Phim Lãng Mạn Ngôn Tình Siêu Hay | Đào Hoa Nguyên Ký Của Hà Gia Gia Tập 10 | iQIYI Vietnam
Mẹ. Mẹ thật sự rất muốn làm mẹ của con. Như vậy, ta có thể bảo vệ muội. để con lớn lên thật tốt. Cảm động lắm đúng không? Sau đó thì sao? Muộn thế này rồi ai còn quan tâm tôi chứ? Nhìn gì mà nhìn? Nhìn gì mà nhìn? Còn nhìn nữa.
Ở đây, ở đây. Mạnh lên. Hôm nay mẹ gọi điện cho cậu họ con rồi. bảo cậu ấy ở quê để ý công việc của con. Mẹ. Con biết. Em ở thành phố lớn vất vả lắm. Vất vả thì về quê đi. Anh đủ hiểu em rồi chứ? Đừng có lên mặt nữa.
Tôi sẽ cho cậu ở lại thêm vài ngày nữa. Đợi cậu họ cậu có tin gì, lập tức về nhà với mẹ. Mẹ, mẹ đừng lo cho con nữa được không? Con đã bao nhiêu tuổi rồi. còn biết con không còn nhỏ nữa. Mẹ là mẹ con.
Mẹ không quan tâm con thì ai quan tâm con? Cũng chính là bản thân con vẫn chưa làm mẹ. Cho nên con mới không hiểu chuyện. Về nhà mau đi xem mắt cho mẹ. Mẹ. Vậy dễ thôi. Cái gì dễ? Hai người đổi đi. Con làm mẹ đi. Mẹ làm con gái.
Con nói linh tinh gì vậy? Đổi vị trí suy nghĩ mới có thể hiểu lẫn nhau. Hiểu nhau mới có thể giải quyết vấn đề. Cậu nghĩ đây là trò chơi à? Anh ấy chơi gia đình. Cậu tưởng cậu không phải trò chơi à? Từ sáng đến tối không làm việc chính.
Sao tôi lại không làm việc chính chứ? Lẽ nào chỉ có làm công chức kết hôn sinh con mới là chuyện quan trọng. Anh không vội chút nào sao? Con không nhìn mấy đứa bên ngoài đi. trẻ con thì đã kết hôn sinh từ lâu rồi. Dừng. Tôi không vội.
Tôi không vội chút nào. Muốn về thì tự về. Tôi không về. Không trả lời đúng không? Không về. Được. Không về. Không về tôi cũng không về. Ta sẽ ở lại đây. Cậu làm loạn gì thế? Đừng ồn ào nữa. Mẹ. Mẹ luôn nói con không hiểu mẹ.
Mẹ có bao giờ hiểu con đâu. Mẹ là mẹ con. Được. Vậy chúng ta đổi vị trí suy nghĩ một chút. Không phải. Đổi vị trí đi. Con làm con gái mẹ à? Mẹ làm mẹ con. Con… Đại nghịch bất đạo. Ngươi lừa mẹ diệt tổ à? Ngươi phản rồi.
Nếu tôi làm mẹ không tốt, anh sẽ về cùng em. Về với ta thật sao? Về. Công việc tôi sắp xếp. Lấy chồng thì anh sắp xếp sớm đi. Sắp xếp. Được. Có thể suy nghĩ. Được. Vậy nói rồi nhé. Nếu mẹ làm tốt, sau này mẹ đừng lo cho con nữa.
Ăn cơm. Được không? Ăn cơm, ăn cơm. Con làm gì thế? Mẹ, con kể chuyện trước khi ngủ cho mẹ nghe nhé. Con đi ngủ đây. Trước đây, có một chú vịt xấu xí. Dừng lại, dừng lại. Mau xuống đi. Lên giường ngủ đi. Xuống đi, xuống đi.
Cả ngày từ sáng đến tối đều ở đây chịu đựng. Buổi tối không ngủ, ban ngày không dậy. Buổi tối em không ngủ, Buổi sáng có thể dậy ăn sáng sao? Không ăn sáng. Đến già rồi cơ thể em sẽ sụp đổ. Ngủ đi. Làm gì có ai làm con gái như con.
