Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 18 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫
♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫
♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 18] An Thu Tử nói
Chu Trạch sẽ không đuổi cô ta đi thật? An tiểu thư là đứa bé không có mẹ từ nhỏ, nên thiếu sự dạy dỗ. Cô ấy chỉ nhận mỗi người chị là phu nhân. Cô ấy gây chuyện với tiên sinh cũng chẳng phải một lần hai lần nữa rồi.
Lúc tiên sinh tâm trạng tốt thì sẽ không so đo với cô ấy. Lúc tâm trạng không vui thì nói sẽ tống cổ cô ấy đi. Ngày nào cũng nói như thế một lần, nhưng không ai cho là thật cả. Nhưng An tiểu thư luôn khiến tiên sinh chịu mệt mỏi
Trong chuyện này. Sau đó thì sao? Sau đó An tiểu thư nhất quyết theo tôi vào bếp. Hình như cô ấy đang tìm rượu trong tủ rượu. Lúc đó tôi đang ở trong bếp bận cạo vảy cá, cho nên không quan tâm đến cô ấy. Không bao lâu thì phu nhân bước vào.
Thu Tử! Em đang chơi cái gì đó? Em đã đi đâu cả buổi sáng vậy? Không có. Em chơi ở sau vườn thôi. Mau về phòng đi. Để anh rể em nhìn thấy lại nói em nữa. Em biết rồi. Ngoan nhé. Ý dì nói, bình rượu đó
Là dì út của cháu lấy ra. Đúng vậy. Là An tiểu thư lấy ra từ trong tủ rượu. Phu nhân vào lấy rượu vừa hay lấy luôn chai đấy. Thì ra là vậy. Dấu vân tay mà mẹ cô muốn lau đi vốn dĩ không phải của bà ấy,
Mà là của An Thu Tử. Tôi nhớ ra rồi. Ngày mà phu nhân bị bắt đi đã dặn dò tôi, kêu tôi bán tất cả đồ trang sức có giá trị của cô ấy, kêu tôi đưa tiểu thư và An tiểu thư đi trong đêm. Khi đó tôi nghĩ,
Có thể là phu nhân không muốn hai tiểu thư biết chuyện bà ấy giết người. Luật sư Lý và tôi thương lượng, trước tiên, gửi hai cô về nhà ở dưới quê của tôi. Nhưng ai mà biết được, đồng hương đó của tôi sơ ý làm thất lạc tiểu thư. Mặc Uyển.
Xin lỗi cháu. Nếu như dì tự đưa cháu đi thì đã không như vậy. Chẳng phải đã qua rồi sao. Chẳng phải bây giờ cháu đang đứng sờ sờ trước mặt dì sao? Hôm trước, lúc Lý Viên Thuận nói về morphine, An Thu Tử không hề có mặt,
Vì vậy cô ấy hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với morphine. Tất cả những điều này có thể là một sự hiểu lầm. Cháu là… Nhìn gì đấy? Tiểu Mặc Uyển? Chú Lý Viên Thuận? Là cháu thật rồi. Đã lớn thành thiếu nữ rồi này. Giống hệt mẹ cháu. Tốt quá.
Hôm nay bọn cháu có đến bệnh viện tìm chú. Chú đi họp ở ngoài. Nghe em trai chú nói, các cháu đang điều tra vụ án của mẹ cháu, chú liền chạy qua đây. Những lời nói đó đã dồn nén trong lòng chú rất nhiều năm rồi.
Mẹ cháu chắc chắn sẽ không giết người, nhưng không ai chịu tin chú. Bác sĩ Lý. Hay là chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện. Đến chỗ chú đi. Chuyện này vẫn phải đến chỗ chú mới có thể nói rõ ràng cho mấy đứa được. Dạ được. Đến rồi! Được. Cảm ơn nhé.
Bác sĩ Lý. Nhà hai người thì ra là sát bên nhau à? Phải. Đi theo chú. Mấy năm nay chú không dọn đi đâu cả, vẫn luôn sống ở đây. Chú luôn nghĩ, nhà bên cạnh khi nào mới có người về đây. Nhưng mà chờ mãi, chờ mãi, cũng chẳng chờ được gì.
Dì út đâu ạ? Dì út của cháu ở Thượng Hải sống rất tốt. Cần gì phải quay trở lại chỗ này chứ. Lần trước gặp nó là chú đi Thượng Hải công tác. Nó nói sẽ ra nước ngoài với người nhà. Ra nước ngoài? Xem ra mấy năm nay
Dì ấy sống rất tốt. Sống tốt thật. Năm đó, sau khi xảy ra chuyện, nó vào trường nữ sinh rất nổi tiếng lúc bấy giờ, sau đó đến Thượng Hải học đại học. Sau khi tốt nghiệp, ở Thượng Hải tìm một gia đình tốt gả vào đó.
