Khanh Khanh Nhật Thường Tập 02 | Bạch Kính Đình, Điền Hi Vi | Cổ Trang Xuyên Không | iQIYI Vietnam
[Khanh Khanh Nhật Thường] [Tập 2] Ban hôn? Lúc đó ta bấm độn một cái là biết ngay Lục Trắc phu nhân có tương lai sẽ rất rộng mở đấy. Lục Trắc phu nhân? Trắc phu nhân của Lục thiếu chủ á? Đúng, Lục thiếu chủ đó. Lục gì mà lục?
Mau lên kiệu đi, đừng để lỡ giờ lành. Ma ma, chắc bà nhầm rồi. Không nhầm đâu. Ta cũng nhạc nhiên là cô không bị loại đấy. Nâng kiệu. Tân nương bái lạy tổ tiên. [Thị nữ: Ngọc Bình] Trắc phu nhân. Trắc phu nhân. [Thị nữ: Ngọc Trản]
Xin thỉnh an Trắc phu nhân. Ta hả? Đứng lên rồi nói. Vâng. Cho ta hỏi sao ta lại được gả cho Lục thiếu chủ? Tân Xuyên chủ không thích cậu con trai này hả? Tiểu nhân nghe nói chính Lục thiếu chủ đã xin được lấy người. Kỳ tuyển chọn đã kết thúc.
Việc ban hôn cho các cô nương tham gia tuyển chọn ta đã tính xong cả rồi, nhưng vẫn còn một người. Hai con có bằng lòng san sẻ giúp ta không? Phụ thân, con còn nhỏ, chưa đến lúc bàn chuyện thành thân. Đúng, đúng, đúng, Cửu ca còn nhỏ. Con thì lớn rồi,
Con lấy mấy người cũng được thưa phụ thân. Được, thế ta gả Lý Vy của Tễ Xuyên cho con nhé? Cái cô ở Tễ Xuyên ấy ạ? Ơ kìa! Cô ta… Thế thì thôi ạ, cái cô đấy chả có phép tắc gì đâu ấy ạ. Chủ thượng cũng biết
Cô nương ở Tễ Xuyên gả cho ai cũng là thiệt thòi cho người đó. Hay là gả cho… Lục thiếu chủ đến. Tham kiến Chủ thượng. Tễ Xuyên chỉ có một cô nương tham gia tuyển chọn, nếu bị loại thì hơi mất cân bằng giữa các Xuyên. Con đã đã ngót nghét 20,
Cũng đến cái tuổi thành gia lập thất rồi. Có thể ban hôn Lý thị ở Tễ Xuyên cho con không ạ? Nếu đã như vậy thì gả Lý Vy cho Tranh Nhi đi. Nhưng con yên tâm, cô ta sẽ chỉ là thiếp của con thôi.
Sau này ta sẽ chọn một mối khác tốt hơn cho con. Thiếu chủ, đến giờ uống canh rau hạnh rồi. Nào nào nào. Sao ngài lại đổ hết canh rau hạnh bữa trước đi rồi? Canh này uống ấm bụng mà. Uống cái thứ này bao nhiêu năm nay
Mà có tác dụng gì đâu. Quan trọng là phải kiên trì, uống vẫn tốt hơn không uống chứ. Thiếu chủ mau cầm lấy đi này. Nghe lời nào. Đúng là đáng thương, ngài đã bệnh tật thế này còn cố gắng đi xin được ban hôn.
