Gió Thổi Bán Hạ Tập 09 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 9] Hứa Bán Hạ, tôi nói cô biết, tôi không tin tưởng bất cứ ai, đặc biệt là cô. Cô đã thất bại một lần rồi, nếu cô lại thất bại thì thật sự không cần về nữa đâu.
[Cô có quay về cũng không trả nổi.] [Cô không trả nổi,] [tôi mới hoàn toàn toi đời đấy.] [Vì vậy, tôi hi vọng cô bình tĩnh lại,] [suy nghĩ thật kĩ] [là nên ngoan ngoãn trở về] [hay là cần số tiền đấy.] Tôi cần tiền. Được. Vậy cô hứa với tôi,
Không thấy hàng thì có chết cũng không được đưa tiền. [Cô chết, tôi cũng phải chết.] Sếp Triệu, anh không quen thân với tới nhưng chúng ta đều rất thân với tiền. Được. Cô mở tài khoản ở biển Đen đi. Tôi dùng chuyển tiền quốc tế,
Tiền vào tài khoản chỉ trong một giây. [Doanh nghiệp nước ngoài có đặc quyền này.] [Tôi sẽ đợi tin cô.] Cảm ơn sếp Triệu. Họ đến muộn rồi. Không sao, trước hoàng hôn chắc chắn sẽ đến. Tôi đợi cùng chị. Tiểu Diêm. Sao? Tặng cô một món quà nhỏ.
Cảm ơn chị Bán Hạ. Cảm ơn cô đã giúp đỡ suốt quãng đường. Khi nào chị đi rồi đưa tôi cũng không muộn. Tôi sợ khi tôi đi sẽ quên hết mọi thứ. Cảm ơn. Thật đấy. Đến rồi, chị Bán Hạ, họ đến rồi. Thật sự đến rồi. [Tổng giám đốc Triệu Lũy]
Smith, anh đi đâu vậy? Đi nghỉ dưỡng. Nếu còn không đưa tiền, bị nứt thì tôi không chịu trách nhiệm đâu. Các chú bác, các chú bác ơi! Có thể từng người nói một không? Tôi thật sự nghe không rõ.
Cậu khất từ hôm nay sang ngày mai, từ ngày mai sang ngày mốt, thế ngày nào mới chịu trả tiền? Cậu cứ kéo dài như thế thì hay lắm ư? Vậy phải làm sao đây? Cậu nói xem làm thế nào đi. Anh gọi Cục công an đến bắt tôi được không?
Tôi còn có thể yên tâm ở trong đấy đón Tết, được không? Buông ra, buông ra. Làm gì vậy? Đừng, đừng, đừng, đừng ra tay. Tránh ra. Tránh ra, tránh ra. Này, sao cậu lại đến? – Ai vậy? – Đến giải quyết vấn đề. Không được đi, không được đi.
Đứng yên hết đấy. Im lặng. Chuyện của các anh có thể giải quyết lần lượt từng người. Anh không thấy lạ sao? Cuối năm rất dễ xảy ra chuyện kiểu này nhưng không thể đồng loạt thế được. Sao lại cả nhóm cùng đến như thế?
Những người này xây công trình nhiều năm rồi, chậm lương chút cũng rất bình thường, chẳng lẽ họ không biết? Đúng là mình nên trả tiền cho họ rồi. Không liên quan đến chuyện đó. Nghe tôi nói, quay về tắm rửa, ăn cơm, ngủ một giấc thật ngon. Để tôi giải quyết.
Tôi đảm bảo bị đánh cũng không đánh lại, bị mắng cũng không đáp trả. Tuyệt đối đừng ra tay. Lão Hồ, đưa sếp Trần về. Được. Đi đâu vậy? Làm gì vậy? Lùi ra sau. Không đưa tiền mà cậy lý thế. Tránh ra. Đợi đã, đợi đã. Đừng nói nhảm. Im miệng.
Mọi người. Sếp Trần thật sự không chịu nổi nữa. Vào buổi tối, công trường âm mười độ, sức khỏe anh ấy vốn không tốt, mọi người làm khó anh ấy làm gì? Có chuyện gì cứ nói với tôi. Tên họ Đồng là tôi cũng có quyền quyết định.
Tôi giải quyết cho các anh. Năm mươi mấy anh em dưới trướng tôi, bây giờ mẹ của hai người trong đấy vẫn đang nằm trên giường bệnh. Nếu các cậu không phát tiền… Thì khiêng người đến đây, đúng không? Không. Hai anh em nào? Tìm đâu ra đấy? Hai anh em nào?
