Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 32 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 32] [Mùa đông ấm áp] Thầy ơi, lúc bọn em học ở trường cảnh sát từng được nghe các vụ án thế này, nhiều tội phạm thích để lại kí hiệu khi gây án.

    Rất có thể đây là kí hiệu của hắn. Hắn đã vào được phòng ngủ, lật tung tủ đầu giường lên. Hắn mạo hiểm như thế có thể là vì có mang theo hung khí. Còn về con dao bếp trên bàn, em nghĩ đó là một thói quen. Có lí.

    – Xem kìa. – Ở đây này. Đây hả? Vâng ạ. Hắn lên đường cao tốc vành đai phía Nam. Đường cao tốc vành đai phía Nam. Nhà hắn ở phía Nam. Xem lại chỗ này. Đây này. Đi thẳng sẽ là trấn Liễu Hàng. Nhà hắn ở Liễu Hàng à? Vậy thì dễ rồi.

    Anh Trương, ngại quá, người của chúng tôi lại gây rắc rối cho anh rồi. Xem anh nói kìa. Người của các anh tặng cơ hội lập công cho chúng tôi mới đúng. Chúng ta nói trước nhé. Nếu bắt được hắn thì tính cho ai? Đương nhiên là tính cho chúng tôi rồi.

    Hắn phạm tội ở chỗ chúng tôi, người của chúng tôi điều tra ra hắn trước. Không của chúng tôi thì của ai. Anh Trương, chỗ chúng tôi cũng có nhiệm vụ 100 ngày không có trộm vào nhà. Vậy đi, chúng tôi điều tra giúp các anh, nhưng có điều kiện là

    Nếu bắt được người phải để hắn lại, tính là chúng tôi lập công. Bắt được rồi tính tiếp. Được, được. Đi, đi, chúng ta đi xem sao. [Đồn cảnh sát Liễu Hàng] Sau khi chiếc xe này vào góc chết máy quay, không thấy ra nữa.

    Có phải nhà hắn ở khu vực đấy không? Khu vực đó có gì? Đó là một khu dân cư, nhưng theo chúng tôi tìm hiểu phần lớn dân cư ở đó đều vào thành phố làm việc, chưa về, nên tình trạng trộm cắp ở đấy khá ít. Có khi nào

    Vốn hắn vào thành phố làm việc, sắp đến Tết tiện tay cướp gì đó để về nhà? Nếu đúng như các anh giới thiệu thì chắc chắn người này có kinh nghiệm. Nhưng Đồn chúng ta biết hết mấy tay lão làng mà, hình như không có ai ở khu đó.

    Hay chúng ta đến đó xem sao. Đi, đi. Kế Vĩ, đi thôi. Thầy ơi, đột nhiên dạ dày em hơi khó chịu, hay thầy đi với hai anh ấy đi, em ở lại xem camera giám sát tiếp. Vậy được, cậu ở lại đi. Chúng ta đi thôi. Bà Trương,

    Bà ra kia tìm chỗ ngồi nghỉ trước đi, lát nữa cháu nói với bà sau. Đi thôi, Bảo Nhi. Chúng ta qua bên kia. Cảnh sát Hạ, phải giải quyết chuyện này thế nào? Có chuyện gì? Bà cụ kia đã tới đây mấy lần rồi. Bà ấy họ Trương,

    Chúng tôi gọi bà ấy là bà Trương, không có con cái, sống nhờ trợ cấp sinh hoạt tối thiểu và nhặt đồng nát. Bé gái kia là cô nhi bà ấy nhặt ở cạnh thùng rác khi đi nhặt đồng nát hơn sáu năm trước. Bà ấy nuôi bé gái đến sáu tuổi rưỡi,

    Tháng 9 tới cô bé sẽ đi học. Bà ấy tới muốn cho cô bé vào hộ khẩu. Điều này không phù hợp với chính sách hộ khẩu đúng không? Đúng là không phù hợp, bé gái không có giấy khai sinh, hơn nữa hai người cũng không làm thủ tục nhận nuôi chính thức.

    Hơn nữa, năm nay bà ấy 76 tuổi rồi, hai người cách nhau đúng 70 tuổi, điều này cũng không phù hợp với chính sách nhận con nuôi. Đứa bé sắp đi học, nếu không có hộ khẩu sẽ không đăng ký học được.

    – Cảnh sát Hạ, cô bảo phải làm thế nào đây? – Bà ơi, bà nhìn này. Cháu tặng bà. Bà ơi, bà cười đi. Bà ơi. Chào đồng chí cảnh sát, tôi đã tới năm lần rồi, có thể cho con gái tôi nhập hộ khẩu không? Bà ơi,

    Đứa bé này gọi bà là… Vốn nó gọi tôi là bà, nhưng đồng chí cảnh sát bảo phải có quan hệ nhận nuôi mới làm hộ khẩu được. Nên tôi bảo cô bé đổi xưng hô, gọi tôi là mẹ. Con bé này, nào, Bảo Nhi, gọi mẹ đi. Con bé này,

    Con không gọi sao làm hộ khẩu được? Sau này phải làm thế nào đây? Em tên Bảo Nhi à? Bảo Nhi, cho em này. Bảo Nhi, mau, nhanh lên, chúng ta găp được người tốt rồi, mau cầm đi. Cảm ơn chị cảnh sát đi. Cảm ơn chị cảnh sát ạ. Không có gì.

