Gió Thổi Bán Hạ Tập 05 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 5] Cậu mới ra ngoài thôi, cậu biết không? Vào đó lần nữa sẽ bị phạt nặng. Cậu có bị ngu không? Anh biết làm thế nào để trở thành thủ lĩnh trong đấy không? Biết phải thể hiện thế nào

    Mới được thả sớm không? Anh ở bên sếp có ích hơn tôi. Tôi chẳng biết làm gì, ở lại làm gì? Sao cậu lại không biết làm gì? Tôi không biết làm ăn, cũng không biết giao tiếp, diễn kịch với bọn khốn kia, cũng chưa từng học kế toán.

    Tôi cũng không quen biết nhiều người, cũng không giỏi ăn nói khi dùng bữa, phải mất vài ngày mới học được. Các anh đừng cười tôi. Chẳng phải cậu biết trộm nắp cống à? Cút đi. [Mèo Hoang] A lô. Cô đang ở đâu? Biết. Tôi sẽ đến ngay. Tôi biết là ở đâu.

    Có phải nên thành thật mọi chuyện không? Bạn tôi đến đây. Bạn gì? Người ở hội chợ à? Là cái người rủ cậu uống rượu, bỏ Mập lại à? Cút đi, anh quản được à? Nói trước nhé, đừng để lộ với sếp. A lô? [Hứa Bán Hạ à?] Ai vậy?

    [Tôi là trưởng thôn Tú Than,] [cô có thuê bãi bùn đấy nữa không?] Thuê. Thuê, thuê chứ. Thuê thì cô đến đây mau đi. [Nhưng anh ra giá một năm 700 nghìn tệ,] [tôi không thuê nổi.] Gặp mặt bàn sau, cô mau lên đi. Sao họ lại đồng ý nhỉ?

    Tôi thấy nhiều lúc không có tiền cũng chưa chắc là chuyện xấu. Nếu chúng ta lắm tiền, không chừng lúc có giá 500 nghìn tệ, chúng ta đã thuê thật rồi. Chút nữa thương lượng cho tốt vào. Chỉ cần họ không quá đáng, mọi việc đều dễ bàn.

    Nói chung, chỉ cần không quá 400 nghìn tệ, chúng ta sẽ chốt. Tôi thấy, chắc chắn mấy bên lúc trước đã bị họ dọa cho bỏ chạy. Họ cũng sợ chúng ta chạy nên mới đồng ý. Cái này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ trước đấy họ hét giá quá cao.

    Làm gì vậy? Lái cẩn thận chút, nóng lòng hơn tôi nữa. Giờ làm thế nào? Thằng đó sẽ không được đầu thai. Nhường đường, nhường đường chút. Nào, nhường đường, nhường đường chút. Nhường đường chút, xin lỗi, nhường đường chút. Cá của chúng ta chết sạch rồi.

    Các anh phải xử lí tốt chuyện này. Tôi nói anh biết, tôi là vì mọi người. Trưởng thôn, có người tìm. Bà chủ Hứa, bà chủ Hứa. Mấy người xem đi, mấy người xem đi. Đã bị phá hoại đến mức nào rồi? Tối qua, cũng không biết là tên khốn nào

    Đưa mấy chiếc xe quái quỷ đến làm ô nhiễm cả bãi bùn. Loại dầu thải này không thể làm sạch được, ngấm vào cùng nước biển. Toàn bộ các hộ canh tác trong thôn đều toi đời rồi. Hải sâm to bằng ngón cái trôi khắp nơi.

    Nhìn thôi đã đau lòng chết đi được. Chỉ là chuyện mấy đồng tiền thôi mà? Tranh luận gì cũng có thể thương lượng mà. Làm như thế thì bãi bùn này xem như chết. Chết rồi đấy. Bà chủ Hứa, cô nói xem chuyện này là thế nào?

    Vài ngày trước, chúng ta mới bàn xong, hôm nay đã thành thế này rồi. Đúng là quá vô đạo đức. Làm ăn cũng không thể quá đáng thế chứ. Ít nhất mảnh đất này cũng do chính phủ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quản lý mà. Cô nói xem, người làm như thế

    Không sợ bị trời đánh sao? Anh bớt ăn nói linh tinh ở đây đi. Anh có chứng cứ gì mà bảo là chúng tôi làm? Anh nói chuyện châm chọc như thế là có ý gì? Anh có chứng cứ thì đưa ra. Nếu không có chứng cứ, anh đừng vu oan chúng tôi.

    Hơn nữa, nếu chúng tôi thật sự đã làm chuyện này, anh gọi thì chúng tôi sẽ đến à? Chúng tôi bị ngu à? Tôi nói anh nghe, anh đừng nói những cái này với chúng tôi. Anh báo cảnh sát, đi nói với cảnh sát đi.

