Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 12 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Lát nữa hai người đi lấy thêm khẩu cung. Vẫn… vẫn hỏi nữa ạ? Có mỗi chút chuyện này, hỏi mấy lần rồi. Vừa rồi có nghe thấy bếp sau có tiếng va đập không? Không. Chỉ có tiếng quạt thông gió.
Ông Morley bị ám ảnh cưỡng chế. Bật bếp lên, quạt thông gió kêu, âm thanh to như thế, bên ngoài có mà giời nghe thấy gì. Cũng có nghĩa là, các anh không ai nghe thấy tiếng súng. Không ạ. Nhưng mà, đạn xuyên vào não rồi mà.
Ăn phát đạn chẳng phải là coi như chấm hết rồi sao? Nếu không phải hôm nay mãi không thấy lên món, thì chết chán chê cũng không ai biết. Anh ăn nói kiểu gì thế hả? Nói gì thì nói, Morley cũng là người hợp tác của anh. Tôi chưa từng gặp cậu.
Tôi… Tôi mới đến. Nhân viên phục vụ mới đến. Ngu nga ngu ngơ. Một ngày Morley có thể quát cậu ta tám trăm lượt. Triệu Tiểu Linh đâu? Bảo sao Morley tự sát. Đều tại con bé này gây chuyện đấy. Nghĩa là sao? Tình cảm chứ sao.
Thằng nhóc này mới đến chưa được mấy ngày, Triệu Tiểu Linh liền bỏ đi mất, đến Mãn Châu, chạy theo chồng chưa cưới của cô ấy. Triệu Tiểu Linh có chồng chưa cưới? Chứ sao nữa. Anh Morley này còn mơ tưởng sẽ lấy Triệu Tiểu Linh cơ đấy. Ai mà ngờ được,
Chồng chưa cưới của người ta ở Mãn Châu lên như diều gặp gió, kiếm được tiền rồi, nên đón Triệu Tiểu Linh đi mất rồi. Kể từ đó, Morley cứ như kẻ mất hồn ấy, vớ được ai là trút giận lên người ấy. Nhân viên phục vụ chạy hết cả rồi.
Hôm nay có những ai dùng bữa ở nhà hàng? Gần đây Morley tâm trạng không ổn định, đến ăn chủ yếu là khách quen. Sớm nhất là… Tư Đồ tiên sinh và bạn của anh. Sau đó là Trình Hương Quân, người bán thuốc, vưa đến Cáp Nhĩ Tân tháng này.
Sau đó là… ông chủ Vu của ngân hàng. Vu… Vu Đại Nhậm. Đúng, đúng, đúng. Vu Đại Nhậm. Đi lúc 12 rưỡi rồi. Lúc 12 rưỡi, Morley còn lên một món. Một đĩa mỳ ý sốt tương đen. Là một người khách mới gọi. Tên là gì… Tên là gì không biết nữa.
Nói là Trình Hương Quân giới thiệu món này cho anh ta. Kể ra cũng trùng hợp. Hai người này bước trước bước sau, không chạm mặt nhau. Rồi tiếp sau đó là… Ông Hạ, sống bên cạnh nhà Tư Đồ tiên sinh. Chỉ gọi một chút đồ ăn. Đợi mãi không thấy lên món.
Giục hai lần rồi, tên ngốc này mới nghĩ đến việc ra bếp sau xem sao. Xem một cái, giờ còn mỗi hai chúng tôi rồi. Ngu nga ngu ngơ. Thì cũng tại họ gọi món đều giông giống nhau. Doanh số càng ngày càng thấp rồi. Thà giải tán cho xong.
Chỉ vì chút chuyện này mà phải tự sát? Đã bảo anh Morley này là người giàu tình cảm mà. Có biết anh ta mua khẩu súng đó lúc nào không? Cái này… quả thực là không biết. Một đầu bếp cần súng làm gì? Nhóm lửa nấu cơm à? Được.
Những hóa đơn này tạm để ở chỗ tôi. Hai vị. Các anh xem thì xem, sao còn dán giấy niêm phong thế? Anh muốn làm gì? Mở cửa kinh doanh ạ. Nhà hàng này của tôi, tiền thuê không ít chút nào. Hai vị xem xong rồi, tôi cho dọn dẹp lại chút,
Gì thì gì cũng mở cửa được chứ. Anh còn biết nấu ăn? Có gì lạ đâu? Tôi không biết nấu ăn, tôi mở nhà hàng làm gì? Tôi nói cho hai anh biết nhé. Tay nghề của tôi tốt hơn anh Morley nhiều. Anh ta ấy à, chỉ là quá ngang ngược.
Chê tôi cái này, chê tôi cái kia, chê tôi uống rượu cầm muôi không vững, mới đuổi tôi ra quầy quản lý tiền bạc. Được. Vụ án này trước khi tôi thông báo kết thúc, không ai được đụng vào. Còn về tiền thuê, để xem thể hiện của anh thế nào.
Vậy… Vậy tôi sẽ cố gắng thể hiện. Cố gắng thể hiện. Trả lời tôi trước. Lúc xảy ra vụ án anh đang làm gì? Có trời làm chứng. Nếu anh nghi ngờ có ai đó vào bếp sau xử lý anh Morley, thì anh nghĩ nhiều rồi. Lúc trưa,
Chẳng phải Tư Đồ tiên sinh cũng ở đây sao? Ai mà có cơ hội đó chứ? Tòa soạn báo mà Hạ Như An làm việc quả thực là do Nhà in sách Phụng Thiên đầu tư. Cô Hạ Như An này cứ một thời gian lại đổi một công việc khác.
