Gió Thổi Bán Hạ Tập 10 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 10] – Sếp Triệu. – Đến một mình sao? Con người bận rộn, cuối cùng tôi cũng gặp được anh rồi. Qua Tết tôi đã muốn đi tìm anh, nhưng ông chủ giàu có như anh không chịu gặp tôi,
Phải để con nợ như tôi đến tìm anh. Thế nào? Năm mươi nghìn tấn, tôi đưa về rồi. Cô có biết giá thép bây giờ là bao nhiêu không? Một nghìn hai tệ. Với chất thép của tôi, tôi dám đòi tới 1400 tệ đấy. Cô xem đi. Tổng cộng giá thành
Của chỗ thép mà tôi vận chuyển về cũng phải 735 tệ một tấn. Nếu dựa theo giá hôm nay, bảy trăm tệ cho một tấn thì một tấn của tôi lỗ mất 35 tệ. Năm mươi nghìn tấn là lỗ mất 1,75 triệu tệ. Sếp Triệu, chắc anh sẽ không thu theo báo giá
Của hôm nay chứ? Theo quy định hợp đồng, đúng là cô đã lỗ. Vậy chúng ta có thể đợi thêm không? Tôi thật sự không gồng lỗ nổi. Nói không chừng, hôm nào đấy giá thép tăng lại thì sao? Chuyện đấy chưa chắc.
Cô cũng biết, ngành này kiếm ăn nhờ ông trời mà. Nếu xảy ra chiến tranh thì bây giờ cô đã là tỷ phú. Giá thép sẽ tăng lên nhưng theo tình hình hiện tại, trừ khi điều chỉnh nhiều chính sách, nếu không giá thép sẽ có xu hướng đi xuống.
Chúng ta thương lượng chút. Anh có thể giúp tôi không? Thu theo giá nhập hàng của tôi. Chỉ cần tôi hồi được vốn, đủ 735 tệ một tấn, tôi sẽ bán ngay. Trước kia, tôi xem như làm không công, tiền thù lao tôi cũng không nhận nữa. Cô có từng nghĩ
Nếu kí theo giá này thì tôi ăn nói với công ty tôi như thế nào không? Cô nghĩ đến chưa? Hôm nay tôi đến không phải để ép cô mà chỉ muốn nói cho cô biết, với tình hình hiện tại thì cô phải chuẩn bị tâm lý trước.
Tôi có thể giúp cô kéo dài thêm vài ngày. Nhưng kéo dài được bao lâu đây? Con đường sau này phải đi thế nào, cô phải suy nghĩ thật kĩ. Sếp Hứa. Sếp Hứa, mau ngồi đi. Tuy muộn rồi nhưng vẫn phải chúc Tết. Năm mới vui vẻ. Nhờ sếp Quách cất nhắc
Mà tôi đón Tết trong trại tạm giam đấy. Anh không biết sao? Sếp Hứa, cô chắc chắn đã hiểu lầm tôi về chuyện này. Thật sự không phải tôi. Lão Cầu. Với cả cô còn nợ tôi một triệu tệ kìa. Tôi không có động cơ gì để làm thế, đúng chứ?
Sếp Hứa, cũng qua Tết rồi, chúng ta nên bàn chuyện làm ăn rồi. Một triệu tệ mà cô nợ tôi, cô định khi nào trả đây? Đầu xuân năm mới mà anh đã cần tiền gấp à? Anh yên tâm, một triệu tệ đấy tính lãi, không ít đâu. Tận 30% đấy.
Được rồi, sếp Hứa, giá thép trong nước rớt đến mức nào, chúng ta đều biết rõ, không cần vòng vo nữa. Nếu cô không định trả tiền, cũng tức là không muốn chịu lỗ, muốn tiếp tục gánh, đúng không? Muốn đợi giá thép tăng lại? Tôi đang định xin sếp Quách chỉ bảo,
Anh cảm thấy giá thép sẽ tụt bao lâu đây? Nói thật, sếp Hứa, với tình hình hiện tại thì theo phân tích của tôi, trong vài tháng tới, tình trạng thép tồn kho nghiêm trọng, tốc độ tiêu dùng chậm lại, cung lớn hơn cầu. Cho nên sếp Hứa
Chuẩn bị tinh thần nửa năm đến một năm đi. Nếu xui thì cũng có thể trên một năm đấy. Anh đang hù dọa tôi đúng không? Sếp Hứa, tôi có cần phải hù dọa cô không? Nhường một bước, nửa năm. Cô gánh nổi không? Cho nên chúng ta thương lượng về
Một triệu tệ của tôi đi. Được. Anh muốn thế nào, nói đi. Vậy tôi nói thẳng nhé. Theo phán đoán của tôi, nếu tôi thật sự đợi lãi từ cô chắc phải đợi đến khi cô phá sản mất. Do đó tôi đã thay đổi tư duy. Tôi nhớ giá mà cô nhập
Lô thép phế liệu này từ biển Đen về, giá rời cảng là 350 tệ một tấn, đúng không? Dựa theo giá này, một triệu tệ của tôi xem như đã mua 2800 tấn thép phế liệu từ chỗ cô. Tôi cũng không cần lãi nữa, cô cũng không cần trả vội,
Khi nào cô muốn trả thì cứ trả. Coi như tôi đầu tư, hợp tác với cô, nhưng tiền đề là phải có giá thành 350 tệ. Anh làm vậy là đang ăn cướp đấy, sếp Quách. Vậy phí vận chuyển, tiền thuế của tôi đều lỗ hết với anh đúng không?
