Phim Lãng Mạn Ngôn Tình Siêu Hay | Đào Hoa Nguyên Ký Của Hà Gia Gia Tập 14 | iQIYI Vietnam

    Cô ấy thì sao? Ai? Còn ai nữa? Ai vậy? Hà Gia Gia. Chắc là đang làm việc bên ngoài. Anh ấy đi rồi. Có phải anh có ý kiến với tôi không? Không có. Anh ấy đi thật rồi. Không muốn gặp anh ấy đến vậy sao? Không phải không muốn gặp.

    Mà là không biết nên gặp thế nào. Vậy hôm nay cậu ra ngoài làm việc đi. Đến nhà Kim lão. bù lại hàng trong bếp. Cảm kích vô cùng. Ông Kim, cháu đến rồi. Chị Gia Gia. Kim Ngân Hoa. Sao huynh vẫn chưa đi? Không phải hôm nay huynh phải về thành sao?

    Ơ. Em nghỉ học rồi. Nghỉ học? Ừ. Em từ bỏ rồi. Em quyết định thật rồi à? Em cũng không giỏi làm cái đó. Làm cũng không vui. Hình như họ cũng không cần em nhiều. Em chỉ gọi điện thoại nói với thầy một tiếng. anh ấy đã đồng ý rồi.

    Tôi ở độ tuổi của cậu, nếu có quyết đoán như vậy thì tốt rồi. Em ở tuổi anh, nếu có người chị tốt như em thì tốt rồi. Miệng ngọt quá, phục cậu đấy. Đúng rồi. Vậy ông nội con thì sao? Đồng ý chưa? Anh ấy à. Cầu còn không được. Cũng đúng.

    Chị Gia Gia. Vậy anh đồng ý chưa? Đồng… Đồng… Đồng ý cái gì? Chính là nói linh tinh với anh Phương. Nói đi, ai nói cho cậu biết? Chính là lần đó, chúng ta ở… Có phải anh ấy nói với em không? Không phải chứ? Mọi người nói gì vậy?

    Tất cả mọi người đều biết rồi. Đây không phải là ý đồ của anh sao? Đương nhiên không phải rồi. Tôi thật sự chỉ muốn nói cho cô ấy cho cô ấy biết thôi. Vậy thì rất đáng tiếc. Làm khéo thành vụng rồi. Tại sao lại là vụng về? Cầu yêu.

    Vốn dĩ là chuyện giữa hai người. Kéo người khác vào. sẽ phóng to tất cả cảm xúc Tất cả cảm xúc. Giả sử, hai người rất yêu nhau. Vậy công khai cầu yêu thì sẽ là một chuyện phóng đại hạnh phúc. Nhưng nếu không phải, nghi ngờ, lo lắng, lắc lư không yên.

    Đều sẽ bị phóng to hết. Anh còn nhất định phải để cô ấy ở dưới mắt người khác. làm cô ấy khó xử. Tóm lại, là anh đã bắt cóc cảm xúc của cô ấy. Là anh làm hỏng rồi. Thế giới loài người thật sự rất khó hiểu. Cho nên,

    Sao anh lại làm chuyện đường đột như vậy? Bởi vì… Vì xe buýt đi vào đường hầm. Điện thoại của tôi không có tín hiệu. Bên tai nghe cũng không nghe thấy tiếng của cô ấy. Không biết có phải do đường hầm tối quá không. không nghe thấy tiếng của cô ấy.

    Ta cảm thấy nguồn đào hoa biến mất rồi Giống như Đào Uyên Minh trải qua vậy Ta quay lại Nơi này đã không còn tồn tại nữa. Ngươi có biết hôm nay ngày mấy tháng không? Ngươi biết Đào Hoa Nguyên không? Ngươi biết thôn Đào Nguyên không?

    Ngươi có biết hôm nay ngày mấy tháng không? Ngươi biết Đào Hoa Nguyên không? Ngươi biết thôn Đào Nguyên không? Lúc này, tôi mới nhớ ra có một số lời tôi vẫn chưa nói với cô ấy. Nếu ông trời cho ta thêm một cơ hội nữa, trước khi Đào Hoa Nguyên biến mất,

    Nói với cô ấy. Anh thích em. May mà xe buýt mở ra đường hầm. Bên tai nghe. cũng có giọng của cô ấy. Cảm giác cuộc đời còn lại sau kiếp nạn. Thật tốt. Vậy cô ấy có thích cậu không? Ừ. Tại sao? Tại sao lại là phát thanh toàn thôn?

