Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 09 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Bách hóa hàng ngoại Matsuura. Công viên. Nhà thờ Thánh Sophia. Có phát hiện gì à? Người giúp việc dẫn đứa bé đi công viên dạo của nhà bạn cô tên là gì? Lý Oánh. Làm thuê thời vụ? Chắc là vậy. Nhưng tôi cũng không chắc.

    Người ở đây thường thuê người giúp việc thời vụ ở đâu? Nếu ở đây thì ở chợ phía Bắc. Xin mọi người bình tĩnh, đừng nóng! Chốc nữa hiệu trưởng ra đây chắc chắn sẽ đưa ra phương án giải quyết cho mọi người. Xin hãy tin tôi được không ạ?

    Mọi người đừng ầm ĩ lên nữa. – Đừng ầm ĩ lên nữa. – Tránh ra chút nào. – Chốc nữa hiệu trưởng ra đây – Tránh ra, tránh ra! chắc chắn sẽ đưa ra phương án giải quyết cho mọi người. Khi nào đến thế?

    – Đúng đấy! – Khi nào thì đến đây? Phải gặp được con chứ! Đúng thế! Làm gì thế hả? Chúng tôi muốn đưa con về nhà. Hôm nay tôi nhất định phải gặp con gái! Người nào người ấy cũng đều là người có máu mặt cả,

    Đến đây gây khó dễ cho một cô gái có xấu hổ không hả? Hôm nay có nói thế nào chúng tôi cũng phải dẫn con về. Đúng! Đúng! Đúng vậy! Đây là trường học không phải nhà giam, đâu ai không cho các vị dẫn con về. Đều là những người có học

    Có thể ăn nói đàng hoàng chút được không? Hiệu trưởng tới rồi. Hiệu trưởng tới rồi. Hiệu trưởng tới rồi. Hiệu trưởng tới rồi. Tôi xin lỗi. Tôi đại diện phía nhà trường gửi lời xin lỗi tới mọi người. Xin lỗi thì được ích gì? Nhà trường xảy ra án mạng,

    Chúng tôi làm sao mà yên tâm giao con cho các người được? Đúng thế! Đến tận bây giờ mà còn chưa tìm ra được hung thủ. Đúng đấy! Thưa các vị! Vụ án này chúng tôi đã giao cho cảnh sát xử lý rồi. Các vị cũng thấy rồi đấy,

    Trưởng thanh tra Lạc của đồn cảnh sát đang ở đây này. Chúng tôi tin tưởng năng lực phá án của cảnh sát. Cũng tin rằng cảnh sát chắc chắn sẽ bắt được hung thủ trong ít ngày nữa. La Cẩn Ngôn tôi có thể đảm bảo với mọi người rằng,

    Trường chúng tôi tuyệt đối không có ma nữ. Tôi cũng tin rằng phía cảnh sát cũng không thể đưa ra một kết luận hoang đường như ma nữ giết người được. Cậu nói đúng không, Trưởng thanh tra Lạc? Đúng. Đã có manh mối rồi.

    Thực ra chúng tôi chỉ muốn đưa con về nhà, cũng chẳng có ý gì khác. Đúng không? – Đúng thế! – Phải đấy! – Đúng chứ? – Đúng thế! Đúng, đúng, đúng. Đương nhiên là không thành vấn đề rồi. Chốc nữa mọi người điền đơn xin phép, sau đó ký tên lên đó

    Là có thể dẫn con về. Chỉ là sau khi dẫn về, sau khi vụ án này phá xong thì các vị cũng không cần phải đưa con tới đây nữa đâu. Chuyện này… Chuyện này… Thế này là có ý gì? Sao lại như vậy? Việc này cứ quyết định vậy đi.

    Hiệu phó La. Thực ra chúng tôi cũng không có ý đó. Đúng vậy. Để họ điền đơn đi, đừng điền sót gì đấy. Ai muốn tìm con cứ bảo Triệu Tiền Tôn đi gọi. Làm sao đây? Thế có đón con về nữa không? Không biết nữa. Xin mời dùng. Cám ơn.

    Ăn cơm xong tôi sẽ đi tìm một người, buổi chiều chúng ta sẽ tập hợp ở chợ phía Bắc. Ai ăn phần người nấy đi, để anh khỏi phải khó chịu. Để ngày mai tôi tìm ai đó sang đây giúp cô. Không cần phải phiền phức vậy đâu.

    Thực ra những phụ huynh này đưa con tới đây, ít nhiều cũng đều là nhìn bối cảnh của trường nữ sinh. Người làm quan, người làm Chính trị, người làm kinh doanh. Và cả phu nhân của rất nhiều người cũng tốt nghiệp từ đây ra. Nói chung thì những phụ huynh này

    Chính là thành phần đầu cơ Chính trị, mềm nắn rắn buông. Đáng tiếc… Đáng tiếc cái gì? Tiếc cho hoài bão giáo dục của Hiệu trưởng Phạm. La Cẩn Ngôn bản lĩnh như vậy sao không tự mình làm hiệu trưởng luôn? Anh tưởng là chị ta không muốn à? Trong lòng chị ta,

    Chị ta chính là hiệu trưởng. Hiệu trưởng Phạm ở đây cũng gần 20 năm rồi. Hiệu phó La chẳng qua cũng chỉ được bảy, tám năm. Tuy tình thế đã thay đổi nhưng lại như chưa thay đổi hoàn toàn. Những thứ cũ kĩ lỗi thời, nhưng đã lại được lấy về.

