Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 27 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Cảnh Sát Vinh Dự] [Tập 27] [Có thể làm, không thể làm] Đồn trưởng. Anh phải nói đỡ giúp Kiến Quân vài lời chứ. Đồn trưởng. Kiến Quân chỉ phạm phải lỗi nhỏ thôi mà. Chúng ta phải giúp anh ấy chứ.
Đồn trưởng, cho dù hạ ba cấp bậc của anh ấy cũng được mà. Dù sao thì cũng không thể giương mắt nhìn anh ấy phải vào tù. Đồn trưởng, anh ấy vừa phá được một vụ án, còn bắt được tội phạm. Anh ấy… anh ấy công lớn hơn tội mà. Vào đi.
Đồn trưởng. Tôi nghe nói… Anh muốn nói gì? Tuy rằng tôi cũng chẳng thích Tào Kiến Quân lắm. Anh ấy tính hiếu thắng, tướng ăn uống cũng không đẹp. Nhưng việc này, cho dù thế nào thì chúng ta cũng phải cứu anh ấy chứ. Đồn trưởng. Kiến Quân vào ngành 16 năm rồi.
Nhiều lần vào sinh ra tử, trọng thương nhiều. Chỉ bởi vì chút tật xấu. Có lúc chúng ta đáng nhẽ nên tặng huy chương và bằng khen thì không hề tặng. Nhưng anh xem thái độ làm việc của anh ấy chúng ta đều nhìn thấy được mà.
Tôi biết là chuyện này khá nghiêm trọng. Nhưng suy cho cùng thì cũng có thể bỏ qua được mà. Tất cả cảnh sát trong Đồn chúng ta đều đang mong chờ mà. Nếu chúng ta không cứu anh ấy, vậy thì sẽ phụ mọi người.
Sau này còn ai dám làm việc chăm chỉ như Kiến Quân nữa chứ. Anh nghĩ đi, Đồn trưởng. Hay là anh mở lời với Cục trưởng bảo bên Giao thông khoan hồng, phạt kỷ luật là được rồi. Nếu anh thấy anh tự ra mặt không thích hợp cho lắm,
Vậy thì chúng ta lấy danh nghĩa của Đồn viết một bản báo cáo. Sau này có trách nhiệm gì, chúng ta cũng… Anh nghỉ ngơi đi. Đồn trưởng. Mấy năm nay Kiến Quân cũng hết lòng giải quyết rất nhiều vụ án cho người dân. Phạt thì phạt cũng được,
Nhưng nếu nói khai trừ ra khỏi ngành, có phải là không nể tình quá hay không? Đúng vậy. Có ai… có ai có thể bảo đảm sẽ không bao giờ mắc sai lầm chứ. Đúng vậy đấy. Đến cả tội phạm chúng ta cũng cho cơ hội hoàn lương mà.
Cảnh sát cũng là người mà. Các cậu coi cảnh sát là gì vậy? Có đặc quyền à? Cảnh sát cũng là người. Cảnh sát là người như nào? Cảnh sát là người nắm luật pháp trong tay. Người thực thi pháp luật lại phạm pháp luật.
Các cậu yêu cầu đối xử khoan hồng với cậu ta, vậy sau này còn ai tuân thủ pháp luật đây? Ngày hôm nay tại đây tôi nhắc nhở thêm. Chuyện của Tào Kiến Quân sau này không ai được nhắc thêm một chữ nào nữa. Xử lý như nào thì đã có pháp luật,
Không liên quan gì đến chúng ta. Mấy việc tôi giao ban nãy, mau đi xử lí đi. Công việc quý bốn cũng không được chậm trễ đâu đấy. Đừng để mọi người chẳng được vui vẻ gì. Tan họp. Đồn trưởng. Phạt thì cũng nên phạt, nhưng giúp thì vẫn phải giúp.
Kiến Quân là bạn chiến đấu của chúng ta. Tiểu Tuệ. Sao mọi người lại đến đây? Chị và mẹ không đến thì ai đến chứ. Vào nhà đã. Thay giày đi. Chính thức khởi tố rồi. Hôm nay coi như là chính thức thông báo cho người nhà rồi. Bên Đồn và bên Cục
Không nói giúp được à? Việc này của anh ấy không có cách nào nói giúp được. Vậy sẽ bị phán mấy năm? Con… con hỏi thăm được chưa? Nghe Đồn trưởng Vương nói ít nhất thì cũng phải bị tạm giam vài tháng. Vài tháng thì cũng không lâu lắm.