    Lãng mạn quá, trường chúng ta chỉ có một Vừa thi đại học xong đã tỏ tình với bạn gái. tỏ tình trước mặt mọi người. Bạn gái? Đúng vậy. Em thích anh ấy, anh ấy thích em. Không phải cô là bạn gái anh ấy sao? Hả? A. Không phải cậu…

    Không phải cậu không thích anh ấy đấy chứ? Vậy hai người ngày nào cũng dính lấy nhau. Dừng. Tôi còn có việc, tôi đi trước đây. Lúc em ở bên anh ấy, Cậu lại sao nữa? Tôi… Tôi đến để giúp anh giải thích rõ bản thân. rốt cuộc là mấy cân mấy lạng.

    Huynh hồ đồ. Cũng không phải ngày một ngày hai. Đừng hung dữ với cô ấy như vậy. Anh dịu dàng chút đi. Chính vì sự yếu đuối vô dụng của cô ấy cần được dỗ dành nên anh mới bị gọi ra. Một quả cà chua nát. Vênh váo gì chứ?

    Cô ấy còn nhỏ như vậy, Anh đừng hung dữ với cô ấy. Gà rau nâng đỡ lẫn nhau. Tóm lại, Anh ấy là một có tiền, có tài, có tương lai. Ngươi là gì? Cho dù bây giờ huynh ấy thích muội ở thôn Đào Nguyên,

    Muội dám đảm bảo, huynh ấy đến thế giới hoa bên ngoài, trong mắt anh ấy vẫn chỉ có em. Cậu đừng quên bài học của bạn trai cũ. Anh ấy nói, em không có tác dụng gì không có tác dụng. Cô ấy chính là bản thân cô ấy. Không cần tính toán.

    Bây giờ trong cuộc đời người khác, trong cuộc đời người khác. Chính vì sự tồn tại của em, cô ấy mới luôn yếu đuối như vậy. Cũng là vì có sự tồn tại của em, nên cô ấy mới không thích bản thân mình. Cà chua thối. Tên xấu xa. bóp chết ngươi.

    Đừng ồn nữa. Tôi đã kéo nguyên liệu về rồi. Bây giờ đi dọn phòng. Vất vả rồi. Cậu ấy thì sao? Anh hỏi ai vậy? Lần sau. Nhớ mang tên đến hỏi nhé. Ừ, xin lỗi. Không sao, em chỉ hỏi vậy thôi. Vậy tôi đi làm việc đây.

    Cậu ấy đang ở nhà vệ sinh. Cô ấy về chưa? Ở bên ngoài, vừa ra ngoài. Nói sớm chứ. Cô Phương. Bên ngoài, bên ngoài. Bên ngoài sao thế? Anh mau tìm chỗ để em trốn đi. Nhà vệ sinh. Có người. Tôi trốn bên trong. Cái này cũng không giấu được.

    Anh mau tìm chỗ để em trốn đi. Tôi xin anh đấy. Cô Phương. Cô ở đây làm gì? Tôi… Dọn dẹp tủ. Suỵt. Cậu đừng để lộ tôi. Cô Phương Cô Phương. Cô Phương. Cẩn thận một chút, đừng lên tiếng. Có phải hai ngày nay anh luôn trốn em không?

    Sao có thể chứ? Tôi… Làm khéo thành vụng rồi sao? Ý gì vậy? Anh nghĩ tôi bắt cóc cảm xúc của anh sao? Bắt cóc gì chứ? Bắt cóc gì chứ? Anh phải luôn dùng câu hỏi để trả lời câu hỏi của tôi sao? Làm gì có. Xin chào.

    Tôi đến tìm thầy Phương Văn Vũ. Anh là… Anh là ông chủ Lâm đúng không? Tôi là bánh mì. biên tập của cô Phương. Người luôn đặt phòng cho anh ấy chính là tôi. Anh tìm anh ấy có chuyện gì sao? Có, có chuyện lớn.

    Anh ấy muốn hủy hợp đồng với tôi,anh ấy không viết sách nữa. Ông chủ Lâm, anh mau nói cho tôi biết. Anh ấy, anh ấy đang ở đâu? Tôi phải liều mạng cứu vãn anh ấy. Anh ấy… Bây giờ anh ấy không ở đây. Chắc là đang đi dạo trong thôn.

