Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 17 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫
♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫
♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 17]
Phương Hoài Cẩn trước giờ đều suy nghĩ rất cẩn thận, lần này cũng vậy. Bọn anh thấy cô ấy bình tĩnh trở lại, tưởng rằng chuyện này cứ thế mà trôi qua như thường lệ. Nhưng ai mà ngờ cô ấy lại trộm morphine trong phòng thí nghiệm của anh trai anh,
Chờ thời cơ để giết Chu Trạch. Có người nhìn thấy không? Không. Sau khi xảy ra vụ án cảnh sát lục được nó từ túi áo khoác trong tủ quần áo của cô ấy. Cô ấy lợi dụng thời cơ ngày hôm sau đưa rượu cho Chu Trạch, để bỏ morphine vào trong đó.
Đưa rượu cho Chu Trạch? Lúc ăn trưa bọn họ lại cãi nhau một trận. Là vì trước đó một hôm, em gái của Phương Hoài Cẩn, là An Thu Tử xúi giục Chu Mặc Uyển gây chuyện với Chu Trạch. Chu Trạch muốn đưa cô ta về quê, Phương Hoài Cẩn không đồng ý.
[Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi,] [anh sẽ thu dọn hành lý cho nó ngay lập tức!] [Anh tống nó đi được không?] [Anh đối xử với nó thế à?] [Thế anh phải đối xử với nó thế nào?] [Em nói đi, anh phải đối xử với nó thế nào?]
[Thế này không được,] [thế kia cũng không xong.] [Giữ lại đây không được, đưa đi cũng không được.] [Em nói đi!] [Rốt cuộc là anh còn muốn làm tổn thương bao nhiêu người nữa hả?] [Anh…anh không muốn nói chuyện này với em nữa.] [Anh không muốn lãng phí thời gian nữa được chưa?]
Bây giờ anh cần một ly rượu ngay. Em đi lấy giúp anh. Bia mới được đưa tới đây, còn lạnh đấy. Anh muốn uống vodka, nguyên chất ấy! Rót cho tôi một ly luôn. Trước khi quen biết Grace, Chu Trạch thích nhất là
Bia lạnh mà Phương Hoài Cẩn chuẩn bị cho anh ta. Nhưng tất cả những điều này đều đã thay đổi kể từ khi Grace xuất hiện. Chu Trạch không còn thích thứ bia có vị đắng nhẹ ấy, mà đã thích Vodka vị mạnh hơn. Tôi nghĩ từ giây phút đó
Phương Hoài Cẩn cũng đã hiểu ra. Thế nên mới đưa ra quyết định như vậy. Anh trai anh đối với Phương Hoài Cẩn… Bốn chúng tôi lớn lên cùng nhau. Anh trai anh thích Phương Hoài Cẩn từ nhỏ, nhưng người Phương Hoài Cẩn yêu là Chu Trạch,
Mà cô ta lại không từ chối anh trai anh. Còn Chu Trạch vẫn luôn có thói trăng hoa. Nhưng ít ra ở trước mặt Phương Hoài Cẩn, cũng sẽ an phận một chút. Cho nên họ đã kết hôn. Phương Hoài Cẩn không đơn thuần như vẻ bề ngoài, lúc xét xử cũng vậy.
Cô ấy sẽ dùng sự im lặng làm ra vẻ đáng thương, để có được sự đồng tình từ mọi người. Căn cứ vào những lý do trên, chúng tôi hoàn toàn có thể tin rằng, Phương Hoài Cẩn đã mưu sát chồng cô ấy là Chu Trạch. Phương Hoài Cẩn,
Cô còn gì để nói không? Tôi không giết người. Phương Hoài Cẩn! Hoài Cẩn, nếu nói theo những gì anh bảo thì sẽ được giảm án. Anh ấy là tự sát. Chu Trạch là người có nhiệt huyết với cuộc sống rất cao. Vào phút cuối cùng trước khi chết,
Anh ta vẫn đang dốc sức sáng tác. Người như vậy sẽ tự sát sao? Tôi không biết. Tôi không biết. Tôi không biết. Anh ấy tự sát. Anh ấy tự sát. Anh không biết tại sao cậu lại cảm thấy trong vụ án này có uẩn khúc gì đấy. Nhưng anh là luật sư,
Lại là người tận mắt chứng kiến. Anh rất rõ, bên trong này không có uẩn khúc, không có oan ức gì cả. Không có gì cả. Tại sao bà ấy kiên quyết nói Chu Trạch tự sát? Anh đã hỏi cô ấy, nhưng cô ấy không im lặng
Thì cũng không ngừng lặp đi lặp lại là Chu Trạch tự sát. Cho nên bọn anh chỉ có thể thông qua dấu vết, manh mối và vật chứng ở hiện trường để xác định Chu Trạch là bị cô ấy giết chết.
Anh nghĩ Phương Hoài Cẩn có thể cũng là vì không biết phải làm sao nên mới muốn dùng biện pháp này để lấp liếm tội danh. Phương Hoài Cẩn là người sĩ diện, nếu anh không phải là bạn cô ấy, có lẽ cô ấy sẽ nói gì đấy.