    Thứ Hiệu trưởng Phạm coi trọng thực ra vẫn luôn là Tứ Thư Ngũ Kinh, lễ nghi liêm sỉ. Hiệu phó La lại khác, cái chị ta coi trọng là tính thực dụng của giáo dục. Trong lòng chị ta, thứ gì có thể giúp những nữ sinh này sau khi tốt nghiệp

    Nhanh chóng có được tiếng nói, thì sẽ dạy thứ đấy. Cho nên, La Cẩn Ngôn đến không bao lâu thì cô nữ sinh đó đã tự sát rồi. Khởi Minh, bên ngoài có người tìm cậu. Được, cám ơn nhé. Anh Tư Đồ! Sao anh lại tới đây?

    Muốn tìm cậu tư vấn chút chuyện. Anh đừng nói tư vấn, có chuyện gì anh cứ nói đi, nếu em biết em sẽ nói với anh, còn nếu không biết thì em nghe ngóng giúp anh là được mà. Lãnh sự quán Nga có một lãnh sự tên Porter, cậu có biết không?

    Cũng tàm tạm. Toà soạn bọn em khá thân với vài lãnh sự nước ngoài. Sao vậy? Lãnh sự Porter này có liên quan tới vụ án trường nữ sinh à? Anh đang điều tra một vụ án khác. Vụ án trường nữ sinh đó đã kết thúc rồi à? Sắp rồi.

    Nhà vị lãnh sự Porter này có một con chó, cậu biết không? Anh đang nói con chó Bắc Kinh đấy hả? Cậu biết à? Tất nhiên rồi. Con chó Bắc Kinh đó là Giám đốc toà soạn bọn em tặng anh ta. Những quý bà lắm tiền người nước ngoài

    Thường thích nuôi loại chó này. Lãnh sự Porter đó sau khi từ chức thì con chó Bắc Kinh đấy đâu rồi? Chuyện này…chuyện này thì em không rõ. Sao thế? Anh tìm chó giúp người ta à? Trưởng thanh tra Lạc, anh đừng có gài tôi mãi như thế. Hay là thế này,

    Cô đổi một công việc khác đi. Tôi sẽ tìm một chỗ việc nhẹ lương cao hơn chỗ này cho cô. Có nội tình gì thì cô cứ nói với tôi. Cô đừng sợ, tôi sẽ không để bất cứ ai làm hại cô đâu.

    Không phải là tôi không muốn nói chuyện này với anh, tôi cũng mới đến vào học kỳ này thôi. Người ở đây lâu nhất là cô Lý, Lý Bội. Cũng chỉ mới sáu năm. Vậy tốp giáo viên bảy, tám năm trước thì sao? Hoá ra vấn đề ở đây à! Được rồi.

    Thư ký Hạ. Vậy tôi đến Toà soạn có chút việc, nói chuyện sau nhé. Anh đi cẩn thận. Lái thẳng về phía trước, dừng ngay ngã rẽ. Vâng. Tôi còn muốn nhờ cậu giúp một việc. Anh cứ nói đi. Tìm giúp tôi một căn nhà.

    Lấy đây làm trung tâm, tìm giúp tôi một căn nhà tiền thuê rẻ một chút, không có cầu thang, bên trong có một người phụ nữ đi đứng bất tiện nhận làm việc thủ công. Bà ta có một cô em gái, thứ tư hàng tuần đều về thăm bà ta.

    Hai người họ còn nuôi một con chó Bắc Kinh. Nếu có vị trí cụ thể lập tức báo với tôi. Được, chuyện nhỏ. Tôi đi đây. Khởi Minh. Lạc thiếu gia, sao anh cũng tới đây vậy? Anh Tư Đồ vừa đi xong. Em gọi anh ấy giúp anh nhé. Ấy đừng, đừng.

    Anh ta tìm cậu làm gì vậy? Anh ấy hỏi em một việc liên quan tới chó. Chó? Anh ta bỏ mặc vụ án trường nữ sinh chạy đi nghiên cứu chó à? Càng ngày càng quá đáng rồi đấy. Lạ nhỉ. Anh Tư Đồ nói là vụ án trường nữ sinh

    Sắp phá án rồi mà? Anh ta nói vậy thật à? Đúng vậy. Sắp là sắp thế nào? Lạc thiếu gia, hay là anh đi hỏi thẳng anh ấy đi. Anh Tư Đồ bảo em làm giúp anh ấy một việc, em phải ra ngoài gấp. Bảo cậu làm việc gì vậy? Tìm một người.

    Trong khu vực này có một người phụ nữ nuôi chó, sống trong một căn nhà thuê rẻ tiền không có cầu thang. Viết ra đây. Lạc thiếu gia, em viết xong rồi. Được. Thế này đi, chỗ tôi nhiều người, tôi tìm giúp cậu, sẽ nhanh hơn cậu tự đi mò.

