Phim Tình Cảm Phụ Nữ Siêu Hay Năm 2022 | Trái Tim Gợn Sóng Tập 04 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Hôm nay kể về áy náy nhé. Hồi nhỏ tôi từng phạm rất nhiều lỗi. Bây giờ nhớ lại, tôi vẫn thấy rất áy náy. Ví dụ như, có một năm, vào mùa đông, trẻ con Đông Bắc rất chuộng chơi một loại pháo,
Tên là pháo đập. Cái loại mà đập xuống đất một phát là kêu cái đoàng. Hồi đó, mẹ tôi rất thấy nguy hiểm nên không cho tôi chơi. Tôi liền lén mua. Tôi giấu nó ở đâu? Tôi giấu trong hộp thuốc lá của bố tôi.
Tôi tin rằng kỹ thuật giấu thuốc của bố tôi chắc chắn sẽ qua mắt được mẹ tôi. Nhưng tôi ngày bé không hề biết kích cỡ của loại pháo đó cũng ngang ngửa thuốc lá. Tôi ngày bé cũng không biết khi một người châm thuốc là động tác theo thói quen,
Chứ không hề nhìn kỹ xem mình châm cái gì. Tôi ngày bé càng không biết loại pháo đập đó không cần đập, mà lấy bật lửa châm cũng nổ được. Thực ra áy náy là một loại cảm xúc rất rẻ tiền. Bởi vì bạn nói gì
Không có nghĩa là bạn áy náy cỡ nào, mà cái chính nằm ở bạn đã làm gì. Ví dụ như hôm nay tôi vừa phát hiện ra thực ra rượu mà vừa nãy chúng tôi bán cho mọi người đều hết hạn rồi. Vì vậy hôm nay mọi người sẽ được miễn phí,
Đây cũng là một kiểu bù đắp. Cảm ơn mọi người. [Trái Tim Gợn Sóng] [Tập 4] Chị Phàm, đến sớm vậy à? Lễ truy điệu vẫn chưa bắt đầu. Chị nói xem, một người tốt như sếp Lâm, lúc nào cũng đứng ra giúp cấp dưới, những người làm việc cho anh ấy
Đều được anh ấy nâng đỡ lên vị trí rất tốt, sao nói ra đi là ra đi vậy? Trương Phàm. [Xin chào, người tôi yêu] Cảnh sát đã đến tìm cô à? Kết quả thế nào? Vẫn đang điều tra. Tôi nghe nói người cuối cùng mà cậu ấy gặp là cô.
Hai người đã làm gì? Nói chuyện. Nói cái gì? Công việc. Sếp Lâm, rốt cuộc tối hôm đó anh đã làm gì Lý Điềm? Anh đừng có nói là anh không nhớ gì hết. Anh nói thật đi. Chuyện gì mà nhất quyết phải tìm cậu ấy để nói vào buổi tối?
Nói qua điện thoại không được à? Giữa tôi và sếp Lâm có một vài hiểu lầm, nên cần gặp mặt nói rõ sự việc. Chẳng phải hai người nói cùng nhau đi thăm Lý Điềm sao? Anh gây ra tổn thương lớn như vậy cho Lý Điềm.
Dù thế nào thì anh cũng phải chịu trách nhiệm với Lý Điềm chứ. Cô đừng có nói chuyện chịu trách nhiệm này nọ với tôi nữa. Tôi đã đồng ý đưa tiền cho cô ta rồi. Bao nhiêu, cô nói đi. Không hề đi gặp Lý Điềm. Vậy… lúc hai người nói chuyện,
Cậu ấy có gì bất thường không? Trương Phàm, cô nói thật đi, có phải Lý Điềm bảo cô đến không? Hai người kết bè kết cánh với nhau lừa tôi đúng không? Bao nhiêu tiền, cô nói đi. Chỉ ngủ với cô ta một đêm thôi mà. Đáng bao nhiêu tiền, cô nói đi.
