Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 26 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 26] [Phía cuối con đường] Nào, nào, đổ đầy vào, đổ đầy vào. Rót đầy rượu trắng vào cho tôi. Cạn đi. Thầy tôi uống bao nhiêu rồi? Cũng phải đôi ba ly rồi.

    Hôm nay anh ấy uống hơi nhanh, vui mà. Thầy, thầy, thầy ơi. Không thể uống nữa. Đã uống nhiều lắm rồi. – Nhiều lắm rồi. – Nghe thấy chưa? Học sinh của tôi cũng muốn quản này. Em cũng quản tôi à? Em nói thật đi Dương Thụ,

    Có phải em cũng coi thường tôi không? Sao lại thế được thầy? Uống nữa là say đấy, không thể uống nữa. Thầy uống đủ nhiều rồi. Đưa đây cho tôi. Không được, không được, không được uống nữa. Nhóc này, không sao đâu. Thầy cậu uống giỏi lắm.

    Không nói nhiều với cậu ta nữa, chúng ta uống đi. Thầy, thầy ơi. Thầy, thầy đừng có trộn rượu vào uống nữa. Càng dễ say đấy. Thầy, đừng uống nữa. Hôm nay chúng ta phải uống cho ra trò. Tất nhiên rồi. Nào, nào, nào. Có vui không? Vui, vui. Khuê Tử.

    Vui lắm. Anh uống rượu rồi đừng lái xe. Được. Tìm người lái hộ đi. Yên tâm, chăm sóc tốt cho thầy. Yên tâm, chắc chắn, chắc chắn rồi. Say hết cả rồi. Đi nhé Kiến Quân. Tạm biệt, tạm biệt. Cẩn thận nhé, tạm biệt. Thường xuyên gặp nhau nhé.

    Uống rượu đừng tự lái xe đấy. Gọi rồi, gọi rồi. Được rồi. Nhóc con, học hỏi thầy cậu nhé. Tạm biệt, tạm biệt. Xuyên Nhi, lên xe đi. Từ từ thôi. Thầy. Thầy vẫn ổn chứ? Không vấn đề gì. Tạm biệt. Lần sau lại tụ tập nhé. Em đưa thầy về nhé.

    Dương Thụ, hôm nay gọi cậu xa xôi tới đây cũng chưa được ăn gì. Không sao, hôm nay thầy vui là được. Đưa chìa khóa xe cho em. Sao thế? Tôi để quên điện thoại trên bàn trong phòng riêng rồi. Không sao, thầy, thầy ơi. Thầy. Thầy đợi em ở đây,

    Em đi lấy cho. Được. Đợi em nhé. Anh đợi chút. Tôi đi tìm chỗ đỗ xe cho anh. Anh ơi, không phải anh ăn xong rồi sao? Có thể nhờ anh dịch xe đi cho xe này đỗ vào được không? Hết chỗ đỗ rồi. Được thôi. Cảm ơn anh, phiền anh rồi.

    Đợi anh kia đi ra là anh có thể vào rồi. Được. Anh lái xe kiểu gì đấy? Không biết người muốn rẽ phải nhường đi thẳng à? Tôi vừa mới lái xe ra cô lại lái nhanh như vậy? Anh phạm luật giao thông còn nói tôi à?

    Chúng ta báo cảnh sát, báo cảnh sát. Tôi chỉ muốn đỗ xe bên đường thôi mà. Không phải, cô. Sao mà cô… Bên kia có cảnh sát, khỏi phải gọi điện nữa. Anh đợi đấy. Đồng chí cảnh sát giao thông. Đồng chí cảnh sát giao thông. Tiểu Hàn, tôi đang có việc,

    Để tôi xem đã nhé. Chào cô. Đồng chí à. Có chuyện gì thế? Anh nhìn anh ta đi. Anh ta rẽ mà không nhường người đi thẳng, đâm thẳng vào tôi. Chào anh. Phiền hai người cho tôi xem bằng lái xe. Người anh em, làm ở đâu đấy? Người một nhà cả,