Gần đây, phải theo người nhà đi qua Pháp. Nào. Cẩn thận một chút nhé! Ở đây luôn được trang trí như vậy sao? Cậu không biết đấy thôi, tôi sắp xếp những chai lọ này khó khăn lắm luôn. Không dám sờ lung tung. Mấy…mấy thứ này phải rất để ý,
Sơ hở cái là rút dây động rừng đấy. Cháu có thể xem thử không? Cái này… Vậy phải cẩn thận nhé. Chua à? Cái này là chú dùng acetic acid tinh chế đấy. Trước tiên phải lấy được morphine acetate, – Sau đó mới lấy cái này… – Chú Lý
Một ngày trước khi xảy ra vụ án, mọi người đều đã làm gì trong phòng thí nghiệm của chú, chú còn nhớ được bao nhiêu? Chuyện này… Thế này đi, hai đứa muốn biết cái gì thì trực tiếp hỏi chú. Nếu như chú nhớ thì chú nói cho hai đứa.
Nếu như chú không nhớ chú sẽ đi hỏi em trai chú. Nó là luật sư, trí nhớ nhất định tốt hơn chú. Hôm xảy ra vụ án, chú có nhìn thấy Phương Hoài Cẩn lấy morphine đi không? Nếu như chú nhìn thấy chú có thể không cản cô ấy lại sao?
Nhưng mà chú nói nhé. Tên Chu Trạch này quả thực đáng chết, nhưng cũng không thể vì chuyện như vậy mà liên lụy cả mạng sống của mình chứ. Loại người này, sớm muộn cũng chết dưới hoa mẫu đơn. Người xưa chẳng phải đã nói rồi sao? Mẫu đơn này… Chú Lý.
À thì… Chú có còn nhớ hôm đó mọi người ra khỏi phòng thí nghiệm theo thứ tự như thế nào không? Không nhớ nữa. Chú nhớ lại xem. Lúc đó, chú ở vị trí này nói chuyện với người phụ nữ nước ngoài đó. Grace. Tôi chính thức nói với cô.
Tôi biết cô cho rằng bản thân mình trẻ đẹp. Chú phải thay mẹ cháu chút cơn giận. Chú không muốn nhìn thấy người phụ nữ đó vui vẻ. Cho nên, chú đã gọi cô ấy qua, chú nói với cô ấy, “Chu Trạch vì cô mà ly hôn với Phương Hoài Cẩn.”
“Hoài Cẩn là vợ mới cưới của cậu ấy.” “Rồi…sẽ có một ngày” “cậu ấy cũng sẽ vì người khác mà bỏ rơi cô.” “Phương Hoài Cẩn vẫn còn những người bạn như chúng tôi ủng hộ,” “Cô thì có cái gì?” “Cô sẽ thê thảm hơn cô ấy.”
Chú chính là muốn để cô ấy biết chuyện cô ấy làm là không đúng. Chú Lý. Cái này… Chú có còn nhớ lúc chú nói chuyện với Grace, những người khác đang làm gì không? Lúc đó chú đứng quay lưng lại, không nhớ rõ lắm. Cửa sổ này không mở được đâu.
Cửa sổ này không mở được. Những bảo bối này vừa nhạy cảm vừa mỏng manh. Ngộ nhỡ có chút gì đó không đúng chúng nó liền nổi giận, sẽ nổ tung cả phòng thí nghiệm này đấy. Hôm đó cũng không biết là ai đã đến chỗ chú mở cửa sổ ra,
Buổi trưa hôm sau chú mới phát hiện. Bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ. Ở đây, ở đây. Lúc đó ở đây rơi vãi một đống bột. Cũng may không phải tầng này. Nếu không thì chú đã không còn sống tới ngày hôm nay.
Cửa sổ này người có thể chui vào không? Ở đây… như dáng người của chúng ta thì chắc chắn không thể leo vào, leo tới một nữa sẽ bị kẹt lại ngay. Nếu như là đứa bé thì sao? Đứa bé, chắc không thành vấn đề. Tiểu Mặc Uyển à.
Chú phải đi gửi điện báo cho dì út của cháu. Nó mà biết cháu vẫn còn sống chắc nó sẽ vui lắm đấy. Chú Lý. Cháu muốn hỏi chú một chuyện. Cháu nói đi. Tại sao mẹ cháu lại chăm sóc dì út nhiều như vậy? Chuyện này cháu không biết sao?