Sau này ra tù sẽ trở thành người có tiền án. Vậy sau này phải làm sao đây? Suốt ngày luôn mồm nói người ta là cảnh sát. Người ta là cảnh sát. Bây giờ xảy ra chuyện rồi. Thân phận cảnh sát của cậu ta sao chẳng giúp được gì.
Tiểu Tuệ, con nói xem con gả cho một người như này, con được lợi lộc gì không? Việc nhà vứt hết cho con. Cậu ta đi uống rượu còn uống đến mức vào tù luôn. Cả đời người hoặc là kiếm tiền, hoặc là kiếm quyền chức. Cậu ta đã làm được gì?
Không bằng anh rể con. Đúng rồi, Tuệ Tuệ. Anh rể con được ra khỏi danh sách đen rồi. Ba triệu đấy. Người ta kí một cái là trả xong rồi. Mẹ à, chúng ta đến thăm Tiểu Tuệ, mẹ nhắc đến anh ấy làm gì? Mẹ đang nói với em con,
Để nó suy nghĩ lại về cuộc hôn nhân của nó. Tuệ Tuệ, con xem con sống như nào, chị con sống như nào. Bây giờ con lại gả cho một tên có tiền án tiền sự. Mẹ! Phải làm sao đây? Vậy… vậy sau này phải làm sao đây? Con đã nghĩ đến chưa?
Con… con vẫn kiên trì đợi cậu ta à. Con xem anh rể con… Đừng nói nữa! Mẹ, hôm nay mẹ đến đây làm gì? Mẹ đến thăm con mà. Mẹ đến thăm con mà mẹ luôn mồm anh rể con thế này thế nọ. Anh rể con giỏi thế
Ba triệu trả một phát hết luôn. Vậy tại sao anh ta lại bị liệt vào danh sách đen? Giả chết gì chứ? Con tự nguyện gả cho Kiến Quân. Dù anh ấy có tật xấu đi chăng nữa, thì anh ấy luôn chung thuỷ với con. Anh ấy là một người chồng tốt.
Anh ấy là một người bố tốt. Còn chị gái con á. Anh rể đúng là giàu thật đấy. Đi chơi gái, rồi cả cặp bồ ở bên ngoài, bọn đòi nợ còn đến tận cửa nhà. Chị con được lợi lộc gì chưa?
Chị, chị gả cho người như anh ta là được sống trong nhung lụa. Vậy chị có hạnh phúc không? Không nhắc đến anh ấy nữa. Em phải nói. Mẹ, không phải mẹ luôn không ưng Kiến Quân sao? Bây giờ thì tốt rồi. Anh ấy xảy ra chuyện rồi. Mẹ vừa lòng rồi chứ?
Nhưng mẹ nhìn nhầm con gái mẹ rồi. Con vẫn yêu Tào Kiến Quân. Bây giờ con nói luôn nhé. Cho dù anh ấy phải ngồi tù bao lâu đi chăng nữa, cho dù con đường sau này của bọn con có vất cả như nào đi chăng nữa. Con đã chọn anh ấy,
Con yêu anh ấy. Cả đời này con đã định sẵn là sẽ theo anh ấy rồi. Mẹ à, mẹ không thích anh ấy cũng chẳng sao cả. Con không ép buộc. Nhưng sau này ngôi nhà này mẹ đừng đến nữa. Nhà của mẹ con cũng sẽ không đến nữa.
Chúng ta đừng qua lại nữa. Đến giờ con phải đi đón con rồi. Hai người về đi. Thông Thông. Nó không cho mẹ nói nữa rồi. Mẹ vì ai chứ? Mẹ vì ai chứ? Mẹ vì muốn tốt cho con mà. Con không cần. Chị đưa mẹ về đi. Mẹ à, đi thôi.
Mày được lắm. Mày… mày có bản lĩnh chứ gì, được rồi. Tao nói cho mày biết, mày có bản lĩnh thì cả đời này mày đừng đến cầu xin nhà họ Châu giúp đỡ gì nữa. Tránh ra, tao đi, tao đi về. Tao phải đi về. Đồn trưởng Vương.