    Đừng nghiêm túc như vậy. Anh có ý gì? Tôi ở Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Cho cậu xem. Sao hả? Hay lắm, hóa ra là cảnh sát à? Cô đưa đây. Anh ngửi thử mùi rượu trên người anh ta đi. Đồng chí cảnh sát giao thông,

    Một cảnh sát như anh ta say rượu lái xe, anh nói xem phải xử lý thế nào. Đồng chí cảnh sát giao thông, hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Cô ơi, hiểu lầm thôi. Cô à, hiểu lầm, hiểu lầm rồi. Xin lỗi, xin lỗi. Thầy à. Đồng chí cảnh sát, là thế này,

    Chắc chắn là hiểu lầm thôi. Thầy tôi không định lái xe đâu. anh ấy chỉ dịch xe đi một chút thôi. Tôi không uống rượu, tôi đến đây để lái xe cho anh ấy mà. Cô ơi, anh ấy… – anh ấy không lái xe đâu. – Thổi đi.

    Anh ấy chỉ dịch xe chút thôi. Dịch xe á? Dịch ra ngoài đường luôn à? Anh ta say rượu còn lái xe ra đường đấy. Nghiêm túc vào. Lại còn đụng xe tôi có đúng không? Để tôi xem anh tên gì. Tào Kiến Quân đúng không, được.

    Đồng chí cảnh sát giao thông, cảnh sát tên Tào Kiến Quân này say rượu lái xe, Anh xem làm thế nào đi. Xuống xe. Tôi đâu có say rượu lái xe. Tôi chỉ muốn dịch xe thôi mà. Thầy, thầy ơi. Sao cô lắm tật thế nhỉ?

    Thầy làm gì thế, thầy làm gì thế? Đừng nói nữa. Thầy đừng nói gì vội. Thầy, đừng nói gì hết. Người một nhà sao phải nghiêm túc thế? Thầy đừng nói gì vội. Đồng chí cảnh sát giao thông, chuyện này… Tôi biết là lỗi của chúng tôi,

    Chắc chắn trách nhiệm là ở chúng tôi hết. Nhưng chuyện là thế này, thầy tôi không có ý định say rượu lái xe đâu. Anh ấy chỉ di chuyển xe đi thôi. Tôi, tôi chỉ đi lấy điện thoại cho anh ấy anh ấy đã vậy rồi. Cô à, xin lỗi

    Vì đã đụng hỏng xe cô. Cô muốn yêu cầu bồi thường thế nào cũng được. Hoặc cô có yêu cầu gì khác cô cứ nói với tôi. Nhất định chúng tôi sẽ… Tôi chẳng có yêu cầu gì cả. Tôi xem xem cảnh sát giao thông

    Xử lý cảnh sát say rượu lái xe này thế nào. Bằng lái của tôi đây. Cô ơi. Anh làm ở Đồn Bát Lí Hà? Anh là cảnh sát, anh không biết không được lái xe sau khi say à? Đồng chí cảnh sát giao thông,

    Anh ấy biết, đương nhiên anh ấy biết. Lúc bạn anh ấy đi còn gọi tài xế lái thuê giúp anh ấy. Đồng chí cảnh sát giao thông, anh ấy cũng đâu có lái bao xa. Anh ấy không lái, anh ấy chỉ… Anh ta không lái?

    Anh ta không lái thì sao xe lại chạy trên đường? Thì… Dừng. Xin lỗi, anh phải đi theo tôi. Anh định đưa anh ta đi đâu? Không phải anh muốn đưa anh ta ra chỗ khác rồi thả đấy chứ? Cô có ý gì? Anh ta lái xe khi say rượu

    Tôi đưa về xử lý. Sao thế, cô không yên tâm à? Không yên tâm thì cô đi cùng đi. Người anh em này, có cần phải đến thế không? Thầy. Đội Giao thông các anh không cần quan hệ với Đồn cảnh sát chúng tôi à? Thầy, thầy.

    Em không cho thầy nói nữa. Thầy không được nói nữa. Thầy nghe chưa? Tôi hỏi cậu ta có câu thì đã sao? Thầy, thầy đừng nói nữa. Không phải, thầy. Đang yên đang lành thầy lái xe làm gì? Em đã bảo thầy chờ em rồi mà.

