[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 01 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV
=Mật Mã Đen Trắng= =Tập 1= Lão Hàn, bị mất dấu vết rồi. Theo phân tích manh mối, nghi phạm Long Thất đang ở trên con đường này. Có một quán mì cách tôi khoảng 40 km về phía bắc rất có thể là nơi Long Thất tạm thời dừng chân. Long Thất vô cùng nguy hiểm,
Tuyệt đối không được manh động. Được, cậu đang ở đâu rồi? Vẫn còn phải 40 phút nữa. Cậu nhanh lên. Chúng ta phải tóm được hắn ở đó, để vào thành phố sẽ rất rắc rối. Ông chủ, cho một bát mì lớn. Ông chủ, cho một bát mì lớn. Ông chủ. Cậu ăn gì? Một bát mì lớn. 12 tệ. Chuyển khoản rồi. Bà chủ. Đã thấy người này bao giờ chưa? Tôi không đánh bài. Tôi nói là người này. Không thấy. Lão Hàn. Rốt cuộc cậu đi đến đâu rồi? Cậu nói đi chứ. Vừa nãy không có sóng. Tôi đến nơi rồi. Cảm ơn. Hai tháng trước, trên con đường hướng về phía bắc từ Lan Xuyên lại chết một người. Một tên béo mở tiệm vàng. Khi lái xe ngang qua,
Bị kẻ đó cầm súng chặn lại. Bắn bật cả não ra ngoài. Lại còn nữa. Anh có biết con mương trước cửa nhà tôi không? Lẩn trước bọn họ đào ra (Vị trí Sở Nhất Hàn) một cái vỏ bom lớn như thế này. Nhìn cái là biết kiểu tự chế.
Anh bảo đi điều tra, đi đâu điều tra? Tôi nói cho anh biết, những người này đúng là rất buồn cười. Lại còn để ảnh của tên khốn đó lên trên bài poker. Vấn đề là còn không phải là ảnh của người thật. Ảnh vẽ. Vậy có thể đi đâu tìm chứ? Bà chủ. Có Coca-cola không? Con chị đang làm bài tập sao? Mở cửa. Mở cửa. Đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa. Anh trai, anh trai, xin các anh hãy cứu bọn họ. Hãy cứu bọn họ với. Đi. Đi, đi, đi, mau đi thôi. Tôi là cảnh sát. Các người đã bị bao vây. Bao vây cái chết tiệt ấy. Mau vào đi. Anh trai. Hiểu lầm. Cảnh sát. Sao cậu lại ăn vậy? Ông chủ, cũng cho tôi một bát mì và chai Coca-cola. Lấy cho cậu ta bát mì. Mày… Đừng, đừng, đừng. Đừng cản tôi.
Tôi phải cho nó chết. Anh trai. Tôi mượn tạm phòng của anh, tôi nói chuyện với hắn. Anh ra ngoài trước được không? Câm mồm. Tôi cho hắn chết, rồi cho cậu chết. Chúng tôi sẽ tính tiền riêng, chi phí y tế cũng tính riêng nữa, có được không?
Nếu cậu nói như thế thì cảnh sát các cậu vẫn hiểu chuyện đó. Sao lúc nãy anh nghe lời thế? Bảo anh động tay là anh động tay. Chẳng phải là anh lo em bị thương sao? Nhanh lên. Cảm ơn. Không phải chứ, anh hét linh tinh cái gì?
Tôi thấy cũng không giống. Kiều Đan làm kiểu gì thế này? Để cho anh ta tự xem đi. Để tôi xem. Anh đấy. Vẽ cũng rất đẹp trai. Đệ nhất Tây Bắc. Long Thất. Anh chỉ là truyền thuyết thôi. Người anh em. Truyền thuyết không tệ như anh. Mấy cậu vừa nói
Tôi giết sáu người trong bốn năm. Vớ vẩn thật. Tính thêm hai người, không chỉ có từng ấy. Ông chủ. Cảm ơn, cảm ơn. Cứ để tôi, để tôi. Mấy cái kia thì sao? Ở đâu ra? Để tôi từ từ nghĩ xem. Người anh em. Làm nghề này
Thì gia đình khó khăn đến mức nào? Sở thích cá nhân. Đại Lạc. Thu dọn thôi. Chờ ai cứu anh? ♪Một cành hoa đỏ rực chào đón ráng ngũ sắc♪ ♪Bầu trời ngập tràn tiếng hát, thật vui vẻ♪ Được rồi, đừng hát nữa. Lái xe cẩn thận. Tôi nói này người anh em.
Anh họ Long hay là tên có chữ “Long”? Anh nói xem, kiểu người như anh hàng ngày sau giết người xong, tối về có nằm mơ không? Vụ án giết người trên tàu hỏa 516. Anh có thể nhảy xuống tàu nhanh như thế, chân không bị sao cả? Cậu không nhìn ra sao?