    Bao giờ đi học em phải học hành chăm chỉ đấy. Bà ơi, trường hợp của bà hơi phức tạp, chắc chắn không thể nhập hộ khẩu được. Bà đưa cô bé về trước đi, bà cũng không cần tới đây nữa. Cháu đảm bảo sẽ tìm cách giải quyết thỏa đáng nhất giúp bà.

    Cho trẻ đi học phải có hộ khẩu, không thể để chậm trễ việc đi học được. Không chậm trễ đâu, cháu đảm bảo. Bà, cuộc sống của bà vất vả, bà không cần tốn thời gian ở Đồn cảnh sát. Bà về trước đi, cháu sẽ nghĩ cách giúp bà. Được, cảm ơn cô.

    Không có gì. – Cảm ơn cô. – Cháu tiễn hai người ra. Bảo Nhi, đi thôi. Đi nào. Em giỏi quá! Bảo Nhi này, em sáu tuổi rồi, đã chăm sóc bà được chưa? Vậy em phải nghe lời đấy. Bà ơi, cháu đói quá.

    – Bà ơi, cháu đói quá. – Được, về nhà ăn cơm thôi. Chào cô nhé. Ơ… Lát nữa tôi lại tới. Bà ơi, bà mua đùi gà cho cháu được không ạ? Được, được. Đã biết số căn cước công dân chưa? Tôi biết rồi. Vậy anh điền vào đây,

    Sau đó ký tên bên dưới. Ký vào đây. Ký tên anh. Cảnh sát Hạ, sao cô lại lấy túi rác về đây? Bà ấy bảo để đây, lát quay lại lấy. Tôi thấy để ở cửa thì không hay lắm, sợ bị mất nên lấy vào. Bà ấy buồn cười thật.

    Không mang túi rác đi luôn, lại còn quay lại lần nữa. Anh điền xong chưa? Tôi xong rồi. Được, anh đợi lát. Đồn trưởng, Chính trị viên, hai người ra ngoài à? Đúng, bọn chú đến Cục họp. Có chuyện gì không? Có một bà lão họ Trương,

    Nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi. Cô bé sắp đi học rồi, nhưng không có hộ khẩu. Chị biết chuyện này. – Đồn trưởng, tôi từng báo cáo với anh đấy. – Đúng rồi. Chắc chắn bà ấy không đủ điều kiện nhận nuôi đứa bé,

    Không thể nhập hộ khẩu cho đứa bé được. Nhưng cô bé sắp bảy tuổi rồi, không có hộ khẩu sẽ không đi học được. Hạ Khiết, ban đầu Đồn cũng rất coi trọng chuyện này. Chính trị viên đã chạy tới chạy lui giữa Đồn và bên dân chính nhiều lần rồi.

    Chúng ta không nhắc đến độ khó của chính sách nữa. Chúng ta không thể né tránh một vấn đề, đó là bà lão đã 76 tuổi rồi, nhưng đứa trẻ mới sáu tuổi. Nhỡ ngày nào đó bà lão không còn nữa, đứa bé phải làm thế nào?

    Vậy hiện giờ chuyện đứa bé đi học phải làm sao? Đưa cô bé đến cô nhi viện. Cô nhi viện? Hạ Khiết, nhìn tương lai xa, cô nhi viện là lựa chọn tốt nhất cho quá trình trưởng thành khỏe mạnh và trình độ tiếp nhận giáo dục của bé. Đúng vậy.

    Bọn chú lên Cục họp đã, sau đó dành thời gian tới cô nhi viện xem thử. Được không? Được rồi. Lạ thật. Lạ à? Rõ ràng chúng ta thấy hắn vào rồi, nhưng sao không tìm thấy? Đúng vậy. Đừng sốt ruột, Liễu Hàng có ngần đấy chỗ thôi.

    Chỉ cần hắn là người ở chỗ chúng tôi, chắc chắn tôi sẽ có cách bắt được hắn. Thầy, thầy ơi. Có chuyện gì? Có manh mối rồi, đi thôi. Em nghĩ đường từ thành phố tới Liễu Hàng có rất nhiều camera. Mỗi lần hắn gây án đều mặc áo có mũ.

    Chẳng lẽ hắn không sợ camera của chúng ta theo dõi xe hắn, rồi theo tới đây sao? Vậy nên em nghĩ theo hướng ngược lại. Hắn tới Liễu Hàng lượn một vòng rất có thể là một cách để che mắt. Thầy, không ngờ

    Em đi theo suy nghĩ này, lại có tiến triển thật. Thầy xem này. Đây là xe của hắn. Tuy hắn đã thay đổi biển kiểm soát nhưng mà thầy, trước kia thầy từng nhắc em trên kính chắn gió của hắn có một vết nứt rõ ràng. Mỗi khi

    Đi qua đường có đèn giao thông, vết nứt này sẽ phản quang rất rõ ràng. Vậy nên hắn cho rằng, hắn làm vậy có thể qua mắt chúng ta. Lúc hắn về rõ ràng không mặc áo trùm mũ. Thầy xem đi, camera có thể bắt được gương mặt hắn một cách rõ ràng.

