Ninh An Như Mộng Tập 01 | Phim Cổ Trang Tình Yêu Cung Đấu Hot Nhất 2023 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Ninh An Như Mộng] [Tập 1] [Khi ta còn rất nhỏ,] [Uyển Nương nói với ta rằng] [Khương Tuyết Ninh thuở bé] [nữ nhân tôn quý nhất trên đời là Hoàng hậu.] [Cung điện mà Hoàng hậu ở] [là cung Ninh An.] [Ta bèn hỏi Uyển Nương…]

    Cung Ninh An trông như thế nào ạ? Ta cũng không biết. [Ta ngồi dưới mái nhà bị dột dưới quê,] [nghĩ bụng] [nếu có thể biến thành chim nhạn bay trên bầu trời,] [có thể bay đến kinh thành phồn hoa,] [bay vào hoàng cung ấy] [xem thử xem cung Ninh An ra sao]

    [thì tốt biết mấy.] [Sau này] [quả nhiên ta đã đến kinh thành.] [Nhưng mọi chuyện xảy ra] [đều khác những gì ta nghĩ.] [Chốn phồn hoa,] [nơi tranh đấu,] [một kiếp hoang đường,] [gửi gắm nhầm nơi.] [Người yêu ta] [thì cả nhà bị giết hại,] [sinh lòng hận ta.] [Người cứu ta]

    [thì vì ta mà người thân chết thảm,] [không còn sống được bao lâu.] [Người ta cứu] [lại mưu phản ép vua thoái vị,] [máu nhuộm hoàng thành.] [Tất cả mọi người] [đều muốn ta phải chết.] [Yên Lâm, thế tử Dũng Nghị hầu] Tội thần Châu Dần Chi, gian phi Tiết Thù

    Đều đã đền tội. Nghịch tặc Tạ Nguy, ngươi lại dám nhân lúc bệ hạ bệnh nặng, hại nước làm phản. Dù ngươi có được giang sơn này, muôn đời Thẩm thị cũng tuyệt đối không tha cho ngươi đâu. [Tạ Nguy, thái sư của Thái tử] Giang sơn của Thẩm thị ư?

    Vậy Tạ mỗ xin đợi ở đây. Ta muốn xem thử các người có thể làm gì. Cả đám người tài lại không có được kẻ nào chính trực. Nước không còn là nước, vua không còn là vua, thần không còn là thần. Khá khen cho một hoàng thành. Bắt đầu từ hôm nay,

    Quân Yên thị sẽ phong tỏa kiểm soát hoàng thành, kẻ nào trái lệnh, chém. [Lâu đài đã sập,] [Ngày 28 tháng 2 năm Cảnh Hi thứ ba] [đài cao đã đổ,] [cũng đến lúc yêu hậu ta đây bị xử tử rồi.] [Kiếp này] [ta đã làm quá nhiều việc ác,]

    [cũng đã phải chịu rất nhiều quả báo.] [Chi bằng] [dùng thứ duy nhất còn sót lại là tính mạng này] [để làm một việc tốt cuối cùng.] Đa tạ đại nhân vẫn chịu gặp ta. Nương nương có chuyện gì thì nói đi. Lần này đại nhân làm việc

    Cũng phải có lời giải thích danh chính ngôn thuận. Ta xin nhận tội giết vua, sau này để ngài giúp đỡ xã tắc, phò tá triều chính, chọn ra vua mới. Chỉ xin ngài hứa với ta một việc. Việc gì? Kiếp này ta đã lợi dụng quá nhiều người. Nhưng tính kĩ thì

    [ta phụ tình cảm sâu nặng của Yên Lâm,] [Yên Lâm cũng đã trả thù ta.] Bệ hạ vẫn còn đó, bổn cung vẫn là Hoàng hậu, sao có thể mặc huynh tự ý xông vào? Yên Lâm, huynh điên rồi à? Vào cái ngày cử hành lễ đội mũ, Yên gia bị tàn sát

