Phim Tình Cảm Trung Quốc Hay Năm 2022 | Tần Lam, Ngụy Đại Huân | Bác sĩ Đường Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bác Sĩ Đường] [Tập 2] A lô! Phải cầm máu ngay lập tức. Tôi sẽ đến ngay. Tình hình sao rồi? Chủ nhiệm Đường, còn chưa bắt đầu mở ngực mà. Vẫn chưa mở ngực?
Lúc gọi điện thoại Tần Đại Trung kêu xuất huyết nhiều lắm mà? Chủ nhiệm, tình hình bệnh nhân này khá ổn định, chỉ là một ca cấp cứu bóc tách thôi. Có thể là bên 120 nhầm lẫn gì rồi. Xin lỗi nhé. Mất công cô phải chạy đến đây rồi.
Đến cũng đến rồi để tôi vào hỗ trợ một tay vậy. Đưa CT (chụp cắt lớp vi tính) cho tôi xem. Không cần. Tôi cũng không mệt lắm. Hôm qua trực ca đêm tuyến hai thôi ấy mà. Dù sao cũng cần ngủ một lát chứ. Cũng không buồn ngủ lắm.
Cô vẫn muốn làm à? Nếu vậy thì chủ nhiệm thực hiện ca phẫu thuật này sẽ ổn hơn nhiều. Vậy phiền cô nhé. Vậy tôi tan ca về nhà đây. Anh đừng vội đi, Tần Đại Trung. Mấy hôm nay Giang Bách Liệt liên tục trực tuyến một quầng mắt thâm hết rồi.
Hôm nay cho cậu ấy về nghỉ ngơi đi. Anh thay cậu ấy. Bảo tôi làm trợ lý thứ hai á? Chủ nhiệm. Tôi không sao đâu. Anh không buồn ngủ còn gì? Đúng là tôi không buồn ngủ lắm, chủ yếu là tay tôi bẩn cả rồi, phải đi rửa tay lại đã.
Phiền phức lắm. Vậy anh còn đứng ngây ra đó làm gì, đi rửa tay đi. Tình hình bệnh nhân? Đúng rồi, Tần Đại Trung. Lại… lại sao nữa? Sau này mà còn xuất hiện tình trạng chưa nắm rõ tình hình bệnh nhân như này, thì đừng gọi điện cho tôi.
Nếu không tôi sẽ bắt anh làm trợ lý thứ hai suốt đời đấy. Cấp cứu bóc tách. Hay lắm. Hiện giờ mọi thứ đều bình thường. Chủ nhiệm Diệp, bắt đầu phẫu thuật được rồi chứ? Được rồi. Dao mổ. Dao điện. Cho tôi cái nhíp. [Báo động khí y tế] [Bảng điều khiển]
Được rồi. Chủ nhiệm, cấp cứu bóc tách, tình trạng bệnh nhân không tốt, cần làm phẫu thuật ngay. Còn chưa làm xong đã lại thêm ca nữa. Không phải một ca, là ba ca. Bệnh nhân nguy kịch. Xe cấp cứu 120 bên cậu gọi điện thẳng cho tổ trọng bệnh
Yêu cầu cấp cứu. [Người làm y phải giỏi] Đúng quy định quá còn gì? Ai bảo bên đó là tổ trọng bệnh làm gì? Yên tâm đi, mấy chuyện vặt vãnh này không ai nói gì được đâu. Cứ thế nhé, cứ thế nhé. Tôi nghe nói rồi,
Mới sáng sớm tổ trọng bệnh đã tiếp nhận bốn ca cấp cứu bóc tách. Bận tối mắt tối mũi. Ai bảo cô ta thích làm bóc tách. [Tế Sinh An Hòa] Chú, chú không đói à? Sắp một giờ rồi đấy. Trời ạ! Mở bán vé còn chưa đến một tiếng đồng hồ.
Vé ngon đều bị người ta giành hết rồi. Vé gì cơ? Vé xem bóng đá. Cứ tưởng hôm nay được tan ca sớm không chừng còn giành được vé ngon. Ai ngờ đụng đúng lúc Đường Giai Du nổi cơn, bị bắt làm trợ lý thứ hai đã đành,
Đúng là mất mặt quá đi mất. Anh Long, anh Đạt. Thế nào, hai người suôn sẻ chứ? Cũng khá suôn sẻ. Bách Liệt, hết giờ làm tôi còn phải đưa con gái tôi đi học đàn. Nếu lại có phẫu thuật khẩn cấp… Tôi hiểu rồi.
Các anh không thấy hôm nay rất trùng hợp sao? Long Long, nói vậy là có ý gì? Anh xem, mỗi bệnh nhân trước khi được đưa đến 120 đều sẽ gọi điện đến yêu cầu tổ trọng bệnh tiếp nhận. Chế độ ưu tiên khám đầu,
Cộng thêm bóc tách động mạch chủ, lại còn là bệnh nguy kịch. Tổ trọng bệnh buộc phải nhận. Hơn nữa có bao nhiêu ca phải nhận bấy nhiêu ca. Này giống trò của Tống Bảo Đức bày ra lắm. Chắc không phải đâu. Chủ nhiệm Tống sẽ không làm những việc như vậy đâu.
Chủ nhiệm Tống là đàn anh của tôi đối xử với tôi rất tốt, con người anh ấy cũng rất tốt. Chắc chắn chỉ là sự trùng hợp thôi. Này cậu nhóc, tôi thực sự muốn tặng cậu mấy chữ này. Để tôi. Non và xanh lắm. Cậu ăn cơm đi.
Không thể là chủ nhiệm Tống được. Chu Đạt, ăn cơm đi. Nào nào, mau ăn đi. Tôi không đói. A lô, Lưu Phong. Tôi đang trong phòng mổ nên không nghe máy được. Anh muốn mời tôi ăn cơm à? Lưu Phong, đây là bữa ăn công việc mà anh nói đấy à?
