Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 37 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 37] [Tôi muốn giải quyết vụ án này cho tốt] Thất Tử, lát nữa khi họp buổi sáng, cậu báo cáo lại với Đồn trưởng tình hình hiện tại của chúng ta. Nào! Cẩn thận một chút. Các đồng chí,
Đồn trưởng bị thương nhưng vẫn đi làm. Từ từ! Ở đây này! – Từ từ từ từ! – Thả! – CHậm thôi! – Từ từ. Hai người, hai người, nâng lên. Từ từ thôi. Tốt tốt tốt! Đồn trưởng à, anh đã thế này rồi, mà còn không nghỉ ngơi đi?
Đúng thế, Đồn trưởng. Anh phải cẩn thận cái eo anh đấy. Công việc quan trọng, nhưng sức khoẻ của anh cũng quan trọng như thế, đúng chứ? Nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi. Đúng thế. Không ngờ là cái bệnh vặt lâu năm này của tôi… Đồn trưởng, anh đã thế này rồi,
Thì nghỉ thêm vài ngày đi. Anh vẫn không tin tưởng chúng tôi thế à? Đúng thế! Nghỉ cái gì mà nghỉ. Công việc vẫn phải làm thôi. Cái bệnh về eo này không phải là bệnh. Hơn nữa, tôi cũng không còn ở Đồn Bát Lý Hà này bao lâu nữa.
Nên mỗi ngày trôi qua đều rất quý giá. Đồn trưởng, đừng nói chuyện buồn như thế. Anh… anh đâu có tính là nghỉ hưu. Chẳng phải anh lên Cục làm Chuyên viên điều tra nghiên cứu sao? Tuy không phải là thăng chức, nhưng cũng là đồng cấp.
Bình thường anh có thể quay về đi lòng vòng xem xét bất cứ lúc nào mà, đúng không? Đúng thế. Thăng chức gì chứ? Chúng ta làm cảnh sát, đều chỉ là con cái gia đình bình thường thôi. Chúng ta đã làm việc cực khổ ở Bát Lí Hà, mới tạo ra được
Một tập thể đoàn kết và ấm áp thế này. Nhưng một năm này, Bát Lý Hà chúng ta gặp phải biết bao nhiêu tai nạn, xảy ra rất nhiều chuyện. Cho nên, trong quý ba này… Đồn trưởng, anh yên tâm đi. trước khi anh nhường vị trí lại, thì dù thế nào,
Đồn chúng ta đều phải tranh lại hạng nhất. Để Đồn trưởng của chúng ta được nhường lại vị trí trong vinh quang. Cũng tính là một kỷ niệm mà Bát Lí Hà chúng ta để lại cho anh ấy. Bát Lí Hà này của chúng ta, muốn tranh hạng nhất là chuyện xa xỉ.
Có thể tạo ra một kỷ lục mới thì tôi đã vui lòng rồi. Chúng tôi muốn được hạng nhất. Tinh thần cao đấy. Tôi muốn tuyên bố một tin tốt. Cục đã quyết định, đồng chí Trương Chí Kiệt, đi trường Đảng học nửa năm. Mọi người vỗ tay. Cảm ơn! Cảm ơn!
Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn tổ chức đã tin tưởng. Cảm ơn Đồn trưởng, cảm ơn mọi người. Tôi nhất đinh sẽ cố gắng. Chúc mừng thầy nhé! Đây cũng là vì chuẩn bị đội tuyến thứ hai cho Đồn cảnh sát Bát Lí Hà của chúng ta nhỉ?
Đúng thế! Đúng rồi, Chí Kiệt, lần này cậu đi tận hơn nửa năm, thế ai làm thầy của Kế Vĩ đây? Thế này đi, Kế Vĩ, cậu theo tôi đi. Hay là theo tôi đi. Thế này đi, buổi sáng theo anh Từ, buổi chiều theo anh Đỗ, buổi tối theo tôi.
