Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 19 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Morphin ở trong túi áo. mà áo ở trong tủ quần áo. Tôi muốn xem thêm phòng An Thu Tử nữa. Được. Thì ra là vậy. Sao? Không sao. Tôi muốn xem thêm tranh cũ của bố cô nữa. Được.
Đây chính là phòng vẽ tranh của bố tôi. Đây là…? Đây có lẽ chính là người đàn bà nước ngoài mà ông ấy vẽ. Có một việc… tôi nghĩ chắc là thật. Chuyện gì? Thực ra bố cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ bỏ rơi cô. Thực ra ông ấy rất yêu cô.
Đúng. Ông ấy yêu con mình, nhưng không yêu mẹ đứa trẻ. Ông ấy sẽ không bỏ rơi con mình, nhưng lại muốn bỏ rơi cả một gia đình. Ông ấy chính là một kẻ cặn bã. Thực ra, lỗi lầm lớn nhất của ông ấy là ích kỉ, chứ không phải phản bội.
Đúng vậy. Giống như điều đàn ông các anh thường nói. Chết dưới hoa mẫu đơn… chính là được thỏa ước nguyện của các anh. Tôi không phải ý đó. Lần này, chúng tôi nhận ủy thác của đời sau nhà họ Chu. Tôi cũng rất cảm ơn cô đã chịu hợp tác với tôi,
Trở về chuyến này để điều tra lại vụ án. Rất cảm ơn cô không ngại xa xôi, từ nước Nga trở lại… nơi đau lòng này. Người đàn bà đó đã phá hủy cả cuộc đời tôi. Cả đời này tôi cũng không quên chị ta. Tôi lại muốn tận mắt xem xem,
Chị ta và đời sau của mình bất hạnh đến mức nào. Vậy thì… có lẽ làm cô thất vọng rồi. Rất quen thuộc nơi này phải không? Đúng vậy. Chưa từng lãng quên. Trong thế giới tình yêu, không có kẻ thứ ba, chỉ có người không được yêu mới là người ngoài cuộc.
Người thông minh nên học được cách rời đi mà vẫn giữ được thể diện. Cô… Nhưng cách cô rời đi cũng đâu thể diện gì. Người nên rời đi hoàn toàn không phải tôi. Cả Phụng Thiên đều biết nữ chủ nhân ở đây là tôi mới phải.
Buổi sáng hôm xảy ra vụ án, Lý Viên Phổ nghe thấy hai người họ cãi nhau, nhưng chỉ nghe thấy mấy câu cuối cùng. Tôi nghĩ chắc cô nghe rất đầy đủ. Còn có thể là gì được nữa? Chẳng qua là Chu Trạch nói muốn li hôn,
Phương Hoài Cẩn năm lần bảy lượt kiếm cớ gạt đi, không đồng ý. Lúc thì nói đến con họ, lúc thì nói đến An Thu Tử ăn nhờ ở đậu. Chu Trạch đã không còn muốn tranh luận những điều này với Phương Hoài Cẩn nữa rồi. Lúc chúng tôi vẽ tranh,
Chị ta lại kiếm cớ đến cãi nhau. Anh sao thế? Anh muốn em làm thế nào? Anh muốn nồng nàn hơn nữa, sinh động hơn nữa, nóng bỏng hơn nữa. Nhưng tất cả cứ thiếu chút cảm giác. Như thế này… đủ nóng bỏng chưa? Làm phiền một chút.
Em vẫn muốn nói chuyện với anh. Em hơi lạnh, vào lấy khăn choàng nhé. Đến lúc tôi quay lại, cuộc cãi vã của họ đã kết thúc rồi. Họ đã cãi nhau bao lâu? Rất lâu. Chu Trạch bảo chị ta lấy rượu. Tôi cũng bảo chị ta lấy cho tôi một ly.
Chị ta còn trừng mắt nhìn tôi dữ dằn. Lúc mang rượu đến, Chu Trạch còn châm biếm chị ta. Đây. Mang đi. Thôi cứ để tôi. Này. Sao uống gì cũng thấy chua không biết. Lúc đó, Phương Hoài Cẩn nghe thấy câu này, đứng đó giận run cả người.