Sếp Lâm, tôi chỉ chờ câu này của anh thôi. Tất cả những gì tối nay tôi nói với anh, tôi đều ghi âm lại hết rồi. Tôi sẽ giao nó cho cảnh sát. Trương Phàm, cô… Anh đừng chạm vào tôi. Trương Phàm, uổng công tôi đã giúp cô trong dự án.
Cô không giúp tôi thì thôi, cô còn giở trò này với tôi. Hôm đó, quả thực do tôi uống say. Cô ra điều kiện đi. Cần bao nhiêu tiền, chỉ cần tôi đáp ứng được, tôi đều đồng ý. Sếp Lâm, xem ra anh vẫn chưa hiểu nhỉ.
Bây giờ anh chỉ có một lối thoát, chính là đi tự thú. [Nói đi chứ.] [Cậu ấy có gì bất thường không?] [Cậu ấy đã nói gì?] Anh ấy… không nói gì hết. Anh ấy nói với tôi toàn chuyện công việc. Tôi rất công nhận thái độ của anh ấy trong công việc.
Vậy sao cô cứ chống đối lại cậu ấy thế? Sếp Vương, bây giờ tôi rất rối. Anh đừng hỏi tôi giống như cảnh sát thế được không? Tôi hiểu. Trương Phàm, bây giờ Lâm Chấn không còn nữa, nhưng dự án này vẫn phải tiến hành. Cô phải gắng lên. Được. Lý Điềm.
Cô ấy đi tìm anh thật à? Nói thừa. Anh sỉ nhục cô ấy như vậy, cô ấy còn không đến tìm tôi ư? Tôi đâu có sỉ nhục cô ấy. Anh tặng cô ấy một chiếc váy chật, rõ ràng là chê vóc dáng cô ấy không đẹp. Còn tôi thì
Tặng cô ấy hai phiếu tập gym. Cô ấy còn không ngoan ngoãn đến tìm tôi sao? Xin lỗi. Này. Xin lỗi. Anh có nghe tôi nói không đấy? Nghe thấy rồi, anh nói tiếp đi. Xem hôm nào rảnh, anh đến chỗ tôi một chuyến, đem thứ mà cô ấy thích đến,
Để cho tôi nhanh cua được cô ấy. Có nghe thấy tôi nói không thế? Anh vừa nói gì cơ? Chưa thấy ai giống anh, động vật nhỏ còn quan trọng hơn cả bạn gái mình. Đi trước đây. Châu Hạo Vũ. Có mang thức ăn cho chó không?
Tôi không nói cái này là miễn phí đâu nhé. Anh yên tâm. Tôi sẽ không để anh uổng công đi một chuyến đâu. Bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho anh. Tôi dung tục vậy sao? Vậy anh muốn cái gì? Nói cho tôi biết tên cô.
Chắc cô không nhỏ mọn tới vậy đâu nhỉ? Tôi tên La Tiêu Tiêu. Đơn giản vậy à? Tôi bớt chút sức đổi lấy tên của cô, công bằng lắm mà. Đổi lấy tên của tôi ư? Chắc không phải anh… Cô có muốn uống gì không, tôi đi gọi. Gì… gì cũng được.
Bingsu xoài được không? Ừ. La Tiêu Tiêu. Ở đây có trà nhài dâu tây… Cô đi đâu thế? Tôi có việc gấp, lần sau gặp nhé. Lần sau là khi nào? A lô, anh. [Hạo Vũ, mau về công ty một chuyến.] [Hình như thức ăn cho chó gặp chút vấn đề.]
Xảy ra vấn đề gì ạ? Cô vẫn ổn chứ? Rất ổn. Tôi muốn nói với cô một chuyện. Sao thế? Đây là ghi âm lúc tôi với Lâm Chấn gặp mặt. Anh ta thừa nhận hết rồi. Cô giao nó cho cảnh sát đi. Chị, tôi đính hôn rồi.