    Hay là anh vào thôn tìm xem. Cảm ơn ông chủ Lâm. Anh ấy đi rồi. Hà Gia Gia. Ừ. Em thích anh sao? Người đó bị tôi tách ra rồi. Phương Văn Vũ. Tôi đây. Đây không phải vấn đề em thích anh hay không. Vậy là gì? Em cũng không biết.

    Trong đầu em Tiểu Sửu và cà chua đang đánh nhau Hà Gia Gia Tôi không biết cách tỏ tình cách tỏ tình là gì. Nhưng hôm nay trong đầu em đã nghĩ cả ngày. Đầu óc em toàn là Hình ảnh của hai chúng ta in lên trang sách mới của tôi.

    Nếu tôi có thể giành giải lần nữa, Nếu tôi có thể đứng trên sân khấu nhận giải lần nữa, tôi nhất định sẽ ở trên đó cảm ơn. Đừng nói nữa. Cho tôi ra ngoài đi. Tôi không hiểu phụ nữ. Ra đây đi. Tôi muốn lấy rượu nguyên liệu bên trong.

    Tôi cũng không hiểu đàn ông. Cô Phương. Cô Phương. Sao cô lại ở đây? Không phải. Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh đừng hủy hợp đồng với chúng tôi mà. Sao anh nỡ bỏ rơi em chứ? Tôi nói rồi, tôi đóng bút rồi. Em không viết nữa. Nhưng mà…

    Còn có nhiều fan hâm mộ Người hâm mộ đâu? Tôi không quan tâm. Đó là tình yêu tình yêu đến từ biển người mênh mông. Sao nỡ nói không muốn là không cần chứ? Đúng vậy. Sao nỡ nói không muốn là không cần chứ?

    Đó là các cậu đã tốn bao nhiêu công ty marketing mới đổi được lưu lượng. Phương Văn Vũ. Anh đừng quên anh còn anh vẫn còn hợp đồng ở chỗ chúng tôi. Tiền vi phạm hợp đồng là một số tiền không nhỏ. Bây giờ cậu cứng cánh rồi đúng không?

    Cậu dám uy hiếp tôi à? Cô Phương. Cô Phương, em không có ý đó. Tôi muốn khuyên cô quản lý. Tiền vi phạm hợp đồng tôi sẽ trả, cô đi đi. Cô Phương. Cô Phương Phương Phương Phương Hi. Anh… Chị có cần gì không? Chị trợ lý, chị không nhận ra em sao?

    Em là biên tập trước đây của cô Phương. Chúng tôi thường gặp nhau trong video. Chỉ là chưa chính thức chào hỏi. Ồ. Xin chào, xin chào. Anh đến tìm anh ấy sao? Tôi đến để cứu vãn anh ấy. Cứu vãn? Chúng ta ra chỗ khác nói chuyện. Ồ, được.

    Đợi tôi một lát. Đi, đi, đi, đi. Lúc đó cô Phương rất thích trì hoãn bản thảo Thế là chúng tôi nghĩ ra một cách để nó ở đây. Không viết xong thì không được về. Không ngờ anh ấy sẽ không quay lại nữa. Không viết nữa đúng không?

    Tôi nghĩ cậu ấy không nghiêm túc đâu. Chỉ là lời nói tức giận nhất thời của trẻ con thôi. Vậy anh tìm tôi là… Bởi vì tôi nghĩ Lời nói tức giận của trẻ con cũng có lý do. Lý do cô Phương tức giận chính là em. Tôi

    Theo lý mà nói, cô Phương giành được giải văn học Đây là sự khẳng định vô cùng lớn với thực lực sáng tác của cậu ấy. Tiếp theo, chúng ta nên nhân lúc tuyên truyền độ hot, xuất bản sách. Nếu anh ấy không muốn viết văn mạng nữa,

    Đương nhiên cũng không thành vấn đề. Dù sao sách của anh ấy nhất định sẽ bán rất tốt. Đúng vậy. Nhưng chuyện đó liên quan gì đến tôi? Tôi không làm trợ lý của anh ấy nhiều năm rồi. Nhưng mọi chuyển biến đều xảy ra ở

    Anh ấy đã xem video tỏ tình của em. Cậu, cậu đừng nói linh tinh. Tỏ tình cái gì mà tỏ tình? Em vẫn chưa tỏ tình với anh ấy. Không phải. Tôi không định tỏ tình với anh ấy. Cũng không phải. Em không cần thiết phải tỏ tình với anh ấy.

