Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió Tập 05 | Phim Tình Cảm Đô Thị Mới Nhất 2023 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió] [Tất cả động vật tham gia trong phim đều được ghi hình dưới sự chỉ đạo an toàn, xin đừng bắt chước.] [Tập 5] Sếp. Người của doanh nghiệp Golden Pin đã đi xem xưởng ly rồi.
Họ nói trong tuần này sẽ hạch toán báo giá rồi gửi cho chúng ta. Còn chuyện này nữa, anh đã nói chuyện này với mẹ anh chưa? Đây không phải chuyện cậu nên quan tâm. Được thôi. Bên này. Tiếc quá. Có gì mà tiếc chứ. Đồ đều ở đây cả,
Mọi người tự chọn đi. Trời ơi, Giang Hồ, bây giờ giày của cô chỉ có vài đôi thế này thôi à? Thế thì cô còn bán gì nữa chứ? Để lại cho mình đi còn không đủ. Bây giờ chỗ cô cũng thảm thật. Bọn tôi nhìn mà buồn quá đi mất. Đúng đấy.
Đôi này đi, gói lại cho tôi. Ba nghìn tệ đủ không? Tôi trả qua WeChat cho. Ba nghìn tệ? Ba nghìn tệ còn không bằng số lẻ của đôi giày này. Cô chủ Giang, tôi rành giá thị trường hơn cô đấy. Không thể nhiều hơn nữa đâu,
Không tin thì cô tự đăng Xianyu bán thử đi. Tôi lấy đôi này nhé. Đôi đó… Tôi không muốn bán đôi giày đó cho lắm. Cô chọn đôi khác được không? Cô không bán giày thì gọi tôi đến đây làm gì? Đùa tôi hả? Không phải. Đôi giày đó
Là bố tôi và nhà thiết kế của Free Unicorn làm riêng cho tôi năm tôi 18 tuổi. Cả thế giới chỉ có một đôi đó. Nhưng tôi cứ muốn lấy đôi này đấy. Tôi không giống ai đó, mặc cả với cô đâu. Đôi này tôi cho cô mười nghìn tệ. Giang Hồ,
Dây giày này khó buộc quá. Cô buộc thử tôi xem nào. Cô đến buộc đi chứ. Cô, một là buộc dây giày cho tôi, hai là tôi sẽ không mua một đôi nào hết. Kể cả họ cũng vậy. Vương Lam, trước đây đều là chị em với nhau, cô… Dũng khí
Cho Văn Thiện ăn tát trong buổi đấu giá của cô đâu mất rồi? ♫Anh nói khi gió nổi lên♫ ♫Em hãy nhắm mắt lại♫ ♫Trong không khí hoà quyện♫ ♫Nuối tiếc và hoài niệm♫ ♫Lời tuyên bố ngây thơ♫ ♫Cùng tình tiết cháy bỏng♫ ♫Chỉ còn lại tâm nguyện đã sang trang♫
♫Chỉ còn lại dấu chấm tạm dừng♫ ♫Tựa như một đòn bẩy♫ ♫Rung chuyển dòng thời gian♫ ♫Hồi tưởng khi đang đếm ngược♫ ♫Từng chút một♫ ♫Mùa hè em cùng anh mạo hiểm♫ ♫Không được tính là một mùa♫ ♫Mà là một lần trái tim nở hoa♫ ♫Kiên định, rực rỡ và lặng lẽ♫
♫Úa tàn♫ ♫Anh nói thế giới này♫ ♫Có ngày âm u, cũng có ngày hửng nắng♫ ♫Gương mặt anh sáng ngời♫ ♫Như mặt trời bé nhỏ nhưng ngày càng xa vời♫ ♫Vẫy tay chào tạm biệt♫ ♫Không chỉ tạm biệt quãng thời gian nào đó♫
♫Mà còn cả tuổi trẻ và chàng thiếu niên của em♫ ♫Em và thế giới này♫ ♫Ngày ấy hòa giải, để rồi lúc này yêu cuồng nhiệt♫ ♫Vì em đưa đầu ngón tay♫ ♫Đuổi theo cơn gió và nụ cười của anh♫ ♫Đợi khi cơn gió hé mở nỗi niềm chất chứa trong lòng em♫
♫Em mới biết yêu say đắm lần đầu♫ ♫Đã phải tạm biệt♫ [Một nghìn mét vuông, vệ sinh siêu cẩn thận từ trong ra ngoài] Tao nói cho mày biết, ở cái thời đại này, nhan sắc rất quan trọng đấy. Xem mày bẩn chưa kìa. Đi. Lại đây. Nào.