Sếp Quách, nếu anh nói như thế chúng ta không thể tiếp tục vụ làm ăn này nữa. Đương nhiên, nếu sếp Hứa không đồng ý cũng có thể chọn cách trả tiền ngay, nhưng phải trả cả lãi. Sếp Hứa, tôi nói thẳng với cô nhé. Hôm nay, tôi hẹn cô đến
Là muốn xác nhận một chuyện với cô. Cô chọn tiếp tục gánh hay là chọn chịu lỗ? Sếp Quách, đầu tư thì thôi, tôi không chấp nhận. Cứ theo giấy vay nợ, trả lãi như thường, tôi sẽ gánh. Chị đại, sao vậy? Đội xe của cậu thế nào rồi?
Đã chốt vụ tiền lương rồi, mọi người gánh chung. Cô còn không cho tôi tìm người không đàng hoàng, người không đàng hoàng có nghĩa khí đấy, không giống doanh nhân các cô, không quan tâm tình nghĩa, quay đầu là lật mật. Kí cái này đi. Không xem à?
Có gì để xem chứ? Tìm tôi làm gì? Tôi với Tiểu Trần thương lượng, rút hết cổ phần khỏi đội xe của công ty. Sau này, cả đội xe sẽ do cậu quản lý, cậu sẽ độc lập, không cần kẹt ở công ty nữa. Nếu công ty muốn dùng đội xe của cậu
Sẽ trả tiền như thường. Không, là sao? Hợp đồng vừa kí là cái này sao? Không. Bây giờ hai người đá tôi ra ngoài, không để tôi gánh chuyện này đúng không? Không được, một là gánh chung, hai là chết chung. Đã nói là sẽ tiến lùi cùng nhau mà.
Lỡ hôm nào đấy không gánh nổi thì sao? Sao lại không gánh nổi? Lỡ hôm nào đấy tiền công trình, tiền kho bãi và các phí linh tinh khác của bãi chứa cũng không thanh toán được, nếu công ty chúng ta bị kiện, tòa án cưỡng chế thi hành án,
Đội xe của cậu là tài sản của công ty, chắc chắn sẽ bị khấu trừ. Chúng tôi không muốn cậu bị liên lụy, cũng muốn cậu tự lập nghiệp, tự kiếm tiền, có chỗ trông cậy. Lỡ hôm nào đấy tôi với Tiểu Trần thật sự không có cơm ăn,
Còn có thể đến chỗ cậu ăn ké màn thầu, hiểu không? Được, được, được, nghe lời cô hết. Dù gì hợp đồng cũng kí rồi, nhưng có điều này, dù có chuyện gì thì ba chúng ta cũng phải gánh chung, được không? Được. Có phải tên người Tây khốn kiếp đấy
Ép cô không? Người ta ép tôi gì chứ? Nếu người ta ép tôi, tôi đã sập hố từ đời rồi. Vậy cô sợ gì chứ? Đúng rồi, 150 nghìn tệ đấy… Cái đó cô đừng lo, tôi xử được, yên tâm. Cậu xử lý như thế nào? Dựa vào sức hút.
Người ta thích tôi. Với cả, chuyện này tôi nhớ mà. Đợi khi chúng ta có tiền rồi trả cho cô ấy là được, cộng thêm cả lãi trả hết cho cô ấy. Chúng ta đúng là anh em nhỉ, đều bất chấp mặt mũi. Cần mặt mũi làm gì đâu.
Khoản tiền 2,45 triệu tệ kia rốt cuộc là sao? Tôi cũng không ngờ là sẽ thế này. Phía tài vụ nói với tôi, ban đầu khi chuyển khoản còn không có hợp đồng. Chúng ta là doanh nghiệp nước ngoài, không phải anh muốn làm gì thì làm. Vậy là phạm pháp. Steve,
Trong hợp đồng tuyển dụng mà công ty đưa tôi quy định rõ tôi có quyền làm vậy. Nếu anh cảm thấy tôi phạm pháp, anh muốn làm gì thì tùy. Tôi không hiểu, tại sao anh không trao đổi với tôi? Tại sao anh lại tự tin đến vậy?