    Em lại không thích. Không phải, cái đó, cái đó. Nếu các cậu không thích cậu ấy, tôi cũng sẽ không thích hai người. Chính là cái đó. Làm ơn. Người anh em. Đó gọi là video tẩy trắng, không gọi là tỏ tình. Cũng gần giống mà. Dù sao sau khi xem xong,

    Anh ấy sẽ không nhận giải nữa. Anh ấy muốn đến công viên trung ương. Sau đó hôm sau anh ấy nói với tôi, nói huynh ấy không viết nữa. Huynh ấy muốn về thôn Đào Nguyên. không nhận giải. Đến công viên trung ương. Vậy… Anh nói với tôi những điều này là muốn

    Xin anh khuyên cô Phương đi. Lời em nói anh ấy chắc chắn sẽ nghe. Anh ấy có thể từ bỏ vì em, anh ấy nhất định cũng có thể khởi động lại vì em. Cô ấy còn muốn trốn tôi bao lâu nữa? Ai vậy? Anh biết tôi đang nói ai không?

    Cái này, cái này. Ở đây có ai ngồi không? Nếu không có ai ngồi thì tôi… Có người. Qua bên kia đợi đi. Đừng lại gần tôi. Mọi người ăn cơm thôi. Ăn cơm, ăn cơm. Rốt cuộc anh còn muốn trốn tôi đến bao giờ? Tôi được người ta nhờ vả

    Đến khuyên em về viết tiểu thuyết. Liên quan gì đến anh? Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi. Tiền vi phạm hợp đồng tôi sẽ đền. Đừng lại gần người bên cạnh tôi. Có lẽ anh không thể trở thành người bên cạnh em. Anh có ý gì?

    Em không muốn làm bạn gái anh. cũng không thể chấp nhận tình yêu của anh. Có phải anh nói xấu tôi không? Không liên quan đến anh ấy. Cũng không liên quan đến anh. Hai ngày nay tôi đã nghĩ rất nhiều. Em biết không? Thực ra em là một người

    Vô cùng không có sức tự kiểm soát. Nếu chúng ta ở bên nhau, thì mỗi ngày trong đầu em đều nghĩ lung tung. Rốt cuộc em nghĩ gì vậy? Sẽ nghĩ rất nhiều. Sẽ nghĩ. rốt cuộc em thích anh ở điểm nào? Liệu có một ngày đột nhiên không thích nữa không?

    Lúc em không trả lời tin nhắn của anh, Lại làm gì vậy? Nhìn điện thoại có phải đang nói chuyện với người khác không? Sao đột nhiên không nói chúc ngủ ngon nữa? Chính là như vậy. Ngày nào em cũng nghĩ linh tinh. Em không muốn sống cuộc sống như vậy.

    Thế nên em nói những điều nàylà không có lòng tin với anh sao? Tôi không có lòng tin với bản thân mình. Lấy ví dụ cho em nhé. Món tôi thích ăn nhất là trứng cà chua. Em biết. Nhưng vì bạn trai cũ của em không thích ăn

    Nên mấy năm đó khi em ở bên anh ấy, em chưa từng ăn lần nào. Em thích. Ngày nào em cũng có thể ăn cùng anh. Vậy anh sẽ nhường cho em ăn. Làm nhiều một chút, không cần nhường đâu. Làm nhiều thì sẽ nhường nhiều. Rốt cuộc em có hiểu không vậy?

    Chỉ cần em trở thành bạn gái của ai đó, tôi sẽ không nhịn được nỗ lực và nịnh nọt. còn không kiềm chế được nghi ngờ bản thân. Em không thích kiểu Hà Gia Gia này. Cho nên anh không thích em nữa. Em muốn… Anh thích em. Ở bên em rất vui.

    Em cũng cảm thấy em trở thành một người tốt hơn. Nhưng mà Em chỉ muốn học cách thích bản thân mình trước. Tôi nói xong rồi, tôi đi trước đây. Thêm. Trời tối rồi. Đừng đi xa quá. Được. Bây giờ phải làm sao? Anh nói đi.

    Hai người ngẩng đầu không gặp, cúi đầu gặp nhau Sau này sống chung thế nào? Cái gì gọi là muốn học cách thích bản thân trước? Em không thể vừa thích người ta, vừa thích bản thân sao? Cứ phải làm mọi chuyện khó xử như vậy. Anh làm gì vậy? Bây giờ tôi…

    Cảm thấy bản thân rất… Tự do. Cô Phương. Cô sao thế? Chỉ là thất tình thôi mà. Nên ngủ thì chúng ta vẫn phải ngủ. Nhất định phải giữ gìn sức khỏe nhé. Ai nói tôi thất tình chứ? Tôi làm nhà văn bao nhiêu năm nay

    Thức đêm còn nhiều hơn cơm anh đã ăn. Đây chỉ là cuộc sống thường ngày của em mà thôi. Hai set ăn A. Biết rồi. Rốt cuộc khi nào anh đi? Ừ. Sao anh biết em muốn từ chức? Anh muốn từ chức? Tôi hỏi là khi nào anh ấy đi. Tôi không đi.

