Ninh An Như Mộng Tập 02 | Phim Cổ Trang Tình Yêu Cung Đấu Hot Nhất 2023 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chỉ cần có thể làm chủ cung Ninh An,] [ta cam lòng trả bằng mọi giá.] [Cung Ninh An] [Phò tá vua diệt gian thần.] Bút ngự chu sa, quyết định sống chết. [Tất cả] [cứ như một giấc mộng.] [Ta từng mắc nợ rất nhiều người.]
Trương Già, xin hãy giúp ta, sau lần này ta sẽ làm người tốt. [Ta chiều cô ấy thì tất nhiên sẽ cưới về.] [Có những thứ] [huynh không thể cho ta,] [nhưng hắn có thể.] [Tuyết Ninh muốn sống,] [chỉ có tiên sinh mới giúp được.]
[Ai trên đời này cũng có tư cách trốn chạy,] [chỉ riêng ta là không.] [Ta muốn dốc sức cứu vãn những sai lầm,] [tiếc nuối trước kia.] [Trương đại nhân có tin duyên tiền định không?] [Tại hạ sẵn lòng tin chuyện trước mắt hơn.] Cung nghênh điện hạ. Cung nghênh điện hạ.
Trả về cố quốc, trở về cố đô. [Ninh Nhị, rốt cuộc người đang sợ điều gì?] [Nhưng luôn có] [một bàn tay vô hình âm thầm] [đưa mọi thứ trở về điểm xuất phát.] [Đã báo thù, đã hết oán hận,] [rốt cuộc thì cô là ai?] [Chốn phồn hoa, nơi tranh đấu,]
[một kiếp hoang đường, gửi gắm nhầm nơi.] [Ninh An Như Mộng] [Tập 2] Tạ Nguy, sao ngươi có thể làm ra chuyện thương thiên hại lý, coi thường mạng người như vậy? Nương nương không phải ông trời, sao biết ta thương thiên hại lý mà không phải thay trời hành đạo?
Còn nương nương sống được tới hôm nay đã là sự nhân từ lớn nhất của Tạ mỗ rồi. Năm xưa Tạ mỗ đổ bệnh, không được tỉnh táo, từng thổ lộ vài lời trái đạo đức với nương nương. May thay khi đó trí nhớ của nương nương không tốt,
Cũng không mưu tính gì. Sau khi về kinh ta thăm dò nhiều lần, nương nương cũng không nhớ. Nên ta mới tha cho nương nương sống thêm vài năm. Nếu không vào ngày Tạ mỗ được phong thiếu sư, nương nương đã đầu lìa khỏi cổ rồi.
[Sau khi vào kinh, Tạ Nguy không giết ta] [là vì ta không nhớ, không thông minh.] [Nhưng hôm nay hắn đã thấy biểu hiện của ta,] [lỡ như hắn phát hiện ra điều lạ,] [chẳng phải sẽ lập tức trừ khử ta sao?] Cô nương, người sao vậy ạ? Ta hỏi các cô,
Tạ đại nhân hôm nay có hay ghé nhà không? Sao ta không có ấn tượng? Tạ đại nhân và lão gia cùng ở trong triều, thường ngày cũng có qua lại, lại còn vì năm xưa lên kinh cùng cô nương nên cũng thân thiết. Có điều đúng là không
Tới phủ nhiều năm rồi. Tạ đại nhân xuất thân từ Tạ gia ở Kim Lăng, nổi tiếng là dễ gần trong kinh. Dù cô nương có mạo phạm cũng không cần lo lắng quá. Dễ gần? [Tạ phủ] [Kỳ Cầm Hành] Ngươi cảm thấy qua chuyện hôm nay,
Tính tình của Ninh Nhị này thế nào? Khương nhị cô nương cũng rất thông minh, biết dùng tập thơ này để gạt người, nói vài lời là có thể trừng trị nô tài khéo léo, khác hẳn ấn tượng ngang ngạnh, thô lỗ trong lời đồn. Ngay cả ngươi cũng nhận ra,
Yên Lâm lại không nhận ra, ngươi không thấy lạ sao? Hôm nay ngài tới Khương phủ là vì Yên thế tử? Yên Lâm trọng tình, người tổn thương hắn chắc chắn là người hắn trân trọng. Ninh Nhị này khó đoán, còn giỏi che giấu, không thể không đề phòng. Khó đoán?
Ta có thể cố nhìn ra chút xíu. Nhưng cũng chỉ là một cô nương khuê các thôi. Tiên sinh, có phải ngài hơi… Bốn năm trước, ta lên kinh cùng cô ta, [Bốn năm trước] [mà ta chưa từng phát hiện] [cô ta còn có mặt thế này.]
[Cô ta còn giấu được cả ta,] xem ra người này không phải người tầm thường. Hơn nữa năm xưa bọn ta gặp bão tuyết trên đường lên kinh, e là cô ta đã biết ta mắc chứng lìa hồn. Hơn nữa ta đã nói hớ trong lúc phát bệnh,
Cũng có thể cô ta đã nhận ra. Không ngờ còn có chuyện này. Nếu để người có ý đồ biết được thì ắt sẽ lần theo để tra ra thân phận của ngài. Vốn ra ta tưởng cô ta chỉ là một cô nương thô lỗ, vô tri. Bây giờ xem ra
Biết đâu lại là giả ngốc. Phái người để mắt tới Khương phủ. Nếu Ninh Nhị làm gì bất thường thì báo cáo ngay lập tức. Rõ. Tiên sinh, vậy… có phải nhắc nhở Yên thế tử không? Quan hệ giữa ta và Yên gia chưa thể để lộ ra ngoài được.