    Cậu nhóc này được đấy. Đúng là hắn. Được đấy, anh Trương. Đúng là tướng mạnh thì không có lính yếu. Tôi nào phải tướng mạnh gì. Cậu nhóc này giỏi hơn tôi hồi trẻ nhiều. Cậu ấy là sinh viên ưu tú của khoa trinh sát hình sự trường cảnh sát đấy.

    Người anh em giỏi đấy. Giỏi lắm! Cô đừng nghe mấy lời đồn bên ngoài. Bây giờ nước ta tăng cường đầu tư phúc lợi xã hội. Điều kiện ở cô nhi viện cũng ngày càng tốt hơn. Chúng không chỉ cần ăn no, mặc ấm. Cô vào xem đi. Chúng còn hi vọng

    Có cái ôm, có sự bầu bạn của mẹ. Về phương diện này thì chắc chắn chúng tôi lực bất tòng tâm. Trên vỏ quýt có nhiều lỗ nhỏ đúng không nào? Mẹ ơi, mẹ ơi. Mẹ ơi, mẹ ơi. Trẻ con ở đây cứ thấy phụ nữ trưởng thành đều sẽ gọi là mẹ.

    Nào nào. Chúng không thiếu gì cả, chỉ thiếu tình thương của mẹ thôi. Hôm nay con có nghe lời không? Có ạ. Xinh quá. Cô hôn cái nào. Đi chơi đi con. Cậu ấy có một cây sáo phép thuật thần kỳ. Các con có biết… Chúng tôi đi đón cũng được.

    Nhập hộ khẩu vào với chúng tôi, sau đó chúng tôi đưa cô bé đi học. Đây cũng là trách nhiệm của chúng tôi. Viện trưởng Hứa. Có chuyện gì? Bên này có việc cần cô qua đó. Chị cứ làm việc đi. Cảnh sát Hạ, tôi không tiễn nữa nhé. Tạm biệt. Vâng.

    Bây giờ tôi sẽ báo cáo tình hình vụ án này với mọi người. Chúng tôi đã liên lạc với Đồn cảnh sát huyện Tiền Nhai rồi. Tối hôm trước đó cũng là hắn trộm hai nhà ở khu vực quản lý của họ. Tối hôm sau,

    Hắn vào khu dân cư Ngân Phong ở khu chúng ta quản lý. Thống kê qua hai buổi tối, tổng giá trị hắn trộm được là hơn 80 ngàn tệ. Có thể coi là vụ án có số tiền lớn. Sau khi hắn rời khỏi khu vực quản lý của chúng ta,

    Hắn đi thẳng đến trấn Liễu Hàng ở phía Nam thành phố. Hắn đổi biển kiểm soát ở góc chết máy quay trấn Liễu Hàng, rồi quay đầu lên đường cao tốc vành đai phía Nam, vòng qua trung tâm, đi thẳng về phía Bắc. Sau đó hắn xuống khỏi đường cao tốc

    Ở Tề Bắc Bắc cách đó hơn 200 cây số, rồi vào thành phố Tề Bắc. Cuối cùng hắn biến mất ở trong một khu dân cư. Theo phán đoán sơ bộ của chúng tôi, tên trộm này là người Tề Bắc. Phán đoán dựa theo tình huống,

    Hẳn hắn sẽ ăn Tết ở Tề Bắc. Vậy nên nếu bây giờ chúng ta tới đó, có thể sẽ bắt được hắn. Đội trưởng La, khoản tiền trong vụ án này đã lên tới hơn 80 ngàn tệ rồi. Đây cũng coi là vụ án lớn.

    Đội hình sự các anh cũng nên ra tay chứ. Tám mươi ngàn là án lớn với các anh, còn với chúng tôi thì chưa đến mức đó. Đồn trưởng Vương, không phải tôi đùn đẩy đâu. Đợt trước, trong thành phố có hai vụ giết người cướp của liên tiếp. Một trong hai vụ

    Đến giờ vẫn chưa phá được. Cả đội đều dốc sức vào hai vụ án này. Đã 48 tiếng tôi chưa được chợp mắt rồi. Tôi đồng ý với suy đoán của Chí Kiệt. Bây giờ hắn đang ở Tề Bắc, tôi kiến nghị liên lạc với cảnh sát ở Tề Bắc,

    Nhờ họ trợ giúp phá án. Anh La, Tề Bắc cách chỗ chúng ta hơn 200 kilomet, đúng không? Nhưng nó không cùng một tỉnh. Vụ án này không lớn cũng không nhỏ, rất khó để cấp trên coi trọng nó. Chắc chắn không tiện để hợp tác điều tra.

    Hay chúng ta tự tới đó, bắt người luôn. Vậy để qua Tết đi. Nhà hắn ở Tề Bắc, chắc chắn không chạy được. Nếu chúng ta hành động trước Tết, tôi thật sự không sắp xếp nhân lực được. Đội trưởng La, phá được vụ án này chúng ta cũng mất mạng luôn.