Lý do của cô ấy là phải chăm sóc mẹ mình bị bệnh. Đang nghĩ xem có phải Morley tự sát thật không hả? Hà Vạn Niên mặc dù là con ma men, nhưng những gì anh ta nói lần này nghe chừng không có vấn đề gì.
Nhưng Morley thực sự không giống một người có thể tự sát. Anh đến đây chưa lâu, từng tiếp xúc với anh ta hả? [Có một chuyện.] Hai anh cảnh sát. Vị khách nữ đó… không ra bằng cửa chính. Thế nào là “không ra bằng cửa chính”?
Cô ấy hình như rất quen ông chủ Hà, thường xuyên ra đằng cửa sau. Trông thế nào? Tôi từng gặp. Nói đi. Trình Hương Quân à? Cô ấy đến chỗ chúng tôi gọi đồ mang về mấy lần. Tôi từng mang sang mấy lần. Không cần, không cần, không cần.
Người phụ nữ toang toác này ở trong một nhà nghỉ nhỏ. Cô ta sống ở nhà nghỉ? Cô ta từ Bắc Kinh đến đây bán thuốc, thì lại chẳng ở gần bệnh viện à. Thế tôi tạm… Đi đi. Chúng ta đi xem sao. Anh với Kim Khởi Minh đi đi.
Hoặc là Chu Mặc Uyển. Tôi còn có việc. Ù rồi này. Tự ăn được. Thiếu Xuyên về rồi à? Sao cháu về sớm thế hả? Thím hầm canh hải sâm rồi, cháu ăn một bát nhé. – Không ăn đâu. – Nào, nào, nào.
Chẳng phải anh cũng dựa vào bố mình mới có tiền hay sao? Không dựa vào anh ta, đến làm cảnh sát anh cũng làm không xong. Những thứ này đều không phải bản lĩnh của anh. Anh vốn dĩ chẳng có bản lĩnh gì. Cô không có tư cách chê anh ấy.
Vì anh ấy chưa bao giờ dưa vào việc hi sinh người khác để đạt mục đích của mình. Cho dù là lúc anh ấy đắc ý nhất, hay là lúc buồn bã nhất, anh ấy cũng chưa từng trốn tránh trách nhiệm mà mình phải gánh vác. Thuê chỗ ở hả? Tôi tìm người.
Tôi xin hỏi, trong nhà nghỉ này có vị khách nào tên Trình Hương Quân không? Không ở nhà. Cô Trình Hương Quân mà cậu nói, không ở trong phòng. Đi bệnh viện rồi? Đi bệnh viện gì chứ? Cô ta cả ngày ăn uống chơi đùa với người của bệnh viện.
Giờ này ấy à, chắc là lại đang nghe kịch gì đó rồi. Cô ấy đến Cáp Nhĩ Tân từ lúc nào? Cái này thì tôi không biết. Nói chung, cô ta cũng ở chỗ tôi già nửa tuần rồi. Cô ta không chỉ nghe người ngoại quốc hát,
Mà chốc chốc cũng tự à ơi vài câu ở đây. Tôi liền bảo cô ta, sao cô không lên sân khấu mà hát? Cô ta liền bảo, trước kia cô ta từng học, chỉ có điều không có cơ hội. Xem ra quan hệ của anh với Trình tiểu thư cũng không tồi nhỉ.
Cái gì mà không tồi? Cậu không biết đấy thôi. Cô gái này lắm chuyện lắm. Tôi thu dọn phòng cho cô ta, thì kêu tôi đụng vào đồ của cô ta. Tôi không thu dọn phòng cho cô ta, thì cô ta càng không vừa lòng,
Cô ta kêu bỏ tiền ra mà không được hưởng thụ. Tôi làm ăn nhỏ, tôi kiếm được của cô ta mấy đồng chứ? Nếu thích thoải mái, thì sang Modern ấy. Mặc dù chỉ là chút tiền nhỏ, nhưng chẳng phải anh cũng kiếm được rồi sao? Nếu không kiếm được chút tiền nữa,
Thì tôi, thì tôi còn muốn gì nữa chứ? Phải hầu thôi. Còn biết làm sao? Bà chủ này, cô ta có thiếu tiền đâu. Thế mà cứ ở chỗ tôi, bủn xỉn kẹt xỉ. Sao lại không thiếu tiền? Nhìn là biết có mà. Suốt ngày cô ta trang điểm mình
Như con vẹt ấy. Thế ai nhìn mà chẳng biết cô ta có tiền. Dân đen chúng ta toàn là dành chút tiền, đến quán trà nghe hát vui, phải không nào. Bà cô đó toàn nghe mấy thứ của người Tây. Người Tây hát cho cô ta nghe được,
Thì cô ta có thiếu tiền không? Tầm nào thì cô ấy về? Cái này khó nói chính xác lắm. Có lúc cô ta cả đêm không về. Có lúc thì cô ta ra ngoài lượn một vòng là về rồi. Thế này đi. Sáng sớm mai cậu quay lại đây,
Hoặc là cậu để lại tờ giấy. Đợi cô ta về tôi sẽ chuyển cho cô ta, bảo cô ta đi tìm cậu. Được. Đây. Mặc Uyển. Tuyết lớn thế cháu còn chạy tới đây, cẩn thận lạnh đấy. Dì Thẩm. Cháu có việc gấp cần tìm Tư Đồ.
