Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 31 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 31] [Thu qua đông tới] Cô. Sao lại là cậu? Cậu đến để nói chuyện Tiểu Khiết thay đổi vị trí hay đến để làm công tác tư tưởng cho tôi? Đều không phải. Em đến để nói với cô
Chuyện giữa em và thầy. Thế không có gì để nói cả đâu. Cậu đi đi. Cậu làm gì thế, còn cố tình xông vào nữa? Cô, em… Cô. Em đến để thú nhận với cô, cũng là để sám hối với cô. Năm đó, khi đối đầu với bọn côn đồ lưu manh
Em thực sự sợ hãi. Lúc đó gót chân em như dính chặt vào đất. Em không nhúc nhích được chút nào. Lúc đó em thực sự sợ hãi. Chân em đã mềm nhũn vào thời khắc phải xông lên. Hơn nữa sau khi sự việc kết thúc,
Em không có dũng khí nói ra những điều này. Bây giờ cậu nói ra những điều này có ích gì? Em biết là không ích gì. Em biết là không ích gì nhưng cô à, cô vẫn luôn thấy em có tội. Thực sự lòng em cũng biết rõ. Em có lỗi với thầy,
Có lỗi với cô, cũng có lỗi với Tiểu Khiết. Bản thân em tự trách mình hết lần này đến lần khác, thấy hối lỗi hết lần này đến lần khác. Nhưng từ đầu đến cuối em đều không có dũng khí thừa nhận với bất kỳ ai.
Thừa nhận Trình Hạo em là một kẻ hèn nhát. Đúng. Em chính là một kẻ hèn nhát. Chính trị viên. Tôi đang có việc ở ngoài. Gì cơ? Được, tôi về ngay. Cô, Đồn có chút việc, em phải về trước. Việc gì? Là Tiểu Khiết à? Không, không, không. Cô nghĩ nhiều rồi.
Không phải Tiểu Khiết. Cô, dù cô có đồng ý hay không, có thừa nhận hay không, thì bây giờ em cũng là thầy của Tiểu Khiết. Em sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ tốt cô ấy. Nhưng sự bảo vệ này phải dựa trên mong muốn của Tiểu Khiết
Và tiền đề là sự tôn trọng Tiểu Khiết. Không cần cậu dạy tôi. Không phải em dạy cô. Em không có tư cách đó. Thực ra hôm nay em… Hôm nay em đến là muốn đặt một dấu chấm hết cho quá khứ. Em đã lấy hết dũng khí.
Cuối cùng em cũng nói ra được rồi. Hôm nay cuối cùng em cũng làm được rồi. Áp lực bao năm qua được giải tỏa rồi. Cô, em không nói nhiều nữa. Cô bảo trọng. Đúng rồi, đúng rồi, cô. Còn một câu nữa. Em mong cô cũng có thể thử
Đặt một dấu chấm cho quá khứ. Trình Hạo. Xin chào. Yên tâm đi. Bọn tôi nhất định sẽ nhanh chóng điều chỉnh văn bản báo cáo. Thành thật báo cáo lên Cục. Được. Tạm biệt. – Tạm biệt. – Tạm biệt. Tạm biệt, tạm biệt. Có chuyện gì thế? Về phòng họp rồi nói.
Chính trị viên. Chuyện này là trách nhiệm của tôi, không liên quan đến Đồn phó Cao. Cần xử lý thì xử lý tôi đi. Nói gì thế? Là tôi cản trở điều tra. Cậu ở đây nhận trách nhiệm lung tung gì? Hai anh đừng tranh nhau nữa. Đây đâu phải chuyệt gì tốt.
Tất cả kết luận do Cục quyết định. Bây giờ chúng ta phải thành thật, thành khẩn viết rõ ràng sự việc. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Kết hợp hành động. Bà lão hơn 70 tuổi nhất quyết không cho chúng ta vào trước đây đó. Lúc đó chẳng phải Đồn phó Cao
Cản Thất Tử và bà ấy cãi nhau sao? Sau đó phát hiện hoá ra nhà họ có vấn đề thật. Ai ngờ nhà họ có một khách thuê trọ. Người này biết chúng ta mở một cuộc điều tra lớn nên ngay trong đêm chuyển nhà đến khu Phố Mới.
Tên này bí mật cất giấu kíp nổ. Trong lúc chuyển nhà cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Dù sao hắn ta vừa vào Phố Mới ở thì kíp nổ bị nổ. Nổ á? Vậy… có ai bị thương không? Không có.
