vả lại hôm đó lúc ăn Hứa Bán Hạ cũng nói rồi,
Tình hình bây giờ tốt như vậy, chúng ta không thể rút lui vào lúc này chứ? Cục cưng, chuyện là thế này. Làm ăn buôn bán không đơn giản như em nghĩ đâu. Thật ra nó phức tạp lắm. Huống chi em là phụ nữ. Phụ nữ thì làm sao?
Em còn muốn làm Hứa Bán Hạ nữa cơ. [Công viên Tiểu Sơn] Anh Trần. Sao không mặc đồ anh mua cho em thế? Không nỡ mặc. Có gì đâu mà không nỡ, có gì lại mua nữa. À đấy, sao em không đeo dây chuyền anh mua cho em? Em… em sợ làm mất.
Mất thì mất thôi, có tốn bao nhiêu đâu. Cầm đi. Đây lại là gì thế? Điện thoại, anh mua cho em đấy. Trong này ngoài số điện thoại của anh, còn lưu cả số máy bàn của bãi chứa và số máy bàn trong văn phòng anh nữa.
Như vậy thì lúc chúng ta không gặp được nhau, em có thể liên lạc với anh mọi lúc. Anh cũng có thể liên lạc với em mọi lúc. Cầm đi. Thế em cảm ơn anh Trần. Giờ này mà ăn tối thì sớm quá. Hay là mua vé đi xem phim nhé.
Ngày nào cũng xem phim cũng không có gì thú vị. Vậy được, chúng ta đi dạo. Đi thôi. Ai có bí kíp? Tôi có, tôi có, tôi có. Cho mượn với. Cái của tôi còn đỉnh hơn cơ. [Triệu Lũy] [Lý lịch công tác] Cái này… Qua đi, qua đi.
Đuổi theo, đuổi theo, đuổi theo. Lên. Lên, lên, lên. Sếp Triệu. Sếp Hứa. Trùng hợp vậy sao? Sao cô biết tôi sống ở đây? Lần trước tôi đưa anh về mà. Tuy tôi không biết chính xác anh ở nhà nào, nhưng anh đặc biệt như vậy, kiểu gì cũng hỏi thăm được mà.
Tìm tôi có việc gì không? Vào trong nói đi, đúng lúc tôi mới mua bánh bao, còn nóng này, vừa ăn vừa nói. Để tôi mời anh đi ăn. Anh muốn gì? Lương hay là chức vị? Anh cứ chọn tự nhiên. Thật ra tôi… chưa có ý định làm việc cho cô.
Đây là công ty liên hợp sắt thép phía Bắc nước Pháp. Đây là công ty sắt thép Coutinho của Đức. Đây là tập đoàn Kobelco của Nhật. Cô có thể xem thử. Tôi biết, đây đều là công ty lớn. Họ thuê anh rồi à? Vẫn đang thảo luận. Thế thì tốt, trước đó,
Tôi rất vui được làm ván nhảy của anh. Tôi cho cô xem những thứ này là để… Tôi nói thật với cô, cô đừng không vui nhé. Đó là vì tôi vẫn muốn làm việc tại công ty nước ngoài. Tố chất nhân viên, hệ thống quản lý
Và cả nguồn vốn, tài nguyên trong tay họ, dù là doanh nghiệp tư nhân mạnh nhất trong nước cũng không bì được, huống chi là cô. Thế thì tôi không đồng ý với anh rồi. Doanh nghiệp tư nhân trong nước giờ đang phát triển ngày càng tốt.
Sau này vẫn còn không gian phát triển rất lớn. Những công ty anh nói rất nổi tiếng, có lịch sử trên trăm năm. Công ty của tôi không cần trên trăm năm. Cho tôi mười năm, tôi tin rằng sự phát triển trong tương lai sẽ không kém hơn những công ty này.