Dậy thôi. Dậy thôi. Dậy đi. Mẹ, con không ăn sáng. Con làm rõ đi. Bây giờ con đang làm mẹ. Mẹ nhập vai đột ngột vậy sao? Con bớt nói nhảm đi. Mau dậy đi. Con có ăn sáng hay không mẹ mặc kệ. Nhưng người làm mẹ thì phải
Nấu bữa sáng cho con. Biết chưa? Tôi buồn ngủ. Vậy em về quê với anh đi. Làm. Bữa sáng, làm ngay đây. Đây là gì vậy? Bữa sáng dinh dưỡng phong phú. Anh đối phó với tôi như vậy à? Trứng luộc nước trắng. Hoa Tây Lan luộc nước trắng. Protein, vitamin.
Dinh dưỡng lại thanh đạm. Tốt biết bao. Đây là bữa giảm cân đấy. Mới sáng sớm đã bảo tôi ăn cơm giảm cân. Tôi tự ngược đãi mình. Anh có thể cho tôi chút sữa đậu nành không? Bánh quẩy. Bột gạo, bánh rán đều được.
Ở đây tôi đi đâu tìm cho anh đây? Bây giờ ông chủ Lâm lại không ở đây. Ít nhất anh cũng làm ít rau mặn cho tôi đi. Cái này xuống kiểu gì đây? Không có. Ăn ít muối thôi. Con làm mẹ như vậy sao? Cậu hấp tấp quá đấy.
Cậu mới qua loa ấy. Trước đây ngày nào anh cũng cho em ăn bánh bao. kỷ lục dài nhất. Em đã ăn bánh bao cả học kỳ. Bây giờ nghĩ đến bánh bao tôi cũng muốn nôn. Lúc đó em đi làm, được không? Em phải đi làm, phải làm việc, phải kiếm tiền.
Anh kiếm tiền rồi không phải là cho em ăn uống sao? Cho con đi học. Còn cậu? Từ sáng đến tối anh cứ lượn lờ ở đây. Từ sáng đến tối tôi cứ lượn lờ ở đây. Từ sáng đến tối tôi mới không ở đây.
Cả ngày tôi làm việc nghiêm túc ở đây. Cậu làm việc đàng hoàng gì chứ? Làm việc nghiêm túc gì chứ? Cả ngày ở đây ăn uống đi ngủ. Vậy anh thì sao? Anh cứ nói công việc bận rộn. Cái gì? Cái gì? Vậy bây giờ tôi là mẹ.
Con đừng nói nhiều như vậy. Mẹ không nói nhiều như vậy. Mẹ là mẹ con, mẹ nói thì con phải nghe. Nói cho con biết. Cậu làm việc có thể xắn tay áo lên được không? Toàn là nước. Cái đó vẫn chưa rửa sạch. Nếu không rửa sạch thì sẽ bị bệnh đấy.
Đứng lên, đứng lên, đứng lên. Rửa xong cốc cũng không cúc lại. Đều là nước. Mẹ. Bây giờ con là mẹ. Chuyện của người lớn con nít có thể đừng quan tâm được không? Tôi không quan tâm. Vậy anh có thể bảo tôi làm gì? Thật là, phiền phức.
Làm việc tốn sức lắm. Ông Kim. Chuyện trước đây thật sự xin lỗi. Vậy, vừa nãy tôi nhắc với anh. Dạy đi. Có thể dạy. Chỉ có điều, mẹ con có muốn học không? Mẹ. Hai chúng ta đang cược đấy. Cậu muốn nhận thua sao? Đồng ý. Cô ấy đồng ý.
Bây giờ tôi là mẹ cô ấy. Tôi có quyền chỉ bảo cuộc đời cô ấy. Anh nói linh tinh gì vậy? Anh có việc à? Có việc thì cậu đi làm việc đi. Mẹ cậu giao cho tôi. Cảm ơn ông Kim. Cố lên nhé. Phải học cho tốt nhé. Đáng ghét.
