Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 14 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫
♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫
♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 14]
Đây là dưa chua mà tôi mới muối, cậu ăn thử đi. Cảm ơn ông Hạ. Hôm khác sẽ lấy dưa chua mà ông muối làm món thịt heo om nồi đất cho ông ăn thử. Biết điều! Tôi đi đây. Đại ca! Đại ca, có chuyện rồi! Sao thế?
Thẩm Hoa Đường bị bắt cóc rồi. Em thấy người báo án khả nghi nên đã giữ lại phòng tra hỏi rồi. Cô kể về tình hình lúc đó đi. Vài ngày trước, tiểu thư đã đặt bùn dưỡng da ở Unifon. Hôm nay bảo tôi qua lấy.
Cô ấy nói đợi tôi ở quán cà phê bên cạnh. [Unifon] Mà thôi, cô đi lấy giùm tôi đi. Tôi qua quán cà phê bên đó đợi cô. Vâng. Hoan nghênh lần sau đến chiếu cố. Cảm ơn. Cô đi thong thả. Ông chủ. Tiểu thư chúng tôi
Đặt bùn dưỡng da Unifon đến chưa? Cô cuối cùng cũng đến rồi. Đến rồi, đến rồi. Tôi đặc biệt để lại một phần cho cô. Cô không biết đấy thôi, tất cả các tiểu thư gia đình quan chức ở Cáp Nhĩ Tân này đều tha thiết xếp hàng chờ đợi đấy.
Cô qua bên kia chờ một chút. Tôi lấy ngay cho cô. Để cô chờ lâu rồi. Cô ơi, cô ơi! [Anh bỏ tôi ra!] Tiểu thư! [Cái tên này bỏ tôi ra.] [Bỏ tôi ra!] Cô ơi, cô ơi! Đồ của cô… Tiểu thư! Tiểu thư!
Cô có nhìn rõ người đó trông như thế nào không? Chỉ biết đó là một người đàn ông, tuổi tác không lớn lắm, diện mạo…không nhìn rõ. Chuyện này giống như có kế hoạch từ trước. Anh ta biết toàn bộ hành trình của tiểu thư nhà cô, đi những cửa hàng nào,
Sau đó chờ cơ hội ra tay. Trong ứng ngoại hợp à? Không có, không có. Chúng tôi quá lắm chỉ dám bắt chó, đâu dám bắt người chứ. Anh Tư Đồ, anh phải nhìn rõ mọi việc, tôi thật sự không có làm.
Lần này chắc là tiểu thư bị bắt cóc thật rồi đúng không? Không phải tôi thật mà. Tới hiện trường xem thử. Quản gia Lý. Tôi đến là để hủy án. Tiểu thư tìm được rồi? Về nhà rồi. Vậy không có chuyện gì rồi à? Vốn dĩ cũng không có chuyện gì.
Chỉ là bị một tên ăn xin chặn lại thôi, cho ít tiền là đi rồi. Sợ cô quá lo lắng, không ngờ chạy đến đây thật. Cô ấy cũng là lo lắng cho Thẩm tiểu thư. Là hiểu lầm thì tốt. Cô mau về nhà đi. Xem Thẩm tiểu thư có bị thương không?
Chuyện thế này chắc cũng bị dọa sợ mất hồn rồi. Cảm ơn cô đã quan tâm. Hôm nay tôi mời. Cái này, cái này, với lại cái này. Cô giúp cậu ấy tiết kiệm tiền à? Mấy món tôi vừa nói không lấy, những món khác đều lấy, cảm ơn.
Vui lòng chờ một lát. Ăn có hết không? Còn có sư mẫu nữa mà. Ăn không hết thì chúng ta mang về, từ từ ăn. Hôm nay hơi tốn kém nhỉ? Anh im miệng đi. Hay là tôi đi theo dõi Thẩm Hoa Đường lần nữa. Trực tiếp bắt Thẩm Hoa Đường qua đây,
Hù cho một cái là bàn giao ra hết. Cậu không sợ tên Vu Đại Nhậm đó cũng bàn giao chúng ta sao? Vậy tôi đi chơi thêm một ván mạt chược. Nói không chừng có người biết Phùng Trình Chử thì sao? Đặc vụ là không thể để người khác
Biết được thân phận của mình. Tôi nghĩ Phùng Trình Chử này không phải đặc vụ. Trước giờ chỉ nghe nói đặc vụ sẽ đóng giả thân phận khác. Lần đầu tiên tôi nghe có người đóng giả thành đặc vụ. Phùng Trình Chử đó có thể là một đặc vụ.
Còn một người khác thì chưa chắc. Tôi hiểu rồi. Gì thế? Ý anh ấy là Phùng Trình Chử là một đặc vụ thật. Nhưng người sống ở đó tự xưng là Phùng tiên sinh thì chưa chắc là Phùng Trình Chử. Triệu Tiền Tôn, Phùng Trình Chử đều là tên giả.
Triệu Tiền Tôn nói với anh à? Triệu Tiền Tôn Lý, Phùng Trần Chử Vệ. Đây đều là tên được biên ra trong Bách gia tính. Anh vừa nãy cũng nói. Đặc vụ là người không thể để người khác biết được thân phận của mình. Nhưng Phùng phu nhân này,
Một mặt cố gắng hết sức che giấu thân phận của mình, mặt khác lại khua chiêng đánh trống nói với tất cả mọi người chồng của mình là Phùng Trình Chử. Có đáng nghi không? Được. Tôi kêu anh Bao đi điều tra, thì ra là điều tra công cốc rồi. Không sao.
