Phim Hành Động Trung Quốc Hay Nhất 2022 | Theo Dòng Nước Ngầm Tập 04 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Đại đội trưởng Trương. Chính là ở chỗ này. Chính là ở quanh đây. [Theo Dòng Nước Ngâm] [Xử phạt người mắc lỗi để cảnh tỉnh, xử tử tội phạm để răn đe. – (Quản Tử, Bản Pháp)] [Tập 4]

    [Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.] Sao lại tắt máy nhỉ? Thường Chinh đâu? Không gọi điện được. Chắc là… có chuyện gì làm lỡ việc rồi. Cảnh sát mà. Anh Cả đến đón chúng ta rồi. Anh Cả. Kỉ Niệm, lâu rồi không gặp. Chào anh Cả. Chú Tư.

    Chào mừng chú về nhà. Trông sắc mặt anh Cả tốt thật đấy. Cũng ổn. Đừng tìm nữa, đi thôi. Tôi đưa cô về. Nào. Chú Tư. Chú không sao chứ? Xảy ra nhiều việc như vậy, chú nghe xong sao không có cảm giác gì thế? Người chết rồi đâu sống lại được,

    Còn biết làm sao nữa? Gặp chuyện không hoang mang, cũng trưởng thành rồi đấy. Còn nhớ hồi nhỏ, dọa bừa chú một cái, mà cũng khóc thút thít. Chú thay đổi rất lớn đấy. Em còn nhớ hồi em còn rất nhỏ, anh Hai đã nói với em,

    Thứ duy nhất không thay đổi trên đời này chính là “sự không ngừng thay đổi”. Phải không ạ? Đúng vậy. Anh Hai chú nói có lí. Nhưng mà anh Cả cũng phải nhắc nhở chú. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng nhất định phải bình tĩnh. Trong nước khác nước ngoài.

    Làm việc gì, muốn nói gì, đều phải nghĩ trước đã. Đừng tưởng còn trẻ mà bốc đồng. Việc gì cũng nhất định phải tự lượng sức mình. Em biết rồi. Ngựa nhỏ không kéo được xe to. Rất tốt. Chú trưởng thành thật rồi. Chú yên tâm. Tương lai của chú

    Đều đặt trong lòng anh Cả. Em đưa Kỉ Niệm về trước, lát nữa đến bệnh viện tìm mọi người. Lát nữa gặp lại. Anh Tư đi cẩn thận nhé. Đi đi, đi đi. Lái xe đi. Mau lên. Lên xe đuổi theo. Làm gì thế? Phải nộp phí, không thì không ra được.

    Thế cô nộp đi. Thôi đừng nộp nữa, xông qua đi. Đi. Rẽ phải, rẻ phải. A lô. [Chính ủy.] [Chúng tôi đã vào vị trí rồi.] Mọi thứ thực hiện theo kế hoạch, khống chế được là được. [Chuyển phát nhanh Vân Trì] [Nhớ kĩ, tuyệt đối không được để lộ thân phận.]

    Đã rõ. [Chuyển phát nhanh Vân Trì] Tôi theo dõi anh ấy. Yên tâm. Đã rõ. [Chuyển phát nhanh Vân Trì] Cẩn thận, cẩn thận. Sang bên trái, bên trái. Anh Miêu, có đuổi nữa không? Đuổi cái mẹ gì nữa? Thế này đuổi kiểu gì? Về trước đã. Vâng ạ. Được rồi, được rồi.

    Cắt đuôi được rồi. Lái ổn đấy. Anh không sao chứ? Có cần đến bệnh viện không? Không cần. Không sao. Thế chúng ta đi đâu? Cứ lái về phía trước đã. [Khu F, tầng hầm B2] Đã nhận. Đã nhận. Chụp ảnh chưa? Liệu có phải Thường Chinh không?

    Vào phòng giám sát xem xem. Cục phó Tiêu. Có tin gì không? Trương Thu Phong gọi điện về bảo, phát hiện ẩu đả ở hầm gửi xe của sân bay. Là Thường Chinh hả? Giờ vẫn chưa chắc chắn. Hệ thống giám sát của hầm gửi xe sân bay đang nâng cấp.