Là vì việc của Morley phải không? Vừa rồi tôi ngang qua nhà hàng Morley. Morley tự sát thật sao? Phía cảnh sát đã ra kết luận rồi. Anh cũng cảm thấy không phải Morley tự sát đúng không? Sao cô lại không tin? Trực giác. Chính là trực giác.
Trừ khi thế giới này không cho phép món ngon tồn tại, nếu không Morley chắc chắn sẽ không tự sát. Một người có thể phát minh ra mì ý sốt tương đen, khoai tây nghiền sữa đậu, sao có thể tự sát được chứ.
Hiện tại vẫn chưa phát hiện bất cứ manh mối mưu sát nào. Thế lí do tự sát thì sao? Tình cảm. Tình cảm? Morley độc thân mà. Vì Triệu Tiểu Linh. Sau khi chồng chưa cưới đón cô ấy đến Mãn Châu, Morley cứ suốt ngày âu sầu ảo não.
Doanh số của nhà hàng càng ngày càng thấp, đến cả tiêu chuẩn nấu ăn cũng thay đổi rồi. Hà Vạn Niên nói với anh phải không? Triệu Tiểu Linh đúng là từng thích Morley. Nhưng thế giới của Morley chỉ có nấu ăn. Cũng có thể trong lòng Morley cũng có Triệu Tiểu Linh.
Nhưng đối với anh ấy, những thứ này không quan trọng, quan trọng nhất vẫn là nấu ăn. Tôi quen họ khá lâu rồi. Những điều này tôi đều biết cả. Con người có thể nói dối, nhưng những con số thì không. Sau khi Triệu Tiểu Linh rời đi,
Doanh số của nhà hàng Hoa Nhài càng ngày càng giảm. Có thể thấy, cô ấy vẫn vô cùng quan trọng với Morley. Hơn nữa, cô ấy và chồng chưa cưới của mình cũng không phải xứng đôi. Giờ bảo tìm được một công việc ở Mãn Châu liền đón cô ấy đi mất.
Morley chắc chắn không yên tâm. Nếu Morley có suy nghĩ này thật, tại sao anh ấy không níu kéo Tiểu Linh? Biết đâu anh ấy mà mở lời, cô ấy lại ở lại thì sao? Chính vì anh ấy có suy nghĩ này, tôi mới cảm thấy anh ấy sẽ không tự sát.
Tại sao? Đã không phải người xứng đôi, sao anh ấy có thể yên tâm được. Tình hình nhà hàng Hoa Nhài cô rõ hơn tôi. Tôi muốn tìm hiểu thêm một chút về tình hình các mối quan hệ của Morley. Hà Vạn Niên, người hợp tác của Morley,
Trước đây cũng là một đầu bếp. Sau đó vì uống rượu vô độ, Morley không cho anh ta vào bếp sau nữa. Hai người họ còn cãi nhau mấy lần, suýt nữa thì động thủ. Hai tháng trước, Hà Vạn Niên thậm chí còn biển thủ tiền của nhà hàng đi hút thuốc phiện.
Sau khi bị Morley phát hiện, anh ấy đã báo cảnh sát luôn, bắt Hà Vạn Niên lại. Sau chuyện đó, Hà Vạn Niên mới chịu yên. Trình Hương Quân thì tôi không quen. Vu Đại Nhậm? Vu Đại Nhậm? Vu Đại Nhậm chẳng phải ông chủ ngân hàng Trung Tế,
Bố dượng của Thẩm Hoa Đường sao? Thế nên tôi muốn bảo cô gặp Thẩm Hoa Đường một chút, rồi tiện thể nghe ngóng về ông Vu Đại Nhậm này. Thực ra, anh có thể bảo thẳng Lạc Thiếu Xuyên đi tìm Vu Đại Nhậm mà. Để anh ấy nghỉ ngơi một thời gian đi.
Anh ấy sao thế? Anh ấy có vẻ rất để bụng những lời Hạ Như An nói mình. Thế phải làm sao? Đến khuyên anh ấy? Không cần. Anh ấy là người lạc quan nhất tôi từng gặp. Còn lạc quan hơn Morley gấp trăm lần.
Dì Thẩm, lại phải làm phiền dì mấy hôm rồi. Xem cháu nói kìa. Một mình dì cô đơn, có cháu bên cạnh cô, vui biết mấy. Cô đừng khách sáo với chúng tôi nữa. Không khách sáo cũng được. Tư Đồ. Cô thấy là, con nên cho Mặc Uyển một danh phận hợp lí.
Không phải, dì hiểu lầm rồi ạ. Dạo này là vì vụ án của Morley, nên cháu muốn bàn bạc với Morley một chút. Cô cứ coi cô ấy là trợ lí văn phòng thám tử của con vừa tuyển đi ạ. Trợ lí? Năm đó, cô chính là trợ lí của thầy con đấy.
