Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 29 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 29] [Xảy ra bất ngờ] Mẹ, mẹ, mẹ! Mẹ, mẹ ơi mẹ! Mẹ cái gì mà mẹ, đây này! Mẹ ơi mẹ! Không thấy bọn mẹ đang nhảy à? Con hét đến nỗi trật hết nhịp!

    Mẹ loạn cả lên rồi đây này! Đây này, mẹ, mẹ đang trong nhịp này. Mẹ, mẹ, mẹ! Không phải mẹ làm trong công trình đào đắp đất à? Sao bây giờ cứ như đã nghỉ hưu rồi vậy? Khỏi nói nữa. Mẹ bảo con này, Tiểu Phương mà mẹ đào tạo đó,

    Giỏi quá luôn. Lúc bố con vừa ngã bệnh, mẹ giao hết công việc cho cậu ta lo liệu. Đấy, đến khi mẹ tiếp quản lại, thấy đâu vào đấy cả. Làm còn tốt hơn cả mẹ. Nên mẹ suy nghĩ dứt khoát cho cậu ta 30% cổ phần.

    Việc kinh doanh giao cho cậu ta lo liệu. Bây giờ mẹ chỉ việc nghe báo cáo, ngồi chơi là có thể kiếm được tiền. Vậy đúng lúc quá. Thời tiết hôm nay đẹp thế này, vừa hay mẹ được nghỉ, con cũng được nghỉ, con đưa mẹ ra nông trại ngoại ô chơi nhé?

    Được… Chơi gì mà chơi! Không thấy bọn mẹ đang nhảy à? Quan trọng là chốc nữa bọn mẹ còn phải đến phòng chơi bài đánh mạt chược nữa. Còn đánh mạt chược nữa à? Mẹ, tốc độ sa đoạ của mẹ cũng nhanh quá rồi đấy. Hết nhảy quảng trường

    Rồi tới đánh mạt chược. Mẹ học bố con đấy phải không? Đúng thế. Mẹ cảm thấy bố con sống thế này đúng là rất tốt. Thôi được rồi. Có thế nào thì hôm nay mẹ cũng phải dành một ngày cho con. Có nhiệm vụ! Làm gì thế hả? Nhiệm vụ gì?

    Trên đường đi con sẽ nói với mẹ. Không được, không được, quần áo của mẹ! Mẹ, mẹ không đi thế này được! Mẹ, mẹ thấy phong cảnh đẹp chưa kìa! Không khí cũng trong lành. Con sông này mùa hè còn câu cá được đấy. Hai bên đường đều là nông trại giải trí,

    Chốc nữa hai mẹ con mình tìm đại một nhà nào đấy thịt một con gà, nấu một nồi to luôn. Thôi ngay! Đừng có ở đây mà vòng vo Tam Quốc nữa. Nói đi. Có việc gì cần nhờ mẹ đây? Không gì là qua được con mắt tinh tường của mẹ cả!

    Đừng có mà nịnh. Mau nói đi. Là thế này. Chốc nữa mình sẽ gặp cô cảnh sát Hạ Khiết ở trong đồn của con và mẹ của cô ấy. Nhiệm vụ của mẹ chính là nghĩ cách làm bạn với mẹ của cô ấy, rồi nghĩ cách tác động tới bà ấy

    Để bà ấy tập trung vào cuộc sống của bản thân. Đừng có suốt ngày ràng buộc Hạ Khiết nữa. Nói đi. Con và cô ấy có quan hệ gì đấy? Có gì đâu. Mẹ, sao mẹ lại thiển cận, tầm thường thế hả? Bọn con chỉ là quan hệ đồng đội đơn thuần.

    Mẹ là gì cái tính này của con nữa, giữa đường gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ! Con thích nó à? Nếu con thích thì mẹ sẽ giúp à? Tất nhiên rồi. Thế thì mẹ nghĩ nhiều rồi đấy! Bọn con chỉ là

    Quan hệ đồng đội đơn thuần không thể đơn thuần hơn được nữa. Quan hệ đồng đội đơn thuần! Lái xe kiểu gì vậy hả? Ngược chiều rồi có biết không? Hạ Khiết? Lý Đại Vi? Đúng là đánh nhau vỡ đầu mới nhận ra họ hàng mà! Cháu chào cô ạ!

    Cô cũng ở đây à? Mẹ! Cháu chào cô, cô cũng ra ngoài chơi cùng Hạ Khiết ạ? Khéo ghê, mẹ cháu cũng đi cùng cháu. Mẹ, để con giới thiệu với mẹ, đây chính là Hạ Khiết, đồng đội vào làm cảnh sát chung đợt với con.

    Người mà con nhắc suốt ở nhà đấy. Ừ, đúng, đúng. Người này là mẹ của cô ấy. Cô ơi, đây là mẹ cháu. Em gái, Đại Vi nhà tôi mà không giới thiệu, tôi còn chẳng nhận ra, còn tưởng hai người là chị em thật đấy. Chào cô. Chào chị.

    Cháu chào cô ạ. Lý Đại Vi ở đồn cứ kể về cô suốt, trong lời kể của anh ấy cô chính là một nữ anh hùng. Chúng cháu đều rất sùng bái cô. Cái miệng này của Đại Vi chỉ được cái linh tinh. không biết là giống ai nữa.

    Mẹ, mẹ và Hạ Khiết đúng là tư tưởng lớn gặp nhau đấy. Hạ Khiết ở đồn cũng thường nói con như thế đấy. Cô ơi, trước mặt cô Hạ Khiết cũng nói vậy à? Hạ Khiết nhà cô gia giáo lắm, trước giờ ở nhà không bao giờ ăn nói linh tinh. Mẹ!

    Lý Đại Vi này, con không chỉ miệng linh tinh, mà người cũng linh tinh nốt. Con rảnh quá hay sao mà đụng vào người có gia giáo như thế làm gì? Nông trại giải trí kia, cái nông trại giải trí mà con nói ở đâu? Mình đi thôi. Mẹ! Mẹ!

    Mẹ có thể nào lo cho đại cuộc xíu không? Hạ Khiết là đồng nghiệp của con. Mẹ còn tưởng con mụ đấy là mẹ vợ con đấy! Loại đàn bà đó mẹ gặp nhiều rồi. Không thể tươi cười với cô ta được. Tươi cười một cái

    Là không biết mình họ gì rồi cơ đấy! Lên xe, đi thôi. Tiểu Khiết, lên xe. Mẹ, mẹ làm gì vậy? Người ta tươi cười niềm nở với mẹ, mẹ làm vậy chẳng làm người ta ngại lắm à? Mẹ con còn chưa phải học cách nhìn sắc mặt người khác mà sống đâu.

    Người gì thế không biết! Đúng là thô tục! Lên xe, chúng ta đi thôi. Lên đi nào. Con mụ đó thì có gì để giúp chứ? Mụ ta hết thuốc chữa rồi. Vâng, chính vì hết thuốc chữa nên mới đến lượt mẹ ra tay đấy thôi. Mẹ nghĩ thử xem, Hạ Khiết

    Dính phải bà mẹ thế này, đáng thương biết mấy. Đáng thương, đáng thương! Hạ Khiết đáng thương! Con… con có quan hệ gì với nó? Rồi có quan hệ gì với mẹ nào? Không có quan hệ với mẹ, nhưng có quan hệ với con thật. Ấy không, ý con là

    Con và Hạ Khiết vào đồn làm cùng đợt, nhiều lúc đều là cộng sự trong công việc. Mẹ cô ấy cứ quấy thế này, không ảnh hưởng đến công việc cô ấy cũng ảnh hưởng tới công việc con vậy. Mẹ, mẹ cứ liều mình giúp cô ấy đi.

    Mẹ cứ coi như là giúp con trai mẹ kết nối thêm nhiều mối quan hệ tốt đi. Nói đi. Hôm nay con có kế hoạch gì? Không có kế hoạch, không dám lên kế hoạch. Không có kế hoạch? Con không có kế hoạch

    Mà lặn lội xa xôi lái xe đến quảng trường tìm mẹ, xong rồi chở mẹ tới một nơi xa thế này, mà còn nói là không có kế hoạch à? Kế hoạch gì? Con có sao bảo vậy với mẹ nhé. Chuyện này đúng là con và Hạ Khiết đã bàn với nhau rồi,

    Muốn dùng cách này để hai người làm quen với nhau. Sau đó mong là mẹ có thể làm bạn với bà ấy. Dựa vào tính cách cởi mở, tấm lòng độ lượng của mẹ có thể ít nhiều tác động đến bà ấy. Chuyện này

    Là do bọn con chưa suy nghĩ thấu đáo thật. Bọn con, bọn con lần sau không thế nữa đâu. Dừng xe. Quay đầu lại. Mẹ, hôm nay bầu không khí trông đã không được ổn rồi. Bầu không khí là do con người sáng tạo nên. Quay xe! Quay lại! Thật à? Thật. Mẹ.

    Chuyện hôm nay là mẹ không đúng đấy nhé. Người ta nhiệt tình với mẹ thế kia, mà mẹ nhìn mặt mẹ kìa. Nhiệt tình? Ai nhiệt tình với mẹ thì mẹ phải đáp lại à? Mấy tên lừa đảo bán sản phẩm bảo hiểm còn nhiệt tình hơn bà ta đấy.

    Gặp mẹ cứ mở miệng là gọi chị, gọi mẹ đấy thôi. Con thấy mẹ thèm để ý tới họ không? Rồi cuối cùng thế nào? Hàng xóm xung quanh nhà mình nhà ai chẳng chất đống thực phẩm chức năng. Con nhìn lại nhà mình, có tìm thấy một lọ nào không?

    Đâu thể nói vậy được, mẹ! Mẹ, họ đuổi kịp mình rồi kìa. Ai cơ? Bọn họ định làm gì vậy? Bọn họ tính làm gì thế? Lái nhanh đi, cắt đuôi bọn họ! Con lái nhanh lên đi, Tiểu Khiết. Không được, không được. Con làm gì thế? Con đừng có dừng.

    Em gái này, con trai tôi vừa tìm được một nông trại giải trí ở phía trước, nói là hai gia đình cùng ăn một bữa. Ở ngay phía trước thôi, đi một tẹo là tới rồi. Xuống xe đi. Không cần đâu. Chúng tôi không ăn bên ngoài, không vệ sinh.

    Ăn bẩn sống lâu! Nào, xuống đây đi. Chị làm gì thế? Xuống đây, xuống đây đi. Chị làm sao thế hả? Xuống, xuống đây, xuống đây đi. Không sao!nNào, nào, xuống đây, xuống đây. Nói không đi là không đi! – Cô đi… – Nào! Sao cô lại không nghe lời vậy nhỉ?

    Chị đợi chút, đợi chút. Để tôi, để tôi cầm cho, tôi cầm cho. – Con người chị làm sao thế? – Tôi cầm… Không sao, không sao. Đấy cô xem. Tiểu Khiết. Con nhìn người ta đi, con nhìn người ta đi, da thịt mịn màng.

    Con nhìn mẹ con này, da dẻ sần sùi. Tôi nói với cô này, con trai tôi và con gái cô vốn chẳng quen nhau. Vào làm cảnh sát rồi quen biết nhau, vậy mình cũng coi như quen biết rồi. – Đây chẳng phải là duyên số à? – Tiểu Khiết?

    Con trai, ở đâu thế? Ở ngay đối diện kìa, sắp tới rồi. Để tự tôi xách. Chị đừng… Đi, đi thôi, đi thôi. Chị bóp tôi đau rồi đấy. Vậy à? Vậy thì cô đừng giãy giụa nữa, cô không giãy thì sẽ không đau nữa. Cô và con gái cô

    Cứ như hai người đẹp, đặt lên tường thì là một bức tranh, đặt trong bếp thì là người mẫu. Nhưng cuộc sống thì vẫn phải ăn to nói lớn một chút, cô không ăn to nói lớn người ta sẽ ăn hiếp cô đấy. Bây giờ quen bọn tôi rồi.

    Quen tôi, quen con trai tôi, có việc gì cứ tìm tôi. Chuyện nhỏ! Đi, đi thôi, đi thôi. Đi nhanh lên, tới rồi. Đến rồi, đi thôi, đi thôi. Mẹ anh đỉnh thật đấy! – Nữ anh hùng cơ mà! – Để tự tôi, tự tôi xách. Khâm phục!

    Mẹ, vất vả cho mẹ rồi, vất vả rồi! Suýt chút nữa thì nhịn đến chết rồi. Nhịn đến chết mất thôi! Mẹ, hôm nay mẹ thể hiện thế này… Gì mà thế này thế kia? Mẹ đều là vì con. Vâng, vâng, vâng. Chứ cỡ mẹ nó thì… mẹ nó thì…

    Đừng nói, đừng nói, đừng có nói! Mẹ nó thế này thì… mẹ… Con chắc chắn là muốn giúp con bé Hạ Khiết này đấy à? Mẹ nó thế này con cũng muốn giúp à? Mẹ, con chắc chắn. Thôi được rồi. Bớt nóng nào. Thế thì mẹ phải nghĩ cách

    Gả mẹ nó đi sớm một chút, để cô ta khỏi phải ở nhà hại con bé. Mẹ, mẹ nhẹ tay thôi. Hạ Khiết có hiếu lắm, mẹ mà làm mẹ cô ấy bực, cô ấy trở mặt với con thì làm thế nào! Con yên tâm đi.

    Mẹ con lăn lộn thương trường bao năm nay, người thế nào mà mẹ chưa gặp, đúng không? Cơm tối con nấu đi! Mẹ phải lên sẵn một kế hoạch. Chuyện này còn cần kế hoạch gì chứ? Tất nhiên rồi. Mẹ phải xây dựng KPI. Cái gì cơ? Sao thế anh chàng đẹp trai?

    Cái này mà cũng không biết à? Con bây giờ đã là Cảnh sát nhân dân rồi đấy, phải chăm chỉ học tập vào, nếu không sẽ thụt lùi đấy. Mình đừng chơi lớn vậy có được không? Yên tâm đi anh chàng đẹp trai. Không đến một tháng

    Là mẹ sẽ trả lại cho con một bà thím bình dân. Đính chính, không đến một tháng là mẹ sẽ trả lại cho con một bà già bình dân. Như nhau cả thôi, đều là nữ cả! Mẹ, mẹ đi đâu thế? KPI! Tối nay ăn thịt gà nhé mẹ! Tuỳ con!

    Mẹ Tiểu Khiết! Mẹ Tiểu Khiết ơi! Em gái! Em gái ơi! Mẹ Tiểu Khiết ơi! Chị gái em này! Em gái! Nhảm nhí! Cái con người này! Em gái! Mẹ Hạ Khiết! Chị là chị em đây! Chị tôi á? Tưởng bở quá rồi đấy. Em gái, em gái! Em gái! Em gái!

    Cô đang làm gì thế? Thật ngại quá. Là em gái tôi. Em gái tôi đang giận không mở cửa cho tôi. Nhưng tôi không yên tâm, tôi phải mở cánh cửa này ra cho bằng được. Xin lỗi nhé. Em gái! Đáng ghét thế không biết. Em gái! Mẹ Hạ Khiết, có nhà không?

    Cô mau mở cửa đi! Cứ thế ảnh hưởng tới mọi người lắm đấy! Mẹ Hạ Khiết, mẹ Hạ Khiết! Còn chưa thôi đi à! Em gái! Xin lỗi chị nhé, làm phiền tới chị rồi. Không sao, không sao. – Cám ơn, cám ơn. – Không có gì.

    Chị Lý, chị định làm thì vậy? Em gái, bọn chị đánh mạt chược, ba thiếu một, còn thiếu mỗi cô đấy. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Xin lỗi, tôi không có hứng thú với thứ đó thật. Em biết chơi rồi sẽ thấy vui thôi. Mau đi thôi.

    Tôi vẫn còn đang đi dép lê! Em không cần phải thay giày đâu, chị lái xe đưa em đi, đi thôi! Chị lái xe? Đúng vậy, thế em nghĩ sao? Chị làm kinh doanh một mình chạy tới chạy lui, không biết lái xe sao được? Đi thôi.

    Không phải là nói chị có biết lái xe hay không, chị thế này mà lái xe tôi còn không dám ngồi đấy! Chị dám lái em có gì mà không dám ngồi chứ! Nhanh, bọn mình đi thôi. Đi thôi. Chị đừng lôi tôi, tôi tự đi được. Không sao, cứ từ từ.

    Mình đi từ từ thôi. – Sao thế? – Tôi phải che ô. Nắng thế này cơ mà. Bảo sao da em lại đẹp vậy! Da dẻ mịn màng. Chị thì không được, bình thường chị… Mẹ Tiểu Khiết, cô ra ngoài à? Đúng vậy, chúng tôi ra ngoài. Tôi là chị cô ấy.

    Vâng, vâng, tạm biệt. – Tạm biệt. – Tạm biệt. Đi, đi thôi, đi thôi. Nhanh lên, đến rồi. Xe đang đỗ ở bên kia, đi thôi. Đã bảo không đi rồi chị cứ phải lôi tôi đi cho bằng được. Đi đi, vui lắm. Đến rồi. Chiếc này. Bảnh không? Xe chị đây à?

    Đúng vậy. Chiếc này được việc lắm đấy. Chị chạy tới chạy lui mấy cái công trình, phía sau này còn có thể chở hàng. Xe trông thì bé mà chở được một tấn đấy. Xe vậy thì ngồi kiểu gì? Tôi lớn từng này rồi mà chưa ngồi loại xe này bao giờ đấy.

    Em gái, em gái! Em gái, nghe chị nói đã. Chiếc này được lắm, thật đấy. Em nghe chị nói đã. Chị bảo này chiếc xe này ghế là da thật đấy, ngồi thoải mái lắm. Em thử xem, không thoải mái thì em hẵng xuống xe, được không nào? Gấp ô vào đi.

    Nào, gấp vào. Từ từ thôi, từ từ thôi. Nào, khéo đụng đầu này. Từ từ thôi. Được rồi, thu chân vào nào. Dây an toàn. Giỏi quá. Đây này. Em thấy chưa, được đúng không? Vui biết mấy, nhộn nhịp biết mấy! Họ đang làm gì vậy?

    Chỗ này bình thường mọi người đến đây để giải trí, nhảy múa đánh bài đều ở đây cả. Vui đúng không? Toàn mấy người vớ vẩn. Em gái, em gái, em gái! Chơi một tẹo, chơi một tẹo đã. Chơi một tẹo thôi. Sao chị lại đưa tôi tới chỗ thế này?

    Chỗ này vui biết bao nhiêu, em nhìn đi. Mọi người đều đang vui vẻ đánh bài. Vui biết bao nhiêu. Bên kia, bên kia, bên kia là chỗ bình thường bọn chị, mấy người bọn chị hay chơi ở bên đấy. Em biết không? Các chị em ơi! Các chị em ơi!

    Mẹ Đại Vi, cô đến rồi à? Mẹ Đại Thuận, xin lỗi nhé, chị chơi mệt rồi đúng không? Nhường cho chúng tôi chơi một lát nhé. Được được, nào qua đây đi. Hai cô chơi đi, hai cô chơi đi. Tôi không chơi, cũng không ngồi, tôi phải về nhà.

    Em nghe này, em nghe này. Chị bảo này, em gái, thật đấy, vui lắm. Thật mà. Sao tôi lại phải ở một nơi như vậy – chơi trò này với các người chứ? – Em nghe… Không sao, không sao, chị dạy em. Để chị dạy em. Mọi người nghe tôi bảo này,

    Em gái tôi và tôi đều là mẹ của cảnh sát. Mình không được cược tiền đâu đấy, cược tiền là cá độ rồi. – Nào. – Mẹ Đại Vi! Mình có cược tiền bao giờ nào? Đúng thế, chưa cược tiền bao giờ. Nào, nào, nào. Tôi không chơi thật mà.

    Chơi một lát thôi. Nào nào, không vui thì mình về. Nào, mẹ Đại Vi, – cô ngồi đây chơi cùng đi. – Rút bài, rút bài. Rút bài. Lắc xí ngầu. Nào, chị dạy em. Mẹ nói với con, mẹ nó chỉ là một người lao động bình thường.

    Tầm thường vô cùng, nhảm nhí cùng cực. Mẹ nói với con, mẹ chưa từng gặp con mụ nào õng ẹo như vậy. Mẹ lớn từng này mà chưa gặp bà già nào õng ẹo như vậy. Được chưa? Cô ta nghĩ mình là ai vậy? Cô ta nghĩ,

    Cô ta nghĩ mình là tiểu thư quyền quý chắc? Con xem này, mẹ cũng biết làm vậy! Ai mà không biết cơ chứ! Con biết bà ta bảo mẹ làm gì không? Bà ta lại dám bảo mẹ ghi chép sổ sách cho cái công trình đào đắp đất của bà ấy.

    Mặt cũng dày thật đấy. Mẹ Đại Xuân có lòng tốt đùa với cô ta một câu. Ấy vậy mà cô ta xị mặt một đống luôn. Không nể chút mặt mũi nào cả. Lúc đó mẹ nhìn thấy, mẹ tức điên lên, vả cho cô ta một cái. Mẹ, mẹ ra tay thật à?

    Mẹ, mẹ… Tất nhiên là mẹ không ra tay thật, mẹ chỉ nghĩ bụng vậy thôi con biết không? Cả cuộc đời này của mẹ con ấy à, không vương khói bụi nhân gian. Vậy mà bà ta lại bảo mẹ ghi chép sổ sách cho một chủ đội thầu nhỏ. Lý Đại Vi,

    Mẹ chính thức thông báo với con, việc con giao mẹ, mẹ không làm được, mẹ làm không xong. Con đi bảo với thằng bé đấy là mẹ không quen mẹ nó. Bảo mẹ nó sau này đừng đến tìm mẹ nữa. Mẹ lấy ví dụ thế này nhé,

    Giả sử mẹ mà là đàn ông, phụ nữ trên thế giới này có chết hết chỉ còn mình bà ta, mẹ cũng không thèm. Mẹ, mẹ xem mẹ giỏi thế kia. Uống chút canh đi nào. Con đừng múc cho mẹ. Mẹ uống chút đi. Đừng có mà nịnh mẹ.

    Canh gà này hầm ngon bao nhiêu, mẹ nhìn này. Mẹ biết. Canh vàng sóng sánh luôn. Đó là mẹ tự hầm đấy. Chứ còn gì nữa. Sao con không ăn? Con ăn. Con đang ăn đây, ngon lắm. Mẹ nhìn đi. Mẹ tôi tức đến nỗi nước mắt ngắn nước mắt dài,

    Rốt cuộc là mẹ anh bắt nạt mẹ tôi thế nào vậy? Mẹ tôi còn tức đến ứa gan đây này. Anh nói xem hai bà mẹ chắc sẽ không đánh nhau thật đấy chứ? Không đâu. Tôi bảo cô này, đánh là thương, mắng là yêu.

    Cô đừng thấy hai bà ngoài miệng thì nói năng khó nghe, nhưng thực ra cả hai đều rất hưởng thụ sự bầu bạn lúc ở bên nhau đấy. Nói gì mà vui thế? Chuyện nhà ấy mà. Hạ Khiết. Nghe nói lần này mẹ em ra ngoài về

    Hình như không giống lúc trước nữa. Không giống chỗ nào? Mẹ em không gọi cho mọi người nữa rồi à? Cái này cũng tính. A lô. Chuyện gì thế? Cái gì? Bệnh viện số 2? Được, tôi sẽ sắp xếp ngay. Bệnh viện số 2 có vụ gây rối bệnh viện,

    Có một bệnh nhân đâm bác sĩ. Đi thôi. Được, được, tôi đi, tôi đi. Thầy ơi, em cũng đi. Nguy hiểm lắm, em… Được rồi, đi thôi. Em cảm ơn thầy. Đại Vi, đi thôi. Anh Doãn, anh Doãn! Có chuyện gì mà điều động nhiều người thế?

    Nói là Bệnh viện số 2 có bệnh nhân đâm bác sĩ. Tranh chấp giữa bác sĩ và bệnh nhân à! Bệnh viện số 2 nào? Bệnh viện số 2 thuộc khu vực quản lý của mình. Nhanh, nhanh, nhanh, chuẩn bị chiếc xe cho tôi! Đừng có qua đây! Đừng có qua đây!

    Bảo tên họ Mã đó ra đây! Gọi tên họ Mã đó ra đây! Tránh đường, tránh đường! Tránh đường, tránh đường! Tránh sang một bên! Tránh đường! – Tất cả lùi lại! – Lùi ra sau! Đừng qua đây! Đừng qua đây! Lùi ra sau! Đừng kích động. Đừng qua đây!

    Bỏ dao xuống, nghe thấy không? Không được qua đây! Qua đây là tôi giết cô ta ngay! Chúng tôi là cảnh sát của Đồn Bát Lí Hà, chúng tôi đến là để giúp anh giải quyết vấn đề. Các người đừng qua đây. Anh bình tĩnh lại đi. Đừng qua đây!

    Bỏ dao xuống đã được không? Chúng tôi là Cảnh sát nhân dân của Đồn Bát Lí Hà. Các người tránh ra hết cho tôi! Tất cả đều bình tĩnh một chút. Lùi ra sau, lùi ra sau. Lùi lại, lùi lại. Đừng kích động. Anh bình tĩnh đi,

    Chúng tôi đến là để giúp anh giải quyết vấn đề. Anh phải tin tôi. Bỏ dao xuống, mình có gì từ từ rồi nói. Bỏ dao xuống. Đừng qua đây. Đi đi, gọi tên họ Mã ra đây, hắn mới là người tôi muốn chém. Được, chúng tôi sẽ không qua đó.

    Đừng nhúc nhích. Nhưng anh phải bình tĩnh. Đừng động đậy. Đừng làm hại những người vô tội nữa. Tôi không muốn chém anh ta thật. – Anh đừng qua đây! – Đại Vi! Tất cả lùi ra sau. Các người tránh ra hết cho tôi! Anh bình tĩnh một chút.

    Tôi nói cho anh biết, – Tôi không định chém anh ta. – anh không thể tiếp tục mắc sai lầm nữa. Chắc anh không muốn đứa trẻ trở thành mồ côi đâu đúng không? – Tôi không định chém anh ta thật mà. – Bây giờ anh đã là bố rồi.

    Bây giờ anh là người thân duy nhất của đứa trẻ. [Tiểu Khiết.] [Con không còn bố nữa rồi.] Giao tên họ Mã ra đây! Người tôi muốn chém là hắn! Anh đừng qua đây! Còn lâu tôi mới tin các anh! Bình tĩnh chút, bỏ dao xuống. Bỏ dao xuống.

    Anh vẫn còn cơ hội, nhưng anh không thể tiếp tục mắc sai lầm nữa. Đứa bé cần anh! Đồn trưởng! Tân Thành! Đồn trưởng, sao anh lại tới đây? Đồn phó Trình, ai bị đâm vậy? Nghe nói là người nào đó họ Trác. Sao thế? Trác? Đồn trưởng!

    Máu, máu, mau đi lấy máu đi! Bác sĩ, bác sĩ! Ai, ai bị đâm vậy? Bác sĩ Trác Lập Minh của khoa Ngoại. Anh buông tay ra! Máu tới rồi, máu tới rồi! Anh ơi, anh ơi! Không, không, không! Anh ấy là bạn tôi, anh ấy là bạn tôi.

    Cô để tôi vào đi. Cô để tôi vào đi! Anh ấy là bạn tôi, anh ấy là… Bác sĩ Trác! Ép tim ngoài lồng ngực. Tiếp tục khử rung! Đồn trưởng! Bình tĩnh chút. Có nhịp tim rồi. Anh bạn già. Sao cậu lại ra đây? Anh ấy sao rồi?

    Cậu đi cứu anh ấy đi chứ! Cậu, sao cậu lại ra đây? Cậu, cậu đi cứu anh ấy đi! Tôi cũng muốn cứu anh ấy, tôi cũng muốn cứu anh ấy. Anh ấy là người mà tôi kính trọng nhất. Thế cậu đi cứu người đi chứ!

    Cậu chạy ra đây khóc cái gì? Cứu, cứu… cứu không được nữa rồi. Cậu nói cái gì? Đồn trưởng, Đồn trưởng! Cậu đi cứu anh ấy, cậu đi cứu anh ấy đi! Nhà nước nuôi cậu bao nhiêu năm là để làm gì hả? Đồn trưởng! Tỉnh táo lên, tỉnh táo lên! Đồn trưởng!

    Anh ấy không phải là người cậu kính trọng nhất à? Cậu đi cứu anh ấy đi chứ! Đồn trưởng! Cậu đi cứu đi chứ! Đồn trưởng! Bình tĩnh lại đi. Tên đó chẳng quen biết gì bác sĩ Trác cả, vợ hắn trong lúc sinh con chết do tắc mạch ối.

    Hắn nhất thời không chịu đựng nổi, nên cầm dao đến khoa Phụ sản kiếm chuyện. Hắn tóm lấy một y tá khoa Phụ sản định ra tay, như một tên điên. Bác sĩ Trác đi ngang thấy tình thế cấp bách nên xông lên. Cứ thế, anh ấy bị chém liền 17 nhát.

    Đồn trưởng, chia buồn cùng anh. [Đợi khi nào anh rảnh,] [tôi cũng không bận,] [anh em ta cùng ngồi xuống] [uống chút rượu,] [nói chuyện thế thái nhân tình.] [Nói không chừng lại có nhiều tiếng nói chung đấy.] [Anh bạn già này,] [sinh lão bệnh tử, thế sự vô thường.]

    [Những khi không làm được] [thì phải thuận theo tự nhiên.] [Anh em bọn mình đều là vì một thế giới tốt đẹp hơn,] [tuy khác đường nhưng cùng chung một đích.] Hạ Khiết! Hạ Khiết! Hạ Khiết! Hạ Khiết! Gì vậy? Cô không sao chứ, Hạ Khiết? Không sao. Vậy cô không sao

    Thì ra đây ngồi nói chuyện đi. Triệu Kế Vĩ bảo cậu ta thấy cô đơn. Tôi muốn nằm một lúc. À này, tôi không cô đơn. Tôi… tôi muốn ăn mì, cô có ăn không? Tôi không ăn đâu, hai anh ăn đi. À, mà này, Đại Vi nói muốn ăn mì cô nấu.

    A lô, Chính trị viên. Đại Vi, chị hỏi em chút nhé. Em biết Hạ Khiết đang ở đâu không? Em biết. Cô ấy đang ở trong phòng. Ở trong phòng à? Thế thì tốt quá, tốt quá rồi. Chị bảo nhé… Đợi chút đã. Chị bảo này, mẹ nó gọi cho nó

    Nhưng gọi không được, đang sốt cả ruột lên rồi kìa. Cứ gọi cho chị suốt. Bây giờ em bảo nó gọi lại cho mẹ liền đi. Vâng ạ. Hạ Khiết! Chính trị viên nhắn tôi bảo cô gọi lại cho mẹ. Bà ấy đang kiếm cô đấy! Hạ, Hạ Khiết.

    Đừng nói là cô ốm rồi đấy nhé? Cô mà còn không mở cửa là tôi vào đấy nhá. Khoá rồi. Hạ Khiết! Hai anh để tôi yên tĩnh chút được không? Không được, Chính trị viên kiếm cô đấy. Chị ấy bảo cô gọi lại cho mẹ. Giờ tôi gọi lại, được chưa?

    Lúc nãy điện thoại tôi hết pin. Thế cô mở cửa ra để bọn tôi xem thử bây giờ cô thế nào đã! Hạ Khiết, Hạ Khiết, Hạ Khiết! Hai anh phiền phức lắm đấy có biết không? – Biết. – Biết. Sự quan tâm cưỡng chế này của các anh,

    Làm tôi cảm thấy rất áp lực. Được, được, được rồi. Để cô ấy yên tĩnh một lúc đi. Thất Tử. Đi làm nhiệm vụ thôi. Sao cô cứ gọi tôi đi làm nhiệm vụ vậy? Cô tìm người khác không được à? Đưa tôi đi, đưa tôi đi. Ở đâu thế? Phố Kim Bảo.

    Anh đừng có lắm chuyện. Quốc Hạo, làm nhiệm vụ! Cô đến rồi đấy, đang ở sảnh tiếp đón. Cô ơi, cô uống nước đi ạ. Hạ Khiết! Mẹ, sao mẹ lại đến đây? Sao mẹ lại đến đây à? Con còn hỏi mẹ à? Mẹ nóng hết cả ruột rồi đây này,

    Suốt đêm mẹ không ngủ được. Khẽ thôi mẹ. Con đã nói là tối nay về rồi còn gì! Thế hôm qua thì sao? Hôm qua đã xảy ra chuyện gì thế hả? Ra ngoài rồi nói, ra ngoài rồi nói. Ra ngoài nói đi mẹ. Con có biết đêm qua

    Mẹ đã trải qua một đêm thế nào không? Đồn phó Trình! Đồn phó Cao! Đồn trưởng đâu? Không có ở đây. Đã mấy giờ rồi? Bình thường anh ấy đâu đi làm trễ bao giờ. Tôi gõ cửa cả buổi nhưng không có ai. Với lại xe anh ấy cũng không có ở đây.

    Thế có khi nào là đi khám lưng rồi không? Còn lưng gì ở đây! Cậu không biết à? Người bác sĩ hôm qua gặp chuyện là bạn của Đồn trưởng, chính là người khám lưng cho anh ấy đấy. Sao tôi không nghĩ ra nhỉ! Tôi gọi điện thoại hỏi thử xem.

    Không nghe máy. Không mất tích đấy chứ? Đừng có nói linh tinh. Đi tìm Chính trị viên đi. Chính trị viên! Đang định đi kiếm hai anh đây! Bên Cục vừa gọi điện tới nói là Đồn trưởng nghỉ phép hai ngày. Đồn trưởng xin nghỉ? Anh ấy đâu nói gì với mình.

    Đây đâu phải tác phong của anh ấy. [Tôi xin nghỉ phép hai ngày rồi,] [có chuyện gì] [thì các cậu tự lo liệu xử lý đi.] [Không cần trả lời đâu.] Đồn trưởng đang hát vở gì thế này? Chắc chắn là do anh bạn bác sĩ của anh ấy vừa mất,

    Anh ấy không chấp nhận được sự thật. Không vượt qua được nỗi mất mát này. Không phải chứ? Chuyện ngoài ý muốn anh ấy còn ít gặp à? Được rồi, được rồi. Đừng có suy đoán chuyện của Đồn trưởng nữa. Chúng ta bàn bạc xem thử

    Hai ngày Đồn trưởng không có ở đây, thì bố trí công việc thế nào đi. Chia việc ra. Có gì mà chia chứ? Chính trị viên cứ dẫn đầu, lúc trước ai quản lý cái gì thì tiếp tục quản mảng đấy. Đồn trưởng vắng mặt có hai ngày thôi mà.

    Ấy đừng, đừng. Anh nói nhẹ nhàng nhỉ. Đồn trưởng phụ trách toàn cục, lại phụ trách mảng khu vực, vụn vặt bao nhiêu. Chính trị viên trong đồn công việc của bản thân vốn đã rất nặng rồi, vả lại trong nhà trên dưới già trẻ lớn bé, việc trong việc ngoài.

    Thôi thì đừng thêm gánh nặng cho cô ấy nữa. Thế Đồn phó Trình, anh nhé? Tôi, không! Thế này đi, tôi đề nghị, Chính trị viên vẫn nắm giữ toàn cục. Tôi sẽ trợ giúp cô. Cậu tuổi trẻ sức khoẻ mảng khu vực cậu tạm thời phụ trách. Tôi thấy được đấy.

    Tôi cũng không có ý kiến. – Đồn trưởng! – Thế cứ quyết định vậy đi. Đồn trưởng! Gào gì thế? Sao thế? Có chuyện gì vậy? Hạ Khiết và mẹ cô ấy đánh nhau rồi. Cái gì? Cũng không phải. Mẹ của Hạ Khiết muốn vào đồn, Hạ Khiết không cho.

    – Ở đâu? – Họ đang ở đâu? Ở ngay ngoài cổng. Đi thôi, đi thôi, đi xem thế nào nào. Đi thôi. Mẹ không đi, mẹ phải tìm cậu ta. Về nhà rồi nói. Cô ơi, có chuyện gì vào trong rồi nói. Chị dâu! Được, tôi vào trong tìm Vương Thủ Nhất.

    Lý Đại Vi, anh đừng làm rối thêm nữa! Người ta sao lại thêm rối hả? Con không dẫn mẹ đi gặp Vương Thủ Nhất, Lý Đại Vi dẫn mẹ gặp! Mẹ đừng làm con mất mặt nữa có được không? Đại Vi, cậu cứ để Hạ Khiết tự xử lý đi.

    Về nhà thôi, về nhà thôi. Mẹ không về. – Về nhà thôi. – Con buông ra! Về nhà rồi nói. Chị dâu của em! Chuyện gì thế này? Có chuyện gì chị nói với em cũng vậy cả thôi. Ai là chị dâu cô? Vương Thủ Nhất đâu? Đồn trưởng nghỉ phép rồi ạ.

    Thế Trình Hạo đâu? Cậu ta vừa là thầy vừa là Đồn phó, trốn đi đâu mất rồi? Cô ơi, cô ơi! Em không trốn, em không trốn. Theo thứ tự thì Đồn trưởng nghỉ phép, người phụ trách sẽ là Chính trị viên. Tôi hỏi cậu,

    Lúc trước cậu và Vương Thủ Nhất đã hứa với tôi thế nào? Chị dâu, chị bớt nóng đã nào. Em là Đồn phó Cao Triều. Đừng nhìn nữa. Đồn trưởng bọn em nghỉ phép thật, bọn em cũng không liên lạc được với anh ấy. Chị có yêu cầu gì

    Thì mình vào trong rồi hẵng nói, được không? Đúng, đúng, đúng. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Vào trong rồi nói, vào trong rồi nói. Nào. Chị đừng giận nữa, có gì từ từ rồi nói. Hạ Khiết, em đợi chút đã. Tân Thành, hai người đi làm nhiệm vụ à? Đúng vậy.

    Dẫn Hạ Khiết theo. Hạ Khiết, em đi theo họ đi. Được. Đi thôi, Hạ Khiết. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Con gái tôi, sao tôi lại không giận được chứ? Chị đừng giận. Có chuyện gì thì đến phòng làm việc của em rồi nói. Chị dâu! Sao… Chị dâu, chị…

    – Nhìn gì, đi làm việc đi. – Chị lại làm sao thế? Đừng, chị đừng khóc! Chị dâu! Chị dâu! Bên này, bên này, bên này. Ở đây, ở đây, ở đây. Chị đừng khóc. Nào nào, chị ngồi xuống trước đã. Có chuyện gì từ từ rồi nói. Chị khóc như vậy

    Làm tụi em cảm thấy khó chịu lắm. Mau rót nước đi. Chị dâu, chị… Có gì muốn nói cứ nói với bọn em. Chị đừng khóc nữa, nín đi, nín đi. Đây. Chị uống nước đi. Có chuyện gì từ từ rồi nói. Vương Thủ Nhất thế là thế nào?

    Các người thế là thế nào? Ông Hạ nhà tôi đã hi sinh cho Đồn Bát Lí Hà rồi, chẳng lẽ các người còn muốn để Hạ Khiết cũng hi sinh nốt sao? Nó mà có chuyện gì thì các cô các cậu nói tôi phải sống thế nào đây?

    Cô ơi, cô đừng xúc động. Mà em không hiểu ý cô là gì thật. Nếu bọn em có chỗ nào không tốt bọn em sẽ sửa. Đâu có ai bảo để Hạ Khiết hi sinh đâu ạ? Còn gạt tôi! Vương Thủ Nhất gạt tôi, Trình Hạo cậu gạt tôi,

    Bây giờ đến cả Hạ Khiết cũng gạt tôi. Em đâu có! Đâu có cái gì? Hôm qua các cậu đã làm gì? Bố của Hạ Khiết đã hi sinh rồi, các cậu còn để nó đến chỗ nguy hiểm như thế. Cô, em hiểu cô muốn nói gì rồi.

    Hôm qua đi làm nhiệm vụ, mới đầu bọn em đúng là có hơi lo lắng. Nhưng nghĩ lại bọn em đông thế này đứng bên cạnh Tiểu Khiết bảo vệ nó thì sẽ không có chuyện gì. Hơn nữa, hơn nữa chủ yếu là gần đây em vừa đồng ý với Tiểu Khiết là

    Sau này không bảo vệ nó quá đà nữa. Thế nào gọi là bảo vệ quá đà? Cái này… Cậu đâu phải không biết Tiểu Khiết trải qua chuyện bố nó như thế, thấy máu là chóng mặt. Tiểu Khiết nhà tôi hiếu thắng, nó không muốn được đặc cách.

    Nếu không phải ban nãy tôi ép nó, có đánh chết nó cũng không nói với tôi đâu. Tôi nói đây không phải là đặc cách, mà đây là vấn đề thực tế. Cậu thử nghĩ xem nó mà ngất đi, không còn tri giác, sau đó ngã dưới chân tội phạm,

    Thế không phải là mất mạng rồi sao?