    [mà cô lại nói rằng mình muốn làm Hoàng hậu,] [ta đã điên rồi.] Sao? Cô quên hết rồi à? Vậy ta sẽ giúp cô nhớ lại từng chuyện một. Ta tin dùng đám Tiết Định Phi, [Châu Dần Chi,] [họ cũng mượn tay ta để thăng tiến.] [Ta gài bẫy Thẩm Giới,]

    [có được ngôi vị Hoàng hậu.] [Nhưng bây giờ] [cũng phải chôn cùng hắn,] [cùng xuống suối vàng.] Ta không nợ họ. Nhưng chỉ có một người [cả đời thanh liêm,] [vốn chấp pháp nghiêm minh.] [Là ta uy hiếp, áp bức,] [hại hắn lầm đường lạc lối,] [Trương Già, thị lang Hình bộ]

    [hủy thanh danh nửa đời của hắn.] Hắn là một vị quan tốt. Mong Tạ đại nhân nể tình khi xưa trên đường đến kinh thành [Tuyết Ninh có ơn đút máu cho ngài,] [dùng mạng của ta] [đổi lấy mạng của hắn,] chừa cho hắn một con đường sống. Dùng mạng của mình

    Đổi lấy một Trương Già nho nhỏ ư? Xin đại nhân chấp nhận. Được. ♫Dùng một đêm đen♫ ♫Pháo hoa trong một khoảnh khắc♫ ♫Cho ta mượn nửa giấc mộng tỉnh táo♫ ♫Nếu sớm biết vận mệnh không có đúng sai♫ ♫Tình sâu nặng không có nhân quả♫ ♫Lại không biết hôm ấy tuyết rơi♫

    ♫Người từng đến♫ ♫Dùng đôi chút cam lòng♫ ♫Để đổi lấy nửa đáng giá còn lại♫ ♫Tưởng buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho hồi ức♫ ♫Cho ta mượn một ngọn gió♫ ♫Để đuổi theo giấc mơ không thể gỡ bỏ♫ ♫Lại bay mất trong khoảnh khắc tuyết rơi♫ Tạ Nguy,

    Ngài đã giết cô ấy. [Sảy chân vào cung cấm, phồn hoa tựa kén tằm.] [Cung Ninh An đã thành ngôi mộ nuốt xương cốt, chôn vùi tính mạng nàng.] [Khương Ninh] [Phòng tổng biên tập] Đồng chí, viết xong bản thảo rồi à? Tôi không muốn viết nữa. [Lại sao nữa vậy?]

    Cô có biết quyển “Ninh An Như Mộng” của cô đã lên đầu bảng rồi không, cô vẫn không vui à? Hướng phát triển của bộ truyện này không phải điều tôi mong muốn. Anh xem nữ chính bây giờ đi, cô ấy thành ra thế nào rồi? Đây hoàn toàn không phải

    Giá trị quan mà tôi muốn truyền đạt. Nhưng thị trường bây giờ… [Các anh cứ lôi thị trường ra để ép tôi.] Cứ phải thêm mấy tình tiết giằng xé vào. Nhưng Khương Tuyết Ninh là tâm huyết của tôi, không nên có kết cục như vậy. Tôi muốn viết theo ý mình,

    Không thì tôi thà hủy hợp đồng rồi bồi thường chứ cũng không viết nữa. Cô đừng kích động mà. Chỉ cần cô tiếp tục cập nhật chương mới, mọi chuyện đều dễ bàn. Vậy cô nói xem rốt cuộc cô muốn sửa thế nào? Tôi muốn

    Để Khương Tuyết Ninh mang theo kí ức kiếp này quay về quá khứ, bắt đầu lại lần nữa, [để cô ấy biết mình đã làm sai điều gì,] [đã xem nhẹ điều gì,] để bù đắp, để cứu vãn, cũng để cô ấy ngẫm cho kĩ xem điều mình thật sự muốn là gì,

    Đừng đi vào vết xe đổ. [Nếu biết trước sẽ có kết cục ngày hôm nay,] [việc gì phải mưu cầu danh lợi,] [lầm lỡ cả đời.] [Chi bằng đi muôn dặm đường,] [ngắm muôn dặm non sông,] [làm cánh chim tự do tự tại.] [Lần này] [Khương Tuyết Ninh]

    [nhất định không vào nơi cung cấm nữa.] Hỗn xược! [Thẩm Giới, Lâm Tư Vương] [Khương Tuyết Ninh, con thứ Khương phủ] [Yên Lâm, thế tử Dũng Nghị hầu] Huynh đã làm gì hả? Ta có thể làm gì chứ? Bọn ta đều là nam nhân mà. [Rốt cuộc chuyện này là sao?]