Yên tâm đi. Xong việc thì đến đón mẹ. Được. Mẹ Hà, đi theo tôi. Cái, cái đó Anh đến đón em đúng giờ, đúng giờ nhé. Được, được, được. Có lẽ Năm đó khi mẹ đưa em đi mẫu giáo, Là tâm trạng như vậy đúng không Đây gọi là dao khắc.
Ông chủ Lâm. Anh tìm tôi có việc gì sao? Không phải anh cần công việc sao? Đúng lúc tôi cần nhân viên. Ở đây chỉ có mình tôi. Có lúc bận không nổi. Giao cho em, anh cũng yên tâm. Thế nào? Em có đồng ý không? Đương nhiên là đồng ý.
Tôi không đồng ý. Đưa tôi. Anh… Anh lấy đồ của tôi làm gì? Cô là nhân viên của tôi. Sao anh có thể ký hợp đồng với người khác chứ? Tôi không đưa. Anh đưa tôi, tôi không đưa. Còn cậu nữa. Cậu sao thế? Sao anh lại cướp ngang đao thế?
Nhân viên đâu? Lấy gì chứng minh tôi là nhân viên của anh? Tôi và anh Giữa chúng ta được pháp luật bảo vệ. Anh… Ngươi… Ngươi nói rõ đi. Cách gì? Luật lao động cũng là luật mà. Anh mất trí nhớ rồi sao? Bắt đầu từ hôm nay em tự do rồi.
Tiền lương tháng này, lát nữa tôi sẽ gọi cho anh. Anh yên tâm. Anh tự nói đấy, em tự do rồi. Vậy bây giờ tôi nói. em không được tự do nữa. Có ấu trĩ không vậy? Thêm. Anh xem hợp đồng trước đi. Có vấn đề gì chúng ta lại thương lượng.
Không cần thương lượng. Tôi làm. Vậy bây giờ anh đi trước đi. Ông chủ Lâm. Hợp đồng gì đó không quan trọng. Bây giờ tôi có thể bắt đầu làm việc. Em cũng không cần vì là anh mà cho thêm phúc lợi gì đâu. Vừa nãy tôi muốn nói
Ở đây không cần đến anh. Hay là anh đến nhà hàng giúp đỡ trước đi. Ồ. Được. Hừ. Hay là… anh cũng giúp tôi một chút. khắc bức tranh này. Phải nhìn chuẩn mắt. Tay phải vững. Không được vội. Ừm. Đây không phải là một ngày. Alo. Xin chào.
Cho tôi một cốc coca lạnh. Được. Bye bye. Alo, được, không vấn đề gì. Coca của cậu. Cậu đi đâu thế? Phụ nữ chuyên nghiệp này Phải đi đưa cơm cho con rồi. Em đến rồi đây. Hôm nay học thế nào rồi? Không ra sao. Anh đến muộn rồi. Tôi đang đi làm.
Tôi bận cả ngày rồi. Em có đói bụng không? Ngày mai mấy giờ mới đến? Ngày mai em không đến nữa. Tại sao? Đây mới là ngày đầu tiên. Ngày mai chúng ta thử lại. Tôi nói rồi. Tôi không có hứng thú. Không muốn học nữa. Có hứng thú không?
Thử nhiều hơn mới biết. Sao cậu có độ hot ba phút vậy? Trước đây em học cái này học cái kia, cũng có ba phút hot mà. Anh ép em sao? Trước đây ép em học piano. Không phải rất hăng hái sao? Cậu nói gì? Đừng nhiều lời nữa. Đi thôi lão gia.
Ông Kim, thật ngại quá. Không sao. Anh cẩn thận chút. Nhìn đường. Ôi trời, con nhìn thấy. Mẹ. Con không phối hợp như vậy, làm sao con làm một người mẹ tốt được. Không sao. Anh sẽ coi em là một đứa trẻ gấu. Không có công việc khó khăn.