Cô yên tâm, không ai biết chuyện đó đâu. Hay là cô nghỉ ngơi mấy ngày đi. Cảm ơn chị Phàm. Chị Phàm, Lý Điềm bảo tôi đưa cho chị. Lúc bận rộn thế này mà Lý Điềm lại muốn từ chức, đúng là không biết nghĩ cho đại cục gì hết. Chị Phàm,
Nếu Lý Điềm đi, cũng phải thay người khác vào vị trí của cô ấy chứ. Chị xem tôi… Kính thưa các vị lãnh đạo, các vị khách quý, các bạn bè thân thiết, hôm nay chúng ta mang theo nỗi đau xót khôn nguôi ở đây tiễn biệt anh Lâm Chấn.
Tại đây, tôi xin thay mặt chính mình bày tỏ lòng thương tiếc tới anh Lâm Chấn, đồng thời gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới người thân của anh Lâm Chấn. Xin nén đau thương. Đồng thời, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành tới các vị lãnh đạo, khách quý,
Cùng người thân bạn bè của anh Lâm Chấn đã đến tham dự buổi lễ truy điệu hôm nay. Cậu thấy trông tôi thế nào? Cậu đang quyến rũ tôi à? Cậu cũng xứng à? Nói thật đi. Cũng xem như kiểu dễ thương. Hết rồi à? Hai chúng ta quen biết lâu quá rồi,
Tôi không nhận xét khách quan được. Cậu nói xem sao dạo này tôi đào hoa thế nhỉ, ai gặp cũng yêu. Có rồi, có rồi. Tôi xem nào, tôi xem nào. Sao cảm thấy như chất lượng sản phẩm còn tốt hơn mấy hôm trước nhỉ? Đoán cái là biết,
Làm gì có công ty lớn nào lại cố ý sản xuất thức ăn cho chó có độc chứ. Nếu họ dám làm như thế thật thì đã bị tất cả mọi người biết từ lâu rồi. Vậy chỗ thức ăn cho chó có độc đó ở đâu ra? Chỉ có hai khả năng.
Một là họ phân lô đổi chất phụ gia, hai là xảy ra lỗi trong quá trình kiểm tra chất lượng. Vậy chắc chắn phòng thí nghiệm của Cemi có hai công thức khác nhau. Vậy nên điểm đột phá nằm ở tổng công ty của họ. [Châu Hạo Vũ] A lô, chào anh,
Tôi là La Tiêu Tiêu. Cảm ơn anh đã tặng tôi thức ăn cho chó. Anh có rảnh không? Tôi muốn cảm ơn anh. Đây đều là những thứ cô ấy thích. Tôi mang đến cho anh rồi. Anh làm gì thế? Học thuộc thơ tiếng Anh à?
Phòng tập gym các anh còn có cả nghiệp vụ thơ tiếng Anh nữa à? Đều vì Hiểu Thần mà. Thế thì anh chẳng hiểu cô ấy chút nào. Cô ấy ghét tiếng Anh nhất. Hồi học đại học, thi tiếng Anh cấp bốn tận hai lần. Anh thì hiểu chắc?
Một cô gái xinh đẹp như Hiểu Thần mà anh tặng cô ấy khăn mặt màu đen ư? Snickers á? Cô ấy thích màu đen mà. Cô ấy thích những thứ có giá trị thiết thực. Tôi vốn định tặng cô ấy vào ngày kỷ niệm bảy năm,
Nhưng hôm đó bận quá quên mất, nên để quên ở văn phòng. Người anh em, anh tệ quá, tôi cũng không biết phải bắt đầu chê từ đâu nữa. Chuyện lớn như ngày kỷ niệm mà anh cũng quên được, hơn nữa còn tặng khăn mặt đen với Snickers.
Ơ kìa, cô ấy nói cứ mua những thứ bình thường cô ấy thích là được. Cô ấy nói cái gì thì anh làm cái đấy à? Vậy sao anh không mua cho cô ấy cái gậy gãi ngứa ấy? Đúng dịp kỉ niệm bảy năm, có thể gãi cho hết ngứa.
Anh định tặng cô ấy cái này luôn à? Đây là đứa con hai chúng tôi cùng nuôi. Dạo này nó ốm, tôi không yên tâm, nên mang nó đến. Chi bằng anh dành một nửa công sức cho Hiểu Thần đi, thế thì cũng không đến mức phải tìm một tình địch.