Trông cô mệt thế kia bồi bổ cho cô đấy. Là tìm tôi có việc thì đúng hơn. Nói đi. Con người cô đúng là rất giống ai đó. Thì là chuyện tim nhân tạo lần trước tôi nói với cô rồi đấy. Cân nhắc đến đâu rồi? Cân nhắc cái gì được?
Tôi đã từ chối anh rồi còn gì. Cô nghĩ lại đi. Cô ở Kermed cũng từng thực hiện rất nhiều ca phẫu thuật tim nhân tạo rồi. Cô hiểu rất rõ việc đó có ý nghĩa như thế nào. Nhất là đối với bệnh suy tim giai đoạn cuối.
Những bệnh nhân chưa được cấy ghép tạng tim nhân tạo là lá bùa hộ mệnh cuối cùng của họ. Ở nước ngoài, lâm sàng đã được phổ biến rộng rãi nhưng trong nước lại liên tục bị trì hoãn. Bệnh nhân không được dùng, cô không thấy sốt ruột à?
Đương nhiên là tôi biết tim nhân tạo quan trọng đến mức nào, nhưng đây là một chuyện lớn tôi thực sự không làm nổi. Đừng đến tìm tôi nữa. Tôi biết. Cô đã từng nói cô về nước là vì trong nước có nhiều cơ hội
Tiếp xúc với bệnh nan y hơn là ở nước ngoài. Cô chỉ muốn làm phẫu thuật, chưa từng nghĩ đến việc… Được rồi, tôi vẫn nhớ những lời mình đã nói, anh không cần nhắc lại đâu. Anh cũng đã biết câu trả lời rồi. Vậy tôi có được ăn nữa không?
Cô nghĩ tôi là loại người nào thế? Cô cứ việc ăn của cô, ăn thoải mái đi. Bữa tiệc Hồng Môn Yến này của anh làm tôi không dám thoải mái mà ăn nữa rồi. Cẩn thận không bỏng đấy. Thói quen ăn thịt này của cô bao năm nay vẫn không đổi.
Thịt là thứ chống đói tốt nhất. Tôi đã phải làm phẫu thuật từ năm giờ sáng đến giờ còn chưa được miếng nào vào bụng. Vậy những năm qua cô còn điều gì chưa thay đổi nữa? Thay đổi cả rồi. Anh xem nếp nhăn ở khóe mắt tôi này. Tôi nói cô nghe,
Thẩm mỹ vi phẫu ở bệnh viện chúng ta đứng top đầu trong thành phố này đấy. Được rồi, anh ngậm miệng lại đi. Làm gì thế? Tiếp thị kinh doanh à? Hoàn thành KPI của riêng anh à? Chỉ là tôi rất tò mò rõ ràng cô muốn về nước đến như thế
Tại sao ba tháng trước thì từ chối bây giờ lại vội vàng trở về như thế? Ba tháng trước tôi có lý do để không trở về. Lý do gì? Anh hóng hớt thật đấy. Đó là chuyện riêng tư của tôi. Tôi không nói anh nghe được mà nhỉ?
Vậy cô đã yêu ai chưa? Kết hôn chưa? Cô vẫn độc thân à? Anh đừng hỏi nữa được không? Tôi đang ăn mà, anh xem, anh đang làm gì thế? Anh hỏi làm tôi hết hứng ăn luôn. Vậy tôi không ăn nữa. Đừng bảo cô vẫn độc thân thật nhé?
[Tế Sinh An Hòa Nơi gửi gắm những sinh mệnh Bác sĩ nhân từ Vô tư tận tụy] [Triệu Tấn An] [Người nhận từ chối cuộc gọi thoại] [Phòng chờ khám] A lô! Được, tôi đến ngay đây. Tình hình sao rồi? Chủ nhiệm. Chủ nhiệm Đường. Là một ca phẫu thuật cấp cứu.
Tôi sẽ cố gắng chuẩn bị xong sớm. Ca phẫu thuật này do chủ nhiệm Diệp phụ trách gây mê chính. Lát nữa anh ấy sẽ đến. Được, tôi biết rồi. Giang Bách Liệt, CT (chụp cắt lớp vi tính) và kết quả xét nghiệm nữa. Bệnh nhân Trịnh Mỹ Đường nữ, 68 tuổi,
Nhập viện do tai nạn giao thông. Đầu óc vẫn khá tỉnh táo. Bà ấy kêu đau ngực, khó thở. Từ kết quả chụp CT (chụp cắt lớp vi tính) phát hiện động mạch chủ bị vỡ dẫn đến phải bóc tách. Còn những kết quả xét nghiệm khác chúng ta vẫn đang đợi.
Vị trí của nó hướng lên trên van động mạch chủ chắc vẫn giữ lại được. Tình hình cụ thể phải mở ngực rồi mới quyết định được. Bà Trịnh Mỹ Đường đúng không? Tôi là bác sĩ Đường, tôi sẽ thực hiện phẫu thuật cho bà. Bà đừng căng thẳng nhé.
Bác sĩ Đường à, chồng tôi sao rồi? Người lái xe chính là chồng bà ấy. Chấn thương sọ não, giờ đang cấp cứu ở khoa Ngoại thần kinh. Là thế này. Giờ chồng bà đang nằm ở khoa Ngoại thần kinh, lát nữa bà phẫu thuật xong tỉnh lại
Tôi sẽ báo lại tình trạng của ông ấy cho bà biết nhé? Đều tại tôi cả. Hôm nay ông ấy không được khỏe tôi còn bắt ông ấy lái xe. Sáng nay ông ấy đã bảo đau đầu ghê lắm. Trước khi xảy ra chuyện, ông ấy đã đau đầu rồi ạ?
Mấy hôm nay ông ấy bị đau ngực, còn bị một cái đốm trắng trên chân nữa. Cũng nói là đau. Mọc đốm trắng trên chân? Bác sĩ gây mê còn đến muộn hơn cả bác sĩ khoa Ngoại đấy. Xin lỗi nhé. Vừa nãy có chút việc, tôi không ở trong khoa.