Có đi hay không thì mối này cũng sẽ ban cho ta, chi bằng ta cho họ vừa ý. Chủ thượng có bao giờ quan tâm đến ngài đâu. Tiểu nhân cứ nghĩ là lại thấy khó chịu. Sau này Chủ thượng mà quên ban cho ngài một vị chính thất Phu nhân tử tế
Thì lỗ nặng đấy. Chứ cái vị Trắc phu nhân kia thì giúp được gì cho ngài? Thôi bỏ đi, vả lại ta cũng chưa từng nghĩ sẽ lợi dụng nhà vợ để làm gì cả. Đúng là thiếu chủ có khác. Tấm lòng bao la đến thế
Mà còn túc trí đa mưu nữa chứ. Diễn một màn kịch bệnh nặng trong người nhưng vẫn không quên san sẻ nỗi lo với Chủ thượng. Vậy là lấy được trọn điểm thương tình rồi đấy. Ông mau đi gọi Thái y đi,
Không thì thành san sẻ nỗi lo trước lúc lâm chung thật đấy. Mau đi đi. Ta đi ngay, ta đi ngay đây. Trắc phu nhân, tuy bên ngoài đồn rằng Lục thiếu chủ không có thành tựu gì, nhưng tiểu nhân đã đi nghe ngóng rồi.
Phủ này không đánh mắng kẻ hầu người hạ, cũng coi như là một chỗ tốt để ở. Trắc phu nhân đừng lo. Không đánh mắng kẻ hầu người hạ đã tính là một chỗ tốt để ở ấy hả? Biết là tin tức của cô nhạy bén rồi,
Nhưng cô cũng bớt nói lại đi. Mời Chương thái y qua bên này. Thiếu chủ không ổn rồi. Mấy người các ngươi đi nhanh lên. Mau mau mau, mang vào đi. Mấy cô đừng đi theo ta. Nước đã đủ nóng chưa đấy? Nhanh lên, nhanh lên. Lão Tô! Ngũ thiếu chủ! Lão Tô!
Lão Lục sao rồi? Thái y nói thế nào? Thái y nói còn tệ hơn ông ấy nghĩ. Cái số của Lục thiếu chủ sao mà khổ quá, từ nhỏ đã ốm yếu, bây giờ bệnh tình lại càng nặng thêm. Ngươi nói xem phải làm sao bây giờ?
Vốn dĩ chỉ còn nửa tháng nữa, mà đệ ấy cứ chạy lung tung là sao hả? Chỉ còn nửa tháng nữa? Để ta vào thăm nó đã. Vâng vâng, ngài mau vào đi. Nhanh tay nhanh chân lên. Lại đây, lại đây. Có phải mấy cô đã biết chuyện chỉ còn nửa tháng nữa
Là Lục thiếu chủ sẽ đi không? Trắc phu nhân đừng nói bừa. Đúng đó, người khác mà nghe được những lời này là mất đầu đó. Nhất định phải nhớ là không được bàn tán về sức khỏe của Chủ thượng và Thiếu chủ trong cung. Phải đấy,
Tuy ai cũng biết Lục thiếu chủ mắc bệnh dạ dày nhưng ngoài những người hầu thân cận thì không ai được phép nói bừa cả. Trắc phu nhân đừng bao giờ nói những lời đáng sợ như vậy nữa. Đúng đó. Ta hiểu rồi. Thảo nào ai cũng chê ta,
Chỉ có Lục thiếu chủ là chọn ta. Hóa ra là để xung hỷ. – Chủ tử! – Chủ tử! Được rồi, ta biết rồi. Không được tiết lộ chuyện này ra ngoài. Mấy cô lui xuống đi. Vâng. Sao lần này lại nghiêm trọng thế? Đây đây, để ta. Đa tạ Thái y.
Mời đi bên này. Ta thấy chỉ còn nửa tháng nữa là đến kỳ thi rồi, thôi đệ đừng tham gia nữa. Kỳ thi lần này do phụ thân đích thân đánh giá. Ta không vắng mặt được. Yên tâm, ta không chết được đâu. Còn ở đó mà không chết được,
Đệ xem đệ ốm yếu cỡ nào đi kìa. Lễ thành thân của đệ còn phải làm thật tối giản, chỉ cho tân nương đi bái lạy tổ tiên. Đệ nghĩ đệ thế này thì còn… Có phải động phòng cũng là quá sức không? Ta muốn nằm nghỉ. Rồi rồi, ngủ đi.