    Nhân, nhân viên bảo tôi dịch xe ra chỗ khác. Người ta bảo lái là thầy lái à? Thầy có biết mình đã uống rượu không? Tôi chỉ muốn đỗ ven đường thôi. Được rồi, thầy, thầy. Bây giờ thầy bình tĩnh lại, tỉnh táo lên. Thầy có biết

    Nếu để Đồn biết chuyện này sẽ nghiêm trọng đến đâu không? Bình tĩnh lại. Để em giải quyết cho. Cô ơi, xin lỗi cô. Đã gây rắc rối cho cô rồi. Tôi biết chắc chắn chúng tôi phải chịu trách nhiệm trong chuyện này. Xin lỗi. Đồng chí cảnh sát giao thông.

    Anh xem như vậy có được không. Thầy tôi uống quá chén tôi đưa anh ấy về trước rồi tôi về Đội Giao thông với anh, trực tiếp giải quyết. Anh ta lái xe khi say, là anh ta. Tôi dẫn anh về làm gì? Không phải. Nghe tôi, anh lái xe của anh ta,

    Đưa anh ta đi theo tôi. Dương Thụ, em đừng lo gì hết. Tôi xem họ làm gì được tôi. Thầy, thầy có thể đừng nói nữa không? Thầy sai đấy, thầy có biết không? Chúng ta nghe cảnh sát giao thông được không? Cậu ta có gì ghê gớm.

    Thầy, em xin thầy đấy. Thầy nghe em được không? Bình tĩnh lại, tỉnh táo lên. Đồng chí cảnh sát giao thông, hay anh cũng lên xe cùng chúng tôi, về Đội Giao thông với chúng tôi? Không cần, tôi có xe. Cô này, cô muốn về Đội Giao thông với chúng tôi

    Hay đợi nghe ý kiến nhận định của chúng tôi? Tôi còn có việc, tôi về nhà đợi. Được. Vậy cô ghi lại thông tin liên lạc của cô vào đây. Cảm ơn cô đã phối hợp. Tôi đã quay lại hết rồi,

    Tôi xem xem các anh có chấp pháp công bằng không. Đồng chí cảnh sát giao thông. Dẫn anh ta đi theo tôi. Thầy. Đi thì đi. Thầy, lần này thầy sai khó tin quá. Đang yên đang lành thầy lấy thẻ cảnh sát ra làm gì?

    Thầy làm vậy không phải là tự đẩy mình vào lửa à? Thầy, chuyện đến nước này rồi, thầy nghe em. Lát nữa đến Đội Giao thông, thầy nhận lỗi tử tế. Thầy đừng có cãi nhau với người ta nữa, được không? Tôi không tin. Ông đây vào sinh ra tử

    Vất vả hơn đám đứng giữa đường đó nhiều. Thầy, thầy, lúc đến đó thầy không được nói như thế. Như vậy sẽ chỉ càng khiến mọi chuyện rắc rối hơn. Em gọi điện cho Đồn trưởng. Đừng gọi. Dương Thụ, em đừng nói chuyện này với ai.

    Em chỉ sợ không giấu được thôi. Thầy ơi, thầy tỉnh táo lại đi. Đưa chìa khóa xe cho tôi. Thầy ơi, thầy tỉnh táo đi. Anh giỏi nhỉ. Bày thẻ cảnh sát ra giữa đường cái. Đi thôi. Đi. Thầy ơi, thầy tỉnh táo lên đi.

    – Đồng chí cảnh sát giao thông. – Bên đó. Anh nghe tôi giải thích chút được không? Anh đừng đưa anh ấy vào trong vội. Chuyện này thì xin lỗi nhé, không phải việc của anh. Anh đợi ở đây đi. Ơ kìa, đồng chí cảnh sát giao thông.