Chỉ có người mẹ dũng cảm. Mẹ. Mẹ dậy rồi. Mẹ dậy rồi. Mẹ dậy đi. Khăn mặt. Bàn chải đánh răng. Bữa sáng, tằng tằng tằng. Em làm xong rồi. Em nhớ ăn đấy. Nếu bây giờ em không muốn ăn, Em đã bỏ bánh mì và sữa vào túi anh.
Lát nữa sẽ đưa em đi học cái khác. Hôm nay con nhất định sẽ đến đón mẹ đúng giờ. Đúng rồi, mẹ. Hôm qua con quên nói với mẹ. Bây giờ tôi đã là nhân viên chính thức của Hostel rồi. Làm việc nghiêm túc nhé. Làm việc nghiêm túc. Lương bao nhiêu?
Tiền bảo hiểm năm tháng nộp thế nào? Vậy không gian thăng chức thế nào? Trẻ con đừng quan tâm mấy chuyện này. Ăn cơm nhé. Ôi trời, cẩn thận. Vớ vẩn. Mẹ. Mẹ thật sự rất muốn làm mẹ con. nuông chiều con. Anh dạy em một thứ nhé. Lại giở trò gì vậy?
Bắn tim. Nghĩa là mẹ yêu con. Mẹ. Con người con chính là miệng lưỡi đao phụ lòng dạ. Sau này em thi cho anh nhiều hơn nhé. Anh biết em yêu anh mà. Cái gì anh cũng chiều em. Được không? Bắn tim, bắn tim. Đồ ngốc. Mẹ, mẹ thử đi mà.
Một người mẹ rất đơn giản. Từ sáng đến tối nhiều trò lắm. Ôn đại nương. Ấy Làm gì vậy? Hôm nay giao mẹ em cho anh nhé. Biết rồi. Lát nữa anh đến đón cô ấy nhé. Được. Mẹ. Hôm nay mẹ nhất định phải cố gắng nhé. Nhất định sẽ làm được.
Phải học theo chị em nhé. Không được nghịch ngợm. Biết chưa? Bắn tim. Bắn tim, bắn tim, bắn tim, bắn tim. Được rồi. Rắc vừng lên. Ta nói cho ngươi biết, Điểm tâm này Người bản địa thích ăn lắm. Vậy sao? Hơn nữa đây là tuyệt kỹ sở trường của tôi.
Vừng rắc càng ngày càng đẹp. Vậy sao? Thế nào? Wow. Cái này giống bánh trung thu chúng ta ăn bánh trung thu. Vậy lần sau đón lễ, chúng ta sẽ dùng cái này làm bánh trung thu. Được. Cẩn thận nóng. A. Ngon không? Không ngon. Ngon thì ăn nhiều vào.
Tôi đã nói là không ngon mà. Nghỉ một lát, nghỉ một lát. Mệt lắm rồi phải không? Nắng quá. Tôi nói cậu nghe, Người phụ nữ này lớn tuổi rồi, thì phải chú ý chống nắng. Đeo kính râm vào. Đeo ô gì đó. tia tử ngoại này tổn thương da quá. Im miệng.
Ngươi nói gì? Nghe nói từ lâu rồi. Trong thôn có một bà già đến. toàn gây chuyện. Ai là đàn bà? Chính là cậu. Đến giờ cơm rồi. Chuẩn bị ăn cơm đi. Con bé đó căn bản không mang cơm cho con. Con bé này đúng là hồ đồ.
Cơm cũng không mang theo. Không phải hồ đồ. Chắc là bận quá. Vẫn ổn. Hộp cơm không sao. Một, hai, ba, bốn. Một, hai, ba, bốn. Hai, hai, ba, bốn. Ôi trời. Ôi kính râm của tôi. Hỏng rồi, hỏng rồi. Chẳng phải chỉ là một bộ này thôi sao?
Ta đi lấy cho huynh một bộ. Trong khe núi này làm gì có bán chứ? Nhìn ngươi lải nhải kìa. Đi thôi. Tiện thể đưa em đi ăn cơm. Đi đâu ăn đây? Ăn một bữa thịnh soạn. Bữa lớn. Túi của tôi. Ai da, không ai lấy túi của cậu đâu. Đi thôi.