Tư Đồ đã giao chuyện này cho Kim Khải Minh rồi. Biết ngay anh sẽ chậm một bước. Cô có thể yên lặng chút không? Tôi rất yên lặng mà. Uống nước đi. Anh Bao, chuyện của Phùng Trình Chử anh không cần điều tra nữa. Được thôi.
Nói chuyện sao mà không phân biệt lớn nhỏ thế. Ai lãnh đạo ai thế? Lỡ lời, lỡ lời. Cái thằng ranh con này. Cảnh sát trưởng Bao, Cảnh sát trưởng Bao. Xảy ra chuyện rồi. Sao vậy? Chẳng phải nói các cậu theo dõi Vu Đại Nhậm sao? Vu Đại Nhậm bị ám sát.
Ông ấy chỉ bị thương nhẹ, băng bó một xíu là về rồi. Tôi đã nói, sau này khi các cậu báo cáo một hơi nói hết, có được không hả? Đi, đi, đi. Ghép hình của anh ghép thế nào rồi? Thiếu mất đường viền Đường viền? Đường viền thì dễ gom mà.
Chỉ cần anh ghép hết mọi thứ bên trong, đường viền để tôi vẽ cho anh là được. Đường viền quyết định đây là một vụ án như thế nào. Cho tới hiện tại, thông tin mà chúng ta nắm được đều rất rời rạc.
Hung thủ giết Lý Thành Ngôn, sau đó giá họa cho Morley. Giết Phùng phu nhân lại ngụy trang thành chính mình. Mục đích là gì? Phùng phu nhân này rốt cuộc là ai? Hiện trường nhất định không phải ở nhà cô ấy.
Cô ấy với tên Lý Thành Ngôn đó liệu có quan hệ với nhau không? Cậu thanh niên đó là ai? Cậu thanh niên đó chắc chắc có liên quan với Thẩm Hoa Đường, nhưng Thẩm Hoa Đường có liên quan đến cái chết của họ hay không? Phải rồi. Cô có cảm thấy
Lý Yên Đồng đó rất quen không? Có lẽ đàn ông nhìn thấy phụ nữ xinh đẹp đều cảm thấy quen cả. Đi, về Cục cảnh sát với tôi. Có một cậu thanh niên ám sát Vu Đại Nhậm. Bây giờ tình hình thế nào? Chiều hôm nay, Thẩm Hoa Đường vừa được tìm thấy,
Vu Đại Nhậm từ ngân hàng đi ra thì bị người khác bắn. Vu tiên sinh. Mau đuổi theo cho tôi. Vâng. Thế nào? Không sao. Ai bắn vậy? Tôi không biết. Mau đi bắt người đi. Vâng. Mau đưa Vu tiên sinh đến bệnh viện. Vâng. Tránh ra! Tránh ra! Đứng lại! Tránh ra!
Đứng lại! Đứng lại! Hắn khai chưa? Bắt về đây mãi không nói chuyện. Rất kín miệng. Điều tra ra hắn là ai chưa? Tôi thấy hắn có hơi quen, hình như là tên mà trước đây chúng ta truy nã. Ai? Tên mà đi ăn ở nhà hàng Hoa Nhài,
Lạc thiếu gia bảo phát lệnh truy nã đấy ạ. [Treo thưởng tìm bắt Trần Khánh Sơn.] Cậu ta tên là Trần Khánh Sơn, là một học sinh. Mấy lần trước, Đảng Cách mạng tổ chức biểu tình, đình công đều có thằng nhóc này.
Lẽ nào là phía Nam muốn lấy mạng của Vu Đại Nhậm. Thế thì đúng rồi. Tôi đích thân đi gặp cậu ta. Được rồi, được rồi, được rồi. Đừng đánh nữa, đau lắm. Hình trên lệnh truy nã là cậu phải không? Là ai xúi giục cậu giết Vu Đại Nhậm? Phía Nam?
Không ai xúi giục. Không phải phía Nam. Vậy ra ngoài đi. Vâng. Thế tại sao cậu lại muốn giết anh ta? Muốn giết. Thằng nhãi. Có vẻ như cậu muốn thử thủ đoạn của tôi. Thằng nhãi, kín miệng thật. Hôm đó cậu đi nhà hàng Hoa Nhài
Có phải là vì muốn giết Vu Đại Nhậm không? Tôi nói cho cậu biết. Nếu như cậu không nói, tôi sẽ để cậu nếm thử thanh sắt nung này mà ép lên người là mùi vị gì. Nói hay không? Để tôi xem miệng của cậu rốt cuộc kín thế nào?
Mau thú tội cho tôi. – Nói không chừng cậu còn có đường sống. – Báo cáo. [Hỏi cậu ấy, tại sao buổi chiều lại bắt cóc Thẩm Hoa Đường.] Hóa ra là Thẩm Hoa Đường sai khiến cậu giết bố dượng của cô ấy. Không phải, không phải.
Chuyện này không liên quan đến Thẩm Hoa Đường. Lát nữa tôi sẽ bắt cô ấy đến. Chọn các kiểu tra tấn mà cậu vừa thử, để cô ấy nếm thử mùi vị. Các ông có gì cứ nhắm vào tôi. Tôi đã nói không liên quan đến cô ấy.
Đừng tưởng cậu không khai là có thể lừa dối cho qua tội. Rốt cuộc anh đã viết gì? Bỏ đi. Trăm sông đổ về một biển. Bây giờ cô đi tìm Thẩm Hoa Đường, nói với cô ấy Trần Khánh Sơn đã bị bắt. Xem cô ấy phản ứng thế nào.