Tôi có phán đoán của tôi chứ. Nguyên liệu thép phế liệu trong nước hiện nay… Nguyên liệu thép phế liệu trong nước hiện nay ít như thế, hơn nữa giá cả lại cao, trên thị trường quốc tế có hàng rẻ hơn tại sao lại không mua?
Tôi sẽ chịu trách nhiệm với quyết định của tôi. Đương nhiên là anh cũng có thể báo cáo với tổng công ty, đây là quyền của anh. Mua toàn bộ theo giá thị trường, đây là kiến nghị của tôi dành cho anh. Cảm ơn kiến nghị của anh.
Nếu như không còn việc gì khác thì anh cũng thấy rồi đấy, bạn tôi tới. Được rồi, được rồi, được rồi. Vào đi. Sếp Triệu. Có việc gì sao? Tôi mua cho anh một chiếc áo da ở bên đó, anh có muốn mặc thử không? Có chứ, có chứ. Cảm ơn nhé.
Xin lỗi nhé, tôi đã gây phiền toái cho anh rồi. Cũng tinh mắt đấy, chất lượng chiếc áo này rất tốt. Tôi đang nghĩ, có phải bây giờ tôi bán thép với giá thấp thì anh sẽ bớt áp lực hơn không? Đây cũng là một cách. Nhưng nếu bán như thế
Thì cô làm thế nào? Cô đã nghĩ đến chưa? Tôi? Tôi… Tôi còn có bãi chứa, tôi còn có đội xe. Tôi mặc có đẹp không? Đẹp. Đội xe đó của cô với mười mấy chiếc xe cà tàng đó, chạy đến bao giờ mới bù lỗ được cho cô?
Còn cả bãi chứa nữa, bây giờ giá thép thành ra như thế, cô chứa gì ở bãi chứa? Không cần suy nghĩ cho tôi. Dù thế nào thì tôi vẫn ổn hơn cô. Tôi nghe Hội trưởng Cao nói năm năm qua giá thép thế giới điều chỉnh giảm mỗi năm là xu thế.
Xu thế? Nếu như cô tin vào xu thế thì đừng có làm kinh doanh. Tôi cũng vì muốn giảm bớt áp lực cho anh thôi. Chúng ta không hẹn hò đấy chứ? Đương nhiên là không rồi. Được. Vậy tôi mong trong cuộc nói chuyện sau đây của chúng ta,
Cô đừng làm việc theo cảm tính nữa. Tôi coi cô là đối tác, tôi tôn trọng cô, tin tưởng cô, tôi mong cô cũng vậy. Những điều tôi nói cũng không có tình cảm xen vào. Tôi cũng đứng ở góc độ đối tác thôi. Anh tin tưởng tôi, từng giúp đỡ tôi,
Đương nhiên là tôi mong rằng nếu có thể cứu người từ trong dòng nước thì người tôi cứu được sẽ là anh. Tôi coi cô là đối tác, tôi đầu tư tiền cho cô, một phần là khoản trả trước, một phần là khoản vay. Đương nhiên còn có thêm một vài điều kiện
Không công bằng với cô. Bây giờ tôi gieo nhân nào gặt quả nấy, tôi bị rơi vào bẫy của thị trường, cô cũng vậy, đúng không? Đúng vậy, rồi sao? Bây giờ phải nghĩ cách. Cách duy nhất bây giờ chính là ôm cây đợi thỏ. Đợi đến khi thị trường ấm lên.
Tôi tin vào phán đoán của tôi. Tôi mong là cô có lòng tin, biết nhẫn nại chứ không phải là chạy đến đây phô trương nghĩa khí của cô. Anh nghĩ nhiều rồi. Tôi phô trương cái gì? Chi vì chúng ta là đối tác nên tôi nghĩ cho anh nhiều hơn chút thôi.
Vậy nên cô đã tặng cho tôi chiếc áo mới của hoàng đế sao? Tôi chân thành hơn hoàng đế. Nói đi, làm thế nào đây? Ai có cách gì không? Khó khăn lắm chúng ta mới tập trung lại với nhau, không thể giải tán như thế được. Xe vẫn còn ở đây,
Nghĩ cách tìm việc đi. Hay là chúng ta lại đi bắt cóc đi? Đại ca, ông chủ trước kia lại đến tìm tôi, bảo là được. Nói tiếp đi. Đại ca, anh phải nghĩ thế này. Ở đây có người tốt không? Người nợ tiền có thể là người tốt à?
