Khanh Khanh Nhật Thường Tập 01 | Bạch Kính Đình, Điền Hi Vi | Cổ Trang Xuyên Không | iQIYI Vietnam
[Khanh Khanh Nhật Thường] [Tập 1] [Thiên hạ chia thành chín Xuyên,] [phong tục tập quán mỗi nơi một khác.] [Mặc Xuyên] [Mặc Xuyên ở phía Bắc binh lực hùng mạnh,] [mục dân sống rải rác.] [Thương Xuyên] [Thương Xuyên ở Tây Bắc khô hạn cằn cỗi,] [tài nguyên khan hiếm.]
[Đại Xuyên ở giữa núi non ngang dọc,] [Đại Xuyên] [khoáng sản phong phú.] [Yên Xuyên] [Yên Xuyên ở phía Nam nhỏ yếu nghèo nàn,] [nhưng nhiều hoa thơm và hoa quả.] [Oánh Xuyên ở Đông Nam nhiều mưa,] [Oánh Xuyên] [bốn mùa xanh ngát.] [Cửu Xuyên đều là nam tử có địa vị cao,]
[Tễ Xuyên] [Tễ Xuyên ở Tây Nam lại tuân theo chế độ một vợ một chồng,] [nam nữ bình đẳng.] [Con người Đan Xuyên thích ăn cay lại là nữ tử chèo chống gia đình,] [Đan Xuyên] [nữ tử mạnh mẽ, hào sảng,] [đa phần là kén rể về nhà.]
[Kim Xuyên ở phía Đông là vùng duyên hải,] [Kim Xuyên] [phát triển buôn bán,] [nhiều đời kinh thương kiếm lợi] [đề cao kẻ có tiền.] [Tân Xuyên là vùng đất đứng đầu trong chín nơi này,] [Tân Xuyên] [cũng là nơi coi trọng thứ tự trưởng thứ nhất,] [trọng nam khinh nữ.]
[Cửu Xuyên hỗn chiến nhiều năm] [đến khi Tân Xuyên thắng] [đã ký hòa ước trăm năm.] [Các vùng khác khác phải chọn nữ tử hợp tuổi] [đến liên hôn với Thiếu chủ Tân Xuyên,] [không được làm trái.] [Oánh Xuyên] [Yên Xuyên] [Đại Xuyên] Sao lại có cả xe lừa thế này?
Đừng lục nữa, những thứ tập được lúc ở nhà con đã nhớ hết chưa? Nhớ hết rồi. Cha, ăn đậu phộng này. [Quan nhỏ ở Tễ Xuyên: Lý Văn Bật] Nếu người ta hỏi con gia cảnh thế nào thì sao? Nhà ta ba đời làm nông, chỉ có cha thi đỗ
Nhưng chức quan quèn không được vào cung Tễ Xuyên, gia cảnh bình thường, một mẫu ruộng con sống thanh bạch. Chú ý phải làm ra dáng nghèo khổ đấy. Được ạ. Thế nếu hỏi con đã đọc sách chưa thì sao? [Người nắm quyền trong nhà: Gia Cát Tiểu Loại] Mẹ, ăn bánh này.
Mẹ không ăn. Hỏi con đọc sách hay chưa kìa. Không biết bao nhiêu chữ, nhưng có thể đọc hiểu được thực đơn gọi món. [Tiểu đệ trong nhà: Lý Thương] Nhớ phải ra vẻ ngốc nghếch không hiểu biết gì. Dạ. Nếu họ cứ khăng khăng hỏi con giỏi cái gì thì sao?
Tiểu nữ Lý Vy ở Tễ Xuyên, [Tú nữ của Tễ Xuyên: Lý Vy] tứ thư lục nghệ, may vá thêu thùa đều không giỏi lắm. Chỉ giỏi nhất một việc là nếm thử thức ăn. Cha mẹ đừng lo mà. Con nói như vậy người ta lại đi chọn con chắc?
Thiếu chủ Tân Xuyên sẽ không thích con đâu. Lỡ như họ mắt mù… Gia môn bất hạnh. Con nói xem, Tễ Xuyên chúng ta ai lại muốn gả tới nơi quỷ quái này chịu khổ chứ? Nếu không phải cha con làm không tốt,
Có đến mức tất cả đều đẩy con gái ta nhảy vào hố lửa này không? Tại cha không có bản lĩnh. Cha, cha. Có chuyện gì thế? Sao lại dừng rồi? Có chuyện gì thế? Có chuyện gì thế? Sao thế? Từ từ. Phu nhân, xe lừa không đi nữa.
– Không đi nữa? – Sao lại vậy? Đang vội vào thành đây, đừng có chắn đường. Đi xe lừa mà cũng đòi tham gia tuyển chọn à? Xin lỗi, chúng ta giải quyết ngay đây. Xin lỗi nhé. Vội cái gì không biết. Nào, nào, nào. Đi.
Lão Lý, ra sức lên đi Lão Lý. Sao cứ đứng im vậy chứ? Hai cái con cứng đầu này, không ngoan là để chúng bây làm lừa kho hết đấy. Không được dùng bạo lực. Phải dùng đức lấy lòng lừa. Phải đấy mẹ, mẹ càng nói chúng nó càng không đi đâu.
Bây giờ cũng không sớm nữa rồi, cha mẹ cũng không thể đưa con vào cung, thôi thì tiễn đến đây thôi vậy. Thế con lừa này phải làm sao? Tự con có cách. Có tác dụng này. Được đấy. Được thật này. Có tác dụng, có tác dụng. Tỷ tỷ của ta giỏi quá.
