Phim Lãng Mạn Ngôn Tình Siêu Hay | Đào Hoa Nguyên Ký Của Hà Gia Gia Tập 9 | iQIYI Vietnam

    Anh đứng lại cho tôi. Còn chạy nữa ta sẽ đánh gãy chân ngươi. Ta không chạy mới bị ngươi đánh gãy chân. Từ nhỏ đến lớn, Mẹ và em Giống như mèo và chuột vậy. Tôi luôn chạy trốn. Cô ấy luôn đuổi theo. Cuộc thi piano trong khu lần này.

    Trong ngành đàn của chúng ta có hai bạn học tham gia. tất cả đều mang danh dự trở về. Chúng ta cùng chúc mừng Bạn Hà Gia Gia giành được giải xuất sắc. Giải xuất sắc, không phải là giải tham gia sao? Được rồi, tiếp theo

    Chúng ta hãy chúc mừng bạn học Ho-kyung của chúng ta. đã giành được Giải nhất, hạng nhất. Giải nhất. Mẹ Hà Con nhà cô học lâu lắm rồi đúng không? Tôi đoán sau này đàn piano nhà anh cũng không có tác dụng gì lớn. Rẻ chút, chuyển cho tôi đi.

    Thằng nhóc nhà chúng ta có tài năng đấy. Có tài năng gì chứ? Tài năng năm tuổi còn tè dầm sao? Con người cậu kỳ quái. Hà Gia Gia. Ngươi chạy cái gì chứ? Anh đứng lại cho tôi. Ngươi đứng lại cho ta. Còn chạy nữa ta sẽ đánh gãy chân ngươi.

    Tôi không chạy mới bị đánh gãy chân. Mở cửa. Hà Gia Gia. Mở cửa ra. Không phải cậu bị đuổi việc rồi sao? Năng lực của cậu kém bị đuổi việc. thì đổi công ty tiếp tục cố gắng. Cậu tiến bộ một chút được không? Còn tên Lữ Điền kia nữa.

    Mẹ đừng nói nữa. Đừng nói nữa. Ngoài đẹp trai ra, chẳng là gì cả. Em làm vợ bé cho người ta, rửa bát trả tiền nhà bao nhiêu năm như vậy, Cậu có mất mặt không hả? Anh nuôi em lớn như vậy sao? Cậu có chút tiền đồ được không? Hà Gia Gia.

    Cậu gặp chút chuyện là chạy. Chạy rồi thì trốn. Mẹ đừng nói nữa. Đừng nói nữa. Mở cửa ra cho tôi. Xin hỏi, Cô là mẹ của Hà Gia Gia sao? Vâng. Anh là ai? Anh đừng vội. Thêm vào trong phòng có thể có chuyện. Cô ơi. Cô vừa nói gì vậy?

    Vợ nhỏ. Xong rồi. Mọi chuyện của tôi đều bị người ta biết rồi. Cuộc đời tôi đến đây thôi. Hà Gia Gia. Cô không mở cửa, tôi sẽ tìm người đập cửa. Mẹ Hà. Hay là cô lên lầu nghỉ ngơi một lát. Thế nào? Cô ra đây cho tôi. Mẹ Hà. Alo.

    Chú cảnh sát, cháu muốn báo cảnh sát. Tên là gì? Hà Gia Gia. Sao vào được vậy? Vì là Hà Gia Gia. Cái gì? Bởi vì… Báo cảnh sát giả. Tại sao lại báo cảnh sát giả? Vì mẹ tôi. Mẹ cậu? Chính là người tấn công cảnh sát bên cạnh. Là tôi.

    Là tôi ra tay. Sao anh lại tấn công cảnh sát? Vậy lúc đó các người lên bắt người, Tôi cũng không biết có chuyện gì. Tôi làm mẹ, chắc chắn phải bảo vệ con gái tôi chứ. Con gái anh tự báo cảnh sát. Để chúng tôi cách xa anh và cô ấy.

