Sinh Mệnh Thân Yêu Tập 04 | Điều gì xảy ra với bác sĩ nam ở sản phụ khoa | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Sinh Mệnh Thân Yêu] [Tập 4] Chồng này, em mới mang thai hơn 50 ngày mà em vừa mệt, vừa buồn ngủ. Anh bảo mấy thai phụ kia mang thai lâu như vậy, sao họ chịu được vậy? Từ lúc mang thai tới lúc sinh,

    Chỉ là giai đoạn đầu tiên. Quãng đường sau này còn dài. Bây giờ em không quan tâm được nhiều tới vậy. Em chỉ muốn bình an, thuận lợi sinh con em ra. Anh đọc tài liệu gì thế? Lại sắp xuất bản sách à? Không, đọc bừa thôi.

    Trần Bình này cũng thật đáng thương, hai đứa con trước của cô ấy đều sinh ra rồi, nhưng lại tự nhiên mất, trong lòng cô ấy phải khó chịu biết mấy. Nếu đứa con này của cô ấy lại xảy ra vấn đề gì, thì đừng nói là cô ấy,

    Ngay cả em cũng buồn chết mất. Không được. Ngày mai em nhất định phải thuyết phục họ đi làm xét nghiệm gen vợ chồng. Phải. Sao anh không hề quan tâm thế? Anh không muốn cứu đứa trẻ đó sao? Đừng nghĩ lung tung nữa. Mau ngủ đi. Con à,

    Mẹ nhất định phải cứu sống đứa trẻ đó. Ở đây phải không? Ở đây, nhức lắm. Cố nhịn đi, sắp dỡ hàng rồi. Chồng này, ban nãy chủ nhiệm Hoàng đi buồng, chúng ta không nói thật với người ta, trong lòng em rất sợ, có phải là nên nói hết tình hình

    Với người ta không? Còn nữa, xét nghiệm gen mà họ nói có phải chúng ta cũng nên làm không? Chuyện này anh đã bàn với mẹ rồi. Nhưng hai lần trước, lúc đứa trẻ ra đời, điểm đánh giá đều rất cao, nếu đứa trẻ có vấn đề

    Thì không thể không tra ra được. Nhưng nếu em nói với bác sĩ em từng sảy thai, chắc chắn bác sĩ sẽ nói em vốn sảy thai theo thói quen, đến lúc đó đứa trẻ có vấn đề, họ sẽ đổ hết lên đầu em. Em quên lần trước

    Vì sao mẹ làm ầm ĩ rồi sao? Chẳng phải là vì bác sĩ khẳng định em sảy thai quen dạ đứa trẻ vốn không giữ được sao? Nhưng đây chẳng phải là Thịnh Tế sao? Chúng ta bỏ ra nhiều tiền như thế, ở trong thành phố suốt mấy tháng,

    Chẳng phải là vì tin tưởng Thịnh Tế sao? Anh đã đến rồi, lại không chịu nói thật với bác sĩ, vậy chẳng phải là uổng công đến sao? Nói rất đúng. Đây là chuyện nhà chúng tôi. Vận mệnh của mình, mình phải tự nắm giữ. Có vài người làm việc xấu

    Cứ thích đặt gia đình lên phía trước, chẳng hạn như ép buộc phụ nữ, bạo lực gia đình, đều nói là chuyện nhà mình, nhưng nếu người trong nhà xảy ra chuyện thì lại đổ hết trách nhiệm ra ngoài. Bác sĩ có lỗi, bệnh viện cũng có lỗi,

    Vấn đề của mình lại làm như không thấy. Đúng là trời lớn, đất lớn, người như mấy người là lớn nhất. Tôi nói không lại cô. Nhưng nếu đều giống như cô, có nhà mà như không có nhà, có chồng mà như không có chồng, thì xã hội sẽ thành ra thế nào?

    Xã hội sẽ trở nên tốt hơn. Mang đồ đến rồi chứ? Mang đến rồi. Dự án tiến triển thế nào rồi? Cũng coi như thuận lợi. Chỉ là hôm nay chị không đến, mấy ông chủ kia có vẻ không được vui lắm, nói là lãnh đạo cấp cao

    Của công ty họ đều đến, chúng ta lại chỉ có lãnh đạo tầm trung, có vẻ không tôn trọng họ lắm. Cậu không nói với họ là tôi đang nằm viện sao? Tôi nói rồi, nhưng họ chỉ nói ngoài miệng, đến lúc mở cuộc họp đàm phán, họ lại hét giá,

    Đòi hỏi rất nhiều, cuối cùng thật sự không còn cách nào nữa, chủ tịch phải đích thân ra mặt, chuyện này mới có thể khá hơn một chút. Được rồi. Không còn chuyện gì thì về đi. Vâng thưa sếp Viên. Hôm nay cảm thấy thế nào? Ổn lắm.

    Tôi cũng cảm thấy rất ổn, chỉ là hơi nhức eo. Không sao đâu. Lát nữa bác sĩ sẽ qua kiểm tra, tôi đo nhiệt độ cho cô trước đã. Bình thường. Cũng bình thường. Vậy các cô cứ nghỉ ngơi đi. Đây là cái gì thế? Insulin à? Không phải.