Sau đó, trạng thái của Chu Trạch có thay đổi gì không? Không. Vì tôi, mà anh ấy tìm được linh cảm, không hứng thú với bất cứ việc gì khác. Cơm cũng không ăn, chỉ muốn thưởng thức tác phẩm tranh của mình. Thì ra là vậy. Thế nên tôi nghĩ,
Có khi Phương Hoài Cẩn muốn giết tôi. Nhưng nhầm lẫn thế nào, tôi lại sống. Nhưng tôi sống còn không bằng chết. Dựa vào đâu mà họ có thể làm đôi vợ chồng ma? Giữa họ vốn dĩ không có chỗ cho cô. Cô biết không? Thực ra từ đầu đến cuối,
Chu Trạch đều chưa từng muốn li hôn với Phương Hoài Cẩn. Ông ấy vây quanh cô, nịnh bợ cô, chẳng qua là vì hoàn thành bức tranh đó thôi. Cậu nói bậy. Thực ra cô biết. Điều tôi nói đều là sự thật. Mọi người đều biết người Chu Trạch yêu là tôi.
Chỉ tôi mới có thể cho anh ấy linh cảm. Thật đáng buồn cười. Kẻ thứ ba trên đời đều như nhau. Rõ ràng biết mình yêu phải một kẻ cặn bã, nhưng cứ tưởng mình là ngoại lệ. Mơ tưởng trở thành người duy nhất của đối phương à?
Chú Lý bảo tôi đến đón mọi người. Phòng thí nghiệm đã chuẩn bị xong rồi. Tôi có cuộc sắp xếp nhỏ, mọi người đến phòng thí nghiệm nói chuyện đi. Hôm nay mời mọi người đến đây, là để dựng lại quá trình sự việc hôm xảy ra vụ án và hôm trước đó,
Giúp chúng ta tìm ra hung thủ thực sự đã ẩn nấp nhiều năm. Hung thủ chính là Phương Hoài Cẩn, không cần nghi ngờ. Sáng hôm đó, lúc Chu Trạch và Phương Hoài Cẩn cãi nhau, cô đã nghe thấy gì? Tôi đã nói rồi, toàn những lời lải nhải,
Giằng co truy cứu mãi về việc rốt cục ai đúng ai sai? Không. Không chỉ có những điều này. Việc này quan trọng không? Hung thủ sẽ không vì nội dung cãi vã mà có sự thay đổi. Thế nếu Chu Trạch hoàn toàn không muốn li hôn với Phương Hoài Cẩn,
Mà Phương Hoài Cẩn thì đang bênh vực Grace thì sao? Nói linh tinh gì thế? Tôi cần chị ta bênh vực sao? Chị ta hiểu nghệ thuật là gì không? Chị ta có biết hội họa có những trường phái nào không? Chị ta có hợp với thẩm mĩ của Chu Trạch không?
Đến một tuýp màu chị ta còn mua nhầm, Chu Trạch đã không chịu nổi chị ta từ lâu rồi. Đúng. So với cô, Phương Hoài Cẩn bình thường thật. Trọng tâm cuộc sống của bà ấy chỉ có gia đình.
Cô có thể cho Chu Trạch cảm xúc mãnh liệt và linh cảm trong sáng tác, bà ấy thì không. Nhưng cô cũng không thể chăm sóc được cuộc sống sinh hoạt của Chu Trạch. Thế nên Chu Trạch căn bản không thể li hôn với Phương Hoài Cẩn. Nếu tôi đoán không nhầm,
Điều họ nói sáng hôm đó có lẽ là… Đợi Chu Trạch vẽ xong bức tranh đó, sẽ để cô cuốn gói. Không thể nào. Chu Trạch nói sẽ li hôn với Phương Hoài Cẩn, đây là điều tất cả chúng tôi đều nghe thấy.
Anh thử nghĩ kĩ lại lời nói gốc của ông ấy xem. Anh đã nói với em rồi, không có chuyện đó. Rốt cục em muốn làm gì? Li hôn phải không? Được, li hôn, li hôn đi. Tại sao lúc nào bên cạnh anh cũng có nhiều phụ nữ như thế?
Hết người này đến người khác. Sao anh có thể nhẫn tâm như vậy? Giờ anh không muốn nói chuyện này. Chuyện này vài hôm nữa rồi nói. Nhưng chúng ta đã đang nói rồi. Em có thể đừng gây chuyện nữa được không? Nghĩ linh tinh suốt ngày.