♫Chàng thiếu niên mang theo cơn gió chạy về phía em♫ ♫Chỉ để theo kịp♫ ♫Đến bên em♫ ♫Cớ sao khi ngoảnh lại em lại thấy♫ ♫Chỉ còn lại lá rụng♫ ♫Lẻ loi lượn vòng giữa không trung♫ ♫Như lá thư chưa đề tên♫ ♫Lạc mất địa điểm♫ ♫Em chỉ đành viết mãi♫
♫Chậm rãi, da diết và lặng lẽ♫ ♫Viết mãi♫ ♫Anh nói thế giới này♫ ♫Có ngày âm u, cũng có ngày hửng nắng♫ ♫Gương mặt anh sáng ngời♫ ♫Như mặt trời bé nhỏ nhưng ngày càng xa vời♫ ♫Vẫy tay chào tạm biệt♫ ♫Không chỉ tạm biệt quãng thời gian nào đó♫
♫Mà còn cả tuổi trẻ và chàng thiếu niên của em♫ ♫Em và thế giới này♫ ♫Ngày ấy hòa giải, để rồi lúc này yêu cuồng nhiệt♫ ♫Vì em đưa đầu ngón tay♫ ♫Đuổi theo cơn gió và nụ cười của anh♫ ♫Vẫy tay chào tạm biệt♫ Boss.
♫Không chỉ tạm biệt quãng thời gian nào đó♫ ♫Mà còn cả tuổi trẻ và chàng thiếu niên của em♫ Muốn ăn không? ♫Em và thế giới này♫ ♫Ngày ấy hòa giải, để rồi lúc này yêu cuồng nhiệt♫ Cho này. ♫Vì em đưa đầu ngón tay♫
♫Đuổi theo cơn gió và nụ cười của anh♫ ♫Đợi khi cơn gió hé mở nỗi niềm chất chứa trong lòng em♫ ♫Em mới biết yêu say đắm lần đầu♫ ♫Đã phải tạm biệt♫ Đến rồi à? Mới sáng sớm, bọn chú vừa thấy hành lý ở đây mà người đi đâu mất
Là biết ngay cháu đến. Mấy anh em bọn chú đã thu xếp phòng ở trên cho cháu rồi. Nhà vệ sinh cũng đã dọn dẹp sạch sẽ rồi. Hay là cháu đi xem thử đi. Vâng. Nào, đi thôi. Mời, mời. Lại đây, lại đây, lại đây. Lại đây. Xem thử đi.
Để chiều chú bảo con trai chú lắp thêm cái vòi hoa sen nữa là đủ bộ. Còn nữa, đây là chìa khóa nhà vệ sinh. Đây, cầm lấy. Chỉ có một chìa thôi. Sau này, một mình cháu dùng chỗ này. Về sau cần gì, thiếu gì, cần dọn dẹp gì
Thì chỉ cần nói một câu, đừng khách sáo làm gì. Không biết bọn chú có thể ở lại đây bao lâu. Nhưng ở đây ngày nào thì sẽ thay ông ngoại và mẹ cháu chăm sóc cháu thật tốt. Đúng vậy. Cảm ơn ạ. Mình lên tầng xem thế nào nhé? Vâng.