    Không phải là heroin chứ? Đừng nói linh tinh. Đây là thuốc giục sinh. Cô tự tiêm thuốc giục sinh cho mình à? Làm vậy không được đâu. Nếu tôi còn ở đây thêm ba, bốn ngày, có cơn gò tử cung thì còn được, nếu không có, thì cuối cùng

    Họ vẫn phải tiêm cho tôi thôi. Hoàn toàn là lãng phí thời gian. Nên tôi đã lấy một ít từ chỗ bệnh viện tư nhân. Tôi tự tiêm cho mình trước, đợi có cơn gò tử cung thì họ buộc phải đỡ đẻ cho tôi. Cô làm vậy liệu có nguy hiểm không?

    Liều lượng bên kia đã nói rất rõ ràng, sẽ không nguy hiểm đâu. Nhìn thấy chưa? Đây gọi là vận mệnh của mình, tự mình nắm bắt. Cô ấy điên rồi, đừng học theo cô ấy. Nào. Không phải cho mình thuốc giả đấy chứ? Sao chẳng có phản ứng gì?

    Cô vẫn chưa có động tĩnh gì à? Vẫn chưa. Tên khốn này nhất định sợ xảy ra chuyện, nên đã cho tôi thuốc giả. Chẳng phải cô quen chủ nhiệm đó sao? Hay là lại đi tìm thử xem. Chồng tôi và chủ nhiệm Điền là bạn, nhưng chủ nhiệm Điền kia

    Bảo tôi nghe lời bác sĩ tuyến một. Vậy là cô thật sự có chồng à? Tất nhiên là có rồi. Vậy sao anh ấy chưa bao giờ đến? Tôi khỏe mạnh thế này, không cần anh ấy ở bên cạnh. Lúc chúng tôi kết hôn đã giao hẹn với nhau

    Không thể vì chuyện vụn vặt trong nhà mà ảnh hưởng đến việc phát triển sự nghiệp. Tôi ở viện hai ngày nay, công ty anh ấy đúng lúc bị thu mua và sáp nhập, mức giá vô cùng tốt. Lúc này, nếu anh ấy ở bên tôi, không đi đàm phán

    Thì nhất định sẽ bỏ lỡ thời cơ tốt nhất. Thấu hiểu cho nhau, ủng hộ lẫn nhau, vậy mới là quan hệ hôn nhân đôi bên đều có lợi. Quan hệ hôn nhân truyền thống như các cô không hợp với tôi. Nhưng đây đâu phải là chuyện vụn vặt trong nhà.

    Đây là sinh con đấy. Sinh con thì làm sao? Đau quá. Cô đau đẻ rồi à? Không được rồi, đau quá, đau quá. Tôi gọi bác sĩ cho cô nhé. Đau, đau chết mất. Cô không sao chứ? Đau chết mất. Làm sao thế? Cô ấy đau bụng. Đau.

    Cuối cùng đã đau bụng rồi sao? Nào. Cẩn thận. Cô ấy tự tiêm thuốc giục sinh. – Cô đừng nói. – Cái gì? Chẳng phải cô nói là phải nói thật với bác sĩ sao? Cô lấy đâu ra thuốc giục sinh? Cô ấy nói là lấy ở bệnh viện tư nhân. Làm bừa.

    Khi nào cô nói thật với bác sĩ chứ? Xe đến rồi. Đau chết mất. Dậy đi. Từ từ thôi. Đau chết mất. Cẩn thận. Nằm thẳng nào. Đến phòng phẫu thuật. Đau chết mất thôi. Con à, sao bây giờ con lại đòi ra, mẹ vẫn chưa nói thật với bác sĩ mà.

    Tôi không muốn đẻ mổ, tôi muốn đẻ tự nhiên. Cô co thắt tử cung quá độ đã dẫn đến triệu chứng vỡ tử cung, nên không thể đẻ tự nhiên được. Không thể nào. Tôi tiêm đúng liều mà. Ai bảo cô tiêm thuốc giục sinh vào cơ bắp, cô đúng là điên rồi.

    Tình hình bây giờ của cô buộc phải lập tức làm phẫu thuật. Chồng cô đã ký giấy đồng ý phẫu thuật. Bây giờ sẽ gây tê cho cô. Không. Rặn đi nào. Rặn đi. Phải, tốt. Rặn đi. Hít thở. Dựa vào cơn gò tử cung, phải rặn có quy luật. Nào.

    Không sao, chúng ta làm lại lần nữa. Lại lần nữa nào. Rặn đi. – Rặn đi. – Chúng tôi không đẻ thường. Bác sĩ, tuyệt đối không thể đẻ thường, đứa bé sẽ bị ép chết mất. Phòng sinh chúng tôi quy định chỉ một người thân được vào, phiền anh nói với cô

    Bảo cô đợi ở bên ngoài. Mẹ, mẹ mau ra ngoài đi, đừng làm ồn ở đây nữa. Con trai, con nói với bác sĩ thật sự không thể đẻ thường. Lần này nếu đứa trẻ còn không sống được, thì bộ xương già này cũng không sống nổi nữa. Con biết rồi, mẹ.