    [Ban nãy ta còn ở trong cung Ninh An,] [tại sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây?] [Nhìn thế này] [thì có vẻ Thẩm Giới vẫn chưa lên ngôi,] [Yên gia vẫn chưa gặp chuyện.] [Rốt cuộc là sai ở đâu?] [Không đúng,] [đây rõ ràng là chuyện lúc ta 18 tuổi.]

    Năm nay là năm nào? Ta là ai? Năm nay là năm Vạn Trinh thứ 20. Sao thế, Ninh Ninh? Sao tự dưng nói năng lung tung vậy? Yên Lâm, ta vẫn còn việc, phải đi trước đây. Thẩm huynh, ban nãy ta đã mạo phạm huynh,

    Hôm khác sẽ bày tiệc rượu để tạ tội với huynh. Ninh Ninh. – Ninh Ninh. – Khương huynh. Huynh uống say vậy rồi, để ta đưa huynh về. Chỉ mời rượu thôi mà. Thấy chưa? Chỉ là hiểu lầm thôi. Khương huynh vẫn chưa tỉnh rượu thôi. Với lại ấy,

    Hai ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, nếu ta có suy nghĩ ấy thì cũng phải tìm huynh trước mới đúng. Điện hạ nói cẩn thận. Vậy nếu ta mạo phạm huynh ấy thật thì huynh còn định chém tay ta chắc? Đúng rồi. Huynh… Hỏng rồi,

    Hôm nay Tạ tiên sinh sẽ giảng bài ở điện Văn Hoa, đến muộn sẽ bị phạt đấy. Muốn chết à? Đi đường mà không nhìn ngó, có mấy cái mạng cũng bị ngươi hại hết. [Đúng vậy,] [ta cũng đang buồn bực đây.] [Trên đời lại có chuyện hoang đường như vậy.] Mau lên.

    Học trò đến muộn, xin tiên sinh trách phạt. Đàn của hai người đâu? [Tạ Nguy, thái sư của Thái tử] Đàn… Xin Tạ thiếu sư thứ lỗi. Tạ… Tạ thiếu sư, học trò… Thôi, có lẽ là do hôm qua Tạ mỗ chưa nói rõ,

    Lâm Tư Vương và thế tử không cần tự trách đâu. Hôm nay là tiết học đàn, mau ngồi xuống đi. – Tạ ơn tiên sinh. – Tạ ơn thiếu sư. Đi mau. Yên thế tử, thấy ngươi vội vàng thế này thì chắc là vừa chạy ra từ quán rượu nào rồi.

    Bản thân không đàng hoàng thì thôi, lại còn liên lụy đến Lâm Tư Vương điện hạ của bọn ta nữa. Tiết Diệp, ngươi lại nói lung tung gì vậy? Có phải nói lung tung hay không, trong lòng mọi người đều rõ cả. Phủ Dũng Nghị hầu vốn chỉ là hạng lâu la,

    Dám gây chuyện với phủ Định quốc công ta chắc? Hạng lâu la? Ta thấy phủ Định quốc công ngươi mới là hạng lâu la! Yên Lâm, đừng ra tay. Yên Lâm. Quân tử không cãi cọ với nhau, càng không nên mất bình tĩnh trước tiếng đàn. Hai người

    Ra hành lang đứng một nén nhang cho tỉnh táo lại đi. Có ý kiến gì không? Hôm nay học trò cũng có lỗi, xin nghe lời dạy của Tạ thiếu sư, cùng phạt đứng để kiểm điểm lại với hai người họ. Tiếp tục giờ học. [Khương phủ]

    Xem ra ta trở về thật rồi. [Bốn năm trước] – Nhị cô nương. – Các người muốn đưa Uyển Nương đi đâu? Uyển Nương đã làm loạn huyết mạch chính thứ của Khương phủ, phạm phải sai lầm lớn, người có biết không?