Vụ án này có vấn đề đúng không? Nhìn ra vụ án này có sơ hở rồi à? Còn phải nhìn à? Từ kiểu cách hỏi chuyện của anh là biết rồi. Chắc chắn là có gì đấy. Không phải là anh muốn đi trả hồ sơ vụ án à? Bây giờ đi đi.
[Trường Sư phạm nữ sinh Cáp Nhĩ Tân] – Cám ơn! – Không có chi. Mặc Uyển! Cô! Sao thế cô? Tư Đồ và Thiếu Xuyên suốt đêm không về, con có biết bọn nó đi đâu rồi không? Đến giờ mà vẫn chưa về à?
Dạo này bọn nó xử nhiều vụ án thế kia, cô sợ chúng nó bị người khác trả thù. Để con đi hỏi Tiểu Lục, cô đừng sốt ruột. Có thể là có vụ án đột xuất nên họ đi luôn trong đêm. Nguyên ngày các cậu làm việc thế này à?
Nghỉ trưa, nghỉ trưa. Vả lại đại ca bọn em cũng nói rồi, bọn em mà không có công việc thì đó là phúc của toàn dân Cáp Nhĩ Tân. Đại ca các cậu chỉ được cái ăn nói linh tinh là giỏi. Anh ta đâu rồi? Chị tìm anh ta. Ý gì vậy?
Thiếu gia nhà em tối qua sau khi đi tắm cùng Tư Đồ tiên sinh về, thì nói phải dẫn Tư Đồ tiên sinh đến một chỗ hay ho hơn. Chỗ đấy đấy í. Tư Đồ Nhan gặp phải thiếu gia các cậu, thì chẳng có gì tốt đẹp cả.
Mấy hồ sơ mà Lạc Thiếu Xuyên điều từ Phụng Thiên về định khi nào trả cho người ta vậy? Tối qua đại ca đi Phụng Thiên luôn trong đêm… Tôi còn tưởng cậu ấy trả rồi chứ. Lạc thiếu gia! Sao cậu đến mà không báo trước một tiếng? Vị này là?
Tư Đồ tiên sinh. Ôi cái trí nhớ này của tôi. Đồ anh Bao mượn các anh tôi đem đến trả rồi đây. Mấy chuyện nhỏ này sao phải phiền cậu đích thân đến thế này. Cậu nói một tiếng tôi cho người tới lấy là được. Lần này chúng tôi tới đây
Còn có việc khác. Cho hỏi cảnh sát phụ trách vụ án này là ai? Vụ án này là anh Trương phụ trách. Các anh tìm anh ta có chuyện gì quan trọng à? Vụ án này là chuyện của nhà bạn tôi. Có một số điểm nghi ngờ,
Nên tôi muốn tìm cảnh sát phụ trách lúc đó để hỏi một chút. Anh Trương cũng có tuổi, sắp nghỉ hưu rồi. Đi làm bữa đực bữa cái, căn bản là không xuất hiện. Có thể cho tôi địa chỉ nhà ông ấy không? Ông ấy làm gì có nhà cửa gì.
Có khi cậu tới sòng bạc sẽ tìm được ông ấy đấy. Thắng rồi. Cảnh sát Trương. Ông có biết Phương Hoài Cẩn không? Phương Hoài Cẩn gì cơ? Không có ấn tượng. Một hoạ sĩ tên Chu Trạch chết vì morphine quá liều, kẻ tình nghi là vợ ông ta Phương Hoài Cẩn .
Bị nghi là bỏ morphine vào ly vodka của ông ta. Các cậu tìm tôi rốt cuộc là muốn hỏi cái gì? Vụ án bị xử sai, có liên quan gì đến tôi đâu? Chứng cứ trên hồ sơ vụ án không đủ, tôi muốn biết chi tiết.
Cũng chính là căn cứ phán xét cuối cùng của Thẩm phán. Không đầy đủ thì không đầy đủ thôi, làm được gì nào? Chứng cứ không đủ có nghĩa là có khả năng bị oan. Những vụ án bị oan nhiều lắm, muốn lật lại vụ án thì đi mà tìm Thẩm phán.
Ông đã hại một mạng người, thế mà nói nhẹ nhàng vậy được à? Vụ án là do Thẩm phán phán quyết, có phải tôi phán quyết đâu. Dù có hại một mạng người thì đó cũng là chuyện của Thẩm phán. Tôi nói cho cậu biết,
Quạ trên thiên hạ này đều đen như nhau cả. Chỉ cần kết án được, thì ai còn quan tâm chứng cứ có đầy đủ hay không nữa. Thế trên đời này nhiều chim thế kia tại sao ông lại cứ phải làm con quạ đen nhất vậy? Còn hơn là làm quạ trắng.
Tôi không nghĩ là làm con quạ trắng thì có gì không tốt. Ông bà ta có câu, “Tên bắn chim đầu đàn”. Ông có con cái đúng không? Người làm cảnh sát, con cái đương nhiên sẽ cảm thấy đây là một nghề rất vinh quang.