    Lát nữa con sẽ nói với bác sĩ. Không sao đâu, không sao đâu. Mau nói với bác sĩ đi. Xin lỗi bác sĩ. Mẹ chồng tôi lo lắng quá. Bình thường thai nhi trong trạng thái ổn định, cô lại đẻ thường, sẽ không cần bác sĩ sơ sinh có mặt. Thế nhưng,

    Tôi thấy các cô quá lo lắng, nên mới gọi chồng tôi đến đây. Cô yên tâm, anh ấy đã cứu sống rất nhiều đứa trẻ, nhất định sẽ cố hết sức cứu con của cô. Chúng ta làm lại lần nữa được không? Làm sao thế? Đau quá à?

    Cô đừng lãng phí sức lực vào việc khóc. Xin lỗi bác sĩ Ngô. Cô tốt bụng như vậy, một lòng muốn cứu con của tôi. Thật ra tôi không chỉ mất hai đứa con sau hai lần sinh nở, tôi còn từng sảy thai hai lần nhưng tôi không nói với cô.

    Nếu là bệnh do gen thì… e là không chỉ có hai đứa trẻ chết yểu đâu. Cũng có khả năng thường xuyên bị sảy thai. Chồng. Anh biết rồi. Em bảo họ mang thùng giữ nhiệt lại đây. Được rồi, ra rồi. Đừng lo. Ba cân hai. Bác sĩ, sao rồi?

    Chúc mừng anh, là một bé trai, nặng 3,2kg. Bây giờ chúng tôi nghi ngờ bé có khả năng mắc bệnh dấu ấn gen, thế nên phải đưa bé đi đến khoa sơ sinh quan sát một thời gian. Không cần đâu. Không phải nó vẫn khóc rất khỏe đấy sao?

    Cái gì gọi là không cần? Chính vì trước đây anh không chịu đi kiểm tra gen nên mới để vợ anh chịu khổ bao nhiêu lần. Bây giờ tôi nói gì thì là cái đó. Anh câm miệng cho tôi. Đi. Bác sĩ, tôi cầu xin cô, cô cứu con tôi với.

    Vợ à, em tỉnh rồi à? Con sao rồi? Anh thật sự sợ em tỉnh lại, câu đầu tiên là hỏi công ty sao rồi. Yên tâm đi. Con rất khỏe mạnh. Trông bụ bẫm lắm. Đâu phải là em không yêu con. Công ty… Chủ tịch của các em

    Gọi điện thoại cho anh rồi. Ông ấy nói sẽ để phó tổng giám đốc kiêm công việc của em, để em yên tâm dưỡng bệnh. Tên đó đang nhăm nhe vị trí này. Cố gắng gần một năm rồi mà vẫn để mất vị trí đó. Nhưng chủ tịch của em cũng nói

    Đợi em xuất viện, qua tháng ở cữ, sức khỏe hồi phục rồi sẽ cho em đi khai thác thị trường nước ngoài. Không phải em vẫn luôn muốn ra nước ngoài để làm việc sao? Thật không? Thật. Ông ấy nói là vị trí này vẫn luôn để dành cho em,

    Bảo em cứ yên tâm. Vậy anh… Anh phải làm sao? Anh à? Anh đi cùng em. Bây giờ không phải anh đã bán công ty rồi sao? Bây giờ anh có nhiều thời gian lắm. Nếu em cảm thấy theo đuổi sự nghiệp là niềm hạnh phúc lớn nhất của em,

    Anh đã nghĩ rồi, anh đồng ý ở nhà trông con, cho dù làm một người đàn ông ăn bám. Nhưng đến lúc đó nếu anh làm không tốt, em đừng chê anh nhé. Em có thể cho con bú được không? Bác sĩ nói bây giờ chưa thể cho con bú mẹ được.

    Vợ à, vẫn còn một chuyện rất tệ nữa, anh phải nói với em. Do em dùng thuốc giục sinh quá liều, tử cung co thắt quá mạnh dẫn đến bị rách, xuất huyết khá nghiêm trọng. Để cứu mạng em, bác sĩ buộc phải cắt bỏ tử cung của em. Thế nên

    Em vẫn phải tiêm kháng sinh một thời gian rất dài nữa để đề phòng nhiễm trùng. Không sao đâu vợ à. Chúng ta có một đứa con này là đủ rồi. Em đừng buồn. Em vẫn nên nghỉ việc thôi. Nếu không phải do em quá hiếu thắng, đứa bé cũng không đến nỗi

    Còn không được bú sữa mẹ. Em có lỗi với con mình quá. Được rồi, được rồi. Chúng ta đừng thảo luận việc này vội. [Ngày mai chúng ta nói chuyện đi.] Đợi em khỏe hơn rồi nói sau. Có muốn sờ không? Được không? Được. Đáng yêu quá. Chồng à,

    Có phải chúng ta lo lắng hơi quá rồi không? Đứa bé khỏe mạnh lắm mà. Bây giờ mới qua 12 tiếng đồng hồ. Nếu đứa trẻ thật sự có vấn đề dấu ấn gen, theo tư liệu mà anh tra được thì vẫn có đứa bé chết yểu sau sinh một tuần.