Em không để anh yên tĩnh chút được sao? Em nói nghiêm túc đấy. Em lại muốn đi đâu? Chúng ta ra sân sau thì hơn. Thực ra tôi vẫn luôn nghĩ một vấn đề. Tâm trạng. Nếu theo cách nói rằng Chu Trạch muốn li hôn với Phương Hoài Cẩn,
Thì tâm trạng hôm đó của hai người họ hoàn toàn không khớp. Chỉ khi suy luận theo hướng phía sau, thì sự việc sáng sớm hôm đó mới hợp lí. Chu Trạch căn bản không muốn li hôn với Phương Hoài Cẩn. Ông ấy cũng không muốn lãng phí thời gian
Vì bàn về vấn đề này. Ông ấy tức giận với cô là vì cô chọc giận Phương Hoài Cẩn, làm ảnh hưởng đến tiến độ vẽ tranh của ông ấy. Theo cách nói của người Trung Quốc, thì cậu đang “cắt câu lấy nghĩa”, đang bịa chuyện. Tư Đồ Nhan. Anh biết em giỏi.
Nhưng anh không thể không nói, suy đoán của em quá vô lý. Không có gì vô lý cả. Sau đó Chu Trạch rời phòng khách, ra sân sau vẽ tranh. Phương Hoài Cẩn càng nghĩ càng thấy bất an, càng ngày càng không chắc chắn được suy nghĩ của Chu Trạch.
Thế nên, bà ấy quyết định tìm Chu Trạch, gặp mặt hỏi cho rõ ràng, Chu Trạch mới nói những lời đó. Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi. Anh thu dọn đồ đạc cho cô ta luôn, anh đưa cô ta đi, được chưa? Anh đối xử với cô ấy thế à?
Thế anh phải đối xử với cô ta thế nào? Em nói xem anh phải đối xử với cô ta thế nào? Thế này không được, thế kia cũng không được. Để lại đây không được, đưa đi cũng không được. Em nói xem. Rốt cục anh còn muốn làm tổn thương bao nhiêu người?
Được. Anh… Anh không muốn thảo luận với em về chuyện này thêm nữa. Anh không muốn lãng phí thời gian nữa, được không? Chu Trạch đã vô số lần, tức lên là nói sẽ đuổi An Thu Tử đi. Phương Hoài Cẩn đương nhiên biết đây là lời nói trong lúc tức giận,
Nên bà ấy căn bản không để tâm đến. Nếu đã như vậy, tại sao bà ấy lại vì chuyện này mà cãi nhau với Chu Trạch hết lần này đến lần khác? Nếu người bị đưa đi đó không phải An Thu Tử,
Thì trong nhà này, người có thể bị đưa đi chỉ có… Vì sao Phương Hoài Cẩn lại lấy rượu cho cô? Thậm chí còn phải giúp cô rót ra nữa. Bà ấy muốn thay Chu Trạch bù đắp cho cô. Bà ấy nhìn cô ý tứ sâu xa như vậy
Không phải vì ghét cô, càng không phải vì hận cô. Bà ấy đồng cảm với cô. Ai cần sự đồng cảm của chị ta chứ? Tôi xinh đẹp hơn chị ta, trẻ hơn chị ta, được đàn ông yêu thích hơn chị ta. Tôi cần sự đồng cảm của chị ta sao? Đúng.
Tôi đã nghe thấy những lời đó. Biết rằng người đàn ông đó căn bản không để tâm đến tôi, thế thì đã sao? Tôi phải giết anh ta sao? Lúc Phương Hoài Cẩn cãi nhau với Chu Trạch cô từng rời đi. Cô đã đi làm gì? Mặc ít, thấy hơi lạnh,
Nên đi lấy khăn choàng. Cô nói dối. Vì hôm đó hoàn toàn không lạnh. Giờ anh cần một li rượu. Để em đi lấy cho anh. Bia vừa mang đến, vẫn còn lạnh. Anh muốn rượu vodka. Loại nguyên chất. Phụ nữ cần choàng khăn choàng phải xem thời tiết sao?
Nếu chỉ là lấy một chiếc khăn choàng thôi, thì thời gian này có vẻ quá dài rồi. Cũng không lâu lắm. Lấy khăn choàng xong là xuống luôn. Chính cô từng nói. Cô nói họ cãi nhau rất lâu. Họ đã cãi nhau bao lâu? Rất lâu.