    Nhưng chúng ta đã lấy được video giám sát ở cửa ra trạm thu phí sân bay. Xem thử xem. Tiểu Lý. Lấy video giám sát ở cửa ra trạm thu phí sân bay ra đây. [Vâng.] Anh xem. Chính là chiếc xe này. Bây giờ chúng ta có thể xác định được

    Là Thường Chinh đã cướp chiếc xe này. Sao cậu có thể xác định là Thường Chinh cướp chứ không phải đi nhờ xe? Cục phó Tiêu. Nữ tài xế này… Cho tôi mượn điện thoại dùng một chút được không? Được. Cảm ơn nhé. Người mình à?

    [Kim Yến, cảnh sát, Chi cục Cảng hàng không, Cục Cảnh sát Xương Vũ] Kim Yến, cảnh sát Chi cục Cảng Hàng không? Đúng. Nữ cảnh sát này lúc đó vừa đúng lúc tan ca. Sau đó, cô ấy nhận được thông báo của chúng ta, liền đến hiện trường ngay. Kết quả là…

    Kết quả liền bị Thường Chinh… Thật là vớ vẩn. Còn chưa rửa được hiềm nghi vụ nổ du thuyền, cậu ta lại còn gây trò uy hiếp nữ cảnh sát. Thường Chinh định làm gì thế này hả? Đây là… cô đang lái xe về Cục hả? Nếu cô thực sự muốn bắt tôi,

    Thì vừa rồi đã đưa thẳng tôi đến Chi cục Cảng hàng không rồi, cần gì phải rườm rà chạy lên Cục một chuyến nữa, phải không? Cô cũng cảm thấy việc này có uẩn khúc phải không? Đừng tự suy diễn nữa. Trung tâm chỉ huy hạ lệnh, tìm được anh thì khống chế,

    Rồi đưa thằng về Cục. Vừa nãy cô cũng thấy đám người ở sân bay rồi. Họ là ai? Vì sao họ tấn công tôi? Chúng ta đều không biết. Câu này phải là tôi hỏi anh mới phải. Tôi căn bản không quen họ. Tôi cũng không biết họ là ai.

    Biết gì thì khai ra, không biết gì chúng tôi sẽ giúp anh điều tra. Anh đã là cảnh sát kì cựu rồi, cần gì tôi dạy vỡ lòng cho anh nữa phải không? Cái này… Cô đồng nghiệp này. Tôi không thể về Cục được.

    Anh thấy anh có tư cách trao đổi điều kiện với tôi à? Hơn nữa, nếu anh không làm việc gì khuất tất, thì có gì mà phải sợ? Cục phó Tiêu. Đã định vị được điện thoại của Kim Yến rồi. Cục phó Tiêu. Báo cho Trương Thu Phong,

    Lập tức đưa người tới đó. Vâng. Tại sao lại không dám về Cục? Tôi nghi ngờ trong chúng ta… có nội gián. Nội gián? Anh có chứng cứ không? Trong thông báo của Trung tâm chỉ huy có nói vì sao phải đến sân bay không?

    Nói là anh đặt vé máy bay đi Serbia, chúng tôi nghi ngờ anh chuẩn bị sợ tội bỏ trốn. Cô cũng nói tôi đã là cảnh sát kì cựu rồi. Nếu tôi sợ tội mà muốn bỏ trốn, chắc chắn sẽ che giấu hành tung của mình,

    Sao tôi có thể đặt vé máy bay để mọi người đến bắt tôi chứ? Còn đám người ở sân bay lúc nãy nữa. Ngoài người của Chi cục Cảng hàng không ra, thì họ là những người đầu tiên đến hiện trường. Họ còn đến nhanh hơn người của Cục.

    Việc này không kì lạ sao? Anh nghi ngờ… Trong chúng ta có người đã tiết lộ hành tung của anh? Người của Chi cục Cảng hàng không các cô đến nhanh là vì các cô ở gần. Nhưng những người này vì sao còn đến nhanh hơn cả người bên Cục?

    Chứng tỏ bọn họ đã nhận được thông tin đầu tiên, không hề qua một trung gian nào cả. Người có thể cho họ thông tin đầu tiên, chắc chắn không phải một nhân vật tầm thường. Tôi hiểu. Nhưng đây chỉ là phán đoán của anh,

    Không thể khiến tôi thay đổi đích đến được. Cô cho tôi thời gian ba ngày, cho tôi một cơ hội, tôi chắc chắn sẽ điều tra rõ. Giờ tôi thực sự không thể về Cục Cảnh sát thành phố được. Về rồi là tôi không ra được nữa. Hãy tin tôi. Hãy tin tôi.