Anh ta chính là một kẻ giết người. Tôi suy nghĩ về điều này bao lâu, tôi cũng hiểu rồi. Gã này cứng đầu như vậy, cho dù không phải là Long Thất thì cũng là anh em của Long Thất. Vương Bát có phải không? Vỏ dày. ♪Những tiếng hát lấp đầy bầu trời♪
Lái nhanh lên. Được. Chuyện gì thế? Anh có đồng bọn hả? Xuống đây. Nhanh. Không được cử động. Lão Hàn. Anh làm cái gì thế? Chẳng làm gì cả. Đưa máy ảnh cho tôi. Sao phải đưa cho cô? Đưa cho tôi. Cô này, sao cô lại đánh người? Đưa cho tôi. Máy ảnh của tôi. Cô… Sao thế này, sao thế này? Sao thế này? Đánh người rồi.
Có chuyện gì thì nói cho rõ ràng. Nào, nào, nào! Nào, nào! Đứng lên nói cho rõ ràng. Dám chụp hình con gái Kalisa chúng tôi. Nặc, gọi cảnh sát đi. Hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Hiểu lầm. Hiểu lầm? Giữa ban ngày ban mặt chụp trộm con gái thay đồ.
Anh còn nói là hiểu nhầm sao? Gã sở khanh này. Cô nói ai sở khanh với cô? Anh đấy. Đàn bà đừng có nói linh tinh. Cả cô nữa, một đứa con gái suốt ngày xoay bên này, lắc bên kia trên điện thoại, thì có gì mà vênh váo chứ hả?
Kiểu con gái trà xanh như cô… Anh nói ai thế? Kiểu trà xanh như cô tôi gặp nhiều rồi. Tôi đã chụp cái gì? Tôi đã chụp cái gì? Cô xem. Chụp cái gì? Máy ảnh của tôi. Dừng lại, dừng lại, làm cái gì thế? Con ranh này… Cô… Đứng ở đó.
Làm cái gì? (Chuyên viên Trình Phàn, Cục Công an thành phố Hán Bắc, tỉnh Tây Hiệp) Anh làm cái gì thế? Tôi làm gì hả? Cảnh sát. Có chuyện gì thế? Anh ta chụp lén tôi thay đồ. Tôi không làm vậy. Cô làm gì vậy? Nhảy múa các điệu múa dân gian.
Chúng tôi quảng bá Hán phục cổ và Công viên du lịch văn hóa Sói Tây Bắc. Sói Tây Bắc? Có vấn đề gì không? Các cậu và cả hai cô đưa chứng minh thư cho tôi. Chú cảnh sát, (Lận Na, Hồng Tử Nặc) chú đừng hiểu lầm, hai chúng tôi là
Sinh viên tham gia thực tế xã hội. Nhân viên Khu thắng cảnh Lang Sơn chuyên giới thiệu các động vật nhỏ không liên quan gì đến nhóm người xấu Sói Tây Bắc mấy năm trước cả. Thật đấy. Đây. Có chụp trộm người ta không? Đồng chí cảnh sát, anh xem đi.
Không chụp gì cả. Có phải xóa rồi không? Không chụp gì cả, thật sự không chụp gì cả. Máy ảnh còn bị ném hỏng rồi. Tôi nhìn thấy rồi. Rốt cuộc cậu có chụp người ta không? Đồng chí cảnh sát, chú cảnh sát, tôi được họ mời tới,
Sao có thể chụp trộm chứ? Người ta mời cậu đến chụp ảnh, không mời cậu tới chụp người ta thay đồ, biết chưa? Không có mà. Không nói thật với cảnh sát phải không? Thật sự không có mà. Tôi là cảnh sát chống quấy rối. Đi thôi. Về đồn cảnh sát với tôi.
Chú cảnh sát. Chú cảnh sát. Đứng yên. Cậu đoán xem tại sao lại khó bắt hai người họ? Cùng dùng một chứng minh thư. Trước đây tôi học môn hộ tịch, sờ cái là biết hai cái đều là thật. Hai anh em anh ai là người quyết định? Hỏi anh một câu. Trả lời đúng,
Chúng ta là người cùng một hội. Người cùng một hội? Người cùng một hội cái gì? Cậu bỏ súng xuống, cậu đừng có đùa. Tiếc quá. Trả lời sai, hai anh em anh sẽ giống cậu ta chôn ở đây. Cậu không phải cảnh sát? Khẩu súng này ở đâu ra?
Tôi mặc kệ cậu là ai, chuyện này cậu không hỏi được. Không trả lời câu hỏi của tôi, trộm đồ của nhà tôi, thì không phải đền mạng đơn giản thế đâu. Cậu nói cậu là người của Sói Tây Bắc? Cậu mạo danh ai cũng tốt hơn mạo danh họ.