Chỉ cần chúng ta làm việc này thì ngang với thay trời hành đạo. Người nợ tiền thì ăn trắng mặc trơn, sống cuộc sống thoải mái. Chúng ta thì sao? Làm mấy tháng trời mà chẳng thấy cái đinh gì. Đại ca, làm người tốt không dễ như vậy đâu.
Thông, cậu nói thế là không đúng. Làm việc ở đây cũng rất tốt mà. Đại ca còn chưa nói gì, anh vội cái gì? Anh nhìn xem, mấy chiếc xe cà tàng của chúng ta chất đống ở đây thì có ích gì? Tôi nói các anh nghe.
Cậu có tin là tôi đánh chết cậu không? Đừng! Cậu ấy nói linh tinh đấy, đừng mà, đừng mà. Thông, tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu còn dám nhắc đến chuyện này nữa thì cút khỏi đội xe, đừng nói là quen tôi. Ở yên đây cho tôi. Giải tán đi, giải tán đi.
Giải tán đi. Ai kiện tôi? Là Quách Khải Đông. Hắn bị điên à? Bây giờ cô đi tìm hắn thì có ích gì? Cô nghe luật sư Trương nói xem tình hình thế nào đã. Sếp Hứa, cô đừng vội sốt ruột. Tôi cũng hiểu rõ tình hình hiện tại
Của công ty cô rồi. Cô phải nghĩ cho kỹ. Nếu như kiện ra tòa, tòa án phán cô thua kiện thì cô có tiền để bồi thường không? Nếu như không có thì lô thép này là tài sản của công ty cô,
Vậy thì tòa án sẽ tiến hành bán đấu giá công khai. Một khi tiến hành bán đấu giá công khai, vậy thì ngoài Quách Khải Đông ra, các chủ nợ khác liệu có vì bảo vệ tài sản của mình mà yêu cầu khởi tố, yêu cầu tịch thu trước không?
Đến lúc đó tôi lo là tình hình của cô sẽ gay go hơn bây giờ. Bây giờ cô chỉ phải đối mặt với một mình Quách Khải Đông. Nhưng nếu mọi chuyện đi đến nước đó thì cô sẽ phải đối mặt với tất cả các chủ nợ. Bây giờ cô đã không thể
Che đậy được nữa rồi. Bây giờ chỉ mới là bắt đầu thôi. Vậy còn có cách nào khác không? Kiến nghị của tôi là dù Quách Khải Đông đưa ra yêu cầu gì thì cô cũng cố gắng đáp ứng anh ta, để anh ta rút đơn kiện đã. Sếp Hứa,
Tôi lấy một ví dụ so sánh. Nếu cô nhất định phải xẻ thịt mình, thì cô muốn tự cô động dao hay là để đối phương làm? Việc cô cần làm bây giờ là sắp xếp thứ tự trước sau cho tất cả các chủ nợ… Mập! Sếp Hứa! Mập! Sếp Hứa! Mập, Mập!
Sao vậy? Sếp Hứa! Sếp Hứa! Mập! Sếp Hứa! Có nhìn thấy rõ tôi không? Nhìn rõ. Tôi làm sao thế? Hạ đường huyết. Chắc chắn là cô lại không ăn uống tử tế. Tim đập nhanh nữa. Cô cứ muốn để mình đói đến ngất xỉu mới được à?
Nằm xuống, cô nằm xuống đi. Tiểu Trần, đừng ngăn cản cô ấy. Cậu xem cô ấy có tự dậy được không. Thiếu ngủ trầm trọng, lại còn không ăn, áp lực tinh thần quá lớn. Theo cách nói Đông Y của bố cô thì bây giờ nguyên khí của cô bị tổn thương nặng,
Huyết khí đều kém. Tôi đã bàn bạc xong với Lão Tô rồi, đặt cho cô một giường, nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe. Làm thủ tục nhập viện theo dõi cho cô ấy đi. Tôi đã viết xong hết rồi. Nằm yên nhé. Nằm viện một tuần. Tôi không nằm viện,
Tôi phải về nhà. Tại sao? Công ty còn nhiều việc lắm. Tôi mà nằm viện, người ta sẽ tưởng là tôi trốn. Cô không trốn thì sẽ nghĩ ra cách giải quyết sao? Cách thì phải nghĩ mới có. Quý Cô Giàu Có, cô có biết tiểu cầu của mình
Thấp đến mức nào không? Bây giờ cô đang trang điểm, cô về nhà rửa mặt đi rồi nhìn thử xem. Cô ở lại bệnh viện vài hôm thì làm sao? Nghe lời tôi đi. Rút ra. Có rút ra không? Cô tưởng bệnh viện là do nhà tôi mở à?
Cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Cô chán sống rồi có phải không? Cái mạng này có phải là của cô không vậy? Cô nói đi. Hứa Bán Hạ, tôi chưa thấy ai như cô cả, sĩ diện cao quá. Bây giờ cô về nhà
Thì giải quyết được vấn đề gì? Tại sao cô cứ phải cố chịu đựng như thế chứ? Bác sĩ Tô. Không đi nổi nữa rồi chứ gì? Nghỉ một lát đi. Đừng ở đây với tôi nữa, đi làm việc đi. Hôm nay tôi làm ca đêm. Đến lượt anh rồi.
Xin lỗi, xin lỗi. Làm gì đấy? Đôi ba. Sếp Vương, của anh đây. Rót nước đi chứ. Tới ngay. Nhanh lên được không? Ai cần nước vậy? Đợi héo cả người. Đây. Tôi nợ anh ấy 900 tệ. Tôi 1600 tệ cơ. Bây giờ còn chưa trả. Tôi biết là anh không vui,
Nhưng anh trừng mắt với tôi cũng vô ích. Công ty chúng tôi bị tòa án điều tra chẳng còn cái gì nữa rồi, đúng không? Người đại diện doanh nghiệp như tôi tiếp đón các anh là chuyện đương nhiên. Nhưng chúng tôi đã trả nợ cho anh rồi, đúng không nào?
Nếu như anh không tin thì tự… thì sổ sách ở ngay đằng kia, anh tự đi xem đi. Nói ít thôi, trả tiền đây. Trả tiền đi! Mau trả tiền đi! Các anh ơi, có nói là không trả đâu, đúng không? Chỉ bảo các anh thư thư vài hôm thôi mà, phải không?
Các anh suốt ngày ngồi canh ở đây cũng vô ích thôi, – đúng không? – Cho một ngày trả nợ cụ thể đi. Đúng thế, đúng thế. Tôi biết là các anh không vui. Nếu các anh không vui thì chửi tôi vài câu cũng được. Chửi cậu thì có ích gì?
Cùng lắm thì đánh tôi cũng được. Đánh cậu thì có ích gì? Trưởng thôn? Nào, nào, nào, mời vào trong ngồi. Cậu ra đây. Ơ kìa. Cậu ta còn đang nợ tiền chúng tôi đấy. Làm cái gì vậy? Làm gì vậy trưởng thôn? Thế này là sao? Trả tiền! Làm gì vậy?
Đừng đánh nhau! Anh làm cái gì vậy? Trưởng thôn, thế này là có ý gì? Có ý gì sao? Xem cái này cho rõ đi. Công ty TNHH sắt thép Bán Hạ, chúng tôi chính thức thông báo, do công ty các anh không giữ chữ tín
Và khiến bãi chứa bị tòa án điều tra niêm phong, vì vậy người dân thôn chúng tôi đã bàn bạc và quyết định hủy hợp đồng với công ty các anh. Đã nhìn thấy chưa? Hiểu chưa? Tôi hiểu cái gì? Cậu trả bãi bùn lại cho chúng tôi ngay!
Mảnh đất đó là của các cậu à? Tòa án dựa vào đâu mà niêm phong chứ? Tôi cho cậu biết, chúng tôi cũng không truy cứu nữa, mau trả đất lại cho chúng tôi, những chuyện khác còn thương lượng được. Không phải, bãi chứa là do tòa án niêm phong,
Các anh cũng thấy cả rồi mà. Tòa án Nhân dân niêm phong đấy. Các anh không dám xé giấy niêm phong nên muốn bắt tôi xé à? Giở trò với chúng tôi có phải không? Giở trò chứ gì? Giở trò hả? Đừng động tay! Văn minh chút đi được không?
Nhãi ranh, tôi nói cho cậu biết, đừng có giở trò này với tôi. Tôi mà không cản bọn họ thì bọn họ đánh chết cậu. Thế thì anh bảo bọn họ đánh chết tôi đi. Đánh nó! Đứng lại! Đứng lại! Chạy đi đâu? Tôi đi vệ sinh cái đã.
A lô, Quốc Đống à? Cái gì? Quý Cô Giàu Có nhập viện sao? Đúng là lớn chuyện mà. Tôi biết rồi, tôi biết rồi, chuyện ở bệnh viện tôi yên tâm giao cho cậu, nhưng việc đó của con bé… Đúng vậy. Lát tôi nói chuyện với cậu sau nhé.
Nói chuyện sau nhé, tôi cúp máy đây. Quý Cô Giàu Có nhập viện rồi, Quốc Đống gọi điện đến. Chính là Chủ nhiệm khoa ngoại của bệnh viện đấy, Chủ nhiệm Tô. Hôm qua tôi đã linh cảm là sẽ xảy ra chuyện nên đã đến công ty của con bé.