    Vậy nên cô ta không được chôn trong khu mộ của Khương gia, chỉ có thể tìm đại một mảnh đất ở nơi núi hoang gần đó mà an táng thôi. Ngươi thả ta ra. Nhị cô nương, nhị cô nương. Nhị cô nương nghe lời, nghe lời đi. Thả ta ra.

    – Cô nương. – Uyển Nương. Cô nương. Uyển Nương. [Chỉ tiếc là có những chuyện] [đã không thể thay đổi được.] Con vẫn còn biết về đây à? [Bốn năm trước] Nào. Phu nhân, chuyện vui. Lão nô đã đón nhị cô nương bình an về đây rồi. [Mạnh thị, phu nhân Khương phủ]

    Ninh Nhi của ta về rồi. Cuối cùng con cũng về. [Khương Tuyết Huệ, trưởng nữ Khương phủ] Ta là mẹ của con, mẹ ruột của con. Không sao, con cũng mới về thôi mà, vẫn phải làm quen dần. Huệ Nhi, con lại đây. Con lại đây.

    Đây là tỷ tỷ của con, Tuyết Huệ. Đây là muội muội của con. Muội muội. Không sao chứ? Bà muốn bù đắp cho ta thì hãy đi nói với tất cả mọi người, ta là con vợ cả duy nhất của Khương gia, còn cô ta

    Mới là con vợ lẽ do Uyển Nương sinh ra. Chuyện này không thể trách tỷ tỷ con được. Năm xưa Uyển Nương quá đề cao bản thân, coi thường vợ cả nên bị phạt tới điền trang. Chính bà ta bất mãn mới tráo đổi hai con. Huống hồ Khương gia chúng ta

    Cũng là nhà giàu có cần giữ danh dự, uy tín, sao có thể tuyên bố với người khác về chuyện xấu trong nhà. Sau này chúng ta sẽ nói với người ngoài rằng con được đại sư đoán mệnh, vì trước năm 14 tuổi có kiếp nạn,

    Phải rời xa chốn phồn hoa, huyên náo mới bình an vượt qua được. Nay mới đón con về phủ. Sau này sẽ nói với mọi người con là con thứ của dòng chính Khương gia. Tại sao chứ? Ta chỉ muốn cô ta trả lại những gì thuộc về ta thôi.

    Ả tiện nhân Uyển Nương kia đã dạy dỗ con thế nào suốt những năm qua? Sao con chẳng biết thông cảm chút nào vậy? Uyển Nương không phải tiện nhân. Ả không phải tiện nhân thì ai là tiện nhân? Năm xưa chúng ta sinh cùng một đêm,

    Nếu không phải ả âm thầm giở trò, lén lút tráo đổi hai đứa các con thì sao mẹ con ta phải xa cách nhiều năm như vậy? Đúng, Uyển Nương đã nuôi ta lớn. Ta hoang dại, thô lỗ, có lý vẫn được nước lấn tới. Nhưng thế thì sao?

    Ít ra ta không giả tạo như các người. Sao con lại hỗn xược trái đạo đức như vậy? Các ngươi nghe rõ cho ta, từ nay về sau không ai được nhắc tới Uyển Nương nữa. Không phải tỷ là ruột thịt của Uyển Nương sao? Sao tỷ không nói đỡ cho bà ấy?

    Tỷ nói gì đi chứ. Con đang làm loạn gì thế? Con đừng bốc đồng nữa. Phu nhân. Phu nhân, phu nhân. – Mẹ. – Phu nhân, người không sao chứ? Nghiệt duyên, đúng là nghiệt duyên. Con xem bộ dạng bây giờ của con đi. Đường đường là khuê tú danh gia

    Mà lại mặc như thế, còn ra thể thống gì nữa? Mọi ngày con mặc kệ trưởng bối, coi thường gia quy, ta cũng vẫn nhịn. Nhưng lần này con cả đêm không về, có phải quá đáng quá không? Xem ra con phải nhớ kỹ lần này mới được. Dương ma,

    Hầu hạ nhị cô nương cho tốt, để nó nhớ cho kỹ. Phu nhân, vài ngày trước nhị cô nương mới bị phạt gậy, xin người tha cho cô nương lần này. Đúng đó, phu nhân. Cô nương. Dừng tay. Nhị cô nương, phu nhân cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi.

