Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 33 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 33] [Tuyết không ngừng rơi] Đồn trưởng Châu. 70 tuổi… 15, 16 năm trước vẫn chưa phải độ tuổi nghỉ hưu đâu nhỉ? Lúc đó Đồn xảy ra ít chuyện nên tôi đã nghỉ hưu trước. Chuyện gì vậy ạ? À thì…
Nào, ăn nhiều vào. Nhân lúc nóng thì ăn đi, nhân lúc nóng thì ăn đi. Nhân lúc còn nóng ăn nhiều chút. Bất kể có thế nào, tôi cũng xem như là nghỉ hưu trước. Sau khi tôi nghỉ hưu, không lâu sau cậu ta cũng không làm nữa.
Trước khi đi thì đến chỗ tôi tạm biệt, còn mang cho tôi một xâu thịt xông khói nữa. Sau khi cậu ta đi có còn liên hệ với anh không? Không. Bao nhiêu năm rồi, chưa từng liên hệ. Đồn trưởng. Khi xưa lúc Nhạc Uy còn trong đồn,
Anh có phát hiện ra cậu ta có gì khác thường không? Điều này tôi không cảm nhận được. Nhưng nội tâm đứa trẻ này khá là tinh tế, tỉ mỉ. Mối quan hệ với mọi người trong Đồn cũng tốt, giữ khoảng cách vừa phải với mọi người, cả tôi cũng vây.
Đồn trưởng, có thể mạo muội hỏi chú một câu không ạ? Lúc đó anh ta có phạm tội gì liên quan đến phụ nữ ở đây không ạ? Phụ nữ à… nói sao nhỉ? Nhiễm lạnh rồi hả? Cảm rồi. Bà ơi, ấy ít thuốc. Không sao, không sao. anh nói tiếp đi ạ.
Chú nói đi, chú nói đi. Phải nói sao nhỉ? Lúc cậu ta làm ở chỗ chúng tôi, tìm bạn gái thì kén cá chọn canh. Tìm người ở nông thôn, cậu ta không cam lòng. Tìm người trong thành phố, nhưng cậu ta chỉ là cảnh sát hỗ trợ, người ta cũng không ưng.
Nhiễm lạnh rồi hả? Uống chút thuốc là khỏe thôi. Cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn chị dâu. Đừng khách sáo. À đúng rồi. Có phải vì chuyện đó mà cậu ta rời khỏi Đồn cảnh sát, không làm nữa không? – Chuyện gì thế ạ? – Chuyện gì thế ạ?
Nơi này của chúng tôi là rừng núi, nhiều đàn ông. Có một vài người đã đem chuyện buôn da bán thịt này lên trên núi rồi. Có một lần, tôi xử lí vài người phụ nữ bán dâm trên núi. Sau khi giam giữ vài ngày thì đã thả bọn họ đi.
Chưa được mấy ngày, có một người phụ nữ tìm đến nói là… Nhạc Uy từng tìm cô ta. Nói là nếu không nghe lời thì sẽ tiết lộ chuyện cô ta bán dâm, muốn uy hiếp để cưỡng hiếp cô ta. Đây không phải chuyện nhỏ.
Tôi tìm Nhạc Uy để tìm hiểu mọi chuyện. Cậu ta một mực nói là một bên tình, một bên nguyện. Phía nữ lại không có chứng cứ. Đồn cũng không muốn làm lớn chuyện, nên chuyện này cứ vậy mà chìm xuống. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Người phụ nữ này,
Cô ta là đối tượng chúng tôi từng bắt. Bất kể có chứng cứ hay không, tên Nhạc Uy này lại có quan hệ bất chính với cô ta thì chuyện này vốn đã là một sai lầm. Vì vậy, Đồn đã xử phạt cảnh cáo nghiêm trọng với cậu ta.
Sau đó thì tôi nghỉ hưu rồi. Không lâu sau, cậu ta cũng không làm nữa. Đồn trưởng Châu. Xin lỗi anh, Đồn trưởng Châu. Là Đồn trưởng của chúng tôi. Tôi nghe máy một lát. Alo, Đồn trưởng. Để cháu uống với chú. Ăn nhiều một chút. Anh đợi chút, đợi chút.