    Được rồi, ở đây có anh rồi. Em mau về đi. Em không muốn về. Em mà về lại phải thấy nước mắt của Trần Bình quanh quẩn trong đầu em. Cho dù em ở đây cũng không thể ở lại lâu được. Chi bằng về đi. Đi đi.

    Vậy em đợi ở bên ngoài nhé. Không cần thiết đâu. Hơn nữa em ở bên đứa bé càng lâu, một khi xảy ra chuyện gì thì em sẽ càng đau lòng. Mau đi đi. Em mà còn không đi là anh gọi bảo vệ đuổi em ra đấy.

    Suy hô hấp, cần cấp cứu ngay lập tức. Em mau ra ngoài đi. Nhịp tim giảm, hô hấp kém. Lập tức cấp cứu. Ép tim. Một, hai, ba. Một, hai, ba. Một, hai, ba. Một, hai, ba. Đặt ống, mở đường tĩnh mạch luồn ống vào. Một, hai, ba. Adrenaline. Đã tiêm adrenaline xong.

    Hạ huyết áp, hạ huyết áp. Mất dấu hiệu sinh tồn. Tuyên bố tử vong. Tình hình bên khoa sản là như vậy đó. Bên phía khoa sản có ba ca mổ lấy thai, trong đó có một ca do dùng thuốc giục sinh dẫn đến tử cung co thắt quá mạnh,

    Tử cung bị rách, mất nhiều máu sau sinh, cuối cùng không thể giữ được tử cung, phải phẫu thuật cắt bỏ tử cung. Chuyện này tôi biết. Sản phụ tự mua thuốc giục sinh từ bệnh viện tư, do tiêm không đúng liều lượng dẫn đến tử cung bị rách.

    Bác sĩ phụ trách giường bệnh là ai? Là tôi. Nếu bác sĩ phụ trách giường bệnh cảm thấy sản phụ kiên quyết có ý muốn thúc đẻ, thì nên nói chuyện với sản phụ, nói chuyện thật chi tiết. Nếu nói chuyện chi tiết hơn có thể hiểu hơn về tính cách

    Và tình cảm của sản phụ thì có thể tránh được những chuyện như thế này. Nhớ rút kinh nghiệm. Vâng. Chủ nhiệm Hoàng, nói tiếp đi. Hai ca còn lại, ca mổ tử cung bình thường. Có mười ca đẻ tự nhiên, chín ca thai nhi bình thường. Thế ca còn lại thì sao?

    Ca còn lại, sản phụ từng sinh nở hai lần nhưng đều chết yểu trong vòng 12 tiếng sau sinh. Sản phụ này cũng thừa nhận bản thân từng bị sảy thai hai lần. Chúng tôi nghi ngờ đây là bệnh dấu ấn gen. Hai vợ chồng họ đã đồng ý làm xét nghiệm gen.

    Khoa sơ sinh cũng đang tiến hành khám nghiệm thi thể. Báo cáo khoảng ba, bốn ngày nữa sẽ có. Bác sĩ Ngô đã nói chuyện này cho tôi biết rồi. Từ góc độ y học mà nói, cách xử lý của chúng ta không có vấn đề gì.

    Phán đoán của bác sĩ Ngô cũng rất kịp thời. Chỉ tiếc là người nhà sản phụ không xem trọng lời nói của bác sĩ thôi. Là do tôi làm chưa đủ tốt. Nếu tôi thuyết phục người nhà sản phụ để họ kiểm tra gen trước thì có thể…

    Cậu vẫn không thể cứu được đâu. Đừng tự trách mình nữa. Nếu tiến hành ngăn chặn trước khi mang thai thì có thể còn ngăn chặn được bi kịch này, nhưng bây giờ thì không thể. Thông Duệ, là một bác sĩ, đặc biệt là bác sĩ khoa phụ sản,

    Chúng ta phải ghi nhớ một điều. Thành công không nhất thiết phải vui mừng, thất bại cũng phải tôn trọng. Điều chúng ta có thể làm được chỉ là cố gắng hết sức mình. Hiểu chưa? Chủ nhiệm Hoàng nói không sai. Lần này bác sĩ Ngô đã làm rất tốt,

    Làm việc cũng rất cẩn thận tỉ mỉ. Để khen thưởng, ngày mai tôi sẽ tiến hành ca mổ đầu tiên cho một sản phụ bị AIDS trong viện, cô đến làm bác sĩ phụ mổ giúp cho tôi đi. – Vâng. – Không được. Vì sao lại không được? Cô ấy…

    Năng lực của cô ấy không đủ. Tôi sợ cô ấy làm không tốt. Tôi có thể làm tốt. Không thể. Không được đi. Đây là cơ hội tốt, tôi nhất định phải đi. Đỗ Đế, có phải cô cũng muốn giành được cơ hội này không? Được, hai người cùng đi đi.

    Không phải, chủ nhiệm Điền. Hôm nay đến đây thôi. Tan họp. Tôi có thể đi. Chúng ta nghe theo chủ nhiệm đi. Tan làm đi. Được. Anh làm gì thế hả? Em quá đáng quá đấy. Sao em có thể như vậy chứ? Anh tức giận thế làm gì? Em có biết

    Anh đã phải dịch tài liệu cho chủ nhiệm Điền cả tháng trời mới có được cơ hội này không? Ca phẫu thuật này cần có hai bác sĩ phụ mổ. Em được đi thì tức là anh không được đi, hiểu chưa? Cái này thì em không biết thật.

