[VIETSUB] Quyến Luyến Hồng Trần – Tập 09 | Cổ Lực Na Trát & Từ Khai Sính | WeTV

    ♪Tương lai là con quay không ngừng nghỉ♪ ♪Mài giũa theo thời gian♪ ♪Theo bước chân em đi♪ ♪Gặp khó khăn cũng có thể kéo dây khóa♪ ♪Muốn đi đến chân trời nào♪ ♪Trước nay chưa từng bối rối♪ ♪Khi em nhận ra điều tuyệt vời xảy đến♪ ♪Vững tin và không né tránh♪

    ♪Ánh mắt anh sáng trong biết bao♪ ♪Tựa như những vì sao, đón trọn sự mênh mông♪ ♪Tình yêu khơi dậy những tia pháo♪ ♪Thắp sáng cả trời đêm vùng cực♪ ♪Không lặng thinh dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Em nghe thấy nhịp đập của anh♪ ♪Dù cho màn đêm sẽ biến sắc♪

    ♪Tình yêu sao có thể lướt qua trong im lặng?♪ ♪Đường nét dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Đưa tới hơi ấm lòng bàn tay♪ ♪Không có lý do gì để không giữ chặt♪ ♪Em muốn anh bầu bạn ở bên♪ ♪Đến hết quãng đời còn lại♪ =Quyến Luyến Hồng Trần= =Tập 9= Giáo sư Đường. Hôm nay em đến ký túc xá, cô quản lý ký túc nói tìm thấy mấy bức thư trong hòm thư. Em thấy đều viết tên thầy. Thư á? Bao nhiêu năm rồi, thư ở đâu ra vậy? Không biết nữa. Giáo sư, đây là bạn gái hồi đó của thầy à? Em đánh bạo hỏi một câu nhé, là đàn chị của bọn em à? Một đoạn ký ức tươi đẹp của thanh xuân. Vậy sao lại chia tay? Hiện thực phũ phàng, chúng tôi không thể thông cảm cho nhau.

    Thế thì đáng tiếc quá. Giờ thầy về rồi, nếu thầy và cô ấy đều chưa lập gia đình thì có lẽ có thể nối lại tình xưa đó. Có lẽ cô ấy đã không còn tình cảm với tôi nữa. Thế thì đã sao? Theo đuổi lại thôi. Thầy vừa đẹp trai, chính trực,

    Lại còn là giáo sư đại học nữa. Đàn ông chất lượng cao chính hiệu đó. Được rồi, tan làm rồi, về đi. Em đi trước nhé, giáo sư. Chào buổi sáng. Tỉnh rồi à? Đồ dùng cá nhân để trong nhà tắm rồi, anh cứ dùng nhé. Em đang… Tôi đang nấu cháo. Khê rồi. Vấn đề nhỏ thôi, anh mau đi đi. Để anh làm cho. Hết sốt chưa? Hết rồi, yên tâm. Vậy thì giao cho anh đó.

    Dù sao tôi cũng không biết nấu. Tủ lạnh còn đồ ăn không? Cũng được, cũng coi như có chút rau. Lần trước bố mẹ tôi đến nấu cơm một hôm, đây đều là đồ còn lại của lần đấy. Trông ngon quá. Nếu em thích anh có thể làm cho em ăn mỗi ngày.

    Mỗi ngày à? Anh muốn dọn dần vào ở luôn à? Không phải em mời anh đến à? Vậy là anh muốn ăn chực hả? Đây toàn là món anh nấu mà. Vậy là anh muốn làm đầu bếp của tôi rồi. Anh… Anh cái gì? Trông anh cứng họng kìa. Đùa anh thôi.

    Được thật không? Mơ đi. Ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì mau đi đi. Vội vàng đuổi anh đi thế à? Không thì sao? Anh còn muốn ăn vạ ở đây à? Vẫn hơi đau đầu. Đau đầu à? Thật sao? Thế thì cũng chịu thôi. Đi thôi. Ơ. Mau lên. Anh không lừa em,

    Anh thực sự hơi đau đầu, anh… Anh không được khỏe thật mà. Em cho anh nghỉ một lát đi. Khó chịu thì tìm Lục Quần ấy. Chắc chắn anh ấy có cách. Đến chứ, lát nữa còn phải họp mà. Qua nhiệm vụ lần này danh tiếng của Cực Dạ chúng ta cuối cùng cũng vang xa và được thêm nhiều người biết đến. Nhưng mà số người đăng ký và số lượng yêu cầu vẫn chưa đáp ứng được mong đợi của chúng ta.

