Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 22 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bảy năm trước] Người của các cậu bao giờ đến? Đang trên đường đến rồi. Chúc mừng cậu, đã hoàn thành nhiệm vụ nằm vùng một cách hoàn hảo, lại còn tịch thu được nhiều ma túy như vậy.
Cậu cho rằng cậu sẽ nhận được phần thưởng như thế nào? Không quan trọng. Đưa anh quay về, mới được coi là hoàn thành nhiệm vụ trọn vẹn. Nhưng tôi rất hiếu kì, sau khi quay về, báo cáo của cậu nên viết thế nào đây?
Cậu vì muốn có được sự tín nhiệm, đã giết chết cả đồng nghiệp của mình. Nói lại lần nữa xem. Để thuận lợi xếp đặt cậu vào bên cạnh tôi, Cảnh sát Liêu, cấp trên của cậu đã xác định tính chất của hành động ngày hôm đó là sơ suất của Ngô Lượng.
“Anh mập” đáng thương đến cuối cùng ngay cả tiền bồi thường thương tật cũng bị cướp đoạt. Người vợ ở nhà lo lắng bị báo thù, chỉ có thể mang cậu con trai mới sinh chưa được chín tháng trốn đông trốn tây. Cậu nỡ lòng ư?
Chi bằng để tôi chỉ cho cậu một con đường sáng nhé. Thả tôi ra, những thứ này đều thuộc về cậu. Tôi sẽ không cần. Cậu không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho “anh mập” đã bị cậu một súng bắn chết chứ. Chẳng lẽ cậu không muốn dùng số tiền này
Đi bù đắp những thứ gì đó sao? Anh làm gì? Thời gian suy nghĩ của cậu càng dài, bồi thường mà họ nhận được sẽ càng ít đi. Tiền thuê nhà, tiền học phí, cơm áo gạo tiền. Người nhà họ Ngô đến giờ vẫn còn sống.
Chỗ tiền này bù đắp cho lỗi lầm cậu đã phạm phải. Hành động! Có đồng nghiệp bị thương! Gọi cho xe cứu hộ! Người đâu? Cố gắng lên. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 22] Tại sao lại là tôi? Bởi vì năm năm trước và năm năm sau
Đều là một người tên Vu Thăng Hải giết chết Lạc Tường. Vậy cho nên anh cố ý bóp méo báo cáo hành động của tôi, chính là để lấp liếm lời nói dối của anh. Bởi vì cậu là người dễ thao túng nhất. Vậy năm năm trước thì vì điều gì?
Người năm năm trước không phải là tôi. Vậy tấm ảnh trong két thì giải thích thế nào? Cảnh sát Vu, giờ tôi bị người ta bắt rồi. Nếu như tôi là cậu, tôi sẽ nghĩ xem phải làm sao để thoát thân. Bây giờ có phải là trước mặt chúng ta
Không còn vật cản gì nữa rồi đúng không? Mặc dù xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn đó, nhưng phía Thái Chi Minh đã xóa bỏ tất cả những lo ngại. Bây giờ đi đâu? Sắp rồi, sắp đến thời khắc cuối cùng rồi. [Trung tâm cai nghiện]
Để chúng ta cùng nhau đi bắt hắn ta. [Khu A] [Trung tâm cai nghiện] [Cục Cảnh sát Hoa Thành] Còn năm tiếng đồng hồ nữa là có thể thả tôi ra rồi đúng không? Cảnh sát. Tôi không mang súng cũng không buôn ma túy.
Chỉ vì tôi đào ở dưới đất một cái hố, anh đã giữ tôi 14 tiếng. Một ngày của anh chỉ có 23 tiếng đồng hồ? Đã là người không có ngày mai rồi, nhiều hay ít hơn một tiếng có gì khác biệt sao? Bớt nói nhảm!
Bây giờ tôi hỏi anh rốt cuộc ma túy ở đâu? Tôi mà biết sẽ nói cho anh đầu tiên. Chính là vào thứ ba tuần trước, chúng tôi đã phá hủy một xưởng điều chế ma túy, đã bắt giữ bảy nhân viên liên quan đến vụ án. Liên quan quái gì đến tôi?