    Vậy em đi tìm chủ nhiệm Điền, để anh đi thay Ngô Thông Duệ. Dù sao thì cậu ấy cũng không thích hợp để đi. Em điên rồi ư? Em phát rồ vì công việc này rồi à? Cơ hội này là chủ nhiệm Điền thưởng cho Ngô Thông Duệ. Em không thể không đi

    Để anh đi được sao? Không được. Anh thật không ngờ. Vốn dĩ anh tưởng rằng em chỉ coi thường tình yêu, không ngờ em lại coi khinh cả tình bạn như vậy. Đúng rồi. Em cũng chẳng có tình thân gì. Bây giờ em không cần biết đến ai,

    Em không sợ cô độc đến già, bị sét đánh sao? Lý Tuấn Kiêu, hôm qua em muốn nói chuyện với anh là bởi vì có một khoảnh khắc, em nghĩ là có lẽ chúng ta có thể nói chuyện với nhau để cả hai hiểu nhau và giúp đỡ nhau.

    Nhưng giờ em phát hiện ra là em sai rồi. Em không muốn để Ngô Thông Duệ tham gia vào ca phẫu thuật này là vì cô ấy có thai rồi. Cô ấy không nói với ai cả. Sao em có thể để một phụ nữ mang thai

    Tham gia ca phẫu thuật nguy hiểm như vậy được. Trong mắt anh em là người quá quắt như vậy phải không? A lô, chị. Em… Em và Đỗ Đế chia tay rồi. Đi thôi. Chúng ta về nhà. Chúng ta ly hôn đi. Em đừng càn quấy nữa. Ly hôn gì chứ?

    Mau về nhà đi. Em không càn quấy. Em không muốn sinh nữa. Em cũng không muốn làm anh khó xử. Dứt khoát ly hôn, em thấy tốt cho tất cả mọi người. Chúng ta không sinh nữa. Nếu ông trời cứ nhất quyết cho gen của chúng ta không hợp,

    Không sinh được đứa con khỏe mạnh, thì không cần sinh con nữa. Hai chúng ta nương tựa vào nhau sống cả đời này cũng rất tốt. Nhưng mà mẹ… Mẹ anh… Anh sẽ không nghe bà ấy đâu. Anh cũng 40 tuổi rồi, phải làm một người đàn ông biết gánh vác. Ông xã,

    Nhưng em muốn sinh một đứa con. Tình cảm của hai chúng ta tốt như vậy, nếu có một đứa con, chúng ta phải hạnh phúc biết bao. Tại sao ông trời lại cho gen của hai chúng ta không hợp chứ? Em đừng có gánh nặng tư tưởng lớn như vậy.

    Anh nghĩ kĩ rồi. Có em là đủ rồi. Bao giờ anh nghỉ hưu chúng ta sẽ ra ngoài du lịch. Không phải em vẫn luôn muốn đến mấy nơi như Vân Nam, Tân Cương để chơi sao? Đến khi ấy anh dẫn em đi chơi hết một lượt. Sao vậy? Sao vậy?

    Bác sĩ Ngô, chúng tôi không sao. Đừng khóc nữa. Nếu có kết quả, tôi sẽ lập tức mang đến cho cô. Bác sĩ Ngô, nếu chúng tôi thật sự bị bệnh dấu ấn gen gì đó, có phải cả đời này tôi cũng không thể sinh con không? Bệnh dấu ấn gen

    Là một hội chứng tên là Schaaf-Yang. Đây là một loại bệnh hiếm gặp do dấu ấn gen biến dị thành bệnh. Nhưng bây giờ chúng tôi vẫn chỉ đang nghi ngờ là bệnh dấu ấn gen, không thể chắc chắn hai người đang gặp vấn đề này. Bởi vì bệnh dấu ấn gen

    Cần quá trình chẩn đoán vô cùng phức tạp. Dù thật sự không may bị chẩn đoán chính xác, thật ra hai người cũng không cần quá lo lắng. Bởi vì năm 2016 Thượng Hải có một ca chẩn đoán mắc bệnh, chuyên gia đã dùng kĩ thuật xét nghiệm di truyền

    Trước làm tổ ngăn chặn được bệnh này. Thật ư? Có thể ngăn chặn thật ư? Bao giờ có kết quả chẩn đoán chính xác, nếu hai người vẫn muốn sinh, chủ nhiệm Điền sẽ hẹn chuyên gia trong phương diện này hội chẩn cho hai người. Tôi tin rằng bé tiếp theo

    Nhất định sẽ rất khỏe mạnh. Chúng tôi không sinh nữa. Bà xã, anh không muốn để em chịu khổ nữa. Ông xã, em mang thai nhiều lần như vậy không hoàn toàn là vì sinh cho mẹ. Em thật sự muốn có một đứa con của hai chúng ta.

    Chúng ta cố thêm lần nữa đi. Em đảm bảo em nhất định sẽ rèn luyện sức khỏe để trở nên vừa mạnh vừa khỏe như Viên Á, được không? Hãy nhớ, nhất định phải đeo dụng cụ bảo hộ. đừng dính máu. Tí nữa mà có vấn đề thì lui ra sau trước.