    Cho nên tiếp theo đây vẫn cần phải cố gắng hơn trong việc vận hành kênh truyền thông mới và đào tạo nhân tài trong lĩnh vực liên quan. Nhưng Tiểu Tần này, Weibo và fanpage của cô hoạt động tốt lắm. Chủ yếu là công của Đội phó Lục. Đâu có.

    Chủ yếu là nhờ Đội trưởng Tô nhanh trí, nghĩ đến cách này. Được rồi. Tiếp theo đây chúng ta sẽ tiếp tục cố gắng. Hy vọng năm sau Cực Dạ chúng ta có thể trở nên lớn mạnh hơn. Tôi quên bôi kem chống nắng rồi. Cầm lấy ô,

    Đừng để một chút ánh sáng nào chiếu vào tôi. Tia cực tím ở khắp mọi nơi. Đi thôi. Chào cô, cho hỏi cô tìm ai? Tôi tìm Tô Thanh Triệt. Cô có hẹn trước không? Tôi gặp anh Thanh Triệt mà cũng phải hẹn trước à? Xin hỏi họ của cô. Tôi họ Cao.

    Vâng, cô Cao, mời cô qua bên này ngồi một lúc, tôi đi gọi người giúp cô. Cô được lắm, nhanh trí đấy. Lát lên trên kia, tôi sẽ bảo anh Thanh Triệt tăng lương cho cô. Ai thế? Không biết. Chắc lại là một cô gái bị Đội trưởng Tô quyến rũ.

    Mà này, trông xinh ghê đấy. Nhỉ? Thế à? Mau đi đi. Vĩ Linh à, Vĩ Linh, Vĩ Linh à. Alô. Họ Cao? Gần đây chúng ta có giúp ai họ Cao không? Cao… Cao Thanh Âm. Chắc chắn là cô ấy đến rồi. Tiểu Tần, cô đợi một lát. Sao cô ấy lại đến đây? Tối qua anh ở với Tinh Thần, cô ấy đòi đến tìm anh, tôi ngăn cô ấy lại.

    Chắc chắn là hôm nay sốt ruột rồi. Tiểu Tần, giờ cô ấy đang đợi ở quầy lễ tân à? Không. Tôi bảo cô ấy vào phòng tiếp khách rồi. Cô bảo cô ấy lên đây đi. Toi rồi… Nếu cô ấy mà biết chuyện của anh và Tinh Thần, thì nhất định sẽ quậy tung lên. Anh tự cầu phúc đi. Tạm biệt. Cậu chạy cái gì? Thực ra cũng không đáng sợ như thế, đúng không? Cậu ngồi cùng với cô ấy là được mà. Tôi ngồi cùng?

    Anh toàn đẩy chuyện xấu cho tôi thôi. Tạm biệt anh. Cậu phải đi tiếp cô ấy. Tôi nói anh nghe, hôm nay tôi nhất định không ở cùng anh. Bất ngờ chưa? Thanh Âm, em về rồi à? Em đến rồi à? Anh. Em nhớ anh quá. Thanh Âm à,

    Hôm nay em mặc bộ đồ này thật là lộng lẫy. Đúng thế. Đẹp lắm. Sao các anh không tỏ ra mừng rỡ khi nhìn thấy em thế? Mừng, đương nhiên là mừng rồi. Mừng lắm. Anh, em mua quà cho anh đó. Đợi em nhé. Kinh hãi, kinh hãi.

    Lát nữa phản ứng nhanh lên được không? Cô ấy mà qua đây thì cậu kéo ra được không? Được, được. Còn chuẩn bị quà à? Không cần đâu. Anh xem đây là em tự tay làm đó. Để nó trên bàn, sau này nó có thể ở cạnh anh rồi. Giống em không?

    Thế nào? Đẹp không? Đẹp, đẹp. Sau này có thể ở cạnh anh rồi. Hơi giống Hàn Tiêu Ly. Còn có cà vạt nữa. Anh thích màu này không? Bên trên còn có tên viết tắt của chúng mình nữa. Đồng hồ cũng đổi cái mới được rồi. Anh xem, thế nào, thích không?

    Cái này đẹp ghê! Thích không? Bạn yêu, nào, ăn hoa quả đi. Hôm qua anh ấy còn ở lại chỗ cậu à? Cậu nghĩ gì thế? Cậu đỏ mặt rồi. Có vẻ có biến. Mình ra hiệu ngầm cho anh ấy rồi, kết quả… Kết quả sao?