Nào, đi thôi. Đây, cháu xem đi. Đấy, chỉ được thế này thôi. Để cháu phải chịu khổ rồi. Được rồi, cháu cứ nghỉ đi. Bọn chú xuống dưới làm việc đây. Có chuyện gì cứ gọi nhé. Có chuyện gì cứ nói. Đi thôi. Đi thôi, đi thôi. Được rồi. Đi nhé. Đi thôi.
Boss. Boss lại đây. Lại đây. Boss, lại đây. Lại đây. Sau này nhà mày chính là nhà tao, chúng ta sẽ sống cùng nhau đấy. Sao thím lại đến đây? Cháu đưa người ta đi xem nhà máy rồi à? Đâu phải cháu không biết nhà máy đó là mạng sống của mẹ cháu.
Với sức khỏe của mẹ cháu, nếu tiếp tục làm ở nhà máy thì mới mất mạng. Đâu phải thím không biết tháng nào bà ấy cũng tự bỏ tiền ra để bù vào cho nhà máy. Thím nói xem bà ấy có cần phải tiếp tục làm vậy không? Cháu đừng nói với thím
Là cháu không biết nguyên nhân nhé? Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. A lô mẹ ạ. Được, con biết rồi. Vâng. Chị. Mẹ. Con đứng đó cho mẹ. Hay là ngồi xuống nói chuyện đi. Em qua đây ngồi, để nó đứng đấy giải thích cho chị. Mẹ hỏi con,
Con đã biết sai chưa? Mẹ, mẹ có biết tại sao con lại học tài chính không? Sao lại không biết được chứ? Dùng công cụ tài chính để giúp đỡ doanh nghiệp. Không. Mục đích của tài chính chưa bao giờ là giúp đỡ cho sự phát triển của doanh nghiệp. Thằng bé này.
Em cứ để cho nó nói hết. Mục đích của tài chính là làm cho những doanh nghiệp hiệu suất thấp tự thanh lý, phá sản. Dù là trước đây làm mua bán sáp nhập, hay vào Bảo Hưng như bây giờ thì con đều làm việc với mục đích này.
Nếu như để cho bố con nghe được những lời con vừa nói… Nếu như bố nghe được, ông ấy cũng sẽ đồng ý với quan điểm của con. Giữ cái tốt, loại cái kém, kết thúc những thứ nên kết thúc. Như vậy không chỉ tránh xảy ra bi kịch,
Mà còn giúp đôi bên cùng có lợi. Con nói cái gì? Con nhắc lại những lời con vừa nói một lần nữa cho mẹ nghe. Đừng nói nữa. Nếu năm xưa mẹ đồng ý sáp nhập thì Từ Phong sẽ có tiền để thay thiết bị mới. Trận hỏa hoạn
Do thiết bị quá cũ đó cũng sẽ không xảy ra. Cháu không thể nói như vậy được. Con! Chị à, chị à. Đến bây giờ con vẫn còn trách mẹ. Con không trách mẹ, nhưng con cũng sẽ không thay đổi điều mà con cho là đúng. Anh cút đi cho tôi!
Thôi, thôi, thôi. Chị à, chị à. Nào, nào, nào. Ngồi xuống. Thôi mà. Chị ơi, chị ơi. Nào, nào, nào. Ngồi đi, ngồi đi. Chị tức giận với thằng bé làm gì chứ? Tức chết mất. Em nghe nó nói gì chưa? Định ở đây à? Cô tìm tôi có việc gì?
Làm nốt ông việc cuối cùng của giám đốc tài chính Free Unicorn. Bố cháu để lại chỗ cô một khoản sổ sách, toàn là tiền ông ấy cho bạn bè vay dưới danh nghĩa cá nhân. Nếu cộng tất cả lại, không tính lãi thì cũng được hơn năm triệu tệ,
Có thể tạm thời giúp cháu giảm bớt áp lực tài chính khi thuê nhà máy. Đi đòi thử đi. Giấy nợ đâu? Nếu có, cô đã chẳng nói là đi đòi thử. Sếp Diệp đang họp, xin lỗi cô. Được, cảm ơn. Tôi và bố cô chưa từng vay mượn qua lại.