Triệu Lũy, anh là người Trung Quốc, sùng ngoại quá không tốt lắm đâu. Thế mười năm nữa tôi làm cho cô sau. Chưa chắc mười năm nữa tôi đã cần anh, nhưng bây giờ tôi rất cần anh. Cảm ơn. Chủ yếu là tôi… Tôi không muốn làm việc cho sếp nữ.
Tư tưởng của anh có chút vấn đề đấy. Vậy trước đấy sao anh lại chọn giúp tôi? Trước kia, tôi giúp cô là vì… Vì tầm nhìn và sự phán đoán của tôi với thị trường. Trước giờ anh luôn tin tưởng tầm nhìn và phán đoán của mình.
Vậy tại sao anh lại không muốn tiếp tục giúp tôi? Anh không muốn làm việc cho sếp nữ hay là chỉ không muốn làm việc dưới trướng tôi? Sếp Hứa, tôi thừa nhận cô… cô… cô rất giàu. Nhưng chuyện này của cô thật sự không phải dùng tiền là giải quyết được.
Nói thế này nhé, cô có biết một xưởng thép có 5000 nhân viên và sản lượng một năm hơn cả triệu tấn cần tiêu bao nhiêu tiền trong một năm không? Tôi biết chứ, cho nên tôi rất cần anh. Cái cô cần nhất không phải tôi mà là nhân tài
Và một hệ thống quản lý hữu hiệu. Một hệ thống quản lý hữu hiệu đều là bí mật trong các doanh nghiệp tầm cỡ thế giới. Sao mà cô có được chứ? Còn nhân tài nữa, cô cần rất nhiều công nhân thành thạo.
Những công nhân thành thạo này, cô tìm được từ đâu đây? Đi tìm từ từng xưởng thép một sao? Cô sẽ mệt chết đấy. Tôi tin rằng sau khi có anh, mọi vấn đề sẽ được lần lượt giải quyết. Dù cô có tôi, dù chúng ta cùng nhau làm việc,
Đợi khi chúng ta có hết những cái này cũng muộn màng rồi. Dù nói thế nào đi nữa cũng thế, sếp Hứa. Thực ra là điều kiện của chuyện này vẫn chưa đầy đủ nên không thể sốt ruột mà nhảy lên lưng ngựa được. Nghe lời khuyên của tôi,
Tập trung vào bát cơm trước mặt cô đi. Tôi đi trước đây. Sếp Hứa. Chào sếp Hứa. Ai vậy? Sếp Hứa, sớm thế. Mời anh ăn sáng. Ăn sáng ư? Vào đây đi. Đây là… Chuyển nhà. Căn hộ này là tôi mua, anh muốn ở đến khi nào thì cứ việc ở,
Tôi không thu tiền thuê. Tôi sống ở đối diện, có chuyện gì thì cứ tìm tôi. Tôi đi giúp anh khiêng hành lý nhé. Còn nữa không? Còn. Mèo Hoang đâu rồi? Đến Cục thuế rồi, chút nữa quay về. Làm gì vậy? Tính sổ sách, tôi còn có thể làm gì chứ?
Có tín hiệu mà. Đợi điện thoại ai vậy? Tôi đang đợi điện thoại của Châu Thiến. Tôi đã mua một cái điện thoại cho em ấy, em ấy bảo đến xưởng sẽ gọi cho tôi nhưng đến bây giờ vẫn chưa gọi. Tôi nói này, anh bớt đi,
Đừng như một mỏ vàng, cái gì cũng mua. Cái gì mà mỏ vàng chứ? Tôi mua điện thoại cho bạn gái tôi thì sao? Đội xe của cậu chẳng phải cũng dâng cho Mèo Hoang rồi sao? Còn nói tôi à? Cô ấy đi làm ở xưởng nào? Anh đến bao giờ chưa?