Đi, đi, đi. Người đâu? Lại đi đưa cơm sao? Người này đi đâu rồi? Nhanh lên, nhanh lên. Đến rồi. Đây chính là bữa ăn lớn mà anh đưa em đến ăn sao? Ăn bữa còn không phải là ăn bữa thịnh soạn sao? Em không thể ở nhà nấu một bữa cơm sao?
Một mình không vui làm. Mau lên. Người sắp được đưa tang rồi. Đi, đi. Ngồi xuống đi. Anh làm gì vậy? Tôi không biết cưỡi. Anh không biết cưỡi thì cưỡi ra làm gì? Anh biết mà. Anh lên đây đi. Anh cười cái gì? Không cười. Em… Buồn cười đến vậy sao?
Họ đang làm gì vậy? Ai vậy? Người nói đùa đùa ở trong đó. Họ đang nói chuyện Ai đó? Nói về ai vậy? Người nằm đó. Vậy không nhìn ra họ đau lòng sao? Đau lòng cái gì? Sinh lão bệnh tử. Chính là như vậy. Ăn, ăn, ăn.
Cho một miếng sườn dê lớn. Vậy… Vậy cũng không thể cười trước di thể người ta được. Không có quy tắc gì cả. Ta hỏi ngươi, Sau này nếu anh không còn nữa, người ta ở sau lưng nhắc đến cậu, Là khóc thì tốt. Hay là cười ha tốt hơn?
Vậy chuyện sau này làm sao tôi biết được. Vậy… Anh xem đôi con trai kia kìa. không phải vẫn đang khóc sao? Tôi còn muốn hiếu thuận với anh thêm vài năm nữa. Thằng nhóc tiếp theo, con có thể ở bên lão già chúng ta cả đời rồi.
Bọn họ hiểu cái con khỉ. Chỉ biết khóc. Sắp đến rồi. chôn cùng nhau dưới đất. chẳng phải đều là đám lão già chúng ta sao? Nhìn đám người vui vẻ kìa. Tốt biết mấy. Nếu gặp nhau dưới mộ thì vui mừng biết bao. Ngươi cũng thông suốt đấy. Đương nhiên rồi.
Tôi còn muốn gặp lại gặp lại ông già đó. Cảm giác đau đớn. Chạm cái gì? Chạm cái gì? Anh nói xem, nếu sau này cậu xuống dưới, người ta hỏi cậu, Anh là ai? Anh nói thế nào? Tôi mất trí nhớ sao? Tôi là Hà Gia Gia, mẹ ơi.
Nhìn thấy biển đó không? Ý gì vậy? Ý là người nằm trong đó là bà lão nhà họ Lưu. Vậy thì sao? Vẫn chưa hiểu. Lão nha đầu này đã mất rồi. Sống là mẹ của Lưu gia. Chết rồi bà ấy vẫn là mẹ của nhà họ Lưu.
Trên biển còn chẳng có tên của mình. Cho nên, Tôi hỏi lại lần nữa. Anh là ai? Sau này cậu viết tên gì? Tôi là Haruk Jin. Không phải mẹ ai cả. thì là Harujin. Được chưa? Được rồi. Hà Lộc Trân. Tôi là Ôn Đình Nhị Ôn Đình Nhị Đúng vậy. Vù.
Cái tên này đặt Đúng là rất có văn hóa. Bông hoa trong phòng ấm. Ôn Đình Nhị Bông hoa trong phòng ấm Phòng ấm gì chứ? Sườn gì cơ? À đúng đúng đúng. Làng Đào Nguyên chính là nhà của ta. Nào, nào, nào, nào. Cạn ly. Cạn. Đi thôi. Làm gì vậy?
Không phải anh nói đưa em đi mua kính râm sao? Không phải mua. mà là làm một bộ. Vậy thì làm một bộ đi. Đi. Lão Châu. Cho con mượn một thứ. Mẹ. Mẹ. Nhảy đi Ôn đại nương, ta đi trước đây. Này, đợi đã Trời lạnh rồi. Khoác cái này lên.