    Ủy ban huyện đã báo lên thành phố rồi. Anh dọa ai vậy? Anh dọa ai đó? Chẳng phải anh nói có vài nhóm người đến xem bãi bùn này sao? Tận vài nhóm người, sao anh không hỏi họ? Sao anh lại chắc chắn là chúng tôi làm? Dựa vào cái gì chứ?

    Tôi nói anh nghe, đây là báo ứng do anh quá tham lam đấy. Tiểu Trần. Đừng, đừng, đừng, đừng đi, đừng đi. Đây là thủ đoạn đàm phán mà họ dạy tôi. Các cậu còn thuê bãi bùn này không? Thuê. Được, được, giá tiền và điều kiện gì đấy

    Làm theo ý các cậu. Nhưng có một chuyện, các cậu phải tự bỏ tiền làm sạch bờ biển này. Nói thì phải giữ lời, nhớ giữ lời. Mập. Mập. Im miệng. Làm gì vậy? Có phải cậu làm không? Có phải cậu không? Cậu bị điên à? Rốt cuộc muốn làm gì?

    Cậu biết những người ở bãi bùn nói gì không? Họ bảo người làm việc này chết không yên thân, không được đầu thai. Vậy cô nói tôi biết phải làm sao đi. Tên người Tây muốn xem bãi chứa, cô lấy gì cho anh ta xem? Không làm như thế thì làm sao?

    Đã thuê được chưa? Cầm lấy, cút. Đội xe là các cô mua. Tôi không cần, trả cho hai người. Cầm lấy. Đã bảo không cần. Chỉ cần điều tra là vào tù rồi, còn nhận làm gì? Cậu vẫn muốn vào tù đúng không? Cậu đang chê mình ở tù ít ngày quá à?

    Cậu có thể thông minh hơn chút không? Đây là việc mà con người sẽ làm ư? Đấy là do họ đáng đời. Cái quái gì chứ? Từ 200 thành 500, 500 thành 700, nên dạy cho họ một bài học. Cậu dạy họ một bài học à?

    Bài học mà cậu phải nhận còn ít à? Đồng Kiêu Kỵ, cậu ở trong đấy năm năm, chưa ăn đủ cơm tù đúng không? Tôi đáng đời được chưa? Tôi muốn ăn cơm tù, muốn ở tù đấy. Đủ rồi, tôi đã nghĩ ra cách này đấy. Cậu đừng gánh thay cho cậu ta.

    Cậu nói lại lần nữa đi. Chưa đánh đủ đúng không? – Cậu nói lại lần nữa đi. – Nào, nào, nào, tiếp tục đánh đi. Nào, tiếp tục đánh đi. Đánh đi. Nào. Đừng đánh nữa. Đừng cản. Nào, để cô ấy đánh, đánh đi. Bớt giận chưa? Tôi đã làm chuyện này,

    Tôi sẽ tự gánh, không liên lụy hai người. Cùng lắm thì năm năm, mười năm, cũng có thể không cần lâu như vậy. Đi đây. Lần này cô phải tới thăm tôi đấy. ♫Anh sẽ nhẹ nhàng rời xa em♫ ♫Hãy lau giọt lệ nơi khóe mắt đi♫

    ♫Trong đêm dài đằng đẵng, trong ngày tháng sau này♫ ♫Em yêu à đừng khóc vì anh nữa♫ ♫Mặc dù con đường phía trước mờ mịt quá♫ ♫Hãy mỉm cười chúc phúc cho anh♫ ♫Mặc dù dãi gió dầm sương♫ ♫Anh vẫn nhớ em trong bao khó khăn♫ ♫Những ngày tháng không có em♫

    ♫Anh sẽ quý trọng bản thân hơn♫ ♫Những ngày tháng không có anh♫ ♫Em hãy chăm sóc tốt cho bản thân♫ ♫Em hỏi anh bao giờ quay về♫ ♫Anh cũng âm thầm hỏi bản thân♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫

    ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ ♫Không phải lúc này, không biết là lúc nào♫ ♫Anh nghĩ chắc là vào mùa đông♫ Bãi bùn này mọi người vẫn phải bỏ thêm 50 nghìn tệ nữa. Kìa, sao anh vẫn giở trò này thế?

    Vốn đã quyết xong, nhưng mà làm thì diện tích đất biển của cả thôn sẽ mất hết. Lúc này mà cho thuê bãi bùn thì người trong thôn sẽ nghĩ là nên lấy tiền này ra để bồi thường cho họ. Ủy ban thôn đã bàn bạc là sẽ lấy tiền này

    Để sửa lại toàn bộ thuyền trong thôn. Cô cậu làm ăn lớn, bỏ thêm ít tiền, chúng tôi cũng dễ làm việc. Đã bàn xong giá thuê rồi thì đừng đồng ý với điều kiện khác của họ nữa. Chúng ta xử lý ô nhiễm cũng phải mất tầm 200 nghìn tệ,

    Bồi thường đất biển mất thêm 50 nghìn tệ, chúng ta chỉ có chút tiền thôi, sao đủ được. Đồng ý điều này lại phải đồng ý thêm điều khác, về sau họ lại bảo con nhà ai phải đi học, không có tiền, có phải cô cũng phải bỏ tiền không?