Nhưng con gái của một kẻ giết người thì lại khác. Ông có thể tưởng tượng được cuộc đời này của nó phải chịu đựng biết bao nhiêu sự dè bỉu không? Nhưng căn nguyên của tất cả những chuyện này đều nằm ở ông. Nếu để mà nói phụ nữ ấy,
Thì phải tự mình biết mình. Không chịu được thói trăng hoa của chồng, thì đừng có gả cho anh ta. Nói thì hay lắm, sau khi kết hôn sẽ thay đổi. Kết hôn xong rồi có thay đổi được không? Kết hôn xong chịu không được, nên đã bỏ morphine vào trong rượu,
Muốn giết chết chồng. Còn có uẩn khúc gì được chứ? Bỏ độc vào đâu? Trong ly rượu. Còn nữa không? Hết rồi. Ly rượu mà chồng cô ta uống, chính là do Phương Hoài Cẩn cầm tới. Trên ly rượu có dấu vân tay, trên chai rượu lại không có. Rõ ràng,
Chính là Phương Hoài Cẩn lau dấu vân tay. Cho nên thực ra ông cũng không chắc chắn dấu vân tay rốt cuộc là đã bị ai lau đi? Cái này thì cần chắc chắn gì nữa. Morphine được tìm thấy trong tủ quần áo của Phương Hoài Cẩn.
Chính cô ta cũng thừa nhận rồi, là trộm từ chỗ Lý Viên Thuận. Rất rõ ràng, chỉ có thể là cô ta đã lau dấu vân tay đi thôi. Nhưng tất cả mọi người đều biết, ly rượu này là bà ấy rót cho chồng,
Tại sao bà ấy vẫn phải lau dấu vân tay đi? Trẻ người non dạ chứ sao. Có những người giết người xong người dính đầy máu, còn phải rửa sạch tay trước. Tại sao phải lau dấu vân tay đi? Bởi vì chột dạ. Tôi làm cảnh sát bao năm nay,
Hiểu tội phạm hơn các cậu. Tôi sẽ lục lại vụ án giúp Phương Hoài Cẩn. Tôi định điều tra lại vụ án này. Như những gì tôi nghĩ. Nhìn cặp mày nhíu chặt của anh là tôi biết ngay vụ án này chắc chắn có vấn đề. Có tiến bộ đấy nhỉ!
Xem ra tương lai anh chắc chắn sẽ là một tay phá án giỏi. Tôi chẳng phải là tay phá án gì cả, tôi chỉ là trợ thủ của anh. Vụ án này anh bảo điều tra thì điều tra thôi. Hôm đó ngoài Phương Hoài Cẩn, ở hiện trường có tổng cộng sáu người.
Lý Viên Phổ, Lý Viên Thuận, Grace, người giúp việc Tịch Uyển Chi của nhà họ, em gái Phương Hoài Cẩn, An Thu Tử. và Chu Mặc Uyển. Hồ sơ vụ án nói hôm ấy Chu Mặc Uyển luyện đàn trong phòng, không hề ra ngoài.
Cho nên rất có thể cô ấy sẽ không biết gì. Nên năm người còn lại rất quan trọng. Có khi nào là Lý Viên Thuận không? Anh ta bị người mình thích là Phương Hoài Cẩn lợi dụng, lại bị Chu Trạch cuỗm tay trên. Sau đó đã giết người giá hoạ.
Tôi đã điều tra rồi. Anh ta là bác sĩ, chuyên về dược tễ. Có đầy đủ năng lực gây án. Còn những người khác thì sao? Tịch Uyển Chi tìm được một nhà ở Phụng Thiên tiếp tục giúp việc ở đấy.
Cô người Nga thì sau khi xảy ra vụ án bỏ về Nga rồi, hiện giờ đang ở Vladivostok. Còn An Thu Tử quanh đi quẩn lại, cuối cùng đến Thượng Hải học. Vậy chúng ta tìm Lý Viên Thuận trước. Thì ra Chu Mặc Uyển đã trải qua biến cố gia đình như vậy,
Mới trở nên như bây giờ. Tôi thấy thương cô ấy. Trưởng thanh tra Lạc. Sau khi các cậu rời khỏi, tôi nhớ ra một chuyện. Đây là di thư Phương Hoài Cẩn để lại cho con gái. Thấy có vẻ như nói cô ta vô tội,
Còn bảo con gái cô ta ráng tiếp tục sống thật tốt. Con bé này sau khi xảy ra vụ án không lâu, thì lạc mất người nhà. Mãi không liên lạc được nó. Nếu có cơ hội, xin hãy giao lá thư này cho nó giúp tôi. Được. Thực ra tôi cũng từng nghĩ,
Phương Hoài Cẩn từ chối hợp tác có khi nào là có uẩn khúc thật không. Nhưng chứng cứ không có vấn đề. Chắc là cô ta cảm thấy kiên quyết bảo mình vô tội thì có thể an ủi tâm lý con gái cô ta.