Bà Trịnh, chúng ta bắt đầu gây mê nhé. Ngủ một giấc là xong ngay. Cậu đợi đã, tôi còn điều muốn nói. Bác sĩ Đường, cô đi xem chồng tôi giúp tôi với. Tôi không biết ông ấy thế nào rồi. Tôi không thể để ông ấy một mình được. Bà đừng lo.
Gây mê trước đã nhé. Những việc còn lại cứ giao cho chúng tôi. Bà yên tâm đi. Có việc gì khoa Ngoại thần kinh sẽ thông báo cho chúng tôi. Giờ tôi bắt đầu gây mê nhé. Bà thả lỏng người nhé. Cậu nói với Đường Giai Du
Là Tống Bảo Đức đã giở trò cô ấy lại không nổi đóa lên sao? Không, không hề nổi đóa. Còn nói với tôi là cứ tập trung vào làm phẫu thuật đi. Cậu nói xem lạ thật đấy. Ban đầu còn giành phẫu thuật cho Lạc Tâm Nhiên. Cô ấy nóng tính như thế,
Lần này bị dạy cho một bài học lại rén đến vậy luôn à? Anh xem, người phụ nữ này cũng giỏi thật đấy. Chân tay tôi tê hết cả rồi, một ngày cô ấy làm đến mấy ca bóc tách lận. Các anh em, hôm nay là một ngày rất viên mãn đấy.
Cứu được năm người. Không còn việc gì, tôi xin phép về trước nhé. Cậu chưa về được. Năm bệnh nhân hậu phẫu bên ICU (Phòng hồi sức tích cực) còn đang chờ cậu trông chừng đấy. Tôi đi thăm hết một lượt các bệnh nhân hậu phẫu rồi, rất ổn định. Hơn nữa là
Tối nay có phải ca tôi trực đâu. Tôi còn phải đi học đàn cùng con gái tôi. Không được, không được. Lỡ như bệnh nhân có chuyện gì lại lôi tôi về. – Anh… – Không không. Tính mạng bệnh nhân quan trọng hơn tất cả. Tôi thấy vừa nãy anh nói rất đúng.
Tính mạng bệnh nhân quan trọng hơn tất cả. Nhưng anh biết không? Còn một việc nữa cũng quan trọng hơn cả. Đó chính là cùng đi học đàn với con gái tôi. – Đi đây. – Chu Đạt. Cậu nói xem anh chàng Chu Đạt này lúc nào cũng vợ vợ con con,
Không có chí lớn. Khi mà tất cả các cậu tranh nhau được vào phòng phẫu thuật chỉ có cậu ta nói chấp nhận bỏ cuộc. Nói là chấp nhận ở lại phòng bệnh chăm sóc bệnh nhân. Cậu nói xem như này… Thế cho nên, gia đình anh ấy vẫn còn đó.
Tiểu Long, cậu nói vậy là… [Khu phòng bệnh] [Phòng khám] Chào các anh. Tôi xin tự giới thiệu. Tôi là Đường Giai Du của khoa Ngoại tim mạch. Tôi biết cô là ai. Nói đi, có chuyện gì? Vậy tôi nói thẳng luôn nhé. Vu Giang Bình,
Bị tai nạn giao thông đang được cấp cứu ở khoa Ngoại thần kinh. Nghe nói giờ đã qua cơn nguy kịch, chuyển về phòng bệnh rồi. Khoa Ngoại tim mạch chúng tôi có một bệnh nhân tên Trịnh Mỹ Đường, là vợ của Vu Giang Bình. Theo lời kể của bà ấy
Tôi nghi ngờ Vu Giang Bình rất có thể mắc bệnh tim. Vì thế anh có thể để tôi kiểm tra cho ông ấy trước không? Được thôi. Đưa đơn hội chẩn cho tôi xem. Tôi chưa đi xin hội chẩn, là vì bệnh nhân nói vậy với tôi, cho nên…
Không có đơn hội chẩn sao cô được phép khám cho bệnh nhân của chúng tôi? Bệnh nhân của khoa Ngoại thần kinh chúng tôi tự chúng tôi sẽ xử lý. Mời cô về cho. Vậy có thể… Chủ nhiệm Đường, chúng tôi nghe nói rồi. Cô có sở thích giành bệnh nhân
Nhưng đây là khoa Ngoại thần kinh chủ nhiệm Thôi của chúng tôi nói không được là không được. Cô tránh đường giùm. Qua nhờ chút. Đường Giai Du, rốt cuộc là có chuyện gì? Tất giãn tĩnh mạch thôi, không cần phải căng thẳng thế đâu. Được rồi. Có chuyện gì? Cô nói xem,
Lúc ăn cơm tinh thần cô vẫn rất bình thường mà. Mới có mấy tiếng sao đầu óc đã lại chập cheng quá vậy? Câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng. Sao tự dưng anh lại vô cớ nổi giận thế? Chẳng phải bị cô chọc tức đó sao?
Thôi Tranh Cường gọi điện cho tôi, bảo cô đến khoa Ngoại thần kinh giành bệnh nhân. Sao hả? Gây thù hằn ở khoa mình chưa đủ còn nhảy sang khoa khác đắc tội với người ta à? Tôi biết ngay mà, ba anh em khoai tây chiên chỉ thích đi mách lẻo.
Ba anh em khoai tây chiên? Người ta là tam kiếm khách của khoa Ngoại thần kinh, đều là những nhân vật nổi tiếng của bệnh viện. Tôi nói cô nghe, sau này trừ khi khoa Ngoại thần kinh xin hội chẩn còn không thì cô đừng can thiệp vào, nghe rõ chưa?
Nghe rõ rồi. Thật đó, cô đừng lừa tôi. Tôi chưa bao giờ lừa ai cả. Giai Du à, thay vì đi khắp nơi gây họa chi bằng đi nghiên cứu tim nhân tạo đi. Này, sao anh cứ cố chấp mãi với tim nhân tạo thế?
Tôi đã nói rồi, tôi không hứng thú với nó. Anh mau đi họp đi, được không? Còn định lải nhải nữa à? Tôi cởi tất đấy. Nhớ đấy, tốt nhất đừng có gây chuyện. Đúng thế, lúc ở phòng phẫu thuật tôi thấy cô ấy có phản ứng gì đâu.