Trong văn phòng công ty chật kín người, toàn là đến đòi nợ. Người ta còn bảo tôi là nếu tôi muốn có chỗ ngồi thì mai đến sớm một chút. Đúng là lớn chuyện thật rồi. Nói thật là tôi không nghĩ nhiều đến vậy. Tôi không lo chuyện con bé bị ốm,
Nhưng mà tôi lo chuyện căn nhà này. Làm ăn thế nào mà lại ra tận tòa án… ra tận tòa án cơ chứ? Chẳng phải đã lấy lại nhà rồi sao? Đúng là đã lấy lại rồi. Nhưng mà tại thép bên đó rẻ, tôi muốn nhân cơ hội này
Chúng ta kiếm thêm chút tiền lời nên đã đưa sổ đỏ cho con bé đi thế chấp rồi. Là sao? Nhà bị tòa án niêm phong rồi. Ông bị điên à? Ông mất trí rồi à? Con đang hát mà. Hát cái gì nữa? Thiến Thiến không có nhà để ở,
Chúng ta phải ngủ ngoài đường, hát cái quái gì nữa? Đừng vậy mà. Đừng làm loạn có được không? Chuyện nhà cửa để tôi nghĩ cách. Ông nghĩ cách cái gì? Ông đừng có nói ngon ngọt với tôi. Ông với con gái ông thông đồng với nhau muốn đuổi tôi đi đúng không?
Không phải. Căn nhà này là của các người, không phải là của tôi đúng không? Bà nghe tôi nói, căn nhà này tôi nhất định sẽ nghĩ cách. Nhưng mà bây giờ vừa mới đồng ý mua đàn piano… Mua piano cái quái gì? Nhà không có mà ở,
Mua piano để ngoài đường à? Được rồi, đừng cãi nhau nữa. Bà nói làm thế nào, tôi nghe theo bà, được không? Tôi mặc kệ, ông lấy lại nhà cho tôi. Bị tòa án niêm phong rồi chứ gì? Thế thì đến tòa án kiện nó cho tôi, lấy lại nhà cho tôi!
Nhanh lên. Anh đánh cái gì thế? Mười. Thật là. Thế tôi đánh nhé? Anh đợi đã. Đôi Át. [Làm ăn phát đạt] Đánh đi, đánh đi. Tôi đánh nhé. Hội trưởng Cao, làm phiền cô rồi. Được, tạm biệt. Tạm biệt. Tiểu Trương. Hội trưởng Cao. Đến giờ ăn rồi đúng không?
Còn một vị khách nữa ạ. Còn nữa sao? Làm gì thế? Mặt rõ nghiêm trọng, lại còn mặc vest? Chủ yếu là vì gặp mẹ cô mà. Cứ nhìn thấy bà ấy là chân tôi cứ xoắn lại. Giả vờ cái gì chứ, đã đến đây rồi. Đến rồi.
[Ngành công nghiệp nặng tỉnh Giang Đông] [Ủy ban phát triển] Có việc gì? Cô Cao, chuyện vay tiền lần trước cháu đã sai rồi, cháu xin lỗi cô. Ăn cơm đã. Cảm ơn. Ngồi xuống ăn cùng đi. Con đi lấy cơm. Lâu lắm không ăn cơm ở nhà ăn,
Ngửi mùi đã thấy thơm rồi. Mẹ, Tiểu Đồng có chuyện muốn nói với mẹ. Thưa cô… Cao Tân Di, bây giờ mẹ nhìn con, mẹ không ăn nổi cơm nữa. Con nhìn lại mình đi, không làm việc tử tế, suốt ngày chơi cùng đám thanh niên hư hỏng. Không nói cậu.
Con đi học có phí công không? Bảo con đi làm cho tử tế thì không nghe, bảo con thi Thạc sĩ con cũng không chịu. Sao con vẫn ăn cơm ngon lành được thế? Được rồi, coi như mẹ dạy con thất bại. Mẹ chấp nhận.
Con nói xem rốt cuộc con muốn làm gì? Làm mẹ tức chết thì có ích gì với con? Có ích đấy chứ. Không ai nhìn thấy ai nữa. Con đỡ phiền mà mẹ cũng đỡ phiền, đúng không? Mẹ, mẹ cứ phải… Mẹ cái gì mà mẹ? Có chuyện quan trọng gì?
Thưa cô, là thế này ạ. Cháu có 15 chiếc xe Đông Phong, có một đội xe, với lại các tài xế đều là tài xế lâu năm, đều rất có kinh nghiệm. Vậy nên cháu muốn đến hỏi cô có công việc gì mà đội xe vận chuyển có thể làm được không ạ.