    Con cái phải có đạo hiếu, xin cô chịu phạt. Ta rời khỏi đây lâu quá rồi, lâu tới nỗi ta quên mất lần trước cũng đánh nhau ầm ĩ như vậy. Con đang nói linh tinh gì vậy? Trước kia con từng nghĩ chúng ta có quan hệ huyết thống,

    Nếu con ngoan ngoãn nghe lời phải chăng sẽ được người thương yêu thật lòng. Nhưng sau này con hiểu ra giữa chúng ta luôn bị ngăn cách bởi Uyển Nương. Tuy có ơn sinh thành nhưng khó xóa bỏ khúc mắc. Có những chuyện đã biết trước là không được

    Thì không cần phải gượng ép nữa. Khương Tuyết Ninh. Phụ thân đã đồng ý cho con cải trang thành nam tử hành tẩu bên ngoài. Hôm nay người thể hiện cái uy sai chỗ rồi. Con hỗn xược. Con nói chuyện với mẹ con như vậy ư?

    Có ai có thái độ như con không? Xin mẹ bớt giận. Sức khỏe của mẹ là quan trọng nhất. Thật sự không ngờ con lại cứng đầu, khó dạy như vậy. Không phải con giỏi lắm sao? Được, con ngoan ngoãn ở đây kiểm điểm lại mình cho ta. Mẫu thân đi thong thả.

    Khương huynh thế mà lại là nhị cô nương nhà thị lang Hộ bộ sao? Huynh nhỏ tiếng thôi. Ta nói huynh nghe, ta nói trước, Ninh Ninh là người của ta, huynh không được có ý với cô ấy. Huynh coi trọng cô ấy như vậy, thế hôm qua huynh dẫn cô ấy

    Tới làm quen với ta làm gì? Giấu cô ấy đi luôn cho rồi. Ta coi huynh là huynh đệ mà. Ai thèm. Có điều Khương nhị cô nương tiếng xấu vang xa khắp kinh thành. Ai mà không biết tính cô ấy ương ngạnh, xấc láo. Không phải ai

    Cũng có sở thích mới lạ như huynh đâu. Toàn là giả cả thôi. Gì mà xuất thân nông thôn, cứng đầu cứng cổ, huynh nghe mấy lời đồn nơi phố chợ làm gì? Trong lòng ta tự rõ Ninh Ninh là người thế nào. Huynh có thể bỏ mặc, nhưng Khương huynh…

    Khương nhị cô nương dù sao vẫn là phận nữ nhi, tối ngày huynh dẫn cô ấy đi chơi bời như vậy thì e là không tốt cho khuê danh của cô ấy. Ta chiều cô ấy thì tất nhiên sẽ cưới về. Hơn hai tháng nữa là lễ đội mũ của ta. Khi đó,

    Ta sẽ chính thức tới Khương gia hỏi cưới. [Ninh Nhị?] Nhị muội có ở trong đó không? Ta mang thuốc cho muội ấy. Hôm nay mẹ ra tay hơi nặng, đừng để lại sẹo. Đa tạ đại cô nương. [Mai Nhi, thị nữ của Khương Tuyết Huệ] Trùng hợp quá.

    Đồ của đại cô nương đều là đồ tốt. Lão nô xin nhận thuốc này. Bà già kia, trước mặt đại cô nương mà bà vô phép tắc quá rồi đấy. Thuốc này không phải cho bà đâu. Năm xưa lão nô đã đón nhị cô nương về kinh. Nhị cô nương tin tưởng ta.

    Ta có quyền quyết định ở chỗ cô ấy. Bà… Cũng như nhau thôi. Ta không biết Vương ma ma có quyền quyết định ở chỗ ta từ khi nào đấy. Cô nương hiểu lầm rồi. Thân thể cô nương cao quý, lão nô chỉ muốn thử thuốc giúp cô trước thôi.