Không cần nói chuyện Ninh Nhị với Yên Lâm. Rõ. [Tạ Nguy] [Lần trước ta chỉ một lòng nghĩ tới vị trí Hoàng hậu,] [không hay để ý tới chuyện khác.] [Đúng là đã bỏ qua quá nhiều chi tiết.] [Tới giờ ta vẫn chưa rõ tình hình của Tạ Nguy,]
[cũng không biết hắn và Yên Lâm] [có quan hệ gì.] [Bây giờ ta nên làm gì đây?] [Tiếp tục cố giả ngốc ư?] [Vấn đề là] [Tạ Nguy có tin không?] [Hay là] [theo Tạ Nguy?] [Nhưng ta có bản lĩnh và vốn liếng gì] [có thể khiến hắn coi trọng?] [Hay là]
[làm tới cùng,] [đối đầu với Tạ Nguy luôn?] Nương nương muốn nói gì sao? Các ngươi muốn nhốt ta tới khi nào? Cung Ninh An vốn là nơi ở của Hoàng hậu, nương nương vất vả quản lý nó bao năm, tranh đấu qua lại,
Có thể vứt bỏ, lợi dụng cả tấm lòng của người khác chỉ để ngồi vững trên ghế Hoàng hậu, được ở lại đây còn gì. Nay tất cả đều như mong muốn của người, người còn bất mãn gì nữa? Giam lỏng Hoàng hậu là tội nặng.
Lúc Thánh thượng đổ bệnh, ra lệnh bổn cung giám quốc, sao các ngươi dám làm vậy? Giám quốc? Nương nương cho rằng chỉ dựa vào một ngọc tỷ, một ý chỉ là có thể khiến thiên hạ nghe theo người sao? Năm xưa lúc nương nương mới vào cung,
Cũng từng làm thư đồng của công chúa. Tạ mỗ cũng từng là tiên sinh dạy người. Xem ra tiết học nghị luận chính trị trước kia học uổng phí rồi. Rốt cuộc ngươi và Yên Lâm có quan hệ gì mà lại có thể cùng khởi binh mưu phản? Quan hệ giữa các ngươi
Chắc chắn không bình thường. Nương nương chỉ cần biết gieo nhân nào gặt quả nấy. Tiết thị không vô tội, cả người cũng không vô tội. [Thôi vậy.] [Nhưng thật ra] [nếu hắn có thể trở thành bề tôi của ta…] [Không,] [không thể có suy nghĩ đáng sợ như vậy được.]
[Dù thế nào,] [lần này] [ta cũng phải nắm được tiên cơ,] [theo lành tránh họa.] Thế tử. Ngươi lui xuống trước đi. Phụ thân. Con về đúng lúc lắm. [Yên Mục, Dũng Nghị hầu] Đây là trình tự nghi lễ đội mũ của con. Con xem đi. Chuyện này không vội,
Còn hơn hai tháng nữa mà. [Trình tự nghi lễ đội mũ] Con có chuyện khác muốn nói với cha. Là vì nha đầu Khương gia kia à? Cha biết hết rồi ạ? Sao cha lại không biết con trai mình đặt tâm tư ở đâu cả ngày chứ. Con yên tâm,
Sau lễ đội mũ, ta sẽ tới Khương gia hỏi cưới cho con. Cha nói thật ạ? Cha không được đổi ý đâu đấy. Trong lòng con trai chỉ có Ninh Ninh, không cưới ai khác ngoài cô ấy, trọn đời không đổi. Được. Có tình nghĩa mới là con trai Yên gia. Nhưng
Con đã từng hỏi ý của nhị cô nương Khương gia chưa? Đừng chỉ là ý từ một phía của con, sau này lại mừng hụt một phen. Con đã nghĩ rồi, đợi tới thời cơ con sẽ bày tỏ tấm lòng với cô ấy. Cha cứ chuẩn bị sính lễ trước thì hơn,
Không được tệ bạc với Ninh Ninh của con đâu đấy. Hôm nay nhị cô nương tra xét toàn bộ, lôi ra nhiều kẻ tham lam, trộm vặt. Cái viện của nó nên xử lý từ lâu rồi. Chướng khí mù mịt, lung tung lộn xộn. Chủ không ra chủ,
Đầy tớ không ra đầy tớ. Đúng thật là. Có điều con bé cũng thông minh đấy. Con bé không nói khích với lão gia, nói ta quản lý nhà không nghiêm, không lo được chuyện nhà đấy chứ? Cái đó thì nô tỳ chưa nghe nói.
Thực ra rồi thì nhị cô nương cũng phải trưởng thành thôi. Người cứ bình tĩnh nói chuyện đàng hoàng với cô ấy, có lẽ có thể gỡ bỏ khúc mắc trong lòng. Bao năm nay đã nói hết những gì cần nói rồi, cuối cùng vẫn ầm ĩ lên đấy thôi.
Còn có thể thay đổi được gì nữa? Ta cũng không biết bị làm sao nữa. Cứ nhìn thấy nó thì dù là lời nó nói ra hay ánh mắt, giọng điệu, thái độ đều khiến ta bất giác nhớ đến con tiện nhân Uyển Nương kia. Lòng ta thấy rất bực bội.
[Thuốc chữa sẹo] Ngươi nói xem thuốc chữa sẹo này có ích gì chứ? Đã bôi bốn năm rồi sao chẳng có hiệu quả gì hết vậy? Phu nhân, đại phu đã bảo là vẫn phải bôi thuốc. Không thể nóng vội. Phu nhân. – Lão gia. – Lão gia đến rồi.
Ngươi lui xuống đi. Phu nhân. Hôm nay ta vui quá. Chuyện gì mà khiến lão gia vui thế? Tuy rằng Cư An tuổi trẻ tài cao, nhưng tài chơi cờ vẫn chưa đủ lão luyện, để ta tìm ra sơ hở, ăn hết nửa số cờ của cậu ta. Xem ông vui kìa.