Anh đang ở đâu? Chúng ta gặp nhau đi. Anh bảo tôi đợi anh ở đâu cơ? Sao cô lại vào đây? Tôi bảo cô đợi tôi ở quán cà phê dưới sảnh cơ mà. Tôi có thẻ hội viên ở đây. Hơn nữa tôi cũng không có nhiều thời gian để đợi anh.
Nói đi. Cho tôi thêm mười ngày. Được. Cô định thuê nhà máy tiếp tục vận hành Đằng Nhạc à? Chuyện này không cần anh lo. Xem ra cô vẫn chưa hiểu rõ sau khi tiếp nhận Đằng Nhạc cô sẽ gặp phải vấn đề gì. Hiện giờ nhờ việc bán đấu giá,
Đằng Nhạc gần như đã trả được hết nợ, giữ lại được mấy chục công nhân và 20 nghìn đôi giày hàng tồn kho chưa bán ra được. Anh biết rõ quá nhỉ? Đầu tư giống như đi máy bay vậy. Cho dù bay cao đến đâu, nhiều cảm xúc đến mấy,
Quan trọng nhất vẫn là tiếp đất an toàn. Nếu cô muốn mau chóng thoát khỏi khó khăn trước mắt thì có hai cách. Thứ nhất, bán sang tay Đằng Nhạc. Chuyện này tôi có thể giúp cô, biết đâu còn thu được chút lãi đấy. Từ Tư, anh thấy tôi rảnh lắm à?
Mua xong rồi lại bán, hành nhau hay gì? Thứ hai, sa thải toàn bộ công nhân, giữ lại thương hiệu, tìm nhà máy sản xuất thuê, cùng lắm chỉ cần một phòng làm việc. Bọn họ đã làm việc ở Đằng Nhạc ba bốn mươi năm, tôi không thể làm vậy được.
Việc này so với Trương Văn Thiện mua lại Đằng Nhạc… Không có nhà máy sản xuất thuê nào đồng ý tiếp nhận cả công nhân. Tôi chưa từng nghĩ đến việc thuê nhà máy sản xuất. Nhưng vấn đề là cô vừa không có tiền, vừa không có nhà máy.
Cho dù tôi cho cô thêm thời gian thì mười ngày sau, cô vẫn sẽ ra đầu đường xó chợ ở. Tôi đã nói là không cần anh lo. Chuyện của Đằng Nhạc tự tôi sẽ xử lý ổn thỏa. Giang Hồ, tôi coi cô là bạn, nên mới nói với cô những điều này.
Nhưng hình như đối với cô, chiếc phi thuyền cũ kỹ tên là Đằng Nhạc mà cô đang lái rơi xuống hay hạ cánh cũng chẳng mấy quan trọng. Giang Hồ vẫn muốn tiếp tục vận hành nhà máy Đằng Nhạc, với giữ lại các công nhân cũ cùng làm với mình á? Trời đất,
Cô ấy đúng là tự đào hố chôn mình, khởi nghiệp kiểu tự sát. Mười ngày sau, kết thúc vụ Đằng Nhạc đi. Sếp ơi, sếp ơi! [Quán Trường Lạc] [Tây Hành Ký] Sếp à, cậu xem thử đi, sau này chúng ta làm như vậy có ổn không? Sếp ơi. Cái… Cái… cái… cái…
Cái người kia đến trả tiền kìa. Tôi đã đối chiếu xong hết các khoản tiền rồi. Vậy tiền đâu? Có mang đến không? Bây giờ tôi không có tiền. Cô đùa tôi à? Quịt nợ mà còn ngang nhiên vậy sao? Trước đây bố tôi từng cho vay tiền cá nhân.