Chuyện gì ạ? Con mắt đó của dì út cháu là bị mẹ cháu đánh mù đó. An tiểu thư. Lạc Thiếu Xuyên. Chào anh, tôi là An Thu Tử. Vất vả rồi. Mẹ tôi có thể vì ai mà lau dấu vân tay. Còn có thể là ai khác ngoài An Thu Tử.
Cô khoan hẵng nóng vội. Đợi Thiếu Xuyên đưa cô ấy về. Mẹ tôi biết dì ấy giết bố tôi, đưa chúng tôi về quê cũng là vì bảo vệ dì ấy. Vì dì ấy mà cho đến giây phút chết oan cũng không mở miệng. Đã trôi qua nhiều năm như thế,
Làm sao dì ấy vẫn có thể sống thanh thản như vậy? Chứng cứ bây giờ vẫn chưa thể chứng minh cô ấy chính là hung thủ. Chẳng phải anh tin tưởng thuyết duy nhất sao? Thứ nhất, là dì ấy ăn trộm morphine từ chỗ Lý Viên Thuận. Thứ hai,
Rượu là mẹ tôi lấy từ trong tay dì ấy. Thứ ba, chỉ có dì ấy mới muốn hạ độc bố tôi. Thực tế, dì ấy vốn dĩ không phải ghét bố tôi. Bởi vì mẹ tôi làm dì ấy bị thương, cho nên dì ấy hận cả nhà chúng tôi. Ngay cả tôi…
Ngay cả tôi suýt chút nữa cũng trở thành đồng lõa tiếp tay giết chết bố mẹ tôi. Cô bình tình một chút. Tội nghiệp mẹ tôi, còn ngốc nghếch giúp cô ấy lau bình. Bị người khác coi là hung thủ trong nhiều năm như vậy.
Là cậu gửi điện báo cho tôi phải không? Đúng vậy. Cảm ơn cô không ngại xa xôi mà quay về Phụng Thiên. Đây là chuyện của gia đình tôi. Tôi cảm ơn cậu mới phải. Thật không ngờ nhiều năm như vậy rồi vẫn còn có người nhớ tới. Trưởng thanh tra Lạc.
Sao đột nhiên nhắc tới vụ án này vậy? Tôi đưa cô đến gặp một người là cô sẽ hiểu ngay. Tôi hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của cô lúc này, nhưng mà vụ án này đã đi đến bước này, cô ấy cũng đã quay về.
Cô đã chờ lâu như thế. Tôi hi vọng cô có thể cho tôi một cơ hội để tôi nói chuyện đàng hoàng với An Thu Tử. Nếu như cô ấy là hung thủ thật, chúng tôi đều sẽ giúp cô chủ trì công đạo.
Hi vọng lúc anh phát hiện dì ấy là hung thủ vẫn có thể để tôi cho anh cơ hội. Hai người xem tôi đưa ai tới này. Cháu là Tiểu Uyển thật này! Cháu trông giống hệt như chị ấy. Dì đang nghĩ, người còn nhớ những chuyện này
Liệu có phải là cháu không? Tiểu Uyển! Dì thật sự đã tìm cháu rất lâu. Tạ ơn trời tạ ơn đất! Cháu vẫn còn sống. Nhất định là chị trên trời có linh thiêng. Cuối cùng cháu cũng đã về, Tiểu Uyển! Đã lâu không gặp. Dì An Thu Tử! Tiểu…
Vất vả cho cô đặc biệt đến đây một chuyến. Mời ngồi. Năm đó, xảy ra chuyện này cháu vẫn còn nhỏ, rất nhiều chuyện có lẽ cháu không rõ. Lúc đó dì cũng chẳng lớn hơn cháu bao nhiêu cả. Những năm này dì sống tốt thật. Đi học, gả chồng, ra nước ngoài,
Chẳng thiếu thứ gì. Tiểu Uyển! Dì xin lỗi! Năm đó nếu như dì cẩn thận một chút, thì đã không để cháu lưu lạc nơi đất khách chịu nhiều vất vả như vậy. Thật sự xin lỗi! Nếu như có thể bù đắp cho cháu, cháu bảo dì làm gì cũng được.