    Anh xem giờ anh đã thành thế nào rồi. Đúng rồi, nếu Tết không phải trực, chúng ta cùng nhau làm vài vụ thăng cấp. Thăng cấp cái gì? Nếu phá được án trước Tết, chúng ta đi thăng cấp. Nếu không phá được thì đừng thăng nữa, giáng cấp đi. Tôi đi đây. Được.

    Lát nữa lên xe mà chợp mắt. Được rồi, yên tâm đi. Tôi đi đây. Đồn trưởng, tôi cảm thấy chỉ cần xác định được phạm vi sẽ dễ xử lý. Đồn trưởng, Đồn phó Cao, tôi cảm thấy không có vấn đề gì. Đồn trưởng, anh bảo phải làm sao.

    Cậu nói xem làm sao? Đồn trưởng, tôi cảm thấy không thể đợi được. Anh nghĩ xem, hành động 100 ngày sẽ chính thức kết thúc vào ngày 30 Tết. Nếu không bắt được người này, tức là chúng ta còn vụ án chưa phá được.

    Như vậy hành động 100 ngày cũng đổ sông đổ bể. Đồn phó Cao nói đúng. Hơn nữa cho dù coi đó là vụ đầu tiên năm mới, nếu như vụ án đầu năm không phá được, thì phá án cả năm cũng không suôn sẻ. Thật đấy. Vậy nên tôi có ý kiến,

    Đi bắt người về, lấy may. Cậu theo chủ nghĩa duy vật mà còn mê tín à? Ơ, không phải. Đang nói chuyện này mà. Được, năm mới mọi sự mới mà. Vậy chúng ta mê tín tí. Ai đi? Báo cáo. Vào đi. Tân Thành à? Đồn phó Trình.

    Đồn trưởng, anh ra ngoài một lát, tôi có việc muốn xin phép. Đồn trưởng, ngoài này lạnh lắm, tôi nói ngắn gọn thôi. Sắp đến Tết rồi, tôi muốn xin nghỉ phép năm gộp với kỳ nghỉ Tết luôn. Tôi muốn đi Đông Bắc. Cậu đi Đông Bắc làm gì? Thì là vì

    Chuyện Nhạc Uy chứ gì nữa. Anh xem, tôi và Lý Đại Vi ngồi dán mắt vào video giám sát của hắn suốt, mà không có phát hiện gì. Nhỡ đâu hắn không có gì thật thì sao? Đúng vậy. Nhưng tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

    Vậy nên muốn tận dụng thời gian năm mới, về quê hắn xem sao. Sau đó đến Đồn mà hắn từng công tác tìm hiểu tình hình, xem có phát hiện gì mới không. Đấy cũng là một cách. Anh thấy đúng không? Nhưng cậu không cần dùng ngày nghỉ phép của mình.

    Coi như đi công tác. Đừng đừng. Còn chưa chắc chắn có phát hiện được gì mới không, cứ coi như tôi và Đại Vi đi du lịch. Nhưng mà Đồn trưởng này, anh tạm thời giữ bí mật chuyện chúng tôi đi Đông Bắc nhé. Được được, còn bí mật nữa. Tôi biết rồi.

    Được, vậy anh vào đi. Xin chào, xin hỏi nhà bà Trương ở đâu? Đi đến đầu kia rồi rẽ phải. – Cảm ơn. – Đi tới đầu đường. Bảo Nhi này. Bà ơi, bà ơi, chị cảnh sát tới rồi. Cháu chào bà. Cô tới rồi.

    Tôi làm hộ khẩu được rồi đúng không? Mới sáng ra mắt tôi đã giật rồi, cứ nghĩ hôm nay cô có tới không. Cô xem linh nghiệm chưa. Bà ơi, cháu không mua gì nhiều, ở đây có hoa quả và đồ ăn vặt cho bà và Bảo Nhi. Cháu để đây nhé.

    Với cả, cháu còn mua một chiếc cặp sách, trong đó có một bộ đồ dùng học tập. Mùa hè Bảo Nhi đi học còn gì. Bảo Nhi, con xem chị tặng gì cho con này. Cầm đi. Con không nói cảm ơn à. Mẹ dạy con thế nào? Cảm ơn chị cảnh sát ạ.

    Không có gì. Em mở ra xem đi. Cô vào nhà đi. – Vào nhà đi. – Cháu không vào đâu bà. Cháu không vào, cháu không vào đâu. Ừm… Bà à, cháu đến để nói với bà… Tôi biết, tôi biết. Có phải có thể làm hộ khẩu rồi không?

    Bao giờ chúng ta đi đăng ký? – Chuyện là… hộ khẩu… – Bà ơi. Bà xem cái cặp sách này đẹp chưa này. Bảo con gọi mẹ mà con không gọi, con xem người ta không nhập hộ khẩu cho chúng ta bây giờ. Khi nào có thể đi làm? Chuyện là….

    Là thế này, bà ơi. Cháu sợ bà không đợi được, cháu đến nói trước với bà một tiếng. Chuyện của Bảo Nhi bọn cháu đang xin phép cấp trên, xin bà hãy tin nhất định sẽ có kết quả tốt. Hạ Khiết, chúng ta thật sự không thể chỉ nhìn vào hiện tại.