– Không sao, ta chăm đệ. – Không tiễn nhé. Ta chăm đệ, không làm phiền đệ đâu. Ta chăm sóc đệ. [Mùng tám tháng sáu: Ngày trở thành quả phụ] [Hai tư tháng sáu: Đưa tang, chôn cất] Tính cả ngày đưa tang bù qua sớt lại là còn một tháng nữa
Là mình được vinh quy bái tổ rồi. [Cha, mẹ,] [phu quân con sắp chết.] [Hoa nở ngoài đồng,] [con sẽ sớm ngày trở về.] [Nhớ phải chuẩn bị rượu thịt,] [không được thiếu món thịt bò nấu nồi đồng.] Đáng thương cho cái số đoản mệnh của ngài. Ông trời phù hộ
Để kiếp sau Lục thiếu chủ dồi dào sức khỏe, sống lâu trăm tuổi. Trong những ngày còn lại, ta sẽ chăm sóc ngài ấy thật chu đáo, cùng ngài ấy đi hết chặng cuối của cuộc đời. [Mặt mũi Lục thiếu chủ như thế nào nhỉ?] [Mình đã gặp bao giờ đâu.]
Sao toàn mùi thuốc thế này? Lý Vy của Tễ Xuyên tham kiến Lục thiếu chủ. Sao nhiều máu thế này? Chả có nhẽ là chết rồi? Lục thiếu chủ! Lục thiếu chủ! Lục thiếu chủ! Đừng hét nữa. [Hóa ra ngài ấy chính là Lục thiếu chủ.] [Tiêu rồi, tiêu rồi.]
Sao phải căng thẳng thế? Đâu phải chúng ta mới gặp nhau lần đầu. Nếu đã là người thử độc của viện này thì uống thử món canh nấm dại này cho ta đi. Sao thế? Ta biết lỗi rồi, mong Lục thiếu chủ thứ tội. Được rồi, Trắc phu nhân, ta hù cô thôi.
Đứng lên đi. Hai ta chỉ mới quen biết, chưa hiểu rõ về nhau. Gia cảnh của cô thế nào? Nhà ta ba đời làm nông, chỉ có cha ta thi đỗ, nhưng chỉ là chức quan quèn, không được vào cung Tễ Xuyên. Nói cái gì mà ta không biết ấy.
Không biết ấy hả? Cha ta nấu ăn rất ngon, cũng rất thương mẹ ta. Ta còn có một đệ đệ tên là Lý Thương. Nó cứ cãi nhau với ta suốt. Biết chữ không? Lễ nghi phép tắc, tứ thư lục nghệ may vá thêu thùa đều không giỏi lắm.
Chỉ giỏi nhất một việc là nếm thử thức ăn, đọc hiểu được thực đơn gọi món. Ham ăn. Nhưng đệ đệ của ta suốt ngày ăn không ngồi rồi. Bình thường ta mắng nó, nó còn… Cô có không thích thứ gì không? Chép sách. Ta mà làm sai chuyện gì,
Mẹ ta toàn phạt ta chép sách. Ta viết chữ không được đẹp. Ăn vụng trong bếp không phải tội lớn, nhưng quy tắc là không được làm trái, vẫn phải phạt. Phạt gì? Chép sách. Phạt cô chép lại thực đơn của viện này một trăm lần. Ta biết rồi.
[Trước khi tạ thế tổ phụ cũng thế này,] [rõ ràng đã ho ra cả máu] [mà cứ giấu giấu giếm giếm,] [sợ người nhà lo lắng.] [Ngài ấy cũng chỉ là một người hiền lành đáng thương thôi.] Sao lại nhìn ta như thế? Lục thiếu chủ, ngài yên tâm. Những ngày còn lại
Nhất định ta sẽ tốt với ngài. [Cung uyển của Ngũ thiếu chủ] [Trong đêm tân hôn này,] [các cung khác cũng đang chìm trong] [một bầu không khí yên bình và tĩnh lặng.] Cứu ta với! Giết người! Cứu ta với! Giết người! Ngũ thiếu chủ,
Bây giờ Đan Xuyên quận chúa muốn gặp ngài thì cũng đành phải gặp thôi. Cô ta muốn gặp ta là gặp à? Ta có muốn gặp cô ta đâu. Xuyên chủ có lệnh, vì nền hòa bình giữa hai Xuyên, ngài phải hy sinh thân mình, xả thân vì nghĩa chứ.