Tạ Nguy này cũng chỉ là thiếu sư của Thái tử, sao lão gia lại xem trọng hắn, qua lại thân thiết với hắn thế? Bà thế này gọi là đàn bà ngu dốt. Đương kim Thánh thượng không có con trai, [chức thiếu sư của Thái tử]
[thật ra là mưu sĩ của Thánh thượng,] [bày kế cho Thánh thượng.] Bây giờ Cư An vẫn còn trẻ đã rất được lòng vua, lo gì đến chuyện tương lai. Thì ra là vậy. Lão gia anh minh. Đúng rồi. Cư An còn bảo ta là
Thái hậu muốn chọn thư đồng cho Trưởng công chúa. Các quan lại trong kinh có con gái tầm tuổi thích hợp đều phải chọn một đứa có phẩm hạnh tốt trình lên rồi để hoàng cung tuyển chọn. Trưởng công chúa Lạc Dương là người được Thánh thượng và Thái hậu cưng chiều nhất.
Nếu có thể làm thư đồng của cô ấy vậy thì gia tộc sẽ vẻ vang hơn nhiều. Nếu Huệ Nhi nhà ta có được cái danh này thì sẽ rất có lợi cho chuyện hôn nhân đại sự của nó sau này. Chắc hẳn sau này xuất giá cũng sẽ vô cùng vẻ vang.
Chẳng trách Ninh nha đầu nói bà thiên vị. Cái nết nó như thế mà ông cũng dám đưa nó vào cung à? Ninh nha đầu không nghe lời như vậy, lỡ gây họa gì trong cung cho ông thì sẽ còn liên lụy đến Khương gia ta đấy. Phu nhân nói cũng phải.
Thật ra nếu xét phẩm hạnh tài năng, làm việc chín chắn thì dĩ nhiên Huệ nha đầu sẽ phù hợp hơn. Tất nhiên rồi. Nhưng mà bà cũng biết tính của Ninh nha đầu đấy. Nếu để nó biết hai chúng ta giấu nó quyết định như vậy, nó mà làm ầm lên
Thì sẽ không để yên đâu. Sao có thể chiều nó được. Cha mẹ quyết định đâu thể chuyện gì cũng chiều theo ý nó. Được, được, được. Phu nhân, bà hãy cho ta chút thời gian để ta suy nghĩ đã. Tìm một thời cơ tốt, tìm một lý do hay
Từ từ nói với nó. Khương Tuyết Ninh. Cô đúng là đồ lừa đảo. Là tên mù nào vậy? Yên thế tử. Sao ngài lại lên đó vậy? Cẩn thận bị lão gia nhà ta nhìn thấy đấy. Yên thế tử. Ngài mau xuống đây. Cẩn thận bị lão gia nhìn thấy đấy. Cô nương.
Ninh Ninh. Cuối cùng muội cũng ra rồi. Cô nương. Yên thế tử không đi cửa chính đã đành, còn cầm đá ném nô tì. Người phải ra mặt cho nô tì đó. Nha đầu ngốc. Chắc chắn cô nương nhà cô sẽ bênh ta rồi. Phải không Ninh Ninh? Nghĩ gì vậy?
Sao huynh lại đến đây? Có chuyện nói với muội. Ngày kia là Trùng Dương rồi, kinh thành có hội đèn, ta muốn dẫn muội đi xem. Hội đèn Trùng Dương ư? [Chẳng phải là cái lần] [ta gặp Thẩm Chỉ Y hay sao?] Mau xem kìa, cháy rồi. Có chuyện gì vậy?
Đèn của cô ấy rơi xuống đất bén vào quần áo. Sao vậy? Sao lại cháy rồi? [Khi xưa chính ở hội đèn Trùng Dương] [đã tình cờ khiến trưởng công chúa Thẩm Chỉ Y] [Thẩm Chỉ Y, trưởng công chúa Lạc Dương] [âm thầm nảy sinh tình cảm với ta.]
[Sau này vào cung làm thư đồng] [cô ấy phát hiện ta là nữ giả nam,] [thẹn quá hóa giận,] [làm khó ta đủ đường.] [Lần này không thể chạm mặt nữa.] Muội đi hay không đây? Lần này ta không đi đâu. Lần sau huynh muốn đi hội đèn gì cứ đến tìm ta,
Ta đi với huynh sau. Muội nói nghe lạ quá. Lần này với lần sau có gì khác nhau? Chỉ là đèn của mỗi lần không giống nhau mà thôi. Hay là hôm Trùng Dương muội có hẹn khác rồi nên không đi được? Mấy hôm nay ta không khỏe,
Muốn ở nhà nghỉ ngơi mấy hôm. Đúng là trông sắc mặt muội có vẻ không tốt lắm. Vậy được. Mấy ngày tới muội ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi đi. Còn ta sẽ đi hỏi thăm xem hội đèn lần sau diễn ra vào khi nào rồi bù cho muội sau.
Cái thằng nhãi này, lại trèo tường vào đấy à? Bị ta bắt quả tang rồi nhé. Cậu đừng hành lễ nữa, cậu đường đường là thế tử hầu phủ, suốt ngày đến trèo tường nhà người ta, cậu nói xem còn ra thể thống gì nữa? Khương đại nhân,
Xây tường chẳng phải là để người ta leo sao? Ta nói cậu biết, tiểu hầu gia, Khương phủ bọn ta không chỉ có mỗi Ninh Nhi là nữ quyến đâu. Nhưng lần nào đến ta cũng chỉ thăm mỗi Ninh Ninh. Cậu… Lại đây. Rõ ràng là cậu đang lí sự cùn.
Ta nói cậu nghe, sau này đừng trèo tường nữa, còn ra thể thống gì hả? Được rồi, cậu mau đi đi. Thế bá. Ta nói hai câu thôi. – Ninh Ninh, ta… – Nói… Nói gì hả? Ninh Ninh. Đi. Cậu không đi phải không? Ngài bình tĩnh chút. Có đi không?