Cục trưởng nói rằng buổi họp ngày thứ hai sẽ lâu hơn một chút, bảo chú về trước đi, anh ấy hiểu ý của chú. Tiểu Lữ. Cuộc họp bên bọn tôi kết thúc sớm. Tôi cũng chẳng có việc gì quan trọng lắm. Tôi đợi ở đây cũng được.
Vậy được, chú ngồi đây nhé. Chú ngồi đi. Mời chú. Được rồi, cảm ơn nhé. Đồn trưởng Vương, chú đừng như vậy. Chuyện của Tào Kiến Quân bọn cháu cũng nghe qua rồi. Cục trưởng cũng rất buồn. Đều là do Kiến Quân kém cỏi. Cảm ơn cậu nhé.
Mang đến phiền phức cho mọi người rồi. Làm gì có chuyện đó ạ. Chú ngồi đi ạ. Về văn bản lần này tôi nghĩ mọi người cũng rõ cả rồi. Chúng ta nhất định phải ra quân toàn diện, bắt hết tội phạm. Với những nơi xa xôi hẻo lánh hơn
Chúng ta cũng nhất định phải tăng cường giáo dục phổ biến pháp luật. Không được để lọt một góc chết nào. Chú ấy nói nhất định phải gặp anh, không thì chú ấy không về, chú ấy cứ ngồi ở đấy mãi. Cục trưởng Tống. Thầy đừng gọi em là Cục trưởng Tống.
Thầy là thầy hướng dẫn của em. Từ khi em mới vào ngành đến giờ, đều là thầy dạy cho em biết làm thế nào để trở thành một người cảnh sát. Chuyện của Kiến Quân, trừ mấy lời đêm qua thầy chạy đến nhà em nói thì còn cách nào mới không? Có không?
Có thì thầy nói với em nhanh đi, em còn đang họp. Thầy còn có thể nói gì nữa đây? Người dưới trướng thầy phạm phải lỗi lớn như này, thầy vẫn phải vác cái mặt già này đến tìm em. Thầy còn có thể nói gì nữa đây? Đạo lý thầy đều hiểu mà.
Nhưng thầy không thể không đến. Thầy phải giúp Kiến Quân giành lấy chút hi vọng cuối cùng. Tống à. Kiến Quân là đàn em của em, em cũng hiểu rõ con người cậu ấy mà. Chúng ta có thể nghĩ cách gì đó để cậu ấy không phải vào tù không? Tống à. Thầy.
Em không giúp được gì. Phải xem cuối cùng pháp luật phán như nào đã. Nhưng về kỷ luật thì em có thể nói là lái xe sau khi uống rượu, một phiếu phủ quyết luôn, sớm đã quyết định như vậy rồi. Kiến Quân có phải vào tù không thì em không biết.
Nhưng nghề cảnh sát này chắc chắn là không làm được nữa rồi. Thầy à. Thà rằng thầy sớm quản cậu ta nghiêm khắc hơn một chút, còn hơn là thầy đến đây tìm em như này. Việc này em cũng chỉ có thể nói vậy thôi. Thầy. Tôi biết
Mọi người đều có cách nghĩ của riêng mình đối với vụ việc Kiến Quân bị xử phạt hình sự này. Đúng vậy. Đúng là Tào Kiến Quân từng lập được chiến công hạng hai. Huân chương chiến công hạng hai của cậu ta là chính tay tôi trao. Vậy thì đã sao?
Trước mặt pháp luật thì mọi người đều là bình đẳng. Công là công, tội là tội. Nếu phải nói có gì khác nhau thì người thực thi pháp luật mà phạm pháp, thì pháp luật sẽ trừng trị nghiêm khắc hơn. Tào Kiến Quân phạm pháp. Trong Cục chúng tôi,
Và cả Đồn của mọi người đều có phần trách nhiệm do không dạy dỗ đến nơi, không quản thúc đến chốn. Cục đã quyết định rồi. Lấy Tào Kiến Quân làm tấm gương xấu cần tránh, mở một đợt giáo dục chấn chỉnh trong toàn Cục Cảnh Sát. [Đồn Cảnh Sát Bát Lí Hà]
Đến rồi đây. Chào buổi sáng. Dương Thụ. Dương Thụ. Nhìn gì đấy? Đến hiện trường thôi. Anh Trần, đến hiện trường thôi. Đại Vi, đi thôi. Tiểu Khiết. Đến văn phòng một chuyến. Kế Vĩ. Đại Thụ. Đợi cậu lâu lắm rồi đấy, cậu đã đi đâu vậy? Đi thôi. Mau, đi theo tôi.