    Hai người có thù hận lớn thế nào? Cô ấy báo cảnh sát. Nhóc dưa Hà Gia Gia. Não kêu cửa chen rồi sao? Tôi thực sự đã mở mang tầm mắt rồi. Từ nhỏ cô ấy đã cảm thấy tôi không làm được gì cả.

    Tôi làm gì cũng không thể khiến cô ấy hài lòng. Cô ấy không cố gắng, nên không chịu có chút thành tích tốt. Để em vui một chút. Em thật sự rất cố gắng thể hiện thật tốt để cô ấy vui. Đã từng này tuổi rồi, đến giờ vẫn chưa thành gia.

    Bị đuổi là do tôi không có bản lĩnh. Nhưng chia tay không phải lỗi của tôi. Làm gì có chuyện tìm được người tiếp theo nhanh như vậy. Chàng trai. Năm nay cậu bao nhiêu tuổi? Kết hôn chưa? Hả? Lừa đảo. Còn nhân viên chuyên nghiệp nữa. Còn con rùa vàng gì chứ?

    Anh không làm được thì anh không làm được. Anh giả vờ cái gì? Ta cũng không biết sao lại nuôi con thành ra thế này. Ta biết ngay mà. Anh biết cái gì chứ? Tôi biết ngay mà. anh rất hối hận. Hối hận vì sinh tôi ra. Ta hối hận.

    Ta sinh ngươi còn không bằng sinh một tấm sắt. Ván sắt bịt lại còn bịt nóng nữa. Cậu thì hay rồi. Ngươi chính là kẻ lừa đảo. Không nói thật với tôi một câu nào cả. Lạnh hay nóng đều là giả. Anh ghét em như vậy, Sao ban đầu lại sinh con ra?

    Sao anh không cho em đi theo bố em? Tại sao lại giữ tôi lại bên cạnh? Ta đối xử với ngươi chưa đủ tốt sao? Để con lại cho người cha chết tiệt đó. ông ấy sẽ quản con sao? Anh ấy sẽ cho em ăn cho em uống.

    Nuôi con học đại học sao? Một mình anh nuôi em lớn rất vất vả. Tôi nói cậu vài câu mà cậu còn cãi lại à? Chú cảnh sát. Tôi biết lỗi rồi. Đổi phòng cho tôi đi. Sau này tôi không dám uống rượu lái xe nữa. Tôi không phải kẻ lừa đảo.

    Cái gì? Tôi nói tôi không phải kẻ lừa đảo. Lúc tôi học mẫu giáo là biết rồi. Chỉ có tôi đeo hoa đỏ trên ngực. Lúc em đến đón anh mới cười. Lại nói mấy thứ vô dụng này. Lúc nhỏ em đã biết chỉ có con là đứa trẻ ngoan, em mới

    Mới yêu em. Hai người họ chủ yếu là tranh chấp gia đình. Vấn đề cũng không nghiêm trọng. Chúng tôi chủ yếu là phê bình giáo dục. Mọi người ký tên ở đây. rồi đưa người đi đi. Vâng. Làm phiền rồi. Hai người là người nhà sao? Vâng. Có quan hệ gì?

    Người mặc áo khoác màu trắng đó là bạn gái tôi. Em nóng. Lấy áo khoác giúp ta. Tiểu Trương. mời hai thần tiên đó ra đây đi. Cảm ơn anh. Người mặc áo khoác trắng là bạn gái anh. Vậy người còn lại thì sao? Chị cả.

    Bạn trai nhỏ của chị đến đón chị rồi. Nói linh tinh gì vậy? Sao còn ngại nữa? Đi thôi, hai người. Đi thôi. Xe đang đợi ở bên ngoài. Không muốn giải thích với anh. Qua đây. Qua đây. Con nói con bé này, Đi xa như vậy, Chạy lâu như vậy,

    Cũng không nói với con một tiếng. Mẹ nhẹ thôi. Con có chuyện gì phải nói cho đại nhân biết có biết không. Hà Gia Gia. Mẹ. Sao con lại lấy vũ khí? Này, chạy cái gì chứ? Mẹ Hà. Mẹ đừng giận. Có gì từ từ nói. Hà Gia Gia.