Chưa, chẳng phải chúng tôi đều bận sao? Đi làm ở xưởng thì bận đến mức nào mà một cú điện thoại cũng không gọi được? Đồng Kiêu Kỵ, nếu cậu không biết ăn nói thì im miệng có được không? Tôi có cả đống việc đây. Tôi phải mau tính xong,
Tối nay đã hẹn Châu Thiến ăn món Tây, đặt cả chỗ rồi. Ăn món Tây sao? Dẫn tôi và Mèo Hoang đi cùng đi, chúng tôi làm quen nhau chút. Đồng Kiêu Kỵ, có phải cậu rảnh rỗi quá không? Nếu cậu không có việc làm, tôi tìm việc cho cậu làm được không?
Nếu không thì tôi tìm chút việc cho Mèo Hoang, cậu làm thay cô ấy. Đừng ở đây làm phiền tôi. Cậu ra ngoài đợi đi, được không? Phòng Tài vụ là địa điểm quan trọng, người không phận sự miễn vào. Cậu ra ngoài cho tôi. Anh đừng làm quá như thế. Ra ngoài.
Mẹ, mẹ vào đây đi. Vào trước đi. Con rể đang ở đây sao? Cô, sao cô lại đến thế? Cô ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Được, được, được. Mời ngồi. Cục cưng, em qua đây, qua đây đi. Anh hỏi em, có phải em đã lấy chìa khóa két sắt của anh không?
Sao? Lấy chìa khóa của anh làm gì? Mau đưa cho anh đi. Con rể. Qua đây đi. Cô nói chuyện với cháu chút. Không, cô gọi cháu là Tiểu Phùng hoặc gọi tên là được. Được, được, được. Tiểu Phùng à, lần này cô đến chủ yếu là muốn bàn xem
Đám cưới phải tổ chức thế nào. Mùng 6 tháng sau là ngày đẹp đấy. Chuyện này chúng ta không vội. Cục cưng, em mau đưa chìa khóa cho anh, người ta đang đợi anh đóng dấu đấy. Anh Phùng, hiếm khi mẹ em đến Tân Hải, lần này bà ấy đến
Là để bàn chuyện này. Cô, cô nghĩ xem, trước đây chẳng phải cháu đã bàn với cô chuyện này rồi sao? Chúng ta tạm thời chưa tổ chức. Vậy khi nào mới tổ chức? Bây giờ, cháu đang đàm phán một thương vụ lớn, về việc mua cổ phần xưởng thép của người ta.
Cô xem chỗ cháu loạn chưa này, đang tính sổ sách để mau chóng bán cái xưởng này đi. Bán sao? Xưởng đang bình thường sao phải bán? Không bán thì làm sao có tiền mua cổ phần của người ta? Cô cho cháu thêm hai, ba tháng nhé. Tiểu Phùng à, cô đây
Không thích nghe nhất là đợi thêm vài ngày, vài tháng, vài năm gì đấy. Sang năm Kim Bảo 30 tuổi rồi. Mẹ, mẹ đừng thế. Chẳng phải anh Phùng nói rồi sao? Đợi thêm một thời gian nữa – rồi sẽ ngồi xuống bàn chuyện này. – Khi cô ở độ tuổi của nó,
Kim Bảo đã học tiểu học luôn rồi. Cô, đây là thời kì đặc biệt, tình hình đặc biệt. Dù đặc biệt đến đâu, con gái nhà cô cũng là một cô gái trẻ tuổi chưa cưới gả. Hơn nữa, bây giờ nó không danh chính ngôn thuận. Cháu nói xem, xưởng của cháu
Có ai coi nó là bà chủ không? Mẹ, có tổ chức hay không cũng không sao. Quan trọng là con với anh Phùng – có thể luôn ở bên nhau. – Con im miệng. Cô, tình hình bây giờ của cháu là kết hôn lần hai. Người ta có quy định ngầm,
Sau khi kết hôn, thà phá sản cũng không ra riêng. Vậy cháu còn tán tỉnh con gái cô làm gì? Chẳng phải đang giở trò lưu manh sao? Mẹ đừng nói chuyện như thế. Anh Phùng cũng nghiêm túc với con mà. Cô, cô, cô ơi, đừng giận có được không? Cô yên tâm,
Cháu nhất định sẽ cho cục cưng một danh phận. Còn về đám cưới, chúng ta tạm thời dời lại chút được không? Không được. Cô nói cháu biết, nhà Tạ bọn cô cần phải thật hoành tráng, dù chỉ có một người đến cũng phải tổ chức, cháu biết không? Mẹ.