Mẹ ở bệnh viện nào? Bệnh gì? Cần bao nhiêu tiền? Ngày mai, Đồng Kiêu Kỵ tôi bán máu, bán thận để trả tiền cho người đó. Nếu tôi nợ họ một cắc thì tôi không phải người. Hai người nào? Nói đi, tôi đang đợi đấy. À, tôi… tôi phải đi hỏi.
Anh không cần hỏi, tôi hỏi anh, ai xúi anh đến đây? Không có. Không có? Đã bảo sau Tết phát tiền cho các anh, giờ đã đến lúc đâu. Sếp chúng tôi ra nước ngoài nhập thép rồi. Đợi quay về, rừng vàng biển bạc
Mà lại nợ khoản tiền đợt ba của các anh à? Cốt thép là của tôi, hôm nay tôi phải đưa đi, đã nợ tiền bọn tôi hai tháng rồi, các cậu chẳng có chữ tín gì cả. Nói nhảm gì vậy? Kéo đến đây thì là của chúng tôi. Không đưa đấy.
Sau Tết đưa tiền cho anh. Mẹ anh cũng ở bệnh viện à? Tôi… Đừng cử động. Im lặng. Bỏ ra, bỏ ra. Anh, anh đừng đi. Mọi người đừng ra tay. Nào, chúng ta nói chuyện riêng. Là sao? Người của anh đánh tôi, chuyện này khó giải quyết rồi đấy.
Tôi nói thẳng nhé, tụ tập gây chuyện, ra tay đánh người, giam mười ngày, nửa tháng cũng không thành vấn đề. Sắp Tết rồi, không cần phải vậy chứ, người nhà còn đang ở nhà đợi đón Tết đấy, đúng không? Tiền mừng tuổi cho mấy đứa nhỏ. Là sao? Tôi biết
Chắc chắn có người xúi các anh đến. Nói tôi nghe là ai đi. Không ai bảo tôi đến. Một là hôm nay anh nói tôi biết, hai là chúng ta gặp nhau ở Cục công an. Tôi hiểu, hiểu ý cậu rồi. Đã hiểu. Có phải cái tên Triệu Lũy
Đã đánh sếp Cầu không? Tôi biết họ đều nghe lời anh, bảo mọi người giải tán đi. Sau Tết nhất định sẽ trả tiền của các anh cho anh. Được rồi, các anh em, đi thôi. Ơ kìa, thế tiền… Sau Tết sẽ thanh toán hết tiền. Nghe tôi, nghe tôi.
Cứ thế đi à? Nghe tôi, nghe tôi, nghe tôi đi. Nói chuyện này với cô, cô đừng giận nhé. Tôi bảo người báo cho mẹ cô tới rồi. Chút nữa là bà ấy đến. Anh điên à? Đồng Kiêu Kỵ, anh bảo bà ấy đến làm gì? Sắp Tết rồi,
Cô phải về nhà ăn Tết. Này, hai chúng ta là đồng bọn mà, tôi ở đây thì việc gì đến anh mà anh xen vào? Cô là sinh viên đại học, sau này là trụ cột của quốc gia, ngày nào cô cũng ở cùng bọn tôi
Thì sẽ lỡ dở việc của cô đấy. Cô không được đi. Nếu cô mà đi thì chút nữa mẹ cô tới, tôi không nói rõ được. Tôi coi anh là bạn mà anh lại bán đứng tôi. Cao Tân Di. Về nhà. Cao Tân Di. Tôi giao người cho cô rồi nhé,
Không liên quan tới tôi nữa. Mau về nhà đón Tết đi, nhanh lên. Về nhà đón Tết. Con muốn làm gì hả? Đồng Kiêu Kỵ, anh là đồ tiểu nhân. Không bị thương chứ? ♫Chúng ta đều cùng một nhà♫ ♫Tên nhà là Trung Quốc♫ ♫Rất nhiều anh chị em♫
♫Phong cảnh cũng rất đẹp♫ ♫Ở nhà có hai con rồng♫ ♫Là Trường Giang và Hoàng Hà♫ ♫Còn có đỉnh Everest♫ ♫Là đỉnh núi cao nhất♫ ♫Chúng ta đều cùng một nhà♫ ♫Tên nhà là Trung Quốc♫ ♫Rất nhiều anh chị em♫ Tới nhà rồi. ♫Phong cảnh cũng rất đẹp♫
♫Còn có Vạn Lý Trường Thành♫ ♫Đâm xuyên mây♫ Mọi người nhẹ tay thôi. ♫Nhìn cao nguyên Thanh Tạng♫ Nặng quá đấy. ♫Còn rộng lớn hơn cả bầu trời♫ Mập, cô cho hết phế liệu vào trong hành lý đấy à? Nhẹ tay thôi. Nặng quá. Đều là đồ tốt đấy.