    Anh nghe tôi nói vài câu. Thầy tôi chỉ hồ đồ nhất thời, núi Liên Hoa, anh biết vụ án đả thương người khác ở núi Liên Hoa chứ? Vụ án đó chính là do thầy tôi mạo hiểm tính mạng mới phá được. Anh ấy chỉ vui mừng vì vụ án ấy

    Nên uống thêm mấy ly. Anh ấy thật sự không định lái xe mà. Tôi được anh ấy gọi tới đây còn gì? Tôi chỉ vào đó lấy hộ anh ấy cái điện… Tôi chỉ vào đó lấy hộ anh ấy cái điện thoại,

    Nhân viên nhà hàng kia đã bảo anh ấy dịch xe. Nhưng tôi biết chuyện này chắc chắn là do thầy tôi sai. Nhưng dù sao chúng ta cũng là người một nhà, anh châm chước một chút đi. Đừng nói nữa. Anh nói nhiều quá. Đợi đó đi. Đi. Đi.

    Nào, bên này. Ngồi đó. Đến rồi. Hôm nay ăn gì? Xem đi. Xem đi nào. Chị à, ngô này giá thế nào? Hai tệ một bắp. Rau sống này của cô được đấy. Hôm nay tươi lắm. Cần tây cũng được. Tỏi bao nhiêu tiền? Chỗ đó hôm nay năm tệ. Tăng giá rồi.

    Tăng năm xu so với hôm qua. Mỗi ngày một giá. Đúng vậy, mỗi ngày một giá khác nhau. Chừng này lấy rẻ năm xu cho chị. Dương Thụ à, lần đầu tiên cậu gọi điện cho tôi đấy. Sao thế? Cái gì? Được, được, được. Tôi tới ngay. Vương Thủ Nhất! Đây, đây, đây.

    Tôi có việc. – Ở đây còn một cái nữa. – Vương Thủ Nhất! Vương Thủ Nhất, ông làm cái gì vậy! Đồn Bát Lí Hà à? Nào, thổi đi. Người anh em, ban nãy là tôi sai, có đáng không? Đồng chí, đây là công việc của tôi. Xin anh hãy phối hợp.

    Thổi mạnh vào! Tôi nghe nói anh còn được ghi công. Lập công rồi vui quá phải không? Anh thế này là vui quá hóa buồn. Uống rượu không được lái xe, đây là kiến thức căn bản, anh là cảnh sát mà không rõ à? Tôi nói cho anh biết,

    Lần này anh gây họa lớn rồi. Ngồi đó đi, tôi đi một lát. [Tôi nói cho anh biết,] [lần này anh gây họa lớn rồi.] Của cậu đây. Không cần trả lại, không cần trả lại. Đồn trưởng. Chuyện gì thế? Xin lỗi Đồn trưởng, xin lỗi.

    Cậu uống rượu xong còn dám lái xe à? Cậu làm ăn kiểu gì vậy? Đồn trưởng, thầy, thầy cháu không định lái xe mà. Nhân viên nhà hàng bảo anh ấy dịch xe anh ấy cũng chỉ dịch khoảng 50 mét thôi. Ai mà biết, ngắn như vậy mà.

    Đồn trưởng, chú nhất định phải nghĩ cách cứu anh ấy. Sợ là thần tiên cũng không giúp nổi cậu ta. Đi, đi, đi, vào trong xem đã. Dương Thụ, cậu thật là. Cậu đúng là đọc sách nhiều quá. Đứng lại!

    Uống rượu lái xe còn bỏ trốn, tội tăng thêm một bậc. Đừng chạy! Đứng lại! Đừng chạy! Đồn trưởng, là xe của thầy cháu. Cái gì? Đứng lại! Tào Kiến Quân! Tào Kiến Quân! Cậu muốn chết à! Tào Kiến Quân! Giao lộ Hồng Sơn, giao lộ Hồng Sơn.

    Có một chiếc xe SUV màu nâu vừa đi qua. Cản xe đó lại cho tôi! Trốn được một lúc chứ không trốn được mãi đâu. Đồng chí, đồng chí, chào cậu. Tôi là Đồn trưởng của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà, tôi là Vương Thủ Nhất.

    Đội trưởng Ngụy của các cậu có ở đây không? Đồng chí, cấp dưới của tôi mắc lỗi, cho tôi chút thời gian tôi lập tức gọi điện cho cậu ấy, để cậu ấy quay về tự đầu thú. Tự đầu thú? Nghiêm trọng vậy sao? Chứ cậu nghĩ sao? Không phải, anh, anh.