Tôi muốn tự mình tìm ra sự thật đằng sau. Được. Vậy tôi chờ sự thật từ phía cậu. Tôi đợi tin tốt lành từ cậu. Tạm biệt. Phương Hoài Cẩn cũng là một cao thủ lấy lòng người. Nếu bà ta vẫn còn sống, anh có thể
So tài cao thấp với bà mẹ vợ tương lai này đấy. Cút. Tôi quên đồ rồi, quay lại lấy đồ cái đã. Tại sao giấu tôi điều tra chuyện nhà tôi? Lúc bọn tôi sắp xếp hồ sơ vụ án ở Phụng Thiên… Tại sao lại làm vậy?
Tôi không cố tình điều tra cô đâu. Trên này viết tên bố mẹ tôi đúng không? Anh được lắm, Tư Đồ Nhan. Trí thông minh cuối cùng cũng dùng lên người tôi rồi. Cô nghe tôi nói đã. Đây là hồ sơ vụ án chúng tôi vô tình phát hiện
Lúc Lạc Thiếu Xuyên điều từ Phụng Thiên về, trong lúc xử lý vụ án trường nữ sinh. Rồi sao? Cho nên anh và Lạc đại thiếu đến để cười nhạo tôi, hay là đến để vạch vết sẹo của tôi? Cô hiểu nhầm rồi. Sao tôi lại muốn chế nhạo cô được?
Lạc Thiếu Xuyên cũng không. Tôi là vì cảm thấy vụ án này có vấn đề thật. Thế tại sao các anh lại giấu tôi? Tất cả mọi người đứng trước mặt anh đều bắt buộc phải bị nhìn rõ hết mọi thứ, buộc phải bị nhìn thấu tất cả,
Anh mới có cảm giác tự hào đúng không? Không phải đâu. Bởi vì… Bởi vì đối với tôi mà nói cô là người rất quan trọng, nên tôi không muốn cho cô hi vọng để rồi thất vọng. Nên tôi mới không nói trước với cô. Anh vĩ đại thật đấy Tư Đồ Nhan.
Xem ra anh rất tận hưởng cảm giác vạch trần lớp nguỵ trang của kẻ tình nghi. Anh hùng hổ doạ người, câu nào câu nấy sắc như dao, chẳng thua kém gì mũi dao của hung thủ. Bây giờ anh đắc ý lắm đúng không?
Cuối cùng thì cũng có thể phát huy tài hoa của mình trên vết thương của tôi rồi. Vụ án này luật sư bào chữa cho mẹ cô là sư huynh tôi. Tôi có điểm nghi ngờ về vụ án này nên mới đến tìm anh ấy để tìm hiểu tình hình, chỉ vậy thôi.
Nếu cô cảm thấy tôi đã xúc phạm đến cô, thì cho tôi xin lỗi. Chúng tôi cũng có thể rời khỏi Phụng Thiên bất cứ lúc nào, cho dù sau này cô không thèm đoái hoài đến tôi nữa, tôi cũng chấp nhận. Nhưng tôi không ngờ
Trong lòng cô tôi lại là người như vậy. Bức thư này là mẹ cô để lại cho cô. Tôi xin lỗi. Bên này! Cô ấy sao thế? Đuổi đến tận đây luôn. Thế có điều tra nữa không? Có chứ. Cô ấy không giết chết hai đứa mình đã là may rồi.
Anh không biết lúc nãy cô ấy nói tôi thê thảm thế nào đâu. Nói thật nhé. Tôi thấy hơi bị ngưỡng mộ bố Chu Mặc Uyển đấy, có thể lượn lờ quanh nhiều cô gái đến thế. Anh em mình đối phó một cô thôi còn thấy khó. Lạc đề rồi.
Tư Đồ tiên sinh. Đây là Unifon mà anh đặt trước ạ. Giao cũng nhanh phết. Tiên sinh thật là biết nhìn hàng. Bùn dưỡng da của chúng tôi sử dụng khoáng chất của Yili, sử dụng phương pháp thuỷ phi, trải qua 180 ngày lắng đọng nhiều lần tạo thành. Lớp bùn cực mịn,
Là sản phẩm dưỡng da thuần khiết nhất đấy. Cám ơn. [Tiểu Uyển.] [Khi con đọc được lá thư này,] [có lẽ mẹ đã không còn trên đời này nữa.] [Nhưng vừa nghĩ tới chuyện] [sau này con sẽ vì mẹ là kẻ giết người,] [mà bị người khác chỉ trỏ soi mói,]
[thì lòng mẹ lại đau như dao cứa.] [Tiểu Uyển,] [mẹ có lỗi với con.] [Nhưng xin hãy tin mẹ,] [mẹ không giết người.] [Mẹ sẽ không giết người bố yêu con giống như mẹ vậy.] [Khi ấy] [mẹ đã quá thất vọng về bố.] [Nhất thời xúc động,]
[muốn một mình rời khỏi thế giới này.] [Sau đó mẹ bình tĩnh lại,] [thì lại bỏ suy nghĩ ấy đi.] [Nhưng không ngờ rằng…] [Tiểu Uyển.] [Không có bố mẹ bên cạnh,] [con cũng phải lớn lên một cách khoẻ mạnh và vui vẻ.]