Nếu như anh có thể đòi giúp tôi, dù có là bao nhiêu thì tôi cũng sẽ trả tiền cho bạn của anh trước. Trông tôi giống tên ngốc lắm à? Cô nợ tiền bạn tôi, mà còn muốn tôi làm việc cho cô ư?
Đây là cách duy nhất để anh đòi được số tiền cho Đằng Nhạc vay. Uy hiếp tôi hả? Nói là đàm phán thì phù hợp hơn. Cô nghĩ là tôi hết cách với cô, đúng không? Tóm lại tôi nói cho anh biết, đây là cách tốt nhất. Anh tự suy nghĩ đi.
Cô có giữ lời không? Anh nói xem? Vậy chúng ta thỏa thuận, đòi được bao nhiêu tiền thì trả cho bạn tôi trước. Cứ chốt thế đi. Không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn. Điều quan trọng là phải biết cân bằng.
Không học cách bắn một mũi tên trúng hai đích thì sao ngạo nghễ chốn giang hồ được? Cậu nói vào vấn đề đi. Cô Giang Hồ này ghê gớm thật, sai bảo được sếp của bọn mình luôn. Đây gọi là sếp lớn ra tay, gừng càng già càng cay, già nhưng vững chí,
Già… …dặn chín chắn. [Tiểu Ngũ, anh em tốt của Dương Giản] Nếu sếp nghe được sẽ đánh cho cậu một trận tơi bời. Các cậu nghĩ đơn giản quá. Anh nghi ngờ tôi à? Không phải nghi ngờ cậu. Vậy sao nghi ngờ tôi? Tôi cũng không nghi ngờ cậu.
Tôi nghi ngờ những người đó. Thời buổi này, con nợ mới là cửa trên. Các cậu nghĩ xem có đúng không? Lên làm cửa trên được chắc chắn là có chiêu trò riêng. Theo tôi thấy, xét cho cùng cũng chỉ bốn chữ thôi. Cho vay chút tiền? Mặt dày trơ trẽn.
Nể tình chú và bố cháu là bạn bè, sau này đến chỗ chú ăn cơm, chú giảm 15% cho. Ngày xưa bố tôi không cho chú phiếu ưu đãi của Free Unicorn, mà là 100 nghìn tệ tiền tươi thóc thật, còn nghĩ đến thể diện của chú
Nên không viết cả giấy nợ đấy. Cô có nói thế nào thì tôi cũng không có tiền đâu. Tình anh em cảm lạnh à? Thế thì dễ xử lý thôi. Qua đây xem thử đi, treo ở đâu đây hả? Cậu làm gì đó? Treo ở đây đi. Cậu làm gì đó?
Cậu mau cất đi. Cậu mau cất đi. Cậu đừng có phá rối ở đây. Khách bị cậu dọa cho chạy hết rồi. Thế thì đóng cửa đi. Dù sao năm xưa nếu sếp Giang không cho ông vay tiền thì ông cũng phải đóng cửa. Hôm nay cháu gặp khó khăn
Mà nghĩ đến chú thế này làm chú thấy rất vui. Thật đấy. Cũng coi như cho chú cơ hội để báo đáp bố cháu. Tiểu Lưu. Có. Qua đây một lát. Sếp Vương, ông đúng là uy tín. Gọi chú thôi. Cảm ơn chú Vương. Rút hết tiền trong tài khoản
Đưa cho cháu gái tôi. Hôm qua trả lãi vay ngân hàng xong, trong tài khoản chỉ còn lại 8.600 tệ thôi ạ. Ông xem. Sao lại có người như vậy chứ? Nếu kẹt quá thì ngày nào tôi cũng dẫn người đến đây, đàm đạo triết lý nhân sinh
Với ông chủ của bọn họ. Anh nói gì đó nghe đàng hoàng hơn được không? Làm việc quang minh chính đại chút được không? Quang minh chính đại có ích gì không? Mấy bữa nay bị lạnh nhạt chưa đủ à? Xin lỗi. Không ngờ cô còn biết xin lỗi.
