Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 22 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 22] [Đằng sau sự vẻ vang] Cũng không biết Lý Đại Vi ở trong thế nào? Sắp đến lúc hành động rồi nhỉ? Các tổ báo cáo tình hình. Tổ hai đợi lệnh. Tổ ba đợi lệnh. Tổ bốn đợi lệnh.
Nghe lệnh của tôi hành động. Đi. Giơ tay lên đầu, giơ tay lên đầu, ngồi xuống. Ngồi xuống. Ngồi xuống. Hai tay ôm đầu. Đứng yên. Người ở đâu? Bên phải, bên trái đằng trước đều có. Phòng của ông chủ ở bên phải. Đội một qua bên kia.
Ngồi xuống, giơ tay lên đầu. Đội hai qua bên này. Đội ba bên kia. Đội hai theo tôi. Đồn phó Cao. Dương Thụ, qua bên kia. Vâng. Theo tôi. Tay ôm đầu. Đừng cử động. Đứng nép vào cho tôi. Cảnh sát thi hành công vụ. Đứng yên, đứng yên. Ngồi xuống, ngồi xuống.
Tay ôm đầu. Không được cử động, cảnh sát đây. Đứng lên, hai tay ôm đầu. Hai tay ôm đầu. Cảnh sát thi hành công vụ. Đừng cử động. Xuống đây. Mau lên. Đi. Đi thẳng. Hai tay ôm đầu. [Thiết bị nghi hình thi hành công vụ của đội 5] Ngồi xuống. Mau lên.
Đứng yên, nhanh lên. Ngoan ngoãn một chút. Mau lên, mau lên, đi theo. Mau lên, mau lên, mau lên. Cúi đầu xuống. Mau, mau, mau. Lên đi. Đằng sau nhanh lên. Cúi đầu xuống. Nhanh lên, nhanh lên, cúi xuống. Không được cử động. Lên xe. Mau lên, mau lên, mau lên.
Bước nhanh lên, nhanh lên. Anh lên phòng đó đi. Kiến Quân, đến rồi à? Anh Từ. Nào, lại đây, lấy đồ bên này. Vâng, vâng, vâng, đến đây. Anh Tào. Kiến Quân. Kiến Quân. Kiến Quân. Ai thế? Kiến Quân. Sao ở đây còn có người gọi tên tôi thế? Kiến Quân. Kiến Quân.
Kiến Quân. Anh rể. Không có chìa khóa. Không mở được. Chẳng phải em là cảnh sát à? Nhưng mà, anh rể, sao anh lại ở đây? Bị bắt nhầm à? Sao lại thế, anh nói cho em nghe. Em đi tìm bọn họ. Không bắt nhầm. Là… là trùng hợp thôi!
Bọn họ đột nhiên… Anh đang mơ mơ màng màng đã bị bắt rồi. Mơ mơ màng màng á? Thế vẫn là bắt nhầm rồi. Không phải, anh đến Lan Đình Nhã Xá – tìm niềm vui… anh… – Không sao. Chỉ cần là bắt nhầm thì họ không dám đổ oan cho anh đâu.
Bây giờ em đến Đồn hỏi xem ai lại sơ ý thế. Dám bắt anh rể em vào đây. Em… Em mặc kệ đúng sai. Em có thể thả anh ra trước được không? Anh rể, anh xem. Hành động lần này là hành động tập trung lực lượng toàn Cục. Kỷ luật nghiêm lắm.
Lúc này ai dám làm trái luật thì đừng làm cảnh sát nữa. Nhưng anh yên tâm. Chỉ cần anh không chơi gái, không làm chuyện gì phạm pháp thì vấn đề không nghiêm trọng. Chơi rồi. Bọn… bọn họ bắt anh tại giường. Anh rể, anh… anh… Em không ngờ đấy. Anh… sao lại?
Em tranh thủ thời gian gọi điện cho chị em được không? Nói… nói anh… anh… Công ty anh có một người bị… bị… bị… bị cướp biển bắt ở Somalia. Anh phải đi đàm phán, cứu người. Tạm thời không thể về nhà. Nhưng mà, anh rể. Anh đi Somalia
Không báo trước với chị em mà lại bảo em chẳng phải rất kỳ lạ sao? Chuyện này… Hay là thế này. Em bảo Châu Tuệ đi nói với chị. Đừng, đừng, đừng. Vợ em thông minh lắm. Em ấy nghe là biết nói dối. Được rồi. Anh rể.