Tiểu Lục, cậu cũng đi. Có bất kì manh mối gì, nói với tôi ngay lập tức. Vâng. Tiểu thư đang ở phòng khách đợi cô. Lý Oánh. Cô cũng coi như nợ tôi một ân tình nhỏ. Cô Chu, cô có gì dặn dò sao? Lát nữa, nếu như tôi ho
Thì cô vào thêm nước giúp tôi. Sau đó lấy ra mẩu giấy mà tôi đã viết sẵn đưa cho người ngồi trong chiếc xe ngoài cửa. Các cô muốn làm gì? Cô đừng sợ, người trong xe là cảnh sát. Được, cô Chu. Tôi nhớ ân tình của cô.
Cô Chu, tối vậy rồi cô đến tìm tôi có phải là có chuyện gì quan trọng không? Tôi nghe nói cô bị bắt cóc. Không có. Đó là người giúp việc lo vớ vẩn thôi. Không gây phiền phức gì cho phía cảnh sát chứ? Đã bắt được người rồi. Bắt được rồi?
Tôi vốn dĩ không có bị bắt cóc. Đừng nói các người bắt được một tên ăn xin rồi đấy nhé? Trần Khánh Sơn, cô không biết sao? Không biết. Chiều hôm nay Vu Đại Nhậm bị bắn, cô có biết không? Bố Vu là bị bắn sao?
Hèn gì ông ấy tan làm là đến thẳng bệnh viện luôn, nhưng ông ấy không nói gì với tôi cả. Không được, tôi phải đi xem ông ấy. Là phía cảnh sát kêu ông ấy giữ bí mật. Trần Khánh Sơn bị bắt vào chiều hôm nay lúc Vu Đại Nhậm bị bắn.
Bây giờ, cậu ấy đã khai hết rồi. Không thể nào. Không thể nào? Hai người quả nhiên quen nhau? Cô Chu, cô lừa tôi. Không ai có thể chịu được sự thẩm vấn của Cảnh sát trưởng Bao. Trần Khánh Sơn nói rồi, hai người có quan hệ rất tốt,
Hơn nữa là cô kêu cậu ta đi giết Vu Đại Nhậm. Anh ta nói tôi kêu anh ta giết… Nhưng cô Chu, cái, cái tên này đúng thật là vong ân phụ nghĩa. Sao tôi có thể kêu anh ta đi giết Vu Đại Nhậm chứ?
Xem ra hai người thật sự có quan hệ rất tốt. Cô có ơn với cậu ta sao? Tôi biết rồi. Cô Chu. Tối như vậy tôi đồng ý gặp cô là vì tôi xem cô là bạn. Nhưng nếu như cô qua đây chỉ là vì lừa tôi, thì xin lỗi.
Mời cô về cho. Thẩm tiểu thư, tối như vậy mà cô đồng ý gặp tôi, tôi tin là cô cũng không phải xem tôi là bạn, mà là cô muốn biết Trần Khánh Sơn có khai cô ra hay không. Cô đã kêu tôi một tiếng “cô Chu”.
Con gái bảo bối của cô cũng là tôi tìm về giúp cô. Vậy tại sao cô không thể tin là tôi có thể giúp cô giải quyết tên đàn ông bám dai như đỉa này chứ? [Hai người có tình ý với nhau, quan hệ rất tốt.] Morley, Lý Thành Ngôn, Phùng phu nhân,
Ba mạng người này cũng đã đủ để trị cậu tội chết. Đại ca. Chúng tôi đã hỏi Thẩm Hoa Đường. Cậu là vì cô ấy mới phải giết hại Vu Đại Nhậm. Các người có chuyện gì cứ nhắm vào tôi, chuyện này không có bất kì liên quan gì đến Thẩm tiểu thư.
Loại người như ông ta đáng chết. Các anh muốn phán quyết tôi thế nào cũng được. Ngày 16 tháng này, ở nhà hàng Hoa Nhài cậu đã chuẩn bị ra tay. Cậu là bạn của Thẩm tiểu thư, mà cô ấy lại là con gái của Vu Đại Nhậm.
Cậu muốn giết người, nhưng cái gì cũng không nói. Cậu nghĩ là cậu đang bảo vệ cô ấy. Nếu như cậu bị kết tội giết người, thì Thẩm tiểu thư sau này sao mà nhìn người đây? Cậu nghĩ rằng cô ấy có thể hoàn toàn không liên quan đến chuyện này sao?
Chắc cậu không biết những phú bà giàu có đó thích khua môi múa mép sau lưng như thế nào? Trong lời nói của họ Thẩm tiểu thư sẽ trở thành hung thủ giết cha. Cậu muốn cô ấy sau này sao mà làm người? Tôi nói rồi.
Chuyện này không có bất kì liên quan gì đến Thẩm tiểu thư. Nếu như cậu muốn bảo vệ cô ấy tốt nhất là nói ra sự thật. Tôi quả thực là muốn giết Vu Đại Nhậm, nhưng tôi giết không thành, tôi bắn không trúng. Những người Lý Ngôn gì đó, Morley,
Và phu nhân gì đó tôi vốn dĩ không quen biết. Ngày 16 tháng này, có phải cậu đã đến nhà hàng Hoa Nhài? Hôm đó, không phải tôi đi giết người đâu. Hôm đó, tôi chỉ là muốn đi gặp Vu Đại Nhậm. Tôi muốn gặp mặt ông ấy.
Hoa Đường nói ông ấy không đồng ý hôn sự của chúng tôi. Tôi muốn gặp mặt thuyết phục ông ấy. Hôn sự? Tôi yêu cô ấy. Cô ấy cũng yêu tôi. Tôi cầu hôn cô ấy. Cô ấy đồng ý rồi, nhưng bố cô ấy không đồng ý. Chê tôi xuất thân bần hàn.
