Hổ Hạc Yêu Sư Lục Tập 22 | Phim Cổ Trang Huyền Huyễn Nhan Sắc Cao | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hổ Hạc Yêu Sư Lục] [Tập 22: Giành lấy Kim Cang Quyết] [Mộ của Tưởng Tích Từ điện Địa Sát] Mấy chục năm trước, đại tiểu thư mặc kệ sự phản đối của người nhà, một thân một mình chạy đến đô thành

    Để thi Quốc ngự yêu sư. Ta không yên tâm nên đã theo người đi báo danh. Lúc đó, ta chỉ là một hạ nhân không cha không mẹ, chẳng biết gì cả. Nhưng chỉ cần có thể tiếp tục đi theo người, dù phải chịu khổ hơn nữa ta cũng bằng lòng.

    Mới chớp mắt, chúng ta đều đã già. Nhưng trong lòng ta người không chỉ là đại chưởng quầy của điện Địa Sát, mà còn là vị đại tiểu thư thề xóa bỏ sự bất công trên thế gian này. Mãi mãi là vậy. Lúc nhỏ, hễ ta muốn khóc,

    Người đều sẽ dạy bảo ta rằng đàn ông không được dễ dàng rơi nước mắt. Thế nên đến giờ ta cũng chưa từng khóc. Đại tiểu thư, người yên tâm, chúng ta nhất định sẽ tìm Nhất Mi báo thù cho người. [Mộ của Tưởng Tích Từ điện Địa Sát] Theo ta thấy,

    Chúng ta phải dựng một cây cầu treo dài bắc qua Minh Hải mới có thể vận chuyển số lượng lớn yêu sư an toàn tới được Điên Phong Cốc. Nước Thiên Vũ bọn ta và nước Phục Long cũng được kết nối với nhau như vậy, chắc chắn không có vấn đề.

    Vậy cây cầu này cần dài bao nhiêu? Không biết. Có thể sao? Ngươi nói xem, điều này có thể sao? Đây là Minh Hải đấy, ở đó toàn là lửa, ngươi phải dùng gì để xây cầu chứ? Không phải sẽ bị thiêu rụi hết sao?

    Vả lại với thời gian dùng để dựng cây cầu này thì Nhất Mi cũng phản công được mấy lần rồi. Ngoài ra, bản vẽ này của ngươi đúng là… thô sơ. Ta… ta… Nhị chưởng quầy. Triệu thống soái. Hổ Tử, lão phu cũng tới giúp mọi người. Quá tốt rồi, nhị chưởng quầy,

    Ngài mau giúp chúng ta nghĩ cách đi. Ngài xem hắn… Đây là… đang muốn dựng một cây cầu nối giữa vịnh Phục Long và Điên Phong Cốc sao? Nhưng cách này chắc chắn không khả thi. Chưa bàn tới phương pháp, cho dù muốn dựng cầu thì bức vẽ này cũng không chuẩn xác.

    Khoảng cách từ vịnh Phục Long tới Điên Phong Cốc không gần như vậy. Toi rồi, toi rồi. Hổ Tử. Nấm sư phụ. Đã lâu không gặp, người đi đâu vậy? Vết thương trước đó chưa lành, vẫn luôn nghỉ ngơi điều dưỡng. Không sao chứ? Không sao. Vị này là…

    Đây là cháu gái ngoại xa của ta, từ nhỏ đã tu luyện phép thuật hàng yêu, từng đọc rất nhiều sách hiếm trong thiên hạ, thậm chí còn nghiên cứu văn hiến sách cổ về Điên Phong Cốc. Bây giờ chẳng phải lúc cần dùng người sao? Ta muốn dẫn nó tới đây

    Xem có thể giúp được gì không. Đúng là phi phàm. Quá tốt rồi. Tại hạ là Triệu Hinh Đồng. Ngưỡng mộ đã lâu, Triệu thống soái. Xin hỏi cô nương tên gì? Tại hạ là Mặc Linh Chi. Cô ấy không phải cháu gái ngoại xa của người sao? Sao lại cùng họ vậy?

    Mặc trong “thủy mặc”, đồng âm khác chữ. Tên hay. Cô nương, mạo muội hỏi một câu, trong nhà cô có phải có thân thích họ Tưởng ở phương Nam không? Ta chưa nghe người nhà nhắc tới bao giờ. Giống quá. Đúng rồi, Triệu thống soái, nghe nói cô chủ trương

    Tập hợp Quốc ngự yêu sư, muốn vào Điên Phong Cốc? Đúng là ta đã đề xuất với Hội nguyên lão nhưng bị họ ngăn lại. Không biết Linh Chi cô nương có cao kiến gì? Ý tưởng của cô rất hay. Cần gì để tâm đến đám người nông cạn của Hội nguyên lão.