Tôi không nghe rõ. Anh đợi một chút. Anh nói đi, nói đi. Sao thế? Nghe thấy, nghe thấy rồi. [Có thể là Nhạc Uy đã về nhà rồi.] [Đây là tin tức bên Đội Hình sự truyền đến.] Người ta vẫn luôn ngầm giám sát trong tối đấy.
Đội trưởng La này vừa mới gọi điện cho tôi. Nói là hôm nay cậu ta đã lái xe ra khỏi thành phố, lên cao tốc đi về phía Đông Bắc rồi. Có thể là cậu ta đã về nhà rồi. Được được được, tôi biết rồi. Vừa hay, chúng tôi đang nói chuyện
Với Đồn trưởng ở Đồn canh sát cũ của cậu ta. Nếu cậu ta đã thật sự đã trở về, vậy có lẽ chúng tôi sẽ phải ở thêm vài ngày. [Được.] Đồn trưởng, chúc chị dâu năm mới vui vẻ nhé. Ai đó? Châu Tuệ. Em dâu. Đồn phó Vương, Đồn phó Trình.
Sao hai người lại đến đây? Không phải sắp đến Tết rồi sao? Chúng tôi đến thăm cô. Đồn trưởng Vương, tôi và con tôi rất ổn. Bây giờ trong nhà không có đàn ông, không tiện lắm nên không mời hai người vào ngồi được. Cô xem cô nói gì kìa.
Chúng tôi cũng không phải người ngoài. Đúng vậy. Chúng ta vào trong ngồi đi. Đồn trưởng Vương. Bây giờ Kiến Quân không phải cảnh sát nữa rồi, không có quan hệ gì với mấy người, còn tới làm gì nữa? Châu Tuệ. Không phải tôi đã nói rồi sao.
Tuy bây giờ Kiến Quân không phải cảnh sát nữa, nhưng trong lòng chúng tôi, cậu ấy vẫn luôn là một thành viên của chúng tôi. Không phải sắp đến Tết rồi sao? Chúng tôi đến thăm cô, thăm Nha Nha. Tôi không cần người khác đến thương hại chúng tôi. Em dâu.
Sao cô lại có thể nói vậy chứ? Sao chúng tôi lại thương hại cô được? Chúng tôi chỉ thay Kiến Quân đến xem xem. Không phải cô cảm thấy chúng tôi cầm ít đồ đến nên không cho chúng tôi vào nhà chứ? Mời vào. Nha Nha. Nào, nào, nào. Để bác bế nào.
– Nha Nha. – Chào cháu, chào cháu. Cao lên rồi nhỉ. Không tệ, không tệ. Nào, Nha Nha. Nhận cái này đi. Cái này… cái này không thể nhận được. Sao lại không thể nhận? Tôi là bác con bé, đây là tiền mừng tuổi.
Tôi chỉ mong con bé có thể vui vẻ mà trưởng thành. Mau nhận đi. Đây là phúc phần của con bé. Cảm ơn bác đi. Được rồi. Cháu cảm ơn bác. Nha Nha, đây là của bác Trình cho cháu. Chúc cháu năm mới càng ngày càng xinh đẹp, càng ngày càng vui vẻ.
Cầm lấy. Cảm ơn bác Trình đi. Cháu cảm ơn bác Trình. Đừng khách sáo. Năm mới vui vẻ. Cảm ơn. Đúng rồi, Châu Tuệ. Cô xem có thể để Nha Nha vào phòng xem TV một lúc không? Nha Nha, vào phòng chơi đi. Được rồi, lát gặp cháu nhé. Lát gặp nhé.
Đây là một chút tấm lòng… Cái này… cái này thật sự không thể nhận được. Cô nhận đi, nhận đi. Mọi người đều có. Năm mới mà. Đúng, đúng. Cảm ơn anh. Ngày mai là 30 Tết rồi, cô định đón năm mới thế nào? Đón cùng con thôi. Châu Tuệ.
Tôi biết vì chuyện của Kiến Quân mà cô có mâu thuẫn với mẹ cô. Nhưng dù sao cũng là nhà mẹ mà, vẫn về đó đón thì hơn. Không cần về. Tôi và con tôi đón Tết với nhau cũng rất tốt. Vậy được. Chiều mai tôi cho xe đến đón cô.