Còn sống mà về là tốt lắm rồi. Cậu biết phương Bắc lạnh cỡ nào không? Mau, mau, mau. Mau, mau, mau. Nào. Vào đi. Bật đèn, bật đèn, bật đèn. Dọn dẹp nhà cho tôi rồi à? Tôi đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ cho cô rồi đấy. Cậu được đấy.
Cô không giống như đi làm ăn mà như đi du lịch ấy. Đúng thế. Cô mua bao nhiêu thứ thế? Có quà mang về cho các cậu. Thế à? Ở đâu? Tôi cũng quên là bỏ ở vali nào rồi. Các cậu tự tìm đi. Có của tôi không? Có, đều có.
Đây đều là hành lý của cô. Cái này à? Cậu chậm thôi, đừng làm hỏng của tôi. Tôi còn phải đem tặng. Áo da. Đây là của tôi à? Đây là của Tiểu Đồng. Tôi xem của tôi đâu. Cái này của tôi đúng không? Đúng, cái này. Thử đi, thử đi. Được đấy.
Không đúng, cái này sao cảm giác hơi to nhỉ? Đàn ông bên đó đều có thân hình đô hơn mình. Cái này đẹp này. Cái này cho tôi à? Cái áo đó của cậu ấy đẹp. – Cái này còn lót lông, ấm. – Cái này đẹp. Đúng thế.
– Màu cũng hợp. – Tiểu Đồng. Cái này, cái này, cái này đẹp. Cái đó không phải mua cho cậu. Cái này cho tôi. Áo da của cậu, cậu cởi cái này ra cho tôi. Nghe thấy chưa? Tôi muốn cái này, tôi muốn cái này. Không phải của cậu.
– Cái này là… – Tôi không thích màu đen. – Áo da mới là mua cho cậu. – Tôi thích cái này. Cởi ra. Tôi không thích cái đen kia. – Tôi không thích cái đen kia. – Đừng có xé rách của tôi đấy. Cởi ra.
Không, tôi cứ lấy cái này, cứ lấy. Cho hai người xem thứ này hay lắm. Cái bật lửa này được, đưa đây. Cởi ra. Nào, nào, nào, cởi ra. Đừng làm hỏng của tôi đấy. Tôi phải tặng người ta đấy. Chậm thôi. Này, này, này. Đưa cả áo da cho tôi.
Nào, trả cô. Được, cái này cũng đẹp mà. Bật lửa này được đấy nhỉ? Cái bật lửa này được đấy. Không đúng, vậy cô mua cái áo này cho ai? Đúng rồi, mua cho ai? Mua cho ai? Nói đi. Cạn ly. Mập, cô mua một phát năm mươi nghìn tấn thép,
Tiền đâu ra mà nhiều thế? Vay đó. Tôi làm gì có nhiều tiền thế, đều là vay cả. Vay à? Nhưng cậu yên tâm, lô thép phế liệu này đều là thép nguyên chất cực tốt, trong nước ta rất ít loại nguyên chất thế này. Đợi 15 tháng Giêng hàng về
Thì các cậu cứ chống mắt lên mà xem, mở mang kiến thức. Lần trước tôi bảo các cậu thế nào nhỉ, lần này chúng ta sắp đổi đời rồi. Chị đại, tôi chỉ hỏi một câu thôi, lần này có phải chúng ta phát tài thật không? Cậu bị ngu à?
Tôi nói nhiều thế rồi mà cậu còn hỏi. Phát tài rồi. Vậy thì là phát tài thật rồi. Phát tài rồi. Phát tài rồi. Phát tài rồi. Cạn ly. Cạn ly. Chị đại, tôi nói này, cô mà còn không về là Trần Vũ Trụ sẽ bị đám đòi nợ ép cho chết mất.
Cô xem giờ anh ấy già thế nào này. Thôi đi nhé. Ai già? Cậu mới già. Các cậu vất vả rồi. Thật đó. Các cậu thật sự đã vất vả rồi. Đợi lô thép phế liệu này về thì chúng ta trả họ tiền, trả thêm cả lãi.