Hôm nay phải đi mấy khu dân cư lận đó. Nhà bà Đinh bị dột. Bà ấy cũng nhiều lời, kêu mãi rồi đó. Vâng. Đại Thụ. Vậy tôi không sao, cậu cũng không sao. Lúc nào về nói sau nhé. Thất Tử, gọi bên anh Từ đi đến phòng hội nghị họp đi.
Anh Từ. Đến phòng hội nghị họp. Đến rồi đây. Mùi gì mà thơm thế? Để tôi tôi nhắm mắt đoán thử. Mùi xiên thịt nhúng đúng không? Sao tôi lại thấy cảnh này dường như đã xảy ra rồi nhỉ? Dương Thụ đâu? Đang u sầu trong phòng à?
Để tôi tìm cậu ấy nói chuyện. Anh Đại Vi. Sao anh không để cho người ta chút không gian riêng tư gì hết thế? Em thì hiểu gì chứ? Anh nghe lời Giai Giai đi. Để anh ấy ở một mình một lát đi. Được rồi, cảm ơn nhé.
Anh thấy sao? Mùi vị ngon không? Ngon, ngon lắm. Thật không ngờ rằng anh nói dẫn tôi đi ăn thịt đầu heo là dẫn thật luôn. Đã nói rồi thì phải thực hiện chứ. Nghĩ đến gì là phải bắt tay vào làm ngay. Nào. Anh nhìn tôi làm gì?
Không uống chút rượu sao? Tôi uống trà. Tan làm rồi mà vẫn nghiêm khắc với bản thân như vậy à? Đồn của bọn tôi, có một cảnh sát cốt cán đã thân bại danh liệt vì rượu đấy. Lái xe sau khi uống rượu. Không chỉ phải cởi bỏ cảnh phục,
Mà cậu ta còn vào tù rồi. Cậu ta cũng không hẳn là lái xe sau khi uống rượu. Cậu ta… Chuyện này của cậu ta, từng việc từng việc một, bị dồn hết vào một tội rồi, anh biết không? Cuộc sống vô thường. Đúng vậy, cuộc sống vô thường.
Bác sĩ cũng là vậy đó. Suốt này sinh lão bệnh tử. Vì vậy phải tích cực lên. Tôi chỉ nghĩ rằng, cậu ấy là một cảnh sát tốt, còn vừa lập công. Vậy mà.. mà… mà… Có lẽ đây là số mệnh rồi. Đây không phải là số mệnh, đây là tính cách.
Đúng, đúng vậy, chính là tính cách. Tôi kể cho anh nhé. Lúc đó tôi còn nói với Tào Kiến Quân, chính là cậu cảnh sát xảy ra chuyện đó. Tôi vẫn luôn nói với cậu ta, Tôi nói: “Tào Kiến Quân, cái tính cách này của cậu phải sửa đi. Cậu phải sửa,
Nếu cậu không sửa, thì sớm muộn cũng có ngày cậu sẽ xảy ra chuyện lớn.” Anh xem, quả nhiên là vậy đó. Mười mấy năm rồi vẫn không sửa. Tính cách này mà sửa được, thì số mệnh cũng sẽ sửa được. Nhưng số mệnh mà sửa được
Thì đã không có chuyện số mệnh này rồi. Anh bạn già à. Tôi rất thích nói chuyện với anh. Lời này của anh thấu đáo thật đấy. Được rồi. Hai chúng ta khó khăn lắm mới hẹn ăn bữa cơm, đừng nói mấy lời ủ rũ nữa, nói chuyện gì vui vẻ chút đi.
Tôi thực sự chẳng có chuyện gì vui vẻ để nói cả. Tôi cũng không tìm được ai để kể. Vậy anh kể đi. Anh nói đi, tôi nghe. Anh nghe nhé, tôi kể đây. Trước đây tôi đã kể là Đồn chúng tôi có bốn cô cậu trẻ tuổi đến thực tập.
