[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 31 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV
♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪
♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪
♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= =Tập 31= Bắn hắn. Bắn chết hắn cho ta. Bắn đi. Bắn đi. Mau bắn đi.
Các ngươi mau xông lên. Chỉ cần các ngươi giết hắn thì ta sẽ cho Yết Thạc các ngươi hết phần phía Bắc sông Hoàng Hà. Xông lên. Xông lên đi. Giết hắn. Không ngờ được đúng không lão Tam? Lão Tam ơi lão Tam, ngươi dậy đi. Ngươi dậy đi. Giết.
Bái kiến bệ hạ. Thôi đại tướng quân. Mau đứng dậy. May mà khanh tới rồi, cứu trẫm một phen. Bảo vệ bệ hạ. Đỡ bệ hạ lên ngựa. Thôi… Thôi đại tướng quân, khanh… khanh không được đi. Thập Thất lang. Thập Thất lang. Ta tới rồi. Tỉnh lại đi.
Ta tới rồi, huynh nhìn ta đi. Thập Thất lang. Thập Thất lang. Ca ca. Ca ca. Ca ca. Ca ca, huynh nói gì đi. Ca ca. Ca ca. Ca ca, huynh nói gì đi. Ta dẫn huynh về nhà. Ta dẫn huynh về nhà ngay đây ca ca. Huynh nói gì đi ca ca.
Ta dẫn huynh về nhà. Ta dẫn huynh về Lao Lan Quan, ca ca. Thập Thất lang. Thập Thất lang, huynh tỉnh lại đi. Thập Thất lang. Thập Thất lang. ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc đầu là ghềnh Ngân Tùng♪ ♪Cá ở ghềnh Ngân Tùng rất béo♪
♪Không sánh được với đôi mắt đẹp của cô nương♪ ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc thứ hai là…♪ ♪Khúc thứ hai là Ngân Tùng…♪ ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc đầu là ghềnh Ngân Tùng♪ ♪Cá ở ghềnh Ngân Tùng rất béo♪
♪Không sánh được với đôi mắt đẹp của cô nương♪ ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc thứ hai là ghềnh Tích Ngọc♪ ♪Linh dương ở ghềnh Tích Ngọc rất to♪ ♪Không sánh được với cô nương mở cửa sổ♪ ♪Khúc thứ ba là ghềnh Kim Sa♪ ♪Đãi cát vàng ở ghềnh Kim Sa♪
♪Đổi thành trâm vàng cho cô nương♪ ♪Cô nương cài trâm vàng♪ ♪Khúc thứ tư là ghềnh Minh Nguyệt♪ ♪Trăng sáng rọi soi ghềnh Minh Nguyệt♪ ♪Trăng sáng như khuôn mặt cô nương♪ ♪Ta đi qua nhà cô nương♪ ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ ♪Khúc thứ năm là ghềnh Tẩy Cốt♪
♪Nước ghềnh Tẩy Cốt lạnh thấu xương♪ ♪Tướng sĩ, tướng sĩ sắp ra trận♪ ♪Nước sông Lao Lan mười tám khúc♪ Thập Thất lang. ♪Khúc thứ sáu là ghềnh Thúc Đề♪ Thập Thất lang. ♪Vó ngựa ung dung ở ghềnh Thúc Đề♪ ♪Ta mang theo cung tên, khi nào về?♪
♪Ta mặc chiến bào, thời chiến oai hùng♪ ♪Chiến trường ngàn tầm, lập công phong hầu♪ ♪Ta cầm đao kiếm, như rừng sâu thẳm♪ ♪Chiến tranh vạn lý, đạp tan quân thù♪ Ta buồn quá. Ta biết. Mọi người đã nói đợi khi cởi giáp về hưu thì sẽ về Tam Lý Xung,
Thôn Triệu Gia. Nhưng họ đều chết rồi. Lão Bào… Lão Bào chinh chiến với ta bao nhiêu năm, trận to, trận bé, trận nguy hiểm, hắn đều không sao. Hắn luôn nói ông trời không nhận những binh lính lão luyện như bọn ta đâu. Ông… ông trời không nhận đâu. Ta biết.