Chuyện này vừa đúng lúc đang tổng thanh tra những mối nguy an toàn tiềm ẩn toàn thành phố. Tất cả người quản lý khu vực xảy ra sự cố an toàn gây ra thiệt hại về người và của như Tổ trưởng khu phố và Phó đồn trưởng an ninh
Đều trực tiếp bị cách chức. Đồn phó Sở của Phố Mới vì chuyện này mà trực tiếp bị cách chức. Hơn nữa còn nói xem tình hình tiếp theo thế nào, có lẽ cả Đồn trưởng của họ cũng bị cách chức. Vậy… Chính vì hắn ta từ chỗ chúng ta chuyển sang đó
Nên có liên quan đến chúng ta à? Đúng vậy. Trong quá trình thẩm vấn kẻ tình nghi biết được cách hành động của kẻ tình nghi. Người bên Phố Mới thấy oan, cảm thấy là do chúng ta không điều tra và xử lý mối nguy an toàn tiềm ẩn này
Mà trực tiếp ném vụ này qua bên họ, mới dẫn đến sự cố an toàn. Cũng không biết ai tố chuyện này lên Cục thành phố. Giám sát Cục thành phố liền xuống tìm hiểu tình hình. Được rồi, chúng ta đừng bàn mãi một chuyện không có kết quả nữa.
Chỗ tôi còn có một người cần thẩm vấn đây. Chuyện này đã rõ ràng rồi. Trách nhiệm của tôi, tôi gánh vác. Đồn phó Cao, chuyện này là trách nhiệm của tôi. Đáng ra tôi nên quay lại kiểm tra. Anh đừng tranh với tôi nữa. Tôi…
Đang muốn cởi bỏ bộ cảnh phục này. Xin nghỉ cũng không được. Vừa hay mượn chuyện này giúp tôi. Thất Tử, nói gì thế? Thất Tử. Thất Tử. – Thất Tử. – Làm gì thế? Anh… anh ta bị làm sao vậy? Tôi cũng đi đây. Đồn phó Cao, anh ngồi xuống.
Chuyện này vẫn phải bàn bạc đã. Bàn bạc gì nữa? Bàn đi bàn lại có thể thay đổi quyết định của Cục không? Thế thì cũng phải nói rõ chuyện này chứ! Ngồi, ngồi đi. Nào. Nói đi, nói đi, nói đi. Sao anh vẫn chưa về?
Chẳng phải tôi nói với cô rồi sao? Tôi tăng ca. Cô còn nói tôi à? Đừng làm nữa, muộn rồi. Về nghỉ sớm đi. Tôi làm việc đầu nguồn đó. Nếu hôm nay không đăng ký xong thì mai mấy người chị Vương không có gì để làm. Thế này đi,
Cô dạy tôi cách đăng ký, cô về sớm đi. Không có án chẳng phải anh cũng nên nghỉ ngơi cho tốt sao? Tôi không sao, tôi làm được. Nhưng cô khác. Triệu Kế Vĩ anh lại thế rồi. Tôi sai rồi. Thực ra chỉ cần là chuyện tôi thích,
Tôi sẽ không thấy vất vả. Cũng đúng. Nghe nói bác gái không tìm lãnh đạo của Đồn nữa. Bác ấy nghĩ thông suốt rồi, mặc kệ cô rồi à? Cho nên tôi muốn nhanh chóng làm xong mấy việc này, rồi về nhà xem xem mẹ tôi có gì thay đổi.
Nắm lấy cơ hội khuyên bảo bà ấy tiếp. Thế cô vẫn nên dạy tôi cách đăng ký đi. Cô về sớm đi. Tôi sắp làm xong rồi. Được, tôi chia ra giúp cô trước. Được. Nghe chuyện chưa? Đồn phó Cao có thể sẽ bị cách chức đấy.
Đồn trưởng không ở đây sao lại nhiều chuyện thế chứ? Nhưng tôi thấy Đồn phó Cao như không có chuyện gì ấy. Đúng vậy. Giờ anh ấy vẫn đang ở phòng thẩm vấn phá án. Tôi sẽ nói cô nghe chút kiến thức bình thường. Trước đây chúng ta ở phòng bên cạnh.
Phòng bên cạnh là gì? Là phòng tra hỏi. Phòng tra hỏi là làm gì? Cô biết không? Tra hỏi để tiến hành điều tra và tìm hiểu tình hình với người có liên quan và người biết rõ sự việc. Còn phòng thẩm vấn cũng chính là phòng này. Cô nghĩ xem
Tại sao phải cho cô ngồi ghế như thế? Đây là ghế cho nghi phạm ngồi. Nếu chúng tôi không nắm được bằng chứng phạm tội rõ ràng của cô, chúng tôi sẽ làm thế sao? Thế tôi sẽ bị khởi tố hoặc bị bắt giam sao? Cái này tôi không nói được,
Phải do pháp luật xét xử. Nhưng tôi biết rõ một điều. Nếu cô có thể thành thực khai báo, thì nhất định sẽ có lợi cho việc giam giữ hoặc cân nhắc mức độ hình phạt của cô sau này. Tôi cũng đâu làm gì? Tiền do một mình tôi kiếm được,
Tôi chuyển tiền của mình chắc chắn đâu phạm pháp. Cô không chỉ phạm pháp mà đã cấu thành phạm tội rồi. Tôi nói cho cô biết. Toàn bộ thu nhập ở cửa hàng của cô thuộc về tài sản của công ty các cô chứ không phải tài sản cá nhân cô.