Không có hy sinh xả thân gì hết. Cứu ta với! [Hành hiệp trượng nghĩa] Thả ta xuống! Đi đâu đấy? Cởi trói cho ta. Mấy người các ngươi… Thả ta ra! Làm cái gì vậy hả? Thượng Quan Thiến, ta cảnh cáo cô, phụ thân không cho ta lấy người ta thích
Mà cứ bắt ta phải lấy cô. Thế là hai ta phải gánh trọng trách liên minh giữa hai Xuyên. Mà ta còn là Thiếu chủ của Tân Xuyên, cô không được làm gì ta hết, nghe rõ chưa hả? Giết người! Tên ta là Thượng Quan Tịnh. Chữ đó đọc là Tịnh hả?
Thôi vậy, từ hôm nay trở đi cô chính là Phu nhân của bổn Thiếu chủ. Xuất giá tòng phu. Kể từ hôm nay cô phải tôn trọng ta đấy. Cô muốn làm gì ta? Nếu muốn làm phu quân của ta thật thì phải nhấc được cây thương này của ta.
Nếu không nhấc được thì ai đi đường nấy. Chắc chắn là cô đã giở trò, ta không mắc mưu đâu. Được thôi, vậy chúng ta đấu cái khác. Đấu thì đấu, ta sợ cô chắc. Ta hô bắt đầu thì bắt đầu nhé. Bắt đầu. Ta vẫn vật được.
Thấy chưa, ta vẫn vật được. Ta vẫn ổn, vẫn vật được, thấy chưa hả? Ngài không được. [Cùng lúc đó] [trong phủ đệ ấm áp của Đích trưởng chủ…] [Tiệp Viên – phủ Nhị thiếu chủ] Hách thị đến từ Yên Xuyên mời Phu nhân dùng trà. Nếu cô đã vào phủ
Thì sẽ là người nhà của ta. Sau này cô cứ xem đây như nhà của mình đi. Đa tạ Phu nhân ưu ái. Ít thế. Nghe nói ban đầu cô được gả cho Ngũ thiếu chủ, sau đó Thiếu chủ nhà ta lại đích thân đến đó giành cô về.
Xem ra cô cũng không phải dạng vừa. Hách Gia không dám. Sau này ở trước mặt ta thì đừng diễn trò dụ dỗ mê hoặc gì với ta, đã hiểu chưa? Vâng. Đứng lên đi. Đa tạ Phu nhân. Thiếu chủ. Tay nàng làm sao thế? Không sao ạ.
Cô ấy không biết dâng trà nên trà mới tràn ra làm phỏng tay mình, không có gì đáng ngại. Thiếu chủ uống trà đi. Thiếp thấy màu trà đậm đà, hương trà nồng đượm, phải chăng là trà của Đại Xuyên? Nghe nói trà của Đại Xuyên vang danh thiên hạ,
Thiếp vẫn chưa được uống bao giờ. Phương Như hơi nóng tính nhưng cũng là người thẳng tính. Có gì nói nấy, không giấu giếm trong lòng. Thiếp biết ạ. Phu quân lấy thêm người mới, kiểu gì thì trong lòng nữ tử cũng sẽ thấy không vui. Quả thực cũng khó cho Phu nhân.
Ta biết là nàng rất tinh tế mà. Không uổng ta tốn bao nhiêu công sức giành nàng về từ chỗ Lão Ngũ. Nhưng giờ nàng theo ta lại chỉ có thể làm thiếp của ta. Nàng có ấm ức không? Không đâu, thiếp biết trong lòng thiếp thích ai mà.