Mau ăn đi, nguội mất bây giờ. Vụ án trường nữ sinh đã kết thúc rồi, sao cô vẫn còn ở đây hả? Cô định ở lâu dài hả? Tôi là trợ lí anh ấy mới tuyển. Tôi là ông chủ, sao tôi lại không biết? Anh có tiền để đốt à? Chẳng phải…
Chẳng phải anh bảo tôi tìm Chu Mặc Uyển sao? Anh vội vàng thế làm gì đấy. Tìm thấy nguyên nhân Morley tự sát rồi. Anh ta đã ngộ sát Lý Thành Ngôn. Lý Thành Ngôn? Lý Thành Ngôn? Đại ca. Nào, cho qua chút. Đại ca. Vị Lý Thành Ngôn này
Chính là người khách mới đến ăn ở nhà hàng Hoa Nhài hôm qua. Anh ta gọi một phần mì ý sốt tương đen, rồi lại bật một chai kvass. Ăn được một nửa, thấy khó chịu nên đã ra về. Sáng sớm nay bị nhân viên phục vụ phát hiện ra chết trong phòng,
Liền lập tức báo cảnh sát. Bác sĩ Phương đã giám định rồi, chết vì trúng độc thạch tín. Trúng độc thạch tín? Thuốc chuột à? Trong sổ ghi chép của Lý Thành Ngôn ở hiện trường, chúng tôi phát hiện ra địa chỉ nhà hàng Hoa Nhài, trên đó còn ghi chú đặc biệt,
Món đặc sắc là mì ý sốt tương đen. Mì ý sốt tương đen? Chắc là Lý Trình Quân giới thiệu cho Lý Thành Ngôn. Chúng tôi đã kịp thời phong tỏa nhà hàng Hoa Nhài, nên hiện trường được bảo vệ rất hoàn chỉnh. Trong quá trình kiểm nghiệm,
Phát hiện ra thạch tín trong mì ý sốt tương đen. Thế nên chúng tôi lập tức lấy mẫu lọ gia vị trong nhà bếp. Cuối cùng trong hũ muối phát hiện có thuốc chuột bị nghiền nát. Theo phân tích hiện trường, rất có thể là Morley đã nhầm thuốc chuột thành muối.
Đến khi anh ấy phát hiện ra mình đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng, thì đã muộn rồi. Thế nên… lấy cái chết để tạ tội. Bây giờ chuỗi chứng cứ đã đầy đủ. Anh Bao đã bảo chúng tôi kết thúc vụ án rồi.
Chẳng lẽ thực sự vì sự ra đi của Triệu Tiểu Linh, khiến Morley hồn vía trên mây, mới phạm phải sai lầm lớn như vậy? Không thể nào. Tôi biết anh cũng không muốn tin. Chắc chắn không thể nào. Thứ nhất, sốt tương đen không hề phải cho muối.
Điều tôi thấy lạ là sao thuốc chuột có thể xuất hiện trong lọ muối được? Thế nên, còn có điều thứ hai. Hai người đúng là giống nhau. Khăn lau trong nhà bếp toàn là màu trắng. Một cái lau nồi, một cái lau bát, một cái lau bàn bếp.
Cái nào để ở đâu đều rất rõ ràng. Có một lần tôi làm sai. Tôi nghĩ, tất cả đều là màu trắng, không nhìn ra đâu. Kết quả ông chủ như một bình ga, “bùm” một cái, phát nổ, bám lấy tôi mắng nguyên cả buổi chiều. Anh Morley này là người giống tôi.
Ngày thường đến khăn lau trong bếp cũng phân biệt được rõ mồn một. Anh ta sao có thể bỏ thuốc chuột vào trong hũ muối chứ? Thế nên, người đã bỏ thuốc chuột vào trong hũ muối, có thể chính là hung thủ. Đây trăm phần trăm là một vụ mưu sát.
Tôi và anh Bao sẽ tranh thủ chút thời gian. Dạo này trên Cục kiểm tra nghiêm ngặt, tranh thủ thời gian phá án đi. Tôi cần xác nhận lại những vị khách hôm qua. Thế lát nữa tôi đi tìm Thẩm Hoa Đường. Trình Hương Quân à?
Cô ấy đến chỗ chúng tôi gọi đồ mang về mấy lần. Tôi từng mang sang mấy lần. Cô ấy đến Cáp Nhĩ Tân từ lúc nào? Cái này thì tôi không biết. Nói chung, cô ấy cũng ở chỗ tôi già nửa tuần rồi. Mười ngày trước. Anh Tư Đồ.
Sao thế anh Tư Đồ? Giúp tôi điều tra hai người. Có liên quan đến nhà hàng Hoa Nhài ạ? Morley không phải tự sát phải không? Vẫn đang điều tra. Được. Anh nói đi. Một người tên Lý Thành Ngôn, có lẽ là làm kinh doanh khách sạn, từ Bắc Kinh đến.
Tôi muốn biết cụ thể anh ta đang làm gì? Làm ở đâu? Còn một người nữa là Trình Hương Quân, cũng từ Bắc Kinh đến, bán thuốc. Tôi muốn biết cụ thể cô ta làm việc ở đâu? Đến Cáp Nhĩ Tân khi nào? Càng chi tiết càng tốt.
Vâng, em sẽ cố gắng nhanh nhất. Cô… Cô Chu. Đừng căng thẳng. Tôi đến tìm Thẩm Hoa Đường. Mời vào ạ. Tư Đồ tiên sinh. Nghe nói phía cảnh sát đã tìm được nguyên nhân tự sát của Morley rồi. Thế là có thể kết thúc vụ án rồi phải không?
Tôi còn một số câu hỏi cần xác nhận lại với anh. Anh nói đi. Anh nói đi. Anh rất vội? Tôi… Tôi thì vội gì chứ. Giờ anh Morley không còn nữa, nhưng nhà hàng này vẫn phải kinh doanh tiếp chứ. Anh xem, anh muốn hỏi gì cứ hỏi. Tôi cũng không muốn
Morley chết không rõ ràng thế này. Anh ấy đến bức di thư cũng không để lại. Nếu anh thực sự giúp tôi tìm được xem anh ấy còn di nguyện gì, tôi thực sự cảm kích vô cùng. Trương Tiểu Hỷ đâu? Trương Tiểu Hỷ?