Nói cái gì thế? Buổi tối theo em chứ. Được rồi, được rồi! Càng nói càng lầy lội rồi. Mấy người các cậu coi Tiểu Triệu thành là gì rồi? Tiểu Triệu, cậu tự mình làm cho tốt nhé. Sắp thành cảnh sát chính thức rồi, phải cố gắng lên. Đồn phó Cao,
Cậu cũng phải quan tâm Tiểu Triệu nhiều vào. Về phần khu dân cư, khoảng thời gian tôi nghỉ phép, cậu tranh chức cướp quyền, chẳng phải làm rất tốt sao? Khoảng thời gian Chí Kiệt không có mặt, cậu cũng phải lo lắng nhiều, làm việc cho tốt đấy. Vâng!
Được rồi, mọi người ngồi cả đi. Nào, chuẩn bị họp sáng. Anh có ngồi được không? Tôi… tôi không ngồi, tôi cứ đứng thế này thôi. Thầy à, yên tâm đi. Nào, ngồi đi, ngồi đi. Nếu theo anh nói, vậy chuyện cốp sau xe tôi bị mất cắp
Là không có cách nào giải quyết, đúng không? Không phải, có thể giải quyết. Là thế này, khu dân cư này của chúng ta, khá là cũ rồi, lại không có hầm gửi xe. Chiếc xe này chỉ có thể dừng bên đường. Thế nhưng khu dân cư của chúng ta
Lại khá ít camera giám sát. Nói một cách khách quan, thì là đã giúp tên tội phạm này thuận tiện hơn trong việc cạy cốp sau xe chúng ta. Đồng thời, cũng đã khiến chúng tôi gặp khó khăn trong việc phá vụ án này. – Cho nên… – Cho nên cái gì?
Cho nên tôi bị trộm là đáng đời, đúng không? Không phải! Chúng ta không thể nói thế được. Hy vọng anh có thể kiên nhẫn hơn. Đồng thời cho chúng tôi một ít thời gian. Đã nửa tháng rồi mà chẳng thấy động tĩnh gì cả.
Từ lúc cốp sau xe tôi bị cạy ra, thì trong khu này đã có ba chiếc liên tục bị cạy, các cậu có quản lý à? Nếu như cảnh sát Trương còn ở đây, anh ấy chắc chắn sẽ không thế này. Tiểu Triệu! Anh Tào? Anh tan làm rồi à?
Cậu đứng ở đây làm gì thế? Anh xem cái xe này. Khu dân cứ xung quanh đây chẳng có hầm đỗ xe nào cả. Xe chỉ có thể đỗ ven đường. Dạo này thời tiết nóng, bọn trộm cũng bắt đầu làm việc rồi. Gần đây liên tiếp xảy ra vài vụ án
Trộm đồ cốp sau xe ô tô. Em đã phản ánh lại với Uỷ ban Thành phố và con đường này, muốn họ lắp thêm vài camera giám sát. Họ nói chờ sửa xong cây cầu vượt này rồi mới quy hoạch một lượt. Anh xem chuyện này xem.
Chờ đến khi cầu vượt sửa xong? Thế thì biết bao lâu nữa? Anh nói đúng đấy. Người thì không bắt được, quần chúng đã bắt đầu tố cáo rồi. Mấy ngày nay đã tố cáo vài lượt rồi. Thế thì cũng phải bắt chứ.
Không có camera giám sát thì không phá án nữa à? Lúc em ở Uỷ ban Thành phố, người đó cũng nói như thế. Nhưng không có camera giám sát thì làm sao bắt được? Cách cũ của cảnh sát, kỹ năng cơ bản. Ngồi canh thôi. Ngồi canh?
Ý của anh là đi rình à? Chúng ta bắt hắn tại trận? Chứ sao nữa? Còn có cách nào khác à? Tiểu Triệu, tôi giúp cậu bắt. Anh Tào, không cần đâu. Không cần. Chuyện là… Đồn trưởng đã dặn dò rồi. Ông ấy dặn dò gì? Đồn… Cũng không dặn dò gì cả.