Vì sao cô phải nói dối tôi việc này? Cô nói dối là vì cô muốn che giấu sự thật rằng cô không về phòng mình. Cô không về phòng mình, mà sang phòng ngủ chính của Phương Hoài Cẩn. Thứ cô lấy cũng không phải áo choàng,
Mà là morphin trong túi áo của bà ấy. Vì từ đầu tới cuối cô đều biết sự tồn tại của nó. Lúc cô và Lý Viên Thuận nói chuyện ở cửa đã nhìn thấy rồi. Lúc đó cô ở ngay vị trí bên phải Lý tiên sinh. Lúc đó, cô quay mặt vào trong.
Grace, tôi nói nghiêm túc với cô nhé. Tôi biết, cô cho rằng mình trẻ trung xinh đẹp lại gợi cảm, nên cô đi quyến rũ Chu Trạch, để Chu Trạch động lòng với cô. Thế nhưng, Chu Trạch là người có vợ, phải không nào?
Hoài Cẩn là vợ kết tóc se tơ của cậu ấy. Cậu ấy có thể vì cô mà li hôn cô ấy, như thế nói nên điều gì? Em hơi lạnh, vào lấy cái khăn choàng. Tiếp đó, cô liền đến phòng ngủ chính của Phương Hoài Cẩn,
Rồi lấy lọ morphin đó từ tủ quần áo ra. Mà mục đích lấy morphin của cô chính là để giết Chu Trạch, trả thù người đàn ông này, rồi đổ tội cho Phương Hoài Cẩn. Lúc cô mang morphin về, nghe thấy Chu Trạch muốn uống vodka,
Đây chính là cơ hội giết người tốt nhất của cô. Thế nên cô cũng muốn một li. Anh muốn rượu vodka. Loại nguyên chất. Rót cả cho tôi một li nữa. Thôi cứ để tôi. Câu Chu Trạch nói, uống gì cũng thấy chua, chính là chứng cứ việc cô bỏ morphin vào rượu.
Morphin được tinh chế từ axit acetic, có vị chua. Chẳng lẽ anh ta không đáng chết sao? Tôi đã dốc hết lòng chân thành của mình, mà thứ anh ta cần chỉ là một bức tranh rách. Anh ta nói anh ta sẽ cưới tôi, còn nói anh ta sẽ li hôn.
Nhưng về đến nhà, tất cả đều đã thay đổi. Anh ta đã hủy hoại tôi, hủy hoại tình cảm của tôi. Tôi phải biến tình yêu anh ta dành cho tôi thành tiêu bản trong kí ức mình, chỉ giữ lại thời khắc đẹp nhất. Cô chọn người đã có vợ
Thì cô phải biết, kết cục của cô chắc chắn là sẽ bị bỏ rơi. Đây là đạo lí mà một người không hiểu nghệ thuật như chị tôi cũng hiểu được. Vậy thì đã sao? Ở đây, ở trong nhà tôi, cô không bao giờ thắng được. Họ đều đã chết rồi,
Chỉ có tôi vẫn sống tốt. Lần này tôi đến chính là muốn nhìn thấy đôi uyên ương chết này lần nữa. Cô thật vô liêm xỉ. Là cô đã hại chết bố mẹ tôi. Cô dựa vào đâu? Dựa vào đâu hả? Cô nói, cô nói đi. Đợi chút. Sao lại thế này?
Đây là morphin tôi tinh chế từ axit acetic. Morphin axit acetic tan trong nước, ít tan trong cồn. Li rượu đó ông ấy đã uống bao nhiêu? Uống bao nhiêu? Anh không sao chứ? Anh chính là Van Gogh, Picasso. Anh chính là Monet. Em yêu. Em mau tới xem này.
Đây chính là Mona Lisa. Chắc chắn nó sẽ trở thành tác phẩm vĩ đại nhất trên thế giới. Không phải tôi sao? Hung thủ không phải cô ta? Thế Chu Trạch tự sát sao? Hay là… hung thủ là người khác? Sao có thể thế được? Thế, rốt cục chỗ nào có vấn đề?