Bây giờ chúng ta có tiền mà. Tới lúc đó bãi chứa của tôi sẽ xây xong luôn. Chúng ta có bến tàu của riêng mình, vậy thì con tàu chục nghìn tấn của tôi có thể dừng ngay ở bến nhà mình rồi. Trần này, sau này chúng ta
Sẽ không phải sống cuộc sống như thế nữa. Chúng ta không cần phải cười phụ họa với người ta, nhìn sắc mặt người khác nữa. Chúng ta có tiền đồ rồi. Sau này nói chuyện thì cứ ưỡn ngực lên. Cậu thì không được. Tôi… Chúng ta cứ vênh lên.
Sao tôi lại không được? Cậu không vênh thêm được nữa. Lần này chúng ta trở mình thật rồi sao? Trở mình thật rồi. Cảm ơn Mập. Cậu khách sáo gì với tôi hả? Anh điên à? Khóc gì chứ? Chuyện vui thế mà. Đừng khóc. Đừng khóc, Trần.
Đừng khóc nữa, cậu khóc xấu lắm. Nào, cạn ly. Cạn ly. Nào. Vì để chúc mừng Mập khải hoàn trở về từ phương Bắc, để chúc mừng chúng ta khổ tận cam lai, chúng ta chụp kiểu ảnh đi. Tôi tưởng cậu định làm gì cơ. Chụp ảnh, chụp ảnh. Nào, nào, nhanh lên.
Cô ngồi đây, ngồi đây. Ngồi đây, ngồi đây. Tôi hẹn giờ. Mau lên. Mang theo cái kia, nhanh, nhanh lên. Mau, mau, mau. Ba giây, ba giây. Ba, hai, một. Được rồi. Tôi xem nào, xem nào. Được. A lô. [Tôi là Lão Lưu của Cục thuế đất đai.]
[Rốt cuộc sếp của các anh về chưa?] À… về rồi, vừa về. Trưởng phòng Lưu, mai là 30 Tết rồi, chuyện này có thể đợi sau Tết rồi nói không? Anh giúp tôi đi. [Không được.] [Bên tôi chính thức thông báo với anh,]
[ngày mai sếp các anh bắt buộc phải tới bãi chứa] [phối hợp điều tra.] A lô. Tôi còn sống trở về đây. [Về là tốt.] [Dạo này tôi khá bận,] [hẹn sau Tết thì gặp nhé.] Tôi cũng mang được thép về rồi. Chỗ bọn tôi có mấy người đón Tết chung.
Anh có muốn cùng tới không? Tới nhà tôi. Chúng ta cùng đón Tết cho vui. Thôi, tôi quen một mình rồi. Nhiều người còn thấy khó chịu. Thế… Thế… Năm mới vui vẻ. Cảm ơn nhé. Không có gì thì tôi cúp máy nhé. Năm mới vui vẻ. [Được.] Sếp Triệu.
Cậu xem cái này trước đi. Thật sao? Giảm mạnh vậy? Cứ theo xu thế này thì chúng ta chết chắc. Cậu phải vất vả đi cùng tôi tới Thượng Hải một chuyến rồi. Bây giờ sao? Vậy được, tôi đi chuẩn bị xe.
[Giấy triệu tập của Cục công an thành phố Tân Hải] Đây là thế nào? Đã gửi giấy triệu tập tới rồi? Tôi giải thích với anh rồi mà. Đợi sau Tết hàng về thì bọn tôi sẽ trả ngay. Thật tình, hôm nay anh còn biến việc trở nên nghiêm trọng thế,
Còn gọi cả cảnh sát tới. Hôm nay nếu không trả được thì chỉ có thể tạm giam vài ngày. Chúng tôi cũng làm việc theo luật thôi. Anh xem 30 Tết rồi, chúng tôi cũng không muốn giam ai. Nhưng công việc là công việc, anh phải hiểu cho.
Mong anh hợp tác với chúng tôi. Cô ấy đâu? Chuyện này không liên quan tới sếp bọn tôi. Cô ấy không hề biết chuyện này. Chuyện này đều là một mình tôi làm, các anh dẫn tôi đi, tôi đi cùng các anh được không? Tiểu Trần, anh không phải pháp nhân.