Ta biết. Thập Thất lang. Sau khi ta vào quân đội năm 13 tuổi, Lão Bào đã dạy ta tìm nước trong sa mạc thế nào, tìm đường sống trong lúc đường cùng ra sao, nướng côn trùng ăn thế nào, làm một trinh sát giỏi ra sao. Hắn thường nói… hắn thường nói
Ta là nhân tài trăm năm mới có một. Hắn còn thường nói… nói… nói tiếc là ta là con cái hoàng thất, học bao bản lĩnh mà cũng không có đất dụng võ. Ta nói… ta nói sao mà không có đất dụng võ được? Mọi người đã hứa là năm 70 tuổi
Mới cởi giáp về hưu. Mọi người đã hứa rồi mà. Mọi người đã hứa rồi mà. Thập Thất lang. Ta buồn lắm. Họ… họ… họ đều không còn nữa. Thập Thất lang. Được rồi. Đừng nói nữa. Ta hiểu hết những lời huynh muốn nói. Nhưng lần này huynh bị thương
Cực kỳ nghiêm trọng, may mà ta tới kịp, còn gặp được huynh. Thập Thất lang. Huynh chảy nhiều máu lắm. Ta liều chết ôm lấy huynh, muốn cầm máu cho huynh. Dù cha khuyên ta thế nào, ta cũng không chịu buông tay. Vì ta sợ chỉ cần ta buông tay
Thì huynh sẽ chết thật. Mấy hôm nay, ta rất lo lắng nếu huynh không chống đỡ được thì ta phải làm sao đây? May mà huynh không sao. Nếu không chỉ e là lòng ta sẽ như lửa đốt mỗi ngày như tiểu thư, chỉ muốn trông chừng huynh.
Nhưng đám Lão Bào chết rồi. Ta rất hối hận. Nếu lúc đó ta chạy nhanh thêm chút, nhanh thêm chút nữa thì họ sẽ không chết. Họ sẽ không chết. Họ sẽ không chết. Sẽ không chết. Đừng như thế. Đừng như thế. Được rồi. Đều tại ta. Được rồi.
Không phải lỗi của huynh. Không phải lỗi của huynh. Đừng như thế. Huynh và Tần Vương thật sự đã liều mạng để tới cứu họ rồi. Thật sự không phải lỗi của huynh. Thật đó. Không phải lỗi của huynh. Không phải lỗi của huynh. Tiểu thư. Tiểu thư. Không thấy Tần Vương đâu cả. Huynh đệ chúng ta không có bản lĩnh gì ngoài việc sở trường nhất là làm náo loạn cả lên. Huynh đệ. Này. Thập Thất lang, bọn ta bàn bạc xong cả rồi, sau này già, không đánh trận nữa thì bọn ta sẽ từ Lao Lan Quan về Tam Lý Xung. Nếu ngài rảnh thì tới thăm bọn ta nhé. Tới thăm bọn ta. Được, hứa thế nhé. Hứa thế nhé. Cạn ly.
♪Khi bầu trời không còn xanh thẳm♪ ♪Khi màn đêm không còn tối tăm♪ ♪Khi chiều tà nhuộm đỏ quân trang♪ ♪Khi tiếng hoan hô dần tan biến♪ ♪Khi câu chuyện không còn được lan truyền♪ ♪Khi niên luân nhạt dần từng chút♪ ♪Khi quá khứ biến mất trong biệt ly♪
♪Khi đại dương không còn mênh mông nữa♪ ♪Còn nhớ chăng?♪ ♪Sẽ quên những vinh dự đó chăng?♪ ♪Còn nhớ chăng?♪ ♪Sẽ nhớ nhung quê nhà nơi đây chăng?♪ ♪Có lẽ đôi lúc người sẽ nhớ lại♪ Huynh biết ta chưa từng tin thần phật gì cả, cũng chưa từng ước nguyện gì.