    Chúng ta xây bãi chứa thôi mà thành ngân hàng cho thôn họ rồi. Tôi không hiểu cô tốt với người ngoài thế mà sao lại đối xử với anh em mình như vậy? Không hiểu thì chết đi. Bây giờ đống dầu thải kia có khi mấy năm cũng chẳng làm sạch được,

    Cậu bảo tôi phải làm sao? Cậu thấy những người dân trong thôn kia chưa? Họ sống nhờ vào mảnh đất biển này. Bây giờ các cậu làm thành ra thế này, bảo họ phải sống thế nào? Trừ việc bỏ tiền ra thì tôi còn cách gì khác? Cậu nói xem,

    Tôi nên làm gì? Tôi xử lý thế nào? Cậu nói đỡ cho cậu ta thêm câu nào nữa xem. Đúng, cô nói đúng hết. Chuyện này đúng là Kiêu Kỵ làm sai. Nhưng cậu ấy cũng là nghĩ cho chúng ta mà. Bây giờ chúng ta bận bịu thật rồi.

    Hay là bảo cậu ấy về đi, có thêm người giúp. Không được. Cậu có thời gian thì mang thủ tục đội xe qua cho cậu ta, để cậu ta có chút việc mà làm. Có việc làm thì sẽ không gây chuyện nữa. Nghe thấy chưa? Tìm tôi làm gì? Tìm anh chơi.

    Chơi gì? Chơi trò chơi chứ chơi gì. Biết chơi The King Of Fighters không? Lại đây, nào, tôi dạy anh. Còn chưa hỏi anh, sao anh lại vào tù thế? Gây thương tích, gây thương tích nặng. Gây thương tích nặng á? Anh đánh ai? Anh đánh kiểu gì?

    Xem xiên thịt dê đi, xiên thịt dê. Anh sẽ không vào tù nữa chứ? Cô ở đâu? Vẫn chỗ lần trước à? Tôi đưa cô về. Tôi không muốn về. Tôi ở bên ngoài mấy hôm, không muốn đi làm. Không muốn đi làm à? Chỉ ăn mà không làm à?

    Anh có một đội xe mà, dẫn tôi đi xem đi. Có gì đáng xem đâu, còn chưa làm xong. Sau này còn chưa biết sẽ ra sao nữa. Nói phét. Nói phét cũng không sao, anh nói với tôi đi, tôi không cười đâu. Đi nào, đi mua ít đồ.

    Anh có một đội xe thật à? Tôi đến đây thường xuyên được không? Lão Vỹ. Cầm thứ này rồi dọn dẹp đi, tối nay chúng ta ăn lẩu. – Được. – Được. Tôi còn chưa biết cô tên là gì. Cao Tân Di. Tên này không hay. Gọi sếp Cao đi. Chào sếp Cao.

    Mọi người ăn thoải mái đi. Cảm ơn sếp Cao. Giải tán đi. Đi thôi. Chỗ anh cũng có văn hóa doanh nghiệp quá nhỉ. Về rồi à? Bác sĩ Tô. Anh làm gì thế? Đợi cô. Đợi tôi làm gì? Chút nữa cô có việc gì không? Không. Tốt quá.

    Chúng ta ăn cơm đi. Anh còn mang nồi theo à? Chỗ tôi có nồi. Dùng nồi của tôi thì tôi biết lúc nào đồ chín. Đầu tiên, báo cáo xét nghiệm của bố cô đã có rồi. Cô yên tâm đi, không có gì nghiêm trọng. Chỉ là nhịp tim đập không đều,

    Mạch máu hơi tắc, cô cứ giao cho tôi, không sao. Thứ hai là cô bảo muốn mời tôi ăn cơm mà. Tôi thấy cô cũng khá bận nên chắc là cô không lo được. Hơn nữa tôi cũng không thích ăn ở ngoài. Dầu ở bên ngoài không tốt, thịt cũng làm không sạch,

    Vậy nên tôi mang ít đồ chúng ta tự nấu ăn. Cô đừng coi thường đôi tay của tôi nhé. Một con dao thôi có thể múa máy điêu luyện, khâu được mạch máu nhỏ cỡ 1,5 milimet. Đậu phụ cắt sợi tôi cắt nói thật là không dám mở cửa sổ luôn,

    Mở cửa sổ ra là gió thổi bay mất. Các anh em, ly rượu đầu tiên tôi mời mọi người. Cảm ơn mọi người đã tin tưởng Đồng Kiêu Kỵ này. Chẳng được gì hết, tối ngày sửa xe rồi làm việc. Mọi người đã giúp tôi, tôi sẽ ghi nhớ. Mời mọi người.