    Ba ngày. Chỉ ba ngày thôi. Được không? Đại đội trưởng Trương. Anh xem này. Anh xem này. Chiếc xe này vốn dĩ đã đến cổng Cục Cảnh sát thành phố rồi, sao tự nhiên lại quay đầu vậy? Chuyện gì thế nhỉ? Đưa điện thoại cho tôi. Cô định làm gì?

    Anh cũng không muốn bị người ta định vị chứ? Cũng không biết quyết định hôm nay là đúng hay sai nữa. Yên tâm đi. Sẽ không bắt cô gánh đâu. Tôi có gánh hay không, không liên quan đến anh. Đã đồng ý cho anh ba ngày, tôi cũng không mong ba ngày này

    Anh bị người khác tìm được. Điện thoại của tôi cùng ném đi. Tôi đã nghe hết rồi. Xe chúng tôi vẫn luôn theo sau cô. Không cần nói nhiều nữa. Tiến hành kế hoạch B. Vâng, tôi biết rồi. [Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.] Trách ai được.

    Tự chuốc thôi. Công an Trung Quốc là đơn vị bận rộn nhất thế giới rồi. Lạ thật. Hôm qua gọi video vẫn bình thường mà. Bảo là sẽ đến đón tôi, mà sao nói biến mất là biến mất được. Chẳng phải họ cứ có nhiệm vụ

    Là gọi một cái phải đến ngay sao. [Số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.] Cứ tắt máy suốt. Liệu anh ấy có xảy ra chuyện gì không? Kỉ tiểu thư. Không nhận được điện thoại của cô thôi. Lát nữa là gọi lại ấy mà. Cái gì?

    Phát hiện hai chiếc điện thoại trong thùng rác? Giờ đã xác nhận rồi. Một chiếc là của Kim Yến, chiếc còn lại là của Thường Chinh. Biết rồi. Thường Chinh vứt điện thoại đi rồi. Là để tránh bị chúng ta định vị theo dõi. Sợ tội bỏ trốn, tội nặng thêm một bậc.

    Bây giờ mấu chốt vấn đề là Kim Yến. Điện thoại của Kim Yến cũng bị ném đi rồi. Vậy Kim Yến… có được an toàn không? Phát lệnh truy nã, truy bắt Thường Chinh. Vâng. Bật tí nhạc đi. [Thường Chinh bị nghi ngờ] Cô quay lại đi.

    Vừa rồi anh có nghe thấy không? Nghe thấy gì? Thường Chinh bị nghi ngờ. Thường Chinh bị nghi ngờ? Anh ấy bị nghi ngờ gì? Tôi không nghe thấy. Bị nghi ngờ gì, tôi cũng không nghe thấy. Cô có nghe thấy gì không? Tôi nghe thấy rồi. Phải không?

    Cô cũng nghe thấy à? Có thể tôi đã nghe nhầm. Cô cứ nhắc cái tên đó suốt. Tôi nghe nhầm cũng rất bình thường. Chẳng lẽ em bị ảo giác thính giác? Bay đường dài mệt quá rồi. Sắp đến rồi. [Trung tâm Vạn Đạt] Tôi đưa cô lên nhé. Không cần đâu.

    Anh mau đi viện đi. Ở nhà bao nhiêu việc thế. Anh Hai của anh vừa ra đi, bố anh lại hôn mê trong viện, chắc chắn là đang rối bời lên rồi. Mau về đi. Cô cần gì thì cứ nói với tôi nhé. Nghỉ sớm đi nhé. Đến bệnh viện.

    Cô lái xe ổn đấy nhỉ. Vừa rồi ở sân bay giả bộ như thế là để lừa tôi hả? Muốn còng được tay một cảnh sát lão làng như anh có phải dễ đâu. Diễn tốt đấy. Cô tìm một ngõ nhỏ phía trước dừng xe đi. Tại sao? Bây giờ chiếc xe này

    Chắc chắn đã bị camera giám sát chụp được rồi. Chúng ta phải đổi một chiếc khác. Được. Thứ này… Có thể tạm mở ra cho tôi đã được không? Niệm Niệm, anh không làm việc xấu gì cả. Cho dù em nghe thấy điều gì, đều không phải là thật.