Cô ấy gọi đến rồi. A lô, Hiểu Thần. Lát nữa cô đến à? Được chứ, tôi đợi cô. Lát nữa nếu rảnh thì anh ở đây đợi tôi. Thế chị với bố tôi là đồng nghiệp à? Lúc trước chúng ta từng gặp nhau dưới công ty rồi còn gì.
Chị có hiểu bố tôi không? Tôi chỉ hiểu vài mặt của anh ấy. Nhưng con người phức tạp. Trước mặt cấp dưới anh ấy thế này, trước mặt cậu thì thế kia, ở trước mặt nhiều người hơn, lại là một kiểu khác. Trước mặt tôi, ông ấy rất uy nghiêm,
Lúc nào cũng ngạo mạn. Trước đây tôi đã nhìn thấy cậu. Trên bàn làm việc của anh ấy có ảnh của cậu. Nhưng đó là cậu hồi nhỏ. Ông ấy rất thích tôi hồi nhỏ. Tôi cũng rất thích ông ấy hồi đó. Thực ra bao nhiêu năm nay, tôi không hề thay đổi.
Tôi vẫn luôn muốn trở thành người như ông ấy. Người như thế nào? Đàn ông. Đàn ông chân chính. Ông ấy ở trước mặt chị thì sao? Tôi không thân. Trương Phàm, chị… chị ôm tôi được không? Muốn vào phòng gym của các anh cũng khó khăn quá.
Không nói tìm ai thì không cho vào. Mười năm sinh tử mịt mù, không nhung nhớ, vẫn khó quên. Không phải chứ? Khó vào tới mức phải thi tiếng Anh luôn hả? Nếu không hiểu tiếng Anh thì không cho tập gym à? Mười năm sinh tử mịt mù,
Không nhung nhớ, vẫn khó quên. Đây là bài thơ lần trước cô đưa cho tôi. Tôi sửa bản lần trước cô dịch cho tôi sang tiếng Anh, gửi cho người nhà tôi để họ cũng biết tổ tiên của tôi đang nghĩ gì. Cảm ơn cô nhé. Khách sáo rồi.
Xem như tôi giúp đỡ bạn bè quốc tế vậy. Vậy chúng ta… Có điều, chắc bài thơ này có đoạn sau chứ nhỉ. Phải, có đấy. Bài từ của Tô Thức có rất nhiều câu. Nhưng chúng ta không cần phải nói vấn đề này ở phòng tập gym đâu nhỉ. Nói chứ.
Người nhà tôi đều đang đợi tôi phiên dịch. Với lại, cô không thấy ở phòng tập gym, bàn luận về thơ với huấn luyện viên cũng rất thú vị sao? Hay là thế này đi, chúng ta kết bạn WeChat, cô gửi ý nghĩa bài thơ cho tôi. Được. Tôi quét mã của anh.
Nể tình anh yêu thích văn hóa Trung Hoa như vậy, nếu sau này có gì không hiểu, anh có thể hỏi tôi. Cảm ơn nhé. Đúng rồi, tôi đến vội quá, nên không mang đồ tập gym hay khăn mặt gì cả. Chỗ các anh có bán không?
Là một huấn luyện viên tập gym chuyên nghiệp, tôi đã chuẩn bị hết cho cô rồi. Khăn mặt, đồ tập gym, có hết. Đi thôi. Tôi nên nói cảm ơn nhỉ? Không cần. Tôi mời cậu ăn cơm được không? Những thứ này đều được chuẩn bị cho cô. Có điều,
Tôi chuẩn bị theo sở thích của tôi. Tôi thích màu đen. Không biết có hợp gu của cô không? Có màu khác không? Cô không thích à? Làm gì có cô gái nào thích khăn mặt màu đen chứ. Có màu hồng hay màu xanh Tiffany gì đó không? Lát nữa tôi tìm xem.