[Tất nhiên là ta thích bản thân mình rồi.] [Chẳng lẽ trong lòng ngài không biết?] [Có nữ tử nào lại cam chịu làm lẽ?] [Tưởng ta thật lòng chắc?] [Học đường Nội Uyển] Ta và các vị Phu nhân, Trắc phu nhân đều đã gặp nhau rồi.
Phòng Nội vụ cử ta và các ma ma khác đến hướng dẫn cho các vị. Các vị cứ gọi ta là Dương ma ma. Chào Dương ma ma. Ngồi đi. Tại học đường trong cung ta và phòng Nội vụ sẽ căn cứ vào bốn phẩm hạnh đức, dung, ngôn, công
Để đánh giá các vị. Nếu không được đánh giá cao thì không những bị phạt mà còn ảnh hưởng đến phu quân. Muội không thích đi học mà nhỉ? Ta không thích đi học, nhưng sức khỏe của Lục thiếu chủ đã kém như vậy rồi,
Ta đâu thể gây thêm rắc rối cho ngài ấy được. Vậy nên ta mong các vị giữ gìn bổn phận, chăm chỉ học tập. Mọi người mở sách ra đi. Lý Vy, muội lấy nhầm sách rồi. Hôm nay học “Ghi chép sông núi Cửu Xuyên” cơ mà.
Thiên hạ được chia làm chín Xuyên. Bảy mươi năm trước các Xuyên giao tranh, Nguyên Phong chủ của Tân Xuyên giáng thế, xưng bá thiên hạ, từ đó lập nên nền hòa bình trăm năm ở Cửu Xuyên. Lãnh thổ, dân cư của Tân Xuyên đứng đầu Cửu Xuyên, đất rộng của nhiều,
Hưng thịnh phồn vinh và có nền văn hóa lưu truyền từ bao đời. Tan học rồi. Lý Vy của Tễ Xuyên cô ngủ gật trong giờ học, không chịu cố gắng. Tan học ta sẽ báo lên phòng Nội vụ trừ 50 văn tiền tiêu hằng tháng của cô.
Hôm nay trên lớp cô thể hiện thế nào? Xin lỗi ngài. Bị trừ tiền hả? Thôi kệ, vốn cũng chẳng trông chờ gì ở cô. Ăn cơm đi. Ngồi cùng bàn dùng bữa với Thiếu chủ phải đợi Thiếu chủ cầm đũa trước. Thiếu chủ chưa cầm đũa thì phải đợi theo,
Đã hiểu chưa? Mấy bữa nay Thiếu chủ không khỏe, nói với Lưu Bảo Tuyền sắp tới đừng dọn mấy món mặn toàn dầu với mỡ này lên nữa. Đồ ăn trên bàn phải đợi Thiếu chủ gắp trước, các vị mới được gắp.
Lúc dùng bữa chỉ được gắp không quá ba lần mỗi món. Ta no rồi, cô cứ ăn đi. Thiếu chủ nhà ta không câu nệ phép tắc, yên tâm mà ăn đi. Ăn xong rồi hả? Thuốc nguội là uống không ngon đâu. Thuốc nóng uống cũng đâu có ngon.
Chẳng còn mấy ngày nữa mà vẫn cố gắng như vậy à? Chính vì chẳng còn mấy ngày nữa mới càng phải chăm chỉ đọc sách đấy. Đúng là ngài có khác. Thiếu chủ yên tâm, đợi ngài đi rồi ta sẽ thường xuyên đốt sách xuống cho ngài.
Không cần gửi sách* cho ta đâu, [*đồng âm với đốt sách] đã ghi nhớ hết rồi. Học thuộc để mang xuống dưới kia. Thiếu chủ học rộng nhớ lâu, khiến người ta bái phục. Ngài bảo ta chép phạt 100 lần thực đơn, ta đã chép xong rồi đây.