[Bố mẹ sẽ ở thế giới bên kia bảo vệ con,] [yêu thương con.] Chốc nữa anh cứ lấy lý do là quan tâm cô ấy, cứ để cô ấy vào tròng trước đã. Có được không đấy? Không được nữa thì anh cứ đổ hết lên đầu tôi,
Bảo là tôi nằng nặc ép anh tới đây. Thì vốn là vậy mà. Sao con người anh vô ơn thế hả? Tôi chẳng phải là vì Chu Mặc Uyển nhà anh đấy sao? Sau này là người nhà ai không biết, nói chung chắc chắn không phải nhà tôi. Mở cửa đi.
Là tôi đây. Tôi đến để tặng cô một món quà. Sao không nói gì thế? Không được nữa thì cứ tính cả tôi, mắng luôn tôi một thể đi. Đi hỏi thử xem. Xin chào. Cho hỏi cô Chu vừa tới hôm nay ở phòng số mấy vậy? Cô Chu? Cô Chu nào?
Dáng người khá cao, mặc áo khoác đỏ. Đúng là có một cô gái mặc áo đỏ, vừa ra ngoài rồi. Cám ơn. [Khách sạn Phụng Thiên] Chắc là về Cáp Nhĩ Tân rồi. Chỗ Lý Viên Phổ. Đi thôi. Chu Mặc Uyển? Vâng. Chưa từng tới đây.
Cô ấy uỷ thác cậu điều tra vụ án này mà? Sao lại để lạc nhau? Nếu được vậy thì đã tốt rồi. Là sao? Chu Mặc Uyển là bạn em. Nếu lần này có thể điều tra ra bố cô ấy không phải chết dưới tay mẹ cô ấy.
Thì đây có lẽ sẽ là món quà lớn nhất của em dành tặng cô ấy. Cậu cũng lãng mạn quá nhỉ. Ý tưởng thì tốt đấy, nhưng vụ án này không lật lại được đâu. Em đã tìm ra vấn đề rồi. Vấn đề gì? Em còn muốn biết nhiều hơn
Về các tình tiết trước và sau khi xảy ra vụ án. Ví dụ như? Trước ngày xảy ra vụ án một ngày, Grace đến tìm Phương Hoài Cẩn để ngả bài, nói Chu Trạch muốn li hôn với cô ấy để cưới mình. Tại sao ngày hôm sau họ mới cãi nhau?
Chuyện này đã bị anh trai anh cắt ngang. Lý Viên Thuận? Đúng vậy. Anh trai anh biết họ cãi nhau, nên nói có cách để hoà hoãn. Thế nên đã dẫn mọi người tới phòng thí nghiệm của anh ấy. Anh ấy tưởng ai cũng sẽ như anh ấy,
Thích mấy chai lọ trong đấy. Cũng khó trách Phương Hoài Cẩn tại sao không chọn anh ấy. Thứ này ăn nhiều rồi sẽ làm cho người ta nghiện như nghiện thuốc thật à? Anh không biết đấy thôi, thứ gây nghiện nhất trong thuốc lá chính là nó. Nó sẽ lấy mạng người đấy.
Không những có thể lấy mạng một người, mà còn có thể lấy mạng của cả một quốc gia. Anh đừng có xem thường nó. Là thứ không cần tốn một binh một lính nào đã có thể không đánh mà thắng. Ảo thế à?
Lúc nãy chẳng phải anh nói thứ này trị bệnh được à? Vừa khéo gần đây tôi đau đầu, anh cho tôi một ít thử xem nào. Bệnh đau đầu này của anh thứ thuốc này trị không được đâu. Uống bao nhiêu thì chết? Loại nguyên chất thì 250 miligram.
Loại chiết xuất này thì tôi phải tính toán. Thế là bao nhiêu? Chẳng ai ngờ rằng bắt đầu từ lúc đó, Phương Hoài Cẩn đã có ý định với morphine. Sáng ngày hôm sau, Chu Trạch bàn chuyện li hôn với Phương Hoài Cẩn, thế nên bọn họ cãi một trận to.
Đúng lúc bị tôi bắt gặp. Anh đã nói với em là không có chuyện đó rồi. Rốt cuộc em muốn làm gì? Li hôn đúng không? Này, li hôn, li hôn đi. Tại sao bên cạnh anh luôn có nhiều phụ nữ như vậy hả? Hết cô này đến cô khác.
Sao anh lại nhẫn tâm như vậy? Bây giờ anh không muốn nói chuyện này, chuyện này để mấy hôm rồi hẵng nói. Nhưng chúng ta đã đang nói rồi. Em đừng có gây sự nữa được không? Suốt ngày nghĩ linh ta linh tinh. Em không thể để anh yên tĩnh chút được à?