Cha, mẹ, cha mẹ mau về đi. Đừng lo cho con. Tiểu Vy, cẩn thận đấy. Đợi tin vui con không được chọn đi. Đợi tin vui con thất bại. Sớm về nhé. Tỷ tỷ, chăm sóc sức khỏe nhé. [Cung Tân Xuyên] Dừng xe. Mời nữ tử Cửu Xuyên hạ mình xuống xe.
Xếp hàng. Vào cung. Vào đi. Phàm là đồ vật ở bên ngoài đều không được mang vào cung Tân Xuyên. Cô nương ở các Xuyên tự giác chút nhé. [Văn điệp xác nhận thân phận] [Ma ma dạy dỗ: Dương ma ma] [Ma ma quản lý: Liễu ma ma] Toàn cái gì thế này?
[Tú nữ của Oánh Xuyên: Nguyễn Tư Tư] Không được mang gì hết. Vào đi. Quận chúa Đan Xuyên thân phận cao quý, Xuyên chủ đặc biệt cho phép mang giáo vào cung, [Quận chúa Đan Xuyên: Thượng Quan Tịnh] nhưng túi đồ này phải để lại. Nhà ta nghèo, không mang gì hết.
Vào đi. Cả gan giấu giếm đồ ăn, lục soát. Không có thứ gì mà. Ma ma. Soát. Hết rồi. Được rồi đấy. Đằng sau. Để lại cho ta một cái đi. – Ma ma. – Thứ táo hỏng này cũng mang vào nữa. Được rồi. Soát kĩ cho ta. Hết rồi, hết rồi mà.
Có ra thể thống gì không? Trong cung là nơi thế nào, để cô thích mang gì thì mang được sao? Nếu ai cũng như cô thì còn quy củ gì nữa? Ma ma đừng tức giận, cô ấy đã biết sai rồi, để cô ấy đi đi. [Tú nữ của Yên Xuyên: Hách Gia]
Toàn những thứ gì không biết. Vả lại ma ma xem, phía sau còn nhiều người thế này chúng ta kiểm tra xong sớm, thì nghỉ sớm. Thôi, thôi, vào đi. Cầm đi. Đây là văn thư của ta. Đây là gì thế? Đây là nước hoa ta làm từ vỏ cam và hoa quế,
Đây là son nước ta làm từ nước hoa hồng. Có phải không được đem vào cung không? Vậy ta xin biếu hai vị ma ma. Cuốn Nữ Giới này ta luôn mang theo người, có thể mang vào cung chứ? Không sao, cô mang vào đi.
Ta thấy tướng mạo phong thái của cô nương chắc chắn là tiền đồ rộng mở, sau này mong cô nương chiếu cố thêm. Tiểu nữ không dám. Sau này mong ma ma chiếu cố nhiều hơn. Vào đi. Tiểu Vy. Hách Gia tỷ tỷ, đúng là tỷ thật rồi. Là ta đây.
Lần trước cha mẹ đưa ta đến Yên Xuyên chơi với tỷ đã là lâu lắm rồi ấy nhỉ? Hơn năm năm rồi. Muội vẫn xinh xắn đáng yêu y như lúc nhỏ. Tỷ cũng xinh đẹp đáng yêu mà. Sau này gặp chuyện thế này muội đừng sợ, có ta, ta bảo vệ muội.
Mấy ma ma này trông nghiêm khắc vậy thôi, thật ra cũng không làm gì chúng ta hết. Hơn nữa không phải thu ít đồ ăn thôi sao? Lát nữa vào cung cũng được phát mà. Không sao hết, họ cũng chưa tịch thu được hết mà. Trời đất, muội vẫn còn nữa à?
Ngon thật đấy. [Học đường Thiếu chủ] Lần tuyển chọn này, mỹ nhân các Xuyên đến không ít. Chỉ tiếc là Nguyên Anh quận chúa của Kim Xuyên không tới. [Thập thiếu chủ Doãn Nhạc] Đó là mỹ nữ trong các mỹ nữ đấy. Theo ta ít nhất phải được chín điểm.
[Thất thiếu chủ Doãn Nham] Thiếu một điểm chủ yếu là vì nghe nói cô ta quá đoan trang và ngạo mạn. Kiểu vô vị thực sự ấy. Mấy bức chân dung này đệ lấy đâu ra vậy? Cô nương này còn chẳng đẹp bằng ta nữa. Người này
Là người duy nhất mà Tễ Xuyên chọn ra, Lý Vy. Nhưng nghe nói đó là một người kỳ lạ đến đây bằng xe lừa. Nhưng nếu phải nói là mỹ nhân, lau lách xanh tươi, sương phủ khắp nơi, người ta đang nói Hách Gia từ Yên Xuyên.
Nữ tử này không quan tâm chuyện bên ngoài, một lòng đọc sách nữ đức, đúng là cực phẩm. Vô cùng xứng đáng. Không phải ta nói chứ, đệ chấm điểm cho người ta quá đáng lắm ấy. Không phải có bức chân dung thôi sao? Có cần phải… Thế thì đúng rồi.