Anh nghĩ kĩ đi, chuyện này làm gấp rút vậy, rốt cuộc là đã đắc tội với ai rồi? Sao thế? Cô tới đây làm gì? Mau đi đi. Sếp Hứa, cuối cùng cô cũng xuất hiện rồi. Chuyện gì thế? Sếp Hứa,
Năm ngoái công ty các cô có một khoản thuế doanh nghiệp đóng thiếu 150 nghìn tệ, nhắc nhở nhiều lần nhưng vẫn khất lần khất lượt, đã dính líu tới vấn đề trốn, lậu thuế rồi. Trốn, lậu thuế ạ? Nghiêm trọng vậy sao? Hôm nay cô phải đóng bù thuế,
Không thì phải về đồn phối hợp điều tra với chúng tôi. Tết nhất tới nơi, chúng tôi đi đâu kiếm 150 nghìn tệ đây? Chuyện tiền nong thì anh hỏi tôi, cô ấy không biết. Hơn nữa hai tháng qua cô ấy không ở trong nước, các anh cứ tìm tôi đây này.
Tôi… tôi đi cùng các anh. Tôi phối hợp các anh điều tra được không? Chúng tôi dẫn anh đi thì có tác dụng gì? Anh có phải pháp nhân đâu. Tiểu Phương, đưa người đi. Đừng, đừng, đừng. Đừng, đừng, đừng. Làm gì thế? Xin phối hợp công việc của chúng tôi.
Tết nhất đến nơi. Chúng ta thương lượng với nhau được không? Tiểu Trần, Tiểu Trần, đừng nóng vội. Không sao. Tôi đi với họ một chuyến. Hàng về là trả được tiền, là tôi được ra mà. Tôi đi với các anh, phối hợp điều tra. Sức khỏe cô không vấn đề gì chứ?
Cô mà có bệnh gì là phải nói trước nhé, để đồng nghiệp trực Tết của chúng tôi còn biết đường. Trả lời tôi đi, nói “vâng”. Vâng. Sau khi vào thì nói ít thôi, một ngày có hai lần đi vệ sinh. Còn nữa, không được đánh nhau.
Có gì không hiểu thì cứ hỏi thẳng quản giáo. Lúc nào đưa cơm? Phòng giam số năm nhận một người. Vào đi. Chế độ, quy định ở trên tường phải nhớ kĩ cho tôi đấy. Nghiêm túc tuân thủ mọi quy định trị an của trại tạm giam. Cảm ơn anh Vương.
Hôm nào tôi mời anh uống rượu nhé. Sao rồi? Nói là tạm giam mấy ngày. Khi nào trả được hết tiền thì sẽ thả người. Tết nhất thế này thì đi đâu kiếm 150 nghìn tệ đây? Chắc chắn là tên khốn nào mách lẻo rồi, nếu không thì sao đột ngột thế được.
Tết nhất mà cứ nhất quyết đòi đưa người ta đi. Chắc là mấy tên khốn kia rồi. Cậu nói đám Ngũ Kiến Thiết ấy à? Dù là ai làm thì phải nghĩ cách gom tiền đã, không thể để Mập ở trong trại tạm giam như thế. Đúng.
Nếu là mấy tên khốn kia làm thật thì tìm họ, bảo họ đưa tiền. Chúng ta ăn sủi cảo đoàn viên ở đây, sếp của anh ở trong đó gặm bánh ngô. Nói đi, làm thế nào? Đại ca, anh nói gì đi. Đại ca, anh bảo phải làm sao?
Các cậu đừng lo chuyện của sếp. Tết rồi, đừng chạy lung tung. Tôi với sếp Trần ra ngoài một chuyến, chúng tôi nghĩ cách. Cậu có cách rồi à? Chưa. Vậy cậu đưa tôi đi đâu? Cứ lái đến đó đi đã. Tới rồi thì nói. Tôi nói này,
Bây giờ cậu bán thân cũng không kịp đâu. Đừng nói nhảm. Lái xe đi. [Năm 1997] Có được không đấy? Gọi được chưa? Không ai nghe. Có phải xem ti vi cả đêm, còn chưa dậy không? Này, cậu tới đây bao giờ chưa? Nhìn tôi giống từng tới không?
Tôi cũng tra thông tin trên trang vàng thôi. Vậy tìm thế nào? Này. [Thuê bao quý khách vừa gọi…] Dù tìm được, cô ấy có nhiều tiền thế không? Dù có, cô ấy có cho cậu vay không? Anh đừng càm ràm nữa. Cũng phải thử chứ. Nếu không thì sếp
Phải ở trong đó suốt đấy. Nói chứ, cậu bảo xem quen lâu như vậy mà cô ấy ở đâu cậu cũng không biết, cậu cũng chẳng hỏi rõ là tòa nào. Cả khu lớn thế này, có khác gì mò kim đáy bể không? Làm việc chẳng đáng tin cậy gì cả.