    Mình nói mình đồng ý hẹn hò rồi, nhưng anh ấy không trả lời, anh ấy nằm xuống là ngủ thiếp đi. Đúng là cạn lời. Vậy là anh ấy chưa nghe thấy hay cố ý không nghe thấy? Cái này mình không biết. Tóm lại lời tử tế không nói hai lần.

    Cậu tìm gì thế? Rơi mất một chiếc khuyên tai. Cũng tốt mà, cái cũ không đi, cái mới không đến. Vừa hay mua đôi mới đi. Không được. Mình bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Mình phải tìm được, nếu không mình sẽ bứt rứt lắm. Anh Thanh Triệt… Thanh Âm này,

    Anh thấy hôm nay em đi giày cao gót chắc là mỏi chân rồi nhỉ. Chúng ta ngồi xuống nói chuyện, nào. Ngồi kia. Ngồi đi. Ngồi xuống từ từ nói. Từ từ nói, đúng, ngồi xuống. Từ từ nói. Thực ra em… em có thể… Không cần, đừng đứng dậy.

    Thanh Âm, nghe lời anh Quần của em đi. Đi giày cao gót cao như thế dễ bong gân lắm. Đúng thế. Thôi được. Em chỉ nghe lời anh Thanh Triệt thôi. Vậy tối nay chúng ta ăn gì? Thôi đừng ăn, để vài hôm nữa đi. Đợi tôi làm xong việc, tôi nhất định sẽ sắp xếp tổ chức tiệc tiếp đón em, được không? Vậy cũng được. Thời gian anh chọn, địa điểm em chọn nhé. Chỉ hai chúng ta… Em gái,

    Anh đưa em đi tham quan đội cứu hộ nhé. – Thật đó. – Không cần đâu. Em xem họ tập luyện hay lắm. Đi đi, đi với anh Quần của em đi. Đi đi Thanh Âm. – Em không đi. – Đi đi.

    – Anh… – Bọn họ đều là những người rất thú vị. Hay mà, em xem. Bên này tập phát triển cơ bắp với máy đa năng. Bên đó còn có chèo thuyền. Em xem bên này, bao nhiêu đàn ông đích thực đang tập luyện cơ bắp này.

    Còn có bên này, tập thể lực. Bên đó leo núi đó. – Còn bên kia… – Anh Lục, Tống Tinh Thần là ai? Là một thành viên đội bọn anh. Cô ấy bao nhiêu tuổi rồi? Làm nghề gì? Xinh không? Anh nghe nói là một bà chị, làm kinh doanh, không xinh đâu,

    Không xinh bằng em. Cô ấy có hay đến không? Chỉ đến một hai lần thôi. Em biết anh mà, chỉ thích ngắm gái xinh, những người khác thì không nhìn. Anh Lục, em muốn chơi cái đó. Được. Anh lấy cho em. Sao lại ở chỗ mình nhỉ?

    Đeo cái khuyên tai to như thế này không nặng sao? Cuối cùng cũng tiễn được bà cô tổ kia đi rồi. Tôi phải nghỉ một lát. Sao thế, em ấy làm rơi à? Không đúng, cái này của Tống Tinh Thần phải không? Anh tiến bộ thần tốc thế, mạnh mẽ quá đó.

    Đừng nói linh tinh. Chắc là tôi bất cẩn mang từ nhà cô ấy ra. Sao hôm qua không phát hiện ra nhỉ? Gọi giao hàng hỏa tốc vậy. Anh ngốc à? Cơ hội tốt như thế anh phải nắm lấy, tận dụng mà hẹn cô ấy đi chứ. Đúng rồi.

    Tối qua tôi hơi mơ màng nhưng mà có lẽ tôi nghe thấy cô ấy nói với tôi một câu. Phụ nữ muốn được sở hữu một cách rõ ràng. Vậy anh trả lời thế nào? Tôi nói rồi, tôi mơ mơ màng màng. Tôi… Chắc là tôi trả lời cô ấy rồi

    Nhưng tôi không nhớ tôi nói cái gì. Lần này anh gặp phải cao thủ thật rồi. Cô ấy không phải người phụ nữ bình thường đâu. Đối với cô ấy mà nói anh chỉ là một tay mơ trong tình yêu, còn cô ấy hoàn toàn là một cao thủ. Anh nghĩ xem,

    Sao lại trùng hợp như thế. Anh mang nhầm một chiếc khuyên tai từ nhà cô ấy về. Cô ấy muốn cho anh cơ hội, để anh hẹn cô ấy, ép anh chủ động đó. Vậy tôi vẫn nên bảo cô ấy khuyên tai của cô ấy ở chỗ tôi, phải không? Hóa ra là ở chỗ anh, làm tôi tìm cả buổi. Nói gì đây? Vậy anh định khi nào thì trả cho tôi? Trả lời rồi. Cô ấy hỏi tôi định khi nào trả cho cô ấy. Hay là tôi nói… Đừng vội. Anh trả lời thế này này.