Là thế này, trong Đồn có vài đồng chí đang công tác, tối mai mới có thể trở về. Nên Đồn đã quyết định đón toàn bộ người nhà của họ đến Đồn. Cùng nhau gói sủi cảo, cùng nhau đón 30 Tết. Tôi không đi đâu. Gặp mọi người rồi,
Tôi không ngẩng đầu lên được. Châu Tuệ, điều này tôi phải phê bình cô rồi. Cô cảm thấy chúng tôi đều xem thường hai người sao? Cô không thể nghĩ bản thân mình như vậy được. Cô thì không sao, nhưng cô phải nghĩ cho Nha Nha. Vì con,
Tối mai hãy đến Đồn đón Tết, được chứ? Cùng đi cho vui. Bắn pháo hoa luôn rồi kìa. Có chút không khí của Tết rồi. Ở đây thôi. Cái đình này đi. Lát nữa mọi người sẽ tập hợp ở đây. Biển số xe của anh ta, mọi người nhớ rồi chứ?
– Nhớ rồi. – Nhớ rồi. Tôi thấy ở chỗ này, xe đều đỗ ở bên ngoài. Anh ta trở về chắc cũng không đổi biển số xe đâu. Nếu thật sự không tìm ra số xe thì chú ý một chút về kính chắn gió phía trước của anh ta, được chứ? Được.
Phát hiện rồi cũng đừng kinh động đến anh ta, trở về báo cáo. Hành động. Đi. [29 Tết] [30 Tết] Thầy, chiếc xe này rẻ thật đấy. Một ngày mà có 200 tệ. Ở chỗ chúng ta làm gì có giá này. Rẻ chứng tỏ kinh tế không tốt. Vẫn chưa khỏe ạ?
Để em kiếm tiệm thuốc, mua cho thầy ít thuốc cảm. Những thứ khác mua rồi chứ? Nhạc Uy đã từng gặp chúng ta rồi đấy. Em mua rồi, để phía sau ạ. Cái này à? Ăn đi. Chiều nay chúng ta tìm tiếp.
Chắc chắn là anh ta ở khu vực này, chạy không thoát được. Tết rồi, chắc chắn anh ta ở nhà. Đây là thời cơ tốt nhất để bắt anh ta. Làm lỡ rồi hối hận cũng không kịp. Thức ăn tới đây. Sao vẫn còn món nữa thế? Nào, mấy anh em.
Tết nhất còn ở bên ngoài, thêm món cho mọi người. Miến thịt heo. Chúc mọi người năm mới vui vẻ. Cảm ơn ông chủ. Cảm ơn, cảm ơn ông chủ. Hôm nay 30 rồi, sao vẫn chưa có khách thế? Anh không biết rồi nhỉ. Chỗ chúng tôi có một phong tục
Đêm giao thừa phải ăn ở bên ngoài. Tối nay anh đến đây mà xem, đông kín, hai tháng trước đã đặt hết bàn rồi. Nhưng mấy anh em cũng đặc biệt thật đấy. Tết nhất sao vẫn còn ở bên ngoài thế? Công trình có chút chuyện, vẫn chưa làm xong.
Làm xong thì hôm nay cũng rút thôi. Cảm ơn ông chủ, chúc phát tài. Phát tài, phát tài. Mời dùng, mời dùng. Thấy chưa, ông chủ còn thêm thức ăn cho chúng ta đấy. Hôm nay chắc chắn có thể tìm thấy anh ta. Mau ăn đi. Thầy. Ăn nhiều chút. Được.
Thầy, chính là cái thôn này. Nghe nói là nhà thứ ba từ dưới lên ở phía Tây của thôn. Thầy xem kìa, xe của Nhạc Uy. Lái qua đó, đừng để cậu ta phát hiện. Đeo kính râm vào, ngụy trang đi. Đi đến phía trước tìm một nơi núp đi.
Trông chừng cậu ta cho kĩ. Thầy, đây ạ. Thầy, thầy nói xem, Tết nhất rồi, anh ta về đây làm gì. Không rõ. Có điều, chắc chắn là có gì đó kì lạ. Không chừng cậu ta đã phát hiện bên đội trưởng La đang giám sát cậu ta rồi.