Em nói nghiêm túc đấy. Em lại muốn làm gì thế? Tôi vẫn nên ra sân sau thì hơn. Đừng bực nữa, uống ngụm nước đi. Đàn bà đúng là khiến người khác đau đầu. Bọn họ có thể hiểu cho chúng ta một chút không? Nếu có kiếp sau,
Tôi tuyệt đối sẽ không kết hôn. Đó chẳng phải vì họ yêu anh à? Đây là tình yêu à? Đây là ràng buộc, là giam cầm, là giày vò, là áp đặt rành rành. Anh ấy đúng là quá đáng quá rồi! Sau đó anh vẫn luôn ở phòng khách,
Phương Hoài Cẩn chăm sóc hai đứa nhỏ, Chu Trạch ở sân sau vẽ cho Grace. Coi như là bình yên vô sự được một buổi sáng. Mãi đến lúc ăn trưa anh trai anh tới, bọn họ lại cãi một trận. Cái này lần trước anh đã nói với cậu rồi.
Sáng cãi một trận, chăm sóc hai đứa con xong lại cãi một trận. Đúng. Có lẽ là ngăn cản Chu Trạch và Grace ở bên nhau theo một cách khác. Lần cãi nhau này, anh nhớ là Chu Trạch nói muốn thu dọn đồ để đưa cô ấy đi.
“Cô ấy” ở đây là ai? Em gái của Phương Hoài Cẩn, An Thu Tử. Bọn họ không phải là đang nói chuyện li hôn à? Không phải. An Thu Tử biết Chu Trạch muốn li hôn với Phương Hoài Cẩn, nên xúi giục Chu Mặc Uyển chơi xỏ Chu Trạch.
Chúng bỏ một đống muối vào thức ăn tối. Chu Trạch vốn đã không vui, thế nên nổi trận lôi đình với hai đứa nhỏ. Nói là đến từ đâu thì tống về chỗ nấy. Nhưng mấy đứa nhỏ thì đi đâu được? Phương Hoài Cẩn sốt ruột nói chuyện này với anh ta,
Sau đó Chu Trạch nói muốn uống rượu. Phương Hoài Cẩn đi lấy rượu? Đúng vậy. Grace cũng nói muốn uống rượu. Anh cảm thấy có lẽ là chịu nhiều kích động liên tục, sau cùng bức Phương Hoài Cẩn đi đến đường cùng, mới chọn cách bỏ độc vào rượu. Đáng tiếc thật.
Em muốn đến nhà họ Chu xem thử. Âm sắc của nó có lẽ đã không được như trước nữa rồi. Chỉnh lại chút sẽ trở lại như cũ thôi. Tôi nghĩ tôi nên cám ơn anh. Nếu không có anh, có lẽ tôi mãi mãi sẽ không nhìn thấy được
Lá thư mẹ để lại cho tôi. Cô không cần cám ơn tôi. Là tôi quá mạo phạm. Anh đã mạo phạm tôi rồi. Trừ phi… Trừ phi tôi trả lại chân tướng cho cô. Bất kể mẹ tôi là người như thế nào,
Tôi cũng hi vọng có thể nghe được chân tướng từ chính miệng anh. Nếu bà ấy không giết người thật, thì tôi chắc chắn sẽ cùng cô trả lại sự trong sạch cho bà ấy. Vị này là sư huynh tôi, luật sư Lý Viên Phổ, là bạn cũ của mẹ cô.
Cháu nhớ chú, chú Lý. Cháu đã lớn thế này rồi. Cháu cứ như đúc ra từ một khuôn với mẹ vậy. Mấy năm nay cháu đã đi những đâu? Bọn chú mãi không lần được tin tức của cháu. Còn tưởng là… Sau khi cháu và dì út lạc nhau,
Thì không tìm được đường về nhà nữa. Cháu cũng không về đấy lần nào nữa. Khi nào cháu có thời gian chú sẽ dẫn cháu đến thăm bố mẹ cháu. Bọn họ nhìn thấy cháu lớn thế này, chắc chắn đã có thể yên lòng rồi. Hết phòng thật rồi à?
Nghĩ cách giúp chúng tôi được không? Ban ngày vẫn còn, giờ thì hết thật rồi. Đầy khách rồi. Thành thật xin lỗi. Ai bảo hai người ban ngày gây sự, giờ thì hay rồi. Làm thế nào bây giờ? Nhìn tôi cũng vô dụng thôi. Tôi sẽ không ở chung với người khác đâu.
Các anh điều tra tới đâu rồi? Trừ cô và bố mẹ cô thì những người có liên quan trong vụ án này có tổng cộng năm người. Lý Viên Thuận, sư huynh Lý Viên Phổ, dì út An Thu Tử của cô, Tịch Uyển Chi và Grace. Trừ An Thu Tử và Grace,
Những người còn lại đều ở Phụng Thiên. Sư huynh Lý Viên Phổ tôi đã gặp rồi, tiếp theo đây tôi định đến gặp Lý Viên Thuận và cả Tịch Uyển Chi. Nhất là Lý Viên Thuận. Thế Grace và dì út tôi thì sao? Giao cho tôi là được.