    Ngươi nói cho ta biết. Tôi nói. Tôi nói. Cái gì tôi cũng khai. Ta bảo ngươi nói. Mấy người ức hiếp huynh là ai? Còn cả video đó nữa. Nói gì cơ? Tàn sơn ác thủy xuất điêu dân. Ai vậy? Còn mấy người kia nữa. ném lửa lên người anh.

    Cậu chỉ ra cho tôi. Ở đâu? Là ai? Tôi đánh chết hắn. Tôi nói cho cậu biết, Bắt nạt con gái tôi. Sao thế? Sao thế? Anh bảo em chỉ cho anh mà. Được rồi, được rồi. Được rồi. Em cũng muốn ôm. Đừng đùa nữa. Em cũng muốn ôm. Không buồn nữa.

    Không buồn nữa. Nghe lời. Con nói con bé này. Tôi nói cho cậu biết, Ai dám bắt nạt con gái tôi, tôi sẽ liều mạng với nó. Được rồi, được rồi. Được, được, được. Ngoan. Ngoan. Được rồi, được rồi. Ông chủ Lâm. Trước đây, những lời mẹ tôi nói trước cửa phòng,

    Đều nghe thấy hết rồi. Vậy mọi người có cảm thấy Chính là cảm thấy con người tôi Đúng, đúng là cảm thấy như vậy. Mất mặt quá. Tôi nên chuyển đến lên một hành tinh khác để sống. Cảm thấy cô gái này sao lại đáng thương như vậy?

    Bị bắt nạt ở trong thành như vậy. Mẹ Hà. Cái này đặc biệt làm cho bà đấy. Cảm ơn. Tôi đi lấy bát đũa. Ngài đợi một lát. Anh… Có phải cậu là người trên mạng nói Thêm Hà Gia vào không? Người đó Làm loạn gì thế? Cô ơi. Người tàn nhẫn. Mẹ.

    Đây… Cái này… Sao có thể là thật được? Ôi trời. Tôi biết. Vậy anh nhìn người đi. Tên mặt trắng. Đẹp trai như vậy. Chỉnh đốn bản thân cho ra thể thống. Điều kiện kinh tế chắc chắn cũng không tệ. Anh ấy có thể thích cậu sao? Vậy… Vậy…

    Cũng không phải nói như vậy chứ? Được rồi, được rồi. Đừng làm loạn. Anh… Rốt cuộc là làm gì vậy? Cô ơi. Tôi là một nhà văn. Người viết tiểu thuyết. Đúng là một nhà văn. Vậy nghề này của các cậu phải thức đêm suốt chứ? Cũng gần như vậy.

    Bởi vì buổi tối có linh cảm khá nhiều. Cứ thức đêm mãi không tốt đâu. Cậu xem công việc của các cậu, vừa ngồi đã nửa đêm rồi. Nửa thân dưới bị tổn thương. rất ảnh hưởng đến khả năng sinh con. Hai người làm gì vậy? So với phun nước à?

    Ăn cơm thôi. Ăn cơm thôi. Cảm ơn. Mẹ. Mẹ. Ăn cơm thôi. Ăn cơm. Nếm thử cá cuộn mẹ nấu đi. Mẹ Hà. Được, được, được. Mẹ, ngủ thôi. Mẹ, mẹ ngủ chưa? Mẹ cười cái gì? Em chưa ngủ à? Em đột nhiên nhớ ra lúc em mô phỏng nguyện vọng lớp 12.

    Lúc đó tôi đang ngủ gật. Gửi bảng đi. Bạn cùng bàn của tôi điền cho tôi một cái. Học viện Hogwats Phật. Lúc họp phụ huynh, thầy chủ nhiệm thông báo phê bình em. nói tôi không nghiêm túc với thái độ thi cử. Không nghiêm túc. Lúc đó em đau lòng lắm.