Cô nhìn này, tôi còn có thứ khác nữa. Cô xem có thích không. Snickers. Tập gym xong ăn cái này để bổ sung năng lượng là tốt nhất. Tôi không thích, tôi sợ béo. Tôi xem anh chuẩn bị gì cho tôi nào. Snickers. Tất đen. Bình nước Transformers. Anh ơi,
Lẽ nào anh hiểu lầm gì về giới tính của tôi à? Đây… Đây chỉ là một phần, còn một phần nữa. Để tôi đi lấy. Không sao, thực ra tự tôi mua được. Dù sao anh cũng thêm giờ cho tôi rồi mà. Anh nói tôi biết chỗ mua là được. Hiểu Thần,
Đến chỗ tôi thì sao để cô tốn tiền được. Anh trai ơi, rốt cuộc anh có muốn tôi giúp không? Quà mà anh bảo tôi tặng cô ấy cô ấy chẳng thích món nào cả. May mà tôi còn có bài thơ tiếng Anh, nếu không thì xong đời rồi. Không phải chứ?
Lúc tôi mua cho cô ấy cô ấy thích lắm mà. Thế anh có từng nghĩ là tại sao không? Tại sao? Anh nói thẳng đi, anh đừng để tôi đoán. Cô ấy cứ bắt tôi đoán mãi. Tình cảm bảy năm, anh không tự suy xét mà còn quên được thật.
Nếu tôi mà là cô ấy thì chẳng ở nổi với anh ngày nào hết. Chào cô. Cho hỏi huấn luyện viên Dương ở đâu thế? Huấn luyện viên Dương ở trong văn phòng. Cảm ơn. Không có gì. Sang bên này với tôi. Kế hoạch đang tốt đẹp
Mà hôm nay lại bị hỏng trong tay anh. Ấn tượng tốt vừa mới có được giờ lại thành sở thích không giống nhau. Nếu mà vì chuyện này, tôi với bạn gái anh không đi tiếp được nữa thì anh phải chịu trách nhiệm đấy. Được, được, được, xin lỗi.
Con trai, con thò đầu ra đi. Xin lỗi ư? Bây giờ tôi thật sự không hiểu nổi, theo lý mà nói thì tôi với anh là tình địch, thế mà anh lại nói xin lỗi với tôi. Hiểu Thần ở bên anh, tôi còn thấy tiếc thay cho cô ấy. Này,
Anh trai, nói gì đi. Người ta đang chờ tôi tặng quà ở ngoài kia kìa. Tặng gì? Anh tặng cô ấy nguyên bộ sách của Shakespeare đi. Chắc là cô ấy thích thơ sonnet đấy. Nếu không thì anh tặng cô ấy tuyển tập 300 bài thơ Đường, từ Tống.
♫Chim ca hát♫ Hoặc là anh tặng cô ấy mấy vé trải nghiệm đi. ♫Tôi cũng ngâm nga theo♫ Nếu không thì phí công mua cái váy kia rồi. ♫Tôi thấy hôm nay tươi đẹp biết bao♫ Chi thì cũng chi rồi mà. ♫Tôi thấy lũ trẻ chơi đùa♫ Được.
♫Chúng có tương lai xán lạn♫ ♫Tôi thấy hôm nay tươi đẹp biết bao♫ ♫Ánh nắng lướt nhẹ qua làn da tôi, tôi nghĩ vậy♫ ♫Ánh nắng làm tôi vui thế đấy♫ ♫Hái bông hoa ở dưới đất♫ ♫Nhiều không đếm nổi♫ ♫Tôi thấy hôm nay tươi đẹp biết bao♫ Châu Hạo Vũ.
Đây là gì? Quà cảm ơn. Cảm ơn anh đã cho chó nhà tôi ăn no. À… để về rồi xem. Mở ra trước mặt tôi thì không lịch sự gì hết. Tôi bảo tên cô là đủ để trao đổi rồi mà. Thực ra cũng không phải tôi không có yêu cầu gì khác.
Lại sao nữa? Vẫn cần thức ăn cho chó à? Không phải, không phải, anh thấy đấy, chó nhà tôi thật sự rất thích ăn thức ăn của công ty anh, hôm nay tôi tới hẳn trụ sở chính rồi, có thể dẫn tôi vào tham quan chút không? Xin anh đấy, xin anh đấy.