Mẹ có thể đừng làm khó anh Phùng không? Con ở bên anh ấy cũng đã thỏa mãn rồi. Con đúng là chẳng nên thân, không nên thân. Cô, cô, cô. Không được đánh người. Cô làm gì vậy? Chúng ta đừng đánh người. Cháu tránh ra.
– Cô, cô bình tĩnh chút, bình tĩnh. – Cô phải dạy dỗ nó. Cô, có gì từ từ nói. Cô, có gì từ từ nói, cô à. Tránh ra đi. Đừng đánh nữa. Tổ chức, tổ chức theo ý cô. Ngồi xổm xuống. Điên rồi à? Đến chỗ tôi ăn trộm, muốn chết à?
Không, nói tôi nghe xem, anh đã nghĩ gì vậy? Tôi nghe người khác nói trong kho của các anh có súng máy và đại bác. Tôi thật sự không định trộm, tôi chỉ tò mò vào xem thôi. Máy bay, đại bác, những cái đấy phạm pháp đó, anh biết không?
Đưa lên đồn đi. – Không. – Đi, đi nào. Ở yên đấy, đợi anh, đợi anh. Em đứng ở đấy. Đường này khó đi lắm. Sao em lại đến? Từ từ đã, em đợi anh ở đấy. Chẳng phải anh từng nói với em sao? Thôn Tú Than, bãi chứa của anh ở đây.
Anh thật sự không ngờ em lại đến. Anh Trần, xưởng lớn như thế, nhiều thép như vậy đều là của anh sao? Đúng vậy, chỗ này đều là của công ty bọn anh. Anh dẫn em đến bên kia xem. Bên kia còn có một bãi chứa lớn. Anh Trần. Sao vậy?
Sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa. Là sao? Anh nên tìm một cô gái tốt, hẹn hò một cách nghiêm túc. Em không phải người đó. Anh có thể biết rốt cuộc là vì sao không? Anh là một người tốt. Bác tài, lái tiếp đi. Sao ít thế?
Hàng qua tay chỉ thế thôi. Tiếp tục. Tôi không làm nữa. Về đi. Anh đổi người khác cho tôi đi. Về đi, tối rồi nói. Anh đổi người khác cho tôi đi. Anh ấy không phù hợp. [Đường Tuệ Lai] Anh ở đây à? Làm gì thế?
Điên à, ho ra máu còn uống rượu. Sao thế? Thất tình à? Đến một nơi với tôi. Triệu Lũy, về rồi à? Tôi chuẩn bị ít thức ăn cho anh, anh để cửa đó cho tôi nhé. Tôi nấu ít sủi cảo cho anh.
Phần còn lại thì tôi để trong tủ lạnh cho nhé. Nhiều thế à? Để lúc nào anh đói thì nấu cho tiện. Được. Căn nhà này anh tự bố trí lại đấy à? Đúng, cô thấy được không? Có thẩm mỹ lắm. Friedman,
Một trong những nhà kinh tế học nổi tiếng nhất nước Mỹ, giáo sư Đại học Chicago, năm 1976 đã đạt giải Nobel kinh tế. Thần tượng của anh à? Cô được đấy. Tôi đã được nghe tọa đàm của ông ấy ở Mỹ. Ông ấy cho rằng giao dịch thật sự
Là nên tự nguyện, tự do. Tôi cũng mong giao dịch của chúng ta là tự do, tự nguyện. Tôi có ba điều kiện. Nói đi. Thứ nhất, tôi tìm được công việc mới thì sẽ được đi bất cứ lúc nào. Cô không được từ chối. Chúng ta chia tay trong hòa bình,
Hai bên tự do. Được. Thứ hai, cô không được bác bỏ kiến nghị của tôi. Cô bác bỏ thì hợp đồng của chúng ta sẽ tự động chấm dứt. Không vấn đề gì. Thứ ba. Thật luôn? Thế này mà cô cũng đồng ý? Thứ ba là gì?