Vốn dĩ cậu ấy mới đến nhà hàng chưa lâu. Vừa làm quen tay thì xảy ra chuyện thế này. Thằng bé chẳng phải đành tìm một công việc khác sao? Nếu anh muốn gặp cậu ấy, Tôi tìm người gọi cậu ấy đến cho anh. Anh nói lại kĩ một lần nữa cho tôi
Về tình hình khách đến nhà hàng ngày hôm qua. Ai? Cụ thể mấy giờ đến? Mấy giờ đi? Đi như thế nào? Thế… Thế này anh làm khó tôi rồi. Hay là anh hỏi chút gì tôi biết đi. Không muốn nói à? Được.
Tôi nghe nói anh và Morley cũng không hòa thuận cho lắm. Thậm chí còn vì việc biển thủ tiền của nhà hàng mà bị anh ấy cho vào Cục Cảnh sát. Cái này sao gọi là biển thủ được? Nhà hàng này là hai chúng tôi cùng hợp tác.
Tôi dùng tiền của nhà hàng chẳng phải là dùng tiền của mình sao? Thế nên anh mới vì chuyện này mà thù Morley mãi. Nhà hàng này của chúng tôi có ai chưa từng xô xát với Morley cớ chứ. Triệu Tiểu Linh nếu không nhân cơ hội này cuối cùng cũng đi được,
Anh tưởng cô ấy muốn ở đây chắc? Còn không phải vì áp lực cuộc sống, mà Morley thì trả tiền cho cô ấy cao sao. Chẳng phải Morley thích Triệu Tiểu Linh sao? Chính tại thích nên mới có chuyện. Anh Morley. Tôi tôn trọng anh là ông chủ của tôi.
Nhưng mà, tôi cũng mong anh có thể tôn trọng lựa chọn của tôi. Cậu bạn trai đó của cô hoàn toàn không đáng tin cậy. Cậu ta có việc làm không? Bao nhiêu tuổi đầu rồi mà còn để phụ nữ nuôi mình. Cậu ra đang lừa cô đấy. Lừa tỉnh cảm của cô,
Lừa tiền của cô. Không muốn nói thêm với anh về chuyện này nữa. Anh nghe xem. Những lời này ai nghe mà vui cho nổi? Con gái nhà người ta đâm đầu vào chuyện tình cảm. Đó chính là “vẻ đẹp trong mắt kẻ si tình”. Anh càng nói người ta không ra gì,
Cô gái trẻ lại càng phản đối. Morley chỉ là một người đàn ông độc thân. Anh ấy đâu hiểu nhiều thế, chỉ là nhiệt tình thôi. Còn anh thì sao? Sao vợ con đều không ở bên cạnh thế? Tư Đồ tiên sinh. Tôi biết anh thấy tôi và Morley không hợp nhau.
Nhưng năm đó, vợ con tôi xảy ra chuyện. vẫn là Morley đã cứu tôi. Hà Vạn Niên tôi tuyệt đối không thể làm chuyện vong ân bội nghĩa đó. Cho dù Trương Tiểu Hỷ suốt ngày bị mắng như tát nước, chúng tôi cũng không đến mức giết người đâu. Tư Đồ tiên sinh.
Nếu anh điều tra ra được Morley bị người ta hại. Sau này anh đến đây ăn, cả đời này tôi cũng không lấy tiền của anh. Bạn trai Triệu Tiểu Linh bao nhiêu tuổi rồi? Chắc phải gần 30 rồi. Cũng may gặp được Tiểu Linh, một cô gái tính cách trong sáng.
Nếu không, cái gì cũng không có, ai mà thèm để ý cậu ta. Mãi không có việc làm à? Thế sao bỗng nhiên lại bảo muốn đi Mãn Châu? Chúng tôi cũng khuyên cô ấy rồi. Bảo là đợi bạn trai cô ấy làm ăn ở Mãn Châu có khởi sắc rồi hãy đi.
Không nghe. Cô ấy nhất định phải đi. Ông chủ, ông tìm tôi ạ? Phải. Tư Đồ tiên sinh tìm cậu hỏi chút việc. Tư Đồ tiên sinh. Tôi đi gửi điện báo cho Triệu Tiểu Linh, mong đừng xảy ra chuyện gì nữa. Hai người nói chuyện đi. Tư Đồ tiên sinh.
Hôm qua quả thực chỉ có mấy người các anh. Có nhớ mấy giờ vào nhà hàng không? Nhớ ạ. Ông chủ Morley có yêu cầu về thời gian lên món. Trong vòng 10 phút sau khi đặt đơn là phải đưa món lên bàn cho khách. Nếu có hẹn trước
Thì trong vòng năm phút phải đầy đủ. Trước đây tôi không xem thời gian, toàn quên ai đến trước ai đến sau, gặp phải món giống nhau toàn làm nhầm, bị ông chủ Morley mắng mấy lần. Hôm qua, người khách đầu tiên vào nhà hàng lúc 11 giờ. Thưa quý khách.
Xin hỏi anh muốn ăn món gì ạ? Cho một cốc nước trước là được. Tôi đợi người. Dạ vâng. Xin anh đợi chút. Anh ta rời đi lúc nào? Quả thực tôi không để ý anh ta rời đi lúc nào. Hình như là giữa 12 giờ 20 đến 12 rười gì đó.
Nghĩa là sao? Lúc 12 giờ 20 tôi bước vào cửa, hình như thấy anh ta đi về hướng nhà vệ sinh. Tận đến lúc 12 rưỡi, tôi đi bưng mì, đều không nhìn thấy anh ta. Chắc chắn là đã đi rồi. Cậu không tận mắt nhìn thấy anh ta rời đi sao?