Nhưng mấy hôm đó, lúc huynh hôn mê bất tỉnh, thái y nói lần này huynh bị thương nặng quá, có thể sẽ không tỉnh lại được nữa, lúc đó ta muốn đi quỳ lạy thần phật khắp thế gian, thành kính ước nguyện. Huynh từng nói nhũ mẫu nói nếu có tâm nguyện gì
Thì thả một con chuồn chuồn tre, đợi lúc chuồn chuồn tre tiếp đất thì tâm nguyện sẽ được thực hiện. Ta vót những con chuồn chuồn tre này lúc huynh đang hôn mê trên giường đấy. Thập Thất lang. Huynh từng nói với ta vì ta,
Chuyện ngốc cỡ nào huynh cũng sẵn lòng làm. Ta cũng thế. Vì huynh, chuyện ngốc gì ta cũng bằng lòng làm. Ta biết huynh rất buồn, nhưng chúng ta phải sống thật tốt, phải sống tiếp thì mới biết được tại sao họ lại chết. Chỉ khi sống mới có hy vọng,
Mới có thể cứu nhiều người hơn. Vậy nên… Sao cả người trẫm đều đau thế? Cơ thể bệ hạ không có vấn đề gì, chỉ là tâm trạng sa sút thôi. Vi thần xin lui. Trẫm khó chịu. Trẫm đau. Bệ hạ. Thái y vừa bắt mạch bình an rồi,
Nói là không có vấn đề gì lớn. Nhưng mà bây giờ ta vẫn thấy cả người rất đau. Chỉ cần vừa nhắm mắt là sẽ thấy có thích khách đánh tới, cả đêm ta không dám ngủ, chỉ có thể thắp đèn. Bệ hạ. Bệ hạ bị sợ hãi nhiều quá,
Nếu đổi thành người thường thì đã sớm sợ mất mật rồi. Bệ hạ dù có chút không thoải mái, vẫn vô cùng bình tĩnh, không hoảng loạn khi gặp nạn rồi. Cố tể tướng nói đúng. Nhưng mà… nhưng mà cơ thể ta đau thật. Khanh nói khi nào thì mới khỏi đây?
Bệ hạ, nếu cơ thể ngài khó chịu, vậy thì lập Tần Vương làm thái tử và ra lệnh cho thái tử giám quốc đi. Tần Vương cũng bị thương nặng, vẫn… vẫn còn đang dưỡng thương mà. Bệ hạ, Tần Vương trẻ tuổi, bị thương nặng cỡ nào
Thì dưỡng thương vài ngày là khỏi thôi. Sức khỏe của bệ hạ quan trọng hơn. Nếu không nghỉ ngơi cho tốt thì ảnh hưởng tới chuyện lớn của xã tắc. Tín Vương và Tề Vương rõ là tốt, không ngờ bị người Yết Thạc lợi dụng.
Ta nghe nói người Yết Thạc giỏi dùng thuốc. Chắc chắn là chúng đã cho Tín Vương và Tề Vương bùa mê thuốc lú nên hai đứa nó mới như thành người khác vậy. Bệ hạ, Tín Vương, Tề Vương mưu sát vua, tội không thể tha thứ. Theo pháp luật, tội ác tày trời
Là phải xử tử hình. Nhưng bệ hạ khoan dung, nhân từ, vẫn an táng họ theo lễ nghi của vương tước, đồng thời xá miễn cho người nhà của họ. Được rồi. Trẫm biết. Bệ hạ. Thôi đại tướng quân đã áp giải tù binh Yết Thạc về kinh,
Chi bằng để Tần Vương thay thế bệ hạ làm lễ cống nạp tù binh đi. Chính là vì trẫm không muốn gặp đám người Yết Thạc đó. Cứ nghĩ tới chúng là ta lại nghĩ tới Lai Nhi của ta. Vậy… thần sẽ thay bệ hạ ban lệnh cho bộ Lễ
Chuẩn bị lễ sắc phong thái tử. Bệ hạ, vẫn còn một chuyện cần ngài quyết định. Sau khi đại thắng ở Bạch Thủy Quan, quân Thôi Gia lần lượt rút về Doanh Châu, chi phí sử dụng trong quân đội đã lên tới mấy trăm triệu đồng rồi.