Thứ ba tôi còn chưa nghĩ ra. Đợi bao giờ tôi nghĩ xong thì nói với cô. Được. Sủi cảo ngon đấy. Thật luôn? Cô còn chuẩn bị xong luôn rồi? Tôi viết hai điều anh vừa nói lên trước, điều thứ ba khi nào anh nghĩ ra thì viết sau.
Chỉ cần đóng dấu tay thì vẫn có hiệu lực về mặt pháp luật. Hay là cô suy nghĩ thêm đi. Làm vậy có xốc nổi quá không? Tôi tin là anh sẽ không hại tôi. Ký tên đi. Cô được thật đấy. Giới thiệu cho tôi người này keo kiệt quá,
Đi chơi với anh ta cả ngày mà còn chẳng thèm mua nước cho tôi. Mai phải bảo họ đổi người khác. Người của tôi thì ăn uống, chơi bời đều bỏ tiền, nhưng hễ đòi mua gì đấy là lật mặt. Thế nên vẫn là Châu Thiến may mắn. Đúng thế.
Sao người kia của cô ấy tốt thế? Cứ đòi được mua đồ cho cô ấy, cái gì đắt đều mua cho. Sao tôi không gặp người như thế nhỉ? Đúng thế. Châu Thiến, cô nghĩ sao mà còn muốn đổi thế? Cô không cần thì cho tôi đi. Đúng thế.
Cho chúng ta đi cho rồi. Cho tôi đi. Đúng thế, tôi cũng muốn. Tới đây, tới đây. Đúng thế. Anh tìm ai? Tôi tìm Châu Thiến. Châu Thiến, có người tìm cô. Tới đây. Anh là bạn trai của Châu Thiến à? Gì ấy nhỉ, các cô ăn cơm chưa?
Tôi mời các cô ăn cơm. Châu Thiến, bạn trai cô hào phóng quá. Là bạn bình thường thôi. Gì nhỉ, mau đi ăn đi, mang ít đồ về cho tôi là được. Được, chúng ta ăn cơm đi. Nào, nào, nào.
– Cô xem bạn trai người ta hào phóng quá. – Mau mặc quần áo, đi thôi, đi thôi. Đúng thế. Được rồi, đừng ngưỡng mộ nữa, mau đi thôi. Các cô không may mắn thế đâu. Các cô mau lên. Đi nào. Tới đây. Sao anh lại tìm được nơi này?
Sao lại chia tay với anh? Hôm đó, anh nhìn thấy hai người đàn ông chặn em ở trong ngõ. Đó là anh trai em. Họ làm gì thế? Nhìn không giống người tốt. Cậu có thôi đi không hả? – Anh họ. – Cậu làm gì hả?
– Cút đi. – Anh họ, anh đừng hiểu lầm. Cậu là tên suốt ngày đeo bám Châu Thiến à? Ra ngoài. Gì mà đeo bám? Trong pháp luật của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa có tội nào là tội đeo bám không? Tôi với Châu Thiến yêu nhau tự do.
– Tôi đánh cậu. – Đừng trừng mắt với tôi. Tôi nói chuyện với anh à? Ra ngoài thì ra ngoài. Đánh thôi. Này, anh họ, em giải quyết được. Cô tránh ra cho tôi. Em giải quyết được. Đi ra. Không sao, em cầm lấy giúp anh. Đồ mấy nghìn tệ đấy,
Đừng để chó cắn phải. Cầm lấy. Đừng đi. Đi. Anh đừng đi. Châu Thiến, cô nhiều chuyện gì hả? Cô đừng đi, cô không đi được. Tránh ra. Cô không đi được. Người anh em, cậu cũng nhìn rõ rồi đấy, chúng tôi làm nghề này,
Cậu cứ coi như là mua bài học đi. Chúng tôi không thể trả tiền cho cậu được. Tôi không cần tiền. Cô gái này cũng kiếm không ít tiền cho các anh rồi, cô ấy không thể sống như thế. Tôi phải đưa người đi. Châu Thiến, cô đừng đi.