Thực đơn trong phủ của ngài phong phú thật đấy. Cơ mà ngài lại không được khỏe, có ăn nổi đâu. Nhưng ngài đừng buồn, dù chẳng còn bao nhiêu ngày nữa thì cũng phải ăn ngon từng bữa, sống tốt từng giờ. Hai ta cũng chẳng thể coi là phu thê,
Ở trong phủ của ngài ta cũng ngại lắm. Hay là thế này đi, ngài kể ta nghe nguyện vọng của mình, ta sẽ thực hiện giúp ngài. Cô không thực hiện nổi nguyện vọng của ta đâu. Về đi, ta phải đọc sách. Cứ nói ra thử đi.
Ta mong cô ra khỏi phòng ta. Ta đi hỏi người khác là được chứ gì. [Cha, mẹ,] [số phu quân con sắp tận,] [con sẽ sớm ngày trở về.] [Nhà mình hãy làm bột củ sen,] [nhớ thêm vào một ít hoa hòe,] [đợi con về cùng ăn.]
Nhờ cô gửi thư về nhà giúp ta. Vâng. Trắc phu nhân, bây giờ Thiếu chủ đang ốm yếu, không thể đến phòng của người nhưng người cũng phải nhân lúc này mà nhanh nghĩ cách bồi dưỡng tình cảm với Thiếu chủ chứ.
Không thì đến lúc Thiếu chủ quên mất Trắc phu nhân thật thì phải làm sao? Đừng nói thế chứ. Ngài ấy qua bên kia rồi mà còn nhớ đến ta, nghĩ thôi đã thấy rùng mình. Bây giờ ta cũng chỉ có thể thực hiện những nguyện vọng nho nhỏ giúp ngài ấy thôi.
Thiếu chủ, [Điện Văn Tân] dạo này Trắc phu nhân khá là lạ. Cô ấy cứ chạy khắp nơi hỏi thăm sở thích của ngài. Cô ấy hỏi Cửu thiếu chủ thì đã đành, đằng này còn hỏi cả Thập Nhất thiếu chủ. Lỡ có mục đích gì khác
Thì chúng ta phải cẩn thận đấy. Cũng chỉ có cô ấy là người đơn giản nhất trong số những nữ tử ở lần tuyển chọn này, có mục đích gì được cơ chứ. Nhưng đúng là mẫu thân không mong muốn A Tể qua lại với viện của ta.
Chuyện này ông phải nhắc cô ấy đấy. Nhưng Thập Nhất thiếu chủ là đệ đệ cùng mẹ với ngài, biết đâu Hòa phu nhân cũng muốn hai người thân thiết với nhau đấy. Thực ra nữ tử thôn quê ở Tễ Xuyên như Trắc phu nhân
Một thân một mình trong cung quả thực đâu có dễ dàng gì. Tiểu nhân nghĩ cô ấy chuẩn bị riêng hoa tươi cho ngài là muốn làm ngài vui đấy. Ông có chắc là muốn làm ta vui không? Trắc phu nhân đúng là lạ thật. Thiếu chủ về rồi đấy à?
Trắc phu nhân. Thiếu chủ có thích chỗ hoa này không? Thực sự là không ai biết Thiếu chủ thích gì nên ta tặng đại mấy loại hoa truyền thống. Cơ mà hoa cúc đứng cách biệt một mình cũng rất thú vị,
Còn tăng thêm khí chất thâm sâu ít ai thấu hiểu của ngài. Nói rất có lý. Lý Vy, có phải ta đã đắc tội cô hay là cô thấy gả vào phủ này thiệt thòi cho cô quá? Ta chỉ muốn làm ngài vui thôi, nhưng hình như ngài không vui thì phải.