    Em còn nhớ thầy ở trên sân khấu hét lên Hà Gia Gia Gia phụ huynh. Hà Gia Gia Gia phụ huynh. Đến chưa? Phụ huynh Hà Gia. Có ở đây không? Em đứng ở phía sau. Nhìn em không giơ tay. Mẹ mất mặt đến vậy sao? Mẹ.

    Sao lúc đó mẹ không giơ tay? Thừa nhận là mẹ em mất mặt đến vậy sao? Không có chuyện đó chứ? Không nhớ nữa. Tôi nhớ hết. Em quên mất. Vậy em có lý tưởng gì không? Còn có thể là gì nữa? Hy vọng cậu nổi tiếng hơn người.

    Vậy bây giờ em thế này, có phải anh cũng không muốn thừa nhận là mẹ tôi không? Mẹ. Con bị bệnh đúng không? Còn ngủ không? Vậy trước khi sinh con thì sao? Trước khi sinh con cái gì? Anh nói lý tưởng của anh là hy vọng tôi nổi tiếng.

    Vậy lý tưởng trước khi sinh con thì sao? Có phải cậu ăn no rồi không? Cả ngày hỏi mấy thứ vô danh này. Đặng Lệ Quân. Làm ca sĩ. Không biết hát. Cách uống rượu. Ngôi sao điện ảnh. Không quen. Thời đại của các con còn có gì nữa?

    Mẹ, mẹ nói đi mà. Đại hiệp Cái gì? Làm đại hiệp. Tại sao huynh lại muốn làm đại hiệp? Bởi vì thích đọc tiểu thuyết của Cổ Long. Lúc mười mấy tuổi, Tôi còn tưởng các cô gái thời đại đó đều thích xem dì Quỳnh Dao. Vậy con muốn làm đại hiệp nào?

    Lý Tầm Hoan. Sở lưu hương. Không nhớ nữa. Tôi chỉ nhớ Lúc đó Ngày nào cũng nằm trong chăn Bật đèn pin. Xem trộm tiểu thuyết. Mắt sắp mù rồi. Mẹ. Không ngờ anh cũng sinh động thật đấy. Em có ngủ không? Tôi buồn ngủ chết đi được.

    Tìm cậu một chuyến, xương sắp gãy rồi. Mau, mau, mau, mau, đi ngủ đi. Mẹ. Con xem phong cảnh này được không? Phong cảnh rất đẹp. Phong cảnh có đẹp đến mấy em có thể ở đây cả đời. Lúc em trốn tránh hiện thực, những người cùng tuổi đều ở đây.

    Phấn đấu vì tương lai của mình. Cậu ở lại đây thêm một ngày, chính là tự hủy hoại tiền đồ. Tôi không nghe, tôi không nghe, tôi không muốn nghe. Ông đừng nói nữa. Ông Kim. Cộng thêm đến rồi. Đến rồi. Ông Kim. Đây là mẹ tôi. Tôi muốn đưa bà ấy đến

    Tham quan tác phẩm nghệ thuật của anh. Không làm phiền chứ? Không làm phiền. Xoay thoải mái. Cảm ơn ông Kim. Mẹ, đi thôi. Con đưa mẹ đi dạo. Không đi nữa. Tôi ngồi đây một lát. Nghỉ một lát. Lão gia. Năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi? Hơn 60 rồi. Già rồi.

    Đúng là già rồi. Con cái anh không ở bên cạnh. Họ đều làm việc trong thành. Bận. Tuổi này của anh chắc đã có cháu rồi nhỉ. Mẹ. Sao thế? Cũng ở trong thành. Huynh xem đi. Vất vả cho con cái hơn nửa đời. Đến già rồi, Không có ai bên cạnh cả.

    Làm gì vậy? Ta nghỉ một lát. Cơ thể ta rất cứng rắn, không cần họ ở bên cạnh. Anh đừng hiểu lầm. Ý tôi là Anh ở tuổi này, nên mua bảo hiểm dưỡng lão rồi. Anh xem người già này, nên tính toán cho bản thân. Đừng đợi già rồi tàn phế,

    Thì con cái lại coi anh là bóng da. Đá đi đá lại như bóng da. Đó mới gọi là đau lòng. Chính sách quốc gia tốt. Tôi có hợp đồng mới. Lo gì chứ? Vâng, không cần lo lắng. Cơ thể này Mạnh mẽ. Làm gì vậy? Đi thôi.