Tôi còn tưởng cô ấy không bận tâm. Nào ngờ cô ấy lại đi thật. Lần này cô ấy về có cảm giác tính cách ngày càng kỳ lạ hơn. Cậu nói xem, tin đồn năm đó giữa tôi và cô ấy đã khiến cô ấy phải chịu nhiều tổn thương.
Lần này gặp lại tôi cứ như kiểu không bỏ qua được ấy. Gì mà không thể? Hôm nay lúc ăn cơm cùng cô ấy, tôi chỉ hỏi mấy câu đơn giản, đã yêu ai chưa, có phải vẫn độc thân không. Thế mà cô ấy lật mặt luôn. Tôi nghĩ mấy năm qua
80% là cô ấy vẫn còn độc thân. Chủ nhiệm Đường vẫn còn độc thân? Chắc chắn là thế rồi. Được rồi, tôi phải đi họp đây. Cậu đến khoa Ngoại thần kinh giúp tôi. Nếu cô ấy lại gây chuyện, cậu thân thiết với Lão Thôi cậu can ngăn giúp tôi.
Tuyệt đối đừng để cô ấy biết là tôi bảo cậu đến giúp cô ấy. Với lòng tự trọng của cô ấy, biết chuyện sẽ lại không vui. Rồi, vừa hay tôi cũng đang định đến khoa Ngoại thần kinh làm hướng dẫn Barbiturat cho bệnh nhân hôn mê. Việc đó cứ giao cho tôi.
Đợi tình trạng phù não của bệnh nhân này thuyên giảm hãy gọi dậy. Chủ yếu tập trung vào mặt điều dưỡng đề phòng nhiễm trùng phổi, hoại tử. Tôi sợ tình trạng phù nề không thuyên giảm được. Dù sao tình trạng cơ bản của bệnh nhân cũng quá kém.
Tạm vậy nhé, cậu về đi. Lão Thôi. Tôi còn chưa nói xong mà. Cậu nói đi. Tăng cường chăm sóc điều trị, đề phòng nhiễm trùng phổi, hoại tử. Hôm nay cậu sao thế? Vừa nãy cậu đã nói rồi còn gì? Tôi nói rồi à? Vậy… vậy nói rồi
Thì không còn việc gì nữa. Anh đi đi. Hôm nay sao thế nhỉ? Đi theo tôi làm gì? Tôi đâu có đi theo cô. Tôi đến khám cho bệnh nhân mà. Anh đừng đi theo tôi. Chủ nhiệm Đường, Vu Giang Bình đang nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt số năm. Phòng đó.
Chủ nhiệm Đường. Tôi kiểm tra cho bệnh nhân chút. Lão Thôi. Sao cậu còn chưa đi? Thì tôi đã nói xong đâu. Cậu nói đi. Tôi chỉ muốn hỏi anh có thí nghiệm lâm sàng mới nào liên quan đến bệnh Parkinson không? Tôi biết rồi.
Thì ra là cậu muốn nói chuyện này à? Sao cậu không nói sớm? Tình hình bố cậu hiện giờ thế nào rồi? Chẳng phải năm ngoái sau khi bố cậu làm phẫu thuật kích thích não sâu tay… tay ông ấy… Đừng bắt chước bố tôi thế.
Chứng run tay đã cải thiện được không ít nhưng tư thế đi đứng thì vẫn vậy, phải uống thuốc để kiểm soát. Cậu yên tâm. Chỉ cần bệnh viện chúng ta có thí nghiệm lâm sàng mới chắc chắn tôi sẽ báo cho cậu đầu tiên.
Ai bảo hai chúng ta là anh em tốt chứ, đúng không? Còn nữa, chuyện này ngoài tôi và cậu còn ai trong bệnh viện biết nữa không? Ngoài người nhà tôi chỉ còn anh và Lưu Phong biết nữa thôi. Tôi cảm động quá. Cậu coi tôi là người nhà cậu rồi.
Cậu yên tâm, trước giờ tôi vẫn biết giữ mồm giữ miệng lắm. Cái miệng tôi… Chủ nhiệm Thôi. Đến đây. Chủ nhiệm Đường, sao cô lại chạy đến phòng bệnh khoa Ngoại thần kinh làm gì nữa? Chẳng phải đã nói với cô là
Bệnh nhân của phòng bệnh khoa Ngoại thần kinh chúng tôi thì liên quan gì đến cô? Cô biết mà còn cố tình vi phạm là sao? Không được. Hôm nay tôi phải gọi điện cho viện phó Lưu. Cô ta lại chạy đến khoa Ngoại thần kinh chỗ chúng ta.
– Đừng vội. – Thế này… Viện phó Lưu còn đang họp. Bệnh nhân xuất hiện tình trạng nhồi máu não trước rồi mới gây ra tai nạn. Chủ nhiệm Đường, cô có nhầm thứ tự không đấy? Bệnh nhân bị tai nạn trước sau đó mới dẫn đến nhồi máu não.
Tai nạn dẫn đến gãy xương các hạt chất béo xâm nhập vào tuần hoàn máu rồi đi vào hệ tuần hoàn thông qua lỗ thông bầu dục chưa được đóng lại, gây ra nhồi máu não. Lại cộng thêm chấn thương sọ não nữa. Tôi đã phải rất vất vả
Thực hiện ca phẫu thuật hơn năm tiếng đồng hồ mới giành lại được sự sống cho bệnh nhân. Cô lại biết rõ bằng tôi à? Chính anh mới là người nhầm thứ tự. Vợ ông ấy là bà Trịnh Mỹ Đường là bệnh nhân của tôi. Theo lời kể của bà ấy
Vài ngày trước khi Vu Giang Bình gặp tai nạn đã xuất hiện tình trạng khó chịu khắp người. Hơn nữa còn bị đau đầu rất nghiêm trọng. Trong ngày xảy ra tai nạn đầu ông ấy cũng đã đau như búa bổ. Vốn đã không muốn để ông ấy lái xe.