Anh Tào, chị dâu vẫn còn ở nhà đợi anh kia. Hay là anh mau về nhà đi. Em cũng đi đây. Chính là con đường này. Thêm cả con đường phía Nam Bốn người chúng ta ở đây, bốn người đi bên kia. Hai người chặn một đầu. Theo phán đoán của tôi,
Thì đã qua ba ngày kể từ lần phạm tội trước của hắn. Dựa theo quy luật phạm tội của hắn, rất có khả năng một hai ngày này hắn sẽ lại ra tay lần nữa. Bây giờ đã sắp 1 giờ rồi. Mọi người đối chiếu đồng hồ một chút đi.
Tôi cảm thấy hắn sắp đến rồi. Chúng ta chia hai người chặn một đầu. Tranh thủ hôm nay phải bắt được hắn. Không gấp! Con đường dài thế này, ở giữa cũng còn vài ngã rẽ. Một khi hắn xuất hiện, làm sao chặn được? Còn nữa, nửa đêm nửa hôm,
Trên đường chẳng có một ai, chúng ta vừa xuất hiện, chẳng phải hắn sẽ sớm chạy mất sao? Chúng ta nhiều người như thế này, anh nói xem phải làm sao? Nói một chút về mặt tốt nhé. Trên đường nhiều xe, nhiều cây như thế,
Chúng ta hẳn là sẽ rất dễ ẩn nấp. Được rồi, được rồi. Cứ dựa theo cách của Tiểu Triệu mà làm đi. Tiểu Triệu, cậu và anh Từ, mỗi người dẫn theo một người, canh giữ con đường này. Chúng tôi đi canh con đường phía sau. Chúng ta chặn hai đầu. Đi thôi.
Anh cũng đừng làm khó cậu ta nữa. Trông dáng vẻ buổi sáng của cậu ta làm tôi nhớ đến lúc tôi vừa đến. Thế này, tôi đưa Tiểu Lâm ra phía sau, các anh ở bên này. Được, đi thôi. Con đường này càng có nhiều đường rẽ hơn. Hay là thế này đi,
Mỗi người canh một đường, lỡ đâu hắn xuất hiện, môt người ra trước, ba người khác sẽ ra theo. Cậu thấy thế nào? Được! Nhớ kỹ nhé, không được ngủ, không được chơi điện thoại, cũng không được đập muỗi. Tuyệt đối không được làm hắn giật mình. Yên tâm. Tiểu Triệu. Ai thế?
Anh Tào? Ơ kìa, sao anh lại ở đây? Trời nóng, không ở trong nhà nổi. Qua đây ngồi đi. Cậu vào đây nhanh lên. Nói không chừng lát nữa hắn ta đến đấy. Nào nào nào. Anh Tào! Chuyển cái đó qua đây ngồi. Tiểu Triệu, cậu nói tôi nghe xem,
Tôi sẽ giúp cậu phân tích xem tỉ lệ hắn ta sẽ xuất hiện là bao nhiêu. Anh Tào, là thế này… Người đến rồi! Không phải! Hắn đến rồi cậu rụt đầu lại làm gì? Em… em rụt đầu lại à? Cậu nói xem? Ngồi canh,
Làm gì mà vừa canh đã canh chuẩn thế được. Cậu tiếp tục đi. Khi nãy cậu nói là thế nào? – Sao mà muỗi,,, – Nhỏ tiếng thôi. – Sao mà hung hăng thế? – Đập nhỏ thôi. Không sao. Chỉ mới có một lúc thôi mà đã chích tôi bảy tám lần rồi.
Tiểu Đinh, muỗi không đốt cậu à? Sao lại không đốt. Chẳng phải anh ấy nói là không cho đập sao? Tào Kiến Quân cũng đi à? Lúc bọn cháu đi thì anh ấy đã ở đó rồi. Cậu nói nhảm. Cậu không nói cho cậu ta thì làm sao cậu ta biết?
Đồn trưởng, thật sự không phải cháu nói. Đồn trưởng, có thể xin khen thưởng cho anh Tào một chút không? Không được. Một, cậu ta không phải người của chúng ta. Thứ hai, chúng ta cũng không mời cậu ta đến giúp. Chuyện này không liên quan gì đến cậu ta cả,
Đã nhớ rõ chưa? Nhưng mà… Nhưng mà cái gì mà nhưng mà! Đi ra đi. Cái gì? Đồn trưởng nói như thế đấy. Trước kia mời thành viên đội liên lạc và phòng chống phá án, cũng có phát phụ cấp mà. Đồn trưởng sao lại nhẫn tâm với anh Kiến Quân thế?