Bù đắp cho cháu? Giống như mẹ cháu đối xử với dì sao? Tiểu Uyển. Cháu ra nước ngoài cùng dì đi. Sau này để dì chăm sóc cho cháu. Cám ơn nhé, dì út. Cháu đã sớm trải qua độ tuổi cần người chăm sóc rồi. À thì…
Bây giờ, cách giúp đỡ tốt nhất là kể lại toàn bộ những chuyện đã từng xảy ra vào năm đó. Tôi dự định là ngày mai sẽ đi Pháp, nhưng nhận được điện báo của cậu tôi lập tức đến đây ngay. Tôi đang nghĩ,
Có phải Tiểu Uyển thật sự quay về rồi không? Tôi cũng hoàn thành xong ước nguyện này. Nhưng chuyện năm đó, tôi cũng không mong chị là hung thủ, nhưng chính là chị ấy. Dì chắc chắn? Đây là chị đưa cho tôi trước khi chị ấy đi.
Nhiều năm qua tôi đã xem vô số lần. [Em gái yêu quý!] [Cho dù là quá khứ hay là hiện tại,] [chị chưa bao giờ nói dối em.] [Cho nên không cần phải hối tiếc,] [hãy tiếp tục đi trên con đường của em.] [Hứa với chị,] [nhất định phải vui vẻ.]
[Tìm kiếm hạnh phúc của cuộc đời em.] [Món nợ người nào thiếu] [thì sẽ do người đấy trả.] [Chu Trạch là tình yêu của chị,] [chị phải đi theo anh ấy] trả nợ. Bà ấy nợ dì thì đã trả rồi. Còn bà ấy nợ cháu thì sao?
Chị ấy nói trả nợ là nợ mạng sống của anh rể. Chị ấy từng nói, có lẽ chỉ có cái chết mới có thể để chị ấy và Chu Trạch mãi mãi ở bên nhau. Lúc đó cháu còn quá nhỏ. Cháu không hề biết mẹ cháu yêu bố cháu nhiều đến nhường nào.
Nếu như Chu Trạch quyết tâm muốn ly hôn thì chị nhất định sẽ đặt cược tính mạng. Dì có biết bà ấy cũng viết cho cháu một bức thư không? [Tiểu Uyển.] Sao lại như thế? Dì là giả vờ không biết hay là không biết thật vậy?
Điều này hoàn toàn khác với những gì dì nghĩ. Cô hiểu chị của cô. Liệu đây có phải là nỗi nhớ bà ấy để lại cho con gái? Không đâu. Tuyệt đối không thể. Nếu như chị nói chị ấy không giết người thì chị ấy nhất định không làm.
Rốt cuộc là người nào làm? Tại sao cô lại nghĩ bà ấy nói bà ấy không giết người thì bà ấy nhất định không giết chứ? Các cậu hãy nhìn mắt của tôi. Cô không oán hận chị cô sao? Xem ra các cậu đều đã biết rồi. Lúc tôi vừa sinh ra,
Rất nhiều hàng xóm láng giềng nói với chị tôi rằng “mẹ cô sinh em gái cô,” “bà ấy sẽ không cần cô nữa.” Cho nên chị sợ. Chị ấy sợ tôi sẽ cướp đi mẹ của chị ấy. Cho nên mới mất kiểm soát làm ra chuyện này. Sau đó mỗi một ngày,
Chị ấy đều sống trong sự ân hận. Cho nên đối với chị cô mà nói cô chính là thanh kiếm Damocles treo trên đầu bà ấy, luôn luôn nhắc nhở bà ấy không được kích động. Tính khí của chị cũng là sau khi gả cho anh rể tôi mới trở nên tốt hơn.
Hai người bọn họ lúc nào cũng vậy, suốt ngày cãi nhau, nhưng chưa từng nghĩ sẽ chia tay. Cô hận anh rể của cô không? Nếu như hận anh ấy thật thì đã không chơi xỏ anh ấy rồi. Vậy cô còn nhớ đêm trước khi xảy ra vụ án không?
Cô đã làm anh rể cô phát cáu. Tôi nhớ Grace nói cô ta sẽ nấu món Nga cho mọi người ăn. Tôi đã xúi Tiểu Uyển giữ chân Grace, sau đó bỏ thêm rất nhiều rất nhiều muối vào trong dĩa thức ăn của anh rể. Cơm này đã bỏ gì vậy?
Không liên quan tới em đâu đấy. Là Grace nấu khó ăn, liên quan gì đến em. Cháu nói có phải không? Khó ăn chết đi được. Con cũng không nuốt nổi. Tiểu Uyển. Anh ăn phần của em đi. Tại vì em phá đám. Bữa cơm này không được ăn nữa. Chị ơi!
Chu Trạch! Anh so đo với con nít làm gì? Phải đó. Cơm này nấu khó ăn thì liên quan gì đến em. Thu Tử! Anh chính là so đo với em ít quá, một chút phép tắc cũng không có. Ngày mai sẽ đưa em về dưới quê.