Nhưng xuất thân bần hàn thì sao chứ? Vu Đại Nhậm ông ấy chẳng phải cũng là xuất thân bần hàn sao? Tôi và Hoa Đường yêu nhau thật lòng. Bất kì ai cũng không được ngăn cản chúng tôi. Người đàn ông này chính là một tên côn đồ.
Anh ta lúc biểu tình bị cảnh sát bắt đánh cho tơi bời. Tôi không nhẫn tâm đã giúp anh ta, nhưng không ngờ là bị hắn bám theo. Không ngờ anh ta lúc thì tặng hoa, lúc thì viết thư, còn làm những thứ tự mình cho là lãng mạn. Cô Chu,
Buồn cười nhất là anh ta nói muốn kết hôn với tôi. Cô nói xem tôi phải nói thế nào? Tôi từ chối anh ta thế nào đây? Tôi đành phải nói là tại vì bố tôi không đồng ý hôn sự của hai chúng tôi. Bố tôi thấy cậu ấy xuất thân bần hàn.
Tôi tưởng cậu ấy nghe hiểu rồi. Không ngờ tên ngốc này lại nói muốn đi nói chuyện với bố Vu. Cho nên cô đã đem chuyện Vu Đại Nhậm đi ăn cơm ở nhà hàng Hoa Nhài nói với cậu ta. Nếu không thì sao chứ? Chuyện của hai người đàn ông bọn họ,
Một cô gái nhỏ như tôi thì có thể làm gì chứ? Thực ra, tôi nghĩ thế này. Tôi nghĩ, cho dù là bố Vu dạy dỗ anh ta để anh ta không đến gần tôi như thế, hoặc là cho dù anh ta dạy dỗ bố Vu
Để bố Vu đừng quản tôi nghiêm như thế. Như thế nào cũng được. Nhưng tôi thật sự không ngờ rằng họ lại bị dính vào một vụ án mưu sát như vậy. Cô Chu. Nói thật lòng, tôi thật sự rất sợ. Tôi…tôi không nghĩ sẽ như thế. Tôi thật sự…
Tôi rất sợ phía cảnh sát bắt được Trần Khánh Sơn, để bố Vu nghĩ rằng tôi muốn giết ông ấy. Cô nói xem sao tôi lại xui xẻo thế chứ? Tôi cũng không biết tại sao. Tôi chỉ vừa nhìn Vu Đại Nhậm một cái là bị các anh truy nã.
Tôi không làm gì cả. Hoa Đường vô cùng lo lắng. Cô ấy muốn tôi đi trốn. Cô ấy nói trốn càng xa càng an toàn. Cô ấy còn mua vé xe lửa cho tôi. Cô ấy kêu tôi đi Nga. Hoa Đường, cô ấy thật sự rất yêu tôi,
Nhưng tôi sao có thể đành lòng khiến cô ấy lo lắng chứ. Cho nên tôi đi tìm cô ấy. Tôi muốn kết hôn với cô ấy. Tôi phải bảo vệ cô ấy. Tôi muốn tất cả mọi người đều chúc phúc cho tình yêu của chúng tôi.
Mấy ngày nay, anh ta bị truy nã, không dám xuất hiện. Anh ta lại khăng khăng nói hôm nay bất luận thế nào cũng phải gặp được tôi, sợ tôi lo lắng. Cô Chu. Cô nói xem chuyện này có nực cười không chứ?
Tôi dựa vào cái gì mà lo lắng cho anh ta chứ? Tất cả nỗi sợ của tôi đều bắt nguồn từ anh ta mà. Sau đó anh ta còn nói cái gì mà… phải đưa tôi đi, muốn đi Nga kết hôn với tôi. Tôi thật sự không biết nên làm thế nào.
Tôi lại không biết từ chối anh ta thế nào. Tôi đành phải lôi bố Vu ra. Tôi nói có chết bố Vu cũng không đồng ý. Nhưng tôi không ngờ rằng là vì nguyên nhân này mà anh ta muốn bố Vu chết. Cô nói xem, chuyện này có thể trách tôi sao?
Vậy tại sao ngay từ ban đầu cô lại không từ chối cậu ấy? Tôi nói rồi mà. Cô nói thế nào? Tôi nói với anh ta, “anh có một tương lai tốt đẹp,” “không cần vì tôi mà dừng lại.” Như vậy còn không rõ ràng sao?
Lẽ nào anh ta thật sự tưởng rằng tôi sẽ tán thưởng tài năng của anh ta chứ? Phải. Hoa Đường chính là tán thưởng tài năng của tôi, nên mới muốn ở cùng tôi. Nhưng bố dượng của cô ấy không đồng ý.
Cho nên cô ấy mới để tôi đi thuyết phục Vu Đại Nhậm. Là cô ấy kêu tôi đi thuyết phục bố cô ấy. Cho nên cậu mới xuất hiện ở nhà hàng Hoa Nhài. Đúng vậy. Nhưng lúc tôi nhìn thấy Vu Đại Nhậm, tôi đã chùn chân.
Ông ấy đang mặc bộ âu phục đắt tiền như thế, còn tôi… Tôi lấy cái gì để thuyết phục ông ấy. Tôi chỉ có thể chạy trốn một cách sợ hãi. Làm sao cậu biết được Vu Đại Nhậm sẽ đi nhà hàng Hoa Nhài chứ? Là Hoa Đường nói.