    Nào, nào, nào, cạn ly. Đại ca, anh nói thế là không vui đâu. Nếu không phải anh cho các anh em việc thì như tôi đây chắc lại phải về nhà ăn bám. Nói thật. Ly thứ hai tôi muốn nói với mọi người, đội xe này về sau… Đồng Kiêu Kỵ.

    Sao anh lại tới? Ngửi thấy mùi thịt thơm nên đến chứ sao. Mũi anh thính quá nhỉ. Nào, nào, nào. Giới thiệu với mọi người, đây là người anh em tốt nhất của tôi, Trần Vũ Trụ, mọi người gọi anh Trần đi. Chào anh Trần. Giật cả mình, ngồi đi, ngồi đi.

    Nào, nào, nào. Ngồi đi, ngồi đi. Nào, nào, nào. Ăn cơm đi. Chậm thôi, chậm thôi. Cái này, cái này, cái này. Để lại ít chứ. Bỏng tay rồi. Để lại cho tôi ít. Các cậu giống người tí được không? Không đợi nổi. Xin lỗi nhé,

    Mọi người làm việc cả ngày, đói rồi. Đợi thêm chút nhé. Thế nào, ngon không? Ngon. Đây là lươn khúc xào lăn. Nhất định phải chọn lươn tươi, bề ngang to bằng cây đũa, lọc xương đi rồi xào lên cho thật giòn. Đây là đồ thái sợi nấu lửa lớn,

    Có đậu hũ thái sợi nấu với giăm bông Kim Hoa thái sợi, ngon ở chỗ hương vị đậu hũ và thịt. Đây là món thịt viên luộc, nhất định phải chọn lá sen tươi, thịt thì phải thái từng miếng một, không được băm. Băm thì hết mất mùi hương của thịt.

    Đây là tôm nõn Long Tỉnh, món này hơi ác độc, vì để giữ độ tươi của nó, nhất định phải bóc vỏ lúc nó còn sống. Ngon. Không nhận ra tay nghề của anh đỉnh thế này. Nếu mà ở thời cổ đại thì anh thuộc hàng đầu bếp cho vua luôn.

    Gắp thêm cho cô ít. Nào. Từ sau khi bà ngoại tôi đi, lâu lắm rồi tôi chưa được ăn cơm nhà ngon thế này. Cô lớn lên nhờ cơm của bà ngoại à? Đồ ngon thế này, chúng ta uống mấy chén đi. Được. Cái này cô cũng biết à?

    Không có tí tuyệt chiêu thì sao sống trên giang hồ được. Cô đáng yêu thế, không giống người làm ăn bên ngoài chút nào. Đưa tay ra đây. Tay kia. Đau, đau, đau. Vẫn đáng yêu sao? Đáng yêu, đáng yêu, đáng yêu. Vẫn đáng yêu á? Lực tay của cô mạnh quá.

    Cô… chẳng giống cô chút nào. Đau không? Đau, đau, đau. Đau à? Chứng tỏ anh có vấn đề. Trò nhéo tay này là vì lúc nhỏ tôi toàn bị bắt nạt nên tôi đã học ông ngoại. Ông ngoại tôi là bác sĩ đông y, bố tôi cũng thế.

    Bố tôi dùng tên một loại thuốc đông y để đặt tên cho tôi. Bán hạ, anh hiểu không? Bán hạ sống, độc. Hoàn cảnh tạo nên con người, hoàn cảnh ép buộc con người. Không có lựa chọn. Nếu anh là tôi thì có khi anh còn chẳng học xong

    Chín năm học bắt buộc. [Nghĩ kĩ sau này sẽ thế nào chưa?] Cảm ơn. Cảm ơn gì? Cảm ơn cậu gánh tội giúp tôi. Toàn nói nhảm. Ai gánh tội giúp anh? Chuyện này là tôi làm thì tôi phải gánh. Nếu tôi mà vào tù thật

    Thì sau này anh còn phải đưa cơm tù vào cho tôi đấy. Ai bảo hai chúng ta là anh em chứ. Tôi đoán là cô ấy sẽ không tới đâu. Mập bảo tôi đưa cho cậu. Tôi không cần. Ăn xong bữa này, chúng tôi sẽ giải tán. Đừng có không biết lý lẽ.

    Giải tán thì đám anh em của cậu phải làm sao? Cậu nghĩ cho họ chưa? Cậu phải hiểu cho họ. Bây giờ cậu cũng có nhiều anh em như thế, nếu ai trong họ phạm lỗi thì cậu không giận được sao? Bên cạnh Mập không có ai khác, chỉ có hai ta thôi.