Ngài đừng đánh ta mà. Có đi không? – Không đi là ta đánh đấy. – Ta là người học võ đấy. Đi. Thế bá. Còn né à? Ta… Bá phụ. Phụ thân cẩn thận. Không sao chứ? Hôm nay không thuận lợi, hôm khác đến thăm muội sau. Ranh con,
Không được đến trèo tường nữa. Dù muốn đến cũng phải đi cửa chính cho ta. Nhớ rồi. Thằng nhãi ranh. Xem như cậu chạy nhanh. – Đứng dậy đi. – Ôi cái lưng già của ta. Con nói xem… Con… Con đấy. Chuyện gì thế không biết. Phụ thân, cha còn không vào cung
E là sẽ muộn đấy. Đúng rồi. Được rồi. Con cũng mau về phòng đi. [Lần trước vào cung làm thư đồng] [không những bị đám Thẩm Chỉ Y làm khó] [mà trong số những tiên sinh dạy học còn có Tạ Nguy.] [Lần này] [ta nhất định không thể gặp hắn nữa.]
Trong tấu sớ vạch tội nói Hưng Vũ vệ lùng bắt bè cánh phản nghịch của Bình Nam Vương khắp thành, chưa có công văn truy bắt là vi phạm Hình luật, lạm dụng hình phạt lại càng trái với phép tắc. Trần Doanh, Hình bộ của ngươi thấy trẫm không biết dùng người ư?
Thánh thượng bớt giận. Chuyện này là một quan văn nho nhỏ trong Hình bộ tự ý dâng tấu, thần thật sự không kịp can ngăn, [Trần Doanh, thị lang Hình bộ] hoàn toàn không phải ý của thần. Hoang đường. Lẽ nào ngươi không thể cai quản Hình bộ ư? Nếu đã như vậy
Thì ngươi cũng đừng ngồi ở vị trí thị lang Hình bộ nữa. Thánh thượng bớt giận. Thánh thượng, theo lão thần thấy, phe cánh phản nghịch của Bình Nam Vương là mối họa to lớn của đất nước, [Tiết Viễn, Định quốc công] những năm qua cũng đều do Hưng Vũ vệ tra xét.
Huống hồ các vụ Hưng Vũ vệ xử lý đa phần đều hiểm yếu, không thể lần nào cũng đợi phê duyệt xong mới được hành động. Trương Già, kẻ tố cáo lần này là một tiểu lại, nếu không nghiêm trị thì chẳng phải ai cũng có thể lật đổ phép tắc,
Làm trái ý vua hay sao? Yên hầu có điều muốn nói ư? Thánh thượng, chính vì xưa nay trong triều được tự do ngôn luận nên nay triều ta mới có nền chính trị trong sạch bền lâu. Nếu vì chuyện này mà cách chức Trương Già,
E là sẽ khiến bá quan chạnh lòng. Tạ thiếu sư thấy chuyện này nên làm thế nào? Thánh thượng, thần cho rằng Trương Già mạo phạm Thánh thượng, nên phạt cắt bổng lộc, cách chức. Nhưng Hưng Vũ vệ điều tra vụ phe phản nghịch nhiều năm lại mãi không thấy kết quả gì.
Vả lại gần đây có không ít người của phe phản nghịch lẻn vào kinh thành, chi bằng giao vụ này cho Hình bộ phụ trách. Nếu Hình bộ có cách truy bắt thì cho người này phục chức, chặn miệng người đời, cũng có thể cân bằng thế lực của Hưng Vũ vệ.
Nếu Hình bộ không xử được án làm lỡ thời cơ bắt lũ phản nghịch thì phải làm sao? Nếu thật sự như vậy thì cả triều đình sẽ không còn ai ngăn Hưng Vũ vệ làm việc. Trên dưới một lòng, lũ phản nghịch sẽ như cây không có rễ,
Sớm muộn gì cũng bị tiêu diệt. Khi ấy hẵng đuổi Trương Già khỏi kinh thành, không bao giờ cho nhậm chức là được. Tạ thiếu sư nói chí phải. Cứ làm như Tạ thiếu sư nói đi. Trần Doanh, ngươi đã nghe rõ chưa? Nếu còn có sai sót gì
Trẫm sẽ hỏi tội ngươi đầu tiên. Tạ ơn Thánh thượng. Quân cờ ấy, ta thắng thật sự nhờ may mắn. Tạ đại nhân. Khương đại nhân. Hôm nay đa tạ Tạ thiếu sư đã nói giúp. Tại hạ đã chuẩn bị ít rượu nhạt ở Tầng Tiêu Lâu,
Xin đại nhân nhất định phải đến. Trần đại nhân cai quản Hình bộ nhiều năm, dù không có Tạ mỗ thì hẳn cũng có thể bình an qua được ải này. Đãi tiệc thì không cần đâu, mong Trần đại nhân sớm bắt được bè lũ phản nghịch, dọn sạch kinh thành.
Quốc công. Vài ba câu của Tạ Nguy trông thì có vẻ công chính nhưng lại tước mất quyền lực của Hưng Vũ vệ. Ngài nói xem liệu hắn có phải người bên Yên gia không? Phải thì sao mà không phải thì sao? Dưới chân thiên tử,
Không ai có thể gây ra sóng gió. Quốc công nói đúng. Cư An thấu hiểu ý vua lại không kết giao bè phái, quả nhiên có phong phạm của bậc quân tử. Năm xưa Bình Nam Vương phản quốc, [dấy binh xông thẳng vào kinh thành,] [giết hại bao người.]