Thật là, người vừa đi là trà đã nguội. Các cậu tưởng sao? Đều đang rảnh rỗi đúng không? Rảnh rỗi thì đi ra khu dân cư, kiểm tra các nguy cơ an toàn đi. Chí Cương, Thất Tử, đến đây. Giải tán đi. Kiến Quân! Anh Tào? Thấy tôi cậu chạy cái gì?
Không… không có chạy. Đồn trưởng! Thế nào? Châu Tuệ và đứa nhỏ đều khỏe chứ? Đều khỏe ạ. Cậu ở đây một tháng được bao nhiêu tiền? 3500 tệ. 3500 tệ thì có hơi ít rồi. Còn không nhiều bằng Châu Tuệ nhỉ? Ít hơn cô ấy một nửa. Kiến Quân,
Có một câu nói thế này, vợ chồng nghèo, trăm sự buồn. Câu nói này có lý lắm. Người vợ mà cậu cưới, cậu hi vọng cô ấy có thể theo cậu lúc nghèo hèn, và cả khi giàu có. Nhưng dựa vào cái gì chứ? Châu Tuệ là một người phụ nữ tốt.
Nhưng phụ nữ tốt không phải là để kiểm tra. Người ta đã chịu khổ vì cậu suốt bao nhiêu năm, cậu phải cho người ta có được cuộc sống tốt, thì mới xứng đáng với tấm lòng của người ta. Cậu phải làm cho thật tốt, kiếm nhiều tiền, gánh vác gia đình.
Cậu bây giờ đã không còn là người của Đồn nữa. Tôi hy vọng sau này, cậu đừng tham gia vào chuyện của Đồn nữa. Cậu hiểu chưa? Hiểu rồi ạ! Vậy thì được, hiểu rồi là tốt. Tôi chỉ nói đến đây thôi, tôi hy vọng sau này không còn gặp lại cậu nữa.
Tự bảo trọng. Đồn trưởng! Đồn cảnh sát thật sự không cần tôi nữa à? Không cần nữa! Cậu đã không còn là người của Đồn nữa. Đã ba ngày rồi, sao còn chưa đến? Hắn mà còn chưa đến thì mọi người chịu không nổi mất. Anh Tào, em giúp anh được nhận thưởng,
Nhưng mà… Không cần thưởng. Thế thì sao mà được. Anh Tào, chờ chúng ta bắt được trộm, em sẽ lại giúp anh được nhận thưởng. Tôi không cần. Tiểu Triệu, cậu tốt lắm. Phải trận trọng cho tốt. Em biết rồi, anh Tào. Không phải! Anh Tào, anh còn chẳng nhìn một chút,
Chỉ nghe tiếng mà đã biết là không phải? Hắn ta lái xe máy đi gây án tuy là chạy rất nhanh. Nhưng động tĩnh lớn như thế chẳng phải sẽ làm lộ thời gian gây án của hắn sao? Cũng đúng. Vẫn là anh có kinh nghiệm.
Anh nói xem, nếu bây giờ anh vẫn còn là cảnh sát… Nếu không thì sao lại ói với cậu là phải trân trọng? Đợi đến khi không phải nữa thì hối hận cũng đã muộn. Lại có người đến. Xem xem có phải không? Lại không phải. Ngồi rình, không thể vội.
Cậu càng nôn nóng hắn ta càng không đến. Đến khi nào cậu không nôn nóng nữa, biết đâu được hắn sẽ đến. Cái công việc này! Một người sống sờ sờ, ngày nào cũng phải đi làm mồi cho muỗi. Tôi dám nói nhé, làm xong việc này,
Mấy con muỗi đó được nuôi thành heo luôn. Vấn đề là việc này có làm xong được không? Anh Từ, vất vả rồi. Vất vả gì mà vất cả, kiếm cơm bằng nghề này mà. – Anh Đỗ, tôi rót cho anh ít nước. – Được rồi, được rồi.