Tôi đây là xin lỗi trước, cúi đầu sau. Cũng không ngờ cô lại nghiêm túc như vậy. Nghiêm túc gì? Vốn dĩ tôi tưởng cô giả vờ không có tiền trả nợ để tỏ ra thê thảm. Thấy tôi thê thảm thật, anh vui lắm đúng không? Tôi lại càng không ngờ
Tiểu thư nhà giàu như cô lại chạy gãy cả giày cao gót vì để trả tiền cho bọn tôi. Tôi không đi đòi nợ được thật, tôi không làm được thật. Không sao, để tôi làm cho. Vẫn còn món nợ lớn nhất đấy còn gì? Tên đó đã trốn cô mấy ngày rồi,
Chắc chắn sẽ đòi được. Lão Dương. Sao thế? Lão Dương? Xưng hô này nghe mới đấy. Vào vấn đề đi. Là thế này, rẽ ở phía trước là Club C. Người chúng ta cần tìm bây giờ đang ở đó ăn cơm với người khác. Là sao? Anh muốn vào Club C
Để đòi nợ à? Không ổn đâu nhỉ? Có gì mà không ổn? Thế thì cô không hiểu rồi. Chính vì đang ở những nơi thế này, nên người ta sẽ dễ bị bọn mình bắt thóp hơn để giữ thể diện. Bét nhất cũng đòi được tiền lãi về cho cô. Được. Đi thôi.
Đợi đã. Bây giờ có một vấn đề. Club C này chỉ cho hội viên vào thôi. Tôi nghĩ ra cách rồi. Lát nữa hai chúng ta sẽ đi từ cửa sau… Tôi là hội viên. Đi thôi. Thế thì ngon lành rồi. Mời đi bên này. Rượu đắt nhất ở chỗ này là gì?
Romanée Conti. Gì… gì cơ? Bao nhiêu tiền một chai? Hơn 100 nghìn tệ. Phục vụ, cái rượu Ti gì mà cô ấy nói đấy. Romanée Conti. Đúng rồi. Lấy cho tôi mười chai đó mang vào phòng VIP. Tháng này chúng tôi không nhập được nhiều hàng, hôm nay mỗi bàn
Chỉ được gọi một chai thôi. Được. Vậy… vậy một chai đi. Tính đến hết quý trước, lượng người dùng đã tăng… Ai đấy? Không gõ cửa đã xông vào à? Là ai đâu? Sếp Lý đúng không? Lớn tuổi rồi, trí nhớ cũng không tốt. Xem xem đây là ai. Không quen nữa à?
Chủ nợ Giang Kỳ Thắng. Tôi giúp ông nhớ lại nhé. Nào. Cạn ly. Nào. Ước đi. Tôi hát chúc mừng sinh nhật cho ông nhé. Ước iếc cái gì? Nói cho cậu biết, tôi phải báo công an. Được thôi. Vậy ông báo đi. Hồi còn sống,
Bố tôi Giang Kỳ Thắng đã cho ông mượn ba triệu. Nợ tiền phải trả là chuyện đương nhiên, dù công an đến đây tôi cũng sẽ nói thế. Sếp Lý, ông ra ngoài khởi nghiệp thì nên có chút lương tâm và chữ tín. Sếp Từ, không ngờ Bảo Hưng các anh
Lại có hứng thú với loại công ty khởi nghiệp quịt nợ này. Anh không sợ tiền đầu tư đổ sông đổ bể hết sao? Cô… cô nói linh tinh gì thế? Cô ta đang vu khống. Không ngờ cô Giang vẫn ngang ngược như thế. Cô lấy bằng chứng mượn tiền ra
Thì có tác dụng hơn là nổi nóng đấy. Dù tới đồn công an hay kiện ra tòa thì ai cũng không giở trò được, nhỉ? Đúng thế. Lấy chứng cứ ra đây, không thì tôi sẽ kiện cô tội vu khống. Thưa anh, đây là Romanée Conti mà anh gọi.