    Đừng lo. Anh sẽ chứng minh rằng mình trong sạch. [Thường Chinh] [Lệnh truy nã] [Nghi phạm Thường Chinh] [Nguồn: Cục Cảnh sát thành phố Xương Vũ.] Chính là ở đây. Người đến rồi. Vâng. Tôi biết rồi. Ông chủ, cho một phòng. Thuê theo giờ hả? Hai tiếng đủ không? Cần ba ngày.

    Ba ngày hả? Mỗi ngày 150 tệ. Ba ngày trả trước 500 tệ đặt cọc. Lấy một phòng. 308 Phòng 308. Mau lên. Ông chủ, cầu thang của chỗ này ở đâu? Đi từ bên này sang. Cảm ơn. Đi thôi. [Nhà nghỉ Cửu Châu kính chào quý khách] Che mặt, lén la lén lút.

    Không biết. Cậu tưởng tôi không biết cậu muốn làm gì à? [Chung cư Minh Hồ] [Thường Chinh] Thường Chinh. Em không biết anh có nhận được tin nhắn này không. Em chỉ muốn nói với anh, cho dù xảy ra chuyện gì, em cũng tin anh. Hãy tự bảo trọng.

    Sẽ sớm ổn cả thôi. Nhớ anh. [Thường Chinh] [Anh sẽ chứng mình rằng mình trong sạch. Hãy tin anh.] Đợi chút. Bên trên còn mấy tầng nữa. Chúng ta đi tìm hiểu xung quanh một chút trước đi. Được. Lắp xong chưa? Lắp xong rồi. Có động tĩnh rồi. Họ vào phòng rồi.

    Tôi ngủ dưới đất, cô ngủ trên giường. Đưa tôi cái gối. Trải ngay ngắn thế, anh bị ám ảnh cưỡng chế hay là chòm sao xử nữ thế hả? Anh chuẩn bị ngủ rồi à? Ơ hay. Xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, sao anh ngủ được hả? Sao lại không ngủ được?

    Giờ anh là kẻ tình nghi lớn nhất trong vụ nổ du thuyền. Tôi chịu nguy hiểm trở thành tòng phạm để cho anh ba ngày. Bây giờ từng giây từng phút đều rất quan trọng với anh. Anh lại hỏi tôi sao không ngủ được? Có người từng nói với tôi.

    [Thường Phi, bố của Thường Chinh, nguyên Đội phó Đại đội Trinh sát Hình sự Tân Tây] Được rồi. Hôm nay đến đây thôi. Tôi nói với Thường Chinh chút việc. Con biết sao con không đánh thắng được cậu ấy không? Không biết ạ. Con ra tay cũng hết sức lắm. Đúng thế.

    Dùng sức nhiều quá. Dùng sức quá nhiều, con lại còn hơi căng thẳng nữa. Từ nhỏ con đã thích xem đá bóng. Con nói xem, bao nhiêu lần con thấy cầu thủ đối diện với cầu môn trống mà đá ra ngoài hả? Thế cũng phải.

    Trái bóng đó đá ra ngoài còn khó hơn đá vào. Thế nhưng, những cầu thủ nổi tiếng đó không những không sút trượt, mà cuối cùng còn có thể dẫn bóng qua thủ môn rồi sút vào nữa. Người ta có sự tự tin. Sự tự tin vào kĩ năng nghề nghiệp của mình.

    Điều quan trọng nhất là, anh ấy bình tĩnh. Thường Chinh. Chúng ta làm cảnh sát hình sự. [Tăng cường thể lực, rèn luyện ý chí] Sau này, trong quá trình điều tra phá án, con sẽ cách nghi phạm mỗi lúc một gần. Nhưng khi con càng gần, thì càng không được căng thẳng.

    Con buộc phải bình tĩnh. Chỉ có bình tĩnh mới tỉnh táo được. Cú đấm đó thu lại là vì điều gì? Là để nhắm chuẩn. Phải vững, chuẩn, mạnh. Đấm một cú là làm chúng gục ngã. Mọi chuyện phải bình tĩnh, là điều cơ bản. Câu này có vẻ cũng có lí.