Mau về nhà đi. Mẹ. Mẹ sao thế? Mẹ đợi con với. Mẹ. Con ăn trưa chưa? Hôm nay học thế nào rồi? Không ra sao. Vậy con có đói không? Mẹ. Con mang bánh trung thu đến cho mẹ. Em không đói. Không ăn nữa. Vũ đạo ngày mai Em không học nữa.
Tại sao? Sao thế? Không có gì. Em không muốn chơi nữa. Vậy anh lên xe đi. Anh đưa em về. Con đi bộ về. Mẹ. Con có chuyện gì có thể nói thẳng được không? Anh không nói làm sao tôi biết được. Anh nghĩ gì vậy?
Mẹ lại làm gì khiến con không vui vậy? Mẹ. Mẹ, mẹ đợi con với. Mẹ đi nhanh thế được không? Mẹ, con vẫn ở bên ngoài mà. Mẹ, mẹ mở cửa ra. Mẹ. Thêm. Ông Kim. Sao ông lại đến đây? Để tôi. mang cho mẹ con một thứ. Làm rơi cái gì sao?
Không phải. Đây là… Trước đây, tôi phát hiện mắt mẹ cậu không tốt lắm. Ôi trời. Tiêu rồi. Xin lỗi lão gia. Hỏng rồi. Không sao. Người này lúc mới già, không biết tầm quan trọng của thứ này. Tôi cũng không biết. Độ của mẹ em là bao nhiêu?
Tìm một cái trước đây tôi từng dùng. Để mẹ em thử xem. xem có dùng được không. Nếu cô ấy bằng lòng học lại, em nói với cô ấy đi. Tôi còn dạy cô ấy. Tôi biết, cô ấy có tâm. Vậy tôi đi đây. Cảm ơn ông Kim. Mẹ.
Đi trả cái áo này cho người phụ nữ đó. Mẹ. Có gì về rồi nói. Trời sắp tối rồi. Mau đi đi Ôn đại nương. Ấy Nha Đầu. Con đến rồi à. Mẹ con thế nào rồi Ôn đại nương. Vừa nãy mẹ tôi có phải không được khỏe không?
Cô ấy không nói gì với tôi. Nói thế nào nhỉ? Cũng không phải không khỏe. Sức khỏe cô ấy hỏng rồi. Ý gì vậy? Sau này con làm mẹ là biết. Bây giờ con chính là mẹ. Đừng giả vờ nữa. Mẹ con Chính là lúc sinh con, cơ thể bị hỏng rồi.
Gà đáy nồi hỏng rồi. Vừa nhảy vừa tè. Không chịu nổi. Gà hầm. Sinh con. Cơ đáy chậu. Đúng, đúng, đúng. Hình như là thứ đó. Cho nên… Mẹ tôi là… Tè rồi. Đợi đã. Trời lạnh rồi. Khoác cái này lên. Mẹ. Con sao thế? Nhưng mà… Sao mẹ em…
Sao không nói với tôi? Không phải các cậu cũng luôn giấu người lớn như vậy sao? Con đừng khóc. Đừng khóc. Cảm ơn Ôn đại nương. Vậy ta về trước đây Đi thôi. Từ từ thôi. Từ từ thôi. Con bé này. Ngày mai con đi rồi. Mẹ. Con làm mẹ rất tốt.
Kiên nhẫn hơn tôi năm đó nhiều. Sau này anh không quan tâm em nữa. Em cũng muốn thỉnh thoảng sống một chút. Không phải cuộc sống của mẹ Hà. Không phải em muốn kể chuyện trước khi ngủ cho anh nghe sao? Trước đây, trước đây có một con vịt xấu xí.
Nó từ nhỏ đã không xuất sắc bằng những chú vịt nhỏ khác. Mẹ vịt rất không vui. Con ngốc này không giống con của tôi. Thế là con vịt xấu xí bỏ nhà ra đi muốn đi tìm mẹ ngốc của mình. Trên đường đi, chịu rất nhiều ấm ức. Nó càng tìm
Thì lại càng nhớ mẹ cũ. Mẹ hung dữ. Vừa quay đầu phát hiện mẹ vịt luôn đi theo phía sau bảo vệ nó. Sợ nó trốn rồi lén lau nước mắt. Nhưng mà Mẹ ơi “đồ ngốc” của tôi Tại sao ngay từ đầu anh không nhận ra?