Chuyện rót nước này vẫn là tự tôi làm thôi. Vấn đề là… Tiểu Triệu, cậu phân tích có đúng không? Đã bốn ngày rồi, mà chẳng thấy người nào xuất hiện cả. Tiểu Triệu, hắn ta đã trộm vài lần rồi, có khi nào cảm thấy là
Đã thu gom được kha khá ở bên này rồi, đổi địa điểm rồi không? Nếu như thế, chẳng phải chúng ta nuôi muỗi công cốc rồi sao? Tôi không biết, nhưng tôi cảm giác hắn ta sẽ đến. Cậu cảm giác? Chẳng phải cậu nói
Cứ ba đến năm ngày là hắn sẽ gây án một lần sao? Bây giờ đã bốn ngày rồi, công thêm bảy ngày trước đó nữa. Đến bây giờ cũng chưa xuất hiện. Tôi không biết. Nhưng trước đó hắn đã đi theo quỹ đạo như thế. Kế Vĩ này,
Cậu đến đây một chút, nào. Nhìn cái chóp mũi của cậu đấy. Thế nào, vẫn chưa có kết quả? Ngồi canh mà, là việc cần kiên nhẫn. Em biết rồi, Đồn phó Cao. Cầm lấy cái đó. Chúng ta tìm người ta giúp, chúng ta phải có lòng. [Dầu gió] Đi đi.
Cảm ơn thầy. Đều nằm trên kệ hàng bên cạnh. Anh xem đi, toàn bộ đều là sản phẩm đuổi muỗi. Có phải cái anh cần không? Cái này tốt vô cùng. Cái này một hộp 42 tệ! Sao lại đắt như thế? Thế này mà đắt à?
Còn có cái đắt hơn cái này cơ. Đương nhiên là cũng có loại rẻ. Phải xem anh muốn mua cái nào. Tôi lấy cái này đi. Được! 42 tệ thì 42 tệ thôi. Tôi lấy… tám cái. Tám cái? Đây là cao đuổi muỗi, một cái là đủ dùng rồi.
Cậu lấy tám cái à? Tám cái. Được thôi! Được! Đây, bảy cái đùi gà. Ông chủ, tôi lấy thêm một thùng nước suối. Được! Anh chia giúp tôi thành bảy túi. Bảy túi? Được thôi, được thôi! Còn cả thịt đầu heo nữa. Thịt đầu heo lấy mấy cân? Lấy hai cân đi.
Hai cân, được thôi. – Kế Vĩ, nhiều đố thế. – Anh Chí Cương. Sao thế người anh em? Đêm nay có kịch à? Không biết nữa. Tôi buồn muốn chết. Cậu đừng có gấp. Có khi tối nay sẽ xuất hiện đấy. Để tôi giúp cậu. Tiểu Triệu,
Nếu tối nay mà còn không xuất hiện nữa, thì ngày mai cậu tìm người khác đi. Được, được! Chuyện là, đây là bữa khua mà tôi đã chuẩn bị cho mọi người. Còn cả dầu gió nữa. Có cả cao đuổi muỗi. Mọi người thoa lên đi. Ăn khuya trước đó.
Đinh Nhi, cầm lấy. Cầm lấy, cầm lấy! Nào, Tiền Trình! Cảm ơn, cảm ơn! Nào, cầm lấy. Nào, anh Từ! Tôi thì không cần đâu. Anh cứ cầm lấy đi. Anh Đỗ! Đại Vi, – Cậu tự đi lấy nhé. – Để tôi tự lấy. Nước. Nào.
Năn nhỉ anh đây, đến nhanh lên đi. Cậu giống hệt tôi trước kia. Bây giờ muốn quay lại cũng không có cơ hội nữa. Anh Tào, anh Tào. Khi nãy anh nói gì? Tôi nói tôi hâm mộ cậu. Em có gì đâu? Anh Tào, anh thoa kem đuổi muỗi nhiều một chút đi.