Liên quan quái gì đến anh ư? Tôi tin nếu tôi kiên trì hỏi tiếp thì nhất định có thể hỏi ra được gì đó. Cố lên! Trừ phi có vụ án nào đó lớn hơn cả vụ này. Ngược lại tôi lại biết có những người cực kì cực kì xấu xa.
Nhưng tôi sợ khi nói ra, họ sẽ gây rắc rối cho tôi. Anh yên tâm. Chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ anh chu toàn. Gần đây tôi nhận được một vài tin vỉa hè, Thái Chi Minh của băng Nam Á gần đây đã tìm một vài người mua rất có thực lực,
Thời gian sắp tới sẽ ở Hoa Thành. Kính cẩn chờ đợi đã lâu! Sao lại thiếu mất mấy người rồi vậy? Mấy người đi đường thủy bộ, sáng sớm hôm nay đã bị cảnh sát dẫn đi rồi, đang bị thẩm vấn. Có chuyện này cơ à? Là ai làm? Là Lương Long.
Được, tôi biết rồi. Ông Thái đang đợi các người. Chúng ta đi trước. Đợi đã. Sao thế? Nam Cửu, tôi không vào đâu. Tôi sợ Lương Long khai ra chúng ta. Yên tâm đi. Đến chỗ đó của chúng ta, tôi sẽ lấy xác của Lương Long nghênh tiếp các người. Thế nào?
Ôm lấy cái này. Đợi lát nữa chú xử lý xong việc này, chú sẽ đưa cháu về. Chú phải đi đâu? Chú phải đi đến một nơi rất xa, sẽ không bao giờ quay lại nữa. Tại sao chú không cho bố cháu tiễn chú? Bố cháu là người lái xe taxi đấy.
Cảnh sát Vu. Mật khẩu ở đằng sau tấm thẻ. Số tiền còn lại tôi vẫn làm theo yêu cầu của anh, chuyển cho hai mẹ con họ. Trước khi bắt đầu chuyến du lịch này của anh, tôi thấy là anh vẫn nên cân nhắc thận trọng chút. Có vấn đề gì sao?
Theo kinh nghiệm khách hàng ngày xưa, ở một nơi xa lạ không có thu nhập ổn định, không có thân phận ổn định, không có nghề nghiệp ổn định, chút tiền này không cầm cự được bao lâu. Vậy theo kinh nghiệm của ông, mang theo bao nhiêu tiền mới đủ?
Càng nhiều càng tốt. [Cảnh sát Vu,] [có hứng thú làm cho tôi một việc nữa không?] Bao nhiêu tiền? Xử Lương Long xong, tôi dùng chiếc túi đựng xác cho Lương Long đựng tiền cho cậu. Được. [Trung tâm cai nghiện] Tín hiệu đã bị mất ở đây. Giấu ma túy ở đây?
[Trung tâm cai nghiện] Đủ khiến người ta không ngờ tới. Đây có lẽ cũng không phải là lần đầu tiên họ làm như vậy. Báo cáo lại với lão Quý, điều tra về trung tâm này một chút, sau đó mới sắp xếp, thế nào? Không kịp nữa rồi.
Tôi phải nghĩ cách vào đó trước. Cậu cứ như vậy đi vào ư? Có tình hình tôi sẽ báo cáo với anh. Cẩn thận chút nhé! Anh à, bên đó là khu cách ly cưỡng chế, anh không được vào trong. Đến thăm. Mời anh đăng kí trước đã. [Lương Long]
Cô cũng đừng đặt nặng tâm lý quá. Người cô ấy hận là tôi. Để tôi làm người xấu cho. Đợi lát nữa cô ấy điều chỉnh cảm xúc xong, chúng ta nói chuyện tử tế với cô ấy. Sao cô lại quen biết người nhà này vậy? Bởi vì Trần Mạch,
Hôm đó ở bệnh viện, Trần Mạch và Cảnh sát Vu đều có mặt. Cô ấy hình như đặc biệt hiểu rõ về Cảnh sát Vu. cũng không biết hai người họ là quan hệ gì. A Hỷ đi mất, không biết là có liên quan đến người này không.
Cô đã nhớ ra gì rồi sao? Sáng hôm nay có người đưa cái này đến. Cô bé mà mấy người muốn tìm kia là con gái của anh ta đúng không? Không phải. Là con gái của tôi. Alo. Là tôi đây. Tôi đi ra ngoài một chuyến, quên nói với anh.