Vu Đại Nhậm nói với quản gia hôm sau sẽ đến nhà hàng đó ăn cơm, nhưng chúng tôi không biết là mấy giờ. Cho nên 11 giờ tôi đã đi, đợi mãi cho đến 12 giờ 20 phút, vậy mà tôi lại bỏ chạy. Hoa Đường nhất định rất thất vọng về tôi.
Thẩm Hoa Đường trước đó một ngày đã biết Vu Đại Nhậm sẽ đến nhà hàng nào ăn cơm? Vậy ông đặt bữa trước ở nhà hàng Hoa Nhài vào khoảng thời gian nào? Thực ra mỗi buổi sáng thư kí đều xác nhận lịch trình với tôi, bao gồm lịch trình dùng bữa.
Cậu chắc chắn lúc cậu rời đi là 12 giờ 20 phút? Chắc chắn. Tôi vốn dĩ muốn nhân lúc ông ấy gọi món xong, thời gian chờ lên món sẽ đến tìm ông ấy nói chuyện. -Đặc sản của quán có món mì ý trộn tương đen. – Nhưng mà…
Món ăn của ông chủ Vu là được đặt trước, nói với Morley có thể lên món luôn. Dạ được. Ông chủ, mời ông ngồi. Vui lòng chờ một chút. Tôi muốn lúc này đi gặp ông ấy, kết quả ông ấy lại đi vệ sinh. Gần đây quán lớn quán nhỏ, mười mấy quán
Tôi đều đã thử hết rồi, chỉ có quán của các anh là hợp khẩu vị của tôi nhất. Vu Đại Nhậm đã đi vệ sinh? Phải. Lúc nào? Thì trước khi lên món, khoảng 12 giờ 15 phút, chỉ đi một phút. Nhanh vậy sao? Đúng, chính là lúc lên món.
Cho nên, cậu vẫn chưa đi tìm ông ấy. Tôi thực sự là không tìm được cơ hội. Tôi nghĩ lén chuồn đi mất. Tôi lại sợ tên phục vụ đó giữ tôi lại, hỏi tôi tại sao không ăn cơm lại đi, nên đã chuồn đi từ cửa sau. 12 giờ 20 phút?
Phải, nhà hàng đó vừa hay có một chiếc đồng hồ. Lúc tôi đi, nhà bếp không một bóng người. Chỉ có một bát mì trên cửa lên món. Tôi thật sự không có giết người. Cậu chắc chắn lúc 12 giờ 20 phút nhà bếp không một bóng người? Tôi chắc chắn.
[Nếu như, lúc 12 giờ 20 phút] [trong nhà bếp không có ai.] [Vậy bát mì ý trộn tương đen lúc 12 giờ rưỡi] [là ai làm?] Lúc 12 giờ rưỡi ông chủ Morley đã làm một bát mì ý trộn tương đen, là tôi bưng lên cho anh mà đã chết đó.
Thời gian có chắc chắn không? Là 12 giờ rưỡi, chắc chắn không sai. Đồng hồ đó ở ngay phía sau ông chủ Hà. Anh nghĩ kỹ lại xem. Mì ý trộn tương đen hôm đó có gì khác với bình thường? Trương Tiểu Hỷ, đã mấy giờ rồi?
Khách đang chờ lên món này, nhanh lên. Chào ông, xin mời dùng. Tôi nhớ rồi. Hôm đó ông chủ Morley không ấn chuông. Ấn chuông? Anh Hà, chỗ tôi bận lắm, anh qua lên món đi. Ông chủ Morley sau khi làm xong sẽ ấn chuông ở cửa lên món.
Chúng tôi nghe thấy tiếng chuông mới đi lấy đồ ăn. Hôm đó tôi không nghe thấy tiếng chuông, mãi đến khi ông chủ Hà hối tôi. Thì ra là vậy. Đồ anh cần. Ông chủ, cho tôi một phần giống vậy. Được rồi, cô chờ một chút. Ý gì?
Giày da của nhà Phùng phu nhân đều nhập khẩu từ Anh. Kích cỡ của giày là số 5. Nhưng tôi thấy đôi mà Phùng phu nhân mang trên chân là số 4. Tôi nghĩ chân của Phùng phu nhân chắc là số 4, nhưng nhiều lúc mang số 5
Sẽ thoải mái hơn một chút. Vậy tất lưới cũng chia kích cỡ sao? Chia chứ, đương nhiên là chia rồi. Vậy tất số 8 tương ứng với giày số mấy? Tôi mang tất lưới số 10, giày số 6, số 8 thì chắc nhỏ hơn một chút. Làm gì? Đứng lên.
Không được, mang không vừa. Hoàn toàn mang không vừa. Không phải tôi nói rồi sao? Tôi phải mang tất lưới số 10. Đây vừa hay là số của tôi. Cô mang giày số mấy? Hơn bảy phân một chút. Anh nhìn gì chứ? Size Anh? Size Anh, số 4.
Vậy bình thường cô có mang giày số 5 không? Giày số 5? Giày cao gót thì không, không vừa chân. Những loại giày khác nếu như không có số thì dùng tạm cũng được. Cô chắc không mang vừa số 5 đâu nhỉ? Anh có phải muốn chết không?
Được rồi, giúp xong rồi thì mau thay ra đi. Nói đi, rốt cuộc muốn làm gì vậy? Tôi muốn gặp Thẩm Hoa Đường. Anh còn muốn Thẩm Hoa Đường mang tất lưới cho anh xem à? Nạn nhân phát hiện ở ngõ Bình Nguyên chính là Trình Hương Quân.
Chẳng phải anh nói người đó là Phùng phu nhân sao? Đôi giày đó và cả cổ tay bị phỏng đều có thể chứng minh cô ấy không phải Trình Hương Quân. Trình Hương Quân này chưa chắc là Trình Hương Quân đó. Chúng ta đều bị hung thủ cho đi một vòng lớn.