Ở đây muỗi nhiều quá đi mất. Cậu cũng thoa chút đi. Em không cần, trên người em sắp bị đốt ra vết chai rồi. Đồng chí, đồng chí! Đồng chí cảnh sát, đến đây! Anh xem đi, anh xem đi! Đến đây, anh xem đi. Là anh báo cảnh sát à?
Đúng thế, là tôi báo án. Chúng ta ngồi chờ ở đây năm ngày, người ta gây án ở kia. Chuyện này chứng mình điều gì? Chứng minh là quy luật gây án mà trước đó chúng ta phân tích, không đúng. Anh Từ, không thể nói như thế được.
Triệu Kế Vĩ phân tích là quy luật gây án trước kia của hắn. Người này còn sống mà, ai mà nghĩ ra được tối qua hắn chạy đi đâu cơ chứ. Vậy có khi nào hắn đã phát hiện chúng ta đang đợi hắn? Nếu là như thế,
Thì chúng ta không thể nào đợi được hắn. Không thể nào. Làm sao hắn biết được? Hắn ta đâu có nội gián trong Đồn chúng ta. Ít nhất, chuyện này chứng tỏ là phạm vi gây án của hắn đã lớn ra rồi. Vậy sau này phải ngồi canh thế nào?
Trở về rồi à? Thế nào, có tình hình gì mới không? Vĩ Vĩ, ngồi đi. Không sao đâu. Ít nhất thì đã chứng minh được, quy luật gây án mà trước đó chúng ta nắm được, là chính xác. Cậu xem, tối qua chẳng phải là ngày thứ năm sao?
Chẳng phải hắn ta đã xuất hiện rồi sao? Nếu như hắn thay đổi thành gây án khắp nơi, chúng ta chỉ ngồi canh một nơi, thì không canh được đâu. Tôi xin lỗi. Đã khiến mọi người chịu khổ theo tôi rồi. Không sao! Không sao!
Chuyện ngồi rình mà không rình được là rất bình thường. Dựa theo quy luật mà cậu nghiên cứu ra, thì ba đến năm ngày hắn sẽ đi cạy một lần. Chẳng phải tối qua hắn vừa cạy xong sao? Ít nhất là trong ba ngày này hắn sẽ không gây án nữa.
Thế thì chúng ta đều nghỉ ngơi một chút đi. Làm liên tục cả ngày đêm thế này cũng thật sự là khiến người ta khó chịu. Nghỉ ngơi đi. Không sao đâu. Ít nhất là chúng ta có thể nghỉ ngơi ba ngày. Chúng ta nghiên cứu thêm. Nhìn cái này xem.
Có chỗ nào sơ sót không? Anh Đỗ, anh Từ, Tiền Trình. Tiểu Triệu, tám ngày rồi, chúng ta phải canh đến khi nào? Có thể kết thúc trước năm mới không? Tôi xin lỗi. Tôi khiến mọi người chịu khổ rồi. Ơ kìa, cái gì cơ? Cậu? Cậu là ai? Tôi xin lỗi.
Tôi không giỏi ăn nói cho lắm, nhưng nếu như tôi không bắt được hắn, tôi sẽ cứ ngồi canh suốt. Tôi biết gần đây mọi người đều rất cực khổ. Hay là các anh cứ nghỉ ngơi đi, tự tôi đi. Vậy được, cậu tự đi đi. Đừng đi! Nghe kìa! Nghe kìa!
Giọng điệu gì thế? Mở miệng ra là “tôi”. Chúng ta làm việc là vì ai thế? Là vì cậu ta sao? Cậu ta nghĩ cậu ta là ai thế? Có chuyện gì thế? Vẫn còn chưa đi canh à? Hạ Khiết, Hạ Khiết! Hạ Khiết, tỉnh dậy nhanh! Hạ Khiết!
Đã 1 giờ sáng rồi! Triệu Kế Vĩ không gọi chúng ta, cậu ta đi trước rồi. Đi nhanh! Anh thoa cao chống muỗi chưa? Thoa cái gì nữa? Bị cắn mọc vết chai cả rồi. Nhanh lên! Anh Từ, không đi thì tôi đi nấu mì nhé. Tiểu Đinh, cậu đừng thêm chuyện nữa.