[Dù đã qua bao năm] [chuyện này] [vẫn là mối lo hàng đầu của Thánh thượng.] Đúng vậy. May mà có hai nhà Tiết, Yên bắt tay dẹp loạn, mới có thời buổi thái bình hôm nay. Khương đại nhân. Mấy hôm trước
Hưng Vũ vệ xông vào phủ của một quan võ thuộc quân Yên Gia, nói là bắt được một kẻ phản nghịch, bây giờ đang tra hỏi. Chỉ e là kinh thành lại sắp nổi gió tanh mưa máu. Thấy hôm nay hai nhà Yên, Tiết phân chia rạch ròi,
Khương đại nhân cũng nên tính toán sớm đi. Chỉ e sau này gặp chuyện không ai có thể lo lấy thân mình. Cư An nói vậy là có ý gì? Chuyện này vốn không nên để ta nói. Nhưng nhị tiểu thư của quý phủ qua lại thân thiết với Yên gia,
Miệng người ghê gớm, lời người đáng sợ, nếu không muốn dính đến sóng gió thì việc gì phải chen chân vào. Cư An nói đúng. Mời. Nghe nói hôm nay Yên thế tử lại trèo tường tìm con à? Còn ra thể thống gì nữa? Hai tỷ muội các con đều lớn rồi,
Con có thể để tâm một chút, nghĩ cho tỷ tỷ của con một chút không? Nếu mẫu thân gọi con đến vì việc này thì không cần nói nữa. Con không muốn quản thúc Yên Lâm, cũng không có tư cách quản thúc huynh ấy. Con… Mẫu thân không cần lo lắng đâu.
Có Yên thế tử, chắc chắn hôn sự của muội muội sau này sẽ thật vẻ vang, nói không chừng con cũng được thơm lây. Ta về rồi. Bảo sao phủ yên ắng thế này, hóa ra mọi người đều tụ tập ở đây. Nào, nào, nào. Ngồi đi, ngồi đi. Ngồi đi. Sao vậy?
Lại cãi nhau à? Ta không rảnh vậy đâu. Dương ma. Hôm nay phủ Định quốc công, Tiết phủ và phủ Thanh Viễn bá, Vưu gia đồng thời gửi thiệp mời ngắm cúc nhân dịp tết Trùng Dương. Thời gian của hai nhà vừa hay lại trùng nhau. Ta muốn dẫn hai đứa
Đến Tiết phủ dự tiệc. Không biết ý lão gia thế nào? [Phủ Thanh Viễn bá.] Nương nương, người mặc đồ cung nữ của Phương Ngâm, đi về phía Tây từ cung Định Hoa, ta đã chuẩn bị người, ắt có thể đưa người ra khỏi cung.
Phương Ngâm sẽ ở đây cầm chân bọn họ. Đừng tốn công vô ích nữa. Tạ Nguy vô cùng hiểm độc, Yên Lâm lại hận ta thấu xương. Ta trốn được một lúc, chẳng lẽ có thể trốn cả đời ư? Nếu không được người cứu vào trong cung
[Vưu Phương Ngâm, nữ quan thân cận của Hoàng hậu] thì nay ta vẫn là con gái dòng thứ của Bá phủ, không thể quyết định số phận của mình. Người có nghĩa với ta, sao ta có thể nhìn người chết ở cung Ninh An này? [Phải.]
[Phương Ngâm chính là con gái dòng thứ của Vưu gia.] Bây giờ Tiết phủ được bao người lấy lòng, trong triều cũng ngày một vẻ vang. Ta đang nghĩ Khương gia chúng ta có cần thiết đi góp vui không? Lão gia, thế thì ông không biết rồi. Tiệc ngắm cúc của Tiết phủ
Bao năm nay luôn là nơi chọn hôn sự tốt trong kinh thành. Bây giờ Huệ Nhi sắp qua 18 tuổi rồi, nếu còn không làm gì chỉ e sẽ muộn mất. Cũng được. Khương gia chúng ta chưa từng kéo bè kết phái. Nhưng mấy năm nay khá thân thiết với Yên gia,
Khó tránh bị người ta nói ra nói vào. Nếu đã như vậy thì hai đứa hãy… Chia nhau đi dự tiệc đi. Phụ thân, con muốn đến Vưu gia. Người lớn nói chuyện, con nói chen vào làm gì? Mẫu thân đến Tiết gia để chọn con rể,
Nếu có người thanh danh bê bối như con ở đấy khó đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến người bên cạnh. Đến khi ấy mà bị mẫu thân trách mắng thì chi bằng con không đi còn hơn. Được rồi, được rồi. Ninh Nhi. Có điều bây giờ
Ngày ngắm cúc của hai nhà lại trùng nhau. Có lẽ đến hôm ấy kiểu gì bên Vưu gia cũng vắng tanh. Ninh nha đầu, bình thường con thích đông vui, đến khi ấy sẽ không… Dù sao hai nhà đều đã gửi thiệp mời, đâu nói chỉ có thể chọn một trong hai.
Con sẽ thay mặt Khương gia đến Vưu phủ, xem như bày tỏ lòng thành. Thế thì tốt quá. Phu nhân xem kìa. Ninh Nhi lớn thật rồi. Càng ngày càng hiểu chuyện rồi. Biết thông cảm cho khó khăn của cha mẹ rồi. Phải không phu nhân? Đây là giống mới về à?
Đúng vậy. Nở đẹp quá. Nở đẹp ghê. Xem kìa. Còn có màu này nữa. Bộ đồ hôm nay của cô hợp lắm. Đúng vậy. [Vưu Nguyệt, con thứ của Thanh Viễn bá] Sao có mỗi bằng này người đến vậy? Dù gì nhà ta cũng là bá phủ,
Tổ tiên cũng từng có chiến công. Ai nấy đều chỉ thấy sự phú quý hiện giờ của Tiết gia, ếch ngồi đáy giếng. Nhị cô nương Khương phủ đến. Sao cô ta lại đến đây? Đúng vậy. Cô ta chính là con nhãi quê mùa Khương phủ nuôi dưới quê.
Ta nghe nói tính tình không tốt, nhưng trông có vẻ cũng không tệ. Em nói đi, ta và cô ta ai đẹp hơn? Tất nhiên là cô nương sắc nước hương trời ạ. Cô nương. Vưu nhị cô nương ở kia, chúng ta phải đi chào hỏi. Không vội. Ta tìm một người đã.