    Khó khăn lắm mới tụ họp lại được, không thể nói giải tán là giải tán được. Con người có những lúc lại cứ nổi giận với người thân thiết nhất bên mình, chẳng phải sao? Mập bảo tôi dặn cậu. Thứ nhất, lái xe thì phải chọn người tốt,

    Có nghĩa khí, không gây chuyện. Có việc để làm, có cơm để ăn là trên hết. Lô xe này do công ty bỏ tiền ra mua trước, ba chúng ta đều có cổ phần, cậu tự vận hành, lời lỗ tự chịu. Thứ hai, cô ấy biết cậu nghĩa khí,

    Lại đối tốt với người khác nhưng có một điều này cậu phải nhớ lấy. Không được làm chuyện phạm pháp, không được ăn thứ có độc, biết chưa? Dài dòng. Vì để xử lý ô nhiễm, Mập đã tốn 200 nghìn tệ rồi. Đống dầu thải kia đã ngấm hết vào đất rồi,

    Phải đào hết đất lên, nếu không sẽ ngấm ra biển, sẽ ngày càng ô nhiễm nặng hơn. Tới lúc đó đám thôn dân sẽ xé xác chúng ta ra mất thôi. Tôi thật sự không ngờ là lại nghiêm trọng như thế, không ngờ diện tích lại lớn vậy. Đúng là tạo nghiệp.

    Nơi này cũng chỉ có thể xây bãi chứa, nếu không tôi cũng không nghĩ ra được là còn có thể làm gì. Đã bắt đầu xử lý ô nhiễm rồi. Xử lý xong là khởi công luôn. Có chuyện này tôi rất tò mò. Tại sao cô nhất quyết phải cần 15 nghìn tấn?

    Mười lăm nghìn tấn là một khởi đầu, ít nhất là đáng công tôi đi một chuyến. Tôi lấy về được càng nhiều thì anh cũng kiếm được càng nhiều. Đúng không? Tiền tôi cho cô vay lại thành cô giúp tôi à? Tôi cần một sự khởi đầu,

    Còn anh cần một kênh nhập hàng ổn định. Hai chúng ta lấy thứ mình muốn. Giá thép quốc tế lên xuống thất thường, tôi có thể ký vào hợp đồng thu mua trong tương lai, tiền tôi cũng có thể cho cô vay, nhưng tôi có ba điều kiện,

    Không cho phép bàn bạc. Thứ nhất, tôi có quyền định giá. Thứ hai, tiền tôi cho cô vay không gọi là vay, gọi là tiền trả trước, bao gồm giá mua thép và phí vận chuyển, thuế. Còn về lãi của cô thì đợi khi thép tới cảng,

    Tôi sẽ quyết định theo tỉ lệ. Cô thấy thế nào? Tôi thấy thế nào quan trọng sao? Đương nhiên là không quan trọng. Anh đều làm ăn với những người khác thế à? Sếp Hứa, tôi nghĩ tôi cần phải nhắc nhở về hoàn cảnh hiện tại của cô.

    Là cô muốn vay tiền tôi. Ngoài ra, nếu cô đã bỏ công sức để kiếm tiền, cô bỏ thêm chút sức lực thì tôi có thể bớt chút sức lực. Gian thương. Tôi thích cái tên này. Nghe hay hơn “anh đẹp trai” nhiều. Vậy điều kiện thứ ba là gì? Thứ ba là

    Cô phải nhanh chóng xây bãi chứa đi, hạn ngạch và vốn nhập khẩu tôi có thể cung cấp, nhưng tiền xây bãi chứa thì tôi sẽ không bỏ đồng nào đâu. Được không? Được, không vấn đề gì. Vậy cô chuẩn bị đầy đủ tài liệu đi

    Rồi tới công ty tôi ký hợp đồng. ♫Hôm nay tôi♫ ♫Nhìn ngắm tuyết rơi trong đêm đông♫ ♫Mang con tim lạnh giá phiêu bạt đến nơi xa♫ ♫Chạy nhanh trong gió mưa♫ ♫Trong màn sương chẳng nhìn rõ bóng hình♫ ♫Trời cao biển rộng, bạn và tôi♫ ♫Liệu có thay đổi không♫

    ♫Biết bao lần♫ ♫Nhận lấy ánh mắt lạnh lùng và lời cười nhạo♫ ♫Chưa từng từ bỏ lý tưởng trong tim♫ ♫Ngẩn ngơ trong phút chốc♫ ♫Cảm giác như mất đi thứ gì đó♫ ♫Bất giác đã trở nên nhạt nhòa♫ ♫Tình yêu trong tim♫

    ♫Tha thứ cho tôi cả đời ngang tàng bất kham yêu tự do♫ ♫Cũng sợ rằng có một ngày sẽ gục ngã♫ ♫Ai cũng có thể từ bỏ lý tưởng♫ ♫Chẳng sợ có một ngày chỉ còn bạn cùng tôi♫ ♫Vẫn sẽ tự do♫ ♫Vẫn sẽ cất cao giọng hát♫ ♫Đi khắp muôn nơi♫