    Đùa gì vậy? Xuất hiện vấn đề gì đương nhiên tôi phải xông lên phía trước rồi. Đây là bản năng của bác sĩ mà. Tôi muốn nhắc nhở cậu nhất định phải kìm nén bản năng của cậu. Vì đứa bé. Được, tôi biết rồi. Bệnh nhân khá đặc biệt,

    Bị AIDS giai đoạn bốn, hơn nữa phổi của cô ấy… Chủ nhiệm lớn của khoa hô hấp, chủ nhiệm lớn của khoa ngoại và chủ nhiệm lớn của khoa phụ sản. Huy động ba chủ nhiệm, ca này không nhỏ đâu. AIDS giai đoạn bốn, thời kì bệnh nặng, nhiễm trùng phổi nặng.

    Vẫn chưa biết sản phụ có thể sống sót ra ngoài hay không. Tí nữa cậu hãy nhớ, dù xảy ra chuyện gì, cũng cứ lùi ra sau trước. Được rồi, được rồi, biết rồi. Mau lên, mau lên, bắt đầu rồi. Sắp rồi. Sẵn sàng rồi. Lo ghi chép nhé.

    Hôm nay đúng là cơ hội hiếm có. Khoa gây mê sẵn sàng chưa? Sẵn sàng rồi. Khoa nhi sẵn sàng cấp cứu trẻ sơ sinh. Bắt đầu ca phẫu thuật. Thời gian phẫu thuật, 8 giờ 57 phút. Bệnh nhân này biết mình mắc bệnh AIDS, sau khi mang thai

    Cố chấp không làm kiểm tra thai sản, cứ trốn tránh. Sốt cao mãi không hạ mới đến khám gấp. Vốn nên chuyển thẳng đến bệnh viện truyền nhiễm, nhưng tình hình nguy cấp, sau khi ổn định dấu hiệu sinh tồn cần tiến hành phẫu thuật ngay. Mang thai kết hợp với AIDS,

    Thời kì đầu thai kì thai phụ đã phải dùng thuốc kìm hãm. Thế thì trong quá trình sinh, độ khó về kĩ thuật không hề cao, giống các ca mổ lấy thai bình thường. Nhưng bệnh AIDS của cô ấy đã vào giai đoạn bốn rồi. Bây giờ cô ấy bị

    Viêm phổi nhiễm trùng nặng. Sau khi khoa hô hấp, khoa ngoại, khoa gây tê kết hợp hội chẩn, đã quyết định thực hiện ca phẫu thuật này. Cô cậu cũng thấy rồi, hai chủ nhiệm lớn đều ở đây. Rất khó đoán trước sẽ xảy ra chuyện gì trong quá trình phẫu thuật.

    Mọi người nhất định phải chú ý cách ly. Hút máu rồi đặt ống cho cô ấy. Chủ nhiệm, không thể hút hết. Huyết áp hạ thấp rất nhanh. Nhiễm trùng khiến mạch máu trong khoang bụng bị xâm phạm dẫn đến xuất huyết mạch máu lớn. Mổ ngực đi. Thông Duệ, cẩn thận.

    Đỗ Đế, cô đang làm gì vậy? Cô ấy đang mang thai. Thông Duệ. Không sao rồi. Lượng xuất huyết không lớn. Đã dọn sạch tử cung rồi. Chủ nhiệm Hoàng. Hồ Lô Nhỏ. Con đừng đi. Hãy cho cô ấy chút thời gian. Dù sao cũng đã muốn có con lâu như vậy,

    Nhất thời không chấp nhận được. Sức khỏe cậu ấy… Không có vấn đề gì lớn hết. Chủ nhiệm Hoàng đích thân làm sạch tử cung cho cô ấy, tuy có xuất huyết một chút nhưng trong phạm vi bình thường, chắc mai là có thể xuất viện rồi. Xin lỗi.

    Tôi thật sự không cố ý. Có lẽ Thông Duệ cũng có thể hiểu được. Tình trạng cậu ấy bây giờ nhất định phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Yên tâm đi. Mẹ cô ấy đã mua đủ bộ đồ ở cữ, có lẽ sẽ kiên quyết bắt cô ấy nghỉ ngơi một thời gian. Được.

    Vậy anh hãy chăm sóc cậu ấy thật tốt. Thông Duệ, anh biết em rất buồn. Nhưng làm bác sĩ, nhất là bác sĩ khoa phụ sản, em phải biết một đứa trẻ bị sảy mất do rất nhiều nguyên nhân tạo thành. Nếu là một phôi thai khỏe mạnh, không thể chỉ vì

    Đỗ Đế đẩy một phát đã sảy mất, đúng không? Anh có ý gì? Ý anh là con em mất là do không khỏe ư? Đôi khi sảy thai cũng là một hiện tượng chọn lọc tự nhiên. Cơ thể mẹ sẽ chọn loại bỏ đứa bé có nhiễm sắc thể bất thường.