Được quá này. Nữ tử này tên là gì? Hách Gia. Hách Gia. Nữ Giới? Không phải Nữ Giới. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Tân Xuyên chủ có 11 Thiếu chủ, nhưng Bát thiếu chủ mất sớm, vậy nên còn lại đúng 10 Thiếu chủ. Bốn Thiếu chủ lớn hơn
Đã lấy chính thê cả rồi, sau khi vào triều xây phủ ở ngoài cung. Sáu Thiếu chủ còn lại thì ở trong cung. Lần tuyển chọn này là để chọn hôn phối cho các Thiếu chủ còn lại. Như Ngũ thiếu chủ Doãn Kỳ này, ngây thơ ngốc nghếch. Thất thiếu chủ Doãn Nham
Là người ít nói, tốt bụng, đều là những mối tốt. Ba người cuối cùng này thì vẫn còn khá nhỏ, [Cửu thiếu chủ Doãn Hàm, Thập thiếu chủ Doãn Nhạc Thập Nhất thiếu chủ] không thích hợp cưới gả. Xem ra Ngũ ca rất vừa lòng với Hách Gia này. Nữ tử này
Y như tiên nữ mà trong kịch hay tả ấy. Đúng rồi, Thất ca, tuy bình thường huynh không nói nhiều nhưng Nguyễn Tư Tư đến từ Oánh Xuyên này, nghe đâu cũng là cái hũ nút đấy, xứng với Thất ca cực kỳ. Tiếc là chỉ được có ba điểm. Thập đệ,
Đệ làm vậy không hay đâu. Người ta là cô nương trong sạch, đệ vừa chấm điểm vừa… Rồi rồi rồi, người khác nói ta thì thôi, huynh có lấy vợ đâu xen mồm vào làm gì? Ta… Đây là ai thế? Thượng Quan quận chúa, đến từ Đan Xuyên. Mặt mũi
Thì cũng được tám điểm, nhưng dù sao cũng là người Đan Xuyên mà, một điểm thôi. Đan Xuyên thì sao? Thất ca, có phải huynh không biết đâu, Đan Xuyên phần nhiều là nữ tử trụ cột gia đình, chuyện hoang đường biết bao. Tất nhiên là nữ tử ở đó
Khó mà gả chồng được rồi, vậy nên họ chỉ kén rể. Thần Phật phù hộ, phụ thân gả ai cho ta cũng được, riêng cô này thì đừng đưa ta. Ta… ta không muốn ở rể đâu. Cô kia… Hách Gia, đúng không? Nhìn người ta kìa. [Đích trưởng chủ Doãn Tung]
[Nhị thiếu chủ Doãn Tung] Vị này là Nhị thiếu chủ Doãn Tung, là con chính thê, được phong là Đích trưởng chủ. Muội xem đi, tài mạo song toàn, trí dũng trác tuyệt, là mối tốt đấy. Nhưng ta thấy tỷ viết trên này là đã có hôn phối mà.
Sao lại là mối tốt được? Đó là Đích trưởng chủ, là Tân Xuyên chủ sau này. Ngốc quá. Bái kiến Đích trưởng chủ. [Tứ thiếu chủ Doãn Tuấn] Chẳng trách Đới tiên sinh nói các đệ dạo này học hành không tử tế, hóa ra là đầu óc
Toàn nghĩ đến chuyện nữ nhân cả rồi. Ăn chơi lêu lổng, không biết liêm sỉ. Lão Thập, đệ với ta cùng chung một mẹ, nên làm gương cho các huynh đệ mới phải. Vâng. Mỗi người chép phạt ba lần Đạo Đức Kinh, nửa tháng sau thi vấn đáp mà vẫn thụt lùi,
Thì phạt quỳ từ đường. Vâng. Thế Lục thiếu chủ thì sao? Sao Lục thiếu chủ không ở trên này? Cũng không còn nữa à? Không phải. Ngài ấy ở đây. Thiếu chủ chơi cờ khác nhiều so với các hành xử thường ngày. [Thầy dạy cho các Thiếu chủ: Đới Địch]
Không hề giấu diếm, mà tấn công liên tục, Thiếu chủ đã gần nhược quán, mà Chủ thượng vẫn chưa chịu cho Thiếu chủ lập phủ lên triều. Theo ý hạ quan, đi theo thời cơ. Thứ trưởng huynh thủ ở Mặc Xuyên, bây giờ bên ngoài đều hướng về đích trưởng huynh của ta.
Tuy Tam ca được phụ thân yêu chiều nhưng cũng phải cúi đầu trước hắn, Tứ ca thì mặc hắn sai sử mới được lập phủ thượng triều, lại chỉ được một chức quan nhàn hạ ở Trị Lễ Ty. Nếu bây giờ ta không dưỡng bệnh [Lục thiếu chủ Doãn Tranh]
E là phải cúi đầu trước huynh ấy rồi. Ngũ thiếu chủ tính tình ngang ngược, chểnh mảng học hành, Chủ thượng vẫn chần chừ không cho ngài ấy lên triều. Nếu Thiếu chủ muốn vượt qua huynh trưởng cũng không dễ. Nhưng thi vấn đáp năm nay Thiếu chủ vẫn luôn dẫn đầu.
Ta nghĩ Chủ thượng cũng nên chú ý đến rồi. Ta có cả thảy là chín huynh đệ, nhưng suy cho cùng phụ thân cũng chỉ có hai con mắt. Muốn có được sự chú ý của người để nhập sĩ làm quan thì vẫn phải có mưu. Lần tuyển chọn Cửu Xuyên này
E là Chủ thượng không lo được cho Thiếu chủ. Phải nhờ cưới gả mới lên được chức thì có gì thú vị đâu. Thứ ta muốn đều có thể thắng được bằng sức mình. Nhường rồi. Ta biết Thiếu chủ cao ngạo, nhưng Thiếu chủ cũng nên tìm một nhà vợ đáng tin.