Độc ở đâu? Trong cốc rượu. Đây là sau khi xảy ra vụ án, cảnh sát tìm được trong áo khoác của cô ấy trong tủ. Thứ gây nghiện nhất trong thuốc lá chính là nó. Nó có thể giết người đấy. Nhưng không ai ngờ rằng
Cô ấy đã lấy trộm morphin trong phòng thí nghiệm của anh trai anh. Hoài Cẩn. Anh thật sự đã chờ rất nhiều năm rồi. Hoài Cẩn, em cho anh một cơ hội đi. Rượu mang đến rồi, Chu Trạch còn châm biếm chị ta. Lúc đó, Phương Hoài Cẩn nghe thấy câu này,
Đứng đó giận run cả người. Sao uống gì cũng thấy chua không biết. Chu Trạch nói uống gì cũng thấy chua. Ông ấy còn uống gì nữa? Ông ấy còn uống gì nữa? Ông ấy đã uống gì hả? Ông ấy nói uống gì chua, chắc không phải đang châm biếm người khác.
Quả thực ông ấy đã uống thứ gì đó khác có vị chua. Sư huynh Lý Viên Phổ. Ông ấy đã uống cốc nước anh đưa. Đúng là ông ấy đã uống. Có vấn đề gì sao? Hung thủ muốn giết người buộc phải thỏa mãn ba điều kiện. Thứ nhất,
Biết Phương Hoài Cẩn có morphin. Thứ hai, có cơ hội lấy trộm morphin. Thứ ba, có cơ hội cho Chu Trạch uống nước. Người đồng thời thỏa mãn cả ba điều kiện, ngoài Grace ra còn có anh. Nói vô căn cứ. Anh từng nói. Hôm đó, khi xong buổi ở phòng thí nghiệm,
Anh sang vị trí bên cạnh nói chuyện với Chu Trạch. Cô đừng tưởng mình trẻ trung xinh đẹp. Nói với cậu vài câu này. Chu Trạch là người đã có vợ. Anh đến phòng Phương Hoài Cẩn tỏ tình, Phương Hoài Cẩn bỏ đi, cũng chỉ để lại mình anh trong phòng.
Cái… Cái gì? Sao em lại tỏ tình với Hoài Cẩn? Đúng thế. Lúc đó tôi thấy chỉ có mình mới có thể cứu cô ấy ra khỏi vũng lầy. Viên Phổ. Em thích Hoài Cẩn lúc nào thế? Sao anh không biết? Em không muốn nói với anh. Vì anh là anh trai em,
Anh cũng thích Phương Hoài Cẩn. Tôi vốn tưởng chỉ có Grace biết Phương Hoài Cẩn đã lấy morphin. Nhưng sau khi chuyển chỗ, anh cũng đã nhìn thấy. Khi nào thấy được rồi thì buông tay, thì sẽ không khiến người ta chán ghét như vậy.
Cậu bảo, có việc gì mà không thể đợi tôi hoàn thành bức tranh… Hoài Cẩn. Hoài Cẩn. Chuyện ngày hôm nay em sẽ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì. Anh làm như thế có xứng với người anh em tốt nhất của mình không? Anh chọc Phương Hoài Cẩn giận bỏ đi,
Rồi lấy được morphin từ trong túi áo bà ấy. Tiếp đó, sáng sớm ngày hôm sau, nhân cơ hội Phương Hoài Cẩn và Chu Trạch cãi nhau, liền lừa ông ấy uống cốc nước độc đã lấy mạng ông ấy. Hoang đường. Tôi mưu toan gì? Vì muốn ở bên Phương Hoài Cẩn
Mà giết Chu Trạch sao? Nếu như vậy, tôi chỉ cần im lặng đợi họ li hôn là xong. Tôi đã yêu Phương Hoài Cẩn, sao còn phải làm việc hãm hại cô ấy thế này? Một người ngoài cuộc như cậu, chỉ dựa vào sự phán đoán của riêng mình
Mà ở đây suy đoán tình cảm của chúng tôi, ảo tưởng về câu chuyện nhiều năm trước để vu oan cho sư huynh mình. Tôi hỏi cậu, cậu có mưu đồ gì? Đúng thế. Luật sư Lý yêu chị tôi mà. Thực ra từ đầu tôi đã thấy lạ.