    ♫Tha thứ cho tôi cả đời ngang tàng bất kham yêu tự do♫ ♫Cũng sợ rằng có một ngày sẽ gục ngã♫ ♫Ai cũng có thể từ bỏ lý tưởng♫ ♫Chẳng sợ có một ngày chỉ còn bạn cùng tôi♫ ♫Ai cũng có thể từ bỏ lý tưởng♫

    [Sơ đồ mặt bằng bãi chứa Bán Hạ Tân Hải] Này, bên kia, làm nhanh lên. Ai cũng lề mà lề mề. Mau làm đi. Sếp Hứa. Xử lý ô nhiễm sao rồi? Xử lý sạch sẽ trên đất rồi, phần dưới biển khá rắc rối. Tiền dậy rồi mà cậu vẫn chưa dậy à?

    Mau dậy ăn sáng đi. Cô không biết tối qua tôi làm đến mấy giờ đâu. Tôi đã ngủ được mấy tiếng đâu. Bên cô thế nào rồi? Lấy được tiền chưa? Làm gì dễ thế. Hợp đồng mà anh ta bảo tôi ký còn dày hơn cả sách giáo khoa khi còn đi học.

    Ký hợp đồng là được, cô đừng vội. Tôi không vội được sao? Người ta đã nói là không xây được bãi chứa thì không đưa tiền. Thế chẳng phải tôi làm công cốc sao? Tới lúc đó sẽ có cách thôi. Cứ đi bước nào tính bước đó. Đừng lo lắng rồi cáu giận.

    Trời lạnh rồi, cậu cũng không thể suốt ngày ở đây được. Hai chúng ta luân phiên thay ca đi. Đùa với tôi à? Một cô gái như cô mà ngủ ở công trường ư? Chỗ này bao nhiêu công nhân qua lại, không tiện chút nào. Tôi cố chịu qua đợt này là được.

    Chúng ta nói rồi mà, đợi cô đi nước ngoài về thì chúng ta xây một căn nhà lớn ở đây. Xây ba căn nhà lớn, cô một căn, tôi một căn, ai… ai kia một căn. Ai? Còn ai nữa, Kiêu Kỵ ấy. Vẫn còn nhỏ nhen.

    Hai người nghỉ chút đi, đừng làm nữa. Anh… anh… anh không làm việc thì đừng có nói nữa. Cậu nghỉ chút đi. Một, hai, ba. Tôi… các anh làm gì thế? Làm việc chứ làm gì. Các anh vứt xi măng của tôi đầy ra đất rồi đấy. Ơ… xi măng này…

    Làm vỡ hết gạch rồi. Không phải chứ, cô vứt xi măng còn vứt kiểu gì nữa? Cô… với lại việc của cô vốn không phải việc của chúng tôi, cô biết không? Làm xi măng của tôi đổ ra hết – mà anh còn nói được à? – Làm gì đó, làm gì đó?

    Im miệng. Đây… đây là công việc của các anh. Cậu tính cho tôi đi, số xi măng này của tôi tổng cộng phải đền bao nhiêu tiền, kêu anh ta đền. Mắc mớ gì cô bắt chúng tôi đền cho cô? Lấy cái gì đền cho cô?

    Này, tôi nói cho anh biết, anh Trần, đây là tôi đang nể mặt anh đấy biết chưa? Được rồi. Các anh ăn nói kiểu gì vậy? Các anh từ đâu ra thế? Bớt nói vài câu đi. Không phải Đồng Kiêu Kỵ bảo tôi làm sao? Tìm người từ đâu tới vậy?

    Làm việc cho tôi như thế đấy. Anh biết số xi măng đó của tôi bao nhiêu tiền không? Đại ca, anh định dẫn Hứa Bán Hạ theo cùng thật à? Anh bảo vệ cô ấy quá đấy. Cậu ăn nói kiểu gì vậy? Con bé cũng đi theo chúng ta mấy năm rồi

    Đúng không? Hơn nữa lúc nào cũng xin tôi. Bây giờ thép phế liệu trong nước cũng không dễ làm, Tiểu Hứa cũng gặp nhiều khó khăn lắm. Cô ta mà khó khăn? Anh không biết tên Tây kia cho cô ta vay tiền à? Chúng ta tốn bao công sức

    Nịnh bợ người ta cũng không được, cũng không biết cô ta dùng chiêu gì. Cậu tưởng tên Tây đấy là người tốt à? Với điều khoản ngang ngược đó, cũng chỉ có con bé điên Hứa Bán Hạ mới dám chấp nhận. Hơn nữa, cho dù cô ấy vay được tiền rồi

    Thì cho cô ấy vay bao nhiêu cũng không phải do chúng ta quyết định. Thiệt tình. Vậy được rồi. Được. Áo vest, áo khoác, giày da, khăn tay. Không phải chứ, sao còn có bật lửa nữa? Bật lửa Lansanne là thứ mà những người xuất ngoại bắt buộc phải có. Vậy sao?