Vụ án này đã quá nhiều năm rồi, dường như không có dấu vết để lần theo. Nên tôi chỉ có thể dựa vào cuộc trò chuyện với những người có liên quan, xem có thể tìm ra được những mảnh ghép tình tiết,
Xem có thể ghép hết được những mảnh ghép năm xưa lại không. Trong đầu tôi vẫn còn chút hình ảnh của năm đó. Lý Viên Phổ nói trước khi xảy ra vụ án một ngày, cô và An Thu Tử đã làm bố cô tức điên lên.
Lúc đó ông ấy còn uy hiếp An Thu Tử bảo để bà ấy cuốn gói về quê. Cô còn nhớ không? Tôi nhớ buổi chiều trước đó, người lớn trong nhà đều ra ngoài hết rồi. Dì út tôi tự dưng chạy tới nói với tôi là bố không cần tôi nữa,
Sắp đi theo người đàn bà khác rồi. Chúng tôi buộc phải ngăn cản chuyện này lại. Dì út này của cô sao chuyện gì cũng nói với trẻ con vậy? Dì ấy lớn hơn tôi có mấy tuổi, cũng là một đứa trẻ. Nhưng dì ấy khác với tôi ở chỗ là
Dì ấy từ nhỏ đã sống nhờ ở nhà tôi, nên cực kỳ sợ bị bỏ rơi. Dì ấy cùng mẹ khác cha với mẹ tôi. Sau khi bà tôi qua đời, bố dì ấy lại đi bước nữa. Nhưng người đàn bà ấy đối xử với dì rất tệ,
Nên mẹ tôi mới đưa cô ấy về nhà tôi. Nên dì ấy chỉ cần chọc bố cô giận, là bố cô sẽ uy hiếp tống cô ấy đi? Cũng gần như vậy. Sau đó thì sao? Sau đó… Tối hôm đó Grace làm món Nga ở nhà tôi. Dì út nói với tôi,
Chúng tôi phải làm cho bữa cơm này trở nên cực kỳ khó ăn, thì bố tôi sẽ không bỏ rơi mẹ tôi nữa. Tôi nhớ hai chúng tôi đã bỏ rất nhiều muối vào trong thức ăn. Sau khi bố biết chuyện cực kỳ tức giận. Ông ấy chẳng cần đoán
Cũng biết là đó là trò của tôi và dì út. Ông ấy bảo mẹ tôi nhốt chúng tôi trong phòng. Sáng ngày hôm sau, dì út lại đến tìm tôi, nói dì ấy có cách hay hơn. Lúc dì ấy đang kéo tôi ra ngoài, thì bị mẹ tôi bắt gặp.
Hai đứa đi đâu vậy hả? Bọn em định ra sân sau chơi. Về phòng làm bài tập đi. Tiểu Uyển. Con lại muốn chọc giận bố đấy à? Suốt ngày cứ gây chuyện. Về phòng luyện đàn đi. Mẹ chưa bảo dừng thì tiếng đàn không được ngừng. Mau đi đi. Sau đó
Tôi ngồi lỳ trên giường. Cứ giận mẹ tôi mãi. Mãi đến lúc ăn cơm mới ra ngoài. Anh đang làm gì vậy? Ghi chép manh mối. Chu Mặc Uyển đã cung cấp toàn bộ quá trình trước khi xảy ra vụ án một ngày, hung thủ có cơ hội tiếp xúc morphine
Cho đến khi xảy ra vụ án. Còn Lý Viên Phổ thì đã cung cấp manh mối của vụ án, bao gồm cả quan hệ giữa anh ta với Chu Trạch và cả Phương Hoài Cẩn. Nhưng cũng không chi tiết lắm. Manh mối cụ thể thì trong lòng tôi đã nắm rõ.
Tôi vẽ cái này chỉ là muốn xem thử… Nhưng lúc ở văn phòng anh đều chắp vá mốc thời gian. Chẳng lẽ không nên xác định chứng cứ ngoại phạm của mọi người trước à? Vụ án này là hạ độc. Nếu đã là hạ độc thì có tính trì hoãn.
Anh nhớ lại xem Vu Đại Nhậm và Lý Yên Đồng đã độc chết Thẩm Bạch Phụng thế nào? Chứng cứ ngoại phạm không hề có hiệu lực. Cộng thêm việc đây là vụ án đã nhiều năm rồi, không có chứng cứ. Nên tôi định dùng phương pháp loại trừ từng cặp
Để loại trừ hiềm nghi. Người có hiềm nghi sau cùng không loại trừ được nữa có thể chính là hung thủ. Phương pháp loại trừ từng cặp là… Chính là có hai người hoặc hai người trở lên thuật lại một việc như nhau, thì được coi là hồi ức chân thực.
Tôi sẽ đánh dấu chéo trong vòng tròn này. Nếu hai người thuật lại cùng một chuyện mà không giống nhau, thì coi như là có người đã có ký ức sai lệch, hoặc có người đã nói dối. Tôi sẽ để một chấm ở đây, chứng tỏ là có vấn đề.
Cách này khá hay đấy. Thầy các anh dạy đấy à? Tự mò mẫm thôi, vừa mới đặt tên luôn đấy. Các anh là… Chúng tôi là bạn của bác sĩ Lý Viên Thuận, muốn tìm ông ấy hỏi chút chuyện. Bác sĩ Lý hôm nay không có ở đây. Dì Uyển Chi! Cháu là…
Là cháu, Mặc Uyển ạ. Mặc Uyển? Mặc Uyển. Sau khi cháu đi lạc bọn dì kiếm cháu khắp nơi, cháu chạy đi đâu vậy hả? Dì Uyển Chi, chúng cháu đã đọc được hồ sơ vụ án năm xưa của nhà cháu, cảm thấy trong này có uẩn khúc.
Nhưng lúc đó cháu còn bé quá có rất nhiều chuyện cháu không nhớ được nữa. Dì có thể nói cho cháu biết những gì dì biết được không? Cháu cảm thấy mẹ cháu không phải hung thủ. Nhưng mà… Khi ấy bà đã nhìn thấy gì?
Chuyện này đã trôi qua nhiều năm như vậy, cứ để nó trôi qua vậy đi. Mặc Uyển, bây giờ cháu cũng đã có cuộc sống mới. Phu nhân ở trên trời có linh thiêng, chắc chắn sẽ rất vui. Bà biết ai là hung thủ à? Dì Uyển Chi. Chẳng lẽ dì…
Là phu nhân, chính là phu nhân giết tiên sinh. Tôi không dám nói thật với cảnh sát, tôi nghĩ rằng như vậy phu nhân sẽ không chết. Nhưng trong lòng tôi rất rõ, chính là bà ấy đã giết bố cháu. Chuyện này dì vốn định giữ trong lòng cả đời,
Mang lên thiên đàng gặp phu nhân. Chu Trạch! Anh sao thế? Chu Trạch! Chu Trạch, anh tỉnh lại đi! Đừng làm em sợ. Mau đi gọi bác sĩ! Có ai không! – Chu Trạch! – Có ai không! Chu Trạch! Anh…anh làm sao vậy? Anh đừng làm em sợ! Anh tỉnh lại đi!
Chu Trạch! Chu Trạch! Cho nên dấu vân tay trên chai rượu đúng là… Không đâu. Mẹ tôi sẽ không giết người đâu. Tôi tin bà ấy sẽ không giết người. Hôm đó bà đã nhìn thấy gì? Hoặc cũng có thể nói là lúc ấy bà đang làm gì?
Cậu đang nghĩ là tôi nói dối? Tôi tin vào sự trung thành của bà dành cho phu nhân. Vả lại đến bây giờ nói dối cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng nếu như giống những gì bà nói, mẹ cô ấy đã giết bố cô ấy thì,
Bà ấy chắc hẳn phải biết độc không ở trong chai rượu mà ở trong ly rượu. Là sao? Ý anh là mẹ tôi biết hung thủ là ai, nhưng bà ấy không biết đã hạ vào đâu, cho nên bà ấy lau dấu vân tay là để bảo vệ người đó?
Đây vẫn chỉ là suy đoán mà thôi. Nên những gì bà nhìn thấy cực kỳ quan trọng đối với chúng tôi. Hôm ấy… Sáng sớm hôm đó tôi vẫn đang tìm An tiểu thư. An Thu Tử? Trước đó một ngày, Lý tiên sinh mời phu nhân
Đến phòng thí nghiệm của ông ta tham quan. Để cảm ơn, trưa hôm sau phu nhân làm tiệc ở nhà. Nên tôi…tôi vào sáng sớm hôm đó đều bận rộn dưới bếp. Đến giữa sáng, phu nhân lo An tiểu thư lại gây chuyện chọc giận tiên sinh, nên tìm cô ấy khắp nơi.
Phu nhân! Uyển Chi, chị thấy An Thu Tử ở đâu không? Cô ấy không phải bị tiên sinh cấm túc rồi à? Nó không ở trong phòng. Vậy để tôi đi tìm cô ấy. Tiểu thư! An tiểu thư! Đứa bé này chạy đâu rồi không biết! An tiểu thư! An tiểu thư!
An tiểu thư! An tiểu thư! Tổ tông của tôi ơi, cô không được chạy lung tung đâu. – Lỡ mà để anh rể cô bắt gặp được… – Anh ta có thể đuổi tôi đi thật chắc? Tôi thấy anh ta cũng chẳng có cái gan này đâu! Được rồi, được rồi.
Chị cô đang phiền lòng đấy, cô đừng làm bà ấy buồn thêm nữa. Đi thôi. Không đi. Đi theo tôi nào. Đứa bé này đúng thật là! Đi, mau đi thôi. Đi thôi! An Thu Tử nói Chu Trạch sẽ không đuổi cô ta đi thật?
An tiểu thư là đứa trẻ không có mẹ từ nhỏ, nên thiếu sự dạy dỗ. Cô ấy chỉ chấp nhận mỗi người chị là phu nhân. Cô ấy gây chuyện với tiên sinh cũng chẳng phải một lần hai lần nữa rồi. Lúc tiên sinh tâm trạng tốt
Thì sẽ không so đo với cô ấy. Lúc tâm trạng không tốt thì nói muốn tống cô ấy đi.