Thế nên tôi nhận định có lẽ ông ấy xuất hiện tình trạng nhồi máu não nên mới để xảy ra tai nạn. Cho dù là cái gì trước cái gì sau thì chuyện này có liên quan gì đến khoa Ngoại tim mạch của cô?
Vừa nãy tôi đã kiểm tra tim cho bệnh nhân, phát hiện ông ấy có một khối u trong tim. Có lẽ là u Myxoma. Mọi người cũng biết thông thường u Myxoma là u lành tính nhưng tính chất của u Myxoma rất dễ vỡ. Mỗi lần tim bệnh nhân đập
Đều sẽ khiến các mảnh vụn của u Myxoma rơi ra. Là những huyết khối rơi ra đó xâm nhập vào hệ tuần hoàn theo đường máu đi đến bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể người đều sẽ gây tắc nghẽn. Thế nên tôi cho rằng hiện giờ mảnh vụn của u Myxoma
Đang bị kẹt ở não bộ gây ra tình trạng nhồi máu não cho ông ấy. Vậy tức là nhồi máu não trước rồi mới bị tai nạn. Chủ nhiệm Đường, đó chỉ là suy đoán của cô thôi. Tôi có thể đánh cược với anh. Ai thua
Phải mời người của khoa bên kia uống cà phê. Cô ta dám đánh cược với tôi kìa? Ở đây. Đúng là Myxoma tâm thất trái thật. Nhìn thấy rồi chứ? U Myxoma có thể vỡ tạo thành huyết khối lần nữa bất cứ lúc nào. Nếu bị nhồi máu não lần hai
Tỷ lệ sống của bệnh nhân sẽ không lạc quan được nữa đâu. Theo lý mà nói buộc phải mau chóng làm phẫu thuật. Nhưng… Nhưng ông ấy mới phẫu thuật não xong, không thể chịu đựng nổi phẫu thuật tuần hoàn ngoài cơ thể của khoa Ngoại tim mạch chúng tôi.
Thế nên với tình trạng bệnh của ông ấy hiện giờ cần phải mau chóng làm phẫu thuật, nhưng sức khỏe của ông ấy lại không cho phép tiến hành phẫu thuật ngay được. Các anh có cách nào hay hơn không? Chủ nhiệm Đường, tôi… Chúng ta hãy tự nghĩ cách.
Trao đổi với nhau bất cứ lúc nào. Cố gắng hết sức cứu chữa cho bệnh nhân, được chứ? Được, có tình hình gì cứ liên lạc với tôi. Anh thua cuộc rồi. Ngày mai mời nhân viên khoa tôi uống cà phê. Tôi uống mocha, hai phần kem nhé. Còn chưa chụp siêu âm
Sao cô dám chắc là u Myxoma? Rất đơn giản. Trước đây tôi từng gặp trường hợp như vậy rồi. Đầu tiên là ngón tay xuất hiện đốm trắng, sau đó là xuất hiện tình trạng nhồi máu não. Nhưng bệnh nhân đó không cấp cứu kịp cuối cùng đã qua đời.
Thế nên hôm nay Trịnh Mỹ Đường vừa nói tôi đã thấy nghi ngờ. Nhưng đưa ra chẩn đoán chính xác lần cuối, là vì tôi nghe được tiếng lộp bộp của khối u. Tiếng lộp bộp của khối u? Hóa ra là như vậy. Trong lúc tim đập, u Myxoma
Sẽ va chạm với vách tim tạo ra âm thanh. Việc này cô lại không nói với Lão Thôi. Nếu nói với Lão Thôi thì cô không lừa được mấy cốc cà phê rồi. Cũng ranh ma thật đấy. Chủ nhiệm Diệp, tôi biết mấy ca cấp cứu bóc tách hôm nay
Đều là do Tống Bảo Đức sắp xếp. Anh ta cử anh đến theo dõi ý đồ của tôi. Tôi không có hứng biết. Nhưng tôi muốn nói cho anh biết, các anh làm như vậy đúng là rất trẻ con. Tôi và chủ nhiệm Tống? Cô hiểu lầm rồi.
Phòng phẫu thuật là nơi có độ rủi ro cao, nếu không tin tưởng vào bác sĩ gây mê tôi không thể yên tâm thực hiện mỗi ca phẫu thuật. Vì thế hôm nay tôi sẽ thông báo cho chủ nhiệm của khoa anh. Kể từ giờ anh không cần đến
Phòng phẫu thuật của tôi nữa. Nhưng công việc chính của tôi là ở khoa Ngoại tim mạch và khoa Ngoại thần kinh. Đặc biệt là khoa Ngoại tim mạch. Cô thực sự hiểu lầm rồi. Tôi và chủ nhiệm Tống chẳng có chuyện gì với nhau cả.
– Hôm nay tôi xuất hiện… – Có hiểu lầm hay không không quan trọng, cứ cẩn thận một chút vẫn tốt hơn mà. Tốt nhất là anh đến phòng phẫu thuật của các bác sĩ khác đi. Còn nữa, nhờ anh chuyển lời lại đến Tống Bảo Đức,
Anh ta muốn làm gì thì tùy anh ta, nhưng không được làm chuyện gì gây nguy hiểm cho bệnh nhân của tôi. Đó là giới hạn của tôi. Bà tỉnh rồi à? Bác sĩ. Chồng tôi… Trịnh Mỹ Đường, bà đừng kích động, nghe tôi nói.
Tình trạng hiện giờ của ông Vu Giang Bình chồng bà, là ông ấy có một khối u ở trong tim. Đây là nguyên nhân khiến ông ấy mọc đốm trắng trên ngón chân. Chính vì vậy,nhồi máu não đã dẫn đến tai nạn giao thông. Thông thường khối u trong tim
Chỉ cần cắt bỏ là được vì đều là khối u lành tính. Nhưng tình trạng hiện giờ của chồng bà không thể tiến hành phẫu thuật ngay được. Thế nên bà cần có sự chuẩn bị tâm lý. Khả năng ông ấy bị nhồi máu não lần hai là rất lớn. Bác sĩ,
Từ lúc tôi và ông ấy yêu nhau đến giờ chưa từng xa nhau. Tôi ở bên ông ấy 40 năm rồi, nhưng vẫn chưa đủ. Cô hãy cứu ông ấy với. Bà đừng kích động. Xin cô hãy cứu lấy ông ấy. Bà đừng quá xúc động. [Giang Bách Liệt] A lô!