    Thứ em đánh rơi không phải là khuyên tai mà là cơ hội để anh có vay có trả, thỏa lòng gặp em. Này, cậu sến quá. Số bạn gái của tôi không nhiều bằng bảng chữ cái thì cũng bằng 12 chòm sao rồi. Anh cứ gửi như thế đi, nghe lời tôi.

    Thêm một câu, hẹn em tối nay đi ăn nhé. Gì cơ? Thứ em đánh rơi không phải là khuyên tai mà là cơ hội để anh có vay có trả, thỏa lòng gặp em. Rồi tối nay đi ăn với anh nhé. Thứ em đánh rơi không phải là khuyên tai

    Mà là cơ hội để anh có vay có trả, thỏa lòng gặp em. Trở nên sến sẩm như vậy từ bao giờ thế? Đây là lời Đội trưởng Tô nói à? Ai thế? Hàng của mình đến rồi. Bạn yêu à, mình nói cậu nghe, gần đây lượng đơn hàng của cửa hàng chúng ta giảm sút rồi. Đã hứa sẽ cắt giảm chi tiêu mà. Bạn yêu, không tiêu hoang đâu. Mình chuẩn bị thêm sản phẩm dành cho phụ nữ

    Vào danh sách mặt hàng kinh doanh của chúng ta. Được đó. Quả thực nếu chỉ bán sản phẩm nội y thì tỷ lệ mua lại cũng không tăng được. Lần này mình với Cực Dạ đi vận chuyển vắc xin, phát hiện ra trong đội có rất nhiều cô gái

    Ngay cả tampon cũng không biết dùng thế nào. Chứng tỏ thị trường sản phẩm dành cho phụ nữ vẫn còn khoảng trống. Cho nên cậu mua những thứ này để… Học đó. Cậu xem loại này xem. Chúng ta phải nghiên cứu rõ ràng xem

    Tại sao sản phẩm của bọn họ bán chạy như thế. Cái này mình biết này. Gần đây nổi tiếng lắm. Chúng ta phải học tập xem bọn họ chọn sản phẩm thế nào, marketing thế nào. Cái này có gì đâu, học, học nữa, học mãi.

    Cách đóng gói của bọn họ thật đáng yêu. Rất sáng tạo. Học, học nữa, học mãi. Cơ hội này đến rồi. Sao cơ? Đường Duệ Trạch á? Bạn yêu, mình nói cậu nghe, người khôn không quay lại với tình cũ. Cậu tuyệt đối đừng đâm đầu vào nữa. Cậu phải biết khi một người phụ nữ hoàn toàn không có hứng thú gì với bạn trai cũ nghĩa là gì? Nghĩa là trong mắt mình

    Anh ta còn chẳng phải đàn ông nữa. (Đại học Hải Thành) Hôm nay chúng ta chủ yếu giảng về (Tiên học lễ – Đại học Hải Thành) một số đặc điểm của thương mại điện tử. (Đặc điểm của thương mại điện tử) Nhìn lên màn hình nào. Đầu tiên là tính phổ biến.

    Nghĩa là thương mại điện tử là một mô hình có thể thay đổi cách thức giao dịch của người tiêu thụ, người bán, ngân hàng và Chính phủ. Lĩnh vực ứng dụng và phạm vi sử dụng của nó có tính phổ biến đặc trưng. Được yêu thích quá nhỉ. Thứ hai,

    Tính cân bằng. Doanh nghiệp sẽ dựa vào việc phân tích đồ thị giá trị để trở nên phù hợp hơn với mong đợi và yêu cầu của khách hàng, nhằm đạt được lợi nhuận cao hơn. Có em học sinh nào còn câu hỏi khác không? Có thể giơ tay đặt câu hỏi.