Ta chính là con vịt ngốc mà ngươi sinh ra. Lại bịa chuyện. Làm gì có mẹ nào không nhận ra con mình chứ. Ngủ đi. Mẹ, con sẽ rất nhớ mẹ. Con nhất định sẽ rất nhớ mẹ. Anh nhớ phải về thăm em nhiều hơn đấy. Buông tay. Được. Buông tay.
Sau này con chăm sóc nó nhiều một chút. Con lớn rồi, nó còn nhỏ. Nó còn nhỏ ở đâu, lớn như vậy rồi. Sau này nếu có ai bắt nạt con, nhất định phải nói với tôi. Đừng tự mình gánh vác. Biết chưa? Biết rồi. Còn cái đó nữa.
Bông hoa trong phòng ấm. Em nói với cô ấy, Lúc ở một mình, cũng phải ăn cơm thật ngon. Hoa trong phòng ấm. Xe đến rồi. Tạm biệt mẹ. Con nhất định phải thường xuyên về thăm bố mẹ nhé. Mẹ. Mẹ. Tạm biệt. Tạm biệt mẹ. Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt.
Mẹ nhất định phải thường xuyên về thăm bọn con. Nhắc nhở con một lần nữa. Đó là mẹ tôi. À, đúng rồi, thêm đi. Cái này cho em. Cho tôi à? Ông chủ Lâm, không được, không được. Tôi không thể nhận. Tôi mới làm việc có mấy ngày, không đáng số tiền này.
Đây không phải là tôi đưa cho cậu. Là tiền ăn ở mẹ cậu để lại cho cậu. Mẹ sợ con ở đây vất vả quá. muốn con nghỉ ngơi thật tốt. Vậy mẹ để lại gì cho con chưa? Cho em này. Không có gì cả. Bố mẹ đều không nỡ xa con mình.
Đồ ngốc. Đi thôi. Ông chủ Lâm. Anh nói như vậy giống như con có con vậy. Đúng vậy. Tôi có một đứa con. Ông chủ Lâm. Vậy vợ con anh thì sao? Tôi đã ly hôn rồi. Con gái tôi. Học liên tục thạc sĩ đại học Phúc Đán Năm nay 30 tuổi.
Đã làm được vị trí quản lý cấp cao ở Thượng Hải rồi. Con gái tôi du học ở Úc về. Tiếng Anh tốt. dạy dỗ con cái không lo. Lúc nó gả đi, hai căn nhà nhà chúng tôi làm của hồi môn. Chị già. Con gái chị sao thế? Con gái tôi.
Con gái tôi. là Hà Gia Gia. Bây giờ vẫn chưa. Chắc không phải đâu. Nhưng họ rất yêu em. Tôi cảm thấy đều không phải. Vẫn chưa đạt được. Đã làm được 80% mong muốn của họ. Bây giờ vẫn chưa hoàn toàn trở thành. Nhưng cũng đang cố gắng trở thành.
Đều có chứ? Phải xem chuyện gì rồi. Kiểu trưởng thành tự do. Bây giờ dù sao cũng trưởng thành một chút rồi. Bố mẹ cũng không quản lý nghiêm ngặt lắm. Chuyện nhỏ không quan tâm đến em. Nhưng vấn đề trưởng thành sẽ quản nhiều hơn. Lúc đó tôi sống rất hạnh phúc.
Tôi cảm thấy đó chính là lợi ích mang lại lợi ích cho tôi tự do sinh trưởng. Khuyết điểm, thích đánh mạt chược quá đi. Chỉ là tiết kiệm quá thôi. Ưu điểm là họ rất ân ái. Chính là rất yêu em. Chính là thành thật giữ lời. Nói được làm được.
Họ là 7x. Sau đó tôi là 9x mà. Sau đó có thể Quan niệm cần phải trao đổi, có một chút. sai sót.