Không thấy ạ. Bây giờ nghĩ lại, có thể là đi lối cửa sau. Nhưng mà đi cửa sau phải ngang qua nhà bếp. Thường thì ông chủ Morley không cho ai vào nhà bếp của anh ấy. Người này không phải là hung thủ sát hại ông chủ Morley đấy chứ?
Thế những người vào sau đó thì sao? Sau đó là anh và bạn anh vào bàn việc. Khoảng tầm 12 giờ hơn vài phút là đi rồi. Tiếp theo nữa, chính là vị khánh nữ mà tôi nói với anh đấy, đứng ngoài cửa chờ ông chủ Hà gói đồ mang đi.
Hai người trông có vẻ rất quen nhau. Quanh đây mười mấy nhà hàng lớn nhỏ, tôi đều nếm cả rồi, chỉ có nhà anh là hợp khẩu vị tôi nhất. Ăn vào một miếng cứ như là đến sát Hoàng Thành ấy.
Tôi đã giới thiệu nhà hàng các anh cho bạn bè hết rồi đấy nhá. Thế nào? Anh không tặng tôi món gì à? Được. Lần sau cô lại đến, tôi bảo Morley làm cho cô món ngon nhất nhà hàng. Khoai tây nghiền sữa đậu. Không lấy tiền. Anh đừng đùa với tôi nhé.
Tôi không uống thứ đó đâu. Đấy là món đậu ngâm của người nghèo. Xin lỗi, xin lỗi. Để tôi mua cho cô ít thuốc. Anh không phải lo. Chính tôi là người bán thuốc đây. Chuyện nhỏ. Tôi vẫn đi đường này nhé. Lúc đó là mấy giờ?
Hình như là sau 12 giờ 10 phút. Vì ông chủ lớn đó đến rồi, mặc bộ đồ âu rất đắt tiền, giày da cũng đánh bóng lộn. Hình như là cái gì mà ông chủ ngân hàng… Vu Đại Nhậm. Đúng, đúng, đúng. Là cái tên đó.
Xin hỏi ông chủ đây muốn dùng gì ạ? Món đặc biệt của nhà hàng chúng tôi có mì ý sốt tương đen. Món của ông chủ Vu là món đặt trước. Nói với Morley có thể lên món rồi đấy. Vâng ạ. Xin mời ông ngồi trước, đợi tôi một chút ạ.
Morley không thích người khác vào bếp sau, vì sao cô ta có thể ra từ cửa sau được? Cô ta cứ đòi đi. Hình như cửa sau gần nhà cô ta. Đúng là gần thật. Cô ta cứ thế hi hi ha ha cho qua, ông chủ Morley cũng không biết nói gì,
Dù sao cũng là khách hàng. Lúc đó, tôi đang lên món cho ông chủ Vu, thì nghe thấy cô ta nói oang oang, chắc à đi ra bằng cửa sau rồi. Ông Vu Đại Nhậm này gần đây đến ăn suốt, nói món ăn ông chủ Morley nấu
Ở chỗ khác không có mà ăn. Tôi vừa mang lên một lúc, ông ấy đã ăn xong rồi. Khoảng tầm… Lúc 12 giờ 25, hoặc là hơn một chút. ngay trước khi ông Hạ đến, thì người này đi mất rồi. Trong thời gian đó, Lý Thành Ngôn đến lúc nào? Lý Thành Ngôn?
Anh nói là bị khách được giới thiệu đến hả? Khoảng 12 giờ 15 phút. Đến sau khi người khách nữ đi không bao lâu. Lúc gọi món, anh ta nói được người khác giới thiệu đến đây, còn đặc biệt nói là mì ý sốt tương đen,
Thế nên tôi gọi cho anh ta môt phần mì ý sốt tương đen, một chai kvass. Tôi là người mới, tôi làm sao biết được anh ta nói ai là ai, nên cứ thế gọi món cho anh ta. Anh ta có điểm gì kì lạ không? Thế thì không có.
Chỉ là lúc vào thì nhìn một vòng, tìm một chỗ không người ngồi xuống thôi. Lúc này, người thanh niên kì lạ đó vẫn còn ở đấy. Sau đó thì không thấy nữa. Người khách này sau khi ăn vài miếng mì ý sốt tương đen
Thì nói mùi vị không ổn, nên không ăn nữa, trả tiền rồi đi luôn. Tôi cũng không dám nói với ông chủ Morley. Nếu có ai dám bảo món ăn ông ấy làm mùi vị không ổn, ông ấy sẽ sống chết với người ta mất.
Tôi liền âm thầm thu dọn đồ ăn đi. Lúc nào? Không lâu sau khi ông chủ Vu đi. Khoảng 12 giờ 40. Người này hình như còn đang đợi ai đó. Cuối cùng thực sự thấy khó chịu, bảo tôi gọi giúp một chiếc xe kéo, đưa ông ấy về khách sạn.