Đưa tôi, đưa tôi, của tôi. Các cậu phục vụ kiểu gì thế? Hạng người nào cũng tùy tiện vào được à? Chúng tôi chịu thiệt một chút. Chai rượu này coi như là khoản lãi cho số tiền ông đã vay khi trước. Chai rượu này sếp Lý gọi nhé. Chúng ta đi thôi.
Cậu… Cậu ăn cướp à? Tôi không gọi chai rượu đó. Các cậu mang rượu lên lung tung gì đấy? Tôi nói cậu nghe, tôi không thanh toán. Chốn quỷ quái gì mà lắm quy định thế, bán mỗi một chai. Nếu mà có 20 chai thì trả xong nợ rồi. Chai rượu này
Tôi sẽ nhờ bạn bán tháo cho. Cô cứ coi như là lấy lãi trước đi. Không cần lo. Tên họ Lý kia không chạy đi đâu được. Tôi đi đòi thêm mấy lần nữa để đòi lãi về là đủ tiền gốc ấy mà. Đi, đi nào. Tới quán của tôi đi.
Tôi mời cô ăn hoành thánh, uống rượu. Gọi là gì ấy nhỉ? Nhậu với hoành thánh, càng nhậu càng chất. Không cần đâu, cảm ơn. Tôi muốn yên tĩnh một mình. Được. Tôi bảo chứ bây giờ các cậu làm ăn kiểu gì thế? Phục vụ cái kiểu này, loại người gì
Cũng cho vào tự tiện. Xin lỗi, xin lỗi. Là sơ suất của khách sạn chúng tôi. Thành thật xin lỗi. Thành thật xin lỗi. Xin lỗi? Sau này mà còn như thế là tôi không đến đây nữa đâu. Xin lỗi, xin lỗi ạ. Sếp Từ, xin lỗi, xin lỗi nhé.
Để cậu chê cười rồi. Nói chứ, bây giờ đúng là loại người gì cũng có. Không bằng chứng gì mà dám đến tận nơi ăn vạ. Sếp Lý, trên báo cáo tài vụ mà các ông cung cấp đúng là có một khoản đầu tư ba triệu không rõ nguồn gốc. Đó…
Đó là khoản tiền… Không liên quan đến tôi. Trước mắt dự án Nhóm Nhảy Nhỏ có lượng người dùng tăng trưởng tốt, mô hình lợi nhuận cũng dần rõ ràng hơn. Tuy nhiên, Bảo Hưng chúng tôi cũng rất quan tâm đến thương hiệu cá nhân của người sáng lập.
Để danh dự cá nhân ảnh hưởng tới dự án thì không ổn, đúng không? Xử lý vấn đề nợ nần cho xong xuôi đã, thì sự phát triển về sau mới được đảm bảo hơn. Anh nói phải không? Được. Được. Tôi còn có việc, đi trước đây. Không cần tiễn đâu.
Sếp… sếp Từ. Đúng rồi, nhớ thanh toán chai rượu vang lúc nãy luôn nhé. [Công ty giày Đằng Nhạc] Chú Trương, sao chú còn chưa về nhà? Là vì mấy hôm nay chú thấy cháu cứ chạy đôn chạy đáo, mà không có xe cộ đi lại cho thuận tiện. Bọn chú
Thuê một chiếc xe máy điện cho cháu rồi. Có chuyện gì gấp còn đến kịp, cháu nhỉ? Nào. Xe để ở trong sân ấy. Cầm lấy, đi xem đi. Cầm lấy. Cháu đi xem xe đây ạ. Boss, tránh ra. Tránh ra. Tránh ra, tránh ra. Tránh ra.