Chủ nhiệm, cô mau về đi. Lại là bóc tách nữa à? Không phải, ngoại thương thôi. 120 gọi điện cho phòng trực ban muốn tổ trọng bệnh tiếp nhận. Chủ nhiệm, chủ nhiệm Tần bảo cô đến ngay. Bảo là anh ấy không xử lý hết được. Được, tôi biết rồi.
Tôi đến ngay đây. ♫Ngôi sao nơi xa xăm đó♫ ♫Buông tay giữa bầu trời đêm♫ Chủ nhiệm Đường. Đến giờ làm phẫu thuật rồi. Tôi biết rồi, anh ra trước đi. Tôi đến ngay. ♫Đừng trốn ở những góc nhỏ♫ ♫Nơi không ai ghé thăm đó♫ ♫Tôi sẽ bảo vệ cho bạn♫
♫Tia nắng trong mắt bão♫ ♫Sự gay cấn và bí ẩn ngắn ngủi♫ ♫Nhắm mắt lại, cuộc sống thật bất lực ♫ ♫Chúng ta đừng ai bỏ cuộc♫ Cô ấy cứ làm liên tục như này, tôi sợ sẽ xảy ra chuyện thật đấy. Khuyên cô ấy mấy lần rồi,
Bảo cô ấy phân chia bệnh nhân. Mấy ekip khác cũng đồng ý nhận đó chứ. Nhận sai cái thì đã sao nào? Mấy hôm nay xem ra mọi người cũng đã hiểu nhưng cô ấy vẫn không chịu nghe. Còn bảo tôi đừng can thiệp vào chuyện này.
Cô ấy chỉ muốn đấu với Tống Bảo Đức đến cùng phải thắng bằng được. Chủ nhiệm, không sao chứ? Chủ nhiệm. Long Hướng Đông nói ca sau vẫn là bóc tách. Phòng mổ số mấy nhỉ? Chị không cần đi nữa đâu. Sao thế?
Bệnh nhân bị vỡ lớp bóc tách động mạch chủ trên đường đến bệnh viện rồi, không cứu được. Chỉ còn cách có mấy bước nữa thôi. Bóc tách động mạch chủ đúng là phải tranh thủ từng giây từng phút. Thật đáng tiếc. Tay của chủ nhiệm sao thế? Không sao.
Chị về ngủ một lát đi. Tôi thấy chị mệt lắm rồi. Đằng nào bây giờ cũng không có bệnh nhân nào mới đưa đến. Vậy đâu có được. Phòng bệnh còn nhiều bệnh nhân thế cơ mà. Mấy người thầy Tần vẫn đang ở đấy mà.
Nếu có việc gì thật tôi sẽ gọi điện cho chị. Vậy cũng được. Có việc gì cậu gọi điện cho tôi nhé. Yên tâm đi. Bách Liệt. Chủ nhiệm Diệp. Ekip các cậu vẫn còn ca phẫu thuật à? Tạm thời hết rồi. Tôi thấy chủ nhiệm Đường mệt quá
Nên bảo chị ấy về ngủ một giấc. Tôi đi trước đây. Tiểu Giang. Chủ nhiệm Tống. Đến phòng tôi. Có thứ này cho cậu. Chú Đại Trung. Chủ nhiệm Tống bảo tôi đưa chú cái này. [Vé xem bóng đá Ryan vs Intech] Tên Tống Bảo Đức này
Không chừa lại đường sống nào cho người ta. Không sao, không sao. [Quầy hướng dẫn] Chào cô. Phòng khám thứ ba. Được, cảm ơn. Đường Giai Du? Là cô thật à? Tôi đọc trên hệ thống đăng ký khám còn tưởng là bệnh nhân trùng tên nữa chứ.
Sao lại đến phòng khám và điều trị đau? Ngồi đi. Tôi đến khám tay. Tay? Tay cô sao thế? Chắc là viêm bao gân. Ấn lên là thấy hơi đau, không tiện cử động. Tiêm cho tôi một mũi gây tê vùng đi. Tiêm gây tê vùng? Tôi xem nào. Có đau không? Đau.
Cử động thử xem. Lực mạnh nhất nhé. Là tại cô làm việc quá sức nên mới bị như vậy. Chườm nóng, hạn chế cử động tay không cần phải tiêm tê vùng. Một thời gian nữa sẽ khỏi. Không được, hôm nay tôi còn phải phẫu thuật,
Tôi phải giữ cho đôi tay mình linh hoạt nên buộc phải tiêm tê vùng. Chủ nhiệm Đường, tay của bác sĩ khoa Ngoại có ý nghĩa như nào với bác sĩ khoa Ngoại tôi nghĩ không cần tôi nói chắc cô cũng hiểu rất rõ. Chỉ vì bực mình với Tống Bảo Đức
Cô lại mạo hiểm với chính đôi tay của mình. Có đáng không? Không phải anh cho rằng tôi làm vậy là vì đang bực mình với Tống Bảo Đức đấy chứ? Không thì sao? Tôi không nghĩ ra lý do nào khác nữa. Chủ nhiệm Diệp, tôi muốn hỏi anh câu này.
Một người con trai từ lúc học đại học Y đến khi trở thành bác sĩ khoa Ngoại tim mạch có gian nan không? Gian nan. Khoa Ngoại tim mạch cũng giống như viên đá quý trên vương miện của khoa Ngoại. Với trình độ tương đương,
Có thể tự đảm đương một mảng ở những khoa khác. Nhưng đến khoa Ngoại vẫn phải làm những việc vặt thậm chí khâu vết mổ còn chẳng đến lượt. Hơn nữa độ khó về chuyên môn cao thời gian bồi dưỡng chuyên môn dài, khiến rất nhiều người nản lòng mà từ bỏ.