    Cháu nghĩ xem, năm nay bà cụ đã 76 tuổi, lỡ ngày nào đó bà ấy ra đi chẳng phải đứa trẻ sẽ hoàn toàn trở thành trẻ mồ côi hay sao? Đến khi ấy phải làm sao? Bởi vậy mới nói xét về lâu về dài đưa đến cô nhi viện

    Là cách tốt nhất rồi. Đồn trưởng, chú đến nhà bà Trương xem thử đi. Nếu bây giờ đưa cô bé đi khỏi nhà bọn họ là tổn thương cả hai bên. Sau khi đưa cô bé đến cô nhi viện bà cụ cũng có thể thường xuyên đến thăm mà.

    Đồn trưởng, chú cũng có lòng dạ Bồ Tát, chú xem bà và Bảo Nhi ở bên nhau như một chỉnh thể, chúng ta cứ kiên quyết chia rẽ họ thật sự quá tàn nhẫn. Sao lại là chúng ta tàn nhẫn? Thật sự là không có chính sách mà. Chính sách là vật chết,

    Còn người thì sống mà. Vậy nên bây giờ chúng ta phải nghĩ cách. Đúng rồi, chuyện hộ tịch thuộc quản lý của Chính trị viên, cháu đi tìm cô ấy để cô ấy nghĩ cách đi. Mau đi đi. Quả Quả, về nhà thôi. Quả Quả, về nhà thôi. Chúng ta về nhà nào.

    Ngày 7 hàng tháng chúng tôi sẽ đến thăm nhà, cứ ba tháng chị đưa con bé về khám sức khỏe một lần, ngoài ra, nếu có việc gì chị có thể liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào. Được. Quả Quả, về nhà với mẹ thôi. Có vui không? Không vui.

    Không vui à? Vậy cô bế được không? Bế nào. Được, vậy chị đi đường chậm thôi. Được, cảm ơn. Không có gì, không có gì. Cảm ơn. Đi chậm thôi nhé. Được, tạm biệt. Tạm biệt Quả Quả. Tạm biệt. Chào cô. Viện trưởng chưa về ư? Không phải, tôi muốn hỏi

    Người khi nãy là ai? Vừa rồi chúng tôi lại tìm được mẹ nuôi hộ cho một đứa trẻ. Mẹ nuôi hộ ư? Thì là cô nhi viện chúng tôi ký hợp đồng với gia đình này, giao một đứa trẻ của chúng tôi cho họ nuôi hộ. Đôi bên đều có giao ước

    Về điều kiện nuôi dưỡng đứa trẻ. Mỗi tháng chúng tôi sẽ trả một khoản phí nuôi hộ nhất định, nhưng mà nuôi hộ cần có điều kiện nhất định. Tốt quá rồi. Cảm ơn cô. Không có gì, không có gì. Cô vào trong ngồi một lát đi.

    Không cần đâu, tôi đợi bên ngoài. – Được. – Cô đi làm việc trước đi. Được, được, được, tạm biệt. Tạm biệt. Là nhà này. Bà ơi. Đến rồi à? Bà ơi, Bảo Nhi đâu? Bảo Nhi muốn ăn kẹo hồ lô, tôi cho con bé năm tệ,

    Nó đi mua kẹo hồ lô rồi. Đây là… Bà à, chúng ta vào nhà nói đi. Được. Từ từ, nào. Từ từ. Ở kia. Trong này. Nào, vào đi. Cảm ơn. Bà, cháu để lên bàn cho bà nhé. Bà ơi. Bà ơi, bà ơi, có ba tệ thôi. Bảo Nhi ngoan.

    Bà ơi, bà cắn một miếng đi. Ăn một miếng đi, ngọt lắm. Bà không ăn. Cô xem con bé này, ăn gì cũng nghĩ đến tôi. Bà không ăn, cháu ăn đi. Bà ơi, ăn một miếng đi. Ngọt quá. Cô nói xem tiền trợ cấp sinh hoạt tối thiểu của bà cụ

    Mỗi tháng tầm bao nhiêu? Trẻ con mỗi tháng sáu đến tám trăm, bà ấy đã hơn 70 tuổi, được thêm 30%. Hai người cộng lại một tháng tầm 1600, 1700 tệ. Phí nuôi hộ của chúng tôi mỗi tháng 1000 tệ. Tuy cộng lại chưa đến 3000

    Nhưng cũng có thể phụ giúp thêm một chút. Viện trưởng, ý chị là chị đồng ý rồi ư? Cảm ơn chị nhiều lắm, viện trưởng. Hai bà cháu không phải xa nhau là được rồi. Chỉ cần chút hạnh phúc nhỏ nhoi là họ đã mãn nguyện rồi.