Còn có ai từng đến nữa? Ông Hạ. Lúc 12 rưỡi, tôi vừa bảo ông ấy ngồi xuống, thì ông chủ Hà bảo tôi đi lên món cho người khách tôi kể lúc nãy. Sau đó, tôi đến cửa đưa món, gọi món cho ông Hạ. Đợi 20 phút cũng không thấy động tĩnh gì,
Tôi liền đi giục ông chủ Morley. Không ngờ… Tôi biết rồi. Tư Đồ tiên sinh. Ở đây không còn việc gì của tôi nữa. Anh xem tôi có thể… Bên chỗ anh Bao xử lý xong rồi. Có ý kiến gì không? Sao? Định bồi dưỡng tôi à? Nghe những gì tôi vừa nói,
Có đối tượng tình nghi nào không? Phá vài vụ án cùng anh xong, tôi thấy ra ra vào vào, ai cũng đáng ngờ cả. Nói đi! Bắt ai trước? Được. Vậy trước tiên tóm người thanh niên không gọi món gì đi. Nếu là người thanh niên đó giết Morley,
Vậy động cơ là gì? Bắt về hỏi là biết mà. Bắt về hỏi? Sao giờ anh lại giống anh Bao thế hả? Bắt về hỏi, rồi dùng hình thêm nữa. Thế anh thấy thế nào? Tôi thấy thế nào? Quan trọng là anh thấy thế nào? Ơ hay, hơn nữa,
Cáp Nhĩ Tân hơn trăm ngàn thanh niên, tôi đi đâu bắt người hả? Không vội. Đợi có thời gian, tôi vẽ cho anh một người. Còn bản lĩnh này nữa cơ à? Để đấy đi, toàn vừa nướng đấy. Nóng hôi hổi. Anh Tư Đồ. Lạc thiếu gia.
Em điều tra được Lý Thành Ngôn rồi. Trình Hương Quân vẫn chưa có tin tức gì. Em muốn qua đây đưa thư cho anh trước. Vào nhà nói chuyện. Anh Lý Thành Ngôn này là người buôn bán rượu, mở một quán bar ở Bắc Kinh. Nhưng anh ta từng ngồi tù ba năm.
Tội danh gì? Lừa đảo. Quán bar này, sau khi ra tù anh ta mới mở. Nhưng việc làm ăn bình thường, nên mới muốn đến Cáp Nhĩ Tân bàn bạc về quyền đại lý bia. Anh ta có khúc mắc hay xung đột với ai không? Thế thì chắc là nhiều.
Anh ta có tiền án, ngày thường hay giao du với một số tên côn đồ, tính tình ngang ngược còn thích đánh nhau, chắc chắn kết không ít thù oán. Kiểu án này tôi gặp nhiều rồi. Bọn họ mà muốn xử người, thì vung thẳng dao phay lên,
Chứ hoàn toàn không có kiểu suy tính mượn dao giết người, rồi lại đi diệt khẩu thế này. Sau khi bố tôi mất, Vu Đại Nhậm liền thay thế, trở thành Hội trưởng Thương hội Cáp Nhĩ Tân. Đúng vậy. Báo bọn em còn từng phỏng vấn ông ấy.
Ông Vu Đại Nhậm này cũng giống Lạc lão gia. Dừng lại! Bố tôi không giống ông ta. Đầu óc ông ta toàn sính ngoại mê Tây. Cũng không biết loại người này sao lại làm được chủ ngân hàng nữa. Có thể là vì giỏi lấy vợ. Nhưng loại người này ấy mà,
Thường đều không có kết cục tốt. Anh xem ông Hội trưởng Thương hội Phụng Thiên, không phải bị người ta giết rồi sao? Không thể so sánh được. Giờ chúng ta đang điều tra Lý Thành Ngôn, chứ không phải Vu Đại Nhậm. Sao lại không so sánh được?
Một kẻ vô tích sự suốt ngày phạm pháp thì có gì mà phải giết? Nếu tôi mà là tên hung thủ đó, làm một trận đánh lớn thế này, nhất định phải chọn một con mồi lớn. Mấy người ở trong nhà hàng đó, đáng để tôi lên kế hoạch mưu sát,
Chắc chắn phải là ông chủ ngân hàng đó. Đợi chút. Sao thế? Vu Đại Nhậm và Lý Thành Ngôn… gọi món giống hệt nhau. Bàn đặt trước ở nhà hàng Hoa Nhài sẽ làm món trước. Thế nên đĩa mì ý sốt tương đen đó của Vu Đại Nhậm,
Nếu không phải đặt sẵn từ trước, thì đĩa mì đó sẽ không đến tay ông ta. Anh và Khởi Minh gọi cà phê, sa lát hoa quả và bánh mì. Vu Đại Nhậm gọi mì ý sốt tương đen, canh củ dền. Lý Thành Ngôn cũng là mì ý sốt tương đen, kvass.
Người thanh niên đó chỉ gọi một cốc nước ấm à? Ông Hạ gọi rau nướng và bánh mì. Nếu mục tiêu của hung thủ là Vu Đại Nhậm, thì chuyện này không thể xem thường được. Thế tôi phải nói với anh Bao một tiếng. Nếu giết Vu Đại Nhậm thật,
Lần thứ nhất không thành công, chắc chắn sẽ có lần thứ hai. Bên chỗ Trình Hương Quân có tin gì không? Đã hỏi thăm mấy bệnh viện rồi, cô ta chưa từng đến đó. Các nhà thuốc lớn thì vẫn đang hỏi. Tư Đồ. Ngoài cửa có mấy người, nói là đến tìm con.
Thám tử Tư Đồ. Tôi có vụ án muốn tìm anh. Thám tử Tư Đồ. Tôi có vụ án muốn tìm anh. Tư Đồ tiên sinh. Tư Đồ tiên sinh. Tư Đồ tiên sinh. Tôi có vụ án muốn tìm anh. Tư Đồ tiên sinh. Nhiều người phết. Làm ăn được đấy.