    Anh xem thử đi. Để tôi xem thử. Xem thử, xem thử. Anh xem, được thật đấy. Xem thử đi, xem thử đi. Giống như mạ vàng vậy. Cái này bao nhiêu tiền vậy? Sáu mươi tệ. Được rồi, anh cho chúng tôi mỗi người một cái. Vậy thì tốt quá. Lão Cầu trả tiền.

    Cảm ơn sếp Cầu, cảm ơn sếp Cầu. Cảm ơn anh Cầu. Chúng ta lên kế hoạch đi. Qua tới đó, mau chóng xử lý mọi việc, ở bên đó chơi thêm vài ngày. Thật sao? Đương nhiên, phải ăn uống no say chứ. Vậy tôi sẽ đem cả máy ảnh của vợ tôi theo.

    Tới lúc đó, chúng ta chơi cho đã. Đúng. ♫Buổi chiều ở ngoại ô Moskva♫ ♫Đêm khuya trong vườn hoa bốn bề tĩnh lặng♫ ♫Lá cây cũng không còn tiếng xào xạc♫ Các cậu biết hát không vậy? Biết chứ. Ý tôi là, bình thường tôi chẳng có bao nhiêu bạn bè. Trong bệnh viện

    Cũng chỉ có vài đồng nghiệp. Tôi từng ly hôn một lần. Tôi tự cho rằng chúng ta đã là bạn thân rồi. Tôi không có ý đó đâu. Tôi… Tôi… thật ra ý tôi là như vậy đó. Ý tôi là nếu chúng ta đã là bạn bè rồi,

    Bạn bè thì nên làm vài việc gì đó cho bạn mình, đúng không? Số tiền này tôi mới rút hồi chiều. Tôi chỉ có một đứa em trai, đã lên đại học rồi. Sức khỏe bố mẹ tôi cũng còn tốt, bình thường cũng không dùng tới tiền.

    Cô cần dùng tiền gấp thì cứ cầm đi. Tôi cần dùng tiền gấp nhưng tôi cũng không cần dùng tiền của anh gấp. Anh nói tôi nghe, ai nói với anh? Là bố cô. Mấy hôm trước, chú tới bệnh viện tìm tôi một lần. Sao ông ấy lại tới bệnh viện nữa?

    Dẫn theo mẹ kế của cô tới kiểm tra sức khỏe. Không phải vừa hay tôi có chỉ tiêu sao? Người này đúng là biết lợi dụng người khác. Ông ấy còn nói gì với anh nữa? Nói tôi thế nào? Ông ấy nói cô buôn bán với mấy người phía Bắc,

    Còn làm công trình nữa, gần đây hơi kẹt tiền. Ông ấy nói, cái người làm ăn với cô ở phía Bắc tên là Gillevski, là một người bạn ngoại quốc của bố cô, trước kia từng đến Trung Quốc một lần, bị tai biến,

    Bố cô đã châm cứu để chữa trị cho ông ấy, sau đó ông ấy thường xuyên đến Trung Quốc thăm bố cô, lúc đó cô còn nhỏ lắm. Chuyện này là ông ấy nói với anh à? Anh tin hả? Bác sĩ Tô, tôi khuyên anh tới bệnh viện của mình

    Lấy số bên khoa thần kinh, anh khám kĩ lại đầu óc của mình đi. Tin lời ông ta thế? Anh để ông ta châm cứu cho anh thử xem ông ta có trị được cho anh không? Anh cất tiền đi, tôi không cần. Cô coi tôi là bạn,

    Tôi cũng coi cô là bạn. Cầm đi, cô khách sáo với tôi làm gì? Tôi đang khách sáo với anh à? Nếu thật sự như ông ấy nói, ông ấy giỏi giang như vậy, quen biết Levski gì đó, thì tôi mà cần tiền, tôi đã đi xin bố mình rồi. Anh cất đi,

    Tôi thật sự không cần. Anh ở nhà tôi ăn một bữa đi. Vậy để tôi nấu cho. Anh đừng nói chứ, mấy hôm nay không ăn đồ anh nấu, thật sự thấy hơi thèm. Bố cô nói rồi, cô nấu ăn dở cực kỳ. Lời bố tôi nói,

    Cái gì nên tin thì tin, cái gì không nên tin thì đừng tin. Ăn chậm thôi. Chưa no. Thêm một bát nữa. Anh có cảm thấy tôi ăn nhiều quá không? Không đâu, ăn được mới tốt. Tốt nhất là cô ăn hết mấy món này đi.