    Phùng Viễn Hàng, con chúng ta đã mất rồi. Vốn dĩ tám tháng nữa chúng ta sẽ có thể gặp nó. Nhưng bây giờ nó đã mất rồi. Sao anh có thể bình tĩnh như vậy hả? Thông Duệ, đừng buồn. Chúng ta là bác sĩ. Bình tĩnh khách quan

    Là phẩm chất một bác sĩ nên có. Em là bác sĩ, nhưng trước hết em cũng là một người mẹ. Lẽ nào bác sĩ không phải con người ư? A lô. Được được được, tôi biết rồi. Có một trẻ sơ sinh bị nhiễm trùng, anh phải đến đấy ngay.

    Em nghỉ ngơi trước đi, có việc gì thì gọi y tá. Ông xã, anh không quan tâm em nữa ư? Em cứ nghỉ ngơi một lát đi đã. Anh xong việc sẽ đến thăm em, được không? Anh… anh… Đợi anh. Anh không quan tâm em nữa thật ư?

    Anh không quan tâm em nữa ư? [Chúc mừng sinh nhật,] [bạn thân yêu dấu của tôi.] [Tôi cũng biết không thể hoàn toàn trách Đỗ Đế,] [nhưng con tôi mất rồi,] [tôi còn có thể trách ai đây?] Hồ Lô Nhỏ. Bố yêu con. Mau lên, mau lên, mau lên.

    Mỗi tuần chủ nhiệm lớn chỉ đi buồng một lần, chớ để có sai sót gì. Dọn hết mấy cái này lại. Được rồi, được rồi. Bảng giao ca đâu? Cẩn thận. Cố ý đấy. Để leo lên trên mà hại cả bạn tốt nhất của mình. Tôi còn tưởng

    Tình tiết ác độc như vậy đều là bịa ra thôi. Mấy năm không về bệnh viện, cạnh tranh đã gay gắt thế này rồi. Biết chơi quá. Cũng được. Tôi đào tạo tiêu chuẩn xong là về luôn. Hai người đều là bác sĩ thực tập, trong bệnh viện phải biết

    Giúp đỡ lẫn nhau. Nếu quá ích kỷ sẽ chỉ trở thành chuột chạy qua đường. Thế nào? Đã đau cả ngày rồi mới mở được một ngón tay. Rất bình thường. Cứ quan sát đã. Nếu thời gian sinh quá dài có thể thêm chút thuốc giục sinh. Được, tôi đợi thêm một lát.

    Dây rốn quấn hai vòng quanh cổ, vừa nãy tử cung co rút tim thai đã bất ổn, cần làm phẫu thuật mổ lấy thai. Cô phụ trách phòng bệnh này à? Được. Cô phụ trách thì tôi không cần hỏi nhiều nữa. Nấu món ngon cho con. Chủ nhiệm đi buồng đây. Chủ nhiệm.

    Bác sĩ. Phòng bệnh này cơ bản đều là sản phụ có tiền sử đẻ mổ, tình hình đều khá khác nhau. Cụ thể ra sao? Giường 37, sau phẫu thuật ba ngày, do lớp mỡ bụng quá dày khiến vết mổ khó liền lại, đã hơi hóa lỏng, hôm nay phải dẫn lưu.

    Giường 38 tử cung có sẹo, nhau tiền đạo che lấp cửa trong của cổ tử cung, mai phải làm phẫu thuật mổ lấy thai. Giường 39 mang thai 29 tuần, tuy vị trí nhau thai vẫn ổn, không hoàn toàn che lấp cửa phía trong cổ tử cung

    Nhưng cách lần mổ đẻ trước đó chỉ có một năm rưỡi, chỗ sẹo ở tử cung rất mỏng, lúc nhập viện siêu âm thấy chỗ mỏng nhất chỉ có một milimet, hơn nữa vị trí nhau thai ở thành trước của tử cung, vừa hay gắn vào chỗ sẹo trên tử cung,

    Bây giờ ngày nào cũng giám sát chặt chẽ, mong có thể cố hết sức kéo dài thời gian thai nhi nằm trong tử cung. Giường 40, 41 và 42 đều là nhau tiền đạo và nhau cài răng lược vô cùng nguy hiểm. Nhau cài răng lược, ba ca. Đây là lý do

    Chúng ta phải giảm bớt sinh mổ. Từ năm 2000 đến năm 2008, ba quốc gia có tỉ lệ sinh mổ cao nhất thế giới là Dominica, Brazil và Trung Quốc. Đến năm 2018 tỉ lệ đẻ mổ lấy thai ở nước ta vẫn ở mức 36,7%. Mà mức cảnh báo

    Tỉ lệ đẻ mổ lấy thai được Tổ chức Y tế Thế giới đặt ra là 15%. Bây giờ nước ta cho phép sinh con thứ hai, thách thức lớn nhất chúng ta phải đối mặt là độ tuổi sản phụ tăng lên,

    Mang thai hệ số nguy hiểm cao gia tăng với số lượng lớn, nhau tiền đạo nguy hiểm đủ mọi mức độ do tỷ lệ sinh mổ cao mang lại. Nhớ năm xưa khi tôi làm bác sĩ nội trú, mỗi năm chẳng gặp được mấy bệnh nhân thế này.