Lại thêm việc tự cô đến báo án. Điều này gọi là gì? Báo án giả. Bọn tôi có thể bắt giam cô đó. Còn nữa, cô chuyển tiền vốn đi gọi là gì? Tham ô công quỹ. Do số tiền vô cùng lớn
Nên chúng tôi phải bàn giao cô cho cảnh sát kinh tế. Cô nghĩ xem, cô còn gì muốn nói nữa không? Tiền đó thực sự do một mình tôi kiếm được. Từ việc tìm kiếm mặt bằng, rồi tìm đồ trang trí,
Mỗi viên gạch, mỗi mái ngói của cửa hàng đó đều là tôi làm. Từ việc nhỏ như đổi khóa đến việc lớn như tìm nhân viên chuyện gì cũng đều do mình tôi làm. Tôi làm sai cái gì? Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà chia tiền của tôi cho cô ta?
Rốt cuộc tôi làm sai cái gì? Đã tổng kết xong tài liệu báo cáo tình hình của vụ việc kết hợp hành động dẫn đến vụ nổ rồi. Hôm nay mọi người ở đây tập trung thảo luận lại xem. Nếu không còn vấn đề gì nữa thì sẽ báo cáo lên Cục.
Mọi người xem kỹ lại đi. Xem xem còn chỗ nào có vấn đề gì nữa. Tôi nói rõ trước nhé. Dù Cục có đưa ra kết luận như nào, tôi cũng sẽ có trách nhiệm. Đồn trưởng của chúng ta mới không ở đây vài ngày
Mà tôi đã gây một lỗi lớn như thế. Đồn phó Cao. Sao lại nói đây là vấn đề của anh được? Được rồi. Hai các anh lại bắt đầu rồi đấy. Nghe lời Chính trị viên đi. Xem kỹ lại. Xem xem có chỗ nào có vấn đề không? Đồn trưởng.
Sao anh lại về đây? Đồn trưởng, anh về rồi. Đồn trưởng, sao anh đã về rồi? Anh khỏe rồi à? Chuyện… chuyện… Ngồi, ngồi, ngồi, ngồi xuống hết đi. Ngồi đi, ngồi đi, đều ngồi xuống đi. Thất Tử. Đây là kết quả kiểm tra sức khỏe của cậu phải không?
Cậu bị chứng rối loạn trầm cảm nhẹ, sao không nói với mọi người trong Đồn? Lần kiểm tra sức khỏe này Thất Tử đã kiểm tra ra chứng rối loạn trầm cảm nhẹ đó. Tôi đã hỏi bác sĩ rồi. Bị bệnh này chẳng có gì mất mặt.
Bị bệnh gì cũng không mất mặt. Huống hồ cậu bị bệnh này là vì liên quan đến cuộc sống không quy luật này, lâu không nghỉ ngơi đầy đủ, lại mệt mỏi, áp lực cao. Đồn không để ý đến chuyện này, cũng là sự tắc trách của tôi.
Chúng ta là cảnh sát nhân dân cơ sở. Tăng ca quanh năm, ngày đêm đảo lộn. Mỗi ngày đều đối mặt với những hiện tượng tiêu cực, cảm xúc tiêu cực. Cho nên áp lực tinh thần vô cùng lớn. Cơ thể và tinh thần đều kiệt quệ.
Chúng ta nhất định phải coi trọng vấn đề này, nhất định phải giảm thiểu việc thức đêm tăng ca. Có thân thể khỏe mạnh, tinh thần khỏe mạnh chúng ta mới có thể phục vụ nhân dân tốt hơn. Thất Tử. Cậu khống chế cảm xúc đi.