    Em học sinh này. Có phải em có câu hỏi gì không? Giáo sư Đường, em muốn hỏi một chút, phải làm sao để thu hút được khách hàng về mình trên thị trường mạng Internet rộng lớn? Thứ nhất, định vị điểm khác biệt chính xác. Thứ hai,

    Giá trị gia tăng độc đáo của thương hiệu. Chúng ta có thể lấy Catherine’s Secret làm ví dụ. Khách hàng của nó có những đặc điểm gì? Phụ nữ thành thị tinh tế. Nếu như thành công của nó là thỏa mãn được nhu cầu của khách hàng trong khu vực này

    Thì lại nảy sinh ra một câu hỏi. Tại sao nó lại phá sản? Kén khách hàng. Chỉ phụ nữ có thân hình đẹp mới là nhóm người mua đông nhất. Đặt lợi ích của khách hàng lên hàng đầu sẽ quyết định một công ty dịch vụ có thể phát triển rực rỡ không.

    Khách hàng là phụ nữ thành thị tinh tế. Mọi lý lẽ đều gắn kết với nhau. Vì vậy, tập trung sâu vào chuỗi cung ứng, đảm bảo chất lượng là cốt lõi của sự sống còn. Ngồi xuống đi. Nhớ về nhà ôn tập nhé. Tan học.

    Thầy ơi, em còn có một vấn đề. Làm thế nào để kiểm soát hiệu quả chi phí trong hoạt động kinh doanh thương mại điện tử? Thầy ơi, làm thế nào để mở rộng cửa hàng trực tuyến? Thầy ơi, em cũng có một câu hỏi. Tinh Thần. Em về luôn à?

    Em đến học thôi, lúc nãy cảm ơn anh. Em đến học lớp của anh là vinh hạnh của anh. Anh đưa em về nhé. Không cần đâu, em đi về tiện lắm. Trên đường về anh có thể giải đáp giúp em một số kiến thức về cửa hàng. Được.

    (Đại học Hải Thành) Đi thôi. Sao cô ấy lại đến đây? Đi từ hướng kia ra thì chắc là vừa học xong tiết học mở của Giáo sư Đường. Lần trước cậu nói người cô từng yêu Giáo sư Đường là cô ấy à? Hai bọn họ có vấn đề.

    Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô của cậu có mở một cửa hàng trên mạng, thế chẳng phải vừa hay lại phù hợp với chủ đề của cậu là kinh tế Internet sao? Có lý. Từ phân tích cửa hàng của các em, có thể thấy

    Các em đã giảm giá, bán tháo, giảm bớt sản phẩm. Nếu em đã phát hiện ra vấn đề thì chắc đã có ý tưởng sơ bộ rồi. Em muốn mở rộng sản phẩm của cửa hàng bọn em, từ một loại sản phẩm đơn lẻ thành nhóm sản phẩm dành cho phụ nữ.

    Bây giờ em làm đại lý sản phẩm, tương lai có lẽ có thể phát triển thương hiệu của riêng mình. Em cũng nghĩ thế. Em nhắm được một hãng Nhật Bản. Quả nhiên em vẫn giống như trước, chuyện gì cũng chuẩn bị sẵn rồi. Anh biết em mà,

    Chuyện em muốn làm thì em không bao giờ dễ dàng từ bỏ. Nếu cần giúp đỡ thì cứ nói thẳng nhé. Cảm ơn anh. Cố ý mang cho em đấy. Không cần. Vô công bất thụ lộc. Quà gặp mặt cũng không nhận à? Nhận rồi lại phải trả. Em keo kiệt như vậy

    Sẽ không mua quà cho anh đâu. Được. Anh vô ý quá rồi. Em có thể xem mấy bưu thiếp này. Bưu điện Thời Gian. Chuyện từ bao giờ thế? Hạ Môn. Hiệu sách. (Bưu điện Thời Gian) Đồ uống đến rồi. Không được xem. Em viết gì thế? Còn không cho anh xem. Bưu thiếp của mười năm nữa, năm nào ông chủ cũng sẽ gửi cho chúng ta. Lãng mạn thế, không giống phong cách của em. Thế em không viết nữa. Anh sai rồi.

    ♪Nếu ngày mai cũng là ngày nắng đẹp♪ ♪Có nên hẹn luôn lúc này♪ ♪Đừng để em quá nhung nhớ♪ ♪Nếu ngày mai mưa rơi♪ Anh càng ngày càng giống thanh niên lãng mạn rồi. Chuyện đã qua không quan trọng nữa rồi, đều qua rồi. Chuyện trước đây anh xin lỗi nhé.