Từ lúc Lưu Tiểu Lợi báo án đến bây giờ là được bao lâu rồi? Hơn ba tháng rồi. Ba tháng à? Vậy xem ra không có khả năng lắm rồi. Tuần suất gây án án giết người liên hoàn này ngày càng nhiều. Nhưng ba tháng nay cũng nhiều quá rồi đó. Thầy.
Thầy đừng quên. Nếu như chuyện cưỡng hiếp này là thật, lần trước anh ta chỉ cưỡng hiếp Lưu Tiểu Lợi, không làm được việc khác. Ý của cậu là, hành vi giết người của cậu ta chưa hoàn thành? Có khả năng này không ạ? Đúng thế. Như vậy đi, cậu quan sát đi.
Tôi gọi điện cho Đội trưởng La. Vâng. Trông chừng cho kĩ. Đội trưởng La. Anh Trần, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Tôi muốn hỏi anh một chút. Gần đây ở thành phố có xảy ra vụ án lớn nào không? [Vụ án à?]
Đúng, chủ yếu là mấy vụ như là… mấy cô gái dân xã hội mất tích hoặc là bị hại gì đó. Xảy ra hai vụ cướp của giết người. Đều phá án rồi, người cũng bắt được rồi. Được được, tôi biết rồi. Cảm ơn. Sao rồi ạ? Có manh mối gì không ạ?
Không. Xảy ra hai vụ cướp của giết người, nhưng đã phá án cả rồi. Tội phạm đã bắt về nhận án rồi. Vậy rốt cuộc anh ta về đây để làm gì? Quan sát đi. Thầy, chúng ta không thể cứ ngồi đây mãi chứ?
Ngồi như vậy cả ngày sẽ đông cứng chết mất. Hai chúng ta thay phiên nhau là được. Thầy lên xe trước đi, mở xe lên cho ấm. Lát nữa hết xăng rồi, cậu ta ra ngoài thì phải làm sao? Cậu thấy cậu thông minh chưa kìa. Thầy yên tâm.
Chút chuyện này mà em không thể nghĩ tới sao? Ban nãy lúc chúng ta ăn cơm, không phải em đã ra ngoài một chuyến sao? Là vì em nhìn thấy bên cạnh có một trạm xăng. Thầy yên tâm đi. Giờ thùng xăng của xe mình đang đầy lắm. Được đấy nhóc.
Biết nhìn ra rồi nhỉ. Vậy được, tôi vào xe cho ấm một lúc. Thầy mau đi đi. Trông chừng cho kĩ. Vâng, vâng. Tôi đi sưởi ấm. Cưỡi ngựa lớn. Chú ý an toàn. Trơn như vậy, dễ dập đầu lắm. Lúc chơi thì cẩn thận một chút. Trượt chỗ bằng phẳng thôi.
Nhìn xe, nhìn xe, nhìn xe. Không sao chứ? Không sao? Trông con cho kĩ. Cảm ơn chú. Không sao. Trông kĩ vào nhé. Mẹ, bọn con chơi một lát. Về sớm nhé, trông em cẩn thận. Chị. Thầy, không sao chứ ạ? Đi, ra ngoài nói. Thầy, em có ấn tượng về anh ta.
Chắc chắn là anh ta. Biển số xe này và cả vết nứt trên cửa kính nữa đều khớp. Chắc chắn không sai. Vậy cậu mau chóng gọi bọn họ về hết đi. Ngày hôm nay cứ đi đi đi lại trong khu dân cư, đúng là rất đáng nghi. Tiền Trình.
Cậu ra ngã tư kia trông chừng. Xem xem cậu ta có rời khỏi đây không. Cũng có thể là cậu ta đi lại thăm người thân. Thầy, ngày hôm nay nào có ai đi thăm họ hàng chứ. Lỡ như thì sao? Lỡ như cậu ta thật sự không phải người ở đây
Mà đến thăm họ hàng thì sao? Chúng ta hành động bừa bãi sẽ gây ra những sự cố khác. Anh, hay là đến Đồn cảnh sát địa phương điều tra hộ tịch? Cậu nghĩ gì đấy? Cục trưởng Lưu đã nói rõ rồi, không đồng ý cho chúng ta bắt ngày hôm nay.