Có một học sinh ưu tú của Đại học Bắc Kinh. Thầy hướng dẫn của cậu ấy là Tào Kiến Quân, chính là cái cậu cảnh sát xảy ra chuyện đó. Thầy cậu ấy vừa xảy ra chuyện, thì bên trên Cục Cảnh Sát bỗng nhiên phải làm một nghiên cứu quan trọng gì đó,
Cần một người văn hay chữ tốt, đến tận Đồn chúng tôi chọn người, còn hỏi tôi có đồng ý không? Vậy anh có đồng ý không? Tôi có thể… Là bên trên Cục đấy. Nói thì nghe văn vẻ lắm, thực ra tôi hiểu được mà.
Bọn họ lo cậu thực tập sinh giỏi giang này mà tiếp tục ở Đồn tôi thì sẽ xảy ra thêm nhiều chuyện. Anh hơi lo lắng quá đấy. Anh nghĩ nhiều rồi. Đúng là tôi đang rất lo lắng mà. Anh bạn già, anh tham mưu giúp tôi đi.
Anh nói xem tôi nên đồng ý hay là kháng mệnh lệnh đây? Anh có thể kháng mệnh lệnh sao? Kháng mệnh lệnh thì tôi cũng chưa chắc, nhưng mà Cục trưởng là học trò trước đây của tôi. Tôi có thể đi tìm cậu ấy xin xỏ được. Anh bạn già này.
Chuyện trong Cục các anh, Đồn các anh, bình thường anh chỉ nói khái quát vài lời, nên tôi cũng không dám tham mưu bừa cho anh. Tôi chỉ có thể nói cảm nhận của tôi thôi. Ban nãy chúng ta nói đến sinh lão bệnh tử, Cuộc sống vô thường.
Nhìn nhiều rồi thì dần dần cũng hiểu ra được một điều, đó chính là lúc có thể làm thì hãy cố gắng nỗ lực hết sức, lúc không thể làm gì được hơn nữa, thì hãy thuận theo tự nhiên đi. Có thể làm. Không thể làm. Đồn Trưởng, có việc gì ạ?
Đồn trưởng. Đồn trưởng. Chính trị viên, Đồn trưởng, phải họp à? Hôm nay họp gì… Ngồi xuống đi. Ngồi xuống đi. Báo cáo, Đồn trưởng. Đồn phó Cao, Đồn phó Trình, Chính trị viên ạ. Dương Thụ đến rồi à. Dương Thụ à. Tôi chuẩn bị tuyên bố một tin tốt đây.
Cục Công An thành phố sắp triển khai một chuyên đề nghiên cứu quan trọng, chọn ra các nhân tài ưu tú từ khắp các Đồn do các Đồn tự tiến cử. Còn Đồn chúng ta á, bên trên Cục chỉ đích danh Dương Thụ đấy. Nói rằng Dương Thụ tốt nghiệp ngành Luật,
Lại văn hay chữ tốt. Trong thời gian kiến tập, có biểu hiện vô cùng xuất sắc. Vậy thì… Bên trên Cục còn đặc biệt hỏi ý kiến của chúng ta nữa. Hỏi là có thể điều Dương Thụ đi được không? Tôi thấy đây là chuyện tốt mà.
Đây là chuyện tốt biết bao, đúng không? Thứ nhất, việc này chứng minh rằng Dương Thụ là một người có năng lực, là người tài đi đến đâu cũng được săn đón. Thứ hai, Đồn Bát Lí Hà chúng ta phải phát huy tinh thần bảo toàn đại cục, có đúng không?
Dương Thụ, cứ như vậy nhé. Cậu tranh thủ thời gian làm thủ tục bàn giao công việc đi. Sau đó đi qua bên Cục cảnh sát thành phố báo danh đi. Là chuyện tốt. Chính trị viên, Đồn phó Trình, hai người giúp Dương Thụ làm thủ tục đi.
Làm xong thủ tục thì cho một chiếc xe đưa cậu ấy đến Cục cảnh sát thành phố. Tan họp. Biết tin gì chưa? Tiến sĩ Dương Thụ được điều lên Cục làm việc rồi. Vào thời điểm này? Tào Kiến Quân vừa xảy ra chuyện xong. Tôi đoán là
Có lẽ bên trên Cục không yên tâm về Đồn chúng ta. Anh đừng nói thế. Tôi càng ngày càng quý cậu nhóc đó rồi đấy. Tính cách cậu ta đơn thuần lắm. Cậu nhóc đó đúng là rất xuất sắc. Đúng vậy. Đi ra ngoài nói chuyện đi.