Phòng vô tuyến có nhận một tài liệu của tôi. Phiền anh lấy giúp tôi một chút. Cảm ơn nhé. Đúng rồi, lúc tôi không có ở đó, có ai tìm tôi không? Không sao, không sao. Tôi sợ làm lỡ công việc. Cảm ơn nhé. Alo. [Yên tâm.]
[Cảnh sát Liêu không khai ra cậu.] [Lương Long mà cậu muốn tìm sắp ra rồi.] Cảnh sát Vu. [Cảnh sát Vu.] [Bây giờ tôi bị người ta bắt rồi.] [Nếu như tôi là cậu,] [tôi sẽ nghĩ xem làm thế nào để thoát thân.] Cảnh sát Vu, tài liệu mà anh cần…
Thìa với cốc đâu nhỉ? Các vị, chúng ta lại gặp nhau rồi. Hôm nay những người có thể đến đây đều là những người cộng tác có thực lực. Sau khi băng Nam Á của tôi trải qua những ngăn trở, cũng đã nghênh đón được thời cơ mới đến.
Đợi sự nghiệp của các cậu đi vào nề nếp, tôi sẽ không cần phải đến Hoa Thành nữa rồi. Ngồi xổm xuống! Các vị không cần hoang mang, chỗ này của tôi rất an toàn. Đi xem thử chuyện gì xảy ra.
Ông họ Thái kia rốt cuộc đã cho anh bao nhiêu tiền vậy hả? Người thông minh như ông ta, chắc chắn sẽ không tùy tiện nói với anh ông ta trốn ở đâu như vậy. Trong này chắc chắn có lừa bịp. Nguy hiểm lắm! Chúng ta vẫn nên về nhà đi.
Không như vậy làm sao tôi có thể tìm được ông ta đây. Thứ ăn cây táo rào cây sung. Chào mừng Cảnh sát Vu về nhà. Vất vả rồi! Dẫn đi. Đi. Đi! Nhanh lên! Vừa nãy có ai vào đây không? Không có. Tay của tôi. Trật tự một chút. Cảm ơn nhé.
Tôi dẫn cậu ra ngoài nhé. Tôi nhớ cậu. Cậu là bạn của Hàn Hoan. Tôi ấn tượng về cậu. Sau khi cậu ấy cai nghiện thành công, luôn nhắc với tôi về cậu. Có một chuyện tôi muốn hỏi ông. Được rồi. Cô Trương. Có phải Cảnh sát Vu từng đến tìm ông không?
Cảnh sát Vu? Tôi không quen Cảnh sát Vu nào cả. Có phải là ông đã gặp một đứa trẻ tên Ngô Lượng, đúng không? Quy định ở chỗ này của tôi cô Trương cũng đã biết. Cô nói xem nếu như miệng tôi không quản chặt,
Sau này làm gì còn khách nào đến tìm tôi nữa. Tôi đều là làm theo lời căn dặn của cậu ấy. Cảm ơn ông đã giúp tôi một việc lớn. Có điều cái miệng này của ông trước nay chưa từng giữ chặt. A Hỷ! Cho chị. Đây là ai đưa em vậy?
Đây là chú Vu đưa cho em. Có GPS không? Ông chạy thêm một chuyến nữa, đặt cái này ở ngay chỗ ông vừa đưa cô bé đến. Cảm ơn nhé. Tôi tưởng rằng ông là thương nhân. sẽ nói được làm được. Tôi đúng thật là một thương nhân.
Nhưng việc buôn bán của chúng ta, bảy năm trước đã hoàn thành xong rồi. Bây giờ cậu hoàn toàn không còn giá trị lợi dụng nữa. Cậu có tư cách gì trả giá với tôi? Cái này tặng cho chú. Đây là một tác phẩm chưa hoàn thiện đúng không?
Vì sao chưa mặc áo giáp cho nó? Những người không mặc áo giáp mới lợi hại. Vậy nếu như không mặc áo giáp, nó không phải chỉ là một người bình thường thôi sao? Chú nghĩ xem, nếu như ai cũng đều mặc áo giáp, vậy thì đâu còn ý nghĩa gì nữa.