    Nhất Mi vẽ ra trận thế lớn như vậy, ngày sau ắt có mưu đồ. Hiện giờ, dù chỉ có vài yêu sư, chúng ta cũng phải xông vào Minh Hải ngăn chặn cô ta. Sao? Ta nói sai gì sao? Không có gì sai cả. Nhưng chúng ta không nắm được gì

    Về Điên Phong Cốc. Giờ chuyện vượt Minh Hải cũng là một vấn đề nan giải. Ta nghe cha ta nói, năm trăm năm trước, một nhóm yêu sư chiến đấu với Yêu đế, thủ lĩnh yêu sư là Kỳ Vô Cực đã dùng thần khí Kim Cang Quyết chém được đầu Yêu đế,

    Máu yêu của hắn hợp thành Minh Hải. Nhất Mi hao tổn tâm huyết kích hoạt Kim Cang Quyết là để mở ra một con đường từ Minh Hải. Thế nên nếu chúng ta muốn vào Điên Phong Cốc thì cũng phải dùng Kim Cang Quyết để chia tách Minh Hải.

    Linh Chi cô nương đúng là hiểu biết sâu rộng, nhưng Kim Cang Quyết bị Nhất Mi lấy đi rồi. Lúc đó các yêu sư ở vịnh Phục Long đều thấy Nhất Mi ném Kim Cang Quyết vào Minh Hải, thế nên bây giờ bước đầu tiên

    Là chúng ta phải vớt được Kim Cang Quyết từ Minh Hải. Cách hay. Có bột mới gột nên hồ. Chúng ta mau chóng khởi hành thôi. Mọi người đồng lòng, chuyện gì cũng nên. Giao cho chúng ta đi. Quả đúng là kỳ nhân, trời giáng thần binh. Minh Hải này còn rộng lớn

    Hơn ta tưởng. Nơi này hoang vu quá. Biết bao yêu sư đã hi sinh tính mạng, dùng tinh nguyên tạo thành trận pháp này. Không thể để họ hi sinh vô ích, phải bắt Nhất Mi nợ máu trả bằng máu. Nhất Mi thực sự nợ quá nhiều mạng sống.

    Chuyện đời đúng là thay đổi khôn lường. Lần trước tới vịnh Phục Long, mới chỉ là một viên Xích Châu bị vỡ, không ngờ sau đó… Cha ta từng là hộ vệ ở Minh Hải, lúc nhỏ ta từng theo ông ấy đến đây. Minh Hải toàn là lửa,

    Làm sao để xuống đó lấy Kim Cang Quyết đây? Ta đang nghĩ nếu trận pháp Xích Châu có thể chống lại sự xâm nhập của Minh Hải thì có phải nếu chúng ta thu thập được đủ Xích Châu, tạo thành một pháp trận nhỏ có thể chứa một hoặc hai người

    Thì có thể đi xuống Minh Hải vớt Kim Cang Quyết không? Đúng là có khả năng này. Có điều, một là, một mình lặn xuống Minh Hải quá mạo hiểm, hai là, trận pháp Minh Hải đã vỡ, phải đi đâu để tìm nhiều Xích Châu như vậy? Không tìm được viên hoàn chỉnh

    Thì tìm mảnh vỡ ghép lại thôi. Cho dù cách mà Hinh Đồng nói chỉ có một phần thắng thì giờ cũng chỉ đành thử thôi. Chúng ta qua bên đó xem xem. Đợi đã. Chỗ dòng chảy đứt đoạn đó có lửa địa ngục, sẽ khiến mọi người bị bỏng.

    Giờ không lo được nhiều vậy, bỏng thì bỏng thôi. Người sớm đã nghĩ tới việc để họ đi thu thập Xích Châu phải không? Gì cũng để ta nói thì quá phô trương. Ta tìm thấy mảnh vỡ của Xích Châu rồi. Mặt Lạnh, ngày nào cũng kiên trì luyện tập,

    Sớm muộn gì huynh cũng có thể bước nhanh như gió. Huynh xem thế này tốt biết bao, lại tiến bộ hơn hôm qua rồi. Ta hiểu, ta hiểu, huynh ưa sạch sẽ, chỉ đành để ta tắm cho huynh. Huynh yên tâm, ta chắc chắn sẽ tắm sạch sẽ cho huynh.