Cô ta cố ý à? Một con nhóc quê mùa ở dưới quê lên, ta nể mặt cô ta một tí cô ta lại dám ngó lơ ta. So đo với cô ta không đáng đâu tiểu thư. Đúng rồi, nhốt kĩ con tiện nhân Vưu Phương Ngâm chưa đấy? [Bình thường thì thôi,]
[mấy dịp thế này] [đừng thả nó ra làm muối mặt.] Tiểu thư yên tâm. Đã nhốt trong phòng rồi. Vừa nãy các ma ma lại dạy dỗ cô ta thêm một trận. Hình như đã bị thương. Nó cũng giống mẹ nó, tiện nhân có cái mạng quèn, chết không đáng tiếc.
[Vưu Phương Ngâm, con gái vợ lẽ của Thanh Viễn bá] Tam cô nương, ăn cơm thôi. Đừng chạy. Không được đi. – Không được đi. – Cho ta đi gặp di nương đi mà. Bà ấy sắp được hạ táng rồi. Chỉ là một di nương chết mà thôi,
Bên điền trang sẽ tự xử lý. Hôm nay phủ đãi tiệc, cô không được ra ngoài gây thêm phiền toái. Người đâu! Tam cô nương chạy rồi. Người đâu! Mau, mau, mau, cởi ra, cởi ra. Được. Điện hạ. Mau, mau, mau. Còn không xuất phát tiệc ở Tiết phủ sẽ tàn mất.
Tàn thì tàn thôi, Ninh Ninh có đi đâu. Cũng đỡ phải gặp tên Tiết Diệp đáng ghét kia. Thế tử. Thế tử. Điện hạ. [Thanh Phong, hộ vệ của Yên Lâm] Thế tử. Ta thấy nhị cô nương đến phủ Thanh Viễn bá. Cái gì? Ngươi nhìn rõ không đấy? Chắc chắn luôn.
Thuộc hạ làm theo lời thế tử, đến Khương phủ đưa thuốc cho nhị cô nương, vừa hay thấy nhị cô nương ra ngoài. Thuộc hạ đi theo, tận mắt thấy cô ấy vào phủ Thanh Viễn bá. Ta mời cô ấy đi ngắm hội đèn vào ngày chín tháng Chín
Thì cô ấy bảo không đi, người ta mời cô ấy ngắm cúc vào tết Trùng Dương cô ấy lại đi vội. Phủ Thanh Viễn bá là cái nơi quái gì, cô ấy cố tình chọc tức ta à? Chắc là hẹn với người khác từ trước rồi. Theo ta thấy,
Chúng ta vẫn nên mau chóng xuất phát. Còn không đi sẽ không kịp thật đấy. Điện hạ, bên kia huynh tự đi đi. Ta cứ muốn đến Vưu phủ xem thử xem cô ấy có thể bịa ra trò gì để đối phó ta. Ta… Cái nết của thế tử nhà ngươi thế đấy.
Đã như vậy ta cũng đến phủ Thanh Viễn bá xem thử. Đi. Đừng chạy. Con tiện nhân này. Ta cho ngươi chạy, cho ngươi chạy này. Cho ngươi chạy này. Cho ngươi chạy, cho ngươi chạy này. Ngươi là cái giống gì mà cũng không biết. Phủ nuôi ngươi bao nhiêu năm.
Ta cho ngươi chạy này. Ngươi chạy nhanh nhỉ. Làm phản rồi à? Cho ta đi gặp di nương lần cuối đi. Không kịp nữa rồi. Ngươi hét gì mà hét? Nhị tiểu thư mà biết ngươi chạy lung tung thì đừng ai trong chúng ta hòng yên thân. Cho cô ta tỉnh táo lại.
Tỉnh táo lại. Đi. Mọi người mau xem kìa, mau xem kìa. Là Yên thế tử. Huynh ấy nhìn về phía chúng ta kìa. Hình như huynh ấy đang tìm người. Chắc chắn là tìm cô nương Vưu gia nhà ta rồi. Mọi người đừng nói lung tung.
Phủ bọn ta không gửi thiệp mời Yên thế tử. Có lẽ huynh ấy chỉ đi ngang qua thôi. Lâm Tư Vương điện hạ cũng đến rồi. Vưu tỷ tỷ, tỷ có thể diện quá đi mất. Yên Lâm, đi nhanh như thế làm gì, chẳng thèm đợi ta. Đến cũng đến rồi,
Mau giúp ta tìm xem. Bái kiến điện hạ. Bái kiến… Được rồi, không cần hành lễ. Ta hỏi cô, Khương Tuyết Ninh ở đâu? Dạy cho ngươi một bài học. Con tiện nhân này. Dừng tay lại. Yên thế tử lại đến vì Khương Tuyết Ninh. Hai người này chắc không phải…
Đừng nói linh tinh, sao Yên thế tử lại để mắt đến cô ta chứ? Đúng, đúng, đúng, trông bộ dạng cũng không giống lắm. Không hay rồi, có người rơi xuống nước rồi. Toi rồi. Rơi xuống nước rồi. Sao lại thế chứ? Đi nào. Mau đi xem nào.