    Thật sự cảm ơn chị rất nhiều. Đừng khách sáo. Nào, hai người uống chút nước đi. Bà ơi. Bà ơi, bà đừng làm nữa. Bà ơi, ăn thêm một miếng đi. Con bé này. Cháu ăn đi. Cháu ngoan, cháu tự ăn đi. Tự ăn đi. Cắn miếng to. [Phố hàng Tết]

    Giai Giai, con đừng gói hết cho bố. Thế Tết con ăn gì? Con có. Đến đấy bố mua là được rồi mà? Giai Giai, mẹ con gọi điện thoại đến bảo Tết bà ấy đến đây ăn Tết với con. Con ăn Tết một mình được mà. Giai Giai,

    Mẹ con cũng chẳng dễ dàng gì. Bố có thể nghe ra bà ấy thật sự nhớ con. Con biết, nhưng bà ấy… Chắc Đại Vi đến rồi. – Giai Giai, ở nhà à? – Anh Đại Vi. Giai Giai, anh nghe nói em có bức tranh được triển lãm tranh thanh niên

    Chọn rồi phải không? Mèo mù vớ được cá rán thôi. Đâu ra lắm mèo mù thế, giới thiệu cho anh một con đi. Tôi nói cậu nghe, ban đầu tôi bảo nó gửi nó còn ngại. Kết quả thế nào? Gửi hai bức, một bức được người ta chọn đi

    Tham gia cuộc thi chính thức ngay. Còn một bức thì sao? Được đưa đến triển lãm tranh rồi. Bố có mắt nhìn nhỉ. Thầy à, thầy nói xem trước đây chúng ta bảo Giai Giai mở tiệm bán tranh online, thế chẳng phải làm lỡ tương lai của họa sĩ vĩ đại hay sao?

    Anh Đại Vi. Được rồi, được rồi, được rồi, đừng lắm lời nữa. Đại Vi à. Cậu không thể đón Tết cùng mẹ cậu, không vấn đề chứ? Không sao. Thầy không biết đấy thôi, bây giờ mẹ Hạ Khiết và mẹ em sắp không tách nhau ra được rồi.

    Hai người suốt ngày ở bên nhau, suốt ngày ầm ĩ, không ai có thể rời khỏi đối phương, chắc chắn Tết cũng phải tụ tập với nhau. Giai Giai, em đón Tết thế nào bây giờ? Chắc chắn chị Hạ Khiết của em cũng đón Tết cùng họ. Hay em đi cùng đi. Được.

    Vậy con ăn Tết cùng chị Hạ Khiết. – Được. – Em ăn Tết cùng chị Hạ Khiết. Được, mẹ anh lại có thêm một cô con gái. Đây là con gái tôi nhé. Cầm cho tôi đi. Được. Mang đủ quần áo chưa? Đủ rồi, đủ rồi, hòm hòm rồi.

    Cậu vậy cũng được à? Được, được, được. Đúng rồi. À, Giai Giai, tối nào con cũng phải đóng cửa nhé. Nhất định phải kiểm tra cả khí than nữa. Biết rồi, biết rồi. Đúng rồi, nếu rảnh thì gọi điện thoại cho mẹ con đi. Lúc Tết ấy, được không?

    Được rồi, đừng ra ngoài, đừng ra ngoài. Muốn ăn gì thì nói với anh, anh mang từ Đông Bắc về cho em. Được rồi, đừng thì thầm nữa, tôi nghe thấy hết rồi. Tạm biệt. Tạm biệt, bố, chú ý an toàn nhé. Được. Phải phối hợp với cảnh sát Tề Bắc,

    Xin được sự ủng hộ của họ. Giữ cảnh giác. Nhất định phải có lực lượng cảnh sát đầy đủ, đừng mạo hiểm. Anh Đỗ, lái chậm thôi. Được. – Đi nhé. – Mọi người cẩn thận. Lái chậm thôi. Cẩn thận. Ở đây. Được. Vào đi. Được. Được. Được.

    Hai người nghỉ ngơi ở đây trước đi. Tôi tìm Đồn trưởng tới. Được, được. Cứ ngồi tự nhiên. Thầy. Nơi này hay lắm, trong nhà ngoài nhà khác hẳn nhau. Đại Vi, cậu nói xem năm xưa Nhạc Uy cũng tầm tuổi cậu bây giờ, nếu cậu suốt ngày ở nơi này,

    Cả ngày cậu sẽ nghĩ những gì? Vậy phải xem anh ta đã từng đi ra nhìn ngắm thế giới bên ngoài hay chưa. Nếu chưa từng thấy, làm Cảnh sát hỗ trợ ở đây là một nghề nghiệp khá ổn. Nhưng nếu đã từng thấy thì khó nói lắm. Cảnh sát Trần.

    Đây là Đồn phó Ngưu, Đồn phó của chúng tôi. Chào anh, Đồn phó Ngưu. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Đồn trưởng vào thành phố họp, tuyết lớn thế này chắc đến mai cũng không về được. Đồn phó Ngưu, anh xem, thật là,

    Tết nhất còn gây thêm phiền toái cho các anh. Sao lại nói vậy? Tết nhất các anh chạy đến chỗ chúng tôi giải quyết vụ án, các anh vất vả. Nhưng mà sợ tôi không thể giúp gì cho các anh. Là sao? Chúng tôi đã rà soát người các anh nói,

    Đúng là năm xưa từng làm ở chỗ chúng tôi ba năm, nhưng đã rời khỏi đây 15, 16 năm rồi. Lâu quá rồi, trong Đồn gần như không ai biết anh ta. Không thể nào. Người làm cảnh sát 15, 16 năm trước, bây giờ cũng mới hơn 40 tuổi thôi.