    Anh lựa chọn ra nước ngoài… Đã qua nhiều năm rồi, bỏ qua lâu rồi. Lúc đó chúng ta vẫn còn trẻ, ai cũng có quyền theo đuổi ước mơ của mình. Anh có khát khao của anh, đương nhiên em cũng có khát khao của em. Dù có thế nào

    Thì bây giờ chúng ta vẫn là bạn. Có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ tìm anh bất cứ lúc nào. Anh yên tâm. Em sẽ không khách sáo với anh đâu. Tối anh mời em đi ăn nhé. Hay để em mời anh đi.

    Dù sao anh cũng giúp em trau chuốt lại ý tưởng. Hợp lý. Em muốn ăn gì? Đợi em lát. Mộng Nam, túi của tôi đâu? Cô ở đây đợi tôi, tôi đi lấy. Kế hoạch thất bại. Kế hoạch gì? Sao em lại quay lại rồi? Chẳng phải em… Sao thế, không chào đón em à? Em quên không lấy túi. Đúng rồi, anh chưa trả lời câu hỏi của em nữa.

    Kế hoạch gì vậy? Vốn có một cuộc hẹn ăn cơm, nhưng giờ lại hủy hẹn rồi. Thế vừa hay mà. Chi bằng anh đi ăn với em đi. Sao không xuống? Cao quá, em không xuống được. Anh đỡ em với. Cũng có cao thế đâu. Nào. Đi thôi. Đi thôi.

    Anh đi chậm thôi, người ta đau chân. Thế nên tôi mới bảo em đổi giày mà, cứ không chịu đổi. Em không đổi, đây là bản giới hạn đó. Em phải cho nó đi mở mang tầm mắt. Hình như gót chân em bị trầy da rồi. Anh đỡ em đi.

    Phục em luôn đó, nào. Tô Thanh Triệt, trùng hợp thế? Đang hẹn hò sao? Đây là em gái anh, Cao Thanh Âm. Cũng không phải em gái, là cô nhóc quen biết từ bé, nhà hàng xóm. Em gái à? Chúng tôi là thanh mai trúc mã.

    – Chị là… – Được rồi, Thanh Âm, đừng như thế. Tôi là Tống Tinh Thần. Chào chị Tinh Thần. Anh ơi, chân em vẫn đang đau. Thế tôi bảo Lục Quần đưa em đi bệnh viện được không? Em nghĩ em vẫn có thể kiên trì thêm chút nữa. Bọn họ là bạn em à? Ai đây? Chào anh, tôi là Đường Duệ Trạch, bạn đại học của Tinh Thần.

    Bạn trai cũ. Anh tưởng người yêu cũ đều là có chết cũng không qua lại chứ? Tôi tưởng thanh mai trúc mã đều là quan hệ hàng xóm đơn thuần chứ? Thế giới của người trưởng thành không có chuyện có chết cũng không qua lại với nhau nữa, chỉ có không muốn qua lại thôi. Anh nói đúng lắm. Giống như tôi là bạn gái cũ của anh Thanh Triệt nhưng cũng là… Ơ kìa, em đừng…

    Chỗ này có món bít-tết yêu thích của anh, anh nhớ không? Tôi không muốn ăn nữa được không? Anh à. Anh à, chúng ta đi đâu thế? Chọn ngày không bằng gặp ngày. Hôm nay đi. Đông vui quá. Vốn cũng là Đội trưởng Tô mời khách mà, không phải sao? Đi thôi.

    Này, Thanh Âm, em nói linh tinh cái gì thế? Bạn trai, bạn gái cũ cái gì? Anh à, em đang giúp anh mà. Em giúp tôi ư? Em đang gây thêm rắc rối cho tôi ấy. Hai người có quan hệ gì? Cô ấy là thành viên của đội tôi. Anh thích cô ấy?

    Rõ ràng thế à? Thế là được rồi. Cô ấy có một anh bạn trai cũ đã diễu võ dương oai rồi, anh cũng phải có một bạn gái cũ. Trận này không được thua. Tôi làm gì có bạn gái cũ. Em này. Em không phải. Trận này không được thua. Đi thôi.

    Đi thôi, nghe lời em không sai đâu. Làm gì thế? Anh à, ở đây có món xúp củ cải đỏ anh thích ăn nhất, gọi một phần nhé. Được. Chào buổi tối quý khách. Hôm nay nhà hàng có combo tình nhân, bốn anh chị có muốn thử không ạ?

