Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 04 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Chín nhát dao. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, Vừa hay đúng bằng số người các vị. Nhưng sự kết tội của các vị là bất hợp pháp. Bản thân các vị cũng hiểu rõ. Thế nên các vị tạo chứng cứ ngoại phạm,
Thậm chí muốn lôi cả tôi vào. Nếu theo đúng dự tính của các vị, khoang số 1 trống rỗng, đoàn tàu cũng không dừng lại. Vậy thì tối qua, tàu chắc đã đến ga Phụng Thiên rồi. Hoặc muộn hơn chút, đến Phụng Thiên trước sáng nay,
Thì trong các vị, đã có người xuống tàu rồi. Những người còn lại, thì để lại lời chứng về tên hung thủ mặc đồng phục kia. Không một kẽ hở. Sẽ không ai nghi ngờ các vị. Nhưng tình hình có thay đổi. Các vị cũng đã ý thức được điều này.
Thế nên có người ném que thông tẩu, có người ném ngọc trai, còn có người mặc sườn xám đỏ để thu hút sự chú ý của tôi. Mục đích của các vị chính là khiến cục diện càng thêm mù mịt,
Mù mịt đến mức khiến tất cả mọi người đều không thể nhận ra chân tướng. Nhưng chân tướng là chân tướng. Tôi đã nói rồi, sự kết tội của các vị là bất hợp pháp, vì quy tắc của pháp luật nhất định phải là tối cao. Vì nếu nó bị phá hoại,
Thì tất cả mọi người, tất cả những người yếu thế, đều không nhận được sự bảo hộ nữa. Luật sư Tư Đồ. Vừa rồi trưởng tàu nhận được thẻ đi đường khẩn cấp. Cảnh sát Phụng Thiên đã phong tỏa ga tàu, chỉ cần tàu vừa vào ga,
Là họ sẽ tiến hành bắt giữ. Luật sư Tư Đồ. Chính nghĩa… không thuộc về Mã Thế Anh. Còn tất cả những điều anh nói… không có chứng cứ. Trong luật, sự trùng hợp không thể xảy ra chính là chứng cứ. Có cần tôi kể vài án lệ cho cô nghe không?
Tôi cũng từng học luật. Đương nhiên tôi hiểu ý anh. Nhưng mà… Toàn bộ sự việc không hề là sự trùng hợp không thể xảy ra. Hoặc nói cách khác, không hề tồn tại sự trùng hợp nào cả. Tất cả những người có liên quan đến vụ thảm án nhà họ Hứa
Đều bị đưa lên chuyến tàu này. Đó không phải một sự trùng hợp. Đó là do tôi sắp xếp. Vé tàu của khoang số 1, vé tàu của tất cả các khoang riêng, đều do tôi mua cả. Tất cả mọi người đều được tôi mời lên chuyến tàu này.
Tôi muốn để tất cả mọi người nhìn thấy, mối thù của Hứa phu nhân… đã báo được rồi. Thực ra, Luật sư Tư Đồ, tôi rất cảm ơn anh. Vụ án của Từ Sĩ Nhân, tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình xét xử.
Căn cứ vào khoảng cách giữa hung thủ và nạn nhân vào thời điểm xảy ra vụ án để suy luận, cánh tay hung thủ dài khoảng 0,75 mét, chiều cao khoảng 1,8 mét. Trong số tất cả những người có mặt ở đó,
Chỉ có mình bị cáo có thân hình hoàn toàn trùng khớp. [Về vấn đề này,] [anh còn điều gì muốn nói hay không?] [Luật sư Tư Đồ.] [Anh dốc hết sức lực] [cũng không thể trị tội được hắn ta.] Tôi không xứng là người làm nghề luật.
[Ông có xứng là người Trung Quốc không?] Ông có xứng không? [Ông dựa vào đâu mà bắt tôi?] [Buông tôi ra.] Tòa án không thể bảo vệ công lý. Vậy thì nên có người khác lập ra nguyên tắc. Thế nên, tôi phải phán hắn tử hình, thay cho chín người trên toa này.
Kể từ lúc vừa lên xe, tôi đã lợi dụng việc Mã Thế Anh háo sắc, hẹn rằng tối sẽ sang phòng hắn ta qua đêm. Tôi chăm sóc Liêu Văn, là để bà ấy cung cấp chứng cứ ngoại phạm cho tôi. Còn cửa phòng tôi, là do tôi tự làm hỏng,
Chỉ cần nhấc lên rồi đóng lại, thì sẽ không phát ra bất cứ tiếng động nào. Sau khi ra khỏi phòng Liêu Vân, tôi đi về phía toa ăn, thay bộ đồng phục nhân viên tàu tôi đã chuẩn bị sẵn trước đó, rồi đi đến phòng Mã Thế Anh. Vừa hay,
Trong phòng có sẵn thuốc ngủ. Sau khi lừa hắn ta uống, tôi còn cố ý gây ra động tĩnh rất lớn với hắn ta. Mục đích… chính là làm anh và Khởi Hồng tỉnh giấc. Sau đó, tôi mắc dây xích chốt cửa lại, mở cửa sổ ra,
Rồi rời đi qua cửa thông khoang. Khởi Hồng đã nhìn thấy tôi, nhưng cô ấy tưởng tôi là một người đàn ông. Cô ấy vội vàng gọi Lưu Tử Kiết, tôi nhân cơ hội thoát ra ngoài. Vốn dĩ định mau chóng về phòng, nhưng lại bất ngờ gặp phải Thi Xuân Thiện.
Cách cách. Ôm chăn đến rồi đây. Vào đi. Chúng ta uống hai chai rồi. Vậy sao? Nhanh thế à! [Tôi chỉ đành vào phòng bà ấy,] [cởi bộ đồng phục nhân viên tàu ra,] [sau đó,] [mặc bộ sườn xám lên,] [đi lại một vòng dọc hành lang.] Vì việc này,
Tôi còn cố ý va vào cửa phòng anh. Không. Không phải vậy. Người mặc sườn xám đó… Là tôi! Người đó là tôi. Tư Đồ Nhan tiên sinh. Tôi rất đồng tình với cách nghĩ của anh. Pháp luật công bằng. Mưu sát… là tội chết. Bạch Lộ. Bạch Lộ.
Anh còn nhớ câu chuyện người phu xe không? Là do tôi nói. Là tôi nói với hắn ta, rằng trong nhà không có đàn ông, chỉ có Hứa phu nhân chăm con. Là tôi đã hại chết phu nhân. Cô ấy coi tôi như con ruột. Suốt mấy năm nay,
Tôi vẫn không vượt qua được rào cản trong lòng. Điều duy nhất chống đỡ cho tôi tiếp tục sống, chính là thù lớn chưa trả. Việc này không liên quan gì đến cô. Hung khí ở trong phòng tôi. Trên đó có dấu vân tay của tôi.
Trong phòng còn có một bộ đồ dính máu. Hung thủ chính là tôi. Không phải vậy đâu. Không phải vậy đâu. Không phải vậy đâu. Không phải vậy đâu, đừng nói lung tung. Không phải vậy đâu. Không phải vậy đâu. Không phải vậy đâu. Không phải vậy đâu. Không phải vậy đâu.
Thượng úy vất vả rồi. Mã Thế Anh đâu? Khoang riêng số 2. Hung thủ đâu? Hung thủ, hắn… Xuống tàu rồi! Xuống tàu rồi? Rạng sáng ngày hôm qua, đoàn tàu dừng ở ga Cẩm Châu. Hung thủ mặc đồng phục nhân viên tàu lên tàu, bị thư kí của nạn nhân
Là Vạn Cát Tường, và vị hành khách tên Tông Diên này nhìn thấy. Tiếp đó, hắn dùng khóa vạn năng mở cửa khoang riêng của Mã Thế Anh ra. Vì nạn nhân có thói quen uống thuốc ngủ trước khi ngủ, nên trong tình trạng không có khả năng chống cự,
Đã bị giết tại khoang số 2. Tiếp đó, hắn khóa trái cửa, rồi từ cửa thông khoang, sang khoang số 3 của cô Khởi Hồng này. Nhân lúc cô này đang ngủ say, hắn đã bỏ trốn, và trước khi đoàn tàu khởi động trở lại… đã xuống tàu rồi. Ga nào?
Ga Cẩm Châu. Hung thủ trông thế nào? Tôi có thể hỗ trợ các vị vẽ chân dung hung thủ. Tôi có thể làm nhân chứng. Người nhà của nạn nhân đâu? Ờ… Anh ấy… Anh ấy là ông chủ của tôi. Cùng xuống tàu đi. Vâng ạ! Đến Cáp Nhĩ Tân
Mời anh uống rượu nhé. Đến ga Phụng Thiên rồi. Các hành khách xuống tàu, xin hãy mang đầy đủ hành lý của mình. Cảm ơn! Ông trời sẽ phù hộ cậu. Cảm ơn! Cảm ơn cậu! Bà không cần cảm ơn tôi. Tôi chỉ làm việc mà… tôi cho là đúng.
Hy vọng mọi người sẽ không sống tiếp trong sự trói buộc. Cẩn thận. Cảm ơn Luật sư Tư Đồ. Nếu có gì cần, cứ đến lãnh sự quán tìm tôi bất cứ lúc nào. Lựa chọn thế này… có đúng thật không? Nào, nào, nào.
Đây là chai vang đỏ ngon nhất mà tôi sưu tầm được. Mời hai vị nếm thử. Cảm ơn ạ. Tôi không biết uống rượu. Luật sư Tư Đồ. Anh… Anh cứ thưởng thức đi. Gọi tôi là Tư Đồ Nhan được rồi. Mời hai vị.
Tôi có thể gọi anh là anh Tư Đồ được không? Cảm ơn anh mời tôi ăn cơm. Sau này đến Cáp Nhĩ Tân, có việc gì cần dùng đến tiểu đệ này, anh cứ việc giao phó. Cảm ơn! Vâng. Cảm ơn. Cô. Thầy đâu ạ? Sao vậy ạ? Tôi là Tạ Hoa,
Là bạn của thầy Thẩm, Cục phó Cục Cảnh sát Cáp Nhĩ Tân. Chào Cục phó Tạ. Rốt cục có chuyện gì ạ? Chúng ta vào trong nói chuyện đi. Tư Đồ. Cô lên lầu nghỉ ngơi một chút. Con nói chuyện với Cục phó Tạ trước nhé. Vâng ạ. Xin lỗi! Mời ngồi.
Cục phó Tạ. Thầy cháu rốt cục sao vậy ạ? Bệnh cũ rồi. Trước giờ ông ấy vẫn bị bệnh tim mạch, bỗng nhiên phát bệnh, lúc muốn đưa đến bệnh viện thì đã không kịp nữa rồi. Chuyện xảy ra lúc nào ạ? Mới hôm qua. Tối qua bọn ta cùng đi dự tiệc,
Bữa tiệc còn chưa kết thúc, bỗng nhiên ông ấy cảm thấy khó chịu, rồi… Lúc cậu chưa đến, Luật sư Thẩm nhắc nhiều với tôi về cậu lắm. Vốn tưởng sau khi cậu đến, sẽ là một trợ thủ tốt cho ông ấy. Ai ngờ xảy ra chuyện này. Giờ cậu đến cũng tốt,
Giúp lo liệu một chút việc trong nhà, chịu khó khuyên nhủ cô cậu, chấp nhận biến cố, vơi bớt đau buồn. Thầy coi cháu như con. Cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô. Cảm ơn! Chủ tịch Lạc. Đây là Tư Đồ Nhan, học trò cưng của Kiến Hiền, vừa từ Bắc Kinh đến.
Vị này là Lạc Văn Thanh tiên sinh, Chủ tịch Thương hội Cáp Nhĩ Tân, cũng là bạn lâu năm của thầy cậu. Chào cậu. Phu nhân. Cảm ơn! Chuyện của Mã Thế Anh, tôi cũng có nghe chút ít. Mặc dù sự việc xử lý lắt léo, nhưng kết cục vẫn tốt đẹp.
Việc này vẫn chưa lên báo, không ngờ Lạc tiên sinh không ra khỏi cửa vẫn biết việc ngoài thiên hạ. Việc này vừa hay có liên quan đến đứa con trai đang làm việc của tôi. Lạc Thiếu Xuyên là con trai chú ạ? Văn Thanh. Chúng ta vào trước đi.
Mời qua bên này. Cậu lo nhé! Anh quen Thiếu Xuyên sao? Đúng vậy. Vậy anh có biết khi nào anh ấy về không? Xin nén bi thương. Cảm ơn. Xin nén bi thương. Cảm ơn! Thế chúng tôi về trước nhé. Vâng. Tĩnh Huyên, chào chú Tạ, chú Đỗ đi.
Đừng gọi tôi là chú. Cứ gọi tôi là ông chủ Đỗ, hoặc anh Đỗ là được rồi. Tôi không già đến mức ấy chứ? Văn Thanh. Tĩnh Huyên. Con về trước đi. Vâng ạ. Dì Ngụy, thế con đi trước đây. Việc đó… Tối về rồi chúng ta nói được không? Văn Thanh.
Thực ra cũng không phải chuyện gì lớn, để mai rồi nói đi. Cũng được. Thợ may tôi mời từ Saint Petersburg sang ngày mai là đến. Sáng tôi đến đón bà lấy số đo. Bà cũng chọn vải may áo cưới cho kĩ càng. Sao thế? Giận rồi à? Không. Đâu có.
Chỉ là tôi nghĩ đến Luật sư Thẩm. Mới chớp mắt. Thật quá vô thường. Đừng nghĩ nhiều thế nữa. Thời gian của chúng ta còn dài lắm. Tôi bảo lái xe đưa bà về. Không cần đâu. Tôi còn phải đi mua sắm mấy thứ. Thế tôi tiễn bà.
Tôi có còn là trẻ con nữa đâu. Cứ yên tâm. [Bà định làm gì?] [Mày chết đi, chết đi.] [Bà im ngay.] Tư Đồ. Lúc nào thì chôn cất thầy ạ? Mộ vẫn đang sửa, để vài hôm nữa vậy. Đến lúc đó, cô muốn chôn ông ấy và Tư Tề cùng nhau.
Đợi khi cô khuất núi… Cô. Cô vẫn còn trẻ mà. Đợi khi con đến tuổi như cô, thì con sẽ biết. Cái chết là chủ đề không thể trốn tránh được. Mấy năm nay, cô đã tiễn Tư Tề đi. Bây giờ, cô cũng tiễn thầy con đi rồi.
Hai bố con ông ấy thế là… đoàn tụ rồi. Để lại mình cô cô đơn trên thế giới này. Cô. Sau này con sẽ giống như anh Tư Tề, ở bên phụng dưỡng cô. Con còn trẻ thế, cô không thể làm gánh nặng cho con mãi được. Thôi được rồi, được rồi.
Không nói những việc này nữa. Cô ra ngoài một chuyến. Con tự ăn cơm nhé. Ông Tạ. Ông Tạ. Theo phân tích hiện trường, hung thủ có thể là tội phạm bỏ trốn, đột nhập cướp của giết người. Chúng tôi phán đoán, hung thủ nhất định sẽ nhanh chóng bán đi
Những trang sức châu báu cướp được. Chúng tôi đã giăng thiên la địa võng, nhất định sẽ bắt được hung thủ về quy án. Sao cũng không thấy dấu vết phá cửa, hay phá cửa sổ vậy? Có thể bà ấy đã bất cẩn, lỡ dẫn hung thủ vào.
Cũng có khả năng bị bám theo. Nhất định phải bắt được hung thủ. Tôi sẽ băm vằm hắn ra. Tư Đồ. Cô ạ. Muộn thế này vẫn chưa ngủ ạ? Ngày mai, cô muốn mời mấy họ hàng nhà thầy con ăn cơm. Cô nghĩ, nơi như vậy con cũng không thích.
Con cứ ở nhà, tự làm gì đó ăn nhé. Con sẽ tự sắp xếp ạ. Cô. Mấy hôm nay cô vất vả quá rồi. Nghỉ sớm đi ạ. Con cũng nghỉ sớm đi. Bít tết sốt Bắc Kinh. Mỳ ý trộn tương đen. Những thứ gì thế này? Chào anh.
Xin hỏi anh đi mấy người? Một người. Vâng ạ. Anh ngồi đây đợi một chút ạ. Chào anh. Hôm nay nhà hàng chật khách. Anh muốn ăn gì, tôi lên đơn cho anh trước. Tôi thấy các cô viết trên biển là bít tết sốt Bắc Kinh, mỳ ý trộn tương đen. Vâng ạ.
Đó là món mới ông chủ đưa ra. Anh có muốn thử không ạ? Cũng thú vị đấy. Tóm lại nhà hàng các cô làm món Tây hay món Trung? Nếu là món Tây có làm thế này được không? Sao lại không được?
Đây chính là nét đặc sắc của nhà hàng Hoa Nhài chúng tôi. Anh sang chỗ khác còn chẳng có mà ăn ấy. Thôi đi anh ạ. Còn không phải tại anh làm đồ Tây không ngon, mới làm ra kiểu Trung không ra Trung, Tây không ra Tây thế này à.
Không phải nói nhiều. Cô cứ nói xem mùi vị thế nào? Anh là mèo mù vớ được cá rán. Ngon thì là ngon. Cô mà nói thế, hôm nay tôi nhất định phải thêm một miếng khoai tây nghiền nhiều sốt vào món bít tết của cô. Anh cũng thử xem. Được.
Vậy cho tôi một phần mì ý trộn tương đen. Vâng ạ. Anh ơi. Anh có ngại ngồi ghép bàn với cô đây không ạ? Được. Cô hỏi cô ấy xem có ngại không? Vâng ạ. Xin lỗi. Không phải cô gọi bít tết sao? Xin lỗi. Bình thường tôi đều gọi mỳ ý.
Hôm nay bị ông Morley nhét cho một phần bít tết, nên… Hay là, đĩa mỳ này tôi… Không sao. Anh này. Thực ra vừa rồi chiếc nĩa này của tôi vẫn chưa dùng. Vâng. Hay là thế này. Anh bán đĩa mỳ này cho tôi,
Tôi bảo ông chủ làm một phần khác cho anh. Không cần. Tôi không để ý đâu. Thế tôi sẽ trả tiền phần mà anh thấy để ý. Tôi nghĩ là cô hiểu lầm rồi. Đây chỉ là thói quen cá nhân của tôi. Tôi nghĩ anh cũng hiểu lầm rồi.
Không nợ người khác cũng là thói quen của tôi. Đĩa mỳ này tôi mời, coi như là xin lỗi anh vậy. Anh Hà. Chỗ em bận không hết việc rồi, anh đi lên món đi. Sao anh không chê tờ báo này cũng là thứ tôi đã đọc vậy? Tôi mua rồi.
Là anh sao? Tôi giết người rồi. Tôi biết rồi. Vậy nên… Thực ra chính anh cũng không chắc rốt cục có giết người hay không? Tôi mà biết thì đã không đến tìm anh. Thế tối qua, khi xảy ra vụ án, rốt cục anh ở đâu? Mày biết mày vẫn còn nhà hả?
Lại định khóa con lại à? Bố. Bố không khóa nổi con đâu. Thôi bỏ đi. Khốn nạn. Hai bố con có gì từ từ nói, sao lại động thủ thế hả. Mau xin lỗi bố cháu đi. Người nên xin lỗi… không phải con chứ. Thằng xúc sinh này. Lạc Thiếu Xuyên.
Anh đã giết bố mình. Bây giờ về Cục Cảnh sát cùng tôi. Cái gì? Chúng tôi nghi ngờ anh giết Lạc Văn Thanh. Bố tôi, ông ấy… Tất cả đứng yên, đứng yên. Say mèm, không nhớ nữa rồi. Vậy lúc Ngụy Mẫn Hi bị hại anh ở đâu? Ngụy Mẫn Hi?
Trên báo nói anh bất mãn với việc bố mình đi bước nữa, trước tiên giết mẹ kế, rồi giết bố ruột. Người có đầu óc ai đi xem báo lá cải chứ. Báo lá cải tin được sao? Hơn nữa lúc Ngụy Mẫn Hi chết, tôi vẫn còn ở Phụng Thiên mà.
Việc này tôi giúp anh điều tra rõ. Nhưng tôi cũng phải có một kênh để biết tình hình vụ án chứ. Thế này đi. Anh đi tìm Trâu Tĩnh Huyên. Trâu Tĩnh Huyên? Vợ chưa cưới của tôi. Anh còn có vợ chưa cưới cơ à? Là bố tôi hứa hôn cho tôi.
Nhưng đối với tôi, cô ấy như em gái ruột vậy. Anh đi tìm cô ấy, cứ nói anh là bạn tôi, muốn tìm hiểu tình hình vụ án, cô ấy nhất định sẽ giúp anh. Chuyện gì vậy? Anh lên lầu trốn đi, không gọi thì anh đừng xuống. Được. Mấy vị là…?
Điều tra án. Tôi đến lấy giấy tờ nhà họ Lạc. Giấy tờ nhà họ Lạc chỉ có người nhà họ Lạc mới có quyền kiểm tra. Tôi chỉ lấy di chúc. Di chúc cũng như vậy. Bắt buộc phải do luật sư tuyên đọc
Khi có mặt toàn bộ thành viên nhà họ Lạc thì mới có hiệu lực. Thế giờ Luật sư Thẩm đã mất rồi, tôi tìm ai đây? Tôi chính là luật sư đây. [Cậu?] [Tôi là Tư Đồ Nhan, học trò của Luật sư Thẩm,] vừa từ Bắc Kinh đến.
Lạc lão gia và Cục phó Tạ đều biết tôi. Thế đi lấy mau lên. Xin đợi chút. Tư Đồ Nhan. Chính là cái này hả? Đi thôi. Trên đây chính là di chúc của Lạc Văn Thanh tiên sinh. Vì bà Ngụy bất ngờ qua đời, di sản dưới tên bà ấy
Sẽ quy vào phần thừa kế của Lạc Thiếu Xuyên. Ngoài ra, các vị có còn vấn đề gì không? Bác trai đúng là coi tôi như người nhà. Bà ta dựa vào đâu mà nhận mười ngàn đồng bạc? Tôi thì phải lĩnh phí sinh hoạt theo tháng.
Cái gì gọi là quyền tiếp tục cư trú? Tôi vốn dĩ chính là người nhà họ Lạc. Tôi cần ông ta cho mình cái quyền này sao? Luật sư Tư Đồ. Cậu giải thích cho tôi xem. Tôi nghĩ, đây là việc nhà của bà. Cứ đợi Lạc thiếu gia quay về,
Bà thương lượng với anh ấy vậy. Tôi vì cái nhà này hy sinh biết bao nhiêu. Thiếu Xuyên, Tĩnh Huyên, con cái trong nhà này có đứa nào không phải tôi nuôi lớn không? Đừng tưởng lão gia nhà tôi mất sớm, là các người đều có thể trèo lên cổ tôi,
Bắt nạt tôi. Mẹ. Bác trai chắc chắn không phải ý đó đâu. Đợi Thiếu Xuyên về, anh ấy… Không phải bảo là Thiếu Xuyên đã giết lão gia sao? Thế nó dựa vào đâu mà còn quyền thừa kế này hả? Mẹ.
Chúng ta cứ đợi kết quả điều tra của cảnh sát trước đã. Được không ạ? Chỉ cần ngày nào chưa kết án, thì ngày đó, Lạc Thiếu Xuyên không phải tội phạm. Trâu tiểu thư. Cô là vợ chưa cưới của Lạc Thiếu Xuyên? Anh ấy có kể với tôi về cô. Có tiện
Nói chuyện riêng chút không? Anh Tư Đồ. Vừa rồi mẹ tôi nói Thiếu Xuyên như vậy không có ác ý, mà chỉ vì bây giờ cảnh sát cảm thấy kẻ tình nghi lớn nhất là anh ấy thôi. Anh đừng để bụng nhé. Tôi tin là Thiếu Xuyên không thể giết người được.
Nhưng sự thật chỉ có thể dùng chứng cứ để chứng minh. Tôi từng nghe về anh. Anh biết phá án. Chỉ biết chút xíu thôi. Cô có thể nói thẳng. Anh là bạn của Thiếu Xuyên. Tôi tin anh. Ở giáo đường, tôi nghe bác trai nói anh rất giỏi. Tôi mong…
Anh có thể giúp Thiếu Xuyên. Xin anh đấy. Thế ngộ nhỡ Lạc Thiếu Xuyên chính là hung thủ thì sao? Vì sao phía cảnh sát lại nghi ngờ Lạc Thiếu Xuyên? Vì chứng cứ đều nhắm vào anh ấy. Cũng may có chú Tạ,
Cảnh sát nhất thời không dám đổ tội lên đầu anh ấy. Nhưng giờ không rõ tung tích Thiếu Xuyên. Tôi lo… Chú Tạ sẽ không chịu nổi áp lực, cuối cùng mang Thiếu Xuyên ra kết án. Dù sao giờ bác trai đã mất rồi, không ai có thể áp chế được họ.
Đương nhiên, nếu cuối cùng, anh điều tra ra đúng là Thiếu Xuyên, anh ấy cũng nên chịu sự trừng phạt của pháp luật. Được. Trước tiên tôi phải biết được toàn bộ quá trình xảy ra vụ án, và những chứng cứ hiện giờ cảnh sát đã biết. Mẹ. Con lại đây cho mẹ.
Có phải ông Lạc có việc gì muốn dặn dò riêng Tĩnh Huyên nhà chúng tôi không? Mẹ, không phải vậy đâu. Con im ngay. Biết người biết mặt không biết lòng. Như thể loại luật sư suốt ngày làm việc với nhà giàu chúng ta này, phải đề phòng chút.
Ai mà biết được anh ta tính toán điều gì. Hơn nữa, giờ đây có lẽ mẹ là người thừa kế hợp pháp duy nhất của nhà họ Lạc. Con là con của mẹ, đừng để bị loại đàn ông suốt ngày kiếm cơm bằng ba tấc lưỡi này lừa gạt đấy.
Đi. Chúng ta đi thôi. Mẹ. Tôi lấy danh nghĩa vợ chưa cưới của Lạc Thiếu Xuyên chính thức ủy thác cho Tư Đồ tiên sinh điều tra nguyên nhân cái chết của bác trai. Trâu tiểu thư. Điều này không hợp quy tắc. Tư Đồ tiên sinh là bạn của Thiếu Xuyên.
Trên tàu tốc hành Đông Phương còn từng giúp Thiếu Xuyên một việc lớn. Hơn nữa, nếu Thiếu Xuyên cùng đường, biết đâu sẽ đi tìm anh ấy. Cục phó Tạ. Ít nhiều cháu cũng coi như có chút hiểu Lạc Thiếu Xuyên, chắc có thể giúp được.
Số má tiền bạc đều đã kiểm tra xong rồi. Cái này chắc là… Tư Đồ Nhan. Vụ án này cậu chỉ có thể tham gia một cách vừa phải. Nhưng cậu phải đảm bảo không được quấy nhiễu việc điều tra của chúng tôi.
Nếu không, tôi sẽ mời cậu đi bất cứ lúc nào đấy. Nhất định ạ. Cảm ơn Cục phó Tạ. Sổ sách của Chủ tịch Lạc trước giờ vẫn do Luật sư Thẩm quản lý. Cậu về tìm sổ sách đối chiếu lại chút. Trùng hợp quá. Cháu mang đây ạ.
Cậu đến có chuẩn bị đấy nhỉ. Anh Bao. Kiếm một lí do kiểm tra nhà anh Thẩm. Giờ Lạc Thiếu Xuyên không có chỗ nào để đi, tám chín phần là trốn ở đó. Trước tiên, tôi kể cho cậu nghe quá trình, và những manh mối chúng tôi có được.
[Khoảng 6 giờ chiều qua,] [tôi đến cửa nhà họ Lạc.] Vừa hay tôi đến đây, thấy ngăn kéo mở nên tiện tay đóng vào. Lão gia vẫn chưa về. Cục phó Tạ. Ông cứ ở đây đợi một chút. Sau bữa tối, tôi đến thư phòng của Chủ tịch Lạc.
Vậy Chủ tịch Lạc tìm chú là vì việc gì ạ? Vụ án Ngụy Mẫn Hi bị hại đã có tiến triển. Tiến triển gì ạ? Từ hiện trường Ngụy Mẫn Hi bị hại, chúng tôi phán đoán là do tội phạm trộm cướp bỏ trốn gây ra. Vậy nên…
Chúng tôi giăng thiên la địa võng ở tiệm vàng, tiệm cầm đồ. Kết quả, phát hiện ra trang sức của Ngụy Mẫn Hi ở một tiệm cầm đồ. Chúng tôi hỏi kĩ ông chủ tiệm cầm đồ. Ông chủ lại nói, người mấy hôm trước đến bán trang sức chính là Ngụy Mẫn Hi.
Đây chẳng phải quà sinh nhật bác trai tặng cho dì Ngụy sao? Em thấy dì rất thích. Hồi đó, đi đâu cũng đeo. Sao dì ấy có thể bán quà bác trai tặng được. Chủ tịch Lạc cầu hôn Ngụy Mẫn Hi. Bà ấy đã đồng ý. Nhưng nói phải làm rõ một việc,
Mới có thể công bố tin kết hôn. Bác cháu vẫn luôn cho rằng cái chết của Ngụy Mẫn Hi có liên quan đến việc này. Thông qua manh mối của tiệm cầm đồ, chúng tôi đã truy xuất tài khoản ngân hàng của Ngụy Mẫn Hi, phát hiện ra tài khoản trống.
Ở đây không cần cậu nữa. Đi lo việc của mình đi. Vâng thưa lão gia. Sự việc đúng như những gì anh nghĩ. Mấy năm nay, Ngụy Mẫn Hi có lẽ luôn bị ai đó tống tiền. Anh thấy có thể là ai? Vấn đề là…
Bà ấy có bí mật gì không thể cho người khác biết? Ai đấy? [Lão gia, là con.] Cút. [Lão gia.] Là thư của bà Ngụy. Dì Ngụy bị ai đó tống tiền? Tại sao chứ? Để được gả vào nhà giàu, cũng đáng mạo hiểm một chút.
Người đàn bà này chẳng phải hạng vừa. Ông nghĩ mà xem, bà ta và đại ca là thanh mai trúc mã. Hồi đại ca còn nghèo, sao bà ta không nghĩ chuyện gả về đây? Mà cứ phải gả cho một gã vừa nát rượu, vừa vũ phu. Ham cái gì chứ?
Chẳng phải là ham tiền sao? Ai mà ngờ được. Nhà họ Lạc chúng ta, có mấy năm đã phất lên rồi. Đại ca trở thành người giàu có nhất. Trùng hợp thế! Bà ta với đại ca lại gặp lại nhau ở Cáp Nhĩ Tân rồi. Đã thế, mới vài năm
Chồng bà ta đã chết rồi.