    Không, không, không, cậu cho cậu ta một cơ hội đi. Cho cậu ta một cơ hội. Anh đừng gọi nữa! Lái xe không được nghe điện thoại. Anh ta kích động như thế nghe điện thoại một cái lại gây ra tai nạn thì sao? Đúng, đúng, đúng, cậu nói đúng.

    Đồng chí, nghĩ cách chặn cậu ta lại đi. Nhất định phải chặn cậu ta lại. Tôi nghe điện thoại đã. Được, được. Tôi biết rồi. Rẽ một cái lại đâm xe rồi. Đã chặn lại rồi. Tiêu rồi. Đồn trưởng. Giờ sẽ thế nào? Cậu học pháp luật mà,

    Cậu nói xem sẽ thế nào? Xin lỗi Đồn trưởng. Chuyện này có một nửa là trách nhiệm của cháu. Chú đã dặn đi dặn lại cháu sao cháu lại không kiên quyết, sao cháu lại không kiên quyết ngăn cản anh ấy chứ. Thực ra con người thầy cháu rất đơn giản.

    Hôm nay anh ấy chỉ là vui quá, anh ấy lập công rồi, anh ấy nở mày nở mặt rồi. Anh ấy nhất thời vui quá quên mất chừng mực. Đồn trưởng, chúng ta phải nghĩ cách cứu anh ấy. Cậu cũng biết cậu ấy là người rất đơn giản à.

    Xin lỗi Đồn trưởng. Cháu không trông được anh ấy, cháu… Cháu sẽ chịu trách nhiệm thay anh ấy. Cháu sẽ chịu trách nhiệm, được không Đồn trưởng? Đời người là do bản thân tự viết nên, cậu làm sao chịu trách nhiệm thay cậu ta được?

    Có những chuyện chúng ta có thể giúp, có những chuyện không giúp được. Cậu ta không thể làm nghề cảnh sát này nữa rồi. Liệu có phải chịu phạt hay không thì phải xem cậu ta đã uống bao nhiêu, có đạt mức say rượu lái xe không. Cho dù chưa đạt mức ấy

    Thì hai vụ tai nạn, cộng thêm bỏ trốn, Kiến Quân khó mà thoát kiếp nạn này. Đồn trưởng. Tôi phải vào tìm đội trưởng của bọn họ. Cậu ở đây đợi tôi. Đồn trưởng, cháu cũng đi. Cháu phải gặp thầy cháu. Được, đi. Đây. Xem đi.

    Tiêu chuẩn đánh giá say rượu lái xe là 80mg/100ml máu. Anh ta đã lên tới 127 rồi. Say rượu lái xe nghiêm trọng, lại thêm hai lần gây tai nạn giao thông, còn bỏ trốn nữa. Tình huống như của cậu ấy có phải sẽ bị bắt giam không? Bắt giam?

    Đó là nhẹ đấy. Đồng chí, tình hình là thế này. Cậu ấy là Cảnh sát nhân dân của Đồn chúng tôi, còn rất nhiều công việc cần làm. Nhưng cậu ấy đi thế này thì chắc chắn rất nhiều ngày chúng tôi không gặp được. Có thể cho tôi vào gặp cậu ấy

    Trước khi các cậu bắt giam cậu ấy không? Cần phải bàn giao công việc cậu ấy đang xử lý một chút. Xin lỗi. Tôi nói này đồng chí, chúng ta đều là anh em trong nghề, cậu không cần làm theo nguyên tắc thế chứ? Người của tôi phạm pháp

    Tùy các cậu xử lý, nhưng không thể làm chậm trễ công việc được, đúng không? Hay là thế này, các cậu đứng bên cạnh trông coi có được không? Đội trưởng Ngụy của các cậu đâu? Anh ấy không ở đây. Vào đi. Đại Tề, đúng lúc, đúng lúc.

    Cậu, cậu nói với cậu ta đi. Tôi nói cậu nghe, quả thực là chúng tôi gây thêm phiền phức cho các cậu. Nhưng mà chỉ có điều này thôi, cho tôi gặp cậu ấy trước khi các cậu tạm giam. Được. Chuyện này cậu châm chước một chút được không?