    Không phải thứ gì cũng có thể dùng lên người cô được, cô thấy đúng không? Vương ma ma quan tâm ta quá. Trước kia nếu nhị cô nương có hơi không vừa ý thì ắt sẽ làm khó người khác. Hôm nay cô ấy sao vậy? [Ở đây ngoài hai nha hoàn]

    [Liên Nhi, Đường Nhi là trung thành,] [những người khác đều coi ta là kẻ ngốc.] [Trước kia ta không để ý,] [dung túng cho họ ngông cuồng sau lưng ta như vậy.] Hay lắm, dám trộm hết chỉ để lại chút xíu như vậy. Lại đây. Cô nương. Lại gần nữa.

    Sợ ta như thế làm gì? Ta ăn thịt các cô chắc? Cô nương, không phải nô tỳ trộm đâu ạ. Nô tỳ luôn biết thân biết phận, không hề hai lòng. Xin người đừng bảo ma ma bán nô tỳ đi. [Trước kia ta kiêu căng ngạo mạn,] [thường quát tháo hạ nhân.]

    [Ta phải giả vờ,] [không để người khác nhìn ra manh mối.] Xin cô nương tha cho nô tỳ. – Nô tỳ… – Im miệng. Nếu cô còn nói nữa, ta sẽ phạt cô nhịn ăn ba ngày. Còn phải giặt hết y phục trong viện một mình.

    Sau đó bán cô đi làm khổ sai. Đúng rồi, trở lại như trước rồi. Hóa ra cô thích cô nương ngang ngược vô lý à? Nô tỳ lo cô nương mắc bệnh. Được rồi. Không đùa nữa. Hôm nay các cô cũng đã thấy Vương ma ma kia dám không coi ta ra gì,

    Ngay cả hạ nhân khác cũng trộm đồ của ta. Có thể thấy họ thật sự cho rằng ta không biết rõ đồ đạc của mình, chắc mọi ngày cũng trộm không ít. Không thể không dạy dỗ lại được. Nhưng cô nương, chúng ta không có chứng cứ gì, người định

    Lôi đám người này ra bằng cách nào ạ? Hôm nay Tạ mỗ đọc sách đánh cờ thấy không hiểu vài chỗ, chợt nhớ ra năm xưa lúc mới lên kinh thành từng được Khương đại nhân chỉ dạy đôi lần. Bởi vậy hôm nay mới không mời mà tới, đến phủ thỉnh giáo ngài.

    Không biết có làm phiền ngài không? Tạ thiếu sư nói vậy là sai rồi. Cậu là nửa người thầy của thiên tử, Khương mỗ nào dám chỉ dạy gì. [Khương Bá Du, thị lang Hộ bộ] Chúng ta cùng lắm chỉ là cùng thảo luận thôi, đâu có phiền gì đâu.

    Nếu đại nhân không coi ta là người ngoài thì cứ gọi ta là Cư An. Có được không? Chuyện gì vậy nhỉ? Nhị cô nương muốn làm gì? Đúng đó. Nhị cô nương, thế này… Cô cũng biết trong phủ bận rộn. Còn nhiều việc đang đợi mọi người làm kìa.

    Tự dưng cô gọi hết mọi người tới đây là muốn dặn dò chuyện gì sao? Cũng không phải chuyện gì quan trọng, chỉ là ta thấy hộp của ta hơi trống. Mọi ngày các người lấy bao nhiêu thì trả về hết cho ta. Không ai lấy đúng không? Nhị cô nương,

    Cô đúng là nghĩ oan cho chúng nô tỳ rồi. Cô nói xem mọi người đều hầu hạ cô ở viện này, bất kể chuyện to nhỏ gì đều đặt cô lên hàng đầu. Cô là chủ, ai dám lấy đồ của cô chứ? Không sao. Ta đã đoán trước rồi. Mọi người đợi đấy.