Có thể mở chi nhánh rồi. Chuyện gì thế này? Em nhớ ra rồi. Vụ án trường nữ sinh mà em viết, hôm nay lên báo rồi. Thế là cậu làm quảng cáo tốt đấy. Đợi tôi đầu tư một tòa soạn báo, cho cậu làm Phó giám đốc tòa soạn. Đi cửa sau đi.
Cậu nhóc. Được đấy. Ba vụ án mạng trường nữ sinh đều bị cậu phá rồi. Vâng, là chúng tôi phá. Chúng tôi còn có việc. Sau này nói chuyện nhé. Nếu cậu không muốn một ngày của mình cứ thế bị phá hỏng, thì tốt nhất đừng mở cánh cửa đó. Toàn người thôi.
Ông Hạ. Có thể mượn lối đi được không ạ? Cậu… Cậu biết tôi hả? Morley từng nói với cháu, ông ở ngay sát vách văn phòng thám tử của cháu. Để tôi mang cho cậu cái thang. Ông… uống giỏi nhỉ. Trời lạnh. Uống một ngụm cho ấm người. Ông Hạ.
Cả ngày ông ở trong sân, bận làm gì thế? Cái này mà cậu không nhận ra à? Cậu nhóc. Được đấy. Cậu là một thám tử? Có thể coi như vậy ạ. Thế chắc chắn đã phá không ít vụ án nhỉ. Sau này anh ấy sẽ như thế.
Vụ bắt cóc trong mật thất ở Phó Gia Điện? Lúc ấy anh ấy chưa vào nghề. Thế nhất định là vụ án Trương Tam nổ súng giữa phố Văn Xương? Thế chẳng lẽ là… Vụ đoạt hồn ở Đạo Ngoại? Cháu chỉ làm mỗi vụ án trường nữ sinh thôi.
Nhưng ông cứ yên tâm. Sau này cháu nhất định sẽ cố gắng hơn nữa, không để ông thất vọng. Giỏi. Y như ông cậu hồi còn trẻ. Anh xem, ông anh vẫn cứ là ông anh. À phải rồi, ông Hạ này. Lúc Morley xảy ra chuyện, ông cũng đến nhà hàng ạ?
Đúng thế. Tôi đã đến đó. Nhưng mà, món của tôi còn chưa lên, Morley đã chết rồi. Thế có phát hiện ra điều gì bất thường không ạ? Đương nhiên là có rồi. Điều gì bất thường? Hôm đó, tôi chỉ muốn ăn miếng bít tết sốt Bắc Kinh. Thế mà hết rồi.
Tôi liền gọi bánh mì và rau nướng. Thế mà bánh mì và rau nướng cũng hết rồi. Cậu… Thế ra là làm lỡ việc ăn của ông à? Ông yên tâm. Vụ án của Morley, cháu nhất định sẽ tìm ra hung thủ. Ái chà chà, thì ra cậu là thám tử hả.
Thế cô Trình Hương Quân đó có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Giết người rồi sao? Không. Nhưng tôi có điều muốn hỏi cô ấy. Cô ấy về chưa? Chưa. Thế… Có tiện đưa chúng tôi đến xem phòng cô ấy chút được không? Được. Đây. Mời vào trong. Mời vào.
Lấy đâu ra nhiều người mua thuốc của cô ta thế. Lắm tiền thế này cơ à. Tiền này của cô ta… không phải không rõ nguồn gốc chứ? Thế tiền này cô ta tiêu hết rồi, nếu mà nhắm vào tôi thì làm sao? Bao lâu cô ấy không về rồi?
Ra ngoài từ sáng hôm qua, đến giờ chưa thấy xuất hiện lại. Bắt đầu ở từ lúc nào? Khoảng tầm… Khoảng tầm hôm 12. Đến Cáp Nhĩ Tân một cái là ở chỗ anh luôn? Cái này thì tôi không rõ. Về mặt thời gian, không có vấn đề gì chứ?
Có biết cô ấy từng đến bệnh viện nào không? Không biết. Điều tra một chút. Xem cô ta có từng ở nhà nghỉ nào khác không? Phạm vi… ưu tiên chọn xunh quanh bệnh viện lớn. Đừng nói nhiều với tôi mấy thứ vô dụng đó.
Cậu cứ nói xem trong tay có chứng cứ không? Có không? Hóa đơn không phải chứng cứ à? Hóa đơn mà là chứng cứ cái con khỉ gì hả? Thế sáng nay tôi còn đi ăn sủi cảo với Cục trưởng đây này. Thế giết ông ấy hay giết tôi? Cậu đấy.
Giờ cậu toàn dừng lại ở cấp độ cậu cho rằng, cậu tưởng là, cậu đoán là, mà muốn bắt Cục Cảnh sát chúng tôi hành động. Cậu tưởng Cục Cảnh sát là nhà cậu xây à? Cục Cảnh sát này chẳng lẽ không phải gia đình tôi xây sao?
Kể cả là nhà các cậu xây, thì cũng không được. Đến cuối tháng, Cục trưởng sẽ giục tôi, đòi tỷ lệ kết thúc án. Được. Nếu trong hai hôm tới Vu Đại Nhậm xảy ra chuyện, tôi đảm bảo sẽ khiến tất cả các mặt báo ở Cáp Nhĩ Tân
Đăng bài rằng Cục các anh tắc trách. Tên nhóc này, biết uy hiếp tôi rồi đấy hả? Uy hiếp anh thì không tới mức. Chỉ là tôi nói với anh. Đây không phải suy đoán của tôi, mà là suy đoán của Tư Đồ.