Lại còn trang vàng chứ. Sao thế? Nghe thấy chưa? Nghe thấy gì? Nghe kĩ. Nghe cái gì? Bản nhạc dương cầm. Đây là bài mà Mèo Hoang thích nhất. Mau lên, mau đi, mau đi. Nhất định là cô ấy, nhanh lên. Ở đây, ở đây, nào. Ở đây à? Chắc là thế.
Tầng mấy? Mèo Hoang. Cao Tân Di. Mèo Hoang. Cao Tân Di. Mèo Hoang. Cao Tân Di. Đừng hét nữa. Sao các anh lại tìm được tới đây? À thì bọn tôi đến chúc Tết cô. Anh chê tôi phiền mà, đi đi. Đừng mà, đừng mà. Cô xuống đây, xuống đây nói.
Đúng rồi, xuống đây, xuống đây. Cô ấy… cô ấy sẽ xuống chứ? Chắc là xuống. Đi nào, mau lên. Tới rồi. Nói đi, tìm tôi làm gì? Chúc mừng năm mới. Nào, đây là tiền lì xì. Chúc cô năm mới vui vẻ, sức khỏe tràn đầy, vạn sự như ý.
Nói mấy câu đi. À… à năm mới vui vẻ. Chúc… chúc mừng phát tài. Được rồi. Tôi nhận tấm lòng rồi, về đi. Đừng đi. Tôi tìm cô có chút chuyện. Tôi biết ngay là không có chuyện tốt đẹp mà. Nói đi. Vay cô ít tiền. Vay cô ít tiền.
Khi trước đuổi tôi đi mà, giờ muốn vay tiền là nhớ tới tôi à? Chuyện đó tôi không thấy là tôi sai nhé. Để cô về nhà ăn Tết là nghĩ cho cô mà. Chị ơi, chị ơi. Thì là… tôi và Kiêu Kỵ có việc gấp thật, hết cách thật rồi
Mới tìm cô. Cầu xin tôi đi. Không xin thì thôi. Không, không, cô… Được, được, được. Cầu xin cô, giúp bọn tôi với. Được. Nói đi, vay bao nhiêu? Một trăm năm mươi nghìn tệ. Một trăm năm mươi nghìn tệ? Hai người cho tôi 200 tệ mà đòi vay tôi 150 nghìn tệ?
Tôi kiếm đâu ra cho anh? Tôi thấy hay là thôi đi. Cũng quá sức với cô ấy, 150 nghìn tệ nhiều quá. Chúng ta nghĩ cách khác. Gì nhỉ, chúng tôi đi trước đây. Đi thôi. Các anh cần nhiều tiền thế làm gì? – Đòi người. – Đòi người.
Tuân thủ pháp luật nước nhà, có nhân sinh quan, đạo đức đúng đắn, có thái độ đúng đắn trong việc sửa chữa lỗi lầm. Điều thứ hai. – Hứa Bán Hạ. – Nghiêm túc tuân thủ mọi quy định trị an của trại tạm giam, – nghe lời quản lý… – Hứa Bán Hạ.
Và giáo dục. Vấn đề của mình… Cô được đấy, chỉ ăn với ngủ. Được, tôi thấy cô có thể làm được việc lớn. Tôi nghe họ nói cô còn chưa đọc hết điều một của quy định quản lý hành vi. Tôi mà giam cô thêm mấy ngày
Thì cô đổi cả dấu câu mất. Tiếng ngáy của cô to quá. Chị đại. Chúc mừng năm mới. Cậu… Sao cô ấy lại ở đây? Lên xe đã, lên xe đã. Lên xe rồi nói, mau lên. Tết nhất thế này đừng đứng ở đây. Mau đi.
Sao cậu lại ở chung với cô ấy rồi? Nói rõ trước. Nói gì? Hôm nay nếu không phải có tôi thì cô vẫn phải ngồi trong đó. Cô đừng nói nữa. Ý cô ấy là sao? Cậu kiếm đâu ra tiền? Tiền của tôi. Của cô? Của cô ấy đấy.
Cậu vay tiền mẹ cô ấy à? Phải không? Phải, phải. Cậu điên rồi à? Sao cô lại đánh anh ấy? Cô là mẹ anh ấy à? Đưa cô ấy về nhà ngay. Tôi không về. – Cô nói đưa đi đâu thì đưa tới đó à? – Đưa cô ấy về.