Chúng ta đi thêm một chuyến, ông ấy lại không đồng ý thêm một lần, chúng ta phải làm sao? Chúng ta không có ý định bắt, chỉ là tình cờ gặp phải thôi. Đợi làm rõ mục tiêu rồi thì hãy nói với bọn họ. Được. Được rồi, mau đi gọi người. Đồn trưởng.
Tôi nói anh nghe. Chúng tôi phát hiện ra mục tiêu rồi, nhưng bây giờ lại có tình huống mới. Đồng chí của Tề Bắc không đồng ý cho chúng ta bắt hôm nay. Hay là anh nói chuyện với bọn họ đi. Được. Được, tôi hiểu rồi. Thầy, em xong rồi. Thầy đi đi.
Vừa đi mà đã về rồi. Thanh niên sức dài vai rộng mà. Ấm chút thôi là được. Thế nào rồi thầy? Có động tĩnh chưa ạ? Chưa, xe vẫn còn ở đó. Nếu mà định ở lại ăn cơm tất niên thì chúng ta phải làm sao? Không thể nào.
Bao nhiêu năm chưa về rồi mà cậu ta lại về chỉ vì một bữa tất niên à? Lưu Tiểu Lợi. Như vậy đi. – Cậu trông chừng, tôi đi nghe máy. – Vâng. Alo, Lưu Tiểu Lợi, có chuyện gì thế? Chú Trần. Chú Trần, năm mới vui vẻ. Cháu không sao hết,
Cháu chỉ gọi để chúc mừng năm mới chú thôi. Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ. Có chuyện gì sao? Chú, hôm nay bố cháu gọi cháu về nhà ăn cơm rồi. Gia đình cháu đang gói sủi cảo. Chú, chú ăn sủi cảo rồi chứ? Ăn rồi, ăn rồi, đang ăn đây.
Tiểu Lợi, vậy là đúng rồi. Bất kể có như thế nào, ở nhà vẫn tốt hơn là lăn lộn ở bên ngoài. Nhớ đấy, hòa thuận với bố mẹ, làm việc cho tốt, sống đàng hoàng. Vâng, cháu biết rồi. Cảm ơn chú. Chú cũng nhớ bảo trọng. Rồi, rồi, rồi. Chú Trần,
Mẹ cháu gọi cháu đi gói sủi cảo rồi. [Tạm biệt chú.] Đi đi, đi đi. Sao vậy ạ? Không sao? Đứa trẻ Lưu Tiểu Lợi này, cuối cùng cũng xem như là đi đúng đường rồi. Thầy. Thầy nói xem, lần đầu tiên em nhìn thấy Lưu Tiểu Lợi,
Em cảm thấy cô gái này toàn nói những lời dối trá, sao thầy có thể tin cô ấy được? Đợi đến khi cậu nhóc như cậu có con rồi, cậu sẽ hiểu thôi. Có một khoảng thời gian Giai Giai nhà chúng tôi nhìn tôi như nhìn kẻ thù vậy.
Lúc đó tôi không hiểu ra làm sao. Tôi nói, rốt cuộc là tại sao chứ? Cậu nói cậu oán tôi, cậu hận tôi. Đúng, tôi có thể hiểu được. Nhưng cậu nói cô ấy là người xấu thì tôi nhất quyết không tin. Nhìn thấy Lưu Tiểu Lợi này
Là tôi lại nhớ đến Giai Giai nhà tôi. Thầy. Có người đi ra rồi. Là Nhạc Uy sao? Đúng, đúng, đúng. Là Nhạc Uy. Chính là anh ta. Em đi lái xe. Đợi đã, đợi đã. Quan sát thêm một lúc nữa. Thầy. Đợi chút, đợi chút. Quan sát thêm một lúc nữa.
– Tới rồi, tới rồi. Thầy. Đừng vội, cậu đi lái xe đi. Lát nữa đừng đi theo quá gần, dễ bị phát hiện. Thầy, trời sắp tối rồi. Thầy nói xem anh ta muốn lái xe đi đâu thế? Không biết, cứ đi theo trước đã. Vâng. Đến rồi.
Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. – Sư mẫu, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới, sư mẫu. – Đồn trưởng, chúc mừng năm mới.
Cô xem, Tết nhất rồi còn bảo Chí Kiệt đi công tác, không thể để mọi người đoàn viên rồi. Phải hiểu cho chúng tôi nhé. Chí Kiệt cũng thường xuyên nói với chúng tôi phải lấy công việc làm trọng. Năm nay có thể ăn một bữa đoàn viên với mọi người,
Chúng tôi cũng rất vui. Được, được, được. Vậy được, vậy được. Sư mẫu, mau vào đi. Vậy được, chúng tôi vào trước đây. Chúng tôi vào trước đây. Đồn phó Cao, xem ai đến này. Xem xem, con gái rượu kìa. Con gái Đồn phó Cao đáng yêu thật.
Cẩn thận một chút, đừng để va đầu. Nào, nào, nào. Nhìn xem. Mau, mau, mau. Mau chào mọi người. Bác. Dì. Dì. – Cháu chào dì. – Con bảo chúc mừng năm mới đi. Bế, bế, bế. Được. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Mọi người vào cả đi.
Vậy chúng tôi vào trước đây. Đi thôi, đi thôi vợ. Cậu tiến bộ rồi. Đáng yêu quá. Được, đến rồi, em gái, xuống xe. Sao hai người họ lại… lại ở cùng nhau vậy? Đồn trưởng, anh theo chủ nghĩa quan liêu quá đấy. Hai người họ bây giờ không chỉ là bạn tốt,
Mà hơn nữa, nói không chừng đón Tết xong, Đồn chúng ta còn phải giúp mẹ Hạ Khiết và anh Lương sửa soạn chuyện mừng đấy. Cô đừng, đừng, đừng… Cô… Tết nhất, đừng nhiều chuyện. Việc này không thể nói bừa đâu. Thật đó, thật đó. Thật gì mà thật? Đồn trưởng.
– Chào chị. – Thủ Nhất, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Thủ Nhất, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Chào Đồn trưởng Vương. Chuyện đó… Tết nhất rồi mà Đại Vi không thể đón Tết ở nhà,
Một mình chị đón Tết không sao chứ? Cũng có sao đấy. Trêu tôi sao? Không sao. Tôi và em gái tôi cùng đón Tết, chúng tôi cũng vui lắm. Hơn nữa còn có Hạ Khiết ở cùng chúng tôi mà. Vậy tốt quá rồi, tốt quá rồi.
Như vậy đi, chị mau chóng vào đi. Tôi đi chào hỏi một lát. Hạ Khiết, nào. Anh bận việc đi, Đồn trưởng. – Cô đưa cô ấy vào đi. – Dì. Alo, Cục trưởng Lưu. Anh xem xem, anh xem xem. Tết nhất rồi con phải làm phiền anh.
Chuyện đó, Cục trưởng của chúng tôi đã nói chuyện với chúng tôi rồi. Nói anh là một người cuồng công việc, chỉ sợ người khác không làm phiền anh. Cục trưởng Lưu, tôi nói anh nghe. Anh phải hiểu cho tâm trạng của chúng tôi. Trăm ngày hành động
Đến hôm nay là kết thúc rồi. Vụ án thì không phá được nhưng tấm thân của chúng tôi thì mệt nhoài rồi. Vậy nên Cục trưởng Lưu à, chúng tôi cần sự ủng hộ lớn từ phía anh. Tôi đại diện cho toàn thể cảnh sát của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà
Gửi lời kính chào đến anh. Được, được, được. Cục trưởng Lưu. Sau này nếu anh đến Bình Lăng, nhất định phải nói với tôi, tôi mời anh bữa cơm. Được, được. Một lời đã định nhé. Được. Được, vậy như vậy nhé. Như vậy nhé, như vậy nhé. Mẹ tôi ơi. Đồn trưởng.
Đồn trưởng Vương. Đến rồi à? Cảm ơn nhé. Nha Nha. Chào bác chưa? Chúc bác năm mới vui vẻ. Nha Nha, năm mới vui vẻ. Được, được, được. Nào, đi vào trong đi. Nào, nào. Mọi người cũng vào đi. Mau lên, mau lên. Vào đi, vào đi. Anh Doãn. Hết rồi nhỉ.
Chật rồi, chật rồi. Đi, đi, đi. Được, được, được. Anh. Sao rồi? Em mới đi một vòng, chỉ có sân là có một cái cửa, phía sau là cửa sổ. Nhìn qua cửa sổ có thể thấy được những người bên trong đều đang bận rộn. Chắc là đang chuẩn bị cơm tất niên.
