Lục Viêm đi thăm dò sự thật về sơn trại | THỈNH QUÂN
Hỏa oa diện không luật di nương không ngủ được ra ngoài đi dạo à Chị đừng già ta vốn định đi quanh quanh trong trại làm quen một chút với môi trường không ngờ lại lạc đường xem ra quả ai diện này không phải nơi Tây Ninh đến
Sao lại không nên đến chúng ta đều là người một nhà tiếp đi lại tự nhiên trong này nhiều đồ hay lắm ta vẫn còn đi xem [âm nhạc] nhìn thấy rồi chứ mật thất rất nhiều món đồ tốt của vua gia đều cất trong này ta vẫn còn đi xem nào
Lông chim phượng hoàng bắt trùng Minh điểu đuôi công xà nhưng với cốt của Linh tộc Thuận cổ Vậy à biết đôi chút mấy thứ này đều là đồ bỏ đi tổ tiên vương gia là thợ săn Nhìn được không ít chiến lợi phẩm đáng giá nhất là
Mảnh xương ấn lòng kìa Từ đường du thị nếu cậu thích thì có thể lấy đi ở đây không hề có nguyên nhân của dân Hy thôi khỏi chợ đêm được nhiều tiền đấy [âm nhạc] lục di Nương có thể nói thật cho ta biết
Rốt cuộc cậu là ai không Ta chỉ là ông chủ tiệm kiệu trên cấn nhà cậu ở đâu tìm kiểu hâm ký số 2 ngõ thanh điển sao trước đây không nghe nói tìm hiểu hâm cưới có một ông chủ như cậu hôm trước ta
Mới từ quê về bình thường đều là chuẩn bị nhỏ trong nơ cổ đâu huyện Xuyên huyện lệnh bây giờ là ai chết sớm Nhà có ba anh chị em trên có một người anh dưới có một em trai một em gái Nếu vẫn còn vướng bận thì sao lại
Chọn chỗ chúng ta một thân một mình chụp sao hay vậy thôi lục tiên sinh ta cũng nói thật với cậu từ nhỏ đang đang ngày chúng ta đã không có mẹ ta và cha nó không chăm sóc tốt cho nó nó làm gì có hơi thô lỗ lần này
Đưa cậu lên núi là nó làm không đúng ta thấy nó xin lỗi cậu Mong cậu thông cảm Nhị đương gia ông nghĩ nhiều rồi tôi đã chọn ở lại thì không có lòng oán giận vậy thì tốt đơn thuần một lòng một dạ với người khác
Ta là người từng trải ta có thể nhìn ra nó rất thích cậu cả chúng ta tuy nghèo nhưng chưa từng để nó thiếu miếng ăn nào nó là viên ngọc chúng ta nâng niu Nếu có người dám hại Nó ta nhất định sẽ không tha cho kẻ đó
Tôi không thích tương ứng long kỳ thật ư tốt lắm đấy cậu không cần ư Sợ chết mất thôi