Tết nhất thế này đừng đến nhà cô ấy nữa. Chúng ta về nhà mình đi. Tôi nói này Hứa Bán Hạ, cô quản lý được nhiều thế à? Tôi đi đâu mà cô cũng đòi quản lý à? Đưa cô ấy về nhà, nghe thấy chưa? Tôi không quản lý cô,
Tôi để mẹ cô quản lý cô. Tôi phải nói rõ ràng với mẹ cô, nếu không thì sau này làm sao làm ăn được. Đưa cô ấy về. Được, đến nhà cô ấy. Đồng Kiêu Kỵ. Cậu nghĩ kiểu gì đấy? Sao cậu lại nghĩ đến việc vay tiền mẹ cô ấy chứ?
Không phải tôi nói với cậu rồi sao? Mẹ cô ấy là ai chứ? Chúng ta có dây vào được không? Tôi đã bảo đừng có dây vào rồi, đừng có chọc vào rồi còn cứ phải đâm vào. Sếp à, không phải là hết cách rồi sao? Năm mới rồi,
Tôi không thể để cô ở trong đó chứ. Tôi thà ở trong đó còn hơn. Cô đừng… đừng… đừng nói vậy. Đúng rồi, nói cho cô một chuyện quan trọng này. Lần này cô vào đó là do bọn Cầu Tất Chính với Quách Khải Đông tố cáo.
Còn nữa, lần trước nhà cung cấp ép chúng ta trả tiền cũng là do hai tên khốn đó làm luôn. Sao cậu biết? Tôi hỏi rồi, nhà cung cấp nói cho tôi biết, chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, khớp hết rồi. Đúng là họ làm. Cô đợi ngoài cửa,
Tôi vào nói với mẹ tôi đã. Mẹ. Mẹ ơi. Mẹ… vẫn chưa ăn cơm à? Con… con muốn nói chuyện này với mẹ. Một trăm năm mươi nghìn tệ? Con đùa kiểu gì đấy? Mẹ, mẹ bình tĩnh đã, giờ con giải thích với mẹ đây. Hứa Bán Hạ,
Cô qua đây cho tôi, lại đây, vào đây. Không phải nãy cô bảo giải thích sao? Nói đi, giải thích cho mẹ tôi. Nói đi. Hội trưởng Cao, chuyện này không trách Mèo Hoang được. Cô ấy lấy tiền để cứu tôi. Mẹ, mẹ xem, mẹ đừng cuống lên rồi nóng trong.
Mẹ nghe cô ấy nói đi, hai người nói chuyện đi, nói xong thì con lại lên. Nói chuyện đi đã. Cao Tân Di, con đi đâu đấy? Ngồi đi. Hội trưởng Cao, thật sự rất xin lỗi, gây phiền phức cho chị rồi. Số tiền 150 nghìn tệ này,
Đợi tôi bán hết lô hàng trong tay nhất định sẽ trả cả gốc lẫn lãi. Xin hãy cho tôi chút thời gian. Cô có ý gì? Đồng Kiêu Kỵ, bao giờ thì anh trả tiền cho tôi đấy? Mười ngày, cùng lắm là 15 ngày. Thép đang trên đường đến rồi, cô đừng vội,
Chắc chắn trả được mà. Đến lúc đó, tôi sẽ đưa qua cho cô ngay. Chị xem, đây là giấy gửi hàng của tôi, chuyến này tôi đến biển Đen phát hiện một lô thép phế liệu chất lượng cao, trong nước gần như không có thép chất lượng như thế,
Vậy nên tôi mới mạo hiểm nhập thêm 35 nghìn tấn. Chị cũng biết thật ra nguồn thép phế liệu trong nước bây giờ mỗi năm chỉ có một ít, còn có cả đống người tranh giành. Một công ty nhỏ như tôi chẳng đáng là gì, nên nhân cơ hội này,
Tôi phải chịu chi chút chứ. Một mình cô làm hết à? Đúng, một mình tôi làm hết. Trước đây cô lên phương Bắc chưa? Đây là lần đầu tiên tôi ra nước ngoài. [Tôi đã bảo đừng đến, đừng đến rồi] mà anh cứ đến,
Anh nói xem, anh chọc giận bà ấy làm gì? Toàn chuyện gì đâu. Xin lỗi, xin lỗi, tôi cũng không muốn tới đâu, nhưng sếp… Tôi hỏi anh, anh với sếp của anh có quan hệ gì? Sao anh phải liều mạng vì cô ta như vậy? Chuyện nên làm mà.