    Lúc trước luôn là huynh dạy bảo ta, giờ đến ta dạy huynh rồi. Đây gọi là gì? Sông có khúc, người có lúc. Nhưng mà huynh thảm rồi, ai bảo lúc trước huynh nghiêm khắc với ta như vậy, bây giờ chắc chắn ta sẽ trả lại gấp bội. Hổ Tử,

    Đừng phí công vô ích nữa. Không có đan điền, không có kinh mạch, không có chân khí, sao ta có thể làm được chứ? Yên tâm, chẳng phải chúng ta vẫn còn nguyên thần sao? Chỉ cần không từ bỏ, không ai đánh gục được chúng ta. Không phải là từ bỏ

    Mà là đối mặt với hiện thực. Không có thân xác thì mọi thứ đều là hư vô. Hiện thực là huynh nhất định sẽ lại giống như trước đây, tin ta. Đừng nói chứ, giờ nhìn huynh cũng ngoan ngoãn đấy. Hôm nay nắng to, phơi một lúc là khô thôi,

    Phơi một lúc nhé. Hổ Tử, rắn. Hổ Tử. Hổ Tử, rắn. Đánh lén ta? Chúng ta ở tạm dịch trạm này đã nhé. Mọi người đang thu thập mảnh vỡ Xích Châu ở vịnh Phục Long. Đợi chúng ta vớt được Kim Cang Quyết, tới được Điên Phong Cốc,

    Nhất định sẽ lấy lại thân xác cho huynh. Phấn chấn lên. Vẫn rất đẹp trai. Linh Chi cô nương. Hổ Tử, thứ này bị yêu linh nhập rồi, mau vứt nó đi. Đừng, đừng, huynh ấy là bạn ta. Huynh ấy bị yêu ma hại thành thế này.

    Ta chưa từng thấy ai bị yêu ma hại mà biến thành con rối. Cô cũng chưa từng thấy sao? Linh Chi cô nương, cô hiểu biết sâu rộng, cô xem có cách nào có thể cứu bạn ta không? Nguyên thần của hắn vô cùng yếu ớt. Nếu không có thân xác chịu lực,

    E rằng thời gian không còn nhiều nữa. Bạn ta có hơi ngượng ngùng, ta đưa huynh ấy về trước. Cũng thật đáng thương. Huynh chăm sóc hắn cho tốt. Bất ngờ không? Quần áo mới. Có phải trông rất quen không? Giống bộ lúc trước huynh mặc đấy.

    Ta phải chạy khắp mấy tiệm may mới làm ra được đấy. Huynh không cần lo lắng về kích thước, chắc chắn vừa. Phải, phải, hôm trước nhân lúc huynh ngủ ta đã lén đo đấy. Ta phải chạy khắp mấy tiệm may mới may ra được đấy. Huynh xem, huynh có vừa ý không?

    Một người vô dụng như ta cần quần áo mới để làm gì? Huynh đệ, đây là hoa văn con hạc, huynh là hậu nhân của Kỳ gia, doanh soái của Quốc ngự yêu sư, dù chúng ta biến thành thế nào thì huynh mãi mãi là Kỳ Hiểu Hiên đó. Nào, thử xem.

    Xin lỗi, xin lỗi. Quả nhiên người đẹp vì lụa, vừa thay lên thì ngoài ta ra, huynh lại là đệ nhất mỹ nam thành Phục Long, Kỳ Hiểu Hiên. Hổ Tử, ta muốn ở một mình một lúc. Ta hiểu rồi, không hài lòng với mái tóc đúng không?

    Ta ngứa mắt nó từ lâu rồi. – Vừa hay lần này chúng ta… – Ra ngoài đi. Ta muốn ở một mình một lúc. Được, vậy huynh nghỉ ngơi đi. Khách quan dùng thong thả. Vừa rồi ta cùng Cục Gạch tới thăm huynh ấy, huynh ấy cũng không muốn gặp chúng ta,

    Huynh ấy nói muốn ở một mình một lát. Hiểu Hiên luôn thích gánh vác trọng trách, giờ lại phải ở trong thân con rối này, khó mà góp sức, bản thân huynh ấy cũng khó lòng tiếp nhận, huynh ấy cũng không muốn liên lụy đến chúng ta, có thể hiểu được, đúng chứ?

    Có thể hiểu được. Nhưng huynh ấy là Kỳ Hiểu Hiên. Huynh ấy đã từng sợ cái gì chưa? Không được, không thể nhìn huynh ấy tiếp tục sa sút như vậy. Hổ Tử, ta thấy ngươi cũng đừng quá nóng vội, cho huynh ấy chút thời gian, sẽ tốt lên thôi. Đúng,

    Sẽ tốt lên thôi, đừng tạo áp lực cho huynh ấy quá, rồi sẽ nghĩ thông suốt thôi. Linh Chi cô nương nói nguyên thần huynh ấy yếu ớt, thời gian không còn nhiều nữa. Chúng ta phải nhanh chóng đến Điên Phong Cốc đoạt lại thân xác của huynh ấy.