    Ai nói thế? Hôm nay cô bảo, tôi đã là cảnh sát kì cựu rồi mà còn cần cô dạy vỡ lòng. Nói anh mấy câu thôi, đừng giận. Lúc chạy trốn mà mang theo điện thoại sẽ bị định vị. Không làm rõ địa hình thì không thể ra vào tự do.

    Tôi đã phạm rất nhiều sai lầm cấp thấp. Cảm ơn cô đã nhắc nhở tôi. Cũng cảm ơn cô đã chịu tin tôi, cho tôi thời gian ba ngày. Đừng lôi kéo làm thân với tôi. Tôi chỉ cho anh thời gian ba ngày, thêm một phút một giây cũng không được.

    Khi đến thời hạn ba ngày, nếu tôi vẫn không có cách nào chứng minh sự trong sạch của mình, thì tôi sẽ đi tự thú. [Tự thú?] [Nghĩa là sao?] [Tự thú rồi,] [thì cô có thể nói] là tôi bắt cóc cô. Nghi vấn tòng phạm của cô có thể gột sạch rồi.

    Không cần anh phải lo. Đây là lựa chọn của tôi. Tôi sẽ gánh chịu hậu quả. Ba ngày sau, cho dù anh có chứng minh được sự trong sạch hay không, tôi cũng sẽ báo cáo sự thật với Cục Cảnh sát. Ngủ đi. Chúc ngủ ngon. Anh Dương.

    Có một thông tin quan trọng tôi cần phải báo cáo với Phó giám đốc Liệu. Có thể nói qua điện thoại được không? Không được. Việc này buộc phải nói trực tiếp. Nếu được, tôi sẽ nói chuyện với anh ở chỗ tàu cao tốc trước. Được. Tôi sẽ liên hệ với Sở ngay.

    Có tin sẽ báo ngay cho anh. Vâng. Tôi đợi điện thoại của anh. [Phòng khám] Anh Ba. Về là tốt rồi. Vạm vỡ hơn đấy. Chắc nịch. Bác sĩ nói rồi, vẫn chưa biết khi nào tỉnh lại được. Ngồi đi. Lần này chú về anh cũng không đi đón chú. Xin lỗi nhé.

    Chuẩn bị cho chú chút quà gặp mặt đây. Đây là… Mở ra xem xem. Em không hiểu. Chú Tư. Chuyến này về, ăn uống vui chơi đàn đúm anh Ba bao hết. Nếu chú thích. Chú Tư. Nửa đời còn lại của chú, anh Ba cũng lo đến cùng.

    Anh Ba của chú nói được làm được. Cảm ơn anh Ba. Ý tốt của anh em nhận rồi. Thực sự không nên cho lắm. Chú khách sáo gì với anh hả? Đều là anh em ruột, khách sáo gì chứ? Cầm lấy. Có đủ không? Không đủ để anh Ba lấy thêm. Được không?

    Anh Cả ở đây à? Anh không í ới gì, em quên mất cả anh đấy. Sao thế? Cảm lạnh rồi à? Cảm lạnh thì đừng đắp chăn trên đùi, đắp lên ngực cho ấm phổi, được không? Chú Tư. Ở nước ngoài lâu rồi, không biết chú còn nhớ

    Một câu nói xưa của Trung Quốc không? Câu nào ạ? Có liên quan đến thứ trong túi. Quân tử coi trọng của cải, nhưng lấy cũng phải có lý do. Học hành nhiều thật là tốt. Hiểu lý lẽ. Không như một số kẻ suốt ngày mơ tưởng đến thứ không thuộc về mình.

    Triệu Bằng Triển. Đâu phải cùng một mẹ sinh ra. Anh nhiều tuổi hơn một chút, nên tôn trọng gọi anh là anh Cả. Sao nào? Định cậy già lên mặt thật hả? Tôi nói cho anh biết, đừng chọc giận tôi. Chọc giận tôi rồi,

    Tôi thuê cho anh một phòng ở bên cạnh đấy. Anh tin không? Triệu Bằng Tường. Ý mày là gì? Ý gì à. Sao nào? Còn định ra tay à? Hôm nay tôi ra tay với anh đấy, sao nào? Mày thử động vào tao một cái xem. Được rồi. Anh Ba.