Tôi đi thay đồ, đi trực ban với cậu ta. Sao anh nhiều chuyện thế? Đồn trưởng! Đồn trưởng! Tiểu Triệu đâu? Các cậu đều đã đến rồi, sao lại không đi theo Tiểu Triệu? Đồn trưởng, chuyện đó… Tên nhóc đó không biết ăn nói quá. Đừng có đứng ngây ra đó nữa,
Nhanh chóng đi thoa chút kem chống muỗi đi. Chúng ta đi nhanh. Không đến muộn chứ? Không muộn chứ? Tiểu Triệu, bên này. Anh Tào. Hôm nay sao có một mình cậu đến thế? Không sao, chuyện này hai người chúng ta cũng làm được. Thế này, hai chúng ta mỗi người một đầu.
Nếu hắn ta đến, chúng ta đuổi theo từ hướng này, chẳng phải là xong rồi sao? Cậu cứ ở đây, tôi đi bên kia. Anh Tào, cảm ơn anh. Đồn trưởng? Tiểu Triệu, cậu đang bò ở đây à? Đồn trưởng, sao chú lại đến? Thì chẳng phải là tuổi cao rồi sao?
Hết giấc, không ngủ được, nên tôi đến xem cậu. Một mình cậu à? Sao thế? Sao thế? Sao cậu lại lau nước mắt rồi? Cậu là Lâm Muội Muội à? Cậu xem! Đồn phó Trình? Cậu đã khiến cả Đồn cảm động rồi. Đồn phó Trình cũng dẫn người
Đến đây chi viện cho cậu. Bây giờ chuyện này là chuyện của cả Đồn chúng ta. Không bắt được người này, chúng ta tuyệt đối không thu binh. Cậu mau lau nước mắt của cậu đi. Lại còn khóc nữa chứ. Uất ức à? Ngồi xổm xuống! Cậu không ngồi xuống,
Lát nữa lộ cái đầu ra, là đêm nay lại canh công cốc rồi. Nào, ngồi xuống đi, ngồi xuống đi! Đồn trưởng, eo của chú… Không sao, ngồi đi. Không sao. Nhẹ thôi, nhẹ thôi! Làm cái gì thế? Đồn trưởng, cháu có áo mưa đây. Được. Có nước. Được được, tôi uống.
Còn cả cao chống muỗi nữa. Cái này tôi cần. Khá đây, thằng nhóc này. Chuẩn bị cũng đầy đủ lắm chứ. Không đánh một trận không chuẩn bị gì, đúng không nào? Tốt, chuyện này tôi phải khen cậu. Nhưng mà cậu nói tôi nghe xem, tại sao cậu lại khóc? Cháu cảm thấy,
Cháu ngốc lắm. Nói chuyện không giỏi, việc cũng làm không xong. Có đôi khi làm sai, cũng chẳng biết phải làm thế nào. Muốn tìm một người để hỏi cũng không biết hỏi ai. Trước kia còn có thầy cháu, bây giờ thầy cháu cũng không ở đây nữa. Tiểu Triệu, xem cậu kìa.
Cứ làm tôi nhớ đến tôi lúc mới ra làm cảnh sát. Khởi điểm của tôi kém cậu xa lắm. Tôi xuất thân từ nông thôn. Chẳng học hành gì nhiều. Sau khi đi lính được vài năm thì xuất ngũ, vào hệ thống công an làm. Trở thành một cảnh sát nhân dân.
Đồn trưởng, Chú cũng xuất thân từ nông thôn ạ? Chứ còn sao nữa. Bọn trẻ nông thôn chúng ta, đi đến thành phố, chẳng có mối quan hệ, chẳng có căn cơ gì. Dựa vào cái gì đây? Thì là có thể chịu khổ đấy. Người ta ngồi, chúng ta đứng.
Người ta đứng, chúng ta đi. Người ta đi, chúng ta chạy. Chuyện gì cũng phải làm nhiều hơn người khác một chút. Chúng ta thiếu điều gì? Gặp được ít thứ, thì kiến thức cũng ít, đúng không nào? Nhưng cái thứ kiến thức này, nó có thể phát triển mà.