    Ta không xử lý được các người nhưng ắt có người khác xử lý được. Lão gia, lão gia. Lão gia. Có chuyện gì? Chỗ nhị cô nương xảy ra chuyện rồi. Ninh nha đầu lại có chuyện gì nữa? Rốt cuộc là chuyện gì? Nhị cô nương nói

    Muốn trừng trị đám hạ nhân trộm đồ. Nó nói vậy thật à? Sao nha đầu này lại thay đổi tính nết, thông minh ra thế? Không phải là tức giận quá mất tỉnh táo đấy chứ? Đi, dẫn ta đi xem. Lão gia… Cư An, e là không tiếp đón cậu chu đáo được.

    Cậu xem, phủ ta xảy ra chuyện dơ bẩn này, ta phải đi xử lý đã. Cậu… Không sao, Khương đại nhân cứ tự nhiên. Được. Được, được. Nào, chúng ta đi. Nhị cô nương, cô đã làm loạn cả buổi rồi, nếu làm lỡ việc để phu nhân trách tội

    Thì mọi người đều khó xử. Đúng đó. Từ khi nào mà Vương ma ma trở nên nhát gan vậy? Bà nhìn đi, người tới rồi kìa. Sao vậy, Ninh nha đầu? Tham kiến phụ thân. Con gái vô dụng, không xử lý được người trong viện, chỉ đành phiền tới cha.

    Con nói gì thế? Có cha ở đây đòi lại công bằng cho con, chuyện gì cũng giải quyết được. Vậy thì tốt ạ. Mời cha ngồi. Được. Vừa nãy ta đã nói rồi, ai lấy đồ của ta thì tốt nhất là đi tìm rồi trả lại sớm,

    Ta có thể xí xóa không tính sổ. Sao thế? Các ngươi câm hết rồi à? Nếu ai dám dối trá trước mặt ta, ta sẽ đánh gãy tay chân rồi bán ra ngoài. Lão gia tha mạng, lão gia. Lão gia tha mạng. Cô nương, nếu cô lấy sổ sách ra

    Đối chất với chúng nô tỳ, có lẽ chúng nô tỳ sẽ tâm phục khẩu phục. Nhưng cô nương còn không biết rõ đồ đạc của mình. Hôm nay cô nói đồ trong hộp thiếu là thiếu, thừa là thừa, đều chỉ dựa vào lời nói của cô nương. Đúng đó. Ý của bà là

    Ta đang lừa các bà? Lão nô không dám nói vậy. Chỉ là chúng nô tỳ đều xuất thân nghèo khó, không có tiền bù vào cho cô. Đúng đó. Xin lão gia giải quyết giúp ạ. Xin lão gia giải quyết cho chúng nô tỳ. Bọn ta bị oan mà.

    Xin lão gia giải quyết, lão gia. Ninh nha đầu, chuyện này là thế nào? Cha, họ đã lường trước con không có chứng cứ nên mới dám đổi trắng thay đen. Các người cho rằng ta không biết rõ đúng không? Đường Nhi, đi lấy sổ sách đi. Có sổ sách thật sao?

    Là cuốn thứ sáu từ trái sang tầng thứ ba từ trên xuống trên giá sách của ta. Đi đi. Sổ sách gì? Không biết. Ngươi biết không? Sổ sách gì? Không biết. Rõ. [Tập thơ năm] Có sổ sách thật kìa. Để ta xem nào. Sinh nhật 18 tuổi của ta,

    Cha tặng một miếng ngọc bội hồng ngọc như ý, một bộ điểm thúy. Cha, cha xem con nhớ có sai không? Để ta xem. Đúng rồi. Còn nữa, Yên thế tử tặng ly sứ trắng gốm Nhữ, một viên dạ minh châu từ nước Đại Thực và cửu liên hoàn khắc từ

    Ngọc dương chi nguyên miếng. Thứ này là nhà quan chế tạo ra, nếu có kẻ nào không có mắt mang đi cầm cố, chỉ e sẽ bị đưa tới quan phủ. Vương ma ma, bà thấy đúng không? Hay lắm. Bây giờ chứng cứ rõ ràng, nếu giờ các ngươi vẫn không chịu nhận…