Thế anh ở đây tự chăm sóc tốt bản thân. Em đi xem xem còn cách nào khác nữa không. Cái đó… Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ. Bố. Chúng ta không nấu cơm nữa. Buổi tối ra nhà hàng. Con yêu. Hai người nói nhỏ thôi được không?
Chị em đến rồi, đang khóc trong phòng đấy. Có chuyện gì thế? Anh rể em đột nhiên mất tích. Điện thoại thì tắt máy. Xe cũng không ở công ty. Hỏi tất cả mọi người rồi, đều không biết anh ấy đi đâu. Kiến Quân. Chị đến hả? Kiến Quân.
Có lẽ anh rể em xảy ra chuyện rồi. Chị cứ thấp tha thấp thỏm. Thực sự không còn cách nào chị mới đến tìm em, Kiến Quân. Chị, chị đừng cuống. Nào, ngồi đi. Nha Nha, chúng ta làm bài tập trước nhé. Ngoan lắm, ngồi đi. Nào. Xảy ra chuyện gì?
Hôm trước anh rể em đi làm ở công ty, sau đó không về nhà. Có lúc anh ấy tăng ca ở công ty không về cũng là chuyện bình thường. Nên chị cũng không quá để ý. Nhưng mãi cho đến hôm nay… Mãi cho đến hôm nay,
Anh ấy cũng không trả lời tin nhắn. Chị thấy hơi lo lắng. Sau đó, chị gọi điện cho anh ấy. Chị gọi rất nhiều cuộc cho anh ấy, nhưng điện thoại anh ấy vẫn luôn tắt máy. Chị liền đến công ty tìm anh ấy.
Nhưng trong công ty không ai biết anh ấy đi đâu. Anh ấy không bị người ta bắt cóc đấy chứ? Chị, không đâu, không đâu. Kiến Quân. Em là cảnh sát, em giúp chị với. Em giúp chị tìm anh ấy đi. Chị, chị đừng lo lắng, ngồi đã.
Châu Tuệ, em qua đây. Anh nói với em chuyện này. Chị, chị yên tâm. Nhất định Kiến Quân sẽ nghĩ cách. Chị cứ ngồi đây một lúc đã. Đừng khóc, đừng khóc. Anh đứng ngây ngốc ở đây làm gì? Không phải anh biết chuyện gì đó rồi chứ? Anh nói đi!
Anh ấy đi Somalia. Đâu cơ? Nhân viên của anh ấy bị bắt cóc, anh ấy đi Somalia cứu cậu ta. Tào Kiến Quân, anh coi em là kẻ ngốc à? Bây giờ anh nói anh ta đi Somalia cứu nhân viên bị bắt cóc. Có đánh chết em cũng không tin.
Tôn Hữu Quang là người như thế sao? Anh cười cái gì? Em đanh đá thế. Anh đã nói với Tôn Hữu Quang lời nói dối này không được rồi. Anh ta cứ bắt anh nói thế. Anh ấy bắt anh nói thế á? Vậy anh gặp anh ấy rồi à? Anh ấy ở đâu?
Sao anh ấy không về nhà? Anh ấy đi mua dâm bị bắt rồi. Em nói nhỏ thôi. Nhưng, thật không? Còn giả được à? Được lắm, tên Tôn Hữu Quang này có bản lĩnh lắm. Còn bịa được ra lời nói dối đi Somalia. Anh ta coi chị em là kẻ ngốc à?
Dù chị em có ngốc thì chẳng phải vẫn còn đứa em gái là em sao? Anh ấy dặn đi dặn lại bảo anh giữ bí mật. Vì chuyện này Đồn vẫn chưa thông báo cho người nhà. Em nói xem chuyện này anh phải làm thế nào? Làm thế nào cái gì?
Nói thật thôi. Phải để chị em với mẹ em biết rốt cuộc anh ta là người như thế nào. Em biết lâu rồi. Anh ta chẳng phải tên tốt lành gì. Không ngờ bị lộ sớm như vậy. Nhưng anh ta cứ bắt anh giữ bí mật. Nếu để chị biết chuyện này
Gia đình họ tan nát thì làm thế nào? Tan nát thì tan nát. Giữ lại tên háo sắc như thế để làm gì? Làm báu vật à? Vậy em nói đi, anh không dám nói. Nói thì nói. Chị. Có phải xảy ra chuyện gì không? Kiến Quân không cho em nói với chị,
Nhưng em nghĩ chuyện lớn thế này không thể giấu chị được. Anh rể em xảy ra chuyện gì rồi? Rốt cuộc anh ta làm sao? Anh rể đi mua dâm bị cảnh sát bắt rồi. Nhưng… nhưng chị đừng lo… Kiến Quân, là thật sao? Chị, tình hình bây giờ là như này.