Ý gì? Tại sao Phùng phu nhân phải giết Trình Hương Quân? Còn nhớ lúc cô gặp Thẩm Hoa Đường đã xảy ra chuyện gì không? Chính là lần gặp Vu Đại Nhậm ở ngoài cửa. Và một người phụ nữ tên là Trình Hương Quân. Ông có quen không?
Trình Hương Quân, lại là cô ta. Cô quen sao? Không phải người mà hôm đó chào hỏi với bố sao? Người nào? Thì hôm đó ở trước cửa ngân hàng nhà mình đó. Không có ấn tượng. Lẽ nào còn có một Trình Hương Quân? Rất có thể. Tôi đi tìm Thẩm Hoa Đường.
Giúp tôi tìm thím của anh làm một thứ. Làm cái gì? Một phương thuốc thanh xuân vĩnh cửu, cải lão hoàn đồng. Anh nghiên cứu lâu thế, nghiên cứu được gì rồi? Tôi vừa nãy về cục một chuyến. Trần Khánh Sơn sẽ bị xử bắn vào ngày mốt.
Morley, Lý Thành Ngôn và Phùng phu nhân, ba mạng người đều tính lên người cậu ấy. Cảnh sát trưởng Bao chẳng phải nói cho chúng ta ba ngày sao? Đúng rồi. Hôm qua, hôm nay, ngày mai. Chẳng phải ba ngày sao? Ngày mốt là tiến hành xử bắn.
Hôm qua trễ như vậy cũng tính một ngày à? Không phải ngày mai là tốt lắm rồi. Trần Khánh Sơn là một người thật thà, hơn nữa những người đó đều không phải cậu ấy giết. Dựa vào cái gì mà để cậu ấy làm người chịu tội thay.
Chuyện này không đơn giản như anh nghĩ. Qua điều tra, tên Phùng Trình Chử thực sự là một đặc vụ. Chịu sự quản lý của Chính phủ Bắc Dương. Sau khi phía trên biết chuyện thì không muốn tiếp tục điều tra nữa. Lúc này Trần Khánh Sơn đến dâng cái đầu.
Mọi người đều vui mừng. Số cậu ta khổ. Anh nhìn bọn họ làm như thế à? Thế tôi có thể làm gì? Tôi có thể làm gì chứ? Dù sao Trần Khánh Sơn cũng là giết người không thành. Hơn nữa, chủ yếu là chúng ta không tìm được chứng cứ mới.
Không thèm quan tâm anh. Chọc anh đấy. Chuyện là thế này. Phía trên sau khi biết chuyện đã bịt lại, sống chết không cho nói. Càng không được đụng đến Phùng Trình Chử. Anh biết tại sao không? Triệu Tiền Tôn chết rồi. Cái gì?
Chuyện này chỉ có mấy người lãnh đạo cấp cao biết. Chết thế nào? Sát thủ chuyên nghiệp, sạch sẽ gọn gàng. Một chút dấu vết cũng không sót. Vì đá quý? Rất có thể. Lúc phát hiện thi thể không có gì cả. Vậy tung tích của đá quý điều tra chưa?
Điều tra thế nào? Người chết rồi, đồ cũng không còn. Một chút manh mối cũng không có. Chỉ cần đá quý vẫn chưa được đổi thành tiền, đó chỉ là một đống đá. Theo dõi những nơi có thể bán ra, sớm muộn sẽ có manh mối. Anh nói thì dễ đấy.
Đá quý đều trông giống nhau cả. Điều tra thế nào? Đá quý làm sao mà giống nhau cả chứ. Mặt cắt không giống nhau, màu sắc sẽ không giống nhau. Chưa kể đến độ tinh khiết, màu sắc vân vân. Thậm chí có thể nói
Trên đời không có hai viên đá quý nào giống nhau. Những lúc thế này thì yên lặng một chút. Tư Đồ, Thẩm Hoa Đường đến rồi. Trần Khánh Sơn từ đầu tới cuối đều không nói câu nào không phải với cô. Anh ta lại nói gì sao? Anh ta đi giết bố Vu
Là đã hại tôi bất nghĩa rồi. Bố Vu tuy là ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng nhất định sẽ hận tôi. Cô nhiều lần khiến cậu ấy tưởng rằng mối quan hệ với cô có thể tiến thêm bước nữa. Cuối cùng khiến sự việc đi đến mức không thể quay lại.
Còn cô chỉ là đang tận hưởng ái mộ của bề tôi dưới làn váy mà thôi. Anh Tư Đồ. Tôi không biết tại sao anh lại có suy nghĩ cực đoan như vậy? Trực tiếp từ chối một người là rất không có giáo dục, sẽ khiến người yêu mình chịu tổn thương đấy.
Cậu ấy cầu hôn cô, rõ ràng cô xem thường xuất thân bần hàn của cậu ấy, nhưng cô vẫn không từ chối cậu ấy. Giáo dục mà cô nói vốn không phải vì trốn tránh việc tổn thương người yêu mình, mà là bất luận thế nào
Cô đều phải đứng trên điểm cao nhất của đạo đức. Cho nên người xấu đó chỉ có thể là bố dượng cô làm. Trong lòng Trần Khánh Sơn, cô yêu cậu ấy như cậu ấy yêu cô. Nhưng vì sự ngăn cản của người bố dượng độc ác của cô
Mà hai người không thể đến với nhau. Thế này lại có thêm một người đàn ông coi cô như nốt ruồi son mãi mãi trong tim cậu ấy. Nhưng đáng tiếc, cậu ấy mãi mãi cũng không biết rằng câu chuyện này từ lúc bắt đầu cô đã xem thường cậu ấy.