    [Khu xử lý vụ án] Đưa Tào Kiến Quân ra đây. Tào Kiến Quân, ra đây, lên đó. Thầy ơi. Đồn trưởng. Đồn trưởng, xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi. Lúc đó tôi lú lẫn, tôi chỉ nghĩ Đồn chúng ta vừa được tuyên dương,

    Anh còn bảo quý bốn phải vào top 100, tôi sợ chuyện của tôi bị lộ sẽ khiến anh mất mặt. Tôi không biết phải làm sao, tôi bèn… Xin lỗi. Được rồi, đừng nói những lời này nữa. Kiến Quân, ở trong đó nhận tội đàng hoàng, phối hợp điều tra,

    Cố gắng để được xử lý khoan hồng. Đồn trưởng, tôi biết. Anh có thể nói với cấp trên thu lại chiến công hạng hai của tôi không? Công và tội bù cho nhau, vẫn để tôi làm Cảnh sát nhân dân, để tôi lấy công chuộc tội.

    Cậu nói mấy lời vớ vẩn gì vậy? Còn chưa tỉnh rượu à? Thầy ơi, chuyện này là tại em. Em có một nửa trách nhiệm. Không, thầy ơi. Thầy nghe lời Đồn trưởng đi, ở trong đó nhận lỗi đàng hoàng, tự kiểm điểm bản thân, cố gắng để được xử lý khoan hồng.

    Tôi không xứng làm thầy em. Cậu bảo Đồn tìm một thầy hướng dẫn khác cho cậu đi. Không, không, thầy ơi. Thầy mãi mãi là thầy của em. Trong lòng em, thầy mãi mãi là người thầy tốt. Thầy, thầy dạy cho em bài học tốt nhất. Dương Thụ, được rồi. Dương Thụ.

    Kiểm soát cảm xúc. Cậu có gì muốn dặn dò người nhà thì cứ nói với tôi. Đồn trưởng, có thể đừng để người nhà tôi biết chuyện này không? Sao cậu có thể như vậy? Bởi vì tôi mà Châu Tuệ ở nhà họ suốt ngày bị mẹ cô ấy trách mắng.

    Lần này không biết mẹ cô ấy sẽ nói gì nữa. Cậu quan tâm người ta nói gì làm gì. Cậu nghĩ cho kĩ trước đi, xem có gì muốn dặn dò Châu Tuệ không. Không có. Để tôi làm một cảnh sát tốt,

    Trước nay Tuệ Tuệ không cần tôi phải nhúng tay vào chuyện trong nhà. Nếu anh gặp cô ấy thì hãy nói với cô ấy, tôi có lỗi với cô ấy và con là được. Được rồi, được rồi. Tôi biết rồi. Được rồi. Được rồi. Đồn trưởng Vương, chúng ta phải đi rồi.

    Được, được, xong ngay đây. Xong ngay, xong ngay. Được rồi, Kiến Quân. Kiểm soát cảm xúc đi. Thầy ơi. Thầy nhất định phải giữ sức khỏe, em đợi thầy ra, em sẽ đợi thầy ra. Được rồi. Đồn trưởng, tôi còn có thể làm cảnh sát nữa không? Có thể không?

    Vậy cứ thế này đi. Vâng, cảm ơn. Gây phiền phức cho các cậu rồi. – Không có gì. – Thay tôi cảm ơn với Đội trưởng Ngụy nhé. Vâng, nhất định rồi, anh giữ sức khỏe. Được. Ban nãy điện thoại của anh ta cứ kêu mãi,

    Xem số hiển thị hình như là vợ anh ta, tôi không biết nên nói với người nhà anh ta thế nào nên vẫn chưa nghe. Cảm ơn nhé. Đi thôi. Được rồi, đừng khóc nữa. Bây giờ nghĩ xem nên nói với người nhà cậu ấy thế nào. Đồn trưởng, thầy cháu…

    Thật sự tiêu rồi sao? Nói kiểu gì thế. Không làm cảnh sát được thì là tiêu đời à? Đối với người khác thì có thể như vậy, nhưng đối với thầy cháu, không làm cảnh sát được nữa chính là tiêu đời. Dương Thụ à, được rồi, đừng nghĩ những chuyện này nữa.