Cô đừng đi, Châu Thiến. Cô tránh ra. Cô đừng đi. Cô đừng đi, Châu Thiến. Châu Thiến, cô không quản được đâu. Cô đừng cản tôi, họ đánh chết anh ấy mất. Có người tới, xem kìa. Được rồi. Chút nữa là có án mạng mất. Cút. Đi, đi.
Các người mau đi đi, đừng có đeo bám em tôi nữa. Đi nào, về nhà. Đợi chút. Làm gì hả? Đợi tôi trên xe. Anh không sao chứ? Anh đợi chút. Trả anh cái này. Em không đưa họ. Anh bảo trong đó có số của anh, em sợ họ làm phiền anh.
Nghỉ ngơi sớm đi. Mấy hôm nữa anh gọi điện cho em. Nói chuyện rõ ràng rồi chứ? Nói rõ ràng rồi. Bình thường cậu hẹn hò với Mèo Hoang sẽ đi đâu thế? Ngày nào tôi cũng đi dạo phố, xem phim, uống cà phê, chẳng có gì thú vị.
Tôi phải đổi trò khác. Trần Vũ Trụ, anh bị điên à? Một kẻ lừa gạt tình cảm để kiếm tiền thôi, có đáng không? Cậu tôn trọng chút đi. Tôi thích. Anh không nhận ra hai người kia là cùng một bọn với cô ta à? Kệ tôi. Đến bệnh viện đi. Về nhà.
Chuyện này đừng nói với Mập. Gần đây cô ấy nhiều việc, đừng làm phiền cô ấy. ♫Chúng ta đều cùng một nhà♫ ♫Tên nhà là Trung Quốc♫ ♫Rất nhiều anh chị em♫ ♫Cảnh sắc cũng rất đẹp♫ ♫Ở nhà có hai con rồng dài♫ [Thép loại 2 của tỉnh chúng ta]
♫Là Trường Giang và Hoàng Hà♫ [bắt đầu động thổ] [năm 1968.] ♫Còn có Everest♫ [Xây dựng và thi công] [chủ yếu dựa theo kĩ thuật của xưởng sắt thép chính] ♫Là đỉnh núi cao nhất♫ [của tỉnh.] ♫Chúng ta đều cùng một nhà♫ [Năm 1970 đã bắt đầu đi vào hoạt động.]
♫Tên nhà là Trung Quốc♫ Lúc huy hoàng nhất, chúng tôi có hơn 6000 nhân viên. ♫Rất nhiều anh chị em♫ Sản lượng năm khi đó ♫Cảnh sắc cũng rất đẹp♫ có thể lên tới một triệu tấn. ♫Còn có Vạn Lý Trường Thành♫ Sản phẩm sản xuất ra
Chủ yếu là thép để làm tàu thuyền ♫Đâm xuyên mây♫ và dùng trong kiến trúc. ♫Nhìn cao nguyên Thanh Tạng♫ Hội trưởng Cao xem đi. ♫Còn to hơn bầu trời♫ Đây là nút bịt đất sét chịu lửa, máy mở nắp lò, lỗ tháo sắt ở khu sản xuất thép lò cao,
♫Trung Quốc rộng lớn của chúng ta♫ đều ở đây hết. ♫Là một đất nước rất rộng lớn♫ Bên trên là hệ thống gió nóng, ♫Trải qua bao nhiêu♫ bên dưới là van. ♫Khó khăn gian khổ♫ Anh nể mặt tôi chút đi. Nể mặt à? ♫Trung Quốc rộng lớn của chúng ta♫
Cô xem xem cái này cần tốn bao nhiêu tiền đi. ♫Là một đất nước rất rộng lớn♫ Tôi đi trước nhé. Chào sếp Trần. ♫Mãi mãi♫ ♫Tôi phải ở bên người♫ Chào buổi sáng, sếp Trần. Chào buổi sáng. ♫Chúc mừng Trung Quốc♫ Sếp Trần. ♫Bạn mãi mãi ở trong tim tôi♫