    Trừ khi huynh đồng ý với ta tiếp tục viết. Nếu không tôi sẽ không bao giờ đi. Anh không quan tâm em có đi hay không. Rốt cuộc tại sao anh phải đi? Anh không quan tâm người ta có đi hay không? Sao lúc nãy anh lại hỏi người ta?

    Tôi hỏi anh tại sao phải đi. Anh đừng nghe. Bởi vì anh lại không thể chấp nhận làm bạn gái em. Lại phải cả ngày lượn lờ trước mặt em. Em thấy như vậy hai chúng ta đều không thể bắt đầu cuộc sống mới. Đây lại là gì nữa?

    Quy tắc xã giao mà tôi không biết. Em có thể không đi không? Đây là cách tốt nhất mà trước mắt tôi có thể nghĩ ra. Set A của mọi người. Tôi không ăn đâu. Tôi ăn, tôi ăn. Cô Phương à Cô có biết Sau khi nghe tin em muốn đóng bút,

    Rất nhiều fan đều rất đau lòng. Tại sao? Còn không phải vì tác phẩm của em sao? đúng là đã mang đến sự an ủi cho mọi người. Em kém lắm sao? Đương nhiên không tệ. Lời văn của anh tốt biết bao.

    Vậy tại sao cô ấy lại đối xử với tôi như vậy? Tôi có thể chấp nhận cô ấy không thích tôi. Nhưng tại sao cô ấy lại đi? A. Em xấu lắm sao? Không xấu. Tôi nghèo lắm sao? Tính theo thu nhập cân bằng, Tôi có thể tính là có tiền.

    Trả tiền bồi thường rồi thì hết tiền rồi. Tính cách của tôi cũng không tệ nhỉ? Đúng không? Một người đàn ông hoàn hảo như tôi. Hoàn hảo. Tại sao? Tại sao? Dù sao tôi cũng không hiểu. Anh nghĩ thông không? Anh cũng nghĩ không thông đúng không? Thật vô lý.

    Rốt cuộc tại sao? Tại sao cô ấy lại đối xử với tôi như vậy? Tôi vừa có tiền vừa đẹp trai vừa sáng tác vừa tốt. Thế nào thế nào cũng được. Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Anh nói cho tôi biết. Anh nghĩ thông chưa? Tại sao chứ?

    Rốt cuộc là tại sao? Tại sao? Sao tôi biết được tại sao? Tôi có một kế hoạch. Anh… Anh làm gì vậy? Tôi đi tìm giới chất đi dạo thời gian. Hoặc là để thời gian quay ngược. Hoặc là Vượt qua không gian song song.

    Để anh của quá khứ đừng lại gần em. Nói linh tinh gì vậy? Như vậy em sẽ không bị làm phiền đến lời tỏ tình của anh. cũng sẽ không muốn đi nữa. Em nghĩ rồi. đúng là lỗi của tôi. Không phải đâu. Anh đừng nói như vậy mà.

    Anh mau phán đoán giúp tôi đi. giới chất đi lại thời gian. Là micro hay xe buýt? Hoặc là Điện thoại. Không ai yêu em cả. Ai nói vậy cô Phương? Rất nhiều người đều yêu em. Bánh mì. Anh mong em mãi mãi không hiểu nỗi đau của anh. Tôi hiểu. Bây giờ

    Chẳng phải đang mất đi em sao? Cô Phương. Cô có biết tôi lớn lên vì đọc tiểu thuyết cô viết không? Em bắt đầu viết từ năm 13 tuổi. Tôi bắt đầu theo đuổi từ năm 11 tuổi. Anh đã ở bên em nửa đời. sao có thể nói đi là đi chứ?

    Tôi không đồng ý. Cô Phương. Có thể đừng rời đi không? Hoặc là anh tạm thời rời đi. Chúng ta ký một thỏa thuận ưu tiên hợp tác. Anh xem thế này có được không? Được. Đừng uống nhiều coca quá. Dễ tăng bụng. Cô ấy thì sao? ở trên núi.