Cũng phải. Bố cháu nói rồi, nếu như có một người không có đồng nào trong tay, muốn đi giải cứu thế giới, đó mới gọi là anh hùng thực sự. Cục trưởng A Bố, lão Quý. Đây chính là bốn bên mua mà trước đây Lương Long nhắc đến trong danh sách,
Cũng chính là đối tượng tổ Điều tra kết hợp mà chúng ta quan tâm chính. Báo cho Lạc Tường, bảo cậu ấy rút khỏi trung tâm cai nghiện trước. Lão Quý. Ý của Lạc Tường là để bốn bên mua này xuất hiện trước rồi mới ra tay, tránh rút dây động rừng.
Dù sao thì bây giờ chúng ta cũng chưa chắc chắn hành tung của Thái Chi Minh. Sắp xếp một chút, trước tiên khống chế được trung tâm cai nghiện. Một khi có tin tức của Lạc Tường, chúng ta lập tức tiến vào bắt người. Rõ! Đã đến lúc tôi phải ra trận rồi.
[Tổ Điều tra kết hợp] Chào cục trưởng! Bây giờ tất cả những cảnh sát đều đã tập trung hoàn tất, đợi chỉ thị của anh. Lần hành động này là tuyệt mật, do tôi đích thân dẫn đội. Điện thoại của tất cả mọi người nộp hết lên.
Tôi lập tức truyền mệnh lệnh hành động xuống. Vâng. Chỉ là lần hành động này Liêu Vĩnh Gia, cậu ấy… Trên đường đi làm nhiệm vụ tôi đã nghe nói chuyện của cậu ấy rồi. Đợi sau khi mọi chuyện kết thúc rồi xử lý. Rõ. Mời anh. [Cục Cảnh sát Hoa Thành]
Sao có thể như thế được? Bệnh nhân ở đây đa số tôi đều chẩn đoán qua, đâu phát hiện ra có vấn đề gì. Vậy những người khác thì sao? Những người đồng nghiệp của ông hoặc người ông chưa từng gặp mặt. Chỗ này của chúng tôi
Chỉ là một trung tâm điều trị bình thường. Nếu như đúng như cậu nói, tôi có lẽ đã sớm phát hiện ra rồi. Thực ra năm năm trước Hàn Hoan đã cai nghiện thành công rồi. Từ đó về sau, tôi chưa từng gặp cậu ta. Cậu ấy chưa từng đến tìm cậu sao?
Câu hỏi cuối cùng. Phía đông của tòa nhà này là cái gì? [Trung tâm cai nghiện] Ở đó à? Tôi cũng chưa từng đi đến. Đi đâu? Sao lại là cậu? [Hàn Hoan – Bạn nghiện trong trại cai nghiện] A Tường. Giả vờ? Giả vờ tiếp đi. Anh nhìn cho rõ nhé.
Tôi căn bản không phải là người mà các anh tìm kiếm. Trần Mạch? Giả cũng giống phết đấy chứ! Tôi đã từng tra qua camera giám sát của trung tâm cai nghiện rồi. Một tháng trước cậu từng đến tìm tôi. Tại sao lại tìm tôi? Tôi không biết anh đang nói gì.
Không đúng. Cậu đến tìm lô ma túy bị mất của Kuntuo đúng không? Lương Long cũng từng đến tìm. Ở đó căn bản là không có ma túy. Đó là trung tâm cai nghiện, sao có thể tàng trữ ma túy được? Tôi không quan tâm cậu có mục đích gì,
Tôi nghĩ tôi có thể giúp cậu. Không có cậu thì không có Hàn Hoan của hiện tại. Xuống xe. Từ sau khi cậu đưa tôi vào cai nghiện, tôi cũng coi như là nghĩ thông rồi. Ma túy, cái thứ này quả thực là hại người. Tôi đã cai sạch sẽ rồi.
Nhưng người khác thì sao? Tôi không thể để ma túy tiếp tục tràn lan nữa. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không phải là người cậu tìm kiếm. Mong cậu xuống xe cho. [Trung tâm cai nghiện] Ai? A Tường. Tôi đã tìm thấy một vài manh mối trong trại cai nghiện.