Đan Xuyên và Mặc Xuyên binh lực hùng mạnh, Kim Xuyên giàu có, Đại Xuyên có khoáng sản, nhưng nếu là Tễ Xuyên thì ngoài phong thủy chẳng có gì hết. Vậy nếu chọn nữ tử Tễ Xuyên… thì cũng không tệ, còn có thể chọn được chỗ phong thủy tốt mà hạ táng.
Nếu ta mưu tính vào chuyện cưới gả e là phụ thân sẽ nghi kỵ. Mưu đồ thì nên vừa phải, nếu quá mức sẽ bị cắn ngược. Nếu tiên sinh đã chọn ta thì xin hãy tin ta, ta sẽ không khiến tiên sinh thất vọng đâu. [Điện Chung Ý] Bắt đầu tuyển chọn.
Mời Thượng Quan quận chúa bước lên. [Xuyên phu nhân] [Tân Xuyên chủ] Gia cảnh quận chúa thế nào? Ma ma đã gọi ta là quận chúa rồi, còn không biết gia cảnh ta sao? [Tổng quản phòng Nội vụ: Đại ma ma] Tham kiến Xuyên chủ, Xuyên phu nhân. Hách Gia ở Yên Xuyên,
Cha mẹ trong nhà đều khỏe, phụ thân, huynh trưởng đều làm quan trong triều, tỷ muội đều đã gả cho quý nhân cả. Lý Vy ở Tễ Xuyên, gia đình cô có mời người dạy lễ nghĩa cho không? Nhà ta ba đời làm nông, chỉ có cha thi đỗ
Nhưng chức quan quèn không được vào cung Tễ Xuyên, gia cảnh bình thường, một mẫu ruộng con sống thanh bạch. Xuyên phu nhân, ngài vừa mới hỏi câu gì vậy ạ? Quận chúa đã đọc sách gì ở nhà rồi? Binh thư. Đó là sách nam tử đọc mà. Ta chưa từng biết
Đọc sách còn phải phân biệt nam nữ đấy. Tiểu nữ nghĩ rằng nữ tử đọc sách là để hầu hạ phu quân tốt hơn. Chúng ta không gả cho người bình thường, mà là Thiếu chủ tôn quý của Tân Xuyên, vậy nên không thể tránh khỏi phải tiếp xúc với chuyện bên ngoài.
Ví dụ như dân sinh chính sử, đây đều là những thứ nữ tử không được đụng vào. Còn về việc trong nhà là việc ăn mặc sinh hoạt của Thiếu chủ, dạy dỗ con cái, giao tiếp các mối quan hệ từ trên xuống dưới, còn phải tính toán sổ sách trong nhà.
Những loại sách này tiểu nữ đều từng học khi ở nhà, tuyệt đối không để các quý nhân thất vọng. Tứ thư lục nghệ, may vá thêu thùa đều không giỏi lắm. Chỉ giỏi nhất là việc nếm thử thức ăn. Ta muốn hỏi cô đã từng học
Quy tắc nào khác để hầu hạ phu quân chưa? Thật ra ở Tễ Xuyên chúng ta luôn theo quy chế một vợ một chồng, không có chuyện phải là ai phục vụ ai. Nếu hai bên thích nhau thì sẽ đến miếu Nguyệt Lão thề, sau đó đến huyện nha đăng ký.
Nếu như có bên nào làm trái lời thề giữa phu thê với nhau thì bà con làng xóm đều sẽ chỉ trích người đó. Vậy cô có kế hoạch gì cho sau này chưa? Nếu như được theo ý mình, thì ta muốn đi khắp Cửu Xuyên hành hiệp trượng nghĩa.
Ta hy vọng sau này ngày nào cũng có thể thấy nụ cười của phu quân. Sau này… thì ta cũng chưa nghĩ được nhiều đến thế. Hậu viện yên bình, hòa thuận, phải có ba người con, đến khi chúng ta già đi hai người còn có thể cùng nhau tắm nắng trong sân.
Nhưng ta là quận chúa, đúng là có thêm một trách nhiệm. Tất nhiên là phải luyện tập giáo cho tốt, để bảo vệ người ta nên bảo vệ. Chẳng qua ta nghĩ là cuộc sống sau này được hình thành từ mỗi ngày ở hiện tại. Hai người tôn trọng lẫn nhau,
Thấu hiểu lẫn nhau, bao dung cho nhau, nghiêm túc sống cho tốt, ăn ngon từng bữa, đó là quan trọng nhất. Lui xuống đi. Mời các vị tú nữ chờ tin vui bên ngoài điện. [Đại thái giám: Lương Thực] Con bé ở Tễ Xuyên không ra làm sao cả.
Nhưng con bé Hách Gia thì ta lại thấy rất thích. Lão Ngũ cũng từng nhắc đến nó với ta. Lão Ngũ không phải người tài giỏi nếu có được vị phu nhân chính thất này sẽ giúp nó ổn định hơn nhiều. Họ hỏi toàn những câu ta chưa chuẩn bị trước. Tỷ nghĩ
Liệu ta có bị họ chọn không? Với câu trả lời vừa nãy của muội chắc chắn muội sẽ cầu được ước thấy, chắc chắn là không được chọn đâu. Vậy thì ta yên tâm rồi. Tiểu Vy, muội có cách nào đến được chỗ biệt uyển Thiếu chủ đằng kia không?