    Tôi ở công trường cả ngày trời, bận quá cũng không muốn ăn gì, giờ về ăn được một chút cũng là nhờ tay nghề nấu nướng của anh tốt quá. Anh không ăn à? Tôi ăn no rồi. Tôi thấy trong tủ lạnh có mấy loại rau không còn tươi nữa,

    Cô phải tranh thủ ăn hết đi. Được. Nếu cô không có thời gian mua đồ ăn, tôi có thể mua giúp cô. Nếu cô không ở nhà, tôi có thể mua xong rồi để trước cửa nhà cô. Không cần đâu, không cần đâu. Cô không cần một mực từ chối,

    Tôi cũng không phải người xấu, tôi cũng không có ác ý. Ăn chậm thôi, ăn nhanh không tốt cho dạ dày. Mấy hôm nữa tôi về quê, mang cho cô ít trứng vịt muối ở quê chúng tôi, ướp ngon lắm. Cô nấu xong bỏ vào tủ lạnh,

    Khi nào muốn ăn thì lấy một quả ra ăn. À… bảy mươi nghìn tệ đó, cô cứ nhận trước đi. Hay là cô viết cho tôi tờ giấy nợ, cô không dùng thì tôi lấy lại. Thật ra anh không cần đối xử tốt với tôi như vậy, tôi không trả nổi.

    Số tiền này cô cứ… Cảm ơn anh trước giờ vẫn luôn chăm sóc tôi. ♫Anh nói em giống như áng mây không nắm bắt được♫ ♫Thật ra là anh không hiểu trái tim em♫ ♫Anh nói em giống như giấc mộng lúc xa lúc gần♫ À thì… Ngày mai lúc tới công trường,

    ♫Thật ra là anh không hiểu trái tim em♫ nhớ đeo khẩu trang. Nhiều bụi lắm, chăm sóc tốt bản thân. Được. Vậy tôi về đây. ♫Anh nói em giống như câu đố chẳng thể nào giải được♫ ♫Thật ra em đang dùng sự thờ ơ để che đậy lòng mình♫

    ♫Sợ chính mình không gánh vác nổi tình cảm đậm sâu dành cho anh♫ [Ớt xào đậu que.] ♫Nên không dám đến quá gần anh♫ [Đun nóng dầu, thêm hoa tiêu,] [cho gừng và ớt vào xào tới khi có màu đỏ.] [Đậu que rửa sạch, chần qua nước.] [Xào sơ hành lá,]

    ♫Anh nói phải đi xa, em âm thầm đau lòng♫ [cho vào trong dầu nóng,] [sau khi xào với lửa lớn một lúc] [thì cho thêm hai thìa nước tương,] [một thìa giấm trắng, một ít mì chính,] [để lửa nhỏ cho cạn nước xong thì không ngừng đảo đều.]

    ♫Không để anh nhìn thấy giọt nước mắt đang rơi♫ [Sau khi cạn nước,] [thêm muối là có thể bắc ra.] Anh xem, bên này là bến tàu. Chỗ chúng ta là bãi chứa, cửa Đông, cửa Tây. Chúng ta có đội xe của riêng mình,

    Có thể bảo đảm vận chuyển thông suốt cơ bản. Tôi đã thuê bãi bùn này 30 năm, chờ có tiền rồi sẽ từ từ mở rộng ra. Chờ có tiền thì mở một bãi chứa lớn. Tôi có thể mở xưởng, nguồn vật liệu ở ngay gần đây.

    Tự mở xưởng, không sợ mệt à? Kiếm tiền mà. Tuần sau dựng móng xong, cơ bản là có thể nhìn thấy hình dáng sơ bộ rồi. Nhưng theo tiến độ công trình bây giờ, chờ cô đi rồi, bãi chứa này cũng chưa xây xong. Tôi sẽ tranh thủ.

    Cô tranh thủ cỡ nào cũng không xây xong được. Khi nào thấy bãi chứa thì hợp đồng mới có hiệu lực, cô chưa quên chuyện này chứ? Tôi bảo đảm với anh, chờ tôi quay về, bãi chứa nhất định có thể xây xong. Cô lấy cái gì để đảm bảo?

    Cô đi liền hai tháng có dư, nếu giữa lúc đó xảy ra vấn đề gì, ví dụ như chuỗi vốn đứt đoạn thì phải làm sao? Sếp Triệu, tôi đã cược hết của nải của mình vào rồi. Điều khoản ngang ngược đó của anh,

    Cái nào nên đồng ý, cái nào không nên đồng ý, tôi cũng đồng ý hết rồi. Vậy… vậy còn có thể làm sao đây? Sếp Triệu. Đợi khi tôi về, nếu bãi chứa chưa xây xong, tôi sẽ tự tay đưa từng thanh thép phế liệu đến công ty anh,

    Anh thấy thế được không? Anh có điều kiện gì cứ nói, phải làm sao mới cho tôi vay?