    Chúng ta đến nhà cậu ấy. Mau nghe máy đi, chuyện gì vậy chứ? Ai đó? Em dâu, tôi là Vương Thủ Nhất. Đồn trưởng Vương, Kiến Quân xảy ra chuyện gì rồi sao? Đây là học trò của Kiến Quân, Dương Thụ. Em dâu, chúng tôi có thể vào nhà rồi nói không?

    Đứa bé đâu? Đứa bé ngủ từ sớm rồi. Anh ấy làm sao vậy? Châu Tuệ, cô phải kiên cường một chút. Kiến Quân vui quá hồ đồ, uống rượu lái xe gây ra tai nạn. Anh ấy đâu? Anh ấy không sao chứ? Cậu ta không sao. Tai nạn cũng không nghiêm trọng.

    Nhưng cậu ta, cậu ta say rượu lái xe, sau khi gây tai nạn còn bỏ trốn, bị Đội Giao thông bắt giam rồi. Châu Tuệ, cô phải khống chế cảm xúc. Đừng nghĩ quá nhiều. Tôi không sao. Chỉ là ban nãy tôi nghe anh nói, anh nói anh ấy xảy ra tai nạn

    Tôi tưởng… Vậy giờ anh ấy sao rồi? Tôi có thể đến thăm anh ấy không? Trước khi đến đây tôi và Dương Thụ đã đến Đội Giao thông thăm cậu ấy rồi. Vẫn rất ổn. E là cô không gặp cậu ấy ngay được. Say rượu lái xe,

    Hai vụ tai nạn, còn bỏ trốn, cô phải chuẩn bị tâm lý. Ý của anh là anh ấy không được làm cảnh sát nữa? Hậu quả còn nghiêm trọng hơn thế. Đồn trưởng Vương, Đồn các anh sẽ giúp anh ấy, phải không? Châu Tuệ, cô phải biết có những chuyện có thể giúp,

    Có những chuyện không thể giúp. Lần này Kiến Quân không thoát khỏi trách nhiệm pháp luật. Được. Anh ấy không sao cả, đúng không? Đúng, không sao. Đối phương cũng không sao? Đối phương không sao. Vậy là được rồi. Còn gì tốt hơn chuyện anh ấy không sao

    Và đối phương cũng không sao chứ. Tôi có thể chịu đựng được. Nhưng mà, Đồn trưởng Vương, Kiến Quân suốt mười mấy năm chỉ một lòng với công việc. Tôi hy vọng Đồn có thể bảo vệ anh ấy. Châu Tuệ, giờ tôi có thể đại diện cho Đồn

    Bày tỏ thái độ với cô. Cho dù sau này Kiến Quân có ra sao thì chuyện trong nhà cô cậu chỉ cần cô nói một câu chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ. Trong nhà không có chuyện gì cả. Bình thường anh ấy cũng không lo chuyện trong nhà.

    Tôi sẽ coi như anh ấy đi công tác. Đồn trưởng Vương, cảm ơn anh muộn thế này còn đến báo tin cho tôi. Làm phiền các anh rồi. Việc nên làm thôi. Vậy… Vậy tôi không giữ anh lại nữa. Cảm ơn. Ừm, cũng không còn sớm nữa, cô cũng nghỉ ngơi sớm đi.

    Cô ạ, em xin lỗi, thầy ấy là thầy của em. Em không trông chừng được thầy ấy để thầy ấy xảy ra chuyện thế này. Em rất xin lỗi. Cậu là Dương Thụ phải không? Thầy cậu về nhà thường hay nhắc tới cậu. Nói là cậu có văn hóa, có triển vọng,

    Anh ấy không xứng làm thầy cậu. Sau này hai người cũng sẽ không qua lại gì nữa. Hãy quên anh ấy đi. Đi đi. Được rồi, đi thôi. Có chuyện gì hãy gọi điện ngay cho tôi nhé. Được. Cảm ơn. Tào Kiến Quân đúng là có phúc mà không biết hưởng.