Ngài xem bộ Binh chúng thần thực sự là… Trẫm đau đầu lắm. Những… những… những chuyện linh tinh này đi hỏi thái tử cả đi. Nhưng bệ hạ, vẫn còn một chuyện bắt buộc phải do ngài quyết định. Quân Thôi Gia có công cứu giá, ngài xem phải thưởng thế nào?
Còn thưởng thế nào nữa? Thôi Thị sắp được phong làm thái tử phi, còn Thôi Ỷ đã làm song đại tướng quân rồi. Khanh bảo còn thăng chức, còn thưởng kiểu gì nữa? Bệ hạ. Thần đang muốn khuyên, Tần Vương có thể làm thái tử nhưng Thôi Thị
Tuyệt đối không thể làm thái tử phi được. Thôi Ỷ muốn chọn con rể trong đám các hoàng tử mà. Bệ hạ. Lúc này khác lúc kia khác chứ. Lúc trước, Tôn Tĩnh vừa chết, giang sơn xã tắc chưa ổn định, bệ hạ cũng chưa có người kế vị,
Thôi gia thế lực lớn, lại chiếm giữ Đông Đô, có thể làm giống Tôn Tĩnh bất cứ lúc nào nên là ông ta mới dám to gan dâng tấu yêu cầu chọn hoàng tử làm con rể. Nhưng bệ hạ cũng chưa từng đồng ý mà, chỉ lập lờ cho qua thôi.
Cố tể tướng nói đúng. Trẫm chưa từng đồng ý với ông ta. Ông ta tưởng dâng tấu chương thì trẫm buộc phải nghe theo ư? Nhưng bệ hạ, điều này e là không ổn lắm nhỉ? Bệ hạ nhìn xa trông rộng nên lúc đó mới lập lờ cho qua, có gì không ổn?
Thôi Thị tuyệt đối không thể làm thái tử phi được. Võ tướng hống hách, Thôi Ỷ tính tình kiêu căng, không coi ai ra gì, hơn nữa khắp quân Thôi Gia đều trung thành hết lòng với ông ta. Nếu trở thành ngoại thích thì triều đình rất khó để kiểm soát.
Lẽ nào còn muốn nuôi thêm một Tôn Tĩnh khác ư? Cố tể tướng. Cố tể tướng nói đúng. Thôi Thị tuyệt đối không được làm thái tử phi. Nhưng bệ hạ, thái tử yêu thương Thôi Thị sâu đậm, e là thái tử sẽ không… Lý Nghi còn chưa làm thái tử đâu.
Hơn nữa, dù nó là thái tử thì nó có thể không coi phụ hoàng ra gì, không nghe theo thánh chỉ sao? Hôn nhân của người dân thì cũng nghe theo lời cha mẹ và bà mối. Nếu trẫm lập nó làm thái tử thì trẫm cũng phải có quyền
Chọn thái tử phi chứ nhỉ? Bệ hạ bớt giận. Bùi đại tướng quân cũng chỉ phỏng đoán cá nhân thôi. Thực ra cũng chưa chắc thái tử sẽ cố chấp muốn lấy Thôi Thị. Bệ hạ nói đúng. Thái tử nên lo điều Hoàng thượng lo lắng, suy nghĩ cho thiên hạ,
Lo cho đại cục. Lẽ nào người kế vị mà bệ hạ chọn lại không có chút khí phách ấy sao? Tiểu thư. Hôm nay lại không gặp được Tần Vương. Hôm qua lúc tới thì Tiểu Bùi tướng quân còn nói Tần Vương điện hạ đã tỉnh rồi, khách sáo nhận lấy
Đồ mà ta đem tới giúp người. Ta nghĩ trong lòng hôm nay kiểu gì cũng gặp được Tần Vương. Không ngờ còn không gặp được cả Tiểu Bùi tướng quân, gọi bừa một người hầu ra để qua loa cho xong chuyện với ta, cũng không thèm nhận đồ,
Nói là trong phủ không có ai quyết định. Không gặp được thì không gặp được thôi. Tần Vương điện hạ bị thương nặng, vừa mới tỉnh, không muốn gặp người ngoài cũng là chuyện đương nhiên. Sao ta lại là người ngoài được? Lúc trước khi nhũ mẫu còn sống,
Ta thường tới Tần Vương Phủ cùng người, cũng không thấy ai coi chúng ta là người ngoài. Hơn nữa, Thôi tiểu thư kia vào Tần Vương Phủ chưa thấy ra về lúc nào, ngày đêm ở bên Tần Vương. Sao chúng ta lại thành người ngoài thế? Điện hạ khác xưa rồi.