    Bây giờ mọi người đã thu thập được một lượng mảnh vỡ Xích Châu nhất định, nhưng vẫn còn chưa đủ. Chúng ta vẫn phải nghĩ thêm cách khác. Xe đến trước núi ắt có đường. Rồi sẽ có cách thôi. Nào, ăn cơm đã. Nào, nào, người là sắt, cơm là thép,

    Ăn rồi mới có sức. Huynh ăn đi. Điện hạ, đến lúc lên đường rồi. Mặt Lạnh. Sao thế này? Để tự ta. Được. Huynh tự đi qua đây sao? Đi được xa vậy sao? Được, ngày nào cũng luyện như thế dần dần huynh sẽ lại giống như trước. Huynh xem…

    Ta đã nói để tự ta. Hai người ra ngoài đi. Không đỡ huynh, để chúng ta ở đây cùng huynh, – Hổ Tử, đi thôi. – xem huynh luyện… Làm gì vậy? Đi, đi, đi. Cô làm gì vậy? Ngươi không thấy tâm trạng huynh ấy không được tốt sao?

    Nhưng không thể nhìn huynh ấy cứ sa sút như vậy chứ. Ngươi cho huynh ấy chút thời gian đi. Chuyện này xảy ra với ai cũng đều rất khó tiếp nhận. Vậy chuyện của đại chưởng quầy và đại sư soái thì sao? Không thể cứ giấu huynh ấy mãi được. Đợi thêm đã.

    Giờ ngươi nói với huynh ấy thì chẳng khác gì thêm dầu vào lửa. Vừa rồi lại có vài yêu sư rời đi rồi. Gần đây tinh thần mọi người đều sa sút. Sáng nay có người nhìn thấy doanh soái Hồng doanh Tiêu Vân Tử dẫn Vương Vũ Thiên rời đi rồi.

    Người nước Thiên Vũ mà, không đồng lòng với chúng ta đâu. – Thống soái. – Thống soái. Vừa rồi các ngươi nói vậy là có ý gì? Vương Vũ Thiên đi rồi? Vâng, họ không chào từ biệt thống soái sao? Vậy họ làm thế là lâm trận bỏ chạy à?

    Đừng nói linh tinh. Vương Vũ Thiên không phải người không coi trọng nghĩa khí. Hổ Tử huynh đệ, thứ lỗi cho ta nói thẳng, lúc không có chuyện gì mới nhập đám kết bọn, đó không phải nghĩa khí. Huynh xem xem, bây giờ đại nạn giáng xuống

    Chẳng phải vẫn mỗi người bay một ngả sao? Thống soái, chúng ta vẫn còn việc quan trọng cần làm, xin cáo lui trước. Không thể nào. Cục Gạch đi thật rồi sao? Có lẽ hắn có việc gì đó nên mới tạm rời đi. Vậy có chuyện gì

    Thì cũng có thể nói với chúng ta mà, sao phải không từ mà biệt? Nhưng sao Tiêu Vân Tử cũng đi rồi? Có phải hắn bắt cóc Cục Gạch không? Không giống lắm. Tiêu Vân Tử này luôn rất quan tâm đến Cục Gạch, chắc là không phải. Vậy là vì sao chứ?

    Có lẽ hắn có lý do khó nói nên mới không từ mà biệt. Mặc kệ là nguyên nhân gì, không từ mà biệt tức là không coi chúng ta là bạn. Chắc vẫn chưa đi xa, ta đuổi theo họ. Được rồi, nếu hắn thật sự muốn đi

    Thì ngươi có thể giữ được sao? Bây giờ chuyện Kim Cang Quyết quan trọng hơn. Đợi vớt được Kim Cang Quyết chúng ta hẵng đi tìm huynh ấy. Vậy… Được thôi. Thống soái, cả đội bọn ta đã tìm kiếm ở vịnh Phục Long nhiều ngày mới chỉ tìm thấy mấy

    Mảnh vỡ Xích Châu này. E là số lượng này chẳng đáng vào đâu nếu muốn giải quyết khó khăn của Minh Hải. Nếu triệu tập yêu sư ngoài dân gian tìm kiếm Xích Châu trên khắp nước Phục Long thì sao? Xích Châu khó tìm, cả trăm năm mới luyện ra được một viên,