Cô hỏi tôi cái này làm gì? Với một người con trai còn khó khăn đến như vậy. Nếu anh là một cô gái có phải mức độ khó khăn sẽ tăng thêm gấp bội không? Không đúng. Phải là gấp ba mới đúng. Cho nên đây không phải lần đầu tôi bị bài xích.
Những gì Tống Bảo Đức làm chẳng qua cũng là sự lặp lại của rất nhiều điều tương tự mà tôi gặp phải trong suốt những năm qua thôi. Khi còn đang thực tập ở Kermed ai nấy đều cho rằng nhất định tôi sẽ chuyển ngành. Ngay đến chạy việc vặt cho mọi người
Cũng phải tranh nhau vỡ đầu mới được. Nhưng mười năm sau tôi đã là một trong những bác sĩ khoa Ngoại xuất sắc nhất ở đó. Những điều đó không phải nhờ bực mình mà có được đâu. Giờ Tống Bảo Đức đang bài xích tôi
Nhưng tôi lại nghĩ đó là một cơ hội dành cho mình. Thậm chí còn là sân khấu để tôi thể hiện bản thân. Tất cả những người nghi ngờ tôi ở bệnh viện An Hòa có thể nhìn thấy rõ tôi có thể đảm đương được chức vụ này.
Hơn nữa còn có thể làm rất tốt. Tống Bảo Đức chỉ cần thắng thua còn tôi chỉ cần sự tôn trọng. Cách duy nhất để nhận được sự tôn trọng là hoàn thành phẫu thuật. Đây là quy luật sống còn của khoa Ngoại. Thì ra là như vậy. Tôi xin lỗi.
Là trước đây tôi suy nghĩ quá thiển cận. Đúng là anh rất thiển cận mà. Thực ra Tống Bảo Đức bài xích tôi sắp xếp cho tôi nhiều ca phẫu thuật như vậy cũng là một chuyện tốt. Làm như vậy giúp tôi nhanh chóng hòa nhập được với ekip của mình.
Bây giờ tôi đã hoàn toàn hiểu những ưu khuyết điểm của các bác sĩ dưới trướng tôi. Nếu không phải vì dạo này quá bận làm phẫu thuật đúng là tôi nên dành thời gian mời anh ta ăn một bữa cơm để cảm ơn anh ta. Vậy cho tôi kiểm tra lại đi.
Chỗ này là sao đây? Hôm qua có một người uống say. Không việc gì đâu, chỉ là trông không được đẹp thôi. Chủ nhiệm Đường. Tôi từng gặp nhiều bác sĩ khoa Ngoại rồi nhưng người như cô… Cô không sợ bất cứ thứ gì thật à? Không phải tôi không sợ
Chỉ là tôi không muốn vì nỗi sợ hãi mà ngăn cản bước đường tôi muốn đi. Nếu vậy tôi sẽ không có cách nào tiến bộ lên được. Chỉ đành giậm chân tại chỗ thôi. Chủ nhiệm Diệp, có thể kê đơn được chưa, tôi còn đang vội. Tôi kê cho cô ngay đây.
Chủ nhiệm. Y tá trưởng. Trịnh Mỹ Đường chuyển về chưa? – Chuyển về rồi. – Tình hình sao rồi? Các dấu hiệu sống đều ổn định. Chỉ là tâm trạng không được tốt. Cứ luôn lo lắng cho tình trạng chồng bà ấy. Cô và người của khoa Ngoại tim mạch
Đã nghĩ xong phương án phẫu thuật chưa? Vẫn chưa. Tôi để dành cơm hộp cho cô trong phòng nghỉ rồi đấy, cô mau đi ăn đi. Ừm! Phòng ICU (phòng hồi sức tích cực) gọi điện đến nói giường tám phải chạy ECMO (tim phổi nhân tạo),
Còn chưa ký vào giấy đồng ý, đang giục chúng ta đấy. Vậy đi báo ngay cho Giang Bách Liệt đi. ECMO (tim phổi nhân tạo)? Không cần tuần hoàn ngoài cơ thể đổi sang dùng ECMO (tim phổi nhân tạo) cũng có thể đạt được mục đích duy trì tuần hoàn.
Thế thì có thể giảm bớt lượng Heparin phải dùng. Cố hết sức tránh để bệnh nhân xuất huyết não trong và sau khi mổ. Nhưng ECMO (tim phổi nhân tạo) là một hệ thống khép kín. Nếu dùng nó thì tim không được ngừng đập. Vậy xuất huyết thì phải làm sao?
Thêm thiết bị truyền máu nhanh, hút máu đi. Tương đương với một ca phẫu thuật tim không ngừng đập. Đây đúng là một cách hay. Nhưng cũng không thực sự an toàn. Nhưng đợi thêm ngày nào thì sẽ lại tăng thêm rủi ro bệnh nhân bị nhồi máu não lần hai ngày đó.
Đành phải mạo hiểm thôi. Trong khi thực hiện nếu xảy ra vấn đề gì khoa Ngoại thần kinh có thể can thiệp bất cứ lúc nào. Cứ làm như vậy đi. Tôi sợ nếu còn trì hoãn sẽ lại có chuyện khác xảy ra nữa mất. Tôi muốn tối nay làm phẫu thuật luôn.
Tôi biết rằng dạo này mọi người đang rất mệt, nhưng… Anh đang gọi điện cho ai thế? Chu Đạt. Cậu ấy khá rành về ECMO (tim phổi nhân tạo). Còn nắm rõ hơn cả bác sĩ trong phòng ICU (phòng hồi sức tích cực). Chu Đạt à? Làm gì thế? Thế này đi.
Tôi đi liên hệ với phòng phẫu thuật. Bách Liệt, cậu đến khoa Ngoại thần kinh khám cho bệnh nhân đi. Vậy… Vậy tôi đi mua cà phê cho mọi người. Mà này… Tôi biết. Mocha thêm hai phần kem, đúng không? Tôi nói cô nghe,
Cẩn thận ăn nhiều đường lại mắc bệnh tiểu đường đấy. Liên hệ được với ECMO rồi. Anh vất vả rồi. Có chuyện gì khác cô cứ nói nhé. Hôm nay tôi trực ca tuyến hai. Nếu cô nhất quyết không cho tôi phẫu thuật cô có thể để Lữ Tiêu làm.