    Tôi còn chưa nói xong mà. Con làm gì vậy? Mẹ, mẹ cẩn thận chút. Mẹ. Cậu ấy là tiểu quỷ trong thôn Chu Cẩn Du Gọi tôi là lão đại Gọi anh là lão đại. Ừ. Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi? Học lớp mấy vậy? Bình thường điểm thi bao nhiêu?

    Xếp hạng mấy trong lớp? Sau này em định học đại học gì? Kế hoạch nghề nghiệp tương lai là gì? Mẹ. Không trả lời được. Vậy cậu dựa vào đâu mà nghĩ cậu có thể làm đại ca? Tôi mặc kệ, mặc kệ. Tôi muốn làm lão đại. Tôi không quan tâm gì cả.

    Tôi đã tạo nghiệp gì vậy? Tôi muốn làm lão đại. Tôi mặc kệ. Tôi không quan tâm, tôi muốn làm lão đại. Được, được, được, được. Không sao, không sao. Anh là lão đại. Anh là lão đại. Củ cải này tươi quá. Ông Kim thật sự biết trồng rau.

    Cái này khó gọt quá. Khó xử. Cậu thật là, không thích hợp làm việc. Con đang nghĩ gì vậy? Mẹ. Những món này đều là tự trồng. Thiên nhiên thuần, không công hại, có dinh dưỡng. Em biết. Ở đây ăn uống đều là tự nhiên. Cực kỳ khỏe mạnh. Tôi biết.

    Hơn nữa, ông chủ Lâm, Quê anh ở đâu vậy? Con… Mẹ, mẹ đừng hỏi nữa. Hộ khẩu đâu? Kết hôn chưa? Có người yêu chưa? Tôi đang lo chuyện của cậu. Con vội gì chứ? Mẹ Hà. Thật ra Cái này… Xin lỗi nhé. Trốn được mùng 1, không trốn được 15.

    Cậu làm gì vậy? Cô ơi. Cô vẫn chưa hỏi tôi mà. Quê, hộ khẩu, đối tượng. Tôi không nói chuyện với những đứa trẻ không hiểu nổi. Ý gì vậy? Không hiểu. Anh xem anh ăn mặc thế này, vừa nhìn là biết không đáng tin. Tôi hiểu rồi. Ông chủ Lâm, xin lỗi.

    Mẹ tôi gây phiền phức cho anh rồi. Thêm. Anh không cần phải xin lỗi tôi mãi đâu. Ngày mai tôi muốn xin lỗi xin lỗi từng người một. Đây cũng không phải lỗi của anh. Đây chính là lỗi của tôi. Mẹ tôi đến tìm tôi. Nếu bà ấy không đến tìm tôi,

    Sao cô ấy lại đến đây? Cô ấy chỉ biết gây phiền phức cho mọi người. Tôi cũng không biết tại sao cô ấy lại như vậy. Vì là mẹ mà. Cái gì? Vì là mẹ. Cô ơi. Cô xem. Như vậy có được không? Qua đây, qua đây. Nhìn cái cà vạt này.

    Sao móng tay cậu lại cắt trọc thế? Cái này dễ bị viêm khe móng lắm. Vậy sao? Chưa có ai nói với tôi những điều này. Ai dạy cậu cắt móng tay trọc thế? Không có ai. Hồi tiểu học em có bạn cùng bàn. oán trách mẹ.

    Cắt móng tay ngắn giúp anh ấy. Lúc đó em cảm thấy Có phải đứa trẻ có mẹ ở bên móng tay trọc như vậy. Chỉ… Trọc trọc nhiều năm như vậy. Có ý gì? Mẹ con đâu? Bà ấy… tái giá rồi. Xem ra bố con cũng không phải thứ tốt đẹp gì.