    Xin lỗi, chúng tôi không phải… Được, đỡ phải gọi món. Cho hai combo. Vâng, các anh chị có kiêng gì không ạ? Combo của chúng tôi không cay. Anh tôi không ăn được. Phần của chúng tôi cay nhiều. Tôi với Giáo sư Đường thích ăn. Anh Đường,

    Giờ anh đang công tác ở đâu? Tôi đang là giảng viên đại học. Anh và chị Tinh Thần quen nhau ở đại học sao? Yêu nhau bao lâu thế? Hai năm. Tình yêu học trò à? Thật ngưỡng mộ. Chẳng phải em nói em có việc sao?

    Vừa nãy nghe giảng lớp của Giáo sư Đường, học được nhiều điều. Tốt lắm. Học xong rồi hẹn hò. Được lắm. Đội trưởng Tô có nhiều ứng cử viên để đi hẹn hò ghê, A đi rồi còn có B. Cần gì phải để ý. Chị Tinh Thần.

    Chị với Giáo sư Đường trông đẹp đôi như thế, chia tay cũng đáng tiếc thật. Nếu có thể kết hôn với tình yêu thuở học trò thì hoàn hảo biết bao. Cũng hơi đáng tiếc. Khuyên tai của em. Sao khuyên tai của chị lại ở chỗ anh ấy? Ngủ ở chỗ cô ấy,

    Bất cẩn cầm về. Ngủ ở chỗ chị ta á? Ngủ ở ghế sofa nhà tôi có ngon không? Ngủ ngon. Nhưng hơi ngắn, không duỗi chân ra được. Cũng không phù hợp lắm. Sau này không có nơi để về cũng đừng đến nhà tôi để phải chịu ấm ức.

    Chỗ tôi có nhiều phòng lắm, lần sau… – Không cần. – Không cần. Anh à, cắt giúp em với. Em không cắt được. Nào. Anh nhớ em thích ăn súp lơ. Cảm ơn anh. Được. Anh đút cho em với. Được. Ngon quá. Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.

    Anh ơi, em cũng đi một lát. Cảm ơn. Không ngờ tôi đi công tác mấy tuần không ở nhà, chị Tinh Thần đã mê hoặc anh tôi rồi. Duyên đến cũng không ngăn được. Duyên phận này của chị đối với tôi mà nói thì cũng hơi lớn tuổi.

    Chuyện anh ấy biết, chị đây làm cùng anh ấy, chuyện anh ấy không biết, chị đây dạy anh ấy. Lẽ nào phải giống như cô, ngay cả bít-tết cũng không biết cắt à? Các người là tình cảm thoáng qua nhỉ? Không giống tôi, tôi với anh ấy quen nhau từ nhỏ.

    Quen nhau lâu như vậy chẳng phải vẫn thành bạn gái cũ sao? Chị có biết từ khi tôi quen anh ấy đến bây giờ, đã giúp anh ấy tiêu diệt bao nhiêu ong bướm không? Chị không hiểu anh ấy. Đây chỉ là tình cảm nhất thời của anh ấy thôi.

    Nếu không thì tôi còn có thể dùng thân phận bạn gái cũ để ngồi ở đây chắc? Em gái à, các người chẳng giống người yêu cũ gì cả. Không ngờ Đội trưởng Tô nổi tiếng chưa từng yêu ai lại có bạn gái cũ. Các người yêu nhau lúc nào thế?

    Hai năm trước. Hồi nhỏ. Yêu nhau bao lâu? – Ba năm. – Nửa năm. Cộng thêm hai năm rưỡi tôi yêu thầm anh ấy. Nào, món anh thích ăn. Cảm ơn em. Anh Tô, giờ anh có bạn gái không? Tạm thời chưa có. Từ nhỏ em đã quyết tâm

    Cả đời này chỉ cưới anh ấy thôi. Hay là chúng ta quay lại đi. Hay là đừng như vậy nữa, đừng diễn nữa. Chị xem, anh tôi lạnh lùng, khó theo đuổi như thế đấy. Thực ra tôi đang thích người khác rồi. Ai thế? Tôi thấy hơi ngột ngạt,

    Muốn ra ngoài hít thở không khí. Được đó. Dù sao cũng ăn được kha khá rồi. Hay về thôi. Đi thôi. Anh đưa em về. Không cần, tôi tự về. Vừa hay anh tiện đường, anh đưa em về nhé. Được, phiền anh rồi. Đi đây.