Cho tôi vào xem chút đi mà. Xin anh đấy. Cảm ơn. Không hay lắm đâu. Nói cô nghe nhé, thức ăn cho chó của Cemi chúng tôi là số một luôn. Khá lắm, khá lắm. Công ty chúng tôi tuyệt đối không cho phép người không phải nhân viên vào đây đâu,
Tức là cô đấy. Cảm ơn nhé. Hôm nào tôi mời anh đi ăn. Chó nhà cô ăn được quá nhỉ, cần rõ nhiều thức ăn. Đúng thế, hai con mà. Tên là gì? Tên là Tề Tề và Lỗi Lỗi. Cô nói gì cơ? Không có gì. Tôi đi vệ sinh chút nhé.
Cô đợi tôi chút. Được. Phòng thí nghiệm. Cao cấp thế. Sếp Tề. Mau chóng thực thi bước tiếp theo. Vâng, tôi biết rồi. [Tuyển dụng] Để cô đợi lâu rồi. Tôi tìm một hồi mà không thể tìm được bộ đồ tập gym màu khác, để bồi thường,
Tôi tặng cô ba vé trải nghiệm. Xin lỗi nhé. Vốn một vé trải nghiệm là nửa tiếng, nhưng là cô nên một vé là một ngày. Cảm ơn. Hơn nữa, tôi nên kiểm tra thể chất cho cô, nhưng hôm nay máy kiểm tra thể chất hỏng hết rồi,
Tôi kiểm tra bằng mắt nhé. Kiểm tra bằng mắt ư? Kiểm tra thế nào? Cô đứng vào kia, để tôi xem. Yên tâm, tôi nhìn một cái là ra ngay. Cẩn thận. Không sao, tôi tự làm được. Được. Được. Thả lỏng. Toàn thân cô căng cứng quá. Thả lỏng ra chút đi.
Nào, lắc tay đi. Đúng, như vậy thì tôi có thể thấy được chuẩn xác hơn. Vẫn rất căng. Gần đây cô rất áp lực à? Cũng hơi hơi. Vấn đề công việc à? Tôi rất thích một chiếc váy nhưng tiếc là tôi không mặc được.
Sao phải làm khó bản thân vì một chiếc váy chứ? Hay là thế này đi, tôi dạy cô cách thả lỏng đã. Cô vắt chéo tay như thế này, vắt chéo thế này đã. Không đúng. Anh có thể chạm vào tôi. Được. Tôi dạy cô một động tác khác đơn giản hơn.
Nào, bỏ tay xuống. Được. Tay này giơ thẳng lên, tay trái đặt ở eo. Đúng rồi. Sau đó kéo giãn về bên này. Rất tốt. Giãn lâu một chút. Rất tốt. Đổi bên. Tay này đặt ở eo. Đúng rồi. Làm rất tốt. Nào, thế này. Được rồi. Tôi khiến cô khó chịu à?
Tôi bảo được rồi. Sao thế? Cô đi đâu thế? Làm gì thế? Còn chưa hết giờ mà. Tôi thêm giờ cho cô rồi mà. Xin lỗi, cho hỏi chị có việc gì ạ? Tôi muốn chia tay, đây có tính là việc không? Vương Tuấn. Em ra ngoài đợi anh đã.
Hôm nay chúng ta nói chuyện rõ ràng đi, được không? Em ra ngoài đã được không? Anh nói em nghe, rốt cuộc anh muốn làm gì? Đây là con trai à? Nó sao thế? Em có thể nghe lời anh, ra ngoài không? Anh nói… Ra ngoài! Có phải…
Lúc nãy anh đã quát em không? Con trai sao rồi? Cứu được rồi. Cứu được rồi là sao? Chậm thêm chút là con trai chúng ta đi rồi. Sức khỏe nó yếu thế sao? Anh vẫn luôn không nói với em, chúng ta bị tên bán rùa lừa rồi. Lúc đưa con trai về
Thì sức khỏe nó đã rất yếu. Em cũng chẳng quan tâm gì cả. Em không biết anh đã phải vất vả vì nó nhường nào đâu. Hôm nay em đến làm gì thế? Không có gì, em đến thăm anh. Lúc mới vào em bảo là có chuyện muốn nói, sao thế? Không có.