Vì sao anh lại chiều theo ý Phương Hoài Cẩn, để biện hộ trắng án, mà không phải xin cho bà ấy nhẹ tội? Anh biết rõ như thế sẽ làm quan tòa nổi giận, phán bà ấy tử hình. Nếu anh thực sự yêu bà ấy,
Anh sẽ chọn giữ lại cho bà ấy đường sống, hay để bà ấy chết? Anh là luật sư. Anh sẽ so sánh lợi và hại. Nhưng sau khi so sánh xong, anh vẫn đẩy bà ấy lên đoạn đầu đài. Vì sao vậy? Vì ngay từ đầu,
Kế hoạch của anh đã là giết Chu Trạch, rồi đổ tội cho Phương Hoài Cẩn. Nhưng giết Chu Trạch là để giúp Phương Hoài Cẩn. Thế bây giờ… chẳng phải mất cả chì lẫn chài sao? Đúng vậy. Vì sao chứ?
Anh ta nói mẹ cô là người phụ nữ đẹp nhất anh ta từng gặp. Cô có nhớ anh ta nói thế nào không? Ông ấy nói… Ông ấy nhìn thấy mẹ tôi uống trà dưới nắng. Đó là bức tranh sơn dầu đẹp nhất trong lòng ông ấy. Không đúng, không đúng, không đúng.
Mẹ cháu… dị ứng tia tử ngoại. Cô ấy chưa bao giờ phơi nắng cả. Cô ấy còn từng tìm ta lấy thuốc mà. Hơn nữa, phu nhân không thích mặc sườn xám sặc sỡ. Cô ấy thích những mẫu màu nhã nhặn hơn. Giờ anh cần một li rượu.
Để em đi lấy cho anh. Đây là cảnh tôi đã từng tưởng tượng không biết bao nhiêu lần. Ánh nắng vàng ruộm chiếu trên làn da trắng như tuyết của cô ấy. Chỉ là thời gian đã qua quá lâu, tôi cũng không nhớ rõ là chuyện xảy ra thật
Hay là tôi tưởng tượng nữa. Anh từng nói, lúc ở trong phòng thí nghiệm, anh luôn nghiêng đầu nhìn bà ấy. Giờ anh nghiêng đầu sang, nhìn lại thử xem anh có thể nhìn thấy ai? Lúc anh miêu tả tình yêu với Phương Hoài Cẩn,
Bất giác thay hình hình tượng trong đầu óc mình thành cô ta. Thế nên người anh yêu căn bản không phải Phương Hoài Cẩn, mà là Grace. Rồi quẳng cái rèm cửa vừa dày vừa thô này đi. Như thế, ánh dương từ cửa sổ lớn đằng Tây chiếu vào,
Có phải là đẹp hơn không? Anh đưa nhân vật chính vào thành Phương Hoài Cẩn. Dần dần, anh lừa cả chính mình. Bao nhiêu năm nay, thậm chí anh thực sự cho rằng mình thích Phương Hoài Cẩn. Đến cả lần đầu gặp Phương Hoài Cẩn, cũng để lộ cảm xúc thật.
Sau này cô im đi cho tôi. Anh cho rằng anh rể tôi sẽ lấy Grace, nên anh giết anh ấy. Anh đã hại chết chị tôi. Viên Phổ. Cậu ấy là người bạn tốt nhất của chúng ta mà. Em… Anh coi Grace như bảo bối,
Coi như mặt trăng, chỉ có thể ngắm nhìn, không thể chơi đùa, nhưng lại như đồng xu, bị Chu Trạch dễ dàng đùa giỡn. Vì đố kị, mọi lời ông ấy nói, đối với anh đều là châm biếm và khoe khoang. Thế nên anh không nhịn được, khởi lên sát tâm.
Cậu không thật lòng với Grace, sao vẫn muốn lấy cô ấy? Cậu đi hỏi cô ta ấy. Sao cứ như bám dai như đỉa? Tôi bỏ cũng không bỏ được. Thế là cậu đang lừa họ? Sao cậu vẫn không hiểu thế hả? Lời nói dối mới là thứ phụ nữ muốn có nhất.
Cậu thật thà quá, nên tới giờ vẫn còn độc thân đấy. Cậu không có chứng cứ. Đây là bức tranh đó của Chu Trạch. Sự thay đổi đột ngột của màu sắc và bóng sáng không hẳn là do sự đột phá nào đó, mà là vì morphin.