Ông đây ngày nào cũng nghiên cứu nhóm người này, trong Sói Tây Bắc không có hạng như cậu. Nghĩ kỹ rồi nói hẵng nói. Ba, hai. Lão Thương. Khẩu súng này là Lão Thương đưa. Anh là người của lão già đó? Đối tác làm ăn. Nói từ sớm đi,
Suýt nữa thì hiểu lầm. Ông ta bảo anh đi làm gì? Hộ tống một người đi Hán Bắc. Súng là tiền đặt cọc. Vệ sĩ à? Đó cũng không phải là công việc của các anh. Ông đây đắt giá hơn vệ sĩ nhiều. Đi Hán Bắc gặp ai? Rốt cuộc cậu là ai?
Anh đoán xem. Được rồi. Đừng giả vờ nữa. Họ Sở kia, cậu ra tay nặng thật đấy. Không sao chứ? Đợi đấy. Tôi sẽ đi mách chuyện cậu với thầy. 5 năm trước không phải đã chặt đứt Sói Tây Bắc rồi à? Chưa giải quyết sạch sẽ? Nhãi con, cậu thú vị đấy.
Đi Hán Bắc liên quan đến Vua Sói phải không? Cậu đoán xem. Chuyện này chưa xong với họ đâu. Chú cảnh sát, chú tỉnh rồi. Ai gọi xe cứu thương thế? Tôi cần dùng cái này sao? Xe, xe của tôi đâu? Đừng cử động, đừng cử động, đừng cử động. Cục trưởng Thai. Cục trưởng Thai. Nói kết quả. (Thai Dũng Trung, Cục công an thành phố Hán Bắc, tỉnh Tây Hiệp) Nhất Hàn và Đại Lạc thu giữ được hai chiếc điện thoại, tổng cộng có 67 cuộc điện thoại. Trong đó có 62 cuộc là cuộc điện thoại giữa bọn họ.
Chỉ có năm cuộc đến từ bên ngoài. (Kiều Đan, Cục Công an thành phố Hán Bắc, tỉnh Tây Hiệp) Tôi đã điều tra, trong năm cuộc điện thoại này, ba cuộc gọi cho phòng tắm Đại Mẫu Đơn, hai cuộc khác gọi cho người này. Tiếp tục điều tra.
Nhất Hàn bước đầu đoán rằng số này là của một trong những thành viên quan trọng của băng nhóm tội phạm Sói Tây Bắc, Lão Thương. Ngon lắm, mua ở đâu thế? Này. Cảm ơn. Nghe nói anh còn biết mấy ngoại ngữ. Chữ Trung Quốc còn chưa biết hết cơ. Chuyến này có thể kiếm được bao nhiêu? Cậu muốn lải nhải thì cứ lải nhải đi. Được, tôi nói anh này, tôi rất tò mò,
Kiểu người các anh lúc giết người có cảm giác gì? Dễ hơn giết bò một chút. Đâm bò một nhát, dù đâm vào đâu cơ bản không chết được. Đâm người một nhát, tìm đúng vị trí, cơ bản không cứu nổi. Hai vị cảnh sát, chẳng phải các cậu đều học
Tâm lý tội phạm sao? Anh còn biết cái này à? Lĩnh vực này trong các cậu ai giỏi hơn? Thứ không nên biết đừng hỏi bừa. Mật khẩu? Quên rồi. 9 giờ sáng hay là 9 giờ tối? Quên rồi. Chuẩn bị làm việc lớn phải không? Cậu đoán xem. Đừng phí lời với anh ta nữa. Hôm nay là ngày mùng 3, 9 giờ ngày mùng 6 63 tiếng. Đàn chị. Em. Không nghe thấy. Tan làm rồi. Có việc gấp. Cục Hán Bắc các cậu nghèo thế à? Lấy phòng nghỉ của người khác để họp? Chị, cho em dùng nhờ một chút. Đáng ghét. Em thật sự có việc gấp. Cảnh sát. Nói. Tôi muốn đi vệ sinh.
Không phải vừa đi sao? Tôi muốn đi đại tiện. Tháo ra. Nếu tính từ thời gian 9 giờ sáng ngày mùng 6 tháng này, Long Thất và Lão Thương rất có khả năng sẽ gặp nhau sau 63 tiếng nữa. Không biết. Tính cảnh giác của anh ta rất cao. Thông tin trước đây đã bị xóa hết rồi. Trong vòng 63 tiếng không thể đột phá được. Đứng nhìn thế không đi được. Không đi được thì quay lại. ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪ ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪
♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪ ♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪ ♪Còn nhiều hơn thế nữa♪
♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪
♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪ ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪ ♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