Chào buổi sáng. Mèo Hoang. Cô xem tôi với Tiểu Tô mang gì về này. ♫Chúc mừng Trung Quốc♫ Tài liệu của mọi nơi, cô xem nhé. Đây là tài liệu về các xưởng sắt thép trên cả nước, ♫Không cần nhiều lời♫ còn đây là lịch sử phát triển của các xưởng
Sắt thép lớn trong nước. [Tôi thật sự hy vọng] [những doanh nhân doanh nghiệp tư nhân như các anh] có thể đem lại sức sống mới ♫Chúng ta đều cùng một nhà♫ cho các xưởng nhà nước cũ này. Hội trưởng Cao yên tâm, ♫Tên nhà là Trung Quốc♫
Chuyện này cứ giao cho tôi. ♫Rất nhiều anh chị em♫ Ngũ Kiến Thiết tôi có thể cam kết với cô, ♫Cảnh sắc cũng rất đẹp♫ đảm bảo không phụ sự kỳ vọng của lãnh đạo. ♫Ở nhà có hai con rồng dài♫ ♫Là Trường Giang và Hoàng Hà♫ ♫Còn có Everest♫
Sếp Ngũ, đúng là có rất nhiều vấn đề, ♫Là đỉnh núi cao nhất♫ nhưng vấn đề lớn nhất ♫Chúc mừng Trung Quốc♫ là thiết bị cũ quá. Cũ à? Vẫn ổn mà. ♫Bạn mãi mãi ở trong tim tôi♫ Xưởng tốt thế này cơ mà. Chủ yếu là vấn đề quản lý.
♫Chúc mừng Trung Quốc♫ ♫Không cần nhiều lời♫ Thế này đi, mọi người làm rõ toàn bộ tình hình tài chính của thép loại 2 của tỉnh trong năm năm gần đây, ♫Chúc mừng Trung Quốc♫ nhất là tình hình nợ, rồi mau chóng làm báo cáo đưa tôi. Các cô cậu phụ trách
Rà soát tất cả ♫Bạn mãi mãi ở trong tim tôi♫ tình hình tài chính mấy năm qua của công ty chúng ta. Vâng, thưa sếp Triệu. ♫Chúc mừng Trung Quốc♫ ♫Không cần nhiều lời♫ Tôi thật sự thấy điều này không thực tế. Không kể đến những thứ khác, chỉ nói lò cao thôi,
Được đưa vào sản xuất năm 1970, sắp 30 năm rồi. Khoan nói tới việc thiết bị đã lỗi thời, chỉ riêng tiền sửa chữa mấy đồ cổ lỗ sĩ này cũng đã là một số tiền không nhỏ. Những điều này vẫn chưa phải quan trọng nhất. Quan trọng nhất vẫn là tiền.
Sếp Hứa, tiền của cô chi trả 30% đầu thì không vấn đề gì, nhưng phần còn lại thì sao? Tôi đã liên lạc với ngân hàng rồi. Nhưng ngân hàng không phải vạn năng. Tôi vẫn có kiến nghị thế này, không được làm tất cả những dự án quá gấp rút,
Đưa công ty vào thế nguy. Sếp Triệu, tôi mời anh tới là để giành được xưởng thép này. Nếu không lấy được thì sao? Không lấy được thì cũng phải lấy. Hay là chúng ta nói chuyện bằng cách khác đi. Ví dụ anh là nhà đầu tư,
Chúng ta khoan bàn về vấn đề tiền vốn, anh giải quyết vấn đề thiết bị cũ kỹ, thay mới thế nào đây? Xem như tôi nhờ anh chỉ bảo. Thẩm Dương. Chúc mừng nhé. Thật, tôi thật sự không kịp mất. Ở nhà còn có chuyện, chị nhận lì xì này đi.