Nếu quay lại hiện trường vụ án, thì không thể tìm được ly nước giết người thực sự. Đây cũng không phải chứng cứ. Anh trai anh từng nói, morphin axit acetic tan trong nước, ít tan trong cồn. Lý Viên Phổ. Cha mẹ tôi tốt với ông như vậy,
Ông đối xử với họ như vậy sao? Tôi chỉ có thể nói xin lỗi. Đây là một vụ án đã khép lại từ lâu. Các cậu không thể lật lại vụ án, cũng chẳng làm gì được tôi. Không lật lại án được? Không làm gì được ông? Được. Để tôi cho ông thấy
Thế nào là “tà không thắng được chính”. Người đâu. Đưa đi cho tôi. – Vâng. – Vâng. Đi. Cảm ơn cậu. Thực ra cô không cần cảm ơn tôi. Nói một cách nghiêm khắc, thì cô cũng là tội phạm. Chúng tôi sẽ đưa hành vi của cô ra pháp luật.
Nhưng mà tôi nghĩ, cô đã chịu trừng phạt rồi. Tôi đã chịu báo ứng rồi. Cả đời tôi đã bị hủy hoại rồi. Tôi tặng cô bức tranh này nhé. Tôi không muốn nhận ân huệ của người nhà họ Chu các cô. Bức tranh này tôi muốn mua lại.
Cô cứ ra giá đi. Giữa chúng ta dù có bao nhiêu chuyện không vui đi nữa, nhưng chung quy thì nó thuộc về cô. Tôi rất ngưỡng mộ cô, không đi vào vết xe đổ của mẹ mình. Nhưng tôi vẫn không hiểu.
Vì sao phu nhân lại lau dấu vân tay trên chai rượu? Là vì tôi. Chai rượu đó… là do tôi mang đến. Chị mang cho anh rể. Chị ấy không chịu nói gì, tưởng rằng tôi chính là hung thủ giết người. Tôi không nhớ ra…
Rốt cục định làm gì với chai rượu đó? Tôi cũng không nhớ… rốt cục tôi có làm gì không? Cũng có thể… Có thể tôi cũng trộm morphin. Sự xuất hiện của chị đã ngăn tôi lại. Cô không làm. Cô chỉ định cho magie sulphat vào trong ly rượu của anh rể cô,
Làm ông ấy đau bụng. Hôm đó, cũng không biết là ai đến chỗ tôi mở cửa sổ ra nữa. Trưa hôm sau tôi mới phát hiện ra. Giờ nghĩ lại, tôi vẫn còn sợ. Chỗ này, chỗ này. Lúc đó, vung vãi một đống bột. Cũng may không phải là tầng này.
Chẳng trách bố tôi nói, An Thu Tử suốt ngày thích làm mấy trò đùa quái đản mình tự cho là đúng. Chị là vì dì. Dì út. Cháu nhớ bà ấy lắm. Dì cũng vậy. Cháu cũng nhớ dì lắm. Xin lỗi. Xin lỗi. Không sao. Không sao. Cảm ơn nhé. Không có gì.
Không nặng. Tôi không nói cái đó. Có chắc không lấy gì nữa không? Đủ rồi. Cô thực sự đã nghĩ kĩ, bán căn nhà đầy hồi ức này đi hả? Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ không bán. Nhưng bây giờ… Mẹ tôi đã không còn là tội phạm giết người.
Bố tôi dù có xấu xa thì tôi cũng yêu ông ấy. Tuổi thơ ở đây là thời gian vui vẻ nhất, ấm áp nhất cuộc đời tôi. Cuối cùng, tôi cũng không cần chạy trốn mảnh kí ức này nữa. Hay là đừng bán. Một căn nhà không thể mang theo kí ức được.
Thứ có thể mang theo kí ức… là lòng người. Thực ra trước đây tôi từng nghĩ, tìm anh điều tra vụ án cũ này. Nhưng tôi không hạ quyết tâm nổi. Vì tôi biết chân tướng mà Tư Đồ Nhan tìm được thì chắc chắn là sự thật. Tôi sợ.
Cảm ơn anh đã đẩy tôi một cái. Thế phải cảm ơn tôi chứ. Là tôi lôi anh ta lên tàu đấy. Đương nhiên. Cô càng phải cảm ơn anh ấy. Anh ấy mà muốn điều tra, thì không ai ngăn được. Đi thôi. Hai người là ai hả?
Ai lại đắc tội với người khác rồi hả? Anh Lô? Anh làm thế này là ý gì hả? Anh mà muốn tìm tôi thì tìm người chuyển lời là được. Đừng lôi kéo làm quen tôi. Tôi nghe nói mấy người dạo này ở Cáp Nhĩ Tân cũng ra trò ghớm.
Anh nói chuyện với tôi như thế hả? Mời tôi đến như thế nào thì đưa tôi về “nguyên đai nguyên kiện” như thế. Sao? Định chơi trò trẻ con này với tôi hả? Mau gỡ thứ đồ vớ vẩn này ra cho tôi. Bom. Đây là thứ đồ tốt
Phòng thí nghiệm của tôi mới nghiên cứu ra. Nó tên… tên là gì mà… thiết bị hẹn giờ. Nó có thể hẹn trước thời gian. Cậu mà không nghe lời, cậu sẽ bị tôi cho “bùm” một tiếng trước, biến thành mảnh vụn. Biến thành mảnh vụn? Ông đây “bùm” cùng với mày.
Anh Lô, tôi nói cho anh biết. Nhà tôi đối xử với anh không tệ. Họ hàng hang hốc nhà anh đều là nhà tôi đang nuôi đấy. Hai đứa con trai anh kiếm ăn trong công ty nhà tôi. Anh có tin tôi xé xác chúng nó ra? Bịt miệng hắn lại cho tôi.
Cút ra. Được, được, được. Tôi nhịn cậu thêm ba tiếng 50 phút nữa. Đến lúc đó, tôi sẽ cho cả nhà cậu đoàn tụ. Tướng quân tìm chúng tôi đến chắc là có việc tìm chúng tôi giải quyết. Tôi làm là được chứ gì. Đừng làm bị thương mọi người. Đừng, Tư Đồ.
Họ không có ý định tử tế đâu. Tôi không thể đùa với tính mạng anh ấy được. Được. Không hổ là đại thám tử. Quả nhiên là thông minh hơn người. Thế thì tôi nói thẳng vậy. Lãnh sự Kondo Kawa của Lãnh sự quán Nhật Bản tại Phụng Thiên
Hôm nay mất tích trên đường đến Cáp Nhĩ Tân. Phía Nhật yêu cầu tôi lập tức giao người, nếu không rất có khả năng sẽ xảy ra xô xát quân sự. Vốn dĩ định đến Cáp Nhĩ Tân tìm các vị, nhưng nghe nói các vị ở Phụng Thiên, nên đến mời các vị.
Cục diện trước mắt cậu cũng biết. Thế nên… tôi muốn sống phải thấy người, chết phải thấy hung thủ. Hiểu. Cứ gỡ bom chỗ Lạc Thiếu Xuyên ra đã. Tôi giúp ông tìm người. Không phải đang giúp tôi, mà là đang tự cứu các cậu. Nếu tướng quân không yên tâm,
Có thể buộc bom lên người tôi. Giở cái trò gì thế hả? Tư Đồ, anh đừng để ý ông ta. Ông cứ buộc trên người tôi. Tôi không tin ông dám nổ chết tôi. Thám tử tiên sinh. Thời gian không nhiều đâu. Kondo bị bắt ở đâu? Mời qua bên này.
Hôm qua, người của tôi trên đường đưa ngài Lãnh sự Kondo ra bến tàu, thì gặp thích khách. Ngài Lãnh sự Kondo thoát chết trong gang tấc, đi về Cáp Nhĩ Tân. Không ngờ, ở bên đó hung thủ vẫn còn tiếp ứng. Kondo vừa xuống khỏi tàu,
Người của chúng liền mạo danh người của tôi, đón Kondo đi mất. Bây giờ, chúng tôi chỉ tìm thấy người phiên dịch đi theo ông ấy. Nhưng mà, anh ta đã bị gây mê rồi. Đến giờ vẫn đầu óc mù mờ, không thể nói chuyện bình thường được.
Hành thích dưới sự hộ tống của các ông sao? Là Kim Ngạn Bình, lái xe của ông ấy, đột nhiên lái ra khỏi tuyến đường đã định sẵn. Đến khi chúng tôi tìm thấy anh ta, ngài Lãnh sự Kondo đã bị thương rồi. Bị hành thích ở đâu? Trên đường đến ga tàu.