Có phải anh thích cô ta không? Đừng nói linh tinh, cô ấy là sếp tôi mà, cô có hiểu không? Thế tôi thì sao? Cái gì? Anh có thích tôi không? Chuyện này… Thế tôi nói cho anh trước, tôi thích anh, nếu không tôi cũng không cho anh vay tiền.
Lần sau khi gặp lại, anh cho tôi biết đáp án của anh đi. Công ty của cô tên là gì? Bán Hạ, tên tôi, Công ty TNHH sắt thép Bán Hạ. Ngoài việc bán lại sắt thép phế liệu, sau này cô định làm gì nữa? Bây giờ tôi đang xây bãi chứa rồi,
Nếu kinh doanh tốt thì sau này còn xây bến tàu nữa. Đến lúc đó mong Hội trưởng Cao giúp đỡ. Nói chuyện xong rồi ạ? Nói chuyện ổn chứ? Hứa Bán Hạ, tôi nói cho cô biết, tôi nể mặt Đồng Kiêu Kỵ mới cho cô vay tiền đấy. Đợi đã, con…
Cô có biết nó với cái thằng… cái thằng Kỵ gì đấy, lúc cô ra nước ngoài, ngày nào hai đứa cũng đi với nhau, vì thằng đó mà nó còn bỏ cả việc. Con từ chức không phải vì anh ấy. Con nói cả vạn lần rồi, là con, là con muốn từ chức.
Phiền quá đi, lại nói nữa. Con nói không muốn làm là không làm hả? Con đùa cái gì đấy? Thái độ kiểu gì đấy? Con ra đây. Hội trưởng Cao, chị bớt giận. Tôi rất hiểu tâm trạng của chị, tôi sẽ trông chừng họ giúp chị.
– Nếu sau này họ còn dám… – Sau này? Sau này ở đâu ra? Con có tự do của con mà. Có doanh nghiệp nào mà tôi chưa thấy đâu, ông chủ lớn ông chủ nhỏ, mấy lời hay tôi nghe nhiều rồi. Cô có bảo đảm kiểu gì cũng vô dụng,
Nhìn một người, phải nghe lời nói nhìn hành động. Thế trong 21 ngày chắc chắn tôi sẽ trả chị. Tôi không nói đến chuyện này. Tiểu Hứa, cô giỏi quá đi mất, cô mua được thứ này về cơ à. Từ từ. Cô thu mua thép phế liệu ở đâu đấy? Lên.
Kỳ này cô kéo cả núi vàng về rồi đấy. Đây đều là thép xịn đấy. Được lắm. Sau này đúng là thiên hạ của thanh niên rồi. Sau này chúng tôi phải dựa vào cô thật rồi. Ăn may thôi, ăn may thôi. Sếp Ngũ, nói vậy thì
Tôi phải chân thành cảm ơn anh đấy. Tiểu Hứa, cô đừng nói vậy, cô nói vậy thì ông anh này càng ngại. Cô tốn công như vậy, cũng chịu khổ không ít đúng không? Khoản lớn đấy, lô này về rồi chắc chắn lãi sẽ không thấp. Tôi cũng không muốn hỏi
Sao Triệu Lũy lại cho cô vay tiền. Tôi chỉ nghĩ cô tốn công như vậy, cô xem, sau này chắc chắn lợi nhuận đều để người ta lấy hết đúng không? Đúng không? Nhưng nếu như chúng ta hợp lại, tôi bảo này, tôi thấy vẫn tốt hơn,
Ít nhất không thể để cô thiệt chứ, đúng không? Sếp Ngũ, anh nhận ra nhanh thật đấy. Đúng, anh nói đúng, kỳ này đều để anh ta kiếm hết tiền rồi. Cô xem, tôi nói đúng không? Nên là cô xem, vẫn là chúng ta làm cùng nhau thì hơn.
Tiểu Hứa, tôi còn phải cảm ơn cô đấy, tôi nhận được áo da rồi. Cảm ơn cô nhớ đến tôi. Cái đó tôi cho cục cưng nhà tôi rồi, cục cưng cũng thích lắm. – Tôi mua cho chị dâu mà. – Mập ơi. Mập kìa. Sếp Triệu, sao rồi?
Năm mươi nghìn tấn, tôi kéo về rồi đây. Cô có biết giá thép bây giờ là bao nhiêu không? Cô xem đi.