    Không dễ tìm trong nước Phục Long. Ngoài Xích Châu ra, không còn cách nào khác có thể vớt Kim Cang Quyết sao? Tạm thời không có. Nếu có cách thứ hai thì đã không phải lo như vậy. Ta tới rồi. – Cục Gạch. – Cục Gạch. Đây…

    Ngươi lấy đâu ra lắm Xích Châu thế? Số Xích Châu này nguyên vẹn, không bị sứt mẻ, kết cấu tinh xảo, đúng là hàng thượng hạng, không thể tìm thấy ngoài dân gian được. Huynh kiếm bằng cách nào thế? Ta… Không giấu gì mọi người, suốt bấy lâu nay ta đã che giấu

    Thân phận thật sự của mình với mọi người. Hổ Tử, Hinh Đồng, hai người đừng để bụng nhé. Ngươi nói đi. Thật ra ta là vương tử của nước Thiên Vũ. Ta biết Xích Châu rất hiếm ở thành Phục Long, nên mấy hôm trước đã viết thư gửi về nhà,

    Thông báo với phụ vương. Sau khi phụ vương nhận được tin bèn lập tức phái người mang Xích Châu tới. Vậy nên ta và Tiêu Vân Tử mới tới biên giới hai nước để đón tiếp. Nhưng sau khi bọn ta nhận được Xích Châu thì đã chạy không ngừng nghỉ về đây. Ngươi…

    Nhưng… Ta… hắn… Của nhà bọn ta. Ngươi là vương tử thì ghê gớm lắm chắc? Ngươi có thể không từ mà biệt à? Không phải. Bọn ta còn tưởng ngươi bỏ rơi bọn ta rồi. Đúng đấy, ngươi muốn ra ngoài thì có thể nói với bọn ta,

    Bọn ta còn có thể phái người bảo vệ ngươi, ngươi đi một mình nguy hiểm lắm. Sao ta lại bỏ rơi hai người được? Cô yên tâm đi, ta có Tiêu Vân Tử bảo vệ mà, an toàn lắm. Vương tử. Vậy ngươi là vương tử thì hắn…

    Ta là Vân thị vệ của nước Thiên Vũ, được Vương thượng phái tới để bảo vệ điện hạ. Ta đã bảo mà, mọi ngày trông hắn cứ là lạ, chắc chắn là có vấn đề. Thi thoảng còn hay nhìn trộm Cục Gạch, ta còn tưởng hắn… Các ngươi giấu kỹ quá.

    Ta có gì mà giấu, là hắn giấu kỹ. Ta nói huynh biết, nếu không phải lần trước ta bị bệnh, ta còn không biết phụ hoàng phái hắn tới bảo vệ ta cơ. Lần này nước Thiên Vũ hào phóng giúp đỡ, giải quyết được việc khẩn cấp giúp bọn ta,

    Bọn ta cảm kích không thôi. Chuyện Minh Hải liên quan tới cả lục địa, nước Thiên Vũ bọn ta cũng nên góp chút sức mọn mà. Mặc dù lần này ngươi đã giúp bọn ta một việc lớn, nhưng nếu ngươi còn không từ mà biệt, ta sẽ đánh chết ngươi. Không đâu.

    Chắc lần này không còn vấn đề gì chứ? Linh Chi cô nương đã bảo Mạc Cốc Tử nghĩ cách dùng Xích Châu chế tạo công cụ, chắc là sẽ xong sớm thôi. Phải tranh thủ thời gian. Cơ thể rối gỗ của huynh ấy không cầm cự được lâu đâu. Mấy hôm nay

    Huynh ấy luôn buồn bực không vui, cũng không ra ngoài. Ban ngày ta tới thăm huynh ấy mấy lần, đều bị chặn ngoài cửa. Kỳ Môn Tông vang danh trước kia giờ đã không còn nữa. Đại chưởng quầy bị Nhất Mi hại chết, đại sư soái và Chi Tà

    Cũng nhảy xuống Minh Hải cùng chết. Nay Hiểu Hiên lại như vậy, đúng là họa vô đơn chí. Không biết còn phải giấu tới khi nào. Hiểu Hiên. Mặt Lạnh. Hiểu Hiên. Huynh không sao chứ? Không thể nào. Cha và tổ mẫu ta vẫn còn sống đúng không? Đúng không? Huynh đệ,

    Kỳ gia chỉ còn mình huynh thôi. Chúng ta phải báo thù này. Không thể nào. Không… Không phải là dùng Xích Châu để xuống Minh Hải à? Sao người lại xâu thành vòng tay? Ta dùng tơ Tầm Thiên tạo thành một trận pháp cỡ nhỏ từ bảy viên Xích Châu.