Trước kia chúng ta ra vào Tần Vương Phủ là do điện hạ nể tình ta giúp ngài ấy tìm được nhũ mẫu. Bây giờ nhũ mẫu cũng mất rồi, nhất thời không gặp được ngài ấy cũng là lẽ thường. Sao điện hạ lại khác trước vậy? Tín Vương, Tề Vương làm phản,
Tần Vương hộ giá bị thương nặng. Ba đứa con trai của bệ hạ giờ chỉ còn lại một. Cô bảo Tần Vương còn có thể giống như trước ư? Tiểu thư, nói vậy là người sắp làm thái tử phi rồi ư? Thu Thúy, con người vào lúc đắc chí
Thì tuyệt đối không được quên mình là ai. Chỉ với những lời đắc chí, vênh váo vừa rồi của cô, ta nên phạt cô đánh lòng bàn tay mười cái. Nhất định phải nhớ kĩ sau này không được ăn nói vênh váo thế nữa. Vâng. Thập Thất lang, trời lạnh rồi,
Ta làm một chiếc áo cho huynh nhé? Trong phủ còn nhiều quần áo lắm mà. Trước kia huynh luôn nói ta chưa làm gì cho huynh hết. Vậy nên ta muốn đích thân làm cho huynh một chiếc áo. Nào. Ta đo cho huynh. Xem nào. Gần đây huynh gầy đi rồi. Trước kia muội chưa đo người cho ta bao giờ, sao biết ta gầy đi rồi? Trước kia ta từng ôm huynh mà, vậy nên đương nhiên là biết huynh gầy đi rồi. Chưa bao giờ ôm ta hết, toàn là ta ôm muội.
Đang ôm huynh rồi còn gì. Ta làm ảo thuật cho huynh được không? Được. Huynh xem nhé. (Dung Nạp Vô Tận) Nhét nó vào trong tay ta. Nhét. Nhét. Nhét. Nhét hết vào rồi. Thổi một cái. Xem nè. Huynh thổi một cái nữa đi. Xem nè. Mất rồi. Huynh xem
Tay áo bên trái của huynh có thứ gì không. Không có thứ gì à? Vậy muội thử sờ tay áo của muội xem. Bên phải ấy. Ta ư? ♪Duyên phận trời định♪ ♪Nhưng lại mang nhầm thân phận♪ ♪Yên lặng, nhẫn nại vô tận♪ ♪Muốn thoát khỏi tranh chấp♪ ♪Sự tin tưởng ăn ý♪
♪Bỏ qua oán và hận♪ ♪Chỉ thuộc về hai ta♪ ♪Bay rực rỡ khắp trời♪ Muội ngốc à? Ta từng là trinh sát đấy. Muội muốn nhân cơ hội đo người cho ta để giấu trâm vào trong tay áo ta. Xem ảo thuật của muội kìa, thứ đồ lớn như thế
Mà ta không phát giác được sao? ♪Vẽ lời muốn nói thành bức họa♪ ♪Từng cuộn, từng cuộn♪ ♪Người là lời thề duy nhất, hiểu mà không nói♪ ♪Người là nỗi nhớ vĩnh hằng, không bao giờ thay đổi♪ Cảm ơn muội. ♪Tình nguyện vì người vứt bỏ thế giới này♪
♪Đời này không hối hận♪ ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪ ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪
♪Hơi ấm số phận từng trao♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪ ♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪
♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪
♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