Có thể chắc chắn là ở bên trong. Anh Trương. Thủ tục mang tới rồi đây. Đây là hai đồng chí do Tề bắc phái tới phối hợp hành động với chúng ta, còn mang đến cho chúng ta sáu bộ đàm nữa. Cảm ơn, cảm ơn. Chào anh, chào anh. Đừng khách sáo.
Vất vả rồi, vất vả rồi. Anh xem, Tết nhất rồi mà còn liên lụy các anh không được ở nhà đón Tết. Không sao. Mọi người đều làm nghề này mà. Có điều, cảnh sát Trương. Cục trưởng chúng tôi dặn dò rồi. Có thể bắt người
Nhưng không thể phá vỡ bầu không khíđón Tết của mọi người. Nhất định rồi, nhất định rồi. Xác nhận thân phận của anh ta chưa? Xác nhận rồi. Anh ta tên là Trịnh Hữu Thiên. Nói ra thì cũng đáng cảm khái lắm. Anh ta trên còn bố mẹ, dưới còn hai đứa con.
Anh nói xem, anh ta làm việc gì không làm mà cứ phải làm việc này chứ? Hôm nay đi theo chúng ta thì không biết đến khi nào mới có thể trở về. Đúng thế. Anh nói cái người này xem, đường nào cũng có thể đi
Chỉ không thể bước vào con đường sai trái. Đúng thế. Tôi thấy bây giờ cũng sắp ăn cơm tất niên rồi. Hay là chúng ta đợi bọn họ ăn xong cơm tất niên rồi hãy bắt? Được. Chúng ta cũng tìm một nơi ăn bữa tất niên đi. Được. Ngày hôm nay,
Phàm là những quán ăn mở cửa đều đã hết bàn rồi. Đúng. Vậy chúng ta tìm một nơi nào đó để hoạt động. Được. Được. Đi, đi, đi. Chạy đi đâu? Năm mới vui vẻ. Ngon không? Nào, nào, nào. Ăn đi, ăn đi. Cạn ly, năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ.
Năm mới vui vẻ, Giai Giai. Đồn trưởng, đồn trưởng. Năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ. Mọi người, tôi nói vài câu. Chuyện là… một năm khiến người ta hoài niệm sắp trôi qua rồi. Một mùa xuân mới khiến ta mong chờ sắp đến. Hay, hay, hay. Trong một năm trôi qua,
Tất cả những thành tích mà Đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng ta giành được đều không thể không kể đến sự ủng hộ mạnh mẽ của những người ngồi đây. Tôi cũng mong trong năm mới này, công việc của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng ta
Vẫn nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của mọi người. Nhờ mọi người, nhờ mọi người. Nào, tôi thì… lấy trà thay rượu. Vì sự vất vả trong một năm qua của chúng ta, vì một năm mới có thể đạt được nhiều thành tích lớn hơn, nào, cạn một ly, nào.
Cạn ly, cạn ly, cạn ly. Xe đâu? Hình như đi bên kia rồi ạ. Thầy, thầy. Lái qua đi. Lái qua đi, đừng dừng, đừng dừng. Dừng, dừng, dừng. Dừng, dừng, dừng. Là xe của anh ta ạ? Đúng. Tôi nhìn thấy biển số xe rồi, của Bình Lăng.
Cậu ta ở trong xe sao? Không ạ. Như vậy đi. Cậu ở trong xe đợi tôi, tôi xuống xe xem sao. Thầy, em đi cùng thầy. Không cần, không cần. Hai mục tiêu lớn quá. Đại Vi. Lát nữa sau khi tôi xuống xe, cậu lái xe về phía trước,
Tìm một nơi kín đáo đợi tôi, tắt đèn xe đi, đừng mở điện thoại. Thầy. Để em đi với thầy thì hơn. Đứa trẻ này, nói nhiều thế làm gì? Tìm một nơi an toàn, tắt đèn xe. Đợi đã. Ông nội, bà nội, qua đây chơi đi. Đợi đã. Tạm dừng hành động.