Buổi tối cậu đến nhà tôi một chuyến. [Xe taxi] Tôi trực tiếp nói cho cậu. Hàn Hoan. Con bé tên A Hỷ. A Tường, đồng ý với tôi. Nếu như hôm nào đó tôi không còn nữa, cậu phải ở bên con bé, nhìn con bé khôn lớn. [Trung tâm cai nghiện]
[Trung tâm cai nghiện] [Ma túy] [Ma túy] [Ma túy] [Trung tâm cai nghiện] Trước khi chết, tôi nói cho cậu biết một bí mật. Ngô Minh vẫn luôn là một cảnh sát tốt. Tôi thay cậu làm việc là để gỡ bỏ gánh nặng trong lương tâm của cậu.
Cho nên mới bịa đặt ra lời nói dối này. Thực ra tôi cũng lừa ông. Tôi đến đây không đơn thuần là để tìm ông. Tôi đang đợi một người. Ai? Liêu Vĩnh Gia bảo tôi giết anh. Tôi sẽ không nghe anh ta nữa. Lát nữa khẩu súng của tôi lệch đi.
Nghe thấy tiếng súng thì hãy phối hợp thật tốt. Tôi có thể giúp anh, nhưng việc gì ra việc đó. Tôi lấy được thứ mà tôi muốn thì sẽ thả con gái anh ra. Hi vọng anh nói được làm được. Anh tưởng rằng như vậy
Là có thể dụ được Thái Chi Minh ra sao? Anh đấu không lại ông ta. Tôi nhất định phải tận tay bắt được ông ta. Anh nương tay rồi. Hành động! Trong phòng giám sát có tình hình, có ai nhận được không? Có ai nhận được không? Ông Thái, xảy ra chuyện rồi.
Được, yên tâm đi. Lần này tuyệt đối sẽ không để hắn ta nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nữa. Vị trí của Thái Chi Minh đã được xác định. Các đơn vị nhanh chóng bao vây trung tâm cai nghiện. Vâng. Lần hành động này, một,
Truy bắt Thái Chi Minh về quy án. Hai, đảm bảo an toàn của một người cảnh sát nằm vùng của chúng ta. Rõ. [Khu A] Đại ca, dọn dẹp xong rồi. Ông Thái, ông muốn trở về trồng lúa sao? Ông cảm thấy nếu như chúng ta đều bị bắt,
Ngày mai tiêu đề trên báo tên của ai sẽ đứng trước đây? Nhiều lời nói nhảm thật đấy! Đợi đã. Không phải là cậu luôn muốn làm lão đại của Hoa Thành ư? Bây giờ tôi cho phép cậu ngồi vào vị trí này. Cảm ơn. Đừng khách khí. Thái Chi Minh đâu?
Ông ta vừa đi. Đừng quan tâm đến tôi. Lão Lục, Thái Chi Minh ở ngay trung tâm cai nghiện. Cục trưởng. Theo tình báo của cảnh sát nằm vùng Cảnh sát Lạc gửi đến, trong tay Thái Chi Minh đang giữ một lượng con tin lớn. Như này,
Đây là tất cả tư liệu về Thái Chi Minh mà hiện tại chúng ta nắm được. Đừng tốn công vô ích nữa. Mỗi sợi dây kéo ra đều có thể sẽ gây nổ. Cả đời này của tôi đều bị người ta bức hiếp, chưa từng sống cho chính mình.
Nhưng lần này tôi muốn dũng cảm một lần, tự mình bù đắp lại tất cả mọi thứ. Không ngờ vẫn là cản trở. Đợi sau khi ra ngoài, tất cả đều có thể làm lại từ đầu. Nghe kĩ đây. Người đứng đằng sau tôi ở ngay bên cạnh tôi,
Nhưng không phải Liêu Vĩnh Gia. Tôi có thể nói anh ta ở trong Cục Cảnh sát. Điều tôi biết chỉ có như vậy thôi. Ông Thái. Cảnh sát đến rồi phải làm sao? Không ngờ cảnh sát lại đến nhanh như vậy. Các cậu
Đi dẫn các bác sĩ và bệnh nhân đến thao trường. Vâng! Đi theo tôi. Đại ca, anh đi trước đi. Các cậu, áp giải Cảnh sát Vu đến làm con tin. Vâng! Đi! Mau lên! Ra đây! – Ra đây! – Ra đây, nhanh lên! [Lạc Tường này là người như thế nào?]