Cậu với Hứa Bán Hạ tách ra rồi à? Không ạ. Chỉ là đội xe ra làm độc lập thôi ạ. Trước đây sếp cháu lo là đội xe sẽ bị công ty làm ảnh hưởng cho nên đã tách ra rồi. Cháu cũng nghĩ là nếu đội xe kiếm được tiền
Thì còn có thể trả nợ giúp cho công ty. Cũng nghĩa khí đấy chứ. Tiểu Trương, làm phiền cô một chút. Đơn vị chúng tôi có bộ phận chuyên phụ trách xe ngoài biên chế, cậu liên lạc với cô ấy là được. Vâng ạ. Còn nữa,
Lần sau có chuyện gì thì tự đến tìm tôi, đừng dẫn theo nó, chúng là việc công ra việc công. Vâng, Hội trưởng Cao. Đúng là cạn lời. Rõ ràng chuyện này bà ấy làm dễ như trở bàn tay mà cứ phải mắng tôi một trận.
Ai bảo cô chơi cùng thanh niên hư hỏng? Ăn đi, ăn đi, ăn đi. Nào, nào, nào, cho cô. Tôi còn nhiều lắm. Anh tự ăn đi. Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào. Mặt cậu sao thế? Bị đập vào thôi. Ai đập vào? Chuyện nhỏ thôi mà,
Cô đừng quan tâm đến tôi nữa. Cô có chuyện gì thì mau nói đi, tôi còn phải về bãi chứa nữa. Đám người đòi nợ ở bãi chứa đánh à? Các cậu đánh nhau à? Nghĩ gì vậy chứ. Tôi uống trà với đám người đó ở phòng làm việc cả ngày,
Sắp thành bạn bè luôn rồi. Thật đấy. Bọn tôi rảnh quá còn chơi bài với nhau cơ. Bên bố mẹ cậu sao rồi? Nhà cậu không sao chứ? Lần này chắc coi như trở mặt hẳn rồi. Tôi thế chấp nhà rồi, tín phiếu kho bạc và tiền dưỡng lão tích góp của họ
Cũng dùng hết rồi. Nhưng mà không sao, tôi có chuẩn bị. Cùng lắm thì sau khi xong chuyện, chờ qua chuyện này, tôi về quỳ gối trước mặt họ. Được rồi, đừng hỏi về tôi mãi. Cô thì sao, nhiều người đòi nợ như vậy có đối phó được không?
Bên tôi có mười lỗ hổng đang chờ lấp đây. Giá như tôi có chín cái nắp thì tốt biết mấy, tiếc là tôi chỉ có ba cái. Cậu nói xem tôi phải làm sao đây. Nhưng mà chuyện nợ tiền thuê đất trong thôn cậu phải tranh thủ làm đi, càng nhanh càng tốt.
Sao vậy? Không sao, cứ yên tâm, để tôi lo. Bây giờ tòa án chỉ tịch thu hàng ở bãi chứa, quyền sử dụng đất bãi chứa vẫn là của chúng ta. Đừng chờ đến lúc kiện tụng xong, đất cũng chẳng còn. Lô thép chúng ta vừa nhập
Có phải cô vẫn chưa định bán không? Sếp Triệu nói vẫn còn cơ hội đảo ngược tình thế, tạm khoan xả hàng. Tôi tin anh ấy. Cậu thì sao? Sếp Triệu gặp chuyện rồi cô biết không? Chuyện gì? Bị giáng chức rồi. Có muốn gọi cho anh ta không? Gọi rồi nói gì?
Thương xót anh ấy? Thương hại anh ấy? Tính anh ấy giống tôi, ghét nhất là lúc này có người tỏ vẻ thương hại. Thôi kệ, không gọi. Được. Cô tin anh ta, tôi tin cô. Về bãi chứa đây. Cậu chờ tôi khỏe lại rồi tôi thay ca cho cậu.
Không thể để một mình cậu gánh được. Được rồi, cô cứ yên tâm nghỉ ngơi đi. Đi đây. Thêm dầu vào. Chú ý an toàn. Thế nào rồi? Làm xong rồi, xong rồi. Mau làm xong rồi xuất phát thôi! Được. Cô đừng làm nữa!
Cô mau lên xe đi, coi chừng bị cảm đấy. Không được, tôi phải đồng cam cộng khổ với anh. Cô đừng quậy nữa. Tôi cứ muốn giúp đấy. Các cậu nhanh lên, tôi xuất phát trước. Được. Chú ý an toàn. Nào, mau mau, lên xe. Một, hai, ba. Lạnh không?
Cô nói xem cô đi theo tôi làm gì, vừa khổ vừa mệt. Tôi thích, kệ tôi. Đây là công việc mẹ tôi giúp tôi sắp xếp vì thương hại anh, tôi không phải giám sát à? Hơn nữa, anh còn nợ tiền tôi đấy. Được, cả người cũng đưa cô luôn.
