Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 08 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Có năng lực là một chuyện, nhưng khiến người khác tin vào năng lực của anh thì là một chuyện khác. Theo cục diện trước mắt, người của Phòng Cảnh sát chấp nhận anh, chủ yếu vẫn là nể mặt Lạc thiếu gia.

    Anh nhúng tay vào, điều tra lấy chứng cứ, có thể họ nhẫn nhịn được. Nhưng anh muốn phát biểu ý kiến, bình phẩm về bọn họ, họ chẳng nhảy dựng lên, phỉ nhổ anh, rồi chửi mắng đuổi anh ra khỏi Cục ấy chứ. Em thấy chuyện này vẫn phải đợi.

    Đợi họ không tìm được chân tướng, bị hung thủ đùa cho quay cuồng lên, anh sẽ xuất hiện như một siêu anh hùng vậy. Đến lúc đó, anh có hô phong hoán vũ, họ cũng chỉ có thể nghe anh sai khiến. Phải không nào?

    Cậu nhà báo này nhìn nhận vấn đề rất có cấp độ. Càng ngày tôi càng thích cậu rồi đấy. Đâu có. Vừa rồi anh nói năm phút, chỉ có ba giây là nói vấn đề chính. Trong phòng học nhạc không chỉ có một người chết.

    Đây là tôi đang kể về hoàn cảnh xảy ra vụ án, rất quan trọng đấy. Tĩnh Huyên. Em mà sợ, thì bịt tai lại nhé. Đây toàn là lời đồn bậy bạ ở trường tôi. Anh là một cảnh sát… Tôi nói cho cô biết.

    Mọi chuyện trên đời này không có lửa làm sao có khói? Cô học sinh năm đó thắt nơ đỏ, mặc váy đỏ, đi giày cao gót đỏ. Chỗ cô ấy treo cổ ở ngay phía trên hiện trường chỗ Lâm Khiết chết. Vậy tiếp theo đây, tôi sẽ kể

    Một chuyện lạ khác ở phòng học nhạc của các cô rồi. Bắt đầu. Dừng lại, dừng lại, dừng lại. Thưa cô. Lại sao nữa? Thưa cô. Em thấy không được khỏe, có thể xin về nghỉ trước được không ạ? Giả vờ cái gì hả?

    Không có số tiểu thư, thì đừng giả bệnh tiểu thư. Kéo đàn dở như cô còn dám nghỉ à? Ngồi xuống. Đừng tưởng tôi không biết những ý nghĩ xấu xa của các cô. Tất cả nghe kĩ cho tôi. Ai cũng đừng hòng xin nghỉ. Hôm nay không luyện tử tế,

    Thì đều đừng nghỉ ngơi. Tối hôm đó, cô Lâm Khiết không tin ma quỷ này còn giữ học sinh ở lại phạt đứng. Ai trông cũng xinh đẹp, mà đầu óc ngu như heo ấy. Tôi nói bao nhiêu lần rồi hả? Luyện đàn không chỉ dùng tay… Sau đó,

    Lâm Khiết đưa người về kí túc xá, còn cãi nhau với quản lý kí túc xá. Thế này là sao? Bạn ấy ngất rồi ạ. Ngất rồi? Cô chẳng giống người dạy nhạc gì cả. Bà chỉ là quản lý kí túc xá, cứ làm tốt việc của mình là được.

    Tôi dạy thế nào không liên quan đến bà. Tôi là quản lý kí túc xá. Ngày nào cô cũng hành hạ đám trẻ này đến nửa đêm canh năm mới cho về. Giờ lại còn thế này nữa, tôi không quản thì ai quản hả? Được rồi. Cãi gì mà cãi?

    Đã mấy giờ rồi? Mấy giờ rồi? Cô hỏi cô ta xem. Ngày nào cũng hành đám trẻ này đến nửa đêm canh năm mới về. Cô xem, giờ ngất cả ra rồi. Thế này là thế nào hả? Bà tưởng học nhạc là động bừa mấy ngón tay à?

    Ngủ một giấc là khỏe thôi. Cứ làm ầm cả lên. Hai em đỡ bạn về kí túc xá. Có vấn đề gì thì đến tìm cô. Vâng, thưa Hiệu trưởng. Cẩn thận nhé. Hiệu trưởng. Cô không quản cái cô Lâm Khiết này đi. Những thiếu nữ xinh xắn này

    Toàn là cành vàng lá ngọc, chịu làm sao được sự dày vò thế này? Được rồi. Cô ta do La Cẩn Ngôn tuyển về, tôi không quản nổi. Mau lên, cô khóa cửa lại đi. Mặc dù người chết cần được tôn trọng, nhưng không thể không nói rằng,

    Đồng nghiệp của cô quả là người ưa gây chuyện. Các mối quan hệ của cô ta rất tệ, phải không? Vụ án trường nữ sinh, có khi em thực sự biết gì đó đấy. Vụ phòng học nhạc trường nữ sinh có ma

    Có thể coi là tin đồn xưa cũ ở Cáp Nhĩ Tân rồi. Nghe nói bảy, tám năm trước, có một nữ sinh treo cổ tự vẫn ở phòng học nhạc. Kể từ đó, trong trường liền có tin đồn có ma. Phòng học này vốn dĩ đã rất cũ,

    Đã thế ánh sáng còn kém. Nghe nói đêm đến, hay nghe thấy tiếng phụ nữ khóc. Sao cô ấy lại tự sát? Không biết. Nhà trường ém tin này xuống rồi, nói là các phụ huynh cũng không truy cứu nữa. Thế là cậu nói nhăng nói cuội rồi. Vào được trường này,

    Nhà họ ít nhiều cũng có chút liên quan đến hai chữ “phú quý”. Con treo cổ tự vẫn rồi, phụ huynh sao có thể nói bỏ qua là bỏ qua chứ. Em nghe nói ô dù trường này rất mạnh. Thế tôi lại phải xem xem, chống lưng cứng đến mức nào

    Mà dám giết người giữa ban ngày ban mặt. Nói trọng điểm đi. Tiếp tục đi. Lại sao thế? Mau lên. Đến phòng học đàn với tôi một chuyến. Mau, mau, mau. Cô nghe thấy trong phòng học có tiếng gì à? Đúng thế. Vừa rồi còn có cả ánh đèn nữa.

    Ai trong đó chứ? Hiệu trưởng, cẩn thận chút. Không sao. Cẩn thận. Từ từ thôi. Cửa vẫn mở. Lâm Khiết. Là cô Lâm phải không? Cô Lâm. Cô Lâm. Cô Lâm. Sau đó, chúng tôi triệu tập giáo viên và học sinh của trường, tiến hành tra hỏi. Họ nói,

    Tối qua cô cũng không ở trường. Vậy thì tạm thời coi như cô không có thời gian gây án. Cậu nghi tôi giết người à? Tôi là một Hiệu phó, giết giáo viên của mình trong chính trường mình. Tôi toan tính gì hả? Tôi chỉ bảo cô khai báo,

    Lúc xảy ra vụ án cô đang làm gì? Cậu không cần lãng phí thời gian với tôi. Không nói phải không? Được. Thế cô giải thích xem, chuyện trong trường có ma là thế nào? Có ma? Hồi chúng ta đi học chẳng phải đều thế sao? Cứ thích bịa ra mấy câu chuyện

    Cho mọi người nghe. Vì sao chứ? Cho đỡ buồn. Cảnh sát các cậu không lẽ đến cái này cũng tin chứ? Thế tôi thấy thực sự không trông đợi gì vào cậu rồi. Tôi… không phải học sinh của cô. Cái gì nên tin, cái gì không nên tin, không cần cô dạy tôi.

    Tôi tên Lý Bội, dạy môn ngữ văn, đã đến trường này dạy được bảy năm rồi. Lúc 2 giờ đêm qua cô đang làm gì? Soạn bài. Hai giờ vẫn còn soạn bài? Tôi nghỉ phép một năm, bỗng nhiên trở lại dạy học sinh, có chút không theo kịp.

    Tôi nhớ là lúc đó, Lâm Khiết vẫn đang cãi nhau với quản lý kí túc xá. Họ thường xuyên cãi nhau, nên tôi cũng không để ý lắm. Thế cô có nghe về chuyện trường học có ma không? Có từng nghe. Toàn là mấy chuyện vu vơ không căn cứ,

    Có điều học kì này đồn thổi nhiều nhất. Có thể… là do Lâm Khiết chăng. Lâm Khiết chẳng phải là giáo viên học kì này vừa đến sao? Đúng thế. Nhưng các học sinh có vẻ đều không thích giờ học cô ấy dạy lắm, nên lại lôi chuyện ngày xưa ra

    Xào xáo lại, làm xôn xao hết cả lên. Tên. Triệu Tiền Tôn. Tối xảy ra vụ án, tôi không ở trường. Tôi không quan tâm ông có ở trường không. Hai giờ đêm qua đang làm gì? Khai báo xem. Tôi không ở trường còn phải khai báo nữa ạ? Ờ, trường chúng tôi

    Ra vào đều có ghi chép. Tôi thấy cũng không cần thiết đâu. Hội… Hội… Hội… Hội Phương Lí. Tôi nhìn thấy rồi. Là nữ quỷ giết đấy. Cô ta ở ngay trong phòng dạy nhạc. Cô ta đang tìm người đền mạng. Ai mà qua 12 giờ vẫn còn trong phòng dạy nhạc,

    Cô ta sẽ… Cô ta sẽ âm thầm… đứng sau lưng anh. Tiểu Lục. Đưa đi. Thưa cô, xin hợp tác một chút. Sau lưng. Tìm đâu ra kiểu giáo viên kì cục thế này không biết. Lúc xảy ra vụ án, tôi đã ngủ rồi, không có chứng cứ ngoại phạm. Hạ Như An,

    Thư kí Hiệu phó. Anh vẫn nhớ tôi? Đương nhiên. Học sinh thì không có điểm gì nghi vấn. Ở trong kí túc xá tập thể, có thể làm chứng cho nhau. Các giáo viên thì… Hiệu trưởng Phạm Lệ Hoa, còn có dì Lan quản lý kí túc xá.

    Hai người họ đều có chứng cứ ngoại phạm. Còn lại thì… Những giáo viên còn lại đều có thời gian gây án. Trước mắt mới điều tra đến đó. Nói xong rồi? Anh sắp dùng hết thời gian của hai người rồi. Còn năm phút nữa. Tôi đã nói rồi.

    Con gái của Thẩm Hoa Đường lúc sáng bị bắt cóc, và đã nhận được thư của kẻ bắt cóc. Ngày mai không nhận được tiền thì sẽ giết con tin. Mỗi thế? Được. Tìm người trước. Không bắt ma nữa à? Cô ấy nói có lý. Hơn nữa mạng người quan trọng,

    Tôi không thể thấy chết không cứu. Hơn nữa, cái gì mà… nữ quỷ, âm tào địa phủ, không đến lượt tôi quản, tôi cũng không quản nổi. Nữ quỷ chỉ là phô trương thanh thế. Tôi thấy thực ra là thuật che mắt. Em cũng không tin có ma. Em đừng nói nữa.

    Chu tiểu thư nói đúng. Chỉ cần phá giải được mẹo vặt trong đó, thì vụ án đó thực ra rất đơn giản. Anh mà không điều tra ra được nguyên do, thì chỉ có thể nói rằng anh không hợp làm cảnh sát. Cùng nhau phản đối tôi phải không? Tư Đồ Nhan.

    Tôi phát hiện ra, anh rõ là kẻ trọng sắc khinh bạn, cái đồ thấy gái là không còn biết đến ai. Đều không đi phải không? Được. Tôi tự đi. Tôi đào ba tấc đất cũng phải tìm ra nữ quỷ đó cho các người xem. Anh đi đâu thế hả?

    Cục Cảnh sát sắp tan ca rồi. Đi tìm người bắt ma. Tĩnh Huyên. Em định ở lại ăn cơm với họ rồi mới về hả? Xin mời hai vị. Cảm ơn. Khoảng 10 giờ sáng hôm qua, Thẩm Hoa Đường đến bách hóa hàng ngoại Matsuura ở khu Đạo Lí.

    Người giúp việc của cô ấy dẫn con gái cô ấy đi dạo trong công viên. Giữa chừng có người hỏi đường người giúp việc. Vừa ngoảnh đi ngoảnh lại, đã không thấy đứa trẻ đâu rồi. Người giúp việc này sợ hãi tìm khắp nơi trong công viên.

    Lúc đó, xung quanh có rất nhiều người đã nhìn thấy, nhưng lại không có ai nhìn thấy kẻ bắt cóc đó trông ra sao. Nhưng mà, rất nhanh chóng, họ đã nhận được thư tống tiền. Đứa trẻ mấy tuổi? Năm tuổi. Tiền chuộc thì sao? Năm trăm.

    Hơn nữa yêu cầu Thẩm Hoa Đường dùng cách gửi thư không đảm bảo, gửi 50 tờ 10 đồng tiền giấy đến khách sạn Tùng Giang. Người nhận là ngài Sato. Kẻ bắt cóc tính toán phức tạp như vậy để bắt cóc cháu ngoại của một chủ ngân hàng,

    Mà chỉ tống tiền 500 đồng? Thực ra đây cũng không phải một món tiền nhỏ. Đủ để một gia đình bình thường chi tiêu một năm rồi. Hơn nữa tôi thấy, có lẽ đối phương không muốn làm to chuyện, chỉ muốn ông chủ Vu bỏ chút tiền để cho yên chuyện.

    Dù gì, Thẩm Hoa Đường cũng chưa kết hôn. Con gái của cô ấy… có khả năng là con riêng. Cô ấy có nói cha đứa trẻ là ai không? Không biết. Tôi nghĩ, chắc cô ấy không muốn tiết lộ. Thế nên tôi cũng không hỏi thêm nữa.

    Ông chủ Ngân hàng Trung Tế họ Vu. Sao con gái ông ta lại họ Thẩm? Anh không phải người Cáp Nhĩ Tân phải không? Tôi vừa đến đây tháng này. Bảy năm trước, Vu Đại Nhậm lấy mẹ của Thẩm Hoa Đường. Sau đó, mẹ của Thẩm Hoa Đường mất,

    Vu Đại Nhậm thừa kế ngân hàng. Về quan hệ luật pháp, họ là cha con. Nhưng trên thực tế, họ hoàn toàn không có quan hệ huyết thống. Nhưng Vu Đại Nhậm đối xử với Thẩm Hoa Đường rất tốt, coi cô ấy như con gái mình vậy. Hơn nữa Vu Đại Nhậm

    Cũng không có ý định tái hôn. Thế ông chủ Vu có biết việc này không? Hiện tại Vu Đại Nhậm không ở Cáp Nhĩ Tân. Cũng chính vì không lấy được tiền, nên Thẩm Hoa Đường mới lo lắng như vậy. Nhưng mà, đợi Vu Đại Nhậm về một cái,

    Ai có thể giúp cô ấy tìm được con, cô ấy bằng lòng dùng 500 đồng này làm tiền thù lao. Thế bức thư tống tiền đó thì sao? Có phát hiện gì không? Bức thư được ghép dán từ các tiêu đề trên báo.

    Ngoài dấu vân tay của Thẩm Hoa Đường và người giúp việc, thì không phát hiện bất cứ manh mối nào khác. Hơn nữa, thư được nhét vào hòm thư của nhà Thẩm Hoa Đường, không gửi qua bưu điện. Thế người giúp việc trong nhà thì sao? Đã điều tra chưa? Điều tra rồi.

    Không có điểm gì đáng nghi cả. Có thể âm thầm bắt cóc cháu ngoại của một chủ ngân hàng, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là móc nối trong ngoài. Nhưng trên thực tế, Thẩm Hoa Đường đi bách hóa hàng ngoại Matsuura chỉ là ý định ngẫu hứng.

    Vốn dĩ cô ấy muốn tới bách hóa hàng ngoại Churin. Bách hóa hàng ngoại Churin ở đường Tân Thị. Bách hóa hàng ngoại Matsuura ở khu Đạo Lí. Thực ra hai chỗ cách nhau khá xa, muốn giăng bẫy sẵn, không khả thi lắm. Cô suy nghĩ cũng khá kĩ càng đấy.

    Em đứng về phía ai thế hả? Em nói giúp cho ai thế? Cô gái đó lai lịch thế nào em có biết không? Thế nhỡ bọn bắt cóc giết con tin thật thì phải làm sao? Sớm không đến, muộn không đến, trường nữ sinh có ma thì cô ta chạy đến.

    Sao anh thấy trong lòng cô ta mới có ma thì có. Kiếm một lí do giữ chân Tư Đồ Nhan lại. Trường nữ sinh đó có ma có phải chuyện năm một năm hai đâu. Cháu càm ràm Tĩnh Huyên cái gì? Thì ra nữ quỷ là do con bé rước đến à?

    Chuyện này thím cũng biết à? Có gì mới mẻ đâu. Cáp Nhĩ Tân này còn có chuyện gì thím không biết hả? Thím còn nghe nói, cô nữ sinh đó là do Hiệu trưởng với Hiệu phó của họ ép đến chết đấy. Cháu biết ngay mà. Cháu biết gì chứ?

    Cháu đi đâu thế hả? Đi hành xác. Tôi thấy cô ở đây, đặc biệt mang cho cô nếm thử, món ăn mới tôi chuẩn bị cho ra mắt. Đây là gì thế? Sữa đậu. Thế nào? Đủ đặc biệt phải không? Sao… toàn mùi gì lạ thế? Cái này

    Chính là dùng đậu xanh làm nguyên liệu, lọc tinh bột ra, rồi dùng nguyên liệu còn lại lên men thành. Ở Bắc Kinh, nếu không có một bát sữa đậu thế này, kèm với một chút rau muối cắt nhỏ nữa, thì một ngày không thể coi là có một khởi đầu tốt được.

    Người trong nghề. Cũng bưng một bát cho Tư Đồ tiên sinh đi. Cắt thêm ít rau muối nhé. – Vâng ạ! – Thìa ăn sữa đậu để ở chiếc bát thứ hai bên tay trái ấy. Dùng xong rồi thì để lại cho tôi. Vâng ạ. Có khăn tay không? Đừng hiểu lầm nhé.

    Thói quen cá nhân. Hai người đúng là giống nhau. Khăn lau trong nhà bếp toàn là màu trắng. Một cái lau nồi, một cái lau bát, một cái lau bàn bếp. Cái nào để ở đâu đều rất rõ ràng. Có một lần tôi làm sai. Tôi nghĩ, tất cả đều là màu trắng,

    Không nhìn ra đâu. Kết quả ông chủ như một bình ga, “bùm” một cái, phát nổ, bám lấy tôi mắng nguyên cả buổi chiều. Khăn lau bát là khăn lau bát. Khăn lau bàn bếp là khăn lau bàn bếp. Toàn là đồ để cho vào miệng, cô làm chúng lẫn lộn cả lên,

    Còn cho khách ăn kiểu gì hả? Đạo lý này hai chúng ta đều hiểu, phải không? Rõ là người kì cục nhỉ? Kĩ tính một chút là tốt. Nhưng mà sữa đậu này của anh mùi vị có vẻ không ổn. Đúng không? Tôi cũng cứ cảm thấy có chút không ổn.

    Chỉ có điều không nghĩ ra là không ổn chỗ nào. Có lẽ là vấn đề của hạt đậu. Trước đây làm sữa đậu đều dùng đậu xanh vỏ lông. Loại đậu xanh này mặc dù trông thì xấu, nhưng hàm lượng tinh bột cao, dễ nấu nhuyễn. Cái này…

    E là dùng đậu xanh vỏ trơn, chỉ hợp để làm giá đỗ. Vấn đề chính là ở đây. Ông Hạ này, muối dưa thì còn tin tưởng được. Đậu xanh… thì không được rồi. Ông Hạ? Ông Hạ ấy. Ông già ở nhà số 48, đường số 6 phía Nam ấy. Số 48?

    Hàng xóm nhà tôi à? Thế thì anh số nhọ rồi. Đến mùa xuân, ông Hạ này còn giỏi giày vò hơn. Cũng không còn sớm nữa rồi. Gói cho tôi hai món, tôi mang đi. Vâng ạ. Mở cửa. Vào đi. Cứ tiếp tục điều tra thế này, sự việc năm đó

    Chắc chắn sẽ lộ mất. Cô sợ cái gì? Năm ấy, khi xảy ra việc đó, Lâm Khiết còn chưa đến mà. Hơn nữa, nếu đám cảnh sát đó có thể mang chuyện này đổ lên đầu nữ sinh tự sát năm đó, thì chính là sự vô dụng của họ.

    Chúng ta không thể mang năng lực của cảnh sát ra để đánh cược với danh tiếng của trường ta được. Nhất định không được để cảnh sát điều tra theo hướng nữ sinh đó. Phạm Lệ Hoa. Cô nữ sinh đó là tự sát mà. Cô sợ như thế này, chẳng lẽ…

    Là cô ép cô ta đến chết? Nói năng linh tinh gì thế hả? Nhìn bộ dạng cô kìa. Sao mà nhát gan thế hả? Cô sợ hãi rụt rè thế. Cô thấy cô có giống Hiệu trưởng không? Sau này đợi tôi mở giờ thể dục, cô lên lớp dạy đi. Được rồi.

    Bây giờ không phải lúc lo lắng về đám cảnh sát vô dụng này, mà phải nghĩ kĩ xem, làm cách nào đối phó với đám phụ huynh đây. Lạc thiếu gia đâu? Cô còn bảo làm bữa cơm cho mấy đứa cùng ăn đấy. Cô. Thời gian này

    Cô bận này bận kia rồi, phải nghỉ ngơi nhiều đi ạ, không có không trụ được đâu. Con đã ở lại rồi, cô có gì mà không trụ được hả? Được rồi. Mọi người không cần lo cho cô đâu. Tìm được người chưa? Vẫn chưa ạ.

    Chúng ta tới hiện trường xem sao đi. Nếu buộc phải xem chút gì đó, tôi muốn gặp đương sự trước đã. Mong anh có thể hiểu cho. Thẩm Hoa Đường dù sao cũng là con gái chưa chồng. Cô ấy không muốn gặp ai. Cô ấy nhờ tôi,

    Bảo tôi giúp cô ấy xử lý. Thế nên, nếu anh còn vấn đề gì cần biết, anh có thể hỏi tôi trước. Không xong rồi. Không xong rồi. Ai cho cô vào đây hả? Ra ngoài đi. Xảy ra chuyện rồi. Chính là… cậu cảnh sát họ Lạc đó, dẫn theo một đám người,

    Làm phép ở trong trường chúng ta ấy, nói là muốn rửa oan cho nữ quỷ đó. Nhảy tử tế vào. nhảy cho hết đám tà ma đó đi cho tôi. Không được nhảy nữa. Làm gì ở đây thế hả? Phá án mà. Cầm cái trống lắc này,

    Mà cậu gọi là phá án hả? Sở Cảnh sát các cậu đúng là nuôi một đám vô dụng. Phá án được thì phá cho nhanh. Không phá án được thì đừng giả thần giả quỷ ở chỗ tôi. Cút hết cho tôi. Tôi bỏ tiền ra mời.

    Cô bảo không nhảy nữa là không nhảy à? Nhảy tiếp đi. Ai còn dám nhảy? Không được nhảy nữa. Cái gì thế này hả? Toàn thứ gì thế này? Dừng lại. Không ai được nhảy nữa. Không được nhảy nữa. Thế giờ chúng ta tới đó luôn.

    Những thứ cần kiểm tra cô đã kiểm tra hết rồi còn gì. Tôi có phải thám tử chuyên nghiệp đâu. Nếu hung thủ để lại manh mối gì mà tôi không nhìn thấy thì sao? Ví dụ như? Ví dụ… Dấu giày của hung thủ này, lúc đứa bé bị bế đi,

    Giằng co để lại dấu vết này. Tóm lại, Nơi từng đến tất sẽ để lại dấu tích. Anh là thám tử chuyên nghiệp. Những thứ này không cần tôi dạy anh phải không? Quả thực đây là ngày đầu tôi làm thám tử. Rốt cục anh có trách nhiệm không hả? Mặc Uyển.

    Cậu ấy đang đùa cháu đấy. Trước giờ tôi tìm chân tướng chưa từng dựa vào những manh mối đó. Nhưng những thứ này đều là cơ bản trong phá án. Anh không dựa vào chúng thì dựa vào gì? Dựa vào bói toán à? Dựa vào tính đơn trị. Tính đơn trị?

    Giải phương trình hai ẩn bậc một à? Theo cách nhìn của tôi, phá án, tìm ra sự thật cũng giống như chơi ghép hình. Mỗi mảnh vụn thông tin trong tay một người liên quan đều là một góc của bức tranh ghép. Có hàng ngàn hàng vạn mảnh vụn như vậy.

    Nhưng cách để ghép thành công những mảnh vụn này, thì chỉ có một. Tôi thấy anh lười thì có. Còn bịa bừa ra bao nhiêu thứ lí thuyết xiên xẹo. Cô. Cô ăn xong đi nghỉ sớm đi. Chúng con lên thư phòng nói chuyện chút. Đi hết đi, đi hết đi. Cút.

    Cút khỏi trường đi. Đừng quay lại nhìn, mau cút đi, cút đi. Cút ra ngoài. Cút ra ngoài. Cút ra ngoài cho tôi. Cút đi, cút đi. Được rồi, được rồi, được rồi. Trưởng thanh tra Lạc. Đây là trường học, không được làm những việc này. Lúc hỏi chuyện các cô,

    Ai ai cũng ấp a ấp úng. Không phải là có nữ quỷ sao? Xung hỉ cho các cô đấy. Cho dù có nữ quỷ cũng sẽ không sát hại Lâm Khiết đâu. Lâm Khiết là giáo viên mới đến. Cô ta là giáo viên mới đến à. Thế cô ta nên hại ai đây?

    Là Hiệu trưởng? Hay là Hiệu phó? Sao cậu cứ dai như đỉa thế hả? Sao cậu cứ dai như đỉa thế hả? Hiệu phó La. Tôi đến rồi. Tôi đến rồi. Tôi đến rồi. Trưởng thanh tra Lạc. Cậu nói như thế thực sự không đúng. Buông tôi ra. Hiệu phó La.

    Tôi đến rồi. Tôi đến rồi. Chào hai cô giáo. Lạc thiếu gia, cậu ấy chỉ là nóng lòng phá án, thế nên cậu ấy… Dù rằng cách thức đơn giản thô bạo một chút, nhưng lòng… lòng cậu ấy tốt. Lòng thì tốt. Cô biết phải không? Thế nên các cô thông cảm nhé.

    Xin thứ lỗi cho. Chúng tôi sẽ giải tán ngay. Giải tán, giải tán, giải tán. Sẽ bảo họ giải tán ngay. Đi, đi, đi. Tôi đã trả tiền rồi. Dựa vào đâu mà giải tán? Anh Bao, anh xem xem. Dưới trướng anh nuôi kiểu người gì thế này hả? Không phải.

    Dẫn anh ta mau cút đi. Cô Hiệu phó, cô Hiệu phó. Bớt giận, bớt giận. Cậu đừng có gây thêm chuyện cho tôi nữa. Đi mau, đi mau, đi mau. Đi theo tôi. Giải tán, giải tán, giải tán. Đưa đi hết, đưa đi hết. Cút, cút, cút. Hai cô Hiệu trưởng.

    Ờ, chúng tôi về bàn bạc lại chút. Đừng nổi nóng, đừng nổi nóng. Đừng để bụng nhé. Đi thôi, đi thôi. Đi mau, đi, đi. Đâu ra thế không biết. Một lũ vô dụng. Cũng không thể đắc tội với họ quá. Như thế không tốt cho trường ta.

    Cô đúng là quá nhu nhược. Hiệu trưởng Phạm. Hiệu trưởng Phạm. Nữ quỷ này mặc dù không giết Lâm Khiết, nhưng gọi ra dù sao cũng không có gì xấu, phải không? Ngộ nhỡ cô ta biết chút gì thì sao? Phải không nào? Hay là chúng ta cùng đi tìm xem.

    Nói không chừng, cô ta có điều gì muốn nói với chúng ta thì sao. Ông đừng làm loạn thêm nữa. Từ nay về sau, mọi người trong trường đều không được nhắc chuyện này nữa. Khóa phòng học nhạc lại cho tôi. Không có sự đồng ý của tôi, không cho ai vào.

    Cảnh sát cũng không được. Xem như tôi đã hiểu rồi. Anh với tên công tử bột kia cũng cùng một giuộc. Anh ta ở ngoài bắt ma, anh thì ở nhà xem bói, đúng là cá mè một lứa. Tôi nói cho anh biết. Nếu anh thấy tiền sáng mắt, đợi kiếm món hời,

    Thì anh đúng là đã chọn nhầm người rồi. Nếu anh không làm nổi vụ này, thì anh nói với tôi càng sớm càng tốt, để tôi còn đi tìm một người tin tưởng được. Tôi không cần cô trả thù lao. Ý là sao? Tôi giúp cô tìm người.

    Cô giúp tôi phá vụ án nữ quỷ. Tôi có biết phá án đâu. Không cần cô hiểu. Ông nội tôi ơi. Lần sau trước khi làm việc lớn thế này, có thể báo trước cho tôi một tiếng được không? Anh mà đến muộn chút nữa là tôi phá án rồi.

    Anh không nhận ra hai người đàn bà đó có điều mờ ám à? May mà tôi đến sớm. Tôi mà đến muộn chút nữa, ngày mai tôi không cần lên Cục trình diện đi làm nữa rồi. Cậu giỏi thật đấy. Tôi đang chơi mạt chược ở nhà Cục trưởng.

    Ván bài thanh nhất sắc, nhất điều long, tróc ngũ khôi, đã sắp thắng rồi. Cứ thế để một cuộc điện thoại của Sở trưởng lôi tôi sang đó mất. Cậu nói xem, các cậu không thể để tôi được bình an yên ổn ở đây đợi về hưu sao?

    Chỉ dựa vào một trường Sư phạm nữ sinh sao? Còn chỉ dựa vào? Cậu đúng là không quan tâm chuyện thiên hạ. Cậu biết có bao nhiêu vợ quan đều tốt nghiệp trường đó không hả? Lạc thiếu gia cậu thì không sao, không sợ đắc tội người khác, phải không?

    Bên dưới còn bao nhiêu anh em, nào người làm việc, nào người làm tạp vụ, đều trông vào đây kiếm ăn đấy. Được. Trường này, tôi không đắc tội. Tôi bắt La Cẩn Ngôn thì được chứ gì. Nhất là cô La Cẩn Ngôn đó, cậu càng không được động vào.

    Đấy là nhân vật mánh khóe thấu trời. Hôm nay mà cậu bắt cô ta, ngày mai bộ da này của tôi sẽ bị người ta lột xuống đấy, cậu tin không hả? Tôi điều tra vụ án, cô ta cứ một mực từ chối. Tôi hỏi một câu,

    Cô ta cứ dây cà ra dây muống. Hôm nay tôi đến, cô ta cản trở thi hành công vụ. Sao tôi thấy tám phần cô ta chính là hung thủ thế nhỉ. Dựa vào đâu mà tôi không được bắt cô ta? Được bắt. Cậu cho tôi chứng cứ. Cậu mà có chứng cứ.

    Tôi đào cả tổ tông 18 đời của cô ta từ dưới lòng đất lên bắt lại cho cậu. Có chứng cứ mà tôi phải chịu cục tức uất ức này à. Anh xem cô ta cào tôi đây này. Này, anh xem đi. Vết cào à. Vết cào không tính là chứng cứ.

    Có chứng cứ không? Có không? Nếu mà không có, cậu đừng có làm bừa, làm bậy. Nếu không, cậu cứ đi nói thẳng với Sở trưởng ấy. Hiệu phó một trường nữ sinh gào thét trên đầu chúng ta, không đánh được, cũng không mắng được. Chúng ta làm cảnh sát

    Cũng quá bằng đồ trưng bày à. Chẳng phải một con đường sống sẵn có đang bày ra ngay trước mặt cậu sao? Cậu chơi cũng chơi xong rồi. Cục tức muốn giải tỏa cũng giải tỏa rồi. Sao không gọi cậu bạn tên Tư Đồ Nhan gì đó đến mà hỏi cậu ta đi.

    Anh tưởng tôi chơi à? Tôi là cảnh sát đàng hoàng, hà cớ gì mà không phá được án? Được. Cậu không chơi. Cậu làm việc nghiêm túc. Được. Thế cậu tiếp tục làm việc nghiêm túc đi. Giờ tôi phải về chỗ Cục trưởng. Ba thiếu một,

    Đợi tôi suốt nãy giờ để làm việc nghiêm túc đấy. Vừa nãy thanh nhât sắc, nhất điều long, tróc ngũ khôi mà không ù được. Đừng suốt ngày gây chuyện cho tôi. Tôi không tin không có Tư Đồ Nhan, thì tôi không phá nổi án.

    Cô nói cô ấy từng đến bách hóa hàng ngoại Matsuura? Đúng vậy. Sau đó đứa trẻ mất tích ở công viên Nhai Tâm? Đúng thế. Tôi nhớ là kẻ bắt cóc nói mang tiền đến khách sạn Tùng Giang chuộc người. Nằm quanh khu vực đường nối này phải không? Khách sạn Tùng Giang

    Ở chính chỗ này. Cô từng đến đó? Tôi từng đến đó. Hơn nữa ông Sato nhận tiền đó, tôi cũng đã điều tra rồi. Chào cô. Xin hỏi cô có việc gì ạ? Chào cô. Tôi đến tìm một người. Cô tìm ai ạ? Tôi tìm ông Sato. Sato? Sato gì?

    Tôi cũng không rõ lắm. Ông chủ chúng tôi bảo tôi đến tìm một ông Sato để lấy tài liệu. Ở chỗ chúng tôi có ba người họ Sato cơ, không biết cô tìm người nào. Mời theo tôi. Ba người? Chắc là ông Sato sống lâu dài ở Trung Quốc, tiếng Trung khá tốt.

    Mấy ông Sato ở chỗ chúng tôi tiếng Trung đều không tốt lắm. Ông chủ chúng tôi viết cho ông ấy một bức thư, nhưng mãi không thấy trả lời. Vừa rồi tôi tìm một lúc bên kia, thư không nằm trên giá, chắc là ông ấy nhận rồi.

    Phiền cô giúp tôi tìm thử xem, trong các khách mới rời khỏi đây, hoặc vừa đặt phòng, có ai tên Sato không? Khách sạn chúng tôi nhận được thư đều sẽ xếp trên giá, để khách tự lấy. Nếu thời gian dài không ai nhận, thì chúng tôi sẽ trả về bưu điện.

    Cô bảo ông chủ cô đợi thêm xem sao. Vâng. Cảm ơn. [Xin chào.] Ba ông Sato này đều không giống kẻ bắt cóc. Còn nữa, chiếc giá xếp thư đó khá kín đáo. Đứng ở quầy lễ tân vừa hay không nhìn thấy. Thế nên tên bắt cóc này

    Cực kì hiểu hành tung của Thẩm Hoa Đường, cũng rất quen thuộc khách sạn này. Anh nghi ngờ… Người trong nhà cô ấy làm? Kế hoạch kín kẽ thế này chắc phải có chuẩn bị từ trước. Đã điều tra giúp việc nhà cô ấy chưa? Tôi cảm thấy không có khả năng lắm.

    Trước khi Thẩm Hoa Đường ra khỏi nhà, không ai biết cô ấy muốn đến bách hóa hàng ngoại Matsuura. Vốn dĩ cô ấy định đi bách hóa hàng ngoại Churin. Đi Matsuura chỉ là quyết định ngẫu hứng. Đến cửa khu bách hóa hàng ngoại, cảm thấy dẫn con gái theo không tiện,

    Mới bảo giúp việc đưa con ra công viên. Vẽ ổn đấy. Từng học hả? Không. Thế cô khá có năng khiếu đấy. Làm gì có năng khiếu gì. Chỉ là vẽ bừa thôi. Tư Đồ, Mặc Uyển, lại đây nào. Uống chút trà, ăn chút quả khô. Cảm ơn Thẩm phu nhân.

    Nhưng mà vụ án này chưa điều tra rõ, cháu không ăn nổi gì cả. Bổ sung chút thể lực, nói không chừng sẽ có manh mối đấy. Vẫn là cô hiểu con. Chỉ cần các con thích là được. Dạo này công viên ở Đạo Lý cũng không yên bình lắm. Sao thế ạ?

    Mấy hôm trước, cô tình cờ gặp Tôn phu nhân của nhà hàng Kinh Dương. Giúp việc của bà ấy dắt chó vào công viên đi dạo. Chó chạy mất. Thấy bảo bỏ ra 200 đồng mới tìm được người đưa chó về. Chó gì mà đắt thế ạ? Chó Bắc Kinh.

    Chính là chó sư tử trong cung đình ấy. Thấy bảo rất hiếm. Họ có hay dắt chó đi dạo trong công viên không? Tuần nào Tôn phu nhân cũng phải đến nhà thờ Sophia để cầu nguyện. Không tiện đưa chó vào, nên bà ấy bảo giúp việc dắt vào công viên đi dạo.

    Người giúp việc vừa hay gặp một người đang đẩy một đứa trẻ, nói là nhìn thêm một lát. Lúc quay lại, dây buộc chó đã bị người ta cắt mất rồi. Thế cuối cùng trả về thế nào ạ? Cái đó, cô đâu hỏi nhiều đến thế. Nhà thờ Sophia ở đâu?

    Nhà thờ Sophia? Ở đây. Mặc Uyển. Hôm nay ở lại đây đi. Cô nghe nói trường các cháu lại xảy ra chuyện rồi. Còn có ma nữa. Không sao đâu Thẩm phu nhân. Cháu to gan, không sợ ma. Ma thì không đáng sợ. Nhưng mà…

    Kẻ giả quỷ hại người thì đáng sợ đấy. Dù sao cô cũng đã thu dọn phòng khách cho cháu rồi. Vừa hay, nói chuyện với cô. Cháu cũng muốn ở lại nói chuyện với cô. Nhưng phòng cháu từng ở, thì Tư Đồ tiên sinh…

    Chắc phải ra tay sang sửa lại một lượt mất. Thôi được rồi. Trước đây coi như tôi sai. Cô cứ tạm ở lại đây nói chuyện với cô đi. Sáng mai, chúng ta đến nhà thờ. Đến làm gì? Cầu nguyện. Tôn phu nhân. Cậu là…

    Cháu là học trò của Thẩm Kiến Hiền tiên sinh. Cô nhà thầy cháu, Thẩm phu nhân là bạn của cô. Tôn phu nhân. Cháu nghe cô cháu nói, đợt trước nhà cô mất chó ạ? Chuyện này mà Thẩm phu nhân cũng kể với cậu à? Bối Bối bị bắt trộm.

    Tôi còn bị tên bắt cóc cuỗm mất một khoản. Chuyện là thế nào ạ? Bình thường cô đều mang nó theo sao? Chồng tôi bận, không có thời gian ở bên tôi. Con cái thì ở nơi khác. Tôi với Bối Bối như bóng với hình ấy. Chỉ khi tôi đi cầu nguyện,

    Bảo giúp việc dẫn nó ra ngoài đi dạo. Đến khi tôi cầu nguyện xong, thì lại đưa nó về. Vốn dĩ đều tốt đẹp cả. Thế mà tháng trước lại xảy ra chuyện. Bảo bối nhỏ của ta. nhớ quá đi mất. Có thể cho cháu biết

    Nó mất như thế nào được không ạ? Chuyện này đều trách Amy cả. Tôi bảo cô ấy dẫn Bối Bối ra ngoài đi dạo một chút. Thế mà… Cô ấy chỉ lo hóng chuyện. Dây buộc chó bị người ta cắt đứt, Bối Bối bị người ta bế đi mất.

    Tên bắt cóc đó ấy à, hung hăng lắm, còn gửi cả thư tống tiền đến, bắt tôi cho hắn 200 đồng, không thì sẽ luộc Bối Bối của tôi lên. Xin lỗi phu nhân, đều tại con không tốt. Phu nhân cứ trừ trong tiền công của con đi ạ.

    Tôi có trách cô đâu. Một người làm thuê thời vụ như cô thì có mấy đồng. Sau này để ý vào chút là được rồi. Sao cô lại tên là Amy? Người nước ngoài? Người Trung Quốc. Trước đây, cô ấy làm việc cho Lãnh sự Nga. Lãnh sự phu nhân

    Liền đặt cho cô ấy một cái tên dễ gọi. Nghe tây lắm. Thế sợi dây buộc chó bị đứt đó đâu ạ? Không vứt. Ở trên xe ấy. Tôi cứ để lại cho cô ấy nhìn thấy, để luôn nhắc nhở mình. Thế cháu xem được không? Đi đi.

    Mang sợi dây đó đến đây. Có vết dao cắt rất rõ ràng. Tôn phu nhân. Xin lỗi. Làm phiền cô cầu nguyện rồi. Không sao. Cho tôi gửi lời hỏi thăm Thẩm phu nhân nhé. Bảo bà ấy rảnh thì tụ tập với chúng tôi. Vâng ạ.

    Sau này cô có vấn đề pháp luật gì, cũng có thể đến tìm cháu bất cứ lúc nào. Được. Thế chúng tôi cũng phải về rồi. Con cún con này, cũng đến giờ ăn rồi. Tôn phu nhân. Trước đây Amy làm việc ở Lãnh sự quán Nga, sao lại đến nhà cô thế?

    Để chúng tôi vào. Để chúng tôi vào. Để chúng tôi vào. Mọi người yên lặng một chút. Yên lặng một chút được không ạ? Là thế này. Tôi… Tôi đã đi mời Hiệu trưởng rồi. Đợi Hiệu trưởng đến rồi… Mời Hiệu trưởng đến thì ích gì? Tôi muốn đưa con đi. Không được.

    Bây giờ chết cả người rồi. Con gái tôi ở trong đó, còn không biết có gặp nguy hiểm không đây này. Cô tránh ra, để chúng tôi vào. Tôi không thể cho mọi người vào được. Nghe tôi nói. Nghe tôi nói xong được không? Nghe tôi nói xong đã. Nếu

    Nếu trong số các vị có hung thủ thật sự, cứ thế này trà trộn vào trong, thế thì con các vị chẳng phải càng nguy hiểm hơn sao? [Nói cũng đúng.] [Cô ấy nói cũng đúng.] [Đúng.] [Nói cũng có lí.] [Không nghĩ đến.] Cô ấy là người làm thuê thời vụ.

    Lãnh sự về nước rồi, người khác liền giới thiệu cô ấy đến chỗ tôi. Đã là làm thuê thời vụ, sao không tìm một người nhanh nhẹn chút ạ? Nhỡ làm mất Bối Bối một lần nữa thì làm thế nào ạ? Cô không biết thôi.

    Nhà Lãnh sự có một con chó Bắc Kinh giống như Bối Bối. Amy ấy à, chăm sóc Bối Bối rất tốt. Hơn nữa, nhà cô ấy… đáng thương lắm. Ở nhà có một người chị chân không tốt, chỉ có thể làm mấy việc khâu vá, việc kiếm tiền dựa hết vào cô ấy.

    Tôi nghĩ, Dù sao cũng tìm lại được Bối Bối rồi. Tôi coi như tích đức. Thế bình thường cô ấy nghỉ thứ mấy ạ? Thứ Tư. Thứ Tư, tôi và đám bà Trương đánh mạt chược, nên tôi để cô ấy về nhà thăm chị. Tôn phu nhân.

    Cháu còn một câu hỏi cuối cùng. Cô trả tiền bằng cách nào ạ? Hay là ai đến lấy? Hoặc là bảo cô đưa đến nơi nào đó? Hai trăm đồng. Bảo cô gửi đến khách sạn Đại Tinh. Khách sạn Đại Tinh? Đúng thế. Khách sạn Đại Tinh. Nhưng mà,

    Họ cũng rất giữ lời. Thư vừa vửi đi, buổi tối đã có người bế về cho tôi rồi. Thế cô không đến khách sạn xem sao ạ? Đi rồi. Bì thư đó đặt ngay trên giá để thư. Khá dày. Chỉ có điều… Chỉ có điều

    Tiền bên trong đều bị tráo thành giấy lộn. Đúng thế. Sao cậu biết? Thế tiền biến thành giấy lộn à? Cháu đoán thôi. Kẻ bắt cóc lấy tiền ra, rồi nhét giấy lộn vào. Mục đích chính là không để ai phát hiện ra rằng phong bì đã biến mất.

    Cậu thông minh thật đấy. Không hổ là học trò của Thẩm tiên sinh. Phu nhân. Tôi phải đi thật đây. Con cún con đó chắc là đói rồi. Đi thôi. Đi ăn cơm. Nhưng mà giờ… Sẽ không có chuyện gì đâu. Tin tôi đi. Xin mời.

    Cô có để ý cô Amy đó không? Để ý thấy rồi. Chỉ cần nhắc đến việc mất chó, cô ấy liền tỏ ra rất mất tự nhiên. Liệu có phải sợ Tôn phu nhân phạt cô ấy không? Nhưng mà tìm trẻ con với mất chó thì có liên quan gì? Cô đưa cái…

    Không phải muốn cái này sao? Phải. Khách sạn Đại Tinh ở đâu? Nào. Khách sạn Đại Tinh ở ngay gần chợ Bắc.