[Nói không rõ được.] [Có điều tôi nghĩ là anh ta rất giống với anh.] [Những ngày này] [tôi luôn suy nghĩ.] [Tại sao tôi lại biến thành như vậy?] [Có lẽ từ ngày hôm đó ở trên ngọn hải đăng,] [bắn lén anh đã được xác định rồi.] [Hoặc là…]
[từ lúc Liêu Vĩnh Gia phái tôi đến bên cạnh Thái Chi Minh,] [làm cảnh sát nằm vùng đã được xác định rồi.] [Hoặc cũng có thể là…] [từ lần đầu tiên tôi tốt nghiệp trường cảnh sát,] [tận mắt thấy tội phạm ma túy giết hai cộng sự của mình,]
[đã được xác định rồi.] [Nghĩ đi nghĩ lại,] [tôi đều cảm giác bản thân mình không xứng làm một cảnh sát.] [Cái nghề quăng tính mạng ra sau não này] [ngay từ đầu đã không nên thuộc về tôi.] [Nhưng từ trên người A Hỷ tôi tìm thấy được,]
[cảm giác khi mới đầu trở thành cảnh sát.] [Bố cháu đã nói,] [một người không có đồng nào trong tay,] [muốn đi giải cứu thế giới,] [đó mới gọi là anh hùng thực sự.] [A Hỷ ở bên cạnh tôi càng lâu,] [tôi càng đố kỵ với anh.]
[Tại sao tôi không thể kiên trì tiếp như anh?] [Tại sao tôi không thể tìm thấy ánh sáng trong bóng tối?] Để tiền lên trên xe. Vâng. – Mau mau! – Mau! Nhanh! Nhanh lên, nhanh lên! Mọi người trước tiên đừng nổ súng, bảo đảm sự an toàn của con tin!
Nhanh! Nhanh lên, nhanh lên! Nhanh! Nhanh! Hành động! Alo! Thái Chi Minh không ở trên xe. Ông ta đang ở trong đám người. Đợi chút. Lão Lục, trước hết đừng phân tán đám người. Tôi có cách tìm được ông ta rồi. Nhưng tôi vẫn cần người. Đã rõ. Xuống xe! Xuống xe!
Đi theo họ, tiến về phía trước. Cậu là ai? Đưa tôi ra ngoài. Nếu như có người hỏi tới, thì nói tôi là trợ thủ của ông. Đường dây của bom rất thô ráp. Chỉ cần cắt đứt nguồn điện thì sẽ không bị nổ.
Cắt dây đỏ trước sau đó cắt dây xanh lá. Thời gian lệch không quá một giây. Đã rõ chưa? Rõ! Có gì tôi có thể làm được không? Trong tay Thái Chi Minh, đang nắm giữ tất cả công tắc kích hoạt bom. Ông ta muốn làm gì? Cục trưởng.
Bên trong có rất nhiều bom. Cảnh sát Lạc đang gỡ từng quả một. Kế hoạch của ông ta là lợi dụng điều khiển bom từ xa, không ngừng tạo ra hỗn loạn, dẫn đến đám người sẽ hoảng loạn, để thừa cơ chạy thoát khỏi hiện trường.
Chỉ cần ông ta ấn công tắc, một trong nhưng quả bom giấu ở đây liền sẽ phát nổ. Còn là quả nào, tôi cũng không nói chắc được. Phần còn lại giao cho tôi. Chú ý an toàn! Thái Chi Minh ở đâu? Anh nghĩ là tôi có thể nói cho anh sao?
Anh đã không còn cơ hội gặp anh ta rồi, Lùi hết về sau! Muốn chết à? Cẩn thận. Đi đi. Đừng có chạy! Lấy dụng cụ! Là một nam tử hán nha. Kính phục! Đừng phí sức nữa, anh không tháo được đâu. Vậy thì chúng ta cược một ván. Nói thật lòng,
Lúc nãy tôi thực sự rất sợ. Nhanh nhanh nhanh! Nhanh lên! Nhanh! Nhanh nhanh nhanh! Dừng. Tìm cái này sao? Có lửa không? Đi! Gọi cấp cứu!