Cậu xem, cậu xem, mắt đỏ hết rồi. Khống chế cảm xúc đi. Không sao, không sao, không sao. Chuyện đó… Tôi nói lại lần nữa chuyện kết hợp hành động và vụ nổ bất ngờ lần này. Mặt tốt chính là nhờ có sự kết hợp hành động lần này của chúng ta
Mới có thể tránh được sự cố an toàn lớn hơn, khó kiểm soát hơn. Mặt xấu là công việc của cúng ta có sơ suất. Chúng ta phải tự tổng kết lại, phải tự suy ngẫm. Như vậy thì công việc sau này mới có thể làm tốt được. Hiện tại
Trên Cục vẫn chưa kết luận chuyện này. Nhưng lãnh đạo Cục đều cho rằng chuyện lần này là việc hy hữu. Nếu chuyện này có hậu quả gì thì tôi chịu trách nhiệm. Đồn trưởng. Sao có thể để anh chịu trách nhiệm được. Là tôi chưa xử lý tốt việc này,
Có vấn đề gì cũng nên do tôi chịu trách nhiệm chứ. Cậu nói gì thế? Cậu đang phụ trách thay tôi. Xảy ra chuyện thì chắc chắn tôi phải chịu trách nhiệm chứ. Không phải, Đồn trưởng. Đồn trưởng, anh đã về rồi thì chuyện khu dân cư
Vẫn nên để anh tự mình bắt đi. Cậu đừng có đem con bỏ chợ. Chuyện khu dân cư vẫn để cậu đi bắt, đồng thời phải làm tốt công tác điều tra truy bắt này. Chuyện an ninh vẫn giao cho Đồn phó Trình. Có chuyện gì cậu cứ mạnh dạn làm.
Xảy ra chuyện thì tôi chịu trách nhiệm. Xem ra Đồn trưởng nói là nghỉ ba ngày nhưng thực ra là đang âm thầm bày mưu tính kế. Đồn trưởng, anh quay lại thì tốt quá. Anh quay lại rồi, tim tôi mới bình tĩnh lại. Thật đó, anh là trụ cột của chúng tôi.
Được, được, được rồi. Cô đừng, cô đừng nịnh tôi nữa. Đâu nịnh nọt đâu. Chính trị viên nói tiếng lòng của chúng tôi mà. Đúng không? – Anh không biết mấy ngày này… – Trò này của các cậu tôi biết thừa. Đúng là! Được rồi, được rồi, được rồi. Này Thất Tử,
Mấy lãnh đạo chúng tôi họp bàn bạc lại một chút. Tôi cho cậu nghỉ mấy ngày. Cậu quay về nghỉ ngơi cho khỏe đi. – Đừng bị áp lực nữa. – Vâng. Cậu về trước đi. Vâng. Chí Kiệt, cậu đừng đi vội. Cậu cũng tham gia đi.
Có vài chuyện chúng ta cần thảo luận. Tiểu Khiết, có chuyện gì không? Thầy ơi, hôm qua thầy đến nhà em à? Đúng, hôm qua tôi đến. Tôi đến để gặp cô, cũng là mẹ em để xám hối và nhận lỗi. Vào thời khắc mà bố em hi sinh,
Tôi thực sự sợ hãi, thực sự không xông lên, thực sự không cứu ông ấy. Cho nên tôi cũng có trách nhiệm trước sự hi sinh của bố em. Thầy, thầy nói gì thế? Có ai không sợ hãi khi gặp nguy hiểm đâu. Hơn nữa, dù thầy có thật sự xông lên
Thì có chắc sẽ cứu được bố em không? Ít nhất lúc đó tôi cũng nên cố gắng. Thầy à, thầy đừng tự trách mình nữa. Chẳng có ai hoàn hảo cả. Tôi không muốn làm người hoàn hảo. Tôi chỉ muốn thẳng thắn, dám đối mặt, dám chịu trách nhiệm thôi. Em nhớ rồi.
Em nhớ cái gì? Tôi đâu có dạy em đâu? Tôi chỉ muốn nói cảm nhận của tôi thôi. Em cũng đâu nói là thầy đang dạy em. Chỉ là gần đây em cũng thấy thực ra em cũng không cần làm mọi chuyện thật anh dũng. So với anh dũng,
Làm tốt, làm đúng mỗi việc nhỏ còn khó hơn. Sao chúng ta lại nói đến chuyện này rồi. Em tìm tôi có chuyện gì à? Hôm qua em về nhà phát hiện ra mẹ em có chút thay đổi. Thay đổi gì? Cũng không có gì… Chỉ là cảm giác.
Bà ấy cũng không hỏi chuyện thay đổi vị trí của em nữa. Sau đó em nhìn thấy giỏ trái cây. Bà ấy nói thầy có đến. Em hỏi thêm vài câu bà ấy liền chuyển sang chủ đề khác. Sáng nay lúc tiễn em ra khỏi nhà, bà ấy cũng không ép em nữa.
Thế thì tốt. Tiểu Khiết, em không cần lo lắng về mẹ em. Chẳng phải chuyện một sớm một chiều, cứ từ từ. Em cũng phát hiện ra rồi. Chỉ cần thâm tâm em tiếp nhận mẹ em thì em không còn lo lắng như vậy nữa. Em ơi. Em ơi.
Chị là chị em đây. Em ơi. Em không ở nhà à? Em không ở nhà thì chị đi nhá? Chị nói cho em nghe. Mấy chị em bọn chị hẹn nhau hôm nay đi dạo phố. Chẳng phải chỗ chúng ta mở một cái gì… trung tâm mua sắm hàng gì đó à?
Có chỗ ăn, chỗ uống, chỗ chơi. Hay lắm! Các người đi thì đi đi! Em không ở nhà thì chị đi đây. Chị đi thật nhá! Mẹ Đại Vi, đừng nói đi là đi. Tôi xuống ngay đây. Đi. Em gái, lại đây. Xuống nhảy đi. Vận động gân cốt.
Không nhảy được, thô thiển. Em nói gì? Không phải, em có ý gì? Em không muốn nhảy hay không biết nhảy? Bước chân phức tạp lắm, thật đó. Thế này mà phức tạp à? Chị xem, chị bước cùng chân cùng tay rồi kia. Bản thân còn không biết à?
Em nói chị sao cơ? Chị nhảy cùng chân cùng tay rồi. Chị cùng tay cùng chân… Được, được, được. Em nhảy không cùng chân cùng tay cho chị xem. Nào, nhảy một bước đi. Chúng ta mặc kệ cô ấy, chúng ta tự nhảy. Chúng ta nhảy, chúng ta kệ cô ấy. Em gái,
Em không muốn nhảy à? Không phải tôi muốn nhảy, tôi chỉ muốn bảo chị thôi. Hồi còn trẻ tôi với bố của Tiểu Khiết còn đoạt giải khiêu vũ ở cơ quan đó. Được, thế em coi chị như bố Tiểu Khiết. Chúng ta nhảy, nào. Không nhảy được ở đây.
Không nhảy được ở chỗ này. – Sao không nhảy được? – Để tôi tự làm, tôi tự làm. Gấp vào, gấp vào, nào, nào, nào. Chị để ở đây cho em. Chị xem em. Chẳng phải em bảo bọn chị thô thiển à? Chỗ này không có nhạc nhảy thế nào?
Nào, mở nhạc cho cô ấy. Xem em tôi nhảy đây. Được. Mở nhạc lên. Lên, các chị em. Lên. Cảm ơn. Mời dùng bữa. Chị, chúng ta nói rồi mà. Lúc nào rảnh không có gì làm thì nói chuyện phiếm lúc nào cũng được.
Nghe nói bây giờ người ta có bạn gái rồi. Không chừng sắp chốt rồi. Miệng chị của em có chừng mực mà. Em yên tâm đi. Mời vào trong. Đến rồi. Xin lỗi, tôi đến muộn rồi. Hướng Chí, giới thiệu với anh đây là chị Hứa, mẹ của đồng chí Hạ Khiết.
Gần đây chúng tôi rảnh nên thường ở cùng nhau. Hôm nay vừa hay đi ngang qua đơn vị của anh. – Xin chào. – Xin chào. Xin chào, cậu Lương. Tôi tên là Hứa Thúy Bình. Lương Hướng Chí. Xin chào, xin chào, xin chào. Ngồi đi, người anh em. Ngồi đi.
Ngồi, ngồi, ngồi đi. Em gái, ngồi đi. Nói chuyện đi. Cậu Lương, uống nước đi, cậu Lương. Tôi đi gọi cho cậu. Tôi… tôi tự đi. Không, không, không, cậu Lương, cậu ngồi đi. Người anh em, ngồi đi. Tôi đi gọi cho cậu. Tôi không biết cậu uống gì,
Nhưng tôi gọi gì cậu uống cái đó nhé. Cảm ơn chị. Em có khỏe không? Sau khi chia tay ở Đại Lý cũng không gặp lại em. Anh còn nhớ đến em à? Em đừng như thế. Lúc ở Đại Lý em nói thế nào?
Chẳng phải em bảo anh đừng tìm em nữa à? Nói không cho anh tìm liền không tìm à? Thì em cũng… Được rồi, không nói nữa. Chị ấy chỉ to mồm thôi. Cậu Lương. Cảm ơn. Cậu Lương, tôi cũng không biết cậu thích uống gì. Tôi gọi cho cậu nước lạnh. Được, được.
Cậu xem trí nhớ của chị, chị còn có việc bên công trình, chị quên mất. Hai người cứ ngồi từ từ nói chuyện. – Tôi đi trước nhé! – Vâng. Chị đi từ từ. Người anh em, cậu ngồi đi, ngồi đi. Em nói chuyện hẳn hoi. Đi đây. Chị đi từ từ.
Chị ấy… chị ấy là ai thế? Nóng xong lại lạnh. Là một bà dở hơi. Anh thế nào, vẫn khỏe chứ? Nghe nói anh tìm người à? Bao năm rồi, em còn không biết lòng anh sao? Hướng Chí, ở đây. Sao em lại bắt taxi đến? Tiểu Khiết bận việc ở Đồn,
Em không cho nó đến tiễn. Anh tưởng Cục sẽ điều xe tới cơ. Em không gọi cho Cục. Dù sao cũng là chuyện riêng của chúng ta, sao phải gọi cho Cục. Cũng đúng. Đi thôi. Đúng rồi, anh đặt vé khoang phổ thông đó. Không sao chứ?
Anh thấy không sao, em cũng thấy không sao. Anh đương nhiên không sao rồi. Như này, anh nghĩ thế này. Sau này anh sẽ dần dần rút khỏi tiền tuyến. Đến lúc đó có thời gian để nghỉ phép, anh đưa em đi chơi khắp thế giới. Anh đi đâu
Em theo anh đi đến đó. Bên này. Báo cáo. Vào đi. Đồn trưởng, chú tìm cháu có việc gì? Hạ Khiết, Tiểu Vương của phòng Hộ tịch vài tuần nữa là sinh rồi. Phòng Hộ tịch của chúng ta chỉ có cô ấy là cảnh sát chính thức,
Những người khác đều là cảnh sát hỗ trợ. Cho nên Đồn quyết định điều cháu qua phòng Hộ tịch tiếp quản công việc của Tiểu Vương. Đồn trưởng. Cháu đã nói rõ với mẹ rồi. Mẹ cháu cũng đã chấp nhận suy nghĩ của cháu. Cháu nói không muốn đến phòng Hộ tịch,
Bà ấy cũng đồng ý với cháu không can thiệp nữa rồi. Thầy cháu không nói chuyện này với chú à? Quyết định này là căn cứ vào tình hình của mọi người trong Đồn, suy nghĩ kỹ lưỡng rồi mới quyết định điều chỉnh. Không liên quan gì đến mẹ cháu.
Đây là quyết định của tổ chức. Vậy thầy cháu đồng ý sao? Tổ chức sắp xếp, thầy cháu buộc phải đồng ý thôi. Vâng, Đồn trưởng. Vậy được. Bây giờ chú sẽ đưa cháu qua phòng Hộ tịch. Chúng ta làm quen một chút. Đi nào. Lại đây. Tiểu Vương. Tiểu Xuyên.
Cô làm đi. Tôi đưa người thay cô đến rồi. Hạ Khiết, cô đến rồi. Là tôi chọn cô đó. Đồn trưởng bảo tôi chọn lấy một nữ cảnh sát trong Đồn. Người đầu tiên tôi nhắc đến là cô. Điềm đạm, lại đủ thông minh để làm được việc.
Làm cảnh sát hộ tịch hợp quá rồi. Cảm ơn chị Vương. Tiểu Vương, chẳng phải cô còn hai tuần nữa sao? Trong hai tuần này cô cố gắng dạy bảo Hạ Khiết. Đảm bảo công việc trong thời gian cô nghỉ sinh. Công việc của phòng Hộ tịch chúng ta
Không thể bị gián đoạn. Đồn trưởng, anh yên tâm. Cô gái thông minh như Hạ Khiết không cần tôi dạy, bắt tay vào làm là… Sao thế? Chị Vương sao thế? Tôi thấy hơi lạ. Hạ Khiết, đưa tôi vào nhà vệ sinh đi. Nào. Chậm thôi. Hỏng rồi. Sao thế?
Mau… mau giúp tôi gọi xe cấp cứu. Mau lên. Được. Chị Vương vỡ ối rồi! Mau gọi xe cấp cứu! Sao thế? Sao thế? Sao thế? Chị Vương bị vỡ ối ở nhà vệ sinh rồi, Đồn trưởng. Sao thế, sao thế? Chị Vương bị vỡ ối rồi! Mau gọi xe cấp cứu!
Không, không, không. Giờ gọi xe cấp cứu không kịp nữa. Tiểu Đinh, mau đi lấy xe Iveco lại đây. Được. – Chị Vương bị vỡ ối rồi. – Hai người đi lấy cáng cứu thương đến đây. Vâng. Hai cô lại đây. Đồng chí nữ, đi giúp Hạ Khiết. Nào, nào, nào.
Xuống bậc cẩn thận, xuống bậc cẩn thận. Quay lại, quay lại. – Chí Cương, lại giúp một tay. – Đây, đây, đây. Quay, quay, quay, quay. Chậm thôi, chậm thôi, chậm thôi. Dừng, lùi, lùi, lùi. – Cẩn thận xe. – Lùi, lùi, lùi, dừng.
– Liên hệ người nhà cho cô rồi. – Dừng. Liên hệ cả bệnh viện nữa. Đừng lo lắng. Hạ Khiết, Hạ Khiết. Phòng Hộ tịch giao cho cô đó. Cô yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng. Có chuyện gì thì hỏi tôi lúc nào cũng được. Cô cứ cố gắng sinh con.
Cô, cô, cô, đi theo đi. Vâng. Đợi, đợi, đợi đã. Cháu nói xem khéo không? Nói sinh là sinh… cháu… Cháu xem xem, cháu xem xem. May mà chú bảo cháu làm thay. Nếu cháu không thay thì chẳng phải xảy ra chuyện lớn rồi sao, đúng không?
Hạ Khiết, cô thực sự phải sang phòng Hộ tịch à? Không thì sao? Tôi có thể phản kháng lệnh của Đồn trưởng à? Đâu phải cô chưa từng phản kháng. Đó là vấn đề nguyên tắc. Lần này chị Vương sinh con, phòng Hộ tịch thiếu người.
Đây là chuyện không thể phản kháng. Cô cũng đừng nghĩ nhiều thế. Không chừng chỉ là thay thế tạm thời thôi. Đợi chị Vương sinh con xong lại điều về. Phòng Hộ tịch đó của cô cũng nhàm chán quá. Không ai đến à? Điều ai đi, anh đi à?
Đừng, tôi không làm chuyện đó đâu. Tôi thấy Vĩ Vĩ được đó. Cậu đừng có bẫy tôi. Tôi không đi đâu. Khó khăn lắm công việc ở khu dân cư của tôi mới thuận lợi. Anh thấy chưa, không có ai. Hạ Khiết, đến phòng Hộ tịch báo danh à? Quen không?
Đang cố gắng ạ. Lớn rồi. Cái này gọi là gì? Ba ngày không gặp, phải thay đổi cách nhìn. Cậu có tri thức. Cậu là nhà thơ lớn. Cậu là bậc thầy văn học ấy. Chân gà cũng không chặn được miệng cậu. Này, tôi nói vài câu nhé.
“Chiến dịch đặc biệt 100 ngày không có trộm” lần trước tôi nhắc đến. Tôi nhấn mạnh lại vài câu. Khu vực chúng ta quản lý đã làm rất tốt trong khoảng thời gian này. Chủ yếu là nhờ mọi người đã làm tốt công tác tuyên truyền giáo dục và phòng ngừa.
Tiếp tục phát huy nhé! Có vài phần tử phạm tội nghĩ rằng nhân lúc trước Tết lại làm vụ nữa. Cho nên mọi người nhất định phải đề cao cảnh giác. Phát hiện sớm, xử lý sớm. Tranh thủ kết thúc viên mãn Chiến dịch đặc biệt 100 ngày không có trộm này.
Đợi đến Tết tôi sẽ móc tiền túi ra thưởng cho mọi người. Được. Này, làm gì thế? Kế Vĩ. Khu nhà Tiểu Tân có người báo án, nói buổi tối có người vào nhà. Trộm vào nhà à? Khu này do anh phụ trách phải không? Vâng, đưa tôi. Cảm ơn.
Lại đúng lúc này. Phiền thật! Tiểu Vương, có thấy thầy tôi không? Anh Trương vừa nghe điện báo án, lại ra ngoài rồi. Có người báo có trộm vào nhà, cậu đi điều tra với tôi được không? Được. Cậu xem, ở đây chỉ có ba cái camera. Anh, camera khu này ít quá.
Đã nói chuyện này với ban quản lý bao lần rồi, Ban quản lý chỉ nói không thu được tiền, không có tiền để chi trả khoản tiền camera này. Camera của khu dân cư ít như thế, tội phạm mà chạy thì khó tìm lắm. Đúng đó!
Cậu nói xem cứ phải đúng lúc này. Tuyệt đối đừng để Chiến dịch đặc biệt 100 ngày không có trộm xảy ra chuyện trong tay tôi. Đúng vậy. Đi thôi. Tối hôm qua tôi kiểm tra hết một lượt cửa sổ và cửa ra vào rồi. Không có vấn đề gì, đều đóng chặt.
Sao lại có người vào được? Đúng là đáng sợ. Sao hai người lại nhận định có người vào phòng? Con dao này không thể chạy từ phòng bếp ra phòng khách được đúng không? Trong nhà có bị mất gì không? Kỳ lạ ở đó đó! Không mất gì cả.
Tôi kiểm tra hết rồi. Đương nhiên đồ có giá trị chúng tôi đều để ở phòng ngủ. Có phải họ biết phòng ngủ có người nên không dám vào không? Chỉ có thế à? Xung quanh tòa số 11 của họ không có camera à?
Trước đây từng có một cái, giờ hỏng rồi. Khu dân cư như này của chúng ta vốn rất ít camera. Trước đây từng có một cái, giờ hỏng rồi. Anh thấy được không? Này, thuê bảo vệ các anh để làm gì? Tôi trực ca đêm bao lần
Đều thấy các anh ở đây chơi điện thoại, uống câu kỷ tử, không cho tôi xem camera. Có trách nhiệm gì lại đẩy cho cảnh sát chúng tôi thì cần bảo vệ các anh làm cái gì? Anh, anh xem bọn tôi kiếm được chút tiền lương này thôi. Giỏi lắm!
Lúc đầu tôi cũng không phát hiện ra cho đến khi đón con về nhà. Tôi phát hiện ra trên bàn trà có một con dao. Sau đó tôi cũng kiểm tra phòng ốc, tiền ở phòng khách mất rồi. Đồ trang sức trong phòng ngủ cũng mất,
Còn cả hai bình rượu ngon trong tủ rượu nữa. Cửa nhà có bị cạy không? Không. Điều đáng sợ là ở đấy. Cửa sổ cũng bình thường. Nhà cô có tổng cộng bao nhiêu chìa khóa? Tôi với chồng mỗi người một cái. Cô đừng lo lắng. Cô nghĩ lại xem
Cô đã cho người thân, bạn bè mượn chìa khóa bao giờ chưa? Chưa. Các phòng đều bị lục tung lên. Hắn không lấy đồ không đáng tiền, chỉ lấy tiền mặt với trang sức. Đúng rồi, hai điếu thuốc ngon trong ngăn kéo ngoài kia cũng bị lấy mất rồi. Dao ở phòng bếp,
Lại bị cầm ra bàn trà phòng khách. Anh nói xem lỡ lúc đó bọn tôi giật mình tỉnh dậy thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Kế Vĩ, thu vật chứng lại. Hai người nhớ lại xem ngoài những đồ vật hai người vừa nói,
Còn có đồ gì khác bị trộm không? Chắc hết rồi. Cậu xem, chính là hắn. Thầy, hắn ta vào tòa số sáu rồi. Cậu kéo gần vào một chút. Nhìn được biển số xe không? Bị chắn rồi, không nhìn rõ. Có vệt trên kính chắn gió.
Thầy, cái đó thầy cũng nhìn thấy được à? Cậu nhìn kỹ xem. Lúc hắn đi qua đèn đường, có ánh sáng phản chiếu từ các hướng khác nhau. Đi, chúng ta về Đồn, tiếp tục truy tìm trên camera. Vâng. Cô mua nhà lúc nào? Năm ngoái. Năm ngoái à? Vâng.
Vậy cô đợi chút. Cảnh sát Hạ. Cảnh sát Hạ, cô xem chuyện này làm thế nào? Anh ta muốn đăng ký hộ khẩu. Điều kiện của anh ta phù hợp với điều kiện mua nhà làm hộ khẩu năm ngoái của chúng ta. Anh ta cũng mua nhà rồi,
Nhưng chính sách này năm nay bị hủy bỏ, sửa thành người có học lực cao đẳng trở lên mới được đăng ký hộ khẩu. Nếu dựa vào chính sách của năm nay thì anh ta không phù hợp nữa. Nhưng nhà của anh ấy mua từ năm ngoái rồi. Chuyện này, chị Trần,
Tôi vừa đến vẫn chưa hiểu rõ chính sách. Vấn đề như thế này trước đây mọi người xử lý thế nào thì xử lý như thế đi. Chúng tôi không thể tự ý quyết định. Cảnh sát Hạ, giờ ở đây chỉ có mình cô là cảnh sát, chuyện này cô phải quyết định.
Được. Cô rót cốc nước cho khách trước đi. Tôi đi vệ sinh một chút. Vâng. Xin lỗi, chị Vương, chuyện là, chị sinh con chưa? Thế thì tốt, thế thì tốt. Tôi có chuyện này muốn xin ý kiến của chị. Tình huống là thế này. Chị Trần, chị lại đây. Cảnh sát Hạ.
Chị Trần, tôi vẫn chưa quen thuộc với những chính sách cứng nhắc, nhưng có một nguyên tắc, tôi nghĩ đều có thể áp dụng. Chính là vấn đề cũ, cách làm cũ, vấn đề mới, cách làm mới. Nhà anh ta mua từ năm ngoái,
Phù hợp chính sách đăng ký hộ khẩu của năm ngoái rồi. Vậy thì chúng ta đăng ký cho anh ta đi. Đăng ký thì không vi phạm chính sách chứ? Nếu vi phạm chính sách, tôi chịu trách nhiệm. Chính sách đổi đi đổi lại, điều kiện cũng thoải mái hơn.
Ý chính chỉ có một là mở rộng nhân khẩu thành phố, tăng thêm năng lực cạnh tranh của thành phố. Đăng ký hộ khẩu cho một người có năng lực mua nhà ở đây của chúng ta để anh ta ở đây an cư lạc nghiệp.
Tôi nghĩ không có vấn đề gì, đăng ký đi. Được. Nào, đưa đồ cho tôi. Được đăng ký rồi. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn, cảm ơn. Không sao, anh đợi lát. Vợ à, đăng ký rồi, đăng ký rồi, được đăng ký rồi. Đợi nhé, đợi nhé, được rồi.