    Nếu bây giờ có ngày nào khoa phụ sản chúng ta không thấy bệnh nhân thế này cũng sẽ thấy kì lạ. Bác sĩ. Tính chất nguy hiểm có phải là rất nguy hiểm không? Vậy liệu mẹ cháu có gặp nguy hiểm đến tính mạng không? Cháu bé, đừng căng thẳng.

    Cái tên này nghe có vẻ rất nguy hiểm, nhưng mà hãy xem cô này đi, chủ nhiệm Hoàng của bọn chú. Cô ấy chuyên trị bệnh này. Cô ấy chưa từng phẫu thuật thất bại. Sao người lớn nhà cháu không đến vậy? Bố cháu đang đi làm thuê,

    Bố nói ngày sinh sẽ đến. Đỗ Đế, cô phụ trách giường này à? Chủ nhiệm Điền, giường này vẫn luôn do Ngô Thông Duệ phụ trách. Không phải bác sĩ Ngô đã nghỉ một tháng rồi sao? Để Đỗ Đế phụ trách đi. Chủ nhiệm Điền,

    Chi bằng để tôi phụ trách giường này đi. Tôi sợ bình thường Đỗ Đế quá bận rộn, không lo nổi. Tuấn Kiêu, Đỗ Đế bận không lo nổi cậu càng bận không lo nổi. Cậu vốn đã là bác sĩ điều trị làm việc của bác sĩ nội trú chính,

    Còn phải đặc biệt phụ trách giường, đây không phải việc của bác sĩ nội trú ư? Y tá trưởng, Tuấn Kiêu đã nói là cậu ấy có sức lực san sẻ công việc ngoài phận sự, thì chúng ta hãy tin rằng cậu ấy có năng lực này, cậu ấy có thể làm được.

    Được được được, tôi đi báo với y tá. Được rồi. Vậy Tuấn Kiêu, cậu tự sắp xếp đi. Cảm ơn chủ nhiệm Điền. Đi. Chú ơi. Sau này chú chăm sóc mẹ cháu ư? Gọi chú là bác sĩ Lý là được. Chào bác sĩ Lý. Cháu cũng họ Lý.

    Cháu tên là Lý Hoán Địch. Chào cháu, Lý Hoán Địch. Nào, trở mình nào. Nào, anh làm cho em. Tự chăm sóc mẹ một mình có phải thấy sợ hãi lắm không? Không sao, sau này chú chăm sóc mẹ cùng cháu. Yên tâm đi. Tôi không đồng ý.

    Cô không đồng ý cũng phải đồng ý. Ngô Thông Duệ chỉ mang thai mà thôi, sao lại tước bỏ cơ hội để cô ấy được làm bác sĩ nội trú chính? Huống hồ bây giờ cô ấy đã sảy thai rồi. Lần này đã sảy thai, lần sau thì phải làm sao?

    Đừng trách tôi nói khó nghe. Xét từ góc độ dùng người của khoa chúng ta, cô ấy là người chuẩn bị mang thai. Mang thai sinh con không phải chuyện ngày một ngày hai. Chuyện này và làm bác sĩ nội trú chính hoàn toàn không thể cùng lo liệu.

    Cô phải hiểu rõ chuyện này hơn tôi chứ. Tôi thấy vẫn nên đợi cô ấy sinh con xong rồi hẵng cân nhắc chuyện có làm bác sĩ nội trú chính hay không. Trong thời gian ngắn cô ấy sẽ không mang thai nữa. Tôi đảm bảo với anh. Cô bảo đảm với tôi ư?

    Hai vợ chồng người ta muốn có con hay không, cô đảm bảo với tôi kiểu gì? Tôi biết Ngô Thông Duệ là học trò của cô. Nhưng cô cũng không thể quá thiên vị. Cô cũng thấy Đỗ Đế rồi, cô ấy cố gắng chịu khó đến mức nào hả?

    Có phải người ta thuộc làu làu bệnh án của người bệnh do mình phụ trách không? Ngô Thông Duệ làm được không? Dù là với bề trên hay bề dưới, với bên trong hay bên ngoài, năng lực giao tiếp của Ngô Thông Duệ đều không có gì phải bàn cãi.

    Qua hai năm đào tạo tiêu chuẩn, trình độ nghiệp vụ vẫn luôn tăng cao. Đỗ Đế thì sao? Năng lực giao tiếp mãi không thay đổi. Nếu anh hỏi tôi sau một năm ai có khả năng thăng lên trình độ của bác sĩ nội trú chính hơn, tôi cảm thấy

    Ngô Thông Duệ có khả năng hơn Đỗ Đế. Được. Cô đã nói đến nước này rồi thì tôi sẽ cho Ngô Thông Duệ thêm một cơ hội. Nhưng tôi phải nói rõ trước. Bây giờ đang là lúc khoa phụ sản chúng ta tranh thủ lấy thêm nhiều giường bệnh,

    Lưu Chính Hoa nằm trên giường bệnh vẫn quản lý công việc trong khoa, không được ngơi nghỉ dù chỉ một giây, còn giành được một dự án nghiên cứu khoa học cấp quốc gia. Phía chúng ta không được xảy ra chút sai sót nào.

    Lần này là cô đảm bảo cho Ngô Thông Duệ, nếu còn lần sau tôi nhất định sẽ không nể tình. Cảm ơn chủ nhiệm Điền.