    Các anh không biết đấy thôi, chỗ chúng ta tuy nói là Đồn cảnh sát nhưng chỉ có năm, sáu người. Anh xem điều kiện chỗ chúng ta đi, nhất là sau khi không cho khai thác rừng, rất ít hơi người, lượng công việc cũng không lớn.

    Người trẻ tuổi đều không chịu ở lại đây làm việc, các đồng chí lâu năm đều muốn được điều vào thành phố, tính lưu động nhân viên rất lớn, người 15, 16 năm trước làm việc ở đây bây giờ đều không thể tìm thấy nữa, mỗi người một nẻo rồi.

    Là vậy à? Nhưng Đồn trưởng cũ của chúng tôi về hưu ở đây. Khi chúng tôi nói chuyện có hỏi về người này, ông ấy vẫn nhớ mang máng. – Nếu các anh có hứng thú… – Có, có có có. Có… có thể gặp ông ấy không?

    Tiểu Mã, liên lạc với Đồn trưởng Châu đi. Được, được. Cảm ơn Đồn phó Ngưu, cảm ơn, cảm ơn. Đúng là chết đuối vớ được cọc. [Chi cục Tháp Lĩnh Cục cảnh sát thành phố Tề Bắc] Khu dân cư các anh nói có hơi phức tạp. Anh… anh nói đi.

    Thành phần dân cư chủ yếu là nông dân ba làng xung quanh chuyển thành phi nông nghiệp chuyển vào, là một khu dân cư được xây dựng lại. Hai tháng trước họ cứ ầm ĩ gây sự, còn xảy ra hai vụ ẩu đả bằng vũ khí.

    Chúng tôi cũng phải tốn nhiều công sức mới có thể dẹp yên. Hôm nay là 29 Tết, mai là 30 rồi. Vào thời điểm nhạy cảm thế này, cảnh sát chúng ta mà vào đấy tìm người khắp nơi e là sẽ gây hiểu lầm không đáng có.

    Lỡ như gây ra chuyện gì thì đón Tết cũng không yên đâu. Vậy nên Đồn chúng tôi đã bàn bạc, mong rằng để sau Tết hẵng giải quyết. Đầu tiên cảm ơn Cục trưởng Lưu đã trình bày cho chúng tôi tình hình chi tiết rõ ràng như vậy.

    Chúng tôi có thể hiểu điều anh vừa nói. Nhưng anh xem, chúng tôi vượt đường xa đến đây, anh xem hay là thế này được không? Chúng tôi thay thường phục, sau đó âm thầm đi vào xem thử. Vì chúng tôi cũng có ảnh của anh ta,

    Đặc điểm xe cũng rất rõ ràng, chắc cũng không khó tìm. Anh Trương, nếu là bình thường, các anh muốn vào tìm thì cứ vào tìm. Nhưng bây giờ là lúc nào? Tết nhất mà. Mọi người đều về nhà đón Tết. Tự dưng có mấy người vùng khác mặc thường phục

    Vào khu này, rất khó không khiến người ta chú ý. Vậy nên Ý kiến của chúng tôi vẫn là để sau Tết rồi nói. Tôi bảo này người anh em, điều kiện làm việc chỗ các anh gian khổ quá. Gian khổ ư? Vẫn tốt hơn người dân nhiều.

    Ở chỗ chúng tôi, có thể làm cảnh sát, mọi người đều ngưỡng mộ. Anh tốt nghiệp trường cảnh sát à? Không phải. Tôi là Cảnh sát hỗ trợ. Bố tôi là cảnh sát, sau này ông ấy bị thương, tôi được châm chước cho vào.

    Nhưng tôi đang tìm cách thi vào trường cảnh sát. Nói vậy anh không định làm việc lâu dài ở đây à? Làm ở đây buồn bực muốn chết. Người ở đây càng ngày càng ít, có khi một mình tôi trực ca đêm cũng thấy sợ. Tiểu Mã, chỗ các cậu

    Vẫn luôn vắng vẻ như vậy ư? Đâu có. Khu rừng chúng tôi vốn rất náo nhiệt. Có người đến chặt cây, khai thác gỗ, vận chuyển gỗ. Nhưng sau này phong tỏa núi, cũng không cho phá rừng nữa. Công nhân lâm nghiệp biến thành người bảo vệ rừng,

    Cũng không cần nhiều người như vậy nên càng ngày càng vắng vẻ. Vậy tình hình này diễn ra bao nhiêu năm rồi? Hồi bé nơi này vẫn còn náo nhiệt, nhưng sau này tôi đi học đã dần tệ đi. Sắp đến rồi. Chính là thôn làng phía trước. Tiểu Mã,

    Tí nữa đi qua siêu thị hoặc cửa hàng nào cậu dừng lại một chút giúp tôi với. Được. Thầy à, chúng ta cứ về như vậy ư? Đâu có được. Khó khăn lắm chúng ta mới đuổi theo đến đây, qua Tết anh ta lại chạy mất

    Thì chúng ta đi đâu đuổi theo đây? Tìm một chỗ ở đã. Anh Đỗ. Anh xem xem phía trước có khách sạn không. Được. Đồn trưởng Châu. Đồn trưởng Châu. Được rồi, đừng gọi nữa. Đây là hai đồng chí đến từ Bình Lăng mà cháu nói với chú trong điện thoại.