    Người đâu. Lão gia. Lục soát từng phòng cho ta. Tới khi lục soát ra, ta sẽ trừng trị nghiêm khắc. Rõ. Lão gia tha mạng. Phải làm sao đây? Lão gia tha mạng, lão gia. Lão gia tha tội, lão gia tha tội. Ta nói, ta sẽ nói hết. Đều tại lão nô

    Bị lòng tham che mờ mắt. Lão gia, ta cũng xin khai. Cô nương, xin khai ân. Lão gia, ta khai, ta khai. Ta sai rồi. Cuối cùng cũng chịu nói. Đừng vội, hôm nay có cha ta ở đây, các người từ từ nói từng người một, từng chuyện một.

    Bọn ta khai, bọn ta khai. Bọn ta sẽ khai hết ạ. Ninh nha đầu của ta trưởng thành thật rồi. Lần này cha yên tâm được rồi. Chỉ là sao hôm nay con lại nghĩ ra ý tưởng sổ sách này? Hơn nữa còn nhớ rõ đến vậy. Cha chê cười rồi,

    Con gái đâu có bản lĩnh đấy. Toàn là Yên Lâm dạy con ạ. Lại là tiểu tử đấy. Dù các con có hợp nhau nhưng dù gì cũng lớn rồi, không thể cứ ở cạnh nhau suốt được. Đúng rồi cha ơi, cha định xử lý đám hạ nhân này thế nào ạ?

    Theo con thì nên xử lý thế nào? Theo lẽ thường, con người không phải bậc thánh hiền, khó tránh khỏi sai sót. Họ vốn là hạ nhân trong phủ, suy cho cùng để họ thành ra như vậy là vì con gái quá dung túng họ. Nếu hai bên đều có lỗi,

    Con cũng không muốn chèn ép quá đáng. Ngoài mấy kẻ cãi lại ra, những người khác đều phạt năm gậy, trừ hai tháng tiền công, sau này chỉ cần dốc lòng hầu hạ, không tái phạm thì thôi. Nếu còn tái phạm thì lôi ra tính sổ cả chuyện mới lẫn cũ,

    Bán đi luôn. Cha thấy sao ạ? Sao cha lại nhìn con như vậy? Vốn dĩ ta còn tưởng với tính tình của con, con chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên. Đúng rồi, mấy lời này cũng là Yên thế tử dạy con à? Xem ra phủ Dũng Nghị hầu

    Có người thừa kế rồi. Nếu cha cũng nói thế, vậy chuyện mẹ cấm túc con… – Chuyện này à… – Khương đại nhân. Cư An à? Cậu xem ta kìa. Ta không muốn ngồi yên nên ra ngoài ngắm cảnh, không ngờ Ninh nhị cô nương cũng ở đây. Thất lễ quá.

    Cũng tại ta, Cư An, để cậu phải đợi lâu quá. Ninh nha đầu, con về phòng nghỉ ngơi trước đi. Con nhớ tối phải đi vấn an mẹ đấy. Từ lần gặp trước tới nay đã vài năm rồi, ấn tượng của ta về Ninh nhị cô nương vẫn dừng lại ở năm xưa.

    Hôm nay gặp lại, cô đã trở nên chín chắn, chững chạc hơn. Đúng đấy. Ninh nha đầu, năm xưa con tự vào kinh, đúng lúc ta nghe nói Cư An đi cùng đường nên nhờ cậu ấy đi cùng con, chăm sóc cho con, con có nhớ không? Tại hạ Tạ Nguy

    [Bốn năm trước] từng mang ơn Khương đại nhân, làm phiền rồi. Ninh nha đầu. Sao con bé này lại ngây ra thế nhỉ? Con không được thất lễ trước mặt khách. Không sao, vừa nãy ta thấy Ninh nhị cô nương tính toán ngược xuôi, chắc hẳn đã mệt rồi,

    Cô về phòng nghỉ ngơi sớm cũng tốt. Đúng, đúng, nào, mau dìu tiểu thư về nghỉ trước đi. – Dạ. – Nào, nào, Cư An. Chúng ta đi bên này. Mời tới thư phòng. Nào, nào.