    Giống như bố của Hà Gia Gia vậy. Không có. Bọn họ chỉ là không hợp mà thôi. Thôi đi. Đó là bố con dỗ con đấy. Họ chia tay là vì lý tưởng của em. Lý tưởng? Lúc còn nhỏ họ đã hỏi tôi, sau này con có lý tưởng gì.

    Lúc đó tôi còn rất nhỏ. Em hoàn toàn không hiểu lý tưởng là gì. Họ nói với tôi lý tưởng. là em muốn gì. Vậy lúc đó em muốn gì? Em muốn. Bố mẹ không cãi nhau. Họ vì lý tưởng của em, nên mới chia tay. Họ đều là người tốt. Bố.

    Đã nuôi con lớn rất tốt. Mẹ. Thỉnh thoảng mẹ sẽ về thăm con. Chỉ là thỉnh thoảng thôi. Cái tên này Sao hôm nay đột nhiên nhiều thế? Hồi nhỏ, cũng có lý tưởng. Là gì vậy? Làm đại hiệp. Ta nghĩ Có một đôi một đôi tay sạch sẽ. Em có biết

    Tại sao tôi phải bắt Ha Ga học thêm piano không? Bởi vì, tôi cảm thấy tay của thợ piano đều sạch sẽ. Trưởng thành. Còn rất đẹp nữa. Em đang học thêm piano. Vừa đen vừa thấp. Vậy… Mẹ anh đâu? Bà ngoại của Cộng Gia mất sớm.

    Để bù đắp cho cuộc sống của gia đình. Lúc đó ngày nào cũng phải đến bên đường quốc lộ. Đi nhặt than rơi xuống trên xe tải. Tôi phải nhặt hết một giỏ. Mỗi ngày tay em đều bị than nhuộm đen. Rửa thế nào cũng không sạch được. Lúc đó,

    Ngày nào em cũng nghĩ đừng nhặt than nữa. Em chỉ muốn có một đôi một đôi tay sạch sẽ xinh đẹp. Chàng trai. Đừng lo. Anh nhìn em đi. Mẹ tôi không còn nữa. Tôi vẫn sống đến tuổi này sống đến tuổi này rồi. Cho nên, anh nhất định sẽ giống em.

    Cái đầu béo này. Lại còn dựa vào vai tôi. Đúng rồi, cô ơi. Hồi Hà Gia còn nhỏ, Chơi piano có tốt không? Vâng. Không tốt bằng một đứa trẻ năm tuổi đàn. Mẹ. Mẹ. Làm gì vậy? Mẹ. Ngủ đi. Mẹ, mẹ đang làm gì vậy? Tỉnh rồi. Mau dậy dọn dẹp đi.

    Chúng ta nên về thôi. Về thôi. Về đâu? Về nơi em nên về. Tôi… Tôi đâu có nói muốn về. Anh không về thì ở đây làm gì? Tôi, tôi… Tôi có việc phải làm. Anh bận đi. Được, vậy em nói cho anh biết. Anh ở đây làm gì vậy?

    Bận gì từ sáng đến tối vậy? Em… Tôi có việc làm. Tôi là trợ lý của Phương Văn Vũ. Chính là tác giả đó. Mẹ, mẹ xem. Đây là công việc nghiêm túc. hay là chơi trò gia đình? Trong lòng cậu không biết à? Là công việc nghiêm túc mà.

    Ngày nào tôi cũng phải giúp anh ấy tìm tài liệu. Sắp xếp ghi chép. Dọn dẹp manh mối câu chuyện. Ngày nào con cũng chăm chỉ làm việc. Sao mẹ không tin con? Hà Gia Gia. Cậu đúng là một tên lưu manh. Cậu đi xem những đứa trẻ

    Những đứa trẻ tầm tuổi em. Ngày nào cũng làm gì vậy? Tại sao em nhất định phải so với tôi chứ? Tại sao? Không thèm nói với con. Mẹ đừng dọn nữa. Mau thu dọn đi. Thu dọn đồ về thôi. Đừng dọn nữa. Ngốc chết đi được. Không cẩn thận chút sao?