    Đồn trưởng Châu, chào anh, chào anh. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Tôi họ Trần, Trần Tân Thành. Được, được, được. Chào Đồn trưởng Châu. Cháu tên Lý Đại Vi. Cháu là học trò của thầy ấy. Học trò. Đến thì cứ đến, mang đồ đến làm gì. Tết nhất mà.

    Mau, mau, mau. Trong nhà ấm, đi thôi. Đồn trưởng Châu, các chú nói chuyện trước đi, cháu không vào đâu. Cảnh sát Trần, tối tôi quay lại đón các anh. Được, được. – Được. – Cảm ơn cảnh sát Trần. Không có gì, không có gì. Đừng.

    Nào nào nào, vào nhà, vào nhà ấm. – Thôi, trong Đồn còn có việc. – Anh vào trước đi. Được. Bà nó, nào, nào, nào. Xách đồ sang kia đi. – Vào nhà, vào nhà. – Được, được, được. Trong nhà ấm thật đấy. Nào, cháu. Cởi giày lên giường sưởi đi.

    Trên giường sưởi ấm. Đồn trưởng Châu, chỗ các anh hay thật đấy. Mới 4 giờ chiều trời đã tối sầm rồi. Chỗ chúng tôi là vậy đấy. Nóng thật. Trời tối nhanh, sáng cũng nhanh. Vậy ư? Để tôi, để tôi. Ông mau nói chuyện với họ đi. Đến đây. Nào.

    Mỳ lên rồi, cẩn thận kẻo bỏng. Cảm ơn, cảm ơn. Còn nữa. Nào, các anh. Các anh trước đi. Mau, mau, mau. Quay lại từ từ thôi, đừng để bị bỏng. Nào, mấy anh em. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Bao no, cứ việc gọi. Hai người múc trước, hai người múc trước.

    Mau ăn đi, mau ăn đi. Tôi… tôi thấy lạ quá. Lần nào đi công tác tôi cũng thấy cơm bên ngoài ngon vô cùng. Vậy anh ăn nhiều một chút. Ăn no rồi không nhớ nhà nữa. Không nên nói đến chuyện này. Nhớ nhà rồi à? Dù sao em cũng không nhớ nhà.

    Dù sao ở Đồn em cũng có một mình, cũng không thể về nhà. Tóm lại là em không nhớ. Tôi mà không đi công tác thì giờ tôi đang dọn dẹp vệ sinh ở nhà mẹ vợ. Vợ tôi cứ hay nói bình thường không ở nhà

    Tôi không thể chăm lo việc nhà cô ấy, mãi mới được nghỉ Tết thì phải thể hiện cho tốt. Tôi cũng không nhớ. Mẹ vợ tôi thì không ở vùng này, tôi cũng không làm việc nhà, nhưng mấy ngày tổng vệ sinh trước năm mới tôi thật sự không thoát được.

    Lần này em đi công tác, vợ em lại nói anh xem, lại đi làm lính đào ngũ phải không? Mấy người nhìn mấy người đi, làm cảnh sát đến nỗi cô độc luôn. Chỉ biết mỗi tập thể, không biết đến người nhà. Tôi không giống các anh. Tôi nhớ nhà,

    Tôi chỉ muốn mau chóng xử xong vụ án, về bên giường sưởi ấm áp của vợ con. Mau ăn đi. Ăn xong rồi chúng ta đi một chuyến. Lỡ gặp được người hoặc xe thì chúng ta hoàn thành nhiệm vụ sớm, sẽ có thể áp giải anh ta về đón Tết.

    Mau ăn đi, mau ăn đi, ăn nhiều một chút. Ăn đi cho nóng, nào. Chị dâu, chị cũng ngồi xuống ăn chung đi. Cứ ăn trước đi. Đồn trưởng Châu, tôi nghe anh nói vậy, năm xưa anh coi trọng Nhạc Uy như thế, nếu cậu ta tiếp tục làm ở Đồn cảnh sát

    Chắc tương lai cũng rộng mở lắm nhỉ? Vậy sao đang làm ngon lành lại đi vậy? Tôi cũng không rõ. Thằng bé đấy không giống cậu. Cậu ấy là một người khó hiểu. Vì phá án, tôi đã đưa cậu ấy ra ngoài mấy lần. Tôi cứ suy nghĩ, có khi là cậu ấy

    Hiểu biết rộng rồi, lòng chứa tạp niệm, hay ngang ngược, muốn ra ngoài xông pha cũng có khả năng. Trước khi cậu ấy đi, tôi đã nghỉ hưu rồi. Đồn trưởng, năm nay chú… Tròn 70. Đồn trưởng Châu, nếu năm nay anh 70 tuổi, 15, 16 năm trước

    Đâu phải tuổi về hưu đâu. Khi ấy trong Đồn xảy ra chút chuyện, nên tôi về hưu non. Chuyện gì vậy? Ừm, nào, ăn nhiều một chút. Ăn đi cho nóng, ăn đi cho nóng.