Lập tức dừng hành động. Các tổ chú ý, tạm dừng hành động. Lập tức dừng hành động. Đừng bắt trước mặt người già và trẻ nhỏ. Các tổ chú ý. Tạm hoãn hành động. Mọi người đều đừng ra tay, chú ý ẩn mình. Bây giờ người đó
Đang đốt pháo hoa với người già và bọn trẻ. Ẩn mình cho kĩ, đợi tôi ra lệnh. Thầy. Đợi một lúc nữa. Đợi bọn họ đốt pháo xong… thì người già và bọn trẻ sẽ nghỉ ngơi thôi. Không lâu lắm đâu. Đi, đi, đi. Đừng đứng ở đây. Đi.
Ngắm đến ngốc rồi à? Nhớ bố, mẹ rồi ạ. Chúc mừng năm mới. Đồn trưởng, vất vả rồi. Chúng tôi đi đây. Được, được, được. Tạm biệt. Đi đường chú ý nhé. Gala liên hoan chào xuân sắp bắt đầu rồi, mọi người mau về xem thôi. Ngày mai họ sẽ trở về,
Sắp có thể đoàn viên với họ rồi. Được, được. Mọi người vất vả rồi. Được rồi, được rồi. Lái xe chậm thôi nhé. – Yên tâm đi, yên tâm đi. – Cháu tiễn họ về. Tiễn đi. Tạm biệt. Giai Giai, tạm biệt. Tạm biệt, tạm biệt. Đi đi, đi đi. Dì,
Đi chậm thôi, đi chậm thôi. Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ, tạm biệt, tạm biệt. Lái xe chú ý an toàn nhé. Tạm biệt, tạm biệt. Cũng xong xuôi rồi đó, Chính trị viên. Cô cũng thu dọn rồi trở về đi. Không sao, tôi ở lại đây.
Nhà cô còn một đống việc nữa đó. Được rồi, ở đây có ba người chúng tôi rồi. – Đúng. – Về đi. Về đi, thật đó. Về đi. Hiếm khi đoàn viên với gia đình. Vậy… vất vả cho mọi người rồi. Không sao. Mau, mau. Mau đi dọn đồ đi.
Vậy tôi đi lên dọn đồ đây. Được rồi, được rồi. Chí Cương, nào, nào, nào. Đi thôi. Đi. Đi thôi. Đi thôi, về thôi, lạnh đấy. Mau đưa bọn trẻ về đi, muộn lắm rồi. Bố, mẹ, về nhà sớm nghỉ ngơi đi. Muộn lắm rồi. Hữu Thiên, anh khóa xe vào,
Quét dọn sạch sẽ chỗ trước cửa đi, mai không thể quét nữa rồi, sẽ quét sạch tài khí một năm mất. Được, đi ngủ đi. Nào, đưa tôi. Đừng động đậy. Thả tôi ra. Còng lại, còng lại. Chúng tôi là người của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Nghe rõ chưa?
Tôi nói anh nghe, để không kinh động đến người già và đám trẻ nhà anh, chúng tôi đã đợi bên ngoài mấy tiếng rồi. Nếu anh còn không ngoan ngoãn, người sợ hãi chính là bọn họ. Nghe thấy chưa? Còng lại chưa? Còng rồi. Kéo lên. Trịnh Hữu Thiên, nghe cho rõ.
Anh có hiềm nghi đột nhập ăn trộm, bây giờ sẽ tiến hành giam giữ hình sự đối với anh. Đưa đi. Đợi đã, đợi đã. Tôi muốn vào trong chào tạm biệt người nhà. Chào tạm biệt, chào tạm biệt. Trịnh Hữu Thiên, anh nghĩ cho kĩ.
Phía trước, phía sau nhà anh đều bị chúng tôi bao vây rồi. Chúng tôi vì lo nghĩ cho người già và bọn trẻ nhà anh nên mới đợi đến bây giờ. Nghe rõ chưa? Cảnh sát, tôi từng vào đó. Tôi biết, nếu bây giờ tôi cứ rời đi như vậy,
Không biết bao giờ mới trở về được. Bọn họ tìm không thấy sẽ lo lắng. Tôi xin anh, anh cho tôi tạm biệt một tiếng. Tôi xin anh, xin anh. Được. Tháo còng đi. Anh nhớ rõ lời tôi nói với anh ban nãy. Anh đừng quên. Lấy chìa khóa xe ra đây.
Vào đi.