    Tại sao? Tại sao cái gì? Tại sao lại nói tôi ngốc chết đi được? Con người đi trên đường thì có thể sẽ ngã. Mưa rồi. Có thể không mang ô, bị ướt. Đi làm thì có thể thất nghiệp. Yêu đương, cũng… Có khả năng thất tình.

    Sao anh lại nói em ngốc chết đi được? Lẽ nào tôi thông minh một chút thì tôi sẽ không trải qua những chuyện này sao? Tại sao trong mắt em con chỉ là một đứa trẻ ngốc chết đi được. Thế nên con mới muốn mẹ ở đây.

    Con đường vòng mẹ đã giúp con đi qua. Con đừng đi nữa. Con nghe lời mẹ. được không? Nhưng trong mắt anh, không phải luôn là một đứa trẻ ngốc nghếch chết đi được sao? Một đứa trẻ cũng không muốn thừa nhận. Nếu như vậy, con không cần mẹ nữa.

    Không phải mẹ cứ phải so sánh con với người khác. mà là mẹ nhất định phải so sánh với người khác. Hogwatz, học viện Phật. Bạn Hà Gia Gia. Thái độ thi cử rất có vấn đề. Thái độ như vậy Không chỉ không có trách nhiệm với bản thân,

    Mà còn gây ảnh hưởng với tâm trạng của các bạn khác. Hy vọng phụ huynh về nhà có thể dạy dỗ thật tốt. Làm phụ huynh kiểu gì vậy? Cũng không chăm sóc con cái cho tốt. Phụ huynh đúng là không để tâm. Phụ huynh Hà Gia Có ở đây không? Lúc đó,

    Không phải mẹ không muốn thừa nhận, con là con của mẹ. mà là sợ thừa nhận mẹ không phải một người mẹ tốt. Bà ngoại con đi sớm. Cái tên khốn nạn đó. bỏ lại chúng ta rồi cút đi. Một mình anh nuôi em lớn. Em thật sự… Thật sự rất sợ.

    Bản thân em không phải một người mẹ tốt. Xin lỗi nhé. Đây cũng là lần đầu tiên mẹ làm mẹ. Từ nhỏ đến lớn, khiến con chịu ấm ức rồi. Mẹ. Mẹ thật sự rất muốn làm mẹ của con. Như vậy, ta có thể bảo vệ muội. để con lớn lên thật tốt.

    Được. Vậy em nghĩ là đúng rồi. Tôi cũng làm như vậy. Bây giờ tôi báo tin vui không báo lo. nhưng tôi không biết có đúng không. Không đâu. Thật là được rồi. Ừ, không phải tuyệt đối như vậy chứ? Nếu gặp một số tình huống đặc biệt,

    Vẫn phải nói với bố mẹ một chút. Họ mạnh hơn chúng ta tưởng tượng. Họ cũng sẽ ủng hộ chúng ta. Tôi sẽ không làm tốt hơn họ. Bởi vì tôi cảm thấy tôi rất khó gánh vác trách nhiệm của một gia đình. Tôi hy vọng sẽ làm tốt hơn họ.

    Nhưng có thể em chưa chắc sẽ làm tốt hơn họ. Chắc là em sẽ không. Tôi rất khó có thể giống như bố mẹ. như bố mẹ. Wow, câu hỏi này của cậu hỏi đến tôi rồi. Hình như, hình như, em cũng không biết. Tôi thật sự chưa từng hỏi.

    Anh ấy chưa từng nói. Cái này hình như chưa từng hiểu. Ước mơ lúc nhỏ của bố mẹ em chính là trở thành nhà hàng vạn. Hai người họ nói không có ước mơ gì cả. Người thời đại đó có thể sẽ cảm thấy Công việc gì sẽ tương đối

    Bát cơm sắt, đáng tin hơn. Có thể lúc đó không có khái niệm về ước mơ.