Vậy cái này thì sao? Ngài thích cái này không? Thiếu chủ sáng suốt oai phong, phải để hình ảnh của Thiếu chủ in sâu trong lòng mỗi người. Bức này vẽ giống thật đấy. Trắc phu nhân tặng ta một bức được không? Chuyện nhỏ ấy mà. Nói chứ bức đó vẽ đẹp phết.
Chứ còn gì nữa. Lát nữa Trắc phu nhân tặng ta, ta có được treo trong phòng mình không? Ông xem cô ấy treo ở đâu kìa. Sau này mọi người nhìn thấy bức tranh này là sẽ nhớ về nét cười năm nào của Thiếu chủ. Nét cười năm nào?
Dùng từ kiểu gì vậy? Hình như cũng không thích lắm. Không sao, ta vẫn còn một món quà nữa. – Đừng, đừng, đừng! Đừng đừng! – Đừng, đừng, đừng! Đừng đừng! Tấm lòng của cô ta xin nhận, nhưng quà cáp thì không cần đâu. Trời ơi cứu ta. Ngọc Bình! Đây là?
Lâu lắm rồi mới thấy Thiếu chủ vui như vậy. Hỏi A Tể mới biết trước đây Thiếu chủ từng nuôi chó. Có chuyện này Thập Nhất thiếu chủ không biết, Đích trưởng chủ dị ứng với lông chó nên đã sai người đưa nó đi. Thiếu chủ quỳ trước điện cả một ngày
Còn chẳng được gặp Chủ thượng lấy một lần. Cứ nghĩ đến chuyện đó là lại… Thiếu chủ đặt tên cho nó đi. Ngài yên tâm, nó sẽ không bị người ta bắt đi đâu. Ta khỏe lắm, có thể bảo vệ nó an toàn. Tô Thận nói gì thì nghe thôi là được.
Tên gì đây nhỉ? Đặt tên là Bách Phúc đi. Lý Bách Phúc. Cái tên quê mùa thế. Mà sao lại theo họ ta? Bé con cô mang về, ta không giành với cô đâu. Lý Bách Phúc. Lý Bách Phúc. Thiếu chủ, dù là cúc vàng hay bách hợp
Đều mang ý nghĩa ổn định lâu dài. Mong ngài hiểu cho tấm lòng của Trắc phu nhân. Người đã cố tình chạy đến phủ Nội vụ cố hết sức xin Bách Phúc về nuôi để làm ngài vui đấy ạ. Tuy người không nói ra nhưng trong lòng lại rất thích ngài.
Thượng Quan Tịnh đúng là không phải con người. Xuyên phu nhân còn mấy lần cho gọi ta, bảo ta phải tốt với cô ta. Nhưng ta vừa đến đó, ta vừa đến đó là cô ta đã bẻ gãy tay ta rồi.
Ta còn lại gần là cô ta tuyệt đường con cái của ta chắc luôn ấy. Đệ bày mấy thứ gì không vậy? Nhìn mà rùng cả mình, cứ như đưa tiễn ta đi vậy. Đệ sao thế? Dạo này Lý Vy rất quan tâm đến ta. Hết hối ta uống thuốc
Rồi lại tặng quà cho ta. Huynh nghĩ cô ấy có ý gì? Con người đệ bị sao thế hả? Muốn khoe mình được nương tử chăm sóc, được nương tử thương thì đừng có khoe khoang trước mặt ta thế chứ. Ta còn chưa đủ thê thảm hay sao? Đi đây.
Cô ấy thích mình? Hách Gia tỷ tỷ. Nghe Ngọc Trản kể Nhị thiếu chủ phu nhân không tốt với tỷ. Chẳng qua cũng chỉ thích bắt ta quỳ gối suốt thôi. Lúc ở nhà mẹ cả cũng hay bắt ta quỳ gối, không sao đâu. Hơn nữa Doãn Tung mới là chủ của ta.