    Anh, bố mẹ em có việc gấp cần tìm em, bảo em mau về nhà. Để Giáo sư Đường đưa chị Tinh Thần về đi. Được rồi, tôi biết rồi, em phải về đúng không? Tôi tiễn em về. Anh. Tôi biết rồi được chưa?

    Hơn nữa lúc nãy chị ấy cũng không để ý đến anh, cũng không ghen tuông. Chắc chắn chị ấy không thích anh. Xe đến rồi, lên xe đi. Bác tài, về Thế Kỷ Đình Viên. Anh không đi với em à? Tôi còn có việc, em về trước đi. Anh. Alô, Thanh Âm à? Rốt cuộc làm sao Tống Tinh Thần lại quen biết anh ấy? Em hỏi cái này làm gì? Anh đừng hòng lừa em, em biết hết rồi. Anh mau nói đi. Nếu không sau này đừng hòng sống yên ổn. Bọn họ quen nhau nhờ xem mắt. Xem mắt á?

    Đúng thế. Hơn nữa Tống Tinh Thần là đối tượng xem mắt mà ông của anh ấy đích thân lựa chọn. Alô. Giữa đường có người phá đám. Không được. Tôi tuyệt đối không thể để chị ta ở bên cạnh anh ấy. Không đi nữa. Dù có thế nào thì tôi cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu. Em với chàng trai lúc nãy quen nhau lâu rồi à? Cũng chưa lâu lắm. Em thích cậu ta à? Tràn đầy năng lượng, ấm áp tỏa nắng, ai mà chẳng thích? Nghe em nói vậy

    Đột nhiên thấy mình già rồi. Quan trọng là tâm hồn. Anh già rồi á? Anh đùa gì thế? Lớp học hôm nay có bao nhiêu người đến vì vị Giáo sư Đường đẹp trai, đầy triển vọng, tràn đầy học thức này chứ? Em cũng thấy thế sao? Anh làm gì thế?

    Hôm nay em có ý gì? Có cần thiết phải giải thích với anh không? Đội trưởng Tô, nếu anh gặp phải tình huống như thế này, bạn gái anh đi tìm bạn trai cũ thì anh làm thế nào? Đó là quá khứ rồi mà. Cậu là gì? Hiện tại.

    Quan trọng nhất là phải nắm chắc hiện tại. Anh không hỏi em cái đó. Thế là gì? Anh nói anh đang thích một người, sao em lại giẫm chân anh dưới gầm bàn? Vì anh với Cao Thanh Âm bắt tay trêu đùa tôi, khiến tôi khó chịu.

    Hai người không phải người yêu cũ đúng không? Đương nhiên không phải rồi. Anh còn chưa yêu ai bao giờ, lúc đó chỉ là… Được rồi, không cần giải thích nữa. Tôi không muốn biết. Em ghen phải không? Anh ghen thì có, Đội trưởng Tô. Đúng. Anh ghen rồi.

    Anh tuyệt đối không thể để hai người có bất kỳ cơ hội nối lại tình cũ nào. Vì em là của anh. Bản lĩnh tự quyết định của Đội trưởng Tô giỏi giang ghê. Anh hỏi ý kiến tôi lúc nào thế? Vậy giờ anh hỏi em. Tống Tinh Thần, anh thích em,

    Em có thể chấp nhận anh không? Không. Tại sao? Giữa hai chúng ta không được có bất kỳ ai khác nhảy vào khoa chân múa tay. Dù là chị gái hay em gái. Với biểu hiện hôm nay của anh, tôi buộc phải trì hoãn thời gian thăng chức cho anh.

    Vậy thực ra em định chấp nhận anh phải không? Còn phải xem biểu hiện của anh nữa. Được. ♪Nếu ngày mai cũng là ngày nắng đẹp♪ ♪Có nên hẹn luôn lúc này♪ ♪Đừng để em quá nhung nhớ♪ ♪Sự dịu dàng của anh giống như ánh sáng vào đêm vùng cực♪

    ♪Noi theo hướng anh đi, tràn đầy những mộng tưởng♪ ♪Ngày tháng trở nên đằng đẵng, thế giới rơi vào quên lãng♪ ♪Muốn xác nhận liệu anh có giống như em♪ ♪Xin đừng né tránh, hãy đến gần hơn chút♪ ♪Dù xa xôi đến đâu cũng phải dũng cảm tiến bước về phía trước♪

    ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪

    ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪

    ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