    Người vào trong đó có thể chống lại ngọn lửa dưới Minh Hải. Trận pháp cỡ nhỏ? Có được không? Xích Châu vốn là báu vật để vào Minh Hải, trận pháp Thất Tinh này không có vấn đề, có điều sau khi vào Minh Hải, thời gian duy trì trận pháp

    Sẽ không được lâu. Có thể kéo dài bao lâu? Ước chừng khoảng một nén hương. Nếu tới giờ mà người chưa kịp ra, trận pháp sẽ co lại và sụp đổ. Thời gian ngắn quá. Ý ta là dù gì đấy cũng là Minh Hải, lỡ như có chuyện gì thì sẽ mất mạng.

    Có thể kéo dài thời gian không? Ta đã thử rất nhiều lần, thời gian một nén hương đã là cao nhất rồi. Được. – Ta đi. – Ta đi. Nguy hiểm như vậy, sao để cô đi được? Chắc chắn phải là ta đi. Không được. Sao lại không được?

    Mọi người ai nấy đều vụng về, chỉ có ta là linh hoạt nhất. Hơn nữa trận pháp này nhỏ như vậy, xét từ thân hình cũng phải là ta chứ. Bây giờ không phải lúc để thể hiện. Ta không thể hiện. Đây vốn là ưu thế của ta. Vừa đẹp luôn,

    Cao thêm tí nữa, béo thêm tí nữa đều không được. Hổ Tử, cậu thử khống chế trận pháp này từ bên trong xem. Sao… sao nó không đi thẳng được? Hổ Tử, huynh thử điều khiển nó từ từ thôi. Sau khi vào Minh Hải, hướng chạy cũng sẽ có sự thay đổi

    Dựa theo trọng lượng cơ thể. Được, ta không tin ta không điều khiển được nó đấy. Mặt Lạnh, báo huynh biết một tin tốt, bọn ta đã làm một trận pháp cỡ nhỏ từ Xích Châu, ngày mai có thể vào Minh Hải lấy Kim Cang Quyết rồi,

    Sau đó sẽ có thể tới Điên Phong Cốc đoạt lại cơ thể cho huynh. Huynh nói gì đi. Chúng ta về trước đi. Nhưng huynh ấy… Đợi chúng ta vớt được Kim Cang Quyết rồi tính tiếp. Ta cảm thấy vào Minh Hải vẫn rất nguy hiểm, ta không yên tâm.

    Sáng mai ta đi cùng ngươi nhé. Đừng, tự ta đi được. Cô ở lại chăm sóc huynh ấy đi, nếu không ta cũng không yên tâm. Cứ chết như vậy sao? Tưởng Tích Từ, không phải bà mạnh lắm à? Sao lại chết dễ dàng như vậy? Hai thanh đao này

    Là quà sinh nhật bà tặng năm xưa. Cho ta Tử Quang, cho Phi Xích Viêm, nay chúng đều nằm trong tay ta. Ta biết năm xưa bà luôn rất thích Phi. Bà nói ta ngang ngược, độc tài, hung ác tàn nhẫn. Vào lễ Tỏa Nguyên, bà mong cô ấy ở lại,

    Nhưng mọi chuyện không như bà mong muốn. Cuối cùng là ta ở lại. Bao nhiêu năm qua, ta làm trái lời bà trong mọi việc. Bà thích gì ta đều phải hủy hoại. Bà ghét gì thì ta cứ thích. Dù bà có bất mãn với ta thế nào,

    Ta vẫn tiến lên từng bước, trở thành doanh soái, cuối cùng lên làm thống soái. [Mộ của Tưởng Tích Từ điện Địa Sát] Ta làm bao nhiêu chuyện như vậy, nhưng chưa từng được nghe bà khen ta lấy một câu. Ta cũng là người Kỳ gia, ta không kém hơn Kỳ Hiểu Hiên.

    Vì sao bà lại chưa từng nhìn ta? Tưởng Tích Từ, bà đã cứu mạng ta, ta sẽ không nợ bà. Cho dù bà đã chết, ta cũng sẽ trả món nợ này. Ai đấy? Là ta. Sao cô lại ở đây? Tìm thấy thi thể rồi à? Chưa, đã tìm khắp cả đô thành

    Mà vẫn chưa thấy thi thể của đại chưởng quầy. Có lẽ thi thể của bà ấy đã bị hủy hoại hoặc là… bị yêu ăn mất. Không thể nào. Sao ngay cả thi thể cũng không tìm thấy được chứ? Tưởng Tích Từ, có phải bà vốn dĩ vẫn chưa chết không?