Anh muốn nói chuyện của Dương Thụ à? Cô cũng nghe nói rồi à? Tôi không chỉ nghe nói, mà tôi còn xác nhận lại với thầy tôi rồi. Bọn họ định làm gì vậy? Nói là bên trên Cục chỉ đích danh Dương Thụ. Vậy Đại Thụ đâu?
Tôi về Đồn cũng không thấy cậu ấy. Lúc tôi nghe được tin này thì cũng chẳng thấy anh ấy đâu nữa rồi. Lúc chiều tôi còn hỏi trong nhóm Wechat Dương Thụ đang ở đâu, các anh chẳng ai trả lời tôi cả. Tôi đâu biết cô định làm gì đâu.
Tôi đoán là Đại Vi cũng nghĩ như vậy. Anh ấy đi làm nhiệm vụ với thầy rồi, tôi đoán là cũng không có thời gian để ý đến việc này. Vậy phải làm sao đây? Có thể làm gì được chứ? Đây cũng chẳng phải chuyện xấu. Buổi tối về phòng
Chúng ta vui vẻ làm một buổi tiệc chia tay Dương Thụ đi. Vậy cô vào nhóm chat nói với Đại Vi, bảo cậu ấy xong việc thì về phòng sớm chút. Được. Đi thôi. Nói đi là đi luôn. Anh Đại Vi. Sao anh mua nhiều đồ thế?
Nghe theo lệnh của Hạ Khiết và Triệu Kế Vĩ đấy, nói là mua ít thức ăn, tối nay ăn lẩu, chia tay Dương Thụ. Làm tiệc chia tay anh Dương Thụ? Anh ấy đi rồi còn đâu nữa. Đi rồi? Chiều này anh ấy về phòng dọn đồ,
Sau đó kéo vali đi, còn nói với em là anh ấy phải chuyển sang Cục tập trung công tác một thời gian, đi đi lại lại cũng không tiện. Em tưởng anh chị đều biết rồi. Hạ Khiết, Đại Vi, Kế Vĩ. Tôi qua bên Cục trước đây.
Môi trường làm việc mới, tôi muốn sớm thích ứng, hôm nay không tụ tập với các cậu được, tôi sẽ về thường xuyên. Tên Dương Thụ này, bỏ đi không lời từ biệt. Thật là quá đáng. Bảo sao cậu ấy im lặng không nói gì trong nhóm chat.
Anh ấy đi trong âm thầm, có lẽ là muốn trốn tránh. Lúc trên máy bay mẹ đã ăn gì chưa? Ăn mấy miếng bánh mì rồi. Mẹ đi Đại Lý chơi có vui không? Chẳng thú vị gì. Không phải mẹ luôn khen Đại Lý à? Mẹ nói thế lúc nào? Vâng, vâng.
Về rồi thì không nói nữa. Về đây cũng chẳng vui gì. Con đi làm suốt ngày, bận như thế, làm gì có thời gian để ý đến mẹ. Mẹ à. Cục cảnh sát sao lại không điều xe đến đón mẹ? Chúng ta có xe mà, làm phiền bên Cục làm gì ạ?
Xe đang đỗ ở bãi đỗ xe. Chúng ta đi thôi. Mẹ. Mẹ ngủ rồi à? Mẹ ngủ một lúc đã. A lô, bác à. Mẹ cháu đi chơi về hình như không được vui cho lắm. Mẹ cháu ở bên đó có xảy ra chuyện gì không ạ? Tiểu Khiết.
Là do chú Lương của cháu. Bác thấy chuyện của hai người bọn họ có chút vấn đề. Sao vậy ạ? Chú Lương của cháu hình như có người khác rồi. Vậy ạ? Việc này cũng không thể trách người ta được. Lúc đầu bác thấy người ta cũng nhiệt tình lắm.
Nhưng mẹ cháu cứ không vừa ý. Sau đó chú Lương của cháu đi tìm người khác rồi, cũng kết thúc sớm công việc ở đây và quay về rồi. Vâng ạ. Cảm ơn bác, cháu biết rồi ạ. Tiểu Khiết. Chú Lương. Tiểu Khiết, sao cháu lại đến đây?
Nào, chúng ta tìm một chỗ râm mát nói chuyện đi, ở đây nóng lắm. Hôm qua cháu vừa đón mẹ cháu từ Đại Lý về. Lần này mẹ cháu ở Đại Lý may mà có chú chăm sóc. Cháu đến đây để cảm ơn chú ạ. Mẹ cháu về rồi à?
Không phải bà ấy nói sẽ trải qua mùa đông ở bên đó sao? Vốn dĩ là có kế hoạch như vậy ạ, nhưng không biết tại sao bỗng nhiên làm ầm ĩ lên đòi về. Sau khi mẹ cháu về rồi cháu mới biết chú cũng về rồi đấy ạ. Chú Lương,
Vậy chú với dì mới quen như nào rồi ạ? Cũng là vừa được người khác giới thiệu thôi. Bản thân chú cũng chưa biết tính sao đây. Cháu có thể ích kỷ mà nói rằng, mẹ cháu không thể tìm được người nào tốt hơn chú trên thế giới này đâu.
Nếu bỏ lỡ nhau, thì không phải điều tiếc nuối của chú, mà là điều tiếc nuối của bà ấy. Chú biết. Mẹ cháu ấy à, tuy rằng từ chối chú, nhưng thực tế về mặt tình cảm, bà ấy rất dựa dẫm vào chú, chú cũng không quên được bà ấy. Lúc ban đầu,
Chú chỉ vì muốn báo đáp những việc bố cháu đã làm cho chú. Sau đó thì cảm thấy rất thương mẹ cháu. Làm khó cho cháu rồi, Tiểu Khiết à. Nếu mẹ cháu bằng lòng, thì chú cũng đâu còn gì để nói. Chỉ là… Cháu hiểu rồi ạ.
Chú Lương, cháu sẽ bảo mẹ cháu cho chú một câu trả lời sớm. Được, được. Mẹ à, mẹ vừa mới về, ăn hoa quả đi ạ. Nhà chúng ta cũng không kém gì Đại Lý mà. Đến một tiết mục để xem cũng chẳng có. Vậy thì không xem nữa. Con làm gì vậy?
Mẹ, mẹ đi lâu như vậy, con cũng nhớ mẹ mà. Hôm nay chúng ta không xem tivi nữa, chúng ta nói chuyện tâm sự được không? Con lại định nói đến cái tên họ Lương kia à? Mẹ à, chú Lương tốt mà. Sao lại gọi người ta là “tên họ Lương”?
Ông ta tốt á? Tiểu Khiết. Có phải con chán ghét mẹ không? Con mong mẹ gả đi lắm à? Con nào có. Mẹ lúc nào cũng nghĩ cho con, bảo vệ con, mẹ hy sinh tất cả vì con. Nhưng từ trước tới giờ, con không chỉ chuyển đi,
Mà còn gán ghép mẹ với tên họ Lương kia. Con nói xem, có phải con muốn vứt bỏ gánh nặng này lắm rồi đúng không? Mẹ nghĩ đi đâu thế? Hai mẹ con mình sống nương tựa vào nhau bao nhiêu năm rồi, làm sao mà con lại muốn vứt bỏ mẹ chứ?
Mẹ à, con sợ mẹ ở một mình cô đơn. Nhưng mẹ đã cô đơn bao nhiêu năm nay rồi mà. Hơn nữa, không phải mẹ còn có con hay sao? Mẹ à. Bây giờ con chỉ có càng ngày càng bận hơn, hơn nữa con cũng đã 22 tuổi rồi.
Đúng là con gái lớn như bát nước đổ đi. Mẹ biết con đã 22 tuổi rồi. Có phải con muốn nói con phải kết hôn, con phải yêu đương rồi. Có đúng không? Con muốn nói là con cũng muốn có cuộc sống của riêng mình.
Cái gì gọi là cuộc sống của riêng mình? Vậy con ở với mẹ, thì không phải đang sống cuộc sống của riêng mình nữa à? Con nói xem, sao số mẹ khổ thế này? Bố con bỏ rơi mẹ, bây giờ đến cả con cũng định bỏ rơi mẹ luôn sao?
Mẹ sống còn có ý nghĩa gì nữa đây.