    Cô ấy nói ngày đầu tiên đến đây nhìn thấy dáng vẻ của thôn Đào Nguyên. Trước khi đi, muốn xem lại một lần. Cô ấy muốn đi thật sao? Cô ấy sẽ không đi đâu. Tại sao? Bởi vì Một người vì tự do từ chối tình yêu,

    Sẽ không bị tên tiểu quỷ này đánh gục đâu. Cô ấy đã không còn là cô gái chạy đến đây lần đầu nữa. Trước đây cô ấy không biết mình muốn gì, cũng không dám nói ra bản thân không cần gì. Mà bây giờ cô ấy

    Không chỉ có thể dũng cảm nói ra cô ấy thích em. cũng có thể thẳng thắn nỗi lo của mình. Cô ấy trưởng thành rồi. Cho nên tôi nghĩ, cô ấy lên núi chắc chỉ muốn xác nhận lại tấm lòng của mình. Cô ấy lại lên núi rồi. Ừ.

    Cô nói cô ấy lại lên núi rồi. Cậu ấy nói cậu ấy ở trên núi. Cô Phương, cô đi đâu vậy? Cô không phát hiện ra sao? Thời gian đã bắt đầu quay ngược rồi. Tôi phải về vị trí rồi. Về, về vị trí. Đau quá. Hà Gia Gia. Ở đây. Ở đây.

    Anh không sao chứ? Sao em lại đến đây? Vì em cảm nhận được rồi. Cảm nhận được gì? Em cảm thấy thời gian quay ngược rồi. Bây giờ chúng ta đều đang ở vị trí bắt đầu. Có thể bắt đầu lại từ đầu rồi. Anh cõng em về nhé.

    Ngày đầu tiên tôi đến, anh không có lòng tốt như vậy. Là để tôi một mình một mình quay về. Vậy sao? Tôi không nhớ nữa. Nhưng tôi không muốn thời gian quay ngược. Tại sao? Bắt đầu lại từ đầu không tốt sao? Nếu thời gian quay ngược,

    Có thể tôi sẽ không quen biết bất cứ ai trong các người. Tôi không muốn mạo hiểm như vậy. Cũng không đúng. Nếu thời gian quay ngược hơn một chút, có thể ta sẽ đến thôn Đào Nguyên sớm hơn. để quen biết các ngươi. Đừng đi. Ừ.

    Em không cần chấp nhận sự yêu thích của anh. cũng không cần hy sinh ý nguyện của mình. cũng không cần thay đổi cuộc sống của mình. Em không cần đi. Nhưng mà… Em không cảm thấy như vậy rất giống anh đang treo cổ em sao?

    Giống như đang coi em là người dự bị vậy. Vậy thì sao? Nếu như… em thật sự nghĩ cho anh, tôi có một đề nghị. Đề nghị gì? ký một thỏa thuận hợp tác ưu tiên với tôi. Đợi đến khi em có thể thích anh,

    Cũng có thể thích bản thân mình thật tốt. thì hợp đồng này sẽ có hiệu lực. Thế nào? Ký thế nào? Sau này Ưu tiên hợp tác. Tương lai. Hợp tác vui vẻ. Phải học cách tự yêu trước. Đầu tiên hãy yêu bản thân mình. Sau đó lại yêu đối phương.

    Nếu chọn một người, có thể sẽ là người yêu đối phương hơn. Yêu bản thân hơn. Yêu bản thân mới có năng lượng để yêu đối phương. Nếu yêu đối phương, Không yêu bản thân có thể sẽ mất rất lâu. Không lâu đâu. Theo tôi thấy thì sẽ không lâu đâu.

    Vẫn ổn, nếu không yêu bản thân, Không có giới hạn thì là chó liếm rồi. Em cảm thấy muốn Vui hơn, vui hơn một chút. Có thể là phải cân nhắc nhiềuvề góc độ của đối phương một chút. Em cảm thấy tôi rất sợ làm tổn thương lòng tự trọng của đối phương.

    Nhưng em cảm thấy nếu không nói rõ với anh ấy, càng làm tổn thương người khác, rất băn khoăn. Hoàn toàn đến mức thích, thì không có. Chỉ là nếu như có chút cảm tình Có kiểu từ chối. Có. Không có. Tôi… Em… Tôi từng bị người tôi thích từ chối. Đúng vậy.

    Không có. Bình thường khi yêu đương em đều yêu nhau. Thường xuyên. Tôi là người tốt.