Cậu gặp nhiều rồi, thì kiến thức cũng sẽ mở rộng thôi. Nhưng cái chuyện chịu khổ, chịu khó này, nếu lúc nhỏ cậu không có thì cả đời e là cũng không có được. Chỉ dựa vào sức lực chịu khổ chịu khó này của cậu,
Cậu cũng có thể trở thành một cảnh sát nhân dân tốt. Nhưng tôi nghe nói, gần đây cậu rất thân thiết với Tào Kiến Quân? Nhớ lấy bài học của cậu ta, lấy đó làm gương. Đồn trưởng, cháu nhớ rồi. Có phải hắn không? Không phải. Nào nào nào, ngồi đi.
Khi nãy tôi nói đến đâu rồi? Khi nãy nói… nói… Đừng… đừng quên… Đừng quên cái gì? Đừng quên về nhà. Tôi có nói câu này à? Cháu nói là đừng quên nhắc nhở bản thân, nói với chú là bảo chú về nhà đi. Cái vòng này của cậu
Quấn cũng lớn phết đấy nhỉ? Khoan… khoan đã. Đồn trưởng! Lên! Đứng lại! – Đồng chí cảnh sát. – Đứng lại! Tôi đây là lần đầu! Còng lại! Kéo hắn ta lên. Hỏi xem là ở đâu? – Thả tôi ra – Đứng dậy, đứng dậy, đứng đậy.
– Ngoài ra… – Đây là lần đầu của tôi. Mau đưa hắn ta đến chỗ hắn ở để xem xét. Vâng! Đồn phó Trình! Chú cũng đến à? Có phải tôi đã nói rồi không? Đều nhờ phúc của tôi cả. Vốn là tính sắp xếp người thay phiên nhau canh. Không ngờ là
Ngày đầu tiên làm việc mà đã bắt được người. Đồn phó Trình, cháu đi trước đây nhé. Đồn trưởng! Kiến Quân lúc nãy vẫn luôn đi theo các cậu đấy. Lúc tôi đến thì anh ta đã ở đây rồi. Đã nói với các cậu bao nhiêu lần rồi,
Đừng gọi cậu ta! Đừng gọi cậu ta! Sao lại không nghe thế? Đồn trưởng của tôi ơi, sao lại là tôi không nghe chứ? Được rồi, thu đội đi. Chúng ta vỗ tay cho đồng chí Tiểu Triệu. Lúc người của chúng ta xông vào nhà hắn ta,
Những tang vật kia vẫn còn đang bày ra đó. Khá ơi là khá, cả một đống lớn. Tang chứng, nhân chứng đều đã thu được. Số tiền liên quan trọng vụ án này đã hơn 50 nghìn tệ rồi. Tiểu Triệu, lần này cậu lập công lớn rồi, phá được án lớn rồi
Không phải tôi phá, là mọi người phá mà. Mọi người xem xem, thầy không có mặt, cậu ấy chẳng những học được phá án mà còn học được khiêm tốn nữa. Vỗ tay nữa nào. Tôi nghiêm túc đấy. Tôi đến Đồn chúng ta đã gần một năm rồi.
Trong thời gian một năm này, tôi vẫn luôn rất hoang mang. Tôi không biết bản thân tôi có thể trở thành một cảnh sát tốt không. Cũng không biết tôi có thể làm tốt không. Nhưng bây giờ tôi đã biết rồi. Cậu biết cái gì rồi? Thầy tôi đã từng nói với tôi,
Tôi không có bản lĩnh gì khác, nhưng chỉ cần tôi chịu được khổ, chịu làm việc, tôi cố gắng, thì sớm muộn gì mọi người cũng sẽ thấy được. Bây giờ tôi đã hiểu được đạo lý trong câu nói này rồi. Khi nãy đội trưởng La gọi điện cho tôi,
Bảo chúng ta lập tức đến chỗ anh ta một chuyến. Vụ án của chúng ta có tin tức rồi à? Tôi cảm thấy có lẽ là thế. Đi thôi. Vâng.