Tiểu tiện nhân, ta sẽ dìm chết ngươi. Tránh ra. Phương Ngâm, Phương Ngâm. Cô là ai mà dám xen vào chuyện vặt trong phủ bọn ta? Phương Ngâm, Phương Ngâm, Phương Ngâm. Suýt thì chết người rồi mà còn nói là chuyện vặt à? Liên quan gì đến cô? Cô…
Mau lên, qua đó xem thử. Rơi xuống nước rồi. Sao muội lại ra nông nỗi này? Là nương tử phủ nào đấy? Ta không sao. Từ từ đã. Khương nhị cô nương lại có chuyện gì nữa? Đến nhà người khác làm khách nhưng lại đi lung tung khắp vườn,
Đúng là lần đầu mới thấy. Rốt cuộc vẫn là người nông thôn, hiểu biết ít. Bà ta trừng trị cô nương, cảnh tượng nô tài ức hiếp chủ nhân, quả thực ta mới lần đầu thấy. Cô nói linh tinh gì vậy? Cũng chỉ là mấy người hầu gây chuyện,
Lỡ tay nên mới xảy ra tai nạn. Cô nương này rõ ràng là tiểu thư dòng thứ của phủ cô, thành người hầu từ khi nào vậy? Dù là vậy cũng không đến lượt cô quản, chuyện của nhà ta, nhà ta sẽ tự xử trí. Là ta muốn cứu người,
Dĩ nhiên ta phải bảo vệ cô ấy rồi. Vưu Nguyệt, nếu còn để ta nhìn thấy cô lạm dụng hình phạt, ức hiếp muội muội một cách tàn độc, đừng trách ta sẽ cho cô biết thế nào là quá đáng hơn. Khương Tuyết Ninh này đúng là kiêu căng quen thói,
Đến chuyện nhà của người khác cũng quản. Nhưng trông trang phục của cô gái này chắc là con gái dòng thứ của Vưu gia nhỉ? Không ngờ nề nếp Vưu gia lại là thế này. Cứ tiếp tục thế này, mọi người đều khó xử, khuyên Khương cô nương thay xiêm y trước đi.
Đủ rồi, một cô nương ngã xuống nước, một đám người đứng nhìn còn ra thể thống gì? Rời đi hết đi. Đi nào, đi nào. Sao lại xảy ra chuyện thế này? Có chuyện gì thì thay quần áo rồi nói. Cô nương. Cô nương. Người bị sao thế?
Đều do nô tì nhất thời lơ là để mất dấu người, cô nương đợi chút nhé, ta ra xe ngựa lấy quần áo dự phòng ngay đây. Nếu đã như thế thì mượn tạm khuê phòng của tam cô nương nhé. Cô… Sao?
Chẳng lẽ nhị cô nương muốn xem ta thay quần áo ở đây? Khương nhị cô nương cứ tùy ý. Nam tử không tiện vào nhà, ta đợi muội ở vườn trước nhé. Đi nào. Khương huynh đúng là hào kiệt. Xem như ta đã hiểu rõ, Ninh Ninh đến Vưu phủ
E rằng là vì Vưu tam cô nương này. Họ quen biết nhau từ khi nào thế? Sao ta không biết? Sao đây? Đến một cô nương mà huynh cũng ghen à? Đi nào. Ở đây nhiều người, nể mặt ta chút đi. Đa tạ ơn cứu mạng của quý nhân. Đứng dậy đi.
Đứng dậy. Sau này đừng tùy tiện dập đầu trước người khác. Ngồi xuống đi. Nào. Đa tạ. Lúc nãy hình như ta nghe cô nói, cô phải đi tiễn di nương sao? Thực ra, đã không còn kịp nữa, chỉ là ta vẫn muốn gặp mặt bà ấy lần cuối,
Gọi bà ấy là mẫu thân. [Ta biết cô khổ sở] [nhưng không biết] [lại khổ sở đến mức này.] Cô vẫn là tam tiểu thư Vưu gia, sao đám người hầu đấy dám đối xử với cô như thế? Họ vu oan mẫu thân ta vụng trộm, còn nói ta là con hoang.
Rõ ràng bọn ta đã sống rất cẩn trọng, dè dặt rồi. Chẳng lẽ bọn ta đến sống cũng là sai sao? Hai người không sai. Ta có thể nhận ra cô là người không muốn chết. Giờ đây xem như cũng đã đến điện Diêm Vương một lần rồi,
Sau này còn gì để sợ nữa đây? Dù vất vả đến đâu cũng phải cố gắng sống, ít nhất phải sống như một con người mới không uổng đến kiếp sống này. Ta không thể nhận tiền của cô nương. Đang cùng đường bí lối, đừng học trò ra vẻ thanh cao nữa.
Chỗ tiền này cô cứ nhận lấy, xây một ngôi mộ tốt cho mẫu thân cô, đồng thời tốt với bản thân hơn một chút. Cô nương, xiêm y đến rồi ạ, có tiện mở cửa không? Cô nương. Sao cô nương lại tốt với Phương Ngâm như vậy?
Ta cũng từng bị xem như con dòng thứ, bị đưa đến thôn trang mười mấy năm. [Cảm giác bị người khác bạc đãi,] [thiếu ăn thiếu mặc, ta đều biết cả.] Hơn thế nữa, rất lâu về trước, chúng ta từng gặp nhau. Ta biết cô là một cô nương tốt, sau này
Hãy sống thật tốt. [Phủ Thanh Viễn bá] Mau nào, mau nào. Mau bẩm báo phu nhân, Trưởng công chúa điện hạ đã đến. – Mau lên, mau lên. – Vâng. Lâm Tư Vương điện hạ đâu? Đi uống rượu ngắm hoa rồi. Có nhã hứng thật. Đường Nhi, chúng ta cũng đi ngắm hoa.
Muội không có gì để giải thích sao? Sao? Muội nói với ta là không khỏe, phải ở nhà nghỉ ngơi vài ngày. Sau đó thì sao? Chạy đến phủ người ta ngắm hoa, cố tình chọc giận ta đúng không? Sau khi huynh đi, ta mới biết Vưu phủ gửi lời mời
Nên đột nhiên có ý định này. Hơn nữa, chẳng phải giờ huynh cũng đến rồi sao? Khương Tuyết Ninh. Ta sai rồi. Thế mới đúng chứ. Vưu tam cô nương kia sao rồi? Hai người quen biết nhau à? Từng gặp nhau một lần, bây giờ cô ấy không sao rồi.