    Bà ra đây đi. Không phải bà hận ta lắm hay sao? Bà ra đây đi. Cô bình tĩnh lại đi. Nếu đại chưởng quầy vẫn còn sống thì bà ấy nhất định sẽ đến điện Địa Sát tìm chúng ta. Là ta đã hại chết bà ấy. Một bước đi sai lầm của cô

    Đã hại nguyên cả Kỳ Môn Tông, cũng hại chết cả đại chưởng quầy. Hiện giờ cả đô thành đều đang truy nã cô, nhưng ta không bắt cô. Kỳ gia chỉ còn lại huyết mạch duy nhất là cô mà thôi. Nếu đại chưởng quầy vẫn còn sống

    Thì bà ấy cũng sẽ không trơ mắt nhìn Kỳ Gia đoạn tử tuyệt tôn. Chuyện mà ta đã làm, ta sẽ tự mình gánh lấy trách nhiệm, nhưng không phải lúc này. Chúng ta nhất định phải đến Điên Phong Cốc tìm Nhất Mi báo thù cho đại chưởng quầy.

    Các người muốn đến Điên Phong Cốc sao? Chuyện này không liên quan đến cô. Cô đi đi, rời khỏi đô thành, đừng bao giờ trở về nữa. Ta sẽ không đi đâu hết. Cô lại muốn làm gì nữa đây? Làm chuyện mà ta nên làm. [Dịch quán] Nhị chưởng quầy,

    Sao ngài lại đến đây? Biết được hôm nay cậu sẽ đi Minh Hải để dò tìm Kim Cang Quyết, nên mới sáng sớm ta đã đến đây. Lỡ như cậu gặp phải nguy hiểm gì thì còn có người tiếp ứng. Hôm qua để luyện được trận pháp đó

    Mà chân ta muốn tàn phế luôn rồi. Nhưng mà ngài cứ yên tâm, ta đã nắm bắt được điểm cốt yếu rồi nên không có vấn đề gì đâu. Hổ Tử, huynh mang trận pháp Xích Châu đi rồi sao? Đâu có đâu. Đồ biến mất rồi,

    Tìm khắp quán trọ cũng không tìm được. Hổ Tử, mọi người có nhìn thấy Hiểu Hiên đâu không? Ở trong phòng mà. Không có. Hiểu Hiên biến mất rồi. Các… các người đang nói gì vậy? Hiểu Hiên? Nguy rồi. ♫Dưới ráng chiều♫ ♫Tiếng vịt trời cô đơn vang vọng khắp núi♫

    ♫Hương hoa cỏ phai nhạt♫ ♫Uống rượu cùng người, ôm vào lòng♫ ♫Từng lo con đường phía trước không tri kỷ♫ ♫Hôm nay lại kề sát bên người♫ ♫Trong sắc mực♫ ♫Nếu người là núi, ta sẽ là rừng♫ ♫Vận mệnh mịt mù♫ ♫Song tương phùng lại dịu dàng♫

    ♫Muôn vàn khó khăn đều sẽ vượt qua♫ ♫Hai bên bị thương vẫn không quên nhìn nhau♫ ♫Mới bừng tỉnh nhận ra♫ ♫Không phải ánh đao từng khiến ta phá kén♫ ♫Mà là♫ Hãy để ta làm cho mọi người một việc cuối cùng đi. ♫Câu nói người sẽ xông pha cùng ta♫

    ♫Nếu mọi người đều say♫ ♫Còn có ta, hiểu sự can đảm của người♫ ♫Đừng hát khúc nhạc buồn♫ ♫Dẫu mọi suy nghĩ không còn, người vẫn còn ta♫ ♫Là hổ hay là hạc♫ ♫Bởi vì người, ta mới dám cố chấp♫ ♫Chạy băng trong điên cuồng, vượt qua đại mạc♫

    Nhất định là huynh ấy đã thay ta xuống Minh Hải. Rốt cuộc hắn là ai? Kỳ Hiểu Hiên, huynh đệ của ta. Hiên Nhi? Sao lại là Hiên Nhi cơ chứ? Nguyên thần của huynh ấy đã bị Nhất Mi giam trong hình nộm rồi. Hiên Nhi? Sao còn chưa lên nữa?

    Đã hết thời gian một nén hương rồi. Nhìn kìa, lên rồi kìa. Huynh ấy không lên được. Để ta đi cứu huynh ấy. Không được. Hiện giờ trận pháp sắp bị phá hủy rồi, ngươi đi như vậy chẳng khác nào đi vào chỗ chết. Huynh ấy đi thay ta,

    Ta bắt buộc phải cứu huynh ấy lên. Hiểu Hiên. Lên rồi, lên rồi. Hổ Tử. Hổ Tử. Mau cứu huynh ấy, mau cứu huynh ấy. Không sao rồi chứ? Ta tạm thời giữ lại được nguyên thần cho y. Thân xác hình nộm này của y đã hoàn toàn không dùng được nữa rồi.