Anh làm việc đi, em đi đây. Hôm nay em đi đâu thế? Hôm qua em bảo anh hỏi em thế mà. Đi làm. Anh thì sao? Hôm nay anh đi đâu thế? Anh cũng đi làm. Em đi đây. A lô, bố. [Vương Tuấn, nhà ta gặp chuyện rồi.] Đây là nhà cậu à?
Không muốn ra ngoài ăn lắm, càng không thích ồn ào. Tôi biết nấu ăn. Cùng ăn đi. Tôi vừa thuê căn nhà này. Chị cứ ngồi tự nhiên. Cậu không đi thăm mẹ sao? Mẹ tôi mất lâu rồi. Người mà chị nhìn thấy hôm nay là mẹ kế.
Tôi không thân với bà ấy lắm. Ngồi đi. Cảm ơn. Tôi nhờ chị một việc được không? Tôi muốn vào công ty chị làm. Bố tôi đang hợp tác dự án với chị đúng không? Tôi muốn vào nhóm làm dự án, làm việc mà bố tôi còn chưa làm xong.
Đây là sơ yếu lý lịch của tôi. Không được. Tại sao? Công ty nhiều người, phức tạp, lỡ mà nghe được bố cậu… Bố tôi làm sao? Tôi có thể giới thiệu công ty tốt hơn cho cậu, tốt hơn công ty của tôi. Chị chỉ muốn cách xa tôi chút đúng không?
Cả về công về tư đều như vậy, đúng không? Tôi đáng ghét thế sao? Nếu cậu cho là như thế thì thôi cũng được. Cảm ơn cậu mời tôi đến nhà chơi. Nếu sau này còn cơ hội gặp nhau, tôi mong có thể mời cậu ăn bữa cơm. Chị có đói không?
Ý tôi là nếu chị đói thì tôi nấu cho chị ăn. ♫Dịu dàng, thấp thỏm vì ai♫ Lúc nãy tôi hơi kích động. ♫Bồi hồi một mình ở công viên♫ Chị ngồi đi đã, ăn xong rồi đi. ♫Thấp thoáng♫ ♫Một luồng ánh sáng bao trùm lấy thành phố♫ ♫Xuất hiện vì em♫
♫Xuất hiện vì em♫ Hay là để tôi? Không cần. Nhưng mà xào cháy khét rồi thì ăn thế nào? Hay là chúng ta ra ngoài ăn đi. Không cần đâu. Nhà cậu có sủi cảo đông lạnh không? Có. Cho nước vào cái nồi đó, rồi đun lên.
Hay là chúng ta ra ngoài ăn đi. Đừng ăn đồ ăn nhanh. Không cần đâu, không sao. Cho nước vào đi. Lúc tôi học đại học, kí túc xá tắt điện sớm lắm, thế nên không học được. Lúc đó tôi đã thuê một căn nhà ở ngoài trường,
Những món ăn nhiều nhất là sủi cảo và hoành thánh. Chỉ tiếc là lúc đó không có loại giấm nào thật ngon. Được rồi. Lúc đó rất nhiều chuyện đều phải tự mình làm. Hàng ngày chỉ biết học và học, cũng không có thời gian yêu đương,
Quan trọng là cũng chẳng có ai tán tôi. Thế nên rất nhiều chuyện tôi đều phải tự làm. Chị đã nói lúc uống say ở Pháp rồi. Chị còn bảo lúc mà chị tốt đẹp nhất thì đã bỏ lỡ nhiều thứ. Cũng không hẳn là bỏ lỡ. Ăn được rồi.