Anh rể đang ở Đồn cảnh sát chỗ Kiến Quân. Kiến Quân cũng đã nói hộ anh rể rồi. nhưng vì anh rể bị bắt lúc khỏa thân trên giường của gái mại dâm nên thực sự không còn cách nào khác. Chị đừng lo, chúng ta cùng nghĩ cách
Cứu anh rể ra đã rồi nói. Được không? Kiến Quân, mọi người bắt được anh ta ở đâu? Có phải bắt nhầm không? Chị, chị cũng đừng sốt ruột quá. Anh ta bị bắt ở Lan Đình Nhã Xá. Thẻ hội viên giá 1.200.000 tệ một thẻ.
Người khác chơi gái 300 tệ, 500 tệ một lần. Anh ta chơi gái 1.200.000 tệ một lần. Anh ta chơi gái gì thế? Chẳng phải anh bảo rồi sao? Đó là hàng tốt. Hàng tốt à? Hàng tốt thì có lý à? Hàng tốt thì ghê gớm lắm à? Tận 1.200.000 tệ.
Anh ta được lắm, Tôn Hữu Quang. Cũng đâu thể so với loại 300, 500 tệ. Loại 300, 500 tệ gì, anh… Chị. Chị. Chị, chị đi đâu thế? Chị, chị đợi em với. Mẹ nghe thấy tiếng cửa. Sao thế? Sao thế? Sao thế? Sao thế, nói với mẹ đi. Mẹ, bố. Ngồi đi.
Tủi thân thế, sao vậy? Con không muốn sống nữa. Xảy ra chuyện gì vậy? Rốt cuộc con làm sao? Tôn Hữu Quang. Nó làm sao? Anh ta… Nói đi, nó làm sao? Nó… nó xảy ra chuyện gì à? Con muốn bố với mẹ con lo chết à? Anh ta, anh ta… Anh ta…
Bị bắt cóc rồi, người ta tống tiền phải không? Người ta đòi bao tiền, con nói với mẹ. Nói đi, đòi bao nhiêu tiền? Anh ta đi mua dâm bị cảnh sát bắt rồi. Anh ta mua dâm mỗi thẻ hội viên đã 1.200.000 tệ. Một triệu hai trăm tệ.
Tên Tôn Hữu Quang này. Con muốn ly hôn với anh ta. Bố sớm đã nhìn ra nó không phải thứ tốt lành gì. Đáng đời. Để cảnh sát giáo huấn nó hẳn hoi. Ly hôn. Ly hôn. Lần này dù thế nào cũng phải ly hôn với nó. Đúng, để cảnh sát bắt nó.
Để Đồn cảnh sát bắt nó cải tạo. Không cải tạo tốt không thả nó ra. Loại đàn ông này mẹ nói cho con biết, chính là thiếu đòn. Đừng khóc nữa. Con khóc thì đem nó về được à? Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa. Anh ta làm chuyện như thế,
Con cũng không muốn sống nữa. Không muốn sống nữa à? Thế thì chết đi. Đừng sống nữa. Rồi để lại hết nhà, tài sản, tiền cho nó. Rồi để nó tìm người khác trẻ hơn con, xinh hơn con. Cho nó hết. Chết đi! Bà… bà… Ông rảnh rỗi ở đây làm gì?
Mau đi nấu mì đi. Con chưa ăn cơm đâu. Chuyện đó… Ông mau đi đi, mau đi đi. Cho nhiều nước nóng vào. Đừng khóc nữa. Con, con vẫn cứ khóc à? Vào phòng mẹ nói cho con nghe. Con nghe mẹ nói. Con khóc gì, khóc thì dễ rồi.
Đi, đi, đi, đứng dậy. Đứng dậy, đi. Nghe lời, con nghe mẹ nói. Nào, đừng khóc nữa. Nào, lau nước mắt đi. Mẹ nói con nghe. Chuyện này phải chia sẻ với em con, con xem… Em gái biết mà. Em rể nói với con đó. Cậu ta giải quyết được chuyện nhỏ này.