    Được rồi. Được rồi. Không tức giận nữa. Được rồi, đừng tức giận nữa. Toàn là người nhà, có việc gì mà không ngồi xuống nói chuyện được chứ? Phải không? Được. Thế thì nói cho tử tế. Nào. Bắt đầu bỏ phiếu đi. Bỏ thì bỏ, ai sợ ai hả? Đợi đã.

    Bỏ phiếu gì thế? Chú Tư. Sắp đánh nhau đến nơi rồi, vẫn không hiểu à? Anh thấy chú học lắm ngu người thật rồi đấy. Ông cụ hôn mê rồi. Trên núi vắng bóng hổ, ai ai cũng thành vua. Như thế làm sao được. Phải chọn ra một người làm chủ mọi việc.

    Tên thọt này chắc chắn sẽ chọn anh ta. Tôi cũng không giấu gì, tôi chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho mình. Vậy thì chú Tư, nhà họ Triệu phải nghe ai, thì xem chú bỏ phiếu cho ai rồi. Đợi đã. Sao em lại thành người quyết định thế?

    Chuyện lớn thế này, mỗi chúng ta nói là được sao? Nhà họ Triệu, ông cụ và bốn người con trai, tổng là năm người. Một người hôn mê, một người chết, còn lại ba người sống đều ở đây rồi. Không phải ba người chúng ta quyết định, thì ai quyết định? Chú Tư.

    Mạnh dạn lên. Nói đi. Anh Cả ở đây này. Anh Ba cũng ở đây. Được. Vậy… Phiếu này em tự bỏ cho mình vậy. Chú nói sao? Tự bỏ cho mình? Chú Tư, ý chú là gì? Chú Tư. Chú định làm gì? Chú thấy nhà họ Triệu

    Có chỗ đứng ở Xương Vũ bằng cách nào hả? Dựa vào cán bút à? Dựa vào cái này này. Còn cái này nữa. Nhìn thấy chưa? Chân anh Cả sao lại thọt hả? Kẻ thù trả thù. Hạ Tông Đào, thằng thứ hai nhà họ Hạ nổ què chân anh Hai.

    Ai đã báo thù cho anh ấy? Tôi. Là tôi làm đấy. Tôi là vì cái gì hả? Tôi là vì chỗ đứng của nhà họ Triệu ở Xương Vũ. Chú chỉ được cái nói thì hay. Vì chú muốn báo thù cho tôi sao?

    Vì chú muốn cướp mối làm ăn của nhà họ Hạ. Anh đúng là đồ không biết gì cũng nói. Tôi cướp cho mình tôi chắc? Chẳng phải tôi cướp cho nhà họ Triệu à? Thế thì mày làm việc cho gọn gàng vào. Mày mà không bị bắt,

    Thì chú Hai cũng đâu vội đến tố cáo chúng ta, giờ ông cụ cũng đâu nằm đó, hôn mê bất tỉnh. Triệu Bằng Triển. Tôi nói cho anh biết. Tôi đã bắt đầu nghi ngờ anh từ lâu rồi. Nghi ngờ tao cái gì? Nói đi.

    Quả bom trên du thuyền là anh đặt phải không? Bảo tôi với anh Hai cùng lên du thuyền, để làm gì? Muốn tiễn tôi với anh Hai đi chứ gì? Anh tưởng ngon hả. Mày nghi ngờ tao? Tao lại nghi mày đấy. Chiếc xe đó sao lại hỏng đúng lúc thế?

    Du thuyền vừa nổ xong, thì xe mày đã đến nơi ngay. Sao mà trùng hợp thế? Tại ông đây số may. Chúng ta có bỏ phiếu nữa không thế? Bỏ phiếu chứ. Đương nhiên phải bỏ phiếu rồi. Chú Tư. Còn nhớ những lời anh Cả nói với chú ở sân bay không?

    Nhớ chứ. Nhớ là được. Chú Tư. Thấy đây là gì không? Xưa nay anh Ba chưa từng nói suông. Không đủ thì anh Ba đưa thêm. Nếu thực sự không được, giấy trắng mực đen chúng ta viết rõ ràng, lấy giấy tờ làm chứng, được không?

    Anh Ba chỉ xin chú bỏ phiếu cho anh. Anh Ba. Thực sự cảm ơn anh. Phiếu này em tự bỏ cho mình.