♫Sự ngọt ngào dịu dàng của em♫ ♫Như cánh chim tung bay trên trời♫ ♫Chỉ bởi vì♫ ♫Hai ta yêu nhau, có nhau, nương tựa nhau♫ ♫Đôi mắt em♫ ♫Nước mắt anh♫ ♫Dù đau khổ cũng là trân quý♫ ♫Chỉ bởi vì♫ ♫Em ở bên anh♫ Thật ngưỡng mộ cô Hứa Bán Hạ đó.
Khi nào thì anh cũng có thể bán mạng vì tôi như thế? ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫ Sau này cô cần tôi thì cứ nói. ♫Chỉ riêng em khiến anh không thể quên đi♫ Thật sao? Lúc nào cũng được. ♫Trải qua mỗi đêm tối♫ ♫Và mỗi ngày♫
♫Ở bên em bảo vệ em♫ ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫ ♫Chỉ riêng em khiến anh không thể quên đi♫ Làm gì vậy, đang lái xe, đừng quậy. Mặc kệ tôi, không phải anh nói lúc nào cũng được sao? ♫Trải qua mỗi đêm tối♫ ♫Và mỗi ngày♫
♫Ở bên em bảo vệ em♫ ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫ ♫Em là kỳ tích trong sinh mệnh của anh♫ Cô xem, tôi bảo cô ngồi yên đi mà. Có đau không? ♫Mong chúng ta có thể♫ Không đau. ♫Khiến trời đất cảm động♫ ♫Để chúng ta sống chết bên nhau♫
Ngồi chắc nhé. ♫Mãi mãi không chia xa♫ ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫ ♫Em là kỳ tích trong sinh mệnh của anh♫ ♫Mong chúng ta có thể♫ ♫Khiến trời đất cảm động♫ ♫Để chúng ta sống chết bên nhau♫ ♫Mãi không rời xa♫ Triệu Lũy, bên anh thế nào rồi?
Có thể chờ chút được không? Gấp lắm à? Không có việc gì hết, tôi chỉ gọi điện thoại qua hỏi thăm chút thôi. [Cô đấy, đừng lúc nào cũng như tai họa sắp xảy ra,] [trời có sập thì cũng còn người cao đỡ mà,] tôi chính là người cao đó.
Bất kể anh có nói thật hay không, nhưng có câu này của anh, tôi thật sự rất cảm kích. Tôi đã họp bàn trao đổi với Phòng pháp vụ và tài vụ của công ty rồi, đều là cấp dưới của tôi. Dự án qua tay tôi,
Hợp đồng cũng do tôi chủ trì ký kết. Trong vụ này, tôi không nhận một đồng lãi riêng nào, nên không sợ bọn họ điều tra. [Nhưng có thể] [bọn họ sẽ gọi cho cô,] [kiểm chứng vài chuyện.] [Cô cũng đừng căng thẳng,] [có sao nói vậy là được.]
Xin lỗi, gây thêm phiền cho anh rồi. Tôi biết anh rất áp lực, tôi cũng đang cố hết sức nghĩ cách. [Anh yên tâm, tôi sẽ trụ được.] Làm chuyện gì mà không có áp lực. Tôi gọi cuộc điện thoại này là muốn xác nhận với cô,
Vụ làm ăn này là đúng đắn. Giá thép quốc tế mấy năm nay đã giảm xuống thấp hơn cả giá thành rồi. Các nước Âu Mỹ có vấn đề bão hòa xây dựng, nhưng trong nước, tất cả chỉ mới bắt đầu. [Đây là một cơ hội, cô hiểu không?] Tôi nhớ rồi.
Bàn đó ánh sáng rất tốt, tôi ngồi bàn đó vậy. Chỉ còn chỗ này thôi. Đang bận à? Đúng là không sợ chết. Đang bận à? Cứ làm đi, làm đi, làm đi. Hôm nay bắt được nhiều cá nhỉ. Hai người vào nhà trước, dọn hết đồ đi.
Đến tìm trưởng thôn nói chuyện, tặng quà. Đừng dọn. Thêm một đôi đũa ngồi ăn chung đi, thôn trưởng. Cậu mau chóng trả đất cho chúng tôi, lát nữa bọn họ đánh cậu thêm một trận là tôi không cản đâu đấy. Anh không cần cản,
Vừa nãy tôi chào hỏi với bọn họ xong cả rồi. Tôi đến tặng quà cho thôn trưởng. Đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện nào, đi. Khoan động tay đã, muốn đánh qua bên kia đánh, đừng để người dính máu. Tôi nói chuyện với thôn trưởng một lúc đã. Con đường này…
Cậu thật sự không biết xấu hổ à?