Tôi không hiểu anh Tư Đồ tại sao lại nghĩ như vậy? Nói cách khác, nếu như nói Lạc thiếu gia lấy một cô gái nhà nghèo, thì anh có đồng ý không? Tôi đồng ý. Tôi cái gì cũng có. Được. Vậy nếu như để Trâu tiểu thư gả cho
Một người đàn ông không có gì thì sao? Vậy thì tôi không đồng ý. Tĩnh Huyên dựa vào cái gì phải gả cho một người cái gì cũng không có… Cho nên từ tận đấy lòng cô đã không đồng ý mẹ cô kết hôn với Vu Đại Nhậm.
Đây là chuyện của nhà tôi không cần người khác phán xét. Anh Tư Đồ. Nếu như anh mời tôi qua đây chỉ là để bổ sung một số đề tài trong lúc trà dư tửu hậu, thì xin lỗi. Thất lễ rồi. Có một chuyện chắc cô không biết.
Strychnine không thể gây ngộ độc mãn tính. Nếu như tuân theo lời dặn của bác sĩ, Strychnine không thể gây ngộ độc mãn tính, nhưng mẹ cô lại chết do Strychnine. Điều này cho thấy nhất định có người mưu sát. Đây là mưu sát, chứ không phải là tại nạn ngoài ý muốn.
Tôi đã xem lại hồ sơ. Vụ án này là anh cô Thẩm Hoa Dung kêu kết án. Nhưng anh cô học y dược, anh ấy không thể nào ngay cả điều này cũng không biết. Ý anh là sao? Anh muốn nói anh tôi đã giết mẹ tôi.
Trần Khánh Sơn cho anh lợi ích gì, mà anh lại ra mặt cho anh ta như thế? Các người muốn tiền có phải không? Tôi cho các người tiền, có thể im mồm lại không? Thẩm tiểu thư, tôi biết cô rất yêu mẹ cô. Lẽ nào cô không muốn biết sự thật sao?
Cô phải tin tôi, Tư Đồ Nhan sẽ không bị bất kì ai mua chuộc đâu, chỉ biết tìm sự thật. Vụ án bố tôi bị giết là Tư Đồ giúp tôi tìm ra manh mối, cuối cùng phá được án. Hoa Đường, cô phải tin chúng tôi. Chúng tôi không có ý xấu.
Anh muốn biết chuyện gì? Nói cho tôi biết bắt đầu của sự việc và toàn bộ quá trình mẹ cô bị hại. Tôi có thể nói cho các anh biết toàn bộ quá trình của sự việc, nhưng các anh phải đảm bảo không được quấy rối người nhà của tôi.
Anh tôi và cả chị dâu của tôi. Được. Vụ án này đã là chuyện xưa của Cáp Nhĩ Tân. Một buổi sáng nào đó của ba năm trước, tôi phát hiện mẹ tôi chết trên giường của bà ấy. Đó là hình ảnh mà cả đời tôi khó mà quên được.
Bởi vì là cuối quý, bố Vu cả đêm hôm đó ở ngân hàng đối chiếu sổ sách, không có về nhà. Nhưng sau khi xảy ra vụ án đã có một vị bác sĩ báo cáo, nói bố Vu đã đi mua Strychnine, [Di chúc] thêm vào đó là di chúc của mẹ tôi.
Bà ấy để lại phần lớn tài sản cho Vu Đại Nhậm. Cho nên bất kể là cảnh sát cũng được, tôi và anh tôi cũng được đều lập tức cho rằng ông ấy chính là hung thủ, nhưng không phải ông ấy. Hôm đó chúng tôi tận mắt chứng kiến cuộc thẩm vấn đó.
Các anh dựa vào cái gì nói tôi mưu sát vợ tôi? Anh kết hôn với Thẩm Bạch Phụng cơ bản là bụng dạ khó lường. Chúng tôi đã điều tra, trong di chúc của Thẩm Bạch Phụng, phần lớn tài sản của ngân hàng đều để lại cho anh. Cô ấy chết
Anh chính là người hưởng lợi nhiều nhất. Được. Các anh nếu đã khăng khăng cho rằng là vậy, vậy thì mời các anh lấy chứng cứ ra đây. Chúng tôi đã điều tra. Trước khi xảy ra vụ án, anh từng đến bệnh viện mua Strychnine. Bác sĩ của bệnh viện
Vừa nhìn đã nhận ra anh. Anh cảnh sát, anh nói tôi mưu sát vợ tôi là vì muốn có được tài sản của cô ấy. Sau đó lại nói tôi đích thân đi bệnh viện mua thuốc, còn để bác sĩ nhận ra tôi. Anh nghĩ là đầu óc tôi có vấn đề sao?
Hay là đầu óc các anh có vấn đề? Tôi đã nói rồi, lúc đó tôi ở trong ngân hàng đối chiếu sổ sách. Mỗi cuối quý đều rất bận, rất bận. Tôi vốn dĩ không có thời gian để di chuyển. Nếu các anh không tin, anh có thể tới ngân hàng
Điều tra từng người. Là anh ta, hình như lại không phải anh ta. Phải hay là không phải? Chắc là phải. Cái gì “chắc là phải”? Phải là phải, không phải là không phải. “Chắc là phải” là ý gì? Anh Vu hôm đó đội một chiếc mũ,
Tôi cũng không nhìn rõ mặt của anh ấy lắm. Thoạt nhìn thì anh ấy chính là anh Vu. Nhưng bây giờ nhìn lại, anh Vu hôm đó chắc ốm hơn một chút. Có phải vì ông ấy hôm đó đang đứng nên anh cảm thấy là ốm hơn một chút.