Đến đó làm gì? Thì trưa nay muội vẫn chưa ăn no mà, phòng bếp của biệt uyển Thiếu chủ nấu ăn ngon lắm. Đừng hòng lừa ta. Nói đi, muốn làm gì? Ta nào có lừa muội. Vừa nãy ta có ngừng bước chân, rồi nghe thấy Tân Xuyên chủ nói
Muốn gả ta cho Doãn Kỳ nhưng ta không bằng lòng. Ta muốn gả cho Doãn Tung cơ. Doãn Kỳ là ai? Rồi Doãn Tung là ai cơ? Sao muội vẫn không phân biệt được hai người họ thế? Ông ấy có tận mười người con trai, làm sao mà ta phân biệt rõ được?
Doãn Kỳ là Ngũ thiếu chủ. Doãn Tung là Đích trưởng chủ. Doãn Tung là Đích… Vậy nếu gả cho ngài ấy, tỷ chỉ được làm trắc phu nhân thôi. Ta biết chứ. Mẹ ta nói rồi nữ tử chỉ có thể sống ở hậu trạch thôi. Hậu trạch
Mới chính là sự nghiệp mà nữ tử chúng ta phải phấn đấu cả đời, chẳng khác gì việc kinh doanh cửa tiệm cả. Phu quân chính là người làm chủ. Phu nhân của người đó chẳng qua cũng chỉ là quản gia lo những việc vặt. Đằng nào cũng đến làm việc
Thì ta phải chọn Tân Xuyên tài giỏi nhất Cửu Xuyên rồi. Đã đến Tân Xuyên thì phải tìm một người chủ có triển vọng nhất, người đó chẳng phải là Đích trưởng chủ sao? Tỷ không được nghĩ như vậy. Tỷ tốt như thế
Phải tìm một người hết lòng yêu thương, che chở và trân trọng tỷ. Tiểu Vy, ta không giống muội. Cha muội chỉ có mình mẹ muội, đương nhiên là muội sẽ kỳ vọng vào nhân duyên rồi, nhưng ta… Cha ta không phải một người chủ tốt.
Mẹ ta chỉ là thiếp, theo cha ta cả đời chỉ vì một câu nói của mẹ cả mà ta bị coi là đích nữ bắt phải gả đi hòa thân. Ta không có ai làm chỗ dựa nên phải tự tính toán thật kĩ cho tương lai của mình.
Món ăn của biệt uyển Thiếu chủ có ngon thật không? Đi thôi! Có được không vậy? Không được cũng phải được. Đến rồi kìa! Lại gặp nhau nữa rồi. Cô… Giữa trưa mà phải đi đưa đồ ăn vất vả lắm, để ta cầm giúp cô. Cô là…?
Ta là Tiểu Vy trong cung uyển của Lục thiếu chủ. Cô quên rồi à? Mấy hôm trước mới vừa gặp nhau rồi mà. Xem trí nhớ của cô kìa! Hôm nay ăn gì thế? Khoai tây và khoai lang không được đặt cạnh nhau đâu. Khoai tây ưa lạnh khoai lang ưa nóng.
Nếu đặt cạnh nhau hoặc là khoai tây sẽ mọc mầm hoặc là khoai lang sẽ thối ruột đấy. Nhìn các cô biết ngay là chẳng mấy khi vào bếp nên để ta nói cho các cô nghe. Các cô… Đi cùng nhau. Thức ăn sống và thức ăn chín
Cũng không được đặt cạnh nhau sẽ ám mùi đấy. Nếu ám mùi thì phải đem hai loại đó… Sau buổi tuyển chọn nữ tử Cửu Xuyên là đệ sẽ thành thân. Phụ thân còn nói sẽ cho đệ lập phủ lên triều. Nhưng đệ suốt ngày cà lơ phất phơ.
Bản tấu dâng lên thì toàn lỗi sai đến ta còn không xem nổi nữa. Hàng tháng Trị Lễ Ty đều có bài kiểm tra đánh giá Thiếu chủ lên triều. Họ sẽ không vì bất cứ điều gì mà nể mặt đệ đâu. Lão Tứ,
Tháng này họ đã nói đệ như nào ấy nhỉ? Dùng câu nói trong Tướng Thử “Chuột kia đê tiện còn có da Lễ nghi không có sao ra con người?” Câu tiếp theo của câu này là “Người chẳng có lễ nghi, sao chẳng chết đi cho rồi?”
Chức vụ mà ta nhắm đến cho Tứ ca của đệ là Giám sự Trị Lễ Ty. Là quan trên của họ họ lại dám vạch tội Tứ ca đệ sao? Tự đệ hãy nghĩ xem nên làm thế nào đi. Dù sao Trị Lễ Ty cũng sẽ không mắng Nhị ca
Đương nhiên là huynh muốn nói sao mà chẳng được. Nếu đệ có gì bất mãn với ta thì có thể viết tấu vạch tội ta. Chỉ là tốt nhất đừng có viết bản tấu mà đầy những lỗi sai như thế làm mất hết thể diện của Tân Xuyên. Ngũ đệ,
Mau xin lỗi Đích trưởng chủ đi. Đệ có muốn lập phủ nữa không đây? Có lập không ấy à? Không phải, ta nghĩ mãi mà không hiểu có bao nhiêu huynh đệ đều không chịu phấn đấu, sao chỉ mắng mỗi mình ta vậy? Đệ đang làm gì thế? Thực sự xin lỗi
Đã quấy nhiễu các huynh rồi. Lục đệ phá được ván cờ của ta rồi. Lục đệ thì hiểu gì về cờ? Đừng múa rìu qua mắt thợ nữa. Đúng, đúng. Lão Lục, đệ thì hiểu gì về cờ? Nhị ca bày ván cờ tàn này đã mấy ngày rồi, người khác không phá được
Đệ lại phá được chắc? Nếu Lục đệ hứng thú với việc học cờ chi bằng đánh một ván với ta đi, thế nào? Ôi, dạ dày của ta. Đệ không sao chứ? Đệ xem người bệnh tật như đệ giả bộ ham cờ làm gì?