– Anh xem anh vội gì chứ? – Tôi uống xong rượu mừng rồi, chị chúc mừng hai vợ chồng giúp tôi nhé. Không vội, không vội. Cứ uống từ từ. Ngồi thêm lúc nữa. Có việc bận, tôi đi trước đây. Sao vội đi thế? Thông cảm nhé, thông cảm nhé.
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn, cảm ơn. Mọi người cứ tự nhiên, mọi người cứ tự nhiên. Xem kìa, xem kìa, tôi đã qua để chúc rượu rồi mà. Bọn tôi đi trước, bọn tôi đi trước nhé. Ngồi thêm lúc nữa đi. Anh cũng phải đi à? Xem các anh đi.
Uống chút nữa hãy đi. Tôi nói này anh Phùng, trước kia đều là chị dâu kia lo liệu mọi chuyện, hôm nay cần anh cho câu trả lời, là anh hay là chị dâu mới quản lý việc nhà? Chắc chắn là cô ấy rồi. Được.
Nhìn cái vẻ hèn nhát của Phùng Ngộ đi. Nói chuyện lúc nữa nhé. – Tôi không ngồi được nữa thật. – Đừng đi, đừng đi mà. Hay là tôi về trước nhé? Đừng nói nhảm. Vội gì chứ? Chỉ có mấy người bạn, chắc chắn chúng ta phải là tốp về cuối chứ.
Chúc mừng nhé. Chúc mừng. Sếp Triệu, tôi xin lỗi cậu trước nhé, đúng là hôm đó tôi không nên túm cà vạt của cậu. Đúng là uống hơi nhiều. Đương nhiên, cậu cũng trả đũa rồi. Hai chúng ta bỏ qua đi được không? Sếp Ngũ, thực ra người nên xin lỗi
Phải là tôi. Hôm đó tôi cũng không bình tĩnh. Sau này chúng ta đừng nhắc lại chuyện này nữa. Được, được. Xem kìa, cuối cùng hai người cũng ngồi chung rồi. Sếp Ngũ, anh nói thế là sao? Bây giờ sếp Triệu làm việc ở công ty tôi, phải nói cho rõ ràng,
Chúng tôi là đồng nghiệp. Đúng, ý tôi cũng thế mà. Cô xem, người giỏi hợp sức với nhau. Cô xem kìa, từ đầu đến cuối, sếp Triệu đều nói thay cho cô. Câu này cũng không đúng. Chuyện hôm đó tôi nói về xưởng thép không nhắm vào ai hết,
Dù là sếp Ngũ hay sếp Cầu, không hề thiên vị ai. Tôi chỉ nói ra quan điểm của mình thôi. Sếp Cầu. Mời anh một ly. Đừng đi mà, ngồi thêm lúc nữa đi. Có việc bận. – Xem các chị kìa. – Đi trước nhé. Hôm khác nhé.
Thế này đi, mọi người ngồi đi đã, ngồi đi đã, đừng vội đi. Tôi đi mời rượu những người khác đã nhé. Đi đã, đi đã. Được rồi, được rồi. Cứ ăn uống thoải mái nhé. Ăn uống thoải mái, ngồi đi. Ăn uống thoải mái nhé. Uống tiếp đi. Nào.
Mẹ, mẹ cứ ngồi đây một lúc đi, dù sao thì bây giờ cũng không còn mấy bàn. Đám cưới gì thế này không biết. Ra thể thống gì chứ? Mẹ, con vừa ly hôn mà, hai bọn con cũng cưới lần hai. Hơn nữa, trước kia bảo với mẹ là không làm
Mà mẹ cứ đòi làm. Làm rồi thì kết quả thế đấy. Phùng Ngộ! Con nói thế là sao?