Anh ấy là bác sĩ nội trú, kinh nghiệm không phong phú bằng tôi đâu. Ca phẫu thuật hôm nay anh muốn thực hiện cũng được thôi. Nhưng sau này mong rằng anh đừng xuất hiện ở phòng phẫu thuật của tôi nữa. Được rồi. Ca phẫu thuật hôm nay có thành công hay không
Không nằm ở việc cắt bỏ khối u mà phụ thuộc vào việc sau phẫu thuật bệnh nhân có thể tỉnh táo hay không. Thế nên gây mê giúp tôi duy trì huyết áp ổn định cho bệnh nhân. Yên tâm, cứ giao cho tôi. Cắt bỏ xong. Sau đó nhất định phải chú ý
Nhớ đưa cái này cho anh ấy. – Chủ nhiệm Diệp cứ yên tâm ạ. – Tôi đi đây. Bách Liệt. Chủ nhiệm. Anh ấy đưa cho cậu cái gì đó? Chủ nhiệm Diệp bảo tôi đưa lại cho chủ nhiệm Tống. Lần trước chủ nhiệm Tống nhờ anh ấy tư vấn
Về vấn đề xử lý vết đau sau khi mổ. Bệnh nhân này từ nơi khác đến, trong đó anh ấy tự ghi chép lại mấy vấn đề như là liều lượng thuốc các kiểu. Là cái này à? Không có gì, vậy cậu đi đi. Vâng, tạm biệt chủ nhiệm.
[Bệnh viện Tế Sinh An Hòa] Lão Vu. Mỹ Đường. Bác sĩ nói chúng ta đã qua cơn nguy kịch rồi. Lại trở về rồi? Chủ nhiệm Diệp. Nhìn gì thế? Tôi đang nghĩ tại sao hai người có thể kiên trì cuộc hôn nhân kéo dài tới 40 năm
Mà vẫn tình cảm đến vậy? Thật khó mà tin được. Hai người sống bên nhau 40 năm và còn may mắn sống sót sau vụ tai nạn. Đây quả là một kỳ tích. Kỳ tích này là do tôi tạo nên. Đúng, đúng, đúng. Là nhờ cô hết. Đúng rồi, Diệp Dịch Minh.
Tôi muốn xin lỗi anh chuyện trước kia. Tôi tưởng giữa anh và Tống Bảo Đức… Còn nữa, tại sao anh lại theo dõi tôi ở khoa Ngoại thần kinh? Việc đó à, việc đó khó nói lắm. Lưu Phong bảo anh làm vậy đúng không?
Cô biết là Lưu Phong bảo tôi đi theo cô à? Khi đó Thôi Tranh Cường định gọi điện cho Lưu Phong. Không cần phải vội. Cậu làm cái gì đấy? Viện phó Lưu còn đang họp. Anh nói anh ấy đang họp. Sau đó tôi mới nhận ra
Nhất định là anh ấy bảo anh theo dõi tôi. Nếu không sao anh lại biết được Lưu Phong đang ở đâu làm gì. Cái này không phải tôi nói đâu nhé. Là tự cô phân tích ra đấy. Lưu Phong, anh ấy không có ác ý đâu.
Chỉ là anh ấy quan tâm cô thôi. Tôi biết chứ. Anh ấy muốn tốt cho tôi, con người anh ấy cũng rất tốt. Chỉ là đôi khi làm việc… Có lẽ anh ấy cho rằng tôi cần được giải cứu. Nhưng sự thực là tôi hoàn toàn không cần. Được, được. Vậy sau này
Tôi sẽ không đi lo mấy chuyện bao đồng nữa. Tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn nói tôi cần một người bạn. Thời gian này tôi vừa mới đến một môi trường xa lạ, cho nên rất cần có một người bạn. Anh có từng nghe câu ngạn ngữ này chưa?
Câu ngạn ngữ này nói nếu một bác sĩ khoa Ngoại chỉ được kết bạn với một người, thì nhất định phải kết bạn với một bác sĩ gây mê đứng cùng một phòng mổ với mình. Thế nên, Diệp Dịch Minh, anh có bằng lòng trở thành người bạn đầu tiên của tôi
Ở bệnh viện An Hòa này không? Nói chứ, câu ngạn ngữ của cô ở đâu ra đấy? Là tự cô bịa ra chứ gì? Vậy được. Tôi nghĩ xem có nên đồng ý hay không nhỉ? Còn cần phải nghĩ nữa à? Miễn cưỡng đến vậy thì thôi đi. Tôi đồng ý.
Tôi đồng ý làm bạn với cô. Tôi nghe điện thoại đã. A lô! Được, tôi biết rồi. Phòng cấp cứu đúng không? – Được. – Tôi sẽ đến ngay. Tôi đi phối thuốc ngay đây. Cấp cứu bóc tách. Một vòng mới lại bắt đầu rồi. Tay cô vẫn ổn chứ? Đỡ nhiều rồi.
Tôi tin Tống Bảo Đức không kiên trì được bao lâu nữa đâu. Lát nữa gặp ở phòng phẫu thuật nhé. Hẹn gặp ở phòng phẫu thuật. [Bác Sĩ Đường – Bonus] [U Myxoma tim] U Myxoma tim là khối u lành tính [Ngụy Đại Huân trong vai Diệp Dịch Minh] thường gặp ở tim.
Mặc dù nó lành tính nhưng lại nằm trong tim nên không thể xem nhẹ nó. U Myxoma tim hoạt động khi tim co bóp và thư giãn. Tính chất khối u này rất giòn. Trong quá trình hoạt động, các mảnh vụn rất dễ rơi ra.
Các mảnh vụn di chuyển khắp cơ thể theo hệ tuần hoàn máu. Dừng ở đâu có thể gây tắc nghẽn ở bộ phận đó. Hậu quả là rất nghiêm trọng.