Chủ tốt với ta thì ta sẽ sống tốt thôi. Muội thì sao? Muội thế nào rồi? Ta vẫn ổn, chỉ là ta cứ nghĩ phải tốt với ngài ấy, đến lúc đó có thể hãnh diện mà đưa tiễn ngài ấy. Đưa tiễn? Đưa tiễn đi đâu? Không có gì,
Mười ngày sau tỷ sẽ biết thôi. Đến lúc đó là ta được về nhà rồi. Muội được về nhà hả? Được, chắc chắn là được. Không biết cha với mẹ đã nhận được thư của ta chưa. Lục thiếu chủ cho muội gửi thư về nhà hả? Tân Xuyên có quy định
Trắc phu nhân không được gửi thư về nhà. Có thứ quy định đó nữa hả? Ta có biết đâu. Thế thì Lục thiếu chủ đúng là người tốt. Tỷ xem này. Thiếu chủ, ngài xem đi, đây là thư Trắc phu nhân gửi về nhà đấy.
Ông không nói với cô ấy là thư này không gửi đi được hả? Còn gửi nữa hả? Nội dung trong thư không thể chấp nhận nổi, có thể nói là chọc tức người ta. Để ta đọc cho ngài nghe. Đây nhé. Cha, mẹ, phu quân con sắp chết. Hoa nở trên đồng,
Con sẽ sớm ngày trở về. Đây đây, còn bức này nữa. Cha, mẹ, số phu quân con sắp tận, con sẽ sớm ngày trở về. Toàn những thứ gì đâu! Chẳng hiểu sao cô ta lại tưởng ngày thi vấn đáp là ngày chết của ngài.
Cô ta bấm đốt ngón tay chờ ngài quy tiên để cô ta được làm quả phụ, cầm tiền tuất về Tễ Xuyên mà bay nhảy. Lục thiếu chủ, ngài yên tâm. Những ngày còn lại nhất định ta sẽ tốt với ngài. Đợi ngài đi rồi
Ta sẽ thường xuyên đốt sách xuống cho ngài. Sau này mọi người nhìn thấy bức tranh này là sẽ nhớ về nét cười năm nào của Thiếu chủ. ♫Gió khẽ khàng nói với ta♫ ♫Lắng nghe tiếng thời gian ngâm nga đầy êm dịu♫ ♫Pháo hoa rực rỡ nở rộ khắp trời♫
♫Ngàn sao nhô lên sau bức tường trái tim♫ ♫Đôi mắt của màn đêm lấp lánh ánh trăng♫ ♫Khắc ghi thật sâu dáng hình người lúc này♫ ♫Hôm qua quay gót, bước chân loạng choạng nghiêng ngả♫ ♫Đêm nay nằm mộng, giấc mơ chậm rãi chảy trên đầu ngón tay♫
♫Con đường ngày mai cho đôi ta sánh bước cùng năm tháng dài rộng♫ ♫Bao năm sóng vai cùng đi đến phương xa♫ ♫Áng mây lững lờ trôi♫ ♫Trời quang gió mát, thoang thoảng hương thầm♫ ♫Cánh diều chao nghiêng tạm biệt những do dự ngày xưa♫ ♫Cùng ngóng chờ chặng đường dài phía trước♫
♫Thế gian rộng lớn, ngày vui còn dài♫ ♫Gió sương ấm lạnh, có người cạnh bên♫ ♫Hoa xuân dũng cảm, nảy nở tình yêu trong bụi gai sắc nhọn♫ ♫Gió hè lặng dần, mặt trời chói chang chỉ cho là tầm thường♫ ♫Lá thu rơi rụng, đợi đôi ta viết nên chương mới♫
♫Tuyết đông đi qua, ngày nắng ấm sẽ về♫ ♫Hôm qua quay gót, bước chân loạng choạng nghiêng ngả♫ ♫Đêm nay nằm mộng, giấc mơ chậm rãi chảy trên đầu ngón tay♫ ♫Con đường ngày mai cho đôi ta sánh bước cùng năm tháng dài rộng♫ ♫Bao năm sóng vai cùng đi đến phương xa♫