    Nếu còn không tìm được vật chứa thích hợp để trú ngụ thì hồn phách của y sẽ tan thành mây khói. Cảm thấy sao rồi? Sao ngươi lại mạo hiểm cứu ta? Tại sao ấy hả? Vậy còn huynh thì sao? Tại sao huynh lại tự mình đi vào chỗ chết? ♫Xin ánh sáng♫

    Ta đã hoàn toàn vô dụng rồi. ♫Ban cho ta tấm vải trắng♫ Chỉ muốn làm chút chuyện cho mọi người, đây là tâm nguyện cuối cùng của ta. ♫Để giấu đi giọt lệ♫ Thế nào gọi là vô dụng? ♫Quay về những tháng năm tươi đẹp♫ Thế nào gọi là vô dụng hả?

    ♫Dẫu cho mưa tạt♫ Im hơi lặng tiếng, ♫Sẽ phong hóa, như sóng xô cát♫ không nói một lời mà đã ra đi, huynh coi chúng ta là gì hả? Chúng ta đều đã hứa với huynh rằng nhất định sẽ giúp huynh giành lại thể xác của mình, ♫Không thể thổi rơi♫

    Chúng ta còn chưa bỏ cuộc, huynh dựa vào đâu mà từ bỏ hả? ♫Người như đóa hoa trong mộng♫ ♫Chớp nhẹ đôi mắt♫ Cha và tổ mẫu ta ♫Mây mỏng dần tan, sấm chớp rền♫ đều mất cả rồi. Ta cũng biết là thời gian của mình ♫Ta lại nhớ về♫

    Vốn không đủ để gắng gượng được đến Điên Phong Cốc. ♫Ánh chiều tà người chỉ♫ Ta không muốn liên lụy mọi người. ♫Nếu có thể♫ ♫Coi việc ra đi là mọc cánh thành tiên♫ ♫Người có thể♫ Hiên Nhi. ♫Như ánh trăng mà về không?♫ ♫Nhìn về nơi chân trời♫ Cháu ngoan của ta.

    ♫Không rời xa được người♫ Con chịu khổ rồi. ♫Những lời chưa nói hết♫ ♫Còn nhức nhối trong tim♫ Tổ mẫu vẫn còn sống. Tổ mẫu vẫn chưa chết con à. ♫Giấc mộng xưa không dứt♫ ♫Giấu không được nước mắt♫ Bảo sao mà ngoại hình lại giống đại chưởng quầy thời trẻ đến thế.

    ♫Sao còn vấn vương, chưa chịu hóa bướm♫ Là người thật sao? Chuyện này là sao hả? Hôm đó, khi đại chưởng quầy bị Nhất Mi đả thương, ta đã dùng cấm thuật của Mạc gia để cứu người. Chỉ có điều do kinh mạch bị đảo lộn nên dáng vẻ của đại chưởng quầy

    Quay trở về năm người 18 tuổi. Tổ mẫu. Huynh nhìn đi, ngay cả đại chưởng quầy cũng còn sống thì chuyện gì cũng có khả năng hết. Chúng ta có thể cứu được huynh mà. ♫Chớp nhẹ đôi mắt♫ Huynh đừng bỏ cuộc được không? ♫Mây mỏng dần tan, sấm chớp rền♫ Hiểu Hiên,

    Chúng ta sẽ luôn ở bên cạnh huynh. Kỳ Hiểu Hiên, ♫Ta lại nhớ về♫ đừng bỏ cuộc. Huynh đã hứa với chúng ta rồi mà, ♫Ánh chiều tà người chỉ♫ đợi sau khi huynh tìm lại được thân thể, chúng ta sẽ cùng nhau đến Túy Hoa Thố.

    Huynh không được nuốt lời đâu đấy. ♫Nếu có thể♫ Kỳ Hiểu Hiên, ♫Coi việc ra đi là mọc cánh thành tiên♫ mạng của huynh là do ta nhặt về. Ta bảo huynh sống thì huynh bắt buộc phải sống cho ta. ♫Người có thể♫ ♫Như ánh trăng mà về không?♫

    ♫Nhìn về nơi chân trời♫ ♫Không rời xa được người♫ ♫Những lời chưa nói hết♫ ♫Còn nhức nhối trong tim♫ ♫Giấc mộng xưa không dứt♫ ♫Giấu không được nước mắt♫ Nguyên thần của Càn ♫Sao còn vấn vương, chưa chịu hoá bướm♫ đang dần tan biến.