Sau đó tôi bị nhốt vào phòng luôn. Tính là hôm sau sẽ giả vờ xin lỗi anh rể tôi, rồi mới trút giận sau. Cô muốn làm gì? Tôi nhớ lúc đó tôi nghĩ ra một chiêu vô cùng độc ác. Thời gian lâu quá tôi thật sự không nhớ nữa rồi.
Dì là không nhớ ra thật hay là giả vờ không nhớ ra? Ý gì? Buổi sáng hôm sau, lẽ nào dì không đến phòng thí nghiệm của Lý Viên Thuận? Đúng. Dì đến chỗ chú Lý, dì trả sách cho chú ấy. Tôi nhớ ra rồi.
Tôi đến nhà chú ấy, sau đó chú ấy không có ở nhà. Lúc đó có lẽ chú ấy đang ở nhà chúng ta. Sau đó tôi từ sân sau leo tường về nhà, tiếp đó thì bị dì Uyển Chi bắt được. Tôi còn nghĩ, nhân lúc dì Uyển Chi không chú ý
Tôi sẽ lén lẻn ra ngoài. Lúc này thì chị quay về, rồi chị ấy nhốt tôi lại, mãi cho đến lúc ăn cơm mới thả tôi ra. Còn nhớ cô đã lấy gì từ phòng thí nghiệm không? Tôi thật sự không nhớ nữa rồi. Ký ức đều rất rời rạc.
Tôi bị nhốt trong phòng, mãi cho đến lúc ăn cơm mới ra. Anh rể không đến. Anh ấy chính là bị giết vào thời gian đó. Hôm nay, dì Uyển Chi nấu món cá chua ngọt cho chúng ta. Ăn nhiều chút nhé! Còn một món nữa. Chu Trạch đâu?
Nói không có khẩu vị, không muốn ăn cơm. Cô có phép tắc một chút được không? Viên Thuận. Bỏ đi. Chúng ta ăn trước đi. Chu Trạch là vậy đấy, vẽ một hồi là quên hết tất cả. Không đợi anh ấy nữa. Uyển Chi! Dì chuẩn bị riêng một chút đồ ăn
Chúng ta mang qua cho anh ấy. Được, tôi biết rồi. Chị cùng Tịch Uyển Chi đi đưa cơm cho anh rể, thảm án xảy ra vào thời gian đó đấy. Chẳng bao lâu thì Tịch Uyển Chi chạy về. Không hay rồi. Tiên sinh bị giết hại ở sau vườn. Dì nói cái gì?
Cái gì mà bị giết? Tiên sinh nằm ở đó. Phu nhân nói là chết rồi. Anh, anh mau qua đó xem thử. Em đi báo cảnh sát. Được. Thu Tử, cháu đưa Mặc Uyển lên lầu đi. Không gọi các cháu, thì không ai được phép xuống đây.
Sau đó thì chị bị bắt đi. Anh rể cũng chết rồi. Những chuyện sau đó đều là luật sư Lý giúp lo liệu. Ông ấy và Tịch Uyển Chi thương lượng, giấu chú Lý đưa tôi và Tiểu Uyển về quê lánh nạn, nhưng không ngờ lúc đó Tiểu Uyển lại đi lạc.
Chú Lý vì chuyện này mà nổi trận lôi đình với tôi. May là cháu đã về. Thực ra, mấy năm nay bọn dì vẫn luôn tìm cháu. Hễ chỗ nào có tin tức của cháu, chú Lý và luật sư Lý đều sẽ đi tìm.
Sau khi đi học dì cũng luôn thăm dò tin tức của cháu, nhưng đều không thu được gì. May là cháu đã về. Tiểu Uyển! Những năm qua cháu sống thế nào? Cháu sống rất tốt. Khoan hẳng nói những chuyện này. Vừa bận kiện tụng, vừa giúp chăm trẻ.
Luật sư Lý này nhiệt tình quá nhỉ! Tại sao cô gọi Lý Viên Thuận là chú, gọi Lý Viên Phổ là luật sư Lý? Chẳng phải cô thân với Lý Viên Phổ hơn sao? Thực ra, con người chú Lý rất thú vị. Tính cách của chú ấy hơi giống đứa bé bướng bỉnh.
Chúng tôi không phân biệt trên dưới với chú ấy, chú ấy cũng chẳng quan tâm, cho nên tôi và Tiểu Uyển thường đến chỗ chú ấy chơi. Tôi còn nhớ cửa sổ phòng thí nghiệm của chú ấy rất nhỏ, chỉ có tôi và Tiểu Uyển mới có thể chui vào trong.
Mỗi lần chúng tôi đến đều dọa chú Lý đến hồn lìa khỏi xác. Chú ấy rất sợ chúng tôi không cẩn thận đụng hư những bảo bối của chú ấy. Cứ thế qua lại với nhau chúng tôi thân với chú Lý hơn. Trái lại, luật sư Lý ông ấy chăm sóc chúng tôi.
Ít nhiều cũng chỉ là yêu ai yêu cả đường đi lối về. Tuy cũng rất tốt, nhưng vẫn luôn có chút xa lạ. Yêu ai yêu cả đường đi lối về ý là… Thực ra chú ấy thích chị tôi. Dì nói chú ấy thích mẹ? Có chắc không?
Tối ngày hôm trước, tôi tận mắt nhìn thấy. Hoài Cẩn! Mời vào. Viên Phổ, sao thế? Hà cớ gì em vẫn cứ tiếp tục vướng vào Chu Trạch chứ? Sao tự nhiên anh nói như vậy với em? Tụi anh đều rất hiểu Chu Trạch.
Từ nhỏ cậu ấy đã là một kẻ phong lưu. Bây giờ khó lắm mới có được hôn nhân, nhưng trái tim của cậu ấy không ở chỗ của em. Hôm nay là Grace, em có thể nghĩ đủ mọi cách để giữ cậu ấy lại, nhưng sau này sẽ xuất hiện nhiều người hơn.
Mỗi lần em đều có thể giữ được cậu ấy sao? Hơn nữa, lần này có thể thấy anh ấy quyết tâm cưới Grace. Là Chu Trạch bảo anh đến khuyên em? Không phải. Anh nói với anh ấy, em sẽ không đồng ý ly hôn với anh ấy đâu. Cho dù em chết,
Em cũng không ly hôn với anh ấy. Em tác thành cho cậu ấy cũng là tác thành cho chính mình mà. Tác thành? Thế nào là tác thành? Con gái của em còn nhỏ như thế. Nó không thể không có mẹ, cũng không thể không có bố.
Giữ trọn vẹn gia đình này mới là sự tác thành tốt nhất. Cho dù em đồng ý ly hôn với anh ấy, em tin rằng Chu Trạch sớm muộn cũng sẽ hối hận với quyết định của ngày hôm nay. Hoài Cẩn! Grace không phải người đầu tiên,
Tuyệt đối cũng không phải là người cuối cùng. Từ nhỏ đến lớn, trong mắt em chỉ có Chu Trạch, Chu Trạch, Chu Trạch. Khi nào thì em mới quay lưng lại nhìn xem vẫn còn người khác. Vẫn còn có người đặt em vào trong tim. Vẫn còn có người
Xem em là duy nhất. Lý Viên Phổ. Rốt cuộc anh đang nói gì vậy? Hoài Cẩn! Anh thật sự đã chờ rất nhiều năm rồi. Hoài Cẩn! Anh thật sự đã chờ rất nhiều năm rồi. Em cho anh một cơ hội, anh sẽ không để em chịu bất kì tổn thương nào.
Không thể hiểu được. Hoài Cẩn! Hoài Cẩn! Hoài Cẩn! Hoài Cẩn! Chuyện của ngày hôm nay, em sẽ xem như chưa từng xảy ra chuyện gì. Anh làm như thế không thấy có lỗi với người anh em tốt của mình sao? Chuyện khi đó tôi chỉ nhớ được bấy nhiêu thôi.
Chú ấy có từng nói chuyện này với anh không? Chưa từng. Ngày mai tôi phải gặp chú ấy. Cũng không còn sớm nữa, đưa cô về nghỉ ngơi trước vậy. Tôi cũng đã đặt phòng rồi. Cám ơn. Ngày mai khi nào thì chúng ta đi gặp luật sư Lý?
Không cần phiền dì đâu. Đi đường vất vả. Nghỉ ngơi sớm nhé! Được thôi. Nếu như cháu muốn có thể tìm dì nói chuyện bất cứ lúc nào. Dì thật sự rất nhớ cháu. Đi thôi. Tại sao anh không nói thẳng là dì ấy đến chỗ Lý Viên Thuận ăn trộm morphine,
Sau đó hạ độc. Tôi cảm thấy cô ấy không biết thật. Tình cảm cô ấy đối với cô và cả mẹ cô chắc chắn là thật. Nếu bây giờ tùy tiện buộc tội cô ấy sẽ làm cho cô ấy có gánh nặng tâm lý rất lớn. Anh suy nghĩ chu đáo thật đấy.
Mỗi người anh đều đã suy nghĩ đến, vậy anh có từng suy nghĩ cho tôi không? Cho dù dì ấy không biết. Cho dù dì ấy giết nhầm, nhưng giết nhầm cũng là hung thủ. Dì ấy hại chết bố mẹ tôi, lại có thể thanh thản
Tận hưởng cuộc sống nhiều năm như vậy. Dì ấy dựa vào cái gì chứ? Được. Nếu như bây giờ tôi nói với cô ấy, “là cô đã bỏ morphine vào trong ly rượu,” “là cô đã giết anh rể của cô.” “Chị của cô vì muốn bảo vệ cô”
“đã chịu tội thay cô, sau đó bị phán tử hình.” Thì cô ấy sẽ thế nào? Cô ấy vẫn tiếp tục tận hưởng cuộc sống của cô ấy không? Nếu sau này sự thật được sáng tỏ, cô ấy không trộm morphine cũng không giết người.
Tôi có thể chịu trách nhiệm đổ oan cho cô ấy. Nhưng cô có thể vượt qua rào cản trong trái mình không? Cô ấy là người thân duy nhất trên đời của cô. Tôi đã làm trẻ mồ côi nhiều năm như vậy rồi. Trước đây tôi không có người thân,
Sau này tôi cũng không cần. Anh suy nghĩ chu toàn. Lập luận của anh không được phép có chút sai sót nào. Mẹ tôi vĩ đại. Vì em gái của bà ấy, bà ấy bằng lòng dâng hiến mạng sống của mình. Chỉ có tôi là dư thừa thôi.
Là tôi vượt quá bổn phận. Là tôi không làm rõ vị trí của bản thân mình. Là tôi quá xem trọng bản thân. Tôi lại còn muốn… tôi lại còn muốn can thiệp anh phá án. Xin lỗi, đại trinh thám Tư Đồ. Chu Mặc Uyển, cô nghe tôi nói.
Phá án không những chú trọng logic, chú trọng bằng chứng mà còn chú trọng tình cảm. Bởi vì đối với An Thu Tử mà nói, cô cũng là người thân duy nhất trên đời của cô ấy. Là người ngoài cuộc, tôi cảm nhận rõ ràng
Tình cảm của cô ấy đối với cô và mẹ cô. Thứ này không thể nào diễn được đâu. Cô ấy cũng không nhất thiết đến đây. Cô ấy vốn sắp đi Pháp rồi, nghe được tin tức này cô ấy đã trả vé lập tức qua đây.
Cho nên mẹ cô thương cô ấy bao nhiêu thì cô ấy thương mẹ cô bấy nhiêu. Tôi tin cô cũng cảm nhận được. Tôi thật sự cảm thấy cô ấy không phải hung thủ. Tin tôi một lần đi. Tôi vẫn luôn tin anh, nhưng hi vọng đây không phải lần cuối cùng.
Anh làm gì đấy? Dậy rồi à? Giờ đã mấy giờ rồi? Ai mà ngủ tiếp được nữa. Tôi vừa lên phòng tìm cô. Có món quà muốn tặng cô. Bùn dưỡng da. Cảm ơn nhé. Không có chi. Anh đứng ngây ra đó làm gì? Đi thôi! Đi tra án giúp tôi.
Bọn anh đều thích Phương Hoài Cẩn. Đây vốn chẳng phải bí mật gì. Hai hôm trước, lúc chú nhìn thấy cháu vẫn có ảo giác là cô ấy quay về. Anh, cô ấy, Chu Trạch và anh tôi, Bọn anh từ nhỏ lớn lên cùng nhau. Cuối cùng, cô ấy lựa chọn Chu Trạch.
Bọn anh lịch sự rời khỏi cuộc chơi, nhưng cũng đâu thể từ đó cắt đứt toàn bộ tình cảm còn vướng mắc. Cho nên là chú muốn lúc đó mẹ cháu sẽ ở bên cạnh chú? Lúc đó, chú cũng là có chút không kìm lòng nổi, nhưng bất luận thế nào
Phương Hoài Cẩn cũng là người đẹp nhất mà chú từng gặp. Chú không biết cô ấy trong lòng bố cháu thì như thế nào. Mỗi khi cô ấy uống trà dưới ánh nắng đều là bức tranh sơn dầu đẹp nhất trong lòng chú. Buổi chiều hôm đó, ở phòng thí nghiệm
Anh mãi nghiêng đầu ngắm cô ấy. Khi cô ấy hỏi morphine có thể gây tử vong không, anh nhìn thấy mong muốn được chết từ trong ánh mắt của cô ấy. Cho nên lúc đi anh đã kéo Chu Trạch lại, muốn nói chuyện này với anh ấy. Grace!
Tôi muốn nghiêm túc nói chuyện với cô. Cô đừng tưởng bản thân mình trẻ đẹp. Nói vài câu với cậu. [Chu Trạch có vợ rồi.] Cậu và Phương Hoài Cẩn bên nhau nhiều năm như vậy rồi, có sóng gió gì mà chưa từng gặp chứ. Cần gì làm đến mức phải ly hôn.
Tôi cũng đâu muốn. Bây giờ tới bước đường này tôi cũng không biết phải kết thúc thế nào. Hai người đàn bà điên này. Cậu đã nghĩ kỹ rời bỏ Phương Hoài Cẩn, sau này ai nấy tự kết hôn, không quan tâm đối phương nữa. Cho dù tôi ly hôn,
Cô ấy cũng không thể rời khỏi tôi nửa bước. Phụ nữ ấy mà! Nếu sớm biết khi nào thấy được rồi thì buông tay thì sẽ không khiến người ta chán ghét như vậy. Chuyện gì mà không thể đợi được. Tôi hoàn thành xong bức tranh này rồi nói.
Ban đầu còn tưởng là phụ nữ nước ngoài có gì đó khác chứ. Đều giống nhau cả. Cậu không thật lòng với Grace. Tại sao lại còn cưới cô ta? Cậu đi mà hỏi cô ấy. Tại sao lại giống hệt con ốc sên thế? Tôi muốn cắt đuôi mà cắt không được.
Cho nên cậu đang lừa dối họ. Sao cậu vẫn chưa hiểu thế? Lời nói dối mới là thứ mà phụ nữ muốn. Cậu chính là quá thật thà, nên đến bây giờ vẫn còn độc thân. Phương Hoài Cẩn không phải là người dùng cách trốn tránh để giải quyết vấn đề.
Nếu không bà ấy cũng không vun đắp tình cảm này nhiều năm như vậy. Bà ấy hoàn toàn có thể lựa chọn rời bỏ Chu Trạch trước khi người phụ nữ đầu tiên xuất hiện. Anh có từng nghĩ, trong tình huống đó anh bày tỏ với bà ấy
Để bà ấy ở bên cạnh anh, chắc chắn bà ấy sẽ không đồng ý. Lúc đó anh chỉ nghĩ mau chóng để cô ấy thoát khỏi tên Chu Trạch đó, chứ không nghĩ nhiều như vậy. Lẽ nào thầy chưa dạy cậu sao?
Đừng để sau khi chuyện xảy ra mới nhìn nhận vấn đề. Đây gọi là pháo nổ sau đuôi ngựa. Nếu như đều suy luận từ kết luận vậy thì thế giới này sẽ không có điều gì tiếc nuối nữa. Nếu đặt cậu vào trong vị trí đó,
Còn có thể xem xét tình hình, cân nhắc lợi hại mới đưa ra quyết định lý trí sao? Nếu như có thể, chỉ có thể nói rằng cậu vốn dĩ chưa từng yêu. Đã trôi qua nhiều năm như vậy, nơi này cũng không có gì thay đổi.
Cho dù không có gì thay đổi, nhưng đã không giống như xưa nữa. Trung Quốc có một câu nói, không biết cô có từng nghe chưa? Đó là vật thì còn đó, người thì ở đâu. Cựu thời Vương Tạ đường tiền yến. Phi nhập tầm thường bách tính gia.
Đương nhiên tôi biết vật thì còn đó, người thì ở đâu. Nhưng sau khi Chu Trạch chết, trái tim tôi của cũng đã chết theo anh ấy. Tình yêu của tôi bị Phương Hoài Cẩn tận tay chôn trong mảnh đất này. Em yêu. Thật hoàn hảo. Quả là như thiên sứ hạ phàm.
Nhưng ánh nắng ở đây không đủ hoàn hảo, nó không xứng với em. Ánh nắng đẹp nhất vẫn là ở sau vườn nhà anh. Ở đó uống cà phê, Ánh mặt trời chiếu xuống, trải khắp người của em. Cho nên Chu Trạch đã đưa cô về nhà ông ấy. Phải.
[Tôi thích nơi đó.] [Tôi cảm nhận được] [mỗi tia nắng ở đó] [đều đang chào đón sự có mặt của tôi.] [Mỗi ngày kể từ đó,] [tôi đều ở sau vườn đó tận hưởng] [thời khắc mà Chu Trạch vẽ tôi.] [Đó là khoảng thời gian chỉ thuộc về hai chúng tôi.] Đẹp!
Morphine ở trong túi của quần áo, mà quần áo thì ở trong tủ quần áo. Tôi muốn xem thử phòng của An Thu Tử.