Cũng có khả năng này. Các anh rốt cuộc có biết xử án hay không? Tôi đã nói rồi, hung thủ nhất định là ông ấy. Các anh trực tiếp bắt ông ấy kết án là được rồi. Không có ai khác muốn giết mẹ tôi đâu. Có lẽ nào,
Có lẽ nào là mẹ uống thuốc làm đẹp đã xảy ra vấn đề gì? Trong đó có thành phần Strychnine. Tôi đã rất nhiều lần khuyên bà ấy đừng uống nữa. Thuốc làm đẹp gì? Đây chính là thuốc làm đẹp có chứa Strychnine. Mẹ tôi không nghe lời tôi khuyên,
Đã uống được ba liệu trình rồi. Thế này đi, chúng tôi sẽ mang thứ này về cho bác sĩ kiểm tra. Được. Vài ngày sau, phía cảnh sát mang đến báo cáo nói trong thuốc thực sự có chứa Strychnine. Thế là kết án như thế đấy. Tôi thừa nhận,
Trước đây tôi có thành kiến với Vu Đại Nhậm. Các anh nói xem, ông ta nhỏ hơn mẹ tôi nhiều tuổi như thế, ngoài trẻ tuổi ra chẳng có gì cả. Tôi và anh tôi cực lực phản đối họ kết hôn, nhưng mẹ tôi lại giống như bị say mê vậy.
Bị mê hoặc bởi một thanh niên vừa trẻ tuổi vừa tài năng. Khăng khăng muốn ở cùng ông ấy. Bây giờ, mẹ tôi cũng đã mất được ba năm rồi. Bố Vu thực sự một lòng một dạ dốc sức vào ngân hàng, đối xử với chúng tôi cũng rất tốt. Cho nên
Có lẽ chúng tôi thực sự đã đổ oan cho ông ấy. Là anh cô đồng ý từ bỏ việc điều tra, kết án bằng việc trúng độc thuốc làm đẹp. Phải. Cô còn nhớ trước đó một ngày đã xảy ra chuyện gì không? Đương nhiên tôi nhớ.
Chuyện này như in sâu trong đầu tôi vậy. Tôi không cách nào chấp nhận anh tôi và cảnh sát miễn cưỡng nhét cho tôi lí do thoái thác. Nhưng tôi lại không biết hung thủ rốt cuộc là ai? Xin lỗi. Trước đó một ngày là tiệc sinh nhật của tôi.
Hôm đó vì trong nhà bị mất điện, cho nên chúng tôi chơi rất muộn mới về nhà. Sau đó, buổi sáng ngày thứ hai mẹ tôi và chị dâu cãi nhau một trận, âm thanh rất lớn. [Vậy sao?] [Vậy mẹ nhét cái gì vào trong tủ?]
[Con đừng có suốt ngày ở trong nhà] [đa nghi với mẹ.] [Hoa Dung là bị con ép nên mới không chịu về nhà đấy.] [Con ép anh ấy?] [Rõ ràng là trong lòng anh ấy đã có người khác rồi.] [Những năm qua con sống như thế nào,] [mẹ không biết sao?]
Mới sáng sớm, có để cho người khác ngủ nữa không thế? [Những người phụ nữ không ra gì ở bên ngoài của anh ấy] [con đã không nói rồi.] Bây giờ anh ấy, anh ấy suýt chút nữa là đưa cô thanh mai trúc mã đó lên giường của con rồi.
Lẽ nào là vì anh ấy là con trai của mẹ, là mẹ có thể bao che cho anh ấy như vậy sao? Mẹ… Mấy năm nay mẹ đối xử với con thế nào con không rõ sao? Mẹ luôn đối xử với con như là con gái ruột của mình. Con có hiểu không?
Tôi biết nhà họ Thẩm các người có được ngày hôm nay chính là nhờ tôi làm bàn đạp. Con trai mẹ nếu như ly hôn với tôi, bố tôi sẽ không tha thứ cho các người. Cho nên tốt nhất mẹ lấy chứng cứ ra đây, mọi người đều có thể diện một chút.
Chứng cứ gì? Chuyện mẹ nói với Yên Đồng không phải là chuyện của Hoa Dung. Ồn chết đi được, mới sáng sớm. Trong lòng anh tôi có người khác, từ lúc chị kết hôn đã biết rồi. Có người đàn ông nào lúc kết hôn lại có thể quên sạch sành sanh
Chuyện này chứ? Cả nhà các người đều ức hiếp một mình tôi, phải không? Đúng. Tôi là người ngoài. Cho nên tôi nói đạo lí ở đây chính là tự mình sỉ nhục mình. Con nổi nóng cái gì chứ? Ơ kìa, vốn dĩ là thế mà. Anh con là đàn ông,
Nhà mình cưới thêm mười cô tám cô cũng được nữa. Mới sáng sớm, ồn chết đi được. Thứ mẹ cô giấu là gì vậy? Một bức thư tình. Tôi nghe chị dâu tôi nói trong thư hình như viết là, nếu mối tình hai người thủy chung lâu dài,
Thì hai người đâu cần phải ngày đêm luôn ở bên nhau. Chắc có lẽ là anh tôi viết cho người tình nhỏ của anh ấy. Sau đó mẹ tôi nhìn thấy, muốn giấu chị dâu tôi, để làm hòa chuyện này. Nhưng lại không ngờ lại bị chị ấy bắt gặp.
Mẹ cô không cho cô ấy xem à?