Con nói xem, cậu ta là cảnh sát. Chẳng phải nói vài lời với người trong Đồn cảnh sát là đưa được nó ra ngoài sao? Đừng nhắc đến cậu ta nữa, nhắc đến lại bực. Nhà chúng ta chẳng trông chờ được gì ở cậu ta. Đừng khóc nữa.
Mẹ, là Tôn Hữu Quang đi chơi gái, mẹ trách người khác làm gì? Con phải ly hôn với anh ta. Người xưa nói đúng lắm. Làm gì có con mèo nào không ăn vụng. Trước đây mẹ nói với con bao lần rồi, nói tám trăm lần rồi. Con còn chê mẹ lắm lời.
Chỉ cần con không nghiêm khắc quản lý đàn ông, sớm muộn gì anh ta cũng gây ra chuyện. Con tưởng bố con thật thà à? Chuyện này đã xảy ra rồi, con phải làm gì? Không phải ly hôn. Bây giờ con phải nắm chắc điểm yếu trong tay, hiểu chưa?
Giữ chặt lấy nó. Nghiêm khắc quản lý nó. Rồi tìm cơ hội nắm lấy quyền kiểm soát tài chính. Đây mới là điều đúng đắn con nên làm. Ly hôn. Có ai không ly hôn, dễ biết bao. Bây giờ con ly hôn.
Được, con ly hôn xong chẳng phải lại phải tìm người khác à? Con tìm đi. Con một đời chồng rồi, hoa tàn ít bướm. Con còn có thể tìm được người có điều kiện như Tôn Hữu Quang sao? Con tìm được, được rồi.
Con có chắc chắn anh ta không ra ngoài chơi gái, tìm người phụ nữ khác như Tôn Hữu Quang không? Con chắc chắn với mẹ không? Theo ý của mẹ thì con phải nén giận ư? Nén giận đi. Anh rể. Anh ra rồi à? Em đích thân đến à?
Anh rể có việc, em không giúp thì ai giúp. Em xin lãnh đạo hết lần này đến lần khác nhưng có điều khoản quy định của pháp luật, lãnh đạo cũng không có cách nào. Đây đã là mức phạt nhẹ nhất trong khuôn khổ pháp luật rồi. Anh biết.
Thực ra điều kiện ở đây cũng ổn. Sạch sẽ lắm! Chỉ là thức ăn không ngon. Hai ngày này có thời gian cùng anh uống vài bữa rượu, ăn đồ ăn ngon. Bổ sung lại chất béo đã mất. Anh rể, anh bảo em nói rằng anh đi Somalia, em nói với chị rồi.
Chị không tin, em sợ chị nghe ngóng linh tinh lại làm lớn chuyện lên nên đã nói hết mọi chuyện cho chị rồi. Không sao. Giấy cũng không gói được lửa. Sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi. Không sao, đừng bận tâm. Anh không sợ chị em biết à? Anh sợ cái gì?
Ở đây vô cũng thích hợp để suy nghĩ. Anh nghĩ thông suốt rồi. Bất quá thì một từ thôi, ly hôn. Một khuôn mặt già nua nhìn mười mấy năm rồi, có thể đổi cái mới, cũng được đấy. Nếu cô ấy thực sự không bỏ qua được, anh đồng ý với cô ấy.
Nhưng mà, anh rể. Anh lên xe nghỉ ngơi một chút, em nghe điện thoại. Được. Tuệ Tuệ, đón được anh rể rồi. Anh nói cho em biết, sao anh thấy anh ta… không coi trọng vấn đề. Không phải. Chỉ là có chút ý muốn buông xuôi. Chị có đấy không?
Hay em đánh tiếng trước, nói với chị một tiếng. Được rồi. Bận lắm à? Đi thôi. Anh rể. Tuệ Tuệ vừa gọi điện cho em. Bây giờ chị em đang rất tức giận, cũng rất buồn. Chị ấy ở nhà mẹ. Nhà mẹ tốt mà. Cô ấy muốn ở thì ở.
Không muốn về cũng không sao. Anh rể. Anh đừng trách em nhiều lời. Em thấy nếu chuyện này anh làm như thế, là xong đấy. Anh xem anh là người có mặt mũi. Chuyện này truyền ra ngoài cũng đâu hay. Chị em sau khi nghe chuyện, chị ấy khóc lóc cả ngày.
Khóc như mít ướt ấy. