Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Uỷ viên Từ, chúng ta đi ăn chút gì đó trước hay là đến thẳng khách sạn? Đến khách sạn. Uỷ viên Từ, hiện tại phía Cáp Nhĩ Tân đã có chín nghị sĩ ủng hộ chúng ta. Có thể nói rằng cuộc bầu cử này
Chúng ta đã nắm chắc phần thắng rồi. Ngài không cần phải lo lắng quá. Điều tôi lo lắng bây giờ là, Ở nơi thế này cậu có thể bớt nói vài câu được không? Uỷ viên Từ! Chạy mau! Uỷ viên Từ! Giết người! Uỷ viên Từ! Cứu tôi với! Giết người!
Cứu tôi với! Giết người! Bắt kẻ ám sát! Bắt kẻ ám sát! Chính là hắn! Đừng chạy! Đứng lại, đứng lại! Đuổi theo! Đừng chạy! Đừng chạy! Đứng lại! Đứng lại! Đứng lại! Không được chạy! Đừng chạy! Đứng lại! Dựa vào báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi,
Viên đạn bắn vào lưng nạn nhân, tạo nên chấn thương xuyên thấu đâm ra bụng dưới. Góc được tạo nên từ quỹ đạo đường đạn và mặt đất khớp với góc được hình thành từ cẳng tay cầm súng của hung thủ và mặt đất.
Căn cứ vào khoảng cách của hung thủ và nạn nhân vào thời điểm xảy ra vụ án để suy luận, cánh tay hung thủ dài khoảng 0,75 mét, chiều cao khoảng 1,8 mét. Trong số tất cả những người có mặt ở đây,
Chỉ có mình bị cáo có thân hình hoàn toàn trùng khớp. Về vấn đề này, anh còn điều gì muốn nói hay không? Anh nói là được rồi. Tôi có gì để nói cơ chứ. Bị cáo đã thú nhận hành vi phạm tội của mình. Căn cứ vào việc anh ta giết người…
Khoan đã! Chúng tôi có chứng cứ mới cần bổ sung. Vì xuất hiện chứng cứ mới, vụ án này có nhiều điểm đáng ngờ. Toà tuyên bố tạm hoãn, chờ ngày tái thẩm. Thưa Thẩm phán, ngài có thể công bố chứng cứ mới.
Mã Thế Anh giết người trên phố, bị bắt tại trận. Lấy đâu ra nhiều điểm đáng ngờ? Xử án cần phải có chứng cứ. Bây giờ xem chừng chuỗi bằng chứng chưa hề hoàn chỉnh. Mã Thế Anh nổ súng ở sân ga, người chứng kiến rất nhiều.
So sánh viên đạn còn sót lại ở hiện trường, hung thủ sử dụng súng ngắn ổ xoay đường kính 0,38 mm. Chứng cứ xác thực! Mã Thế Anh giờ đã nhập quốc tịch Nga. Chứng cứ hiện tại không đủ để phán quyết quốc tịch Nga.
Chứng cứ tôi nhiều như vậy mà còn chưa đủ à? Chứng cứ của cậu không đúng trình tự. Không đúng trình tự? Chứng cứ của hắn thì đúng trình tự chắc? [Đúng đấy, đúng là không công bằng mà!] [- Không công bằng! – Không công bằng!] Yên lặng! Yên lặng, yên lặng!
Tư Đồ Nhan. Cậu hiểu luật không tuân, sai luật không sửa. Lại còn dẫn đầu gây rối trật tự toà án. Cậu còn muốn làm luật sư nữa hay không đây? Hôm nay dù có không làm nữa, tôi cũng phải nói. Khi cò súng được kéo,
Kim hoả sẽ để lại vết tích trên viên đạn. Qua so sánh, cỡ đạn và vết tích khẩu súng của bị cáo đều hoàn toàn trùng khớp với khẩu súng đã bắn chết Từ Sĩ Nhân. Ngoài ra, trên khẩu súng cũng chỉ có duy nhất một dấu vân tay của bị cáo,
Đủ để chứng minh Cảnh sát toà án! khẩu súng là của bị cáo. Cảnh sát toà án! Cảnh sát toà án, lôi cậu ta ra ngoài! Rõ! Trong lãnh thổ Trung Quốc, giết quan chức Trung Quốc. Bây giờ chỉ vì hắn là quốc tịch nước ngoài mà ông không dám phán quyết à?
Tôi không xứng làm luật sư, [Sao lại như vậy?] vậy ông có xứng làm người Trung Quốc không? Ông xứng không? [Mắc mớ gì không phán quyết hắn?] Ông dựa vào đâu mà bắt tôi? Kết thúc phiên toà! Kết thúc phiên toà! – Chú ơi, chú ơi! – Tiên sinh!
Chú thương chúng cháu với. Cứu chúng cháu với. Cho bọn cháu chút gì đó ăn đi. Cô ơi! Cứu chúng cháu với! Thương chúng cháu với. Chú ơi, cho cháu xin ít tiền đi ạ! Chú ơi! Cho cháu chút gì ăn đi ạ! Bây giờ khắp cái Bắc Kinh này đều biết
Là cậu để Mã Thế Anh chạy thoát rồi đấy. Chuyện này anh đã biết từ trước rồi còn gì. Cậu nghĩ oan cho anh rồi đấy nhé. Trong này có bài xã luận, “Tư pháp công chính, đi đâu về đâu?”. Có ai dạy cậu tư pháp công chính là gì chưa?
Anh đánh tiếng cả rồi. Cậu đến toà án xin lỗi một tiếng, để còn giữ lại tiền đồ. Xin lỗi? Em điên chắc? Đúng. Cậu là vì công bằng chính nghĩa, vì chân tướng sự thật. Nhưng trên báo và người khắp cái Bắc Kinh này đều nói cậu sai,
Cậu biện bạch thế nào đây? Đi xin lỗi, nhận sai đi. Thanh danh và tiền đồ ít nhất cũng phải giữ lại một thứ chứ. Thứ tiền đồ này em thấy vẫn không cần thì hơn. Còn anh, đường đường là Bộ trưởng Uông
Mà đến một tên Thẩm phán đổi trắng thay đen cũng không quản được. Đại ca à, cậu động não một chút được không? Một vụ án lớn như thế, không tìm đến Kiểm sát viên mà lại tìm một tên luật sư quèn như cậu. Trong này có chiêu trò gì
Cậu không biết sao? Đừng có châu chấu đá xe, không tự lượng sức nữa. Nếu bóng tối mưu toan che đậy sự thật, thế thì em bằng lòng làm con châu chấu ấy. Thôi bỏ đi. Em ấy à, đấu không lại loại người như các anh. Bọn anh là loại người gì nào?
Thằng nhãi này, nói rõ ra xem nào! [Tư Đồ Nhan.] [Dạo này thế nào?] [Quốc gia vừa có hệ thống độc lập,] [vừa có pháp quyền độc lập,] [pháp quyền lấy lãnh thổ làm phạm trù.] [Riêng ở nước ta,] [viện cớ chế độ tư pháp vẫn chưa hoàn thiện,]
[trao cho lãnh sự quyền phán quyết.] [Luật hay đi trước,] [phẩm chất theo sau.] [Nhật Bản mở toà án ngay trên lãnh thổ của ta,] [chủ quyền mất dần,] [hậu hoạn kéo dài.] [Với thế cục hiện nay, không thể không thay đổi luật lệ.] [Nên thầy và những người cùng chung chí hướng]
[thành lập công đoàn ở Cáp Nhĩ Tân,] [mong rằng sớm ngày giành lại quyền bất khả xâm phạm.] [Đây là then chốt của việc thực hiện biến pháp, tự cường.] [Đợi con đến đây] [cùng bàn việc lớn.] [Chúc sức khoẻ.] [Thẩm Kiến Hiền.] Định đi Cáp Nhĩ Tân thật à?
Người có chính kiến như cậu, mà chỉ vì một lá thư của thầy đã thuyết phục được cậu sao? Không phải là thuyết phục, là lá thư đó của thầy đã viết đúng tim em. Thầy thành lập Công đoàn Luật sư ở Cáp Nhĩ Tân, cậu đến đó nhiễu sự làm gì?
Pháp lý của anh ở chỗ này. Còn pháp lý của em ở đây. Được rồi, được rồi. Nói không lại cậu, anh đầu hàng, được chưa? Đến Cáp Nhĩ Tân, hỏi thăm thầy một tiếng giúp anh. Câu hỏi thăm này không chuyển suông giúp anh được. Cậu còn muốn thế nào nữa?
Ông chủ. Sữa đậu, quẩy. Hai phần! Vâng. Cái này thì có gì ngon chứ? Sắp phải đi rồi, ăn xong bữa này không biết khi nào mới được ăn lại nữa. Của hai cậu đây, quẩy sẽ lên ngay bây giờ. Tôi mà biết anh ta là người như vậy,
Lúc đó nên bắn chết hắn ta mới phải. Đúng vậy đấy. Rõ rành rành là vụ án mưu sát, mà còn chứng cứ không đầy đủ cái gì! Đại ca cũng làm chứng được mà. Cái tên Tư Đồ Nhan này, để ý cho tôi. Sau này nếu tôi phạm tội gì,
Tìm hắn làm kiểm sát, có tội cũng trở thành vô tội mà thôi. Cái quái gì thế này! Sao thế? Cái thứ này còn tệ hơn cả tên Tư Đồ Nhan đấy nữa! Gì thế không biết! Ăn nhanh đi. Thấy chưa, đắc tội cả hai bên rồi đúng không? Tư Đồ!
Chúng ta đi thôi. Đi nhanh lên. Đi xe không, đi xe không? Đi xe không ông chủ? Được rồi. Đến Cáp Nhĩ Tân rồi thì sống khôn khéo một chút. Tránh đắc tội được ai thì cố mà tránh. Thầy đã lớn tuổi thế kia rồi,
Tuy rằng tình nghĩa hai người như cha con, nhưng mà cũng đâu thể suốt ngày đi theo chùi mông cho cậu được. Đúng không nào? Có anh ở Bắc Kinh nhẫn nhục chịu khổ rồi còn gì. Đợi đến khi anh thành quan lớn, chừng nào em không lăn lộn được nữa
Thì lại mời em về đây, làm trợ thủ cho anh. Cậu cứ đợi đến ngày ấy đi. [Súng của tôi mà cậu cũng dám trộm à?] Đại ca, em không có! Em không trộm súng của anh! Súng đâu? Em không trộm súng của anh thật mà, đại ca! Em không có thật mà!
Lần cuối cùng, súng đâu? Đại ca, em không trộm súng anh! Em không trộm súng của anh thật mà, đại ca! Ở nơi đông người thế này, anh muốn giết người tại đây luôn à? Cậu ta đã vi phạm quân pháp. Vả lại việc này cũng không liên quan gì tới anh nhỉ?
Tôi không có! Tôi không có! Luật sư, tôi bị oan. Tôi không trộm súng của đại ca. Cứu tôi! Cứu tôi với! Cụ thể là đã xảy ra chuyện gì, anh nói tôi nghe xem nào. Lúc nãy ăn sáng xong,
Vừa lên xe thì đại ca phát hiện khẩu súng trong túi không thấy đâu, rồi lại xuất hiện cái khuy áo của tôi ở trong đó. Nhưng tôi thực sự không lấy súng của đại ca. Vậy là cái khuy áo này tự chạy vào túi tôi à? Em không có mà, đại ca.
Em không cắp súng của anh thật mà. Tôi xem cái khuy đó một chút được không? Để tôi xem thử, biết đâu tôi lại phát hiện ra chân tướng thì sao? Được. Đại ca! Tư Đồ! Đợi đã. Đi theo là được. Rõ! Ông chủ. Chủ hàng này đâu rồi?
Chắc là dọn hàng về rồi. Hôm nay về sớm thế nhỉ. Đi về hướng nào vậy? Hướng đó. Đi theo là được. Rõ. Đi xong chưa? Xong rồi. Bão 3 con 5, ăn hết! Đứng lại! Đừng có qua đây. Cấm nhúc nhích! Đừng ai qua đây. Thì ra là ông à?
Ông bình tĩnh chút, bỏ súng xuống trước đã. Không bỏ. Đừng ép tôi. Tôi sẽ nổ súng thật đấy. Ông dám nổ súng thật à? Đừng bắn. Bình tĩnh. Còn ông nữa. Nếu ông còn nổ súng, bây giờ ông sẽ chết chắc. Hơn nữa ông nghĩ cho kĩ đi,
Chúng tôi là người ông muốn giết à? Dù oan ức có lớn cỡ nào, ông cũng đâu thể cướp súng của quân đội? Còn, còn có lẽ trời không? Còn có lẽ trời không? Những kẻ làm việc xấu thì sống sờ sờ ra đó. Những người sống đàng hoàng
Lại tan cửa nát nhà. Sao lại không có lẽ trời chứ? Nào. Đưa súng cho tôi, tôi cho ông lẽ trời. Tên lưu manh Vương Tam chết tiệt đó nhân lúc tôi và vợ ra bán hàng sớm, làm nhục con gái tôi. Nên con bé đáng thương đã treo cổ tự tử.
Mẹ con bé ốm nặng không khỏi. Tôi phải giết chết tên khốn nạn đó. Các cậu mà ép tôi nữa, tôi sẽ… Ai nổ súng vậy? Tư Đồ. Không có chuyện gì, chỉ là hiểu nhầm thôi. Không kịp nữa rồi, cậu đi trước đi, việc này giao cho anh. Được.
Yên tâm đi ông chủ, có Bộ trưởng Uông của Bộ tư pháp ở đây, không ai dám làm càn đâu. Nhưng bất cứ chuyện gì cũng không thể trở thành lý do để phạm pháp được. Tôi có chút không hiểu anh rồi đấy, anh có bản lĩnh này
Mà dùng trên người một chủ hàng ăn nhỏ thì phí quá. Luật pháp là công bằng. Nó có thể trừng trị chủ quầy hàng trộm súng, thì cũng có thể trừng trị những kẻ lưu manh làm điều ác. Nếu hôm nay tôi không phát hiện ông chủ ấy lấy trộm súng,
Thì tên lưu manh ấy chắc chắn sẽ bị bắn chết. Truy tìm căn nguyên, khẩu súng đó là của anh, cấp dưới anh cũng sẽ mất mạng vì bị vu tội cắp súng. Anh nói xem anh có trách nhiệm gì không? Nói vậy là, anh đã giúp tôi,
Tôi còn phải cảm ơn anh chứ gì? Chứ còn sao nữa? Được rồi. Thế thì cám ơn anh vậy. Cảm ơn thì cảm ơn, còn thêm chữ “vậy” là sao? Trộm súng bị xử mấy năm vậy? Hai mẹ con nhà đó phải làm sao đây? Nếu anh không yên tâm,
Hai ngày này có thể đến chăm sóc họ. Hai ngày? Xử có hai ngày thôi à? Không có nhân chứng, không có vật chứng. Ai trộm súng gì nào? Ai nhìn thấy nào? Thế sao anh chỉ nhìn khuy áo là đã biết ngay hung thủ là ai vậy? Trên khuy áo có mỡ.
Ông chủ hàng ăn đấy làm đồ ăn sáng trên tay có dính mỡ, cho nên chính ông ta dùng khuy áo để đổ tội cho cấp dưới của tôi. Không phải. Khuy áo và mỡ là manh mối kép. Lúc sáng anh ăn sáng súng chắc hẳn vẫn còn đó,
Anh chỉ muốn mỗi sữa đậu, mà cứ mải kiếm chuyện. Cái quái gì thế này! Sao thế? [Cho nên người của anh không hề động đến quẩy,] [ngón tay chắc chắn sẽ không dính mỡ.] [Khuy áo của anh ta] [có thể là không cẩn thận bị rơi.]
Còn tệ hơn tên Tư Đồ ấy nữa! [Thế nên có người đã nhặt chiếc khuy áo đó] [bỏ vào túi anh,] [tiện tay lấy súng luôn.] Ở hiện trường chỉ có ba người trên tay dính mỡ. Tôi, Uông Minh Chính, và ông chủ hàng ăn sáng. Tư Đồ Nhan,
Tên tôi là Lạc Thiếu Xuyên. Sau này có việc gì thì cứ tìm tôi, được việc lắm đấy. Xem báo sơ qua mà đã nhớ được tên tôi, não của anh cũng khá được việc đấy. Hỏi câu cuối nhé, sao anh biết được ông chủ hàng ăn đó lấy súng
Để đi giết người vậy? Nếu không thì sao? Cầm súng đi châm lửa làm đồ ăn sáng à? Cũng có thể là bảo vệ mà. Các anh làm ăn kiểu gì vậy? Đến tận ga tàu rồi mà anh nói với tôi là chưa lấy hành lý à? Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.
Tôi về lấy cho anh ngay đây ạ. Anh có biết đồ trong đó quan trọng thế nào không hả? Vâng ạ, tôi về lấy ngay đây ạ. Đi mau lên! Mọi người đừng chen lấn! Đừng chen lấn! Cám ơn nhé! Trông anh ăn mặc lượt là thế kia,
Sao ngồi tàu lại xuềnh xoàng thế này. Tôi… Thế này đi. Trước đó anh đã giúp tôi. Tôi lại không thích nợ người khác, giờ tôi trả món nợ ân tình này cho anh. Anh đi theo tôi lên toa hạng nhất đi. Không cần đâu, ở đây cũng khá ổn mà.
Toa hạng nhất của chuyến tàu này là khoang riêng sang trọng nhất châu Á, được mệnh danh là “Tàu tốc hành Đông Phương” đấy. Để tôi dẫn anh đi mở mang tầm mắt. Đi thôi. Nào, tránh đường chút. Để tôi xách cho. Không sao. Cô cứ đi đi.
Biết trước chỗ quái quỷ này xa như vậy tôi đã không đem nhiều hành lý thế này rồi. Nếu không phải gặp được anh, chắc bây giờ tôi vẫn đang ngồi bên ngoài khóc đấy. Chiếc rương này của tôi nặng lắm đúng không? Cũng bình thường. Chốc nữa lên tàu,
Tôi mời anh uống cà phê nhé. Không cần đâu. Chút đồ này chỉ nặng đối với phụ nữ các cô mà thôi. Tiên sinh, nếu mệt thì anh nghỉ một lát đã nhé. Không cần đâu, Chuyện nhỏ ấy mà, có thấm gì đâu. Đến rồi. Tông Diên. Tông tiên sinh, mời anh ạ.
Tiểu thư, xin xuất trình vé ạ. Khởi Hồng, khoang riêng số 3. Vâng ạ, xin mời tiểu thư. Lạc thiếu gia. Sắp xếp một chỗ cho bạn tôi. Chuyện này… Không được à? Không, không phải không được. Mà là khoang riêng hạng nhất hết chỗ rồi. Không thể nào.
Có phải lễ Tết gì đâu. Thiếu gia. Tàu tốc hành Đông Phương hiện nay danh tiếng như cồn, rất nhiều quý ông, quý bà tranh nhau mà ngồi. Hay là, cậu xem thử khoang hạng hai nhé? Hay là thôi vây. Thôi cái gì mà thôi? Đưa đây tôi xem nào.
Đây không phải còn một chỗ trống à? Chắc, chắc là chưa tới. Còn một phút nữa là tàu chạy rồi, đến không kịp nữa đâu. Anh cứ lên đi. Làm vậy không hay cho lắm. Có gì mà không hay chứ! Yên tâm đi. Anh đã giúp tôi,
– cứ coi như tôi trả ơn cho anh đi. – Tiểu Lục! Đi đi, đi đi, đi đi. Đi thôi. Thiếu gia, xin cậu yên tâm. Cậu đi cẩn thận ạ. Tiên sinh, vé tàu của anh đây. Suýt chút nữa thì quên mất. Chuyện hôm nay cảm ơn anh nhé. Đừng khách sáo.
Có là ai thì tôi cũng sẽ giúp thôi. Tối nay đến khoang riêng uống một ly nhé? Không cần đâu. Thứ này tôi cũng không thích uống. Tiên sinh, tôi thấy anh trông hơi quen, chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi phải không? Thế à? Chắc không đâu nhỉ.
Trí nhớ tôi không tốt cho lắm. Tiên sinh, anh làm nghề gì vậy? Không nghề nghiệp. Không nghề nghiệp? Vậy là anh cũng đến Cáp Nhĩ Tân tìm việc rồi. Không nghề nghiệp mà cũng dám ngồi khoang riêng của Tàu tốc hành Đông Phương. Nhà anh chắc giàu lắm nhỉ?
Bạn tôi dẫn tôi lên đây. Thế thì bạn anh rất giỏi đấy. Trước đây anh làm gì vậy? Có gì đâu mà ngại chứ. Tôi ấy à, đến từ sông Tần Hoài. Thời tiết ở miền Bắc các anh khô chết đi được. Tôi nghe nói người giàu ở Cáp Nhĩ Tân rất…
Khoan đã. Đồ thần kinh! Xin lỗi. Cho hỏi cô có mang thuốc ho không? Không có. Làm phiền rồi. Phu nhân, ảnh của bà đây ạ. Cám ơn cậu. Đây là con gái và cháu ngoại tôi. Tôi đến Cáp Nhĩ Tân để thăm chúng. Cháu ngoại tôi đáng yêu lắm đúng không?
Cực kỳ đáng yêu. Bà hạnh phúc thật đấy. Thêm hai phần cơm trắng, làm xong thì mang đến khoang riêng. Vâng, thưa ngài. Cứ phải như vậy mới là người đàn ông. Nào giống tôi! Có gì đâu chứ? Năm xưa ở Uy Dung chúng tôi chưa đánh mà đã hàng.
Lúc cần cúi đầu thì phải cúi đầu. Từ Quảng Châu đến Bắc Kinh, rồi tới Cáp Nhĩ Tân, chẳng ai làm gì được tôi cả. Hoá ra là Luật sư Tư Đồ một lòng muốn tiễn tôi lên đoạn đầu đài, nhưng cuối cùng lại để tuột mất bát cơm đây mà. Sao nào?
Đi theo tôi à? Giết tôi đi này. Nào. Mã tiên sinh. Mã tiên sinh. Mã tiên sinh. Mã tiên sinh, Mã tiên sinh. Chẳng phải là hoãn lại chờ tái thẩm sao, tại sao anh lại rời khỏi Bắc Kinh? Anh được thả rồi sao, Mã tiên sinh?
Xin hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi. Mã tiên sinh. Anh làm ở toà soạn nào vậy hả? Có thần kinh không thế? Mã tiên sinh. Mã tiên sinh. Bây giờ anh đến Cáp Nhĩ Tân là để tiếp tục ra nước ngoài lánh nạn đúng không? Nói cái gì thế hả?
Cậu nói lại xem nào! Nói lại xem nào! Bình tĩnh một chút. Xin hãy trả lời câu hỏi của tôi. Được rồi, được rồi. Đừng hỏi nữa, đừng hỏi nữa. Xin hãy trả lời câu hỏi của tôi. Anh hãy trả lời đi ạ. Đừng có hỏi nữa!
Tại sao anh lại rời khỏi Bắc Kinh trước? Đừng chụp nữa. Nói cậu đấy, đừng có chụp nữa! Chụp cái gì mà chụp hả! Anh có ý định ra nước ngoài lánh nạn phải không ạ? Mã tiên sinh. Sao anh lại ở trên xe lửa? Cậu qua đây, qua đây cho tôi!
Anh trả lời câu hỏi của chúng tôi đi ạ. Mã tiên sinh. Anh đã được thả rồi đúng không ạ? Trả lời cái gì? Được rồi, được rồi, được rồi. Đừng có hỏi nữa được không? Đừng hỏi nữa. Đừng làm loạn, đừng làm loạn. Bây giờ là giờ ăn trưa,
Những người không phận sự xin mời ra ngoài. Đừng làm phiền khách nữa. Mau chặn lại đi. Làm gì thế hả? Tôi đã nói là cậu đừng chụp nữa mà! Cậu làm sao thế hả? Im lặng hết cho tôi! Ầm ĩ cái gì vậy hả? Về hết cho tôi!
Đi đi, đi đi, đi đi. Đi đi. Quên đòn rồi phải không? Tém tém lại đi. Anh làm gì được tôi nào? Đồ khốn kiếp. Cũng may là chưa làm lớn chuyện. Hắn có súng đấy. Ban ngày ban mặt trước mặt nhiều người thế này, hắn không dám làm gì đâu. Tiên sinh.
Anh có cần gì không ạ? Đi ra chỗ khác! Hình như có người đàn ông nào đó vào phòng của tôi. Anh mau đến xem giúp tôi đi. Cô đừng lo. Tôi sẽ đến xem giúp cô ngay. Xin chào, Tư Đồ tiên sinh. Uống rượu đấy à? Uống vài ly thôi ạ.
Không sao đâu tiên sinh. Để anh đợi lâu rồi. Lúc nãy vị tiểu thư bên khoang số 3 sợ hãi bảo với tôi rằng, trong phòng cô ấy có một người đàn ông. Người như cô ta, trong phòng có vài người đàn ông cũng chẳng lạ gì đúng không?
Tiên sinh cần gì ạ? Tôi thấy hơi khát. Vâng, thưa tiên sinh. Anh muốn nước nóng hay trà ạ? Nước nóng là được. Vâng ạ, anh đợi một chút. Thiếu gia. Xảy ra án mạng rồi. Ở đâu? Toa hạng nhất. Không thể nào. Tư Đồ! Này… Đừng có chết đấy nhé, Tư Đồ!
Sao thế? Mới sáng sớm mà chết với chả chóc. Ôi trời đất ơi, anh không sao thì tốt quá rồi! Có người chết, tôi còn tưởng là anh đấy. Chết người à, chuyện gì vậy? Ở bên này. Thiếu gia. Ở bên này. Ở đây. Ở đây. Tiểu Lục! Phong toả hiện trường.
Không ai được tuỳ ý ra vào. Rõ. Nào, mọi người hợp tác chút nào. Anh đi theo tôi. Ra ngoài hết đi! Hợp tác chút, hợp tác chút nào. Đừng chụp nữa, đừng chụp nữa! Này… Ơ… Lúc trước đã nhìn nhầm anh rồi,
Không ngờ anh lại đuổi lên tận tàu để giết người luôn cơ đấy. Thế này đi. Anh đi ra từ chỗ này, sau đó cứ đi thẳng về hướng Bắc sẽ có người tiếp ứng anh. Số tiền này anh cứ cầm lấy, việc còn lại anh không phải lo, để tôi xử lý.
Không, không. Khoan đã. Tại sao tôi phải đi? Anh giết Mã Thế Anh rồi còn gì? Không phải. Không phải thật. Hả? Tàu vẫn luôn dừng à? Đúng vậy. Anh em nhà họ Lý gây chiến ở phía trước, làm nổ một đoạn đường ray, giờ vẫn đang sửa chữa. Đoàn tàu này
Hình như dừng từ tối qua rồi. Nếu không phải là anh thì là ai? Không biết. Nhưng mà, tôi cũng muốn biết. Cậu ở đây làm gì? Đi đi. Qua đây, qua đây. Thiếu gia. Chuyện là thế nào? Tối qua, thư ký của Mã Thế Anh tiên sinh là ngài Vạn Cát Tường,
Đặt bữa sáng cho anh ta, nhưng mãi không thấy tới. Tôi đến hỏi anh ta có dùng bữa nữa hay không, tôi đến gõ cửa nhưng không ai trả lời. Sau đó tôi lại đi báo với Vạn Cát Tường tiên sinh. Vạn Cát Tường tiên sinh nói
Cậu ta cũng không nhìn thấy anh ta. Đúng vậy, đúng vậy. Chúng tôi lo rằng có chuyện nên cùng qua đây xem thử. Đúng thế. Chúng tôi cùng gõ cửa nhưng cũng không ai trả lời. Lúc đó cửa khoang đã bị khoá trái. Qua khe cửa,
Tôi phát hiện Mã tiên sinh bị hại, nên bảo Vạn tiên sinh nghĩ cách mở cửa. Sau đó vội vàng đi tìm cậu ngay. Đúng thế. Lần cuối anh gặp Mã Thế Anh là lúc nào? Sáng nay. Còn sống, Mã Thế Anh lúc còn sống ấy! Vậy có lẽ là đêm hôm qua,
Khoảng một giờ sáng. Anh ta nhấn chuông, tôi đến trực cửa, rồi lại bảo tôi đi chỗ khác. Chắc là nhấn nhầm. Anh ta nói bằng tiếng Nga, tôi nghe hiểu chút ít. Cũng có nghĩa là hắn ta chết vào tầm nửa đêm hôm qua đến sáng ngày hôm nay.
Đúng vậy, đúng vậy. Tôi xin phép ngắt lời một chút. Tôi nghĩ, nếu anh tìm bác sĩ, thì anh ta sẽ có thể cho anh một mốc thời gian chính xác hơn đấy. Tiểu Lục! Tìm một bác sĩ tới đây. Vâng ạ. Thiếu gia. Ngồi đi. Tối qua anh đã gặp những ai?
Nhiều lắm. Hầu như người của toa hạng nhất tôi đều gặp hết. Tối qua cửa nối giữa các toa có khoá không? Chắc chắn là khoá rồi. Chúng tôi có quy định, sau khi kết thúc bữa tối, cửa nối đi vào nhà ăn và toa hạng nhất đều phải khoá lại hết.
Sáng ngày hôm sau mới mở ra lại. Vậy sáng nay sau khi mở cửa, có ai ra vào không? Chỉ có Lạc thiếu gia vào thôi. À còn có một cậu nhà báo nữa. Cậu ta muốn mượn một chỗ yên tĩnh ở đây để viết lách. Tôi thấy toa nhà ăn vắng người
Nên để cậu ta vào. Chắc chắn là không có ai khác ra vào nữa à? Chắc chắn không có. Khoá cửa là do đích thân tôi mở vào lúc sáng. Cậu nhà báo ấy từ lúc vào đây vẫn luôn ngồi ở bên đấy. Trước lúc phát hiện Mã Thế Anh xảy ra chuyện,
Cậu ấy chưa từng di chuyển. À này, tối qua đoàn tàu dừng lại từ lúc mấy giờ vậy? Khoảng 12 giờ rưỡi đêm qua. Dừng cho đến tận bây giờ, không hề nhúc nhích. Đại ca. Bác sĩ đến rồi. Tình hình thế nào? Thời gian tử vong của nạn nhân
Có lẽ rơi vào khoảng 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng. Đồng hồ đeo tay bị đập vỡ, kim dừng lại ở 1 giờ 15 phút. Tôi nghĩ đây có lẽ là thời gian tử vong chính xác. Nạn nhân bị đâm chín nhát, độ sâu vết thương không đều.
Một số vết thương do tay phải tạo thành, số khác do tay trái tạo thành. Vết thương từ tay trái sâu hơn, bao gồm hai vết thương chí mạng. Một nhát đâm trúng tim, một nhát xuyên phổi. Tình hình đại khái là vậy. Được rồi, Tiểu Lục. Đưa anh ta về trước đi.
Nếu cần gì sẽ báo với anh sau. Được. Đoàn tàu dừng nguyên một đêm., cũng chẳng có ai đi khỏi. Hung thủ có lẽ vẫn còn ở trên tàu, thậm chí rất có khả năng là ở trong chính toa tàu này. Đại luật sư. Tôi thấy trên chuyến tàu này,
Người hi vọng Mã Thế Anh chết nhất, có lẽ là cậu đấy. Tôi đương nhiên là muốn đưa tội phạm ra công lý rồi, nhưng tuyệt đối không phải là tư hình chưa thông qua xét xử. Anh, anh đừng có nhìn tôi. Tuy tôi là thư ký của anh ta, nhưng tối qua
Tôi uống rượu cùng anh Tông mà. Đúng không anh Tông? Tôi ngồi cùng cậu thật, nhưng tôi uống trà. Tôi biết hung thủ là ai rồi. Là người đó. Chắc chắn là hắn. Hắn mà biết tôi đã nhìn thấy hắn thì sẽ giết tôi mất. Các anh nhất định phải tóm được hắn.
Tối qua hắn nấp ngay trong phòng tôi. Anh ta cũng nhìn thấy. Hôm qua tôi có gọi anh còn gì! Các anh nhất định phải tóm được hắn, hắn chắc chắn sẽ giết tôi để diệt khẩu đấy. Tên hung thủ đó trông như thế nào vậy? Là một người đàn ông.
Hắn chắc chắn là một người đàn ông. Ngoài điều này ra, thì tôi không biết nữa. Tôi nhìn không rõ. Thế thì cô lo cái gì cơ chứ! Tôi thấy cô muốn tóm được người này như vậy, có phải là vì đã ít đi một người khách rồi không?
Tôi thấy hung thủ chính là anh đấy! Tôi? Loại người như anh nói không chừng lại có quan hệ với tổ chức nào đấy. Hắn ta giết Từ Sĩ Nhân, nên anh trả thù. Cô đừng có mà linh tinh! Được rồi, đừng cãi nữa. Bây giờ tất cả về phòng mình.
Không được sự cho phép của tôi không ai được tuỳ ý ra vào. Lại càng không được qua phòng nhau. Đi thôi. Lạc thiếu gia. Mã Thế Anh đã được thả, ngồi Tàu tốc hành Đông Phương đi về phía Bắc ra nước ngoài lánh nạn. Bị giết hại trên tàu.
Hung thủ là Luật sư truy tố của vụ án Mã Thế Anh, Tư… Ai bảo cậu viết linh tinh vậy hả? Sáng nay anh đã nói trước cửa toa hạng nhất còn gì? Tôi, tôi nói lúc nào? Sao tôi lại thấy hung thủ giống cậu thế nhỉ?
Có phải cậu nấp trong toa nhà ăn mãi không ra ngoài hay không? Lạc thiếu gia, hôm qua chính anh bảo tôi ra ngoài mà. Lúc nãy cũng do nhân viên tàu mở cửa tôi mới vào trong. Được rồi, đừng nguỵ biện nữa. Tôi thấy, hung thủ chính là cậu.
Lạc thiếu gia, anh khoan nóng đã. Tôi đã viết hung thủ là ai đâu, tôi mới viết đến đoạn Mã Thế Anh bị giết thôi mà. Nào. Cậu viết tiếp đi. Cứ viết là người là do cậu giết. Ơ, ơ kìa… Thôi được rồi. Cậu cũng vậy.
Đừng có ham vui mà xen vào linh tinh, trái lại còn tăng thêm hiềm nghi cho bản thân. Tôi biết rồi.