    Vậy tôi đã tìm giúp cậu rồi, thì cậu phải trả ơn cho tôi. Cậu cũng tìm một người giúp tôi. Lạc thiếu gia, anh khách sáo quá. Tìm ai anh cứ nói đi ạ. Tìm ma nữ. Cái này thì tìm kiểu gì? Anh có cách đặc biệt gì không? Là thế này.

    Có một cô nữ sinh treo cổ tự tử trong phòng học nhạc. Chuyện này chấn động như vậy cánh nhà báo các cậu chắc chắn biết. Hoặc là khai thác rồi nhưng chưa viết, hoặc là viết rồi nhưng chưa đăng. Tóm lại, chắc chắn có người biết nội tình. Cậu

    Nghe ngóng trong toà soạn, hỏi những nhà báo có tuổi, lấy tài liệu này ra cho tôi. Chuyện còn lại cậu không phải lo. Lạc thiếu gia, có chắc là sắp phá án rồi không vậy? Sao nghe có vẻ chưa đâu vào đâu thế này? Nghi ngờ tôi? Không ạ.

    Em không có ý này. Vụ án trường nữ sinh thực ra không đơn giản như vậy. Thực ra là một vụ án trả thù. Trả thù? Trông thì như ma nữ giết Lâm Khiết, nhưng thực ra là có người trả thù cho cô gái ấy.

    Cô Lâm Khiết này có lẽ bảy, tám năm trước là học sinh của trường nữ sinh. Cô ta bắt nạt người khác, bạo lực học đường, sau đó cô gái kia chịu không nổi nên tự tử. Là như vậy thật à? Tư Đồ Nhan không nói vậy à?

    Anh Tư Đồ không nói cụ thể vậy. Được rồi, anh sẽ tìm người giúp cậu, cậu làm việc tôi giao đi. Sau này Cục cảnh sát sẽ ghi công cho cậu. Không, không sao. Tạm biệt, Lạc thiếu gia. Tiểu Lục. Sao thế, đại ca? Tìm giúp tôi một người phụ nữ nuôi chó,

    Sống trong một căn nhà thuê rẻ tiền không có cầu thang, và còn có một người em gái. Vâng, anh yên tâm. Khoan đã. Âm thầm thôi, đừng có làm ầm ĩ lên để cả thế giới đều biết đấy. Hãy cho tôi thấy năng lực trinh sát của cậu đi nào.

    Anh yên tâm đi. Cậu, cậu, và cả cậu nữa, đến khu Đạo Lí cùng tôi. Ở bên này! Anh đoán đúng thật rồi. Tôi đã hỏi Thẩm Hoa Đường rồi, cô ta ở ngay bên kia tìm người giúp việc thời vụ. Chùi đi này, giặt rồi đấy. Giặt lúc nào thế? Không đúng,

    Đây không phải khăn của tôi. Lúc nãy tiện đường mua đấy, mắc công cô lại nói tôi chỉa khăn cô. Anh biết tính toán thật đấy. Đây không gọi là tính toán, tôi chỉ am hiểu đúc kết bài học mà thôi. Người giới thiệu Lý Oánh làm thời vụ là nhà nào?

    Nhà kia. Nửa năm trước, Thẩm Hoa Đường nói muốn tìm một người giúp việc am hiểu về chó, nên ông chủ giới thiệu cô ấy qua đó. Ý anh là Amy và Lý Oánh là cùng một nhóm? Nhưng bọn họ một người bắt chó, còn người kia bắt cóc người cơ mà?

    Chẳng lẽ bắt chó chỉ là một lần thăm dò? Đi xem thử đi. Cho tôi hỏi chút. Quanh khu vực này anh có gặp người phụ nữ nào dẫn theo chó không? Không thấy. Tôi hỏi chút, anh có thấy người phụ nữ nào dắt theo chó ở quanh đây không? Không ạ.

    Anh thì sao? Không thấy. Đưa khăn tay cho tôi. Anh vừa trả cho tôi mà? Tôi sẽ trả lại cô một chiếc nữa. Hai vị khách quý, trông lạ mặt quá nhỉ. Chúng tôi vừa đến Cáp Nhĩ Tân, muốn tìm một người giúp việc biết chăm sóc chó Bắc Kinh.

    Thế thì anh đến đúng chỗ rồi đấy. Chỗ tôi vừa hay có vài người thích hợp. Người giúp việc tên Lý Oánh của ông chủ Ngân hàng Trung Tế bảo tôi đến chỗ ông tìm cô gái tên Amy. Amy? Không thể nào. Lý Oánh biết Amy có chủ rồi mà.

    Anh có nghe nhầm không? Hay là ông nhìn lại thử xem, biết đâu ông nhớ nhầm thì sao? Có nhìn thấy không? Không thấy. Cho tôi hỏi chút, anh có nhìn thấy một người… Cho hỏi ở gần đây bà có nhìn thấy một người phụ nữ chân thọt nuôi chó không? Không có.

    Không thấy. Cám ơn. Không có gì. Anh nói xem bây giờ là cái thói đời gì không biết. Trước đây đều là chó phục vụ người, bây giờ thì người còn phải phục vụ chó. Đây là chó Bắc Kinh cung đình, giờ cung đình không còn nữa, thì thịnh nuôi chó chứ sao!

    Anh nhìn đi, nhà ông chủ Tôn Nhà hàng Kinh Dương, Amy. Người ta đang làm rồi đấy thây. Ông Diêu ơi! Ông Tôn! Ông nói có lạ không, bên Đường số 8 có nhóm cảnh sát đang tìm chó đấy. Dăm ba bữa lại là mấy vụ án này. Không ở nhà.

    Đi quanh đây xem thử. Có nhìn thấy người phụ nữ này không? Không thấy. Đi thôi. Tiểu Lục! Anh Tư Đồ. Sao các cậu lại ở đây? Đại ca bảo bọn em tìm một người phụ nữ chân thọt nuôi chó ở khu vực này. Các cậu có biết là

    Người các cậu đang tìm là một kẻ bắt cóc không? Nếu ép bà ta đến đường cùng, bà ta giết con tin thì sao? Mau bảo người của cậu đi tìm đi, một người phụ nữ chân thọt còn dẫn theo đứa bé có lẽ sẽ không chạy xa được đâu. Vâng. Khoan đã.

    Dẫn theo chó. Dẫn theo chó? Đúng vậy. Người phụ nữ chân thọt dẫn theo chó. Đưa bản đồ cho tôi. Đi thôi! Đi nhanh! Quanh đây có giếng hay nhánh sông nào không? Có. Ở bên kia. Tôi dẫn anh đi. Bà nhẫn tâm à? Rốt cuộc là chuyện gì?

    Bắt cóc chó là ý của tôi, đều do mình tôi làm. Là tôi đã cắt đứt dây dắt chó của họ, còn gửi thư tống tiền. Các người cũng thấy cả rồi đấy, tôi hết đường rồi. Các người dẫn tôi đi đi. Thứ bà bắt cóc sao lại là chó,

    Không phải con gái à? Lúc gặp hai người ở nhà thờ, tôi đã biết giấu không được nữa rồi. Sao anh đoán ra được vậy? Nhân vật chính của sự việc lần này có lẽ là nó. Nó tên Aiya. Aiya? Đến tên cũng giống như vậy,

    Chắc là trợ thủ tốt của các người đúng không? Bà Tôn tuần nào cũng phải đến nhà thờ làm lễ, còn bà lợi dụng chức vụ dẫn Bối Bối đến công viên, sau đó lại dẫn Aiya ra ngoài. Dù có người nhìn thấy

    Cũng chỉ thấy bà dắt một con chó Bắc Kinh đi dạo như thường lệ. Mà người bắt chuyện với bà, nếu có một người như vậy thật thì cũng sẽ nói, lúc nói chuyện với bà nhìn thấy bà dắt một con chó Bắc Kinh. Còn bà,

    Nhân lúc nói chuyện cắt đứt dây dắt chó, mà Aiya thì đã được các người huấn luyện từ trước, nó sẽ lập tức chạy về. Thế nên sau vài phút bà đã hô hào lên là chó bị bắt trộm. Quả nhiên là anh đã biết mọi thứ,

    Tôi chẳng có gì để nói cả. Cô không còn gì để nói nữa thật à? Tôi không được đi học, cũng chưa từng trải qua huấn luyện gì cả. Bây giờ tuổi tác ngày càng cao, chủ thuê cũng ngày càng khó tìm. Đến lúc tôi già hơn, vô dụng hơn

    Thì cũng phải nuôi sống bản thân chứ. Thế thì tôi làm được gì? Ở trong căn nhà rách nát này chờ chết à? Nên lúc Porter phu nhân giao Aiya cho tôi, chúng tôi đã nghĩ ra cách này. Chúng tôi? Đều tại tôi, đều là tôi liên luỵ tới em gái.

    Nếu không có tôi, Amy đã lấy chồng từ lâu rồi. Nó luôn nghĩ cho tôi. Nó chỉ muốn nhân lúc bây giờ vẫn chưa lớn tuổi, dành dụm thêm chút tiền. Các người muốn bắt thì bắt tôi được rồi. Chị! Chúng tôi mà lúc nãy cô nói rốt cuộc là ai vậy?

    Anh nghĩ là còn có ai? Người giống bọn họ. Người chưa từng đi học, không có kĩ năng và làm thuê thời vụ. [Có số thậm chí giống như chị của Amy,] [trên người có khiếm khuyết.] [Chỉ có thể làm đi làm lại những công việc đơn giản.]

    [Bọn họ thậm chí còn không biết] [bữa cơm kế tiếp của mình ở đâu,] [tuần sau nên sống ở đâu.] [Thế nên cả đám đã nghĩ ra cách này.] [Số tiền các người cần] [trong mắt các quý bà giàu có chẳng qua chỉ là tiền tiêu vặt.] [Họ sẽ không làm lớn chuyện,]

    [thậm chí không dám nói với chồng.] Tất cả mọi việc đều do mình tôi làm, không liên quan tới bất kỳ ai. Các cô đã thành công bao nhiêu lần rồi? Được năm, sáu lần rồi. Tôn phu nhân đánh mạt chược thua suốt, bà ấy hết tiền sẽ đi xin Tôn tiên sinh.

    Sau đó Tôn tiên sinh nghi ngờ tôi ăn trộm, thế thì chi bằng tôi làm thật luôn. Số tiền này đối với Tôn phu nhân mà nói, tuy không phải là số tiền lớn. Nhưng nó cũng không phải của cô. Số tiền này cho cậu hết, cậu tha cho em tôi đi.

    Đều do một mình tôi làm, cậu muốn ăn nói với những người có tiền đó thì bắt tôi là được, không liên quan gì tới nó cả. Tôi xin cậu đấy. Tôi tự làm tự chịu. Chị, chị đừng cầu xin anh ta nữa. Đưa người đi. Là một sự hiểu nhầm thôi.

    Hiểu nhầm? Xin lỗi nhé, để các anh em vất cả cả buổi trời. Không có chuyện gì rồi, về cả đi. Vâng. Giải tán. Hai người đừng lo, chúng tôi trả chú chó này cho Thẩm Hoa Đường, thì chuyện này coi như kết thúc. Cám ơn. Cám ơn.

    Tránh đường chút, tránh đường chút! Không ngờ con gái của Thẩm Hoa Đường lại là một con chó, thú vị thật đấy. Người đẻ ra một con chó. Con chó này tốt số thật đấy. Vừa sinh ra đã ở trong gia đình của một đại tiểu thư.

    Còn có một giáo viên âm nhạc xinh đẹp như cô đàn cho nghe để bồi dưỡng tâm lý. Bây giờ tôi chẳng có tâm trạng nghe anh lảm nhảm. Anh đừng có đi theo tôi. Không đúng, cô Lâm Khiết này phải là Cáp Nhĩ Tân mới đúng,

    Sao lại biến thành Phụng Thiên rồi ta? Lạc thiếu gia. Tin tức anh bảo em điều tra, em đã tra ra rồi. Nói đi. Người tự sát bảy năm trước là con gái của Thân vương. Vị Thân vương này khăng khăng ép con gái bà ta lấy chồng. Là Cách cách à?

    Thiếu Xuyên nhà chị đường đường là một đại thiếu gia, đi điều tra mấy vụ ma quỷ làm gì thế? Cách cách đó mà âm hồn bất tán thật, thế thì La Cẩn Ngôn chẳng đào ba tấc đất moi bằng được bà ta lên à?

    Nghe nói là nó bị trường bức chết mà? Nghe nói La Cẩn Ngôn dẫn Thân vương tới khuyên Cách cách mấy câu, nhưng khuyên không được, khuyên sao mà chết luôn đấy. La Cẩn Ngôn này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lợi hại vậy. Đúng là lợi hại thật.

    Ban đầu Thân vương đó còn nói là phải để La Cẩn Ngôn cút ra khỏi Cáp Nhĩ Tân. Cuối cùng thì sao, tự mình cuốn gói, vắt chân lên cổ chạy rồi. Sau khi Cách cách chết, Thân vương đã rời khỏi Cáp Nhĩ Tân, chuyển đến Phụng Thiên. Sau đó bặt tin luôn.

    Thế thì xem ra Lâm Khiết là người Phụng Thiên thật. Cách cách này sao không chịu cưới vậy? Em cũng không biết. Chắc là có người yêu rồi chăng? Sau khi Cách cách bị ép chết, tên người tình này chắc chắn sẽ mang hận. Lâm Khiết là người Phụng Thiên,

    Chắc chắn có chút quan hệ với vị Thân vương này. Vị Thân vương này còn sống không? Rất tiếc, chết rồi. Vậy vị Thân vương này chắc chắn cũng là bị tên hung thủ này giết chết. Hắn muốn trả thù cho Cách cách. Anh Bao,

    Vụ án trường nữ sinh có manh mối rồi. Người đâu? Anh điều giúp tôi một tài liệu từ Phụng Thiên về đây trước đi. Tài liệu gì? Tài liệu của tất cả các vụ án mưu sát những năm gần đây. Trong này chắc chắn có một vị Thân vương. Tôi phải xem thử

    Ngoài vị Thân vương này ra còn ai bị giết nữa. Thân vương gì cơ? Ông không phải lo chuyện này, ông cứ ngồi đợi tôi phá được vụ án trả thù liên tỉnh từ Phụng Thiên tới Cáp Nhĩ Tân là được. Cậu đợi chút, đợi chút, đợi chút. Tài liệu này

    Là thứ mà cậu nói lấy là lấy được à? Bên trong này có nhiều trình tự lắm đấy. Tôi sẽ chi. Thế thì đúng rồi. Nối máy đến Phụng Thiên cho tôi. Nếu Lâm Khiết và Thân vương không có quan hệ, thế thì vụ án này không thành lập rồi.

    Con ma nữ này chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi. Càng giả thần giả quỷ thì thủ pháp gây án càng đơn giản. Đợi tài liệu phía Phụng Thiên đến, là phá được vụ án này là cái chắc. Em biết rồi. Anh muốn tạo bất ngờ cho anh Tư Đồ đúng không?

    Thông minh đấy. Nhưng mà không đúng. Chẳng phải là toàn giáo viên nữ à? Thế thì kẻ gây án chắc chắn là người tình. Cũng có thể là bạn thân hoặc là chị em gì đấy. Anh Tư Đồ. Tôi đang tìm anh đấy. Vụ án trường nữ sinh anh không giúp tôi,

    Anh đoán thử xem sao? Sao thế? Ông chủ. Một phần cơm niêu. Vâng ạ. Ông chủ, thêm hai phần nữa. Vâng ạ. Các anh ngồi đi. Đám Tiểu Lục là anh phái đến khu Đạo Lí đấy à? Đúng vậy. Anh có biết đó là một vụ án bắt cóc không?

    Tất nhiên là biết. Biết là vụ án bắt cóc mà còn để người lùng bắt trắng trợn ở quanh khu vực kẻ bắt cóc. Bắt cóc giết con tin rồi à? Chắc là không đâu, chắc chắn là anh Tư Đồ đã đến kịp thời. Đúng không? Tên Tiểu Lục này

    Đã bảo là phải làm âm thầm rồi. Tôi cầu xin anh đấy, nếu anh không giúp được gì thì đừng có giúp linh tinh. Đúng thế. Tôi không giúp được gì, tôi rảnh rỗi quá đấy! Lạc thiếu gia! Ơ, Lạc thiếu gia cũng giận rồi.

    Tiểu thư nói đây là tiền công của chị. Không cần đâu. Cục cưng của mẹ. Nào, nào, nào. Mẹ bế cái nào. Con có sao không, cục cưng. Có sao không hả? Nào, nào, nào. Có bị thương không hả? Tội nghiệp con quá. Cảm ơn cô nhé, cô Chu.

    Chỉ có cô là đáng tin nhất thôi. Sao cô lại nói người bị bắt cóc là con gái cô? Đây chính là con gái tôi mà. Nhỡ đâu bị giết thì sao? Cô Chu, cô không biết đấy thôi, Lý Oánh đã nói với tôi rồi, bên chỗ cô ấy có nhà

    Có con trai bị bắt cóc, kẻ bắt cóc nói cần 100 đồng. Sau đó họ gom góp khắp nơi nhưng vẫn không mượn được, kết quả là bị giết. Cô con gái yêu quý này của tôi bằng năm cậu con trai cô ta đấy, đúng không? Bằng năm cậu con trai cô ta?

    Chó và người không giống nhau. Vụ án trường nữ sinh đó có tiến triển rồi? Nghe nói là có liên quan tới việc cô học trò đấy treo cổ tự tử, giết Lâm Khiết là để trả thù. Lâm Khiết chết như thế nào? Hung thủ đứng cách nạn nhân bốn mét nổ súng,

    Đạn xuyên qua tim. Thế cô học trò đó thì sao? Treo cổ tự tử. Nếu là trả thù thì hành động của hung thủ sẽ càng có nghi thức hơn. Hắn sẽ để Lâm Khiết chết giống với cô học trò ấy. Đúng vậy. Nhưng tại sao lại giết người trong phòng học nhạc

    Mà không phải là chỗ khác? Tại sao vậy? Ngoài phòng học nhạc ra, cậu bảo Lạc Thiếu Xuyên điều tra thử giáo viên vừa đến vào học kỳ này. Hung thủ có thể là một trong số đó. Lâm Khiết chết rồi ư? Chuyện gì thế này? Đột ngột quá đi mất.

    Đáng thương quá. Vậy cô Chu, sau này có phải là cô có thể dạy tôi được rồi không? Thám tử Chu, cô tìm được con chó ở đâu vậy? Trong lòng cô không rõ à? Lần này tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng đừng để có lần sau.

    Cảm ơn thám tử Chu. Cảm ơn thám tử Chu. Đại thám tử Chu! Sao anh lại ở đây? Đợi cô đấy. Anh có biết là trong bóng tối mà anh nhìn không thấy, còn có biết bao người vì sinh tồn mà làm những việc ngoài vòng pháp luật không? Họ đã sai,

    Nhưng họ cũng chỉ là muốn sống sót mà thôi. Anh nhìn cái gì? Tôi đang nhìn một giáo viên âm nhạc cao quý, mà lại có thể hiểu được sự vất vả và khốn khổ của tầng lớp nhân dân chúng tôi. Nếu không thì sao? Xem chó là người, quen quá hoá thường.

    Hay là giống anh và tên đại thiếu gia đó nói toàn những lời hay ý đẹp, nhưng lại làm chẳng ra một chuyện đẹp đẽ nào. Anh cười cái gì? Chế giễu tôi à? Không phải chế giễu, mà là khâm phục cô. Tôi vốn là một luật sư.

    Tôi đã từng chứng kiến quá nhiều bất công và đen tối, cũng từng muốn lật đổ đen tối. Nhưng đến cuối cùng cũng chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi. Nên tôi đã hạ thấp yêu cầu, lựa chọn làm một thám tử theo đuổi sự thật.

    Nhưng đây là vấn đề của thời đại, tôi tin rằng rồi sẽ có một ngày bóng tối sẽ đi qua. Những người neo đơn, tàn tật đều sẽ có nơi nương tựa. Anh đã biết từ trước con gái cưng của Thẩm Hoa Đường là một con chó à? Bắt đầu từ lúc nào?

    Ngay từ đầu. Nói chính xác hơn là lúc tối sư mẫu bước vào cửa. Sao anh không nói với tôi? Anh có biết là tôi lo cho nó đến nỗi mất ngủ cả đêm không? Bởi vì trước khi tất cả sự thật chưa được kiểm chứng, bất cứ chi tiết nào

    Dù chỉ có xác suất một phần vạn, đều không thể bỏ sót. Trừ phi tôi tận mắt nhìn thấy đó là một con chó, bằng không nó cũng sẽ có một chút xác suất là người. Anh cũng cẩn thận thật đấy. Anh làm sao phát hiện được vậy? Tôi đã từng nói,

    Thứ tôi dựa vào là logic, dựa vào tính duy nhất. Đầu tiên, nếu người bị bắt cóc là cháu gái của một ngân hàng, thì 500 đồng đúng là một trò đùa. Thứ hai, nếu người bọn họ bắt cóc là người thật thì, ra tay trước mặt bao nhiêu người như vậy

    Thì cũng ẩu quá. Vụ án này kín kẽ như vậy, bọn họ sẽ không mạo hiểm vậy đâu. Thứ ba, nếu Thẩm Hoa Đường có một cô con gái riêng thật, thì không thể chưa từng nghe đến bao giờ. Được đấy, khá là ghê gớm. Cho nên anh đến tìm tôi

    Là để thể hiện kỹ năng logic của mình à? Tôi muốn cô giúp một việc. Vụ án ma nữ giết người của trường tôi à? Kỹ năng logic của cô cũng khá đấy. Tôi đồng ý. Tôi cũng muốn xem thử rốt cuộc chuyện là như thế nào. Lạc thiếu gia.

    Trưởng thanh tra Lạc. Đi theo tôi. Ngồi đi, ngồi đi. Sao thế? Lạc thiếu gia. À, Trưởng thanh tra Lạc. Ờ thì sau khi tôi đi, hai người nói gì thế? Ai cơ? Tư Đồ Nhan. Anh Tư Đồ vừa phá được một vụ án bắt cóc đấy thôi. Thiên kim chủ ngân hàng,

    Bắt cóc tống tiền, cuối cùng chỉ là một sự hiểu nhầm. Tất cả những yếu tố bán chạy đều đã đầy đủ rồi. Em đang viết đấy, hay là anh xem giúp em nhé. Ngồi xuống, ngồi xuống. Tôi không xem. À này, vụ án trường nữ sinh,

    Cậu có nói chuyện tôi sắp phá án nói với anh ta chưa? Em nói rồi. Nhưng anh Tư Đồ nói phương hướng của anh không đúng. Đây không phải là trả thù. Linh tinh! Anh ta còn chưa đến cả hiện trường mà đã nói tôi điều tra sai à?

    Hay là cậu nói sai rồi đấy? Anh có cho em hai lá gan em cũng không dám. Cậu đi nói với anh ta, vụ án này chắc chắn là một vụ trả thù. Lạc thiếu gia,hay là anh đừng bảo em chuyển lời nữa, chốc nữa em lại nói sai bây giờ.

    Anh tự đi tìm anh ấy đi. Tôi không đi. Thời gian một bữa cơm, cho tôi thời gian một bữa cơm, tôi chắc chắn sẽ phá được vụ án này. Đến lúc đó, anh ta phải đích thân đến xin lỗi tôi. Sau đó cậu cũng viết một bản tin đàng hoàng cho tôi.

    Chuyện nhỏ. Xin mời dùng. Trưởng thanh tra Lạc, chuyện gì mà không nói ở trường được thế? Dạo này cô bận quá, sợ hãi đủ thứ, nên mời cô ăn một bữa thư giãn chút. Tôi rất ít khi ăn đồ Tây, không hiểu những thứ này thật. Được. Thế tôi quyết định nhé.

    Phòng học nhạc ở đâu? Là ai nói thế nhỉ? Anh ta phá án không cần phải tới hiện trường để tìm manh mối gì cả, chỉ cần tìm thấy tính duy nhất là được. Anh ở nhà nghe Lạc đại thiếu gia miêu tả cho anh,

    Chẳng phải là sẽ tóm được hung thủ ngay hay sao? Cô hay lí sự như thế, chắc kiếp trước là chiếc đòn bẩy nhỉ? Mà còn là đòn bẩy nâng Trái đất của Ác-si-mét. Coi như cầu xin cô được chưa nào? Anh cứ đi theo tôi là được rồi.

    Sao? Ăn có quen miệng không? Tôi không hiểu những thứ này thật. Trưởng thanh tra Lạc, anh có gì muốn hỏi thì cứ hỏi thẳng đi. Hôm nay không bàn chuyện không việc. Thế thì, tôi hỏi cô một chuyện nhỏ nhé. Cô Lâm Khiết bị hại đó

    Là học kỳ này mới đến trường đúng không? Đúng vậy. Vậy ngoài cô ta ra còn ai nữa? Có tôi, Đào Chi Linh, và Triệu Tiền Tôn. Chắc là chỉ có ba chúng tôi thôi. Một người thì khùng khùng điên điên, một người thì lảm nhà lảm nhảm,

    Chẳng người nào bình thường cả. Triệu Tiền Tôn có hơi lảm nhảm thật. Nhưng mà Đào Chi Linh cũng đâu đến nỗi. Cô ấy nói với tôi là tận mắt nhìn thấy ma nữ giết người. Nhìn thấy à? Thế các anh có điều tra được manh mối nào có ích không? Sao thế?

    Học cũng khá nhanh đấy. Tôi làm thư ký được huấn luyện cả rồi, học gì cũng rất nhanh. Trước đây cô làm gì vậy? Trưởng thanh tra Lạc, hình như anh rất tò mò về tôi nhỉ? Đúng vậy. Cực kỳ tò mò. Trước đây tôi ở toà soạn của Phụng Thiên

    Làm hiệu đính, sắp chữ. Phụng Thiên? Cô cũng đến từ Phụng Thiên à? Chuyện tôi ở Phụng Thiên đã là chuyện của một năm trước rồi. Mẹ tôi bị phong thấp nặng. Mùa đông năm ngoái lạnh quá, nên tôi đã thôi việc về nhà chăm sóc cho bà ấy. Thế này đi,

    Tôi sẽ tìm giúp dì ấy một viện an dưỡng, môi trường rất tốt. Như vậy cô có thể nhẹ nhõm chút. Không cần đâu. Viện an dưỡng đắt đỏ quá, tôi không gánh nổi đâu. Cái này cô không cần phải lo. Trưởng thanh tra Lạc. Cám ơn anh. Nhưng mà,

    Xin lỗi, tôi không dùng tiền anh được. Cũng muộn rồi, tôi về trước đây. Được, tôi tiễn cô. Được. Quý khách đi cẩn thận ạ. Xin mời đi lối này. Những thứ này là… Các học sinh sẽ để nhạc cụ ở đây. Như vậy lúc vào học

    Sẽ không cần phải chuyển tới chuyển lui nữa. Không sợ mất à? Những cô gái có thể đến đây học không giàu thì cũng có địa vị, không ai thèm dòm ngó đến đồ của ai đâu. Nếu lúc đó hung thủ đang tìm một thứ gì đó… Ai thế?

    Cô làm gì ở đây vậy? Anh cảm thấy hung thủ đang tìm gì? Một loại nhạc cụ. Nhưng bây giờ chắc là không còn ở đây rồi. Một loại nhạc cụ? Tôi nhớ ra một chuyện. Trăn Trăn. Cô Lâm không có ở đây đúng không ạ? Sao thế?

    Cây đàn violin này của em không biết tại sao sau khi kỳ nghỉ kết thúc, tiếng của nó rất đục. Lúc tập luyện cô Lâm đã nói em mấy lần rồi. Cô Chu, cô chỉnh giúp em với. Em thực sự không chỉnh được nữa rồi. Để cô xem giúp em.

    Tiếng của cây đàn này đúng là đục thật. Thế này đi, em cứ để ở chỗ cô, cô xem giúp cho. Chắc là cũ quá rồi. Cô em nói hai ngày này sẽ mua cho em một cây đàn mới. Nhưng mà cô Chu này, cô cũng biết tính cô Lâm rồi đấy,

    Mấy hôm nay em mà không có đàn là cô ấy nuốt chửng em mất. Em đừng lo, chỗ cô còn có một cái chưa dùng tới. Chốc nữa cô mang tới cho em. Cảm ơn cô Chu. Không có gì, chuyện nhỏ ấy mà. Cây đàn đó khó chỉnh thật,

    Tôi thấy sau đó Trăn Trăn không tới tìm mình, nên nghĩ con bé không vội. Ai ngờ đâu nó gặp phải một chuyện kỳ lạ. Trăn Trăn. Sao thế em? Là cô Chu à? Làm em sợ hết cả hồn. Em tưởng ma nữ đi theo em về đây.

    Bọn em cứ thích tự mình doạ mình. Không phải đâu cô Chu, có ma thật mà, em đã gặp rồi. Hai hôm trước cô cho em mượn đàn rồi còn gì. Sau đó, sau khi em cầm đàn ra khỏi lớp thì có người gọi em lại, nói là cô em

    Đưa đàn mới đến trường cho em, phải lấy đàn cũ đem đi bảo dưỡng. Lúc đó em mừng quá, quên mất là đàn không phải của em. Sau đó cuối tuần em về nhà, cô em lại đưa một cây đàn mới cho em. Em ngớ người luôn. Không…

    Không phải là đã đưa em rồi sao? Cô em cũng chẳng hiểu chuyện gì, bà ấy chưa hề bảo giáo viên đến tìm em. Cô Chu yên tâm, cây đàn bị mất của cô em sẽ đền một cây tốt hơn cho cô. Đàn thì không sao. Có khi nào có người

    Giao lộn đàn hay không? Không phải đâu. Lúc đó cô ấy gọi đúng tên em, nói là đưa cho em mà. Vậy em còn nhớ đó là cô nào không? Cô Chu, cô cũng biết rồi đấy, em không phân biệt được ai với ai đâu. Cảm giác rất quen,

    Nhưng em lại không nhớ được là ai. Em ráng nhớ lại lần nữa xem, người này đã từng dạy em bao giờ chưa?