♫Khi ánh sáng thần bí tỏa sáng trên người em♫ ♫Anh sẽ bay tới mặt trăng♫ ♫Sau khi sương mù tan đi♫ ♫Màu xanh mờ ảo♫ ♫Dịu dàng, thấp thỏm vì ai♫ ♫Bồi hồi một mình ở công viên♫ ♫Thấp thoáng♫ ♫Một luồng ánh sáng bao trùm lấy thành phố♫ ♫Xuất hiện vì em♫
A lô. Anh đã mở lá thư đó ra chưa? Nếu chưa mở thì đừng mở nữa, lần sau tôi tặng anh cái tốt hơn. Cô có chuyện gì à? [Cemi các anh còn tuyển người không?] Chó nhà tôi rất thích ăn thức ăn của công ty các anh sản xuất,
Tôi muốn ở gần quan để được ban lộc, chưa biết chừng còn mua được mua giá gốc ấy chứ. [Thế à?] [Đúng là công ty chúng tôi đang tuyển người,] hay là cô đến thử xem. Được. Cảm ơn nhé. [Cà phê xay tại chỗ, cuống vé] Thú vị đấy. Chị Phàm,
Hôm nào hẹn nhau đi, đi nghe hài độc thoại được không? Thời gian thì bọn chị quyết đi, em đều được tất. Hiểu Thần. Đến sớm thế? Đến tập thể dục buổi sáng. Đến đây tập thể dục buổi sáng ư? Cô kỷ luật quá. Chị Phàm, đợi em chút nhé.
Lẽ nào anh không muốn nhìn thấy tôi mỗi sáng sao? Lần sau trước khi đến thì cô hãy gọi điện cho tôi, không phải ngày nào tôi cũng ở đây đâu. Thực ra tôi cũng không biết tôi đến được bao lâu. Phòng tập gym bên anh đắt quá,
Chắc là sau khi dùng xong vé trải nghiệm tôi sẽ không đến nữa. Thế cô có thể làm thẻ. Trước đó tôi có nói là giảm 20% cho cô mà. Huấn luyện viên Dương, tôi nhớ lúc trước anh còn nói “đến chỗ tôi, sao có thể để cô tốn tiền được.” Đúng không?
Chị Phàm, chị nói đi. Em đang làm giấm. Có người dội máu chó lên người em, em sẽ đổ giấm lên người anh ta. Em xem ai giỏi hơn ai. Hiểu Thần, em một vừa hai phải thôi. Hai đứa yêu nhau lâu thế rồi, cậu ấy có thể không hiểu em ư?
Sếp Trương, chị mau lên xem đi. Chị không nói với em nữa nhé. Chị có việc, cúp máy đây. Sao thế? Nhất định là việc truyền số liệu thông minh xảy ra sai sót mới dẫn tới việc sập hệ thống. Không thể nào. Chúng tôi đã thử nghiệm
Tốc độ truyền vô số lần rồi, chắc chắn là vấn đề tính toán bên chỗ các anh. Lúc Lý Điềm ở đây còn khen chúng tôi suốt mà. Nhưng cái này không phải vấn đề của chúng tôi. Chính là vấn đề bên phía các anh. Anh nhìn đây này.
Xảy ra chuyện gì rồi? Tóm lại là các khách hàng trải nghiệm đánh giá một sao cho homestay thông minh. Đừng cãi nhau nữa. Đầu tiên, bất kỳ bộ phận nào cũng không thể tính toán số liệu vô số lần. Sau này đừng có nói mấy từ phóng đại,
Chẳng có tác dụng gì cả nữa. Bây giờ điều các cô cậu cần làm là về thống kê lại tường tận mỗi một bản tính toán số liệu, phát hiện bất cứ vấn đề bất thường gì cũng phải báo với tôi. Chúng ta cùng tìm cách giải quyết, được không?
Vậy cứ thế đi đã. Có vấn đề gì thì cứ báo lại với Tư Lâm trước. Mau chóng giải quyết vấn đề. Hai người một nhóm, hai người một nhóm, mau lên. Tiểu Chu, cô xuống trước đi. Vâng. Vào đi. Chị Phàm, chị xem hồ sơ của người này đi.
Anh ấy muốn vào công ty chúng ta làm, cấp trên thấy rất được, vừa đúng lúc có thể thay thế vị trí lúc trước của Lý Điềm. [Lâm Sâm] [Trái Tim Gợn Sóng]