Nhưng lúc nãy huynh cũng hơi to gan đấy, nhiều người đứng nhìn như thế mà huynh lại cởi áo khoác cho ta. Chút nữa không biết họ lại đồn đại như thế nào đây. Vậy thì cứ để họ đồn. Trước đó, ta còn vài năm mới đến lễ đội mũ,
Sợ giữa chừng xảy ra biến cố gì làm muội bị lời đồn thổi liên lụy. Bây giờ ta còn hai tháng nữa là đến lễ đội mũ, ta chỉ muốn cho cả thiên hạ này biết. [Lễ đội mũ.] Hôm nay muội đã ra đây rồi thì đừng vội quay về.
Đợi đến chiều, khách mời nữ rời đi, muội đến Tầng Tiêu Lâu đợi ta nhé. Ta sẽ đến tìm muội muộn một chút rồi dẫn muội đi xem hội đèn. Yên Lâm, thực ra ta… Khương nhị cô nương. Thế tử. Bên phía nữ quyến trong vườn có khách quý đến,
Phu nhân đang gọi người sang đó. Được rồi, muội mau đến đó đi. Phía điện hạ cũng đang đợi ta uống rượu rồi. Chiều nay đừng quên đến Tầng Tiêu Lâu nhé. Nhưng ta… [Đình Thấm Lan] Nguyệt Nhi, chuyện vào cung làm thư đồng trông chờ vào hôm nay hết đó.
Nguyệt Nhi hiểu. Trưởng công chúa Lạc Dương đến. Tham kiến Trưởng công chúa. [Sao cô ấy cũng đến vậy?] [Lần này toi rồi,] [không ngờ trốn tránh mãi vẫn không thoát được.] Cô nương. Đứng dậy hết đi. [Thẩm Chỉ Y, Trưởng công chúa Lạc Dương] Đâu phải ở trong cung,
Cần gì phải như thế. Sao trên mặt cô ấy lại có sẹo? Không biết nữa. Ta với điện hạ vô tình nghe nói [Tiết Thù, con gái Định quốc công] Vưu tiểu thư cũng đã mở tiệc ngắm cúc nên đến xem thử. Các vị cứ thư thả như bình thường là được.
Nếu vì hai người bọn ta làm mất nhã hứng của mọi người sẽ khiến điện hạ phiền lòng đó. Ban nãy họ đang tranh nhau thi vẽ đấy. Công chúa và Tiết cô nương đến đúng lúc lắm, chi bằng thể hiện cho họ xem. [Phu nhân Thanh Viễn bá]
A Thù giỏi vẽ tranh, nếu cô ấy tham gia thì người khác đâu còn tích sự gì? Đủ rồi, các ngươi cứ vẽ là được. Nếu đã như thế, các vị cô nương hãy dùng hoa cúc này làm chủ đề vẽ tranh dâng cho điện hạ đi.
Giờ đây Vưu đại cô nương đã gả đi xa, Vưu phu nhân lại bắt đầu lo liệu cho nhị cô nương rồi. Vưu Nguyệt không có bản lĩnh gì khác, vẽ tranh lại không tệ, cố tình tổ chức thi vẽ e là để cô ta lộ diện trước mặt công chúa.
Cô nương, bây giờ chúng ta phải làm sao? Ngồi kia, chút nữa nhân cơ hội rời đi là được. Hả cái gì? Thật sự tưởng ta cái gì cũng biết sao? Đánh không lại thì chạy là thượng sách. Chẳng lẽ ở lại cho mất mặt? Công chúa, mời.
Cô chính là Khương Tuyết Ninh sao? Ngẩng đầu lên. Hôm nay ta đến vì cô đấy. Hèn gì Yên Lâm kiêu căng như thế mà lại say mê cô đến vậy. Xinh đẹp thế này, đến ta nhìn thấy cũng phải rung động, đúng là khiến người khác ngưỡng mộ.
Xem ra chuyện giữa Khương nhị cô nương và Yên thế tử không chỉ chúng ta biết, thậm chí còn truyền đến chỗ công chúa điện hạ luôn rồi. Còn thú vị hơn cả tiểu thuyết nữa. Nguyệt Nhi. Là ta lỡ lời rồi, Khương cô nương là thiên kim tiểu thư,
Dĩ nhiên phải chú trọng danh tiếng, sao có thể so sánh như thế? Công chúa, mời. Nào, nào, nào. Nào, cạn ly. Nào, nào, nào, không cần đa lễ, không cần đa lễ. Nào, ngồi trước đi nhé. Ngồi đi, nào, ngồi đi. [Đình Thấm Lan] Yên Lâm,
Giữa chốn đông người mà lén la lén lút đâu giống hành động của quân tử. Muội muội cưng đó của huynh cũng thật là, chẳng phải đã cùng Thái hậu đến Tiết phủ dự tiệc rồi sao? Đột nhiên chạy đến đây để làm gì chứ?
Chắc Khương cô nương cũng muốn hỏi huynh câu này đấy. Huynh nhìn Tiết Thù kia xem, vừa nhìn đã biết chẳng tốt lành gì, đừng làm Ninh Ninh của chúng ta sợ chứ. Không được, ta vẫn phải sang đó. Huynh thôi đi, huynh còn chê hôm nay chưa đủ phô trương à?
Các cô nương ngâm thơ vẽ tranh, huynh đừng qua đó nữa. Ở đây có ta và huynh, sẽ không ai làm gì Ninh Ninh của huynh đâu. Đi nào, đi nào, uống rượu, uống rượu. Nào, nào, nào. [Đình Thấm Lan] Sao lại ngồi im vậy? Không biết vẽ sao?
Một nha đầu nhà quê thì biết gì chứ? [Thẩm Chỉ Y luôn vui buồn bất thường,] [lần này đừng đắc tội cô ta nữa.] Ta bảo cô vẽ thì vẽ đi, đến lời ta mà cô cũng không nghe sao?