Đệ ở đây giả bộ ham cờ gì cơ chứ? Đệ xem bệnh dạ dày của đệ lại tái phát rồi kìa. Đệ… Nhị ca, huynh cũng biết là sức khỏe Lão Lục không tốt mà. Đệ về trước đi. Đa tạ! Ngũ ca, đưa ta về nhà. Ta đưa đệ ấy về nhé.
Đệ xem đệ nhảy vào vũng nước đục này làm gì? Đệ phá ván cờ của huynh ấy. Đệ có biết huynh ấy… Lão Lục, vừa nãy ý ta nói là ta sẽ đưa mắt theo để tiễn đệ về nhỉ? Đi đi! Ta sẽ đưa mắt tiễn đệ về.
Về chịu khó uống thuốc nhé. Nhị ca, vừa nãy Nhị ca dạy rất phải. Tiểu đệ biết sai rồi. Thế này đi, ta sẽ thu lại chiếc cần câu đó cho Nhị ca nhé. Ta đi thu cần câu nhé. Để ta. Cô nương, cô đi đâu vậy?
Tiểu nữ là Hách Gia, từ Yên Xuyên đến để tham gia tuyển chọn nữ tử. Không cẩn thận đi lạc đường mong Thiếu chủ chỉ cho tiểu nữ đường về. Đường ở đó. Cô cứ đi men theo đường này về phía trước sẽ đi qua một cây liễu.
Sau đó cô rẽ phải đi hết đường rồi qua cửa viện cô lại rẽ phải tiếp là sẽ đến điện Chung Ý. Đa tạ Ngũ thiếu chủ. Sao cô biết ta là Ngũ thiếu chủ? [Làm gì có ai đần được đến thế này nữa.] Ta đoán mò thôi.
Xem ra là đoán đúng rồi. Cô siêu thật đấy. Đúng, đúng rồi. Đi, đi nào! Nào, ta đưa cô qua đó nhé. Nào, cẩn thận. Ở đây. Ván cờ này rất thú vị đấy. Người phá cờ tâm trạng bình tĩnh xem ra là ăn may thôi, nhưng người khai cuộc
Lại tận dụng đạo dịch chuyển trấn phong khiến cho thế cờ đen không thể mở rộng. Xem ra người chơi này túc trí đa mưu, thông minh nổi trội. [Người giữ quân đen mới là người biết chơi,] [nhưng xin lỗi] [ngài lại không phải là Đích trưởng chủ.]
Tiểu nữ đã lỡ lời, tự cho mình thông minh, mong Thiếu chủ thứ lỗi. Không sao. Vừa nãy cô nói rất đúng. Đích trưởng chủ sẽ không trách tội cô đâu. Tham kiến Đích trưởng chủ. Ở đây tiểu nữ có ít mơ khô do chính tay tiểu nữ làm
Xem như để trả ơn Thiếu chủ đã chỉ đường cho. Hơi chua một chút mong Thiếu chủ đừng chê. Được! Được! Đích trưởng chủ điện hạ, mơ khô tiểu nữ cầm theo ít quá, nếu lần sau còn cơ hội gặp lại ngài tiểu nữ sẽ đem biếu ngài. Không sao.
Mơ khô này ngọt quá. Sao cô biết ta thích ăn đồ ngọt? Cũng là đoán mò đúng không? Ngũ thiếu chủ, vừa nãy ngài nói đến đường này rồi đi tiếp hướng nào ý nhỉ? Ta quên mất rồi. Không sao, cô không cần phải nhớ. Ta đưa cô đi. Khoan đã!
Để ta đưa cô đi. Đích trưởng chủ. Ơ kìa, ta… Chuyện này… Là sao? Đừng quét mỗi cái sân thế, dọn dẹp cả bên này nữa đi, hiểu chưa? Xong rồi qua bên đó. Thiếu chủ. Thiếu chủ. Không phải ngài đi bái kiến Đích trưởng chủ sao? Sao về sớm thế?
Ngại giao thiệp nên bảo đau dạ dày rồi xin phép về. Không hổ là Thiếu chủ nhà ta. Đau dạ dày là bệnh cũ của ngài [Tổng quản: Tô Thận] lại có thể tận dụng làm thành cái cớ, người thường không phản ứng nhanh được như ngài đâu.
Ông đừng nịnh nọt ta nữa. Là người thì ai cũng có thể nghĩ ra được cách này thôi. Làm gì có chuyện đó? Ta là ta không nghĩ được đâu. Thói quen đã đóng kịch là phải đóng đủ bộ của Thiếu chủ tốt thực sự.
Về đến phủ rồi mà vẫn còn ôm bụng. Suy nghĩ chu toàn kín kẽ. Ta đau thật mà. Đau thật à? Bệnh cũ lại tái phát nữa à? Chắc chắn là trưa nay vì nghĩ cho khẩu vị của Đới tiên sinh nên ngài không ăn gì mấy chứ gì? Ngài xem,
Trước giờ ngài không thích ăn mấy món mặn ngài xem mấy người đó lại làm… Mau đi nghỉ ngơi. Mau đi nghỉ ngơi một lát. Không, không, không! Nên đi dùng bữa trước đã. Ta sẽ bảo người mang cơm lên ngay, đầu bếp Lưu Bảo Tuyền từng chịu ơn ngài, là người mình
Vẫn luôn chuẩn bị sẵn các món ăn. Sườn non đã được chần sơ qua để khử mỡ rồi. Ông bớt nói vài câu được không? Đói quá! Sao Hách Gia tỷ tỷ vẫn chưa về nhỉ? Đói quá! Đây là món cuối cùng rồi. Quá giờ ăn rồi
Mà vẫn còn thừa nhiều thế này. Không ăn thì lãng phí quá. Bảo Tuyền. Lưu Bảo Tuyền. Lưu Bảo Tuyền, có ở đó không? Các món ăn chuẩn bị xong hết chưa? Mau, mau! Thiếu chủ về rồi đấy. Hễ đói là bệnh dạ dày lại tái phát. Phải lên món ngay.
Đã là lúc nào rồi mà còn bắt ta phải làm theo lễ nghi nữa? Ta… Tô tổng quản. Vừa đúng lúc. Bệnh dạ dày của Lục thiếu chủ lại tái phát rồi. Cho người mang đồ ăn lên trước đi, dùng bữa xong phải uống thuốc ngay. Ngươi mau đi sắc thuốc
Theo phương thuốc cũ, hiểu chưa? Mau! Đã bảo là nhanh lên rồi, chạy đi. Lưu Bảo Tuyền, ta chiều ngươi lắm rồi đấy nhé. Lên món rồi cũng không báo một tiếng. Bí đỏ hấp trứng. Món sau lên luôn đi nhé! Đây rồi, đây rồi. Bí đỏ hấp trứng.
Thiếu chủ ăn một ít cho ấm bụng đã. Trứng đâu? Nhất định là bọn họ làm nhầm rồi. Thiếu chủ đợi chút. Thiếu chủ. Bánh hoa quế. Bông cải xanh xào. Đậu tằm xào bách hợp. Măng tây xào. [Tiêu rồi.] [Không còn gì để bày nữa.] Lưu Bảo Tuyền. [Cái này đi.]
Lưu Bảo Tuyền. Ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa. Ngươi trốn ta cũng vô ích thôi. Còn bày trò nữa là ngươi không xong với ta đâu. Quy tắc trong cung đáng chết này. Sườn chưng. Về ta sẽ tính sổ với ngươi. Sườn chưng.
Nhất định là lần trước ta mở chưa đúng cách, lần này phiền ngài tự tay mở vậy. Ơ! Đây là ngọc bài của nữ tử tham gia tuyển chọn mà. Sao lại ở đây nhỉ? Thiếu chủ. Như này đẹp hơn nhiều đấy. Hình như vẫn hơi lệch. Ngươi không hiểu đâu. [Tiêu rồi.]
[Người này ăn mặc sang trọng] [lại ở biệt uyển Thiếu chủ] [chắc cũng là một Thiếu chủ rồi.] Cô làm công việc gì? Ta là sư phụ thử độc ở đây. Đồ ăn của các Thiếu chủ ta phải ăn thử một lượt rồi mới được bưng lên.
Các món này đều không có vấn đề gì. Ta đi trước đây. Lần đầu ta được thấy có người dùng chính miệng mình để thử độc đấy. Cô là người của viện nào vậy? [Viện nào nhỉ?] Nghe nói Lục thiếu chủ ốm yếu, nhiều bệnh khó làm thành việc lớn
Nên không được Tân Xuyên chủ coi trọng lắm. Trong cung toàn những người phân biệt đối xử nên tự khắc không quá bận tâm đến Lục thiếu chủ. Nói vậy là chẳng khác nào bảo ngài ấy không hề tồn tại. Lục thiếu chủ. Lục thiếu chủ?
Vậy cô nói xem Lục thiếu chủ trông như thế nào? Ngài ấy… Ngài… ngài ấy khá là mông lung. Mông lung? Nói rõ hơn xem nào. Ngài ấy gần như không có cảm giác tồn tại. Sẽ rất khó để nhận ra ngài ấy trong một đám đông.
Cho dù ngài ấy đứng ngay trước mặt ngài rất có thể ngài sẽ không nhận ra ngài ấy. Ở trong cung có mà cũng như không. Cô miêu tả rất chuẩn đấy chứ. Hôm khác mà gặp Lục thiếu chủ ta sẽ bảo huynh ấy thưởng cho cô. Cái đó thì không cần đâu.
Ta chỉ là một sư phụ thử độc quèn thôi. Vậy ở đây không còn việc gì nữa ta đi trước đây. Ngài… ngài sao thế? Bệnh cũ. Đau dạ dày. Đau dạ dày? Đau dạ dày, phải đi tìm thái y. Tìm thái y. Đi. Dậy nào! Mau mau, mau đi tìm thái y.
Ngài không sao chứ? Một. Hai. Ba. – Để ta tự làm. – Để ta, để ta. Tay áo. Lúc này ta không chỉ đau dạ dày thôi đâu. Ra cửa rẽ trái. Ta không nhớ ngài ấy ở viện nào cũng không biết ngài ấy là ai,
Lại càng không biết bệnh đau dạ dày của ngài ấy đã đỡ chút nào chưa. Ta vốn định đưa ngài ấy đến Thái y viện kết quả ngài ấy cứ khăng khăng là mình có việc bảo ta đưa ngài ấy về biệt uyển Thiếu chủ.
Tỷ xem ngài ấy đã đau dạ dày đến mức ấy rồi còn quay về biệt uyển Thiếu chủ làm gì nữa? Không phải là ngài ấy muốn tố cáo ta chứ? Liệu ta có bị rơi đầu không? Không đâu, không đâu. Muội đừng sợ. Muội không quen ngài ấy
Ngài ấy cũng không biết muội mà. Hơn nữa hôm nay là ngày tuyển tú trong cung có bao nhiêu nữ tử thế kia cho dù có điều tra ra cũng chưa chắc đã tìm ra chúng ta đâu. Trời cũng sắp tối rồi. Trước khi trời tối rất có thể
Kiệu đến đón muội xuất cung sẽ đến, đến khi đó muội đã ở Tễ Xuyên rồi trời cao đất rộng, họ đi đâu bắt được muội? Nếu kịp về đến nhà cũng đến mùa ăn củ sen rồi. Không biết là còn được ăn không nữa? Lý cô nương. Lý cô nương,
Kiệu đến đón cô đang đợi trước cổng rồi. Mới đó mà đã đến rồi? Không ngờ là lại đến thật. Thật tốt quá. Cung Tân Xuyên này đường sâu lại khó đi, từ giờ chỉ còn lại mình tỷ thôi. Nhất định phải thật cẩn thận nhé. Vậy ta đi đây. Đi đi.
Ta đi đây. Đợi ta về đến nhà ta sẽ gửi củ sen cho tỷ. Cả một túi to như này sẽ gửi hết cho tỷ luôn. Mau lên, chỉ còn đợi cô nữa thôi. Cái kiệu này sao lại có màu đỏ? Tất nhiên phải là màu đỏ rồi.
Cô là người đầu tiên được Xuyên chủ hạ chỉ ban hôn đấy. Ban hôn? Lúc đó ta bấm độn một cái là biết ngay Lục trắc phu nhân có tương lai sẽ rất rộng mở đấy. Lục trắc phu nhân? Trắc phu nhân của Lục thiếu chủ á? Đúng, Lục thiếu chủ đó.
Lục gì mà lục? Mau lên kiệu đi, đừng để lỡ giờ lành. Ma ma, chắc bà nhầm rồi. Không nhầm đâu. Ta cũng ngạc nhiên là cô không bị loại đấy. Nâng kiệu. ♫Cớ sao lưu luyến lại là hương vị đẹp đẽ nhất thế gian♫
♫Hâm một ấm trà nhìn thời gian lặng trôi♫ ♫Nước chảy hoa trôi, ngắm cá bơi lượn♫ ♫Còn trước mặt là một chén rượu ngon♫ ♫Cõi lòng phải chăng cũng hướng về năm tháng♫ ♫Đun một bát sương mai, trăng sáng chiếu rọi vì sao lấp lánh♫
♫Bông tuyết trời đông tung bay say cùng gió xuân♫ ♫Mặc cho tình thơ ý họa sánh đôi♫ ♫Thế gian cảnh sắc tươi đẹp trăm hoa đua nở♫ ♫Gặp được người là điều may mắn lớn nhất♫ ♫Nhìn ngọn đèn muôn nhà ánh nến hắt hiu♫
♫Vẫn có một ngọn đèn lặng lẽ đợi ta về♫ ♫Bữa cơm rau đạm bạc muôn màu muôn vẻ♫ ♫Vì có người ở bên mà mỗi ngày đều thật đáng quý♫ ♫Vừa đúng vụ mùa mơ xanh cá chép đỏ♫ ♫Hương vị của nhân gian chẳng qua cũng chỉ là♫
♫Sớm tối được cùng sánh bước♫ ♫Cõi lòng phải chăng cũng hướng về năm tháng♫ ♫Đun một bát sương mai, trăng sáng chiếu rọi vì sao lấp lánh♫ ♫Bông tuyết trời đông tung bay say cùng gió xuân♫ ♫Mặc cho tình thơ ý họa sánh đôi♫
♫Thế gian cảnh sắc tươi đẹp trăm hoa đua nở♫ ♫Gặp được người là điều may mắn lớn nhất♫ ♫Nhìn ngọn đèn muôn nhà ánh nến hắt hiu♫ ♫Vẫn có một ngọn đèn lặng lẽ đợi ta về♫ ♫Bữa cơm rau đạm bạc muôn màu muôn vẻ♫
♫Vì có người ở bên mà mỗi ngày đều thật đáng quý♫ ♫Vừa đúng vụ mùa mơ xanh cá chép đỏ♫ ♫Hương vị của nhân gian chẳng qua cũng chỉ là♫ ♫Sớm tối được cùng sánh bước♫ ♫Bữa cơm rau đạm bạc muôn màu muôn vẻ♫
♫Vì có người ở bên mà mỗi ngày đều thật đáng quý♫ ♫Vừa đúng vụ mùa mơ xanh cá chép đỏ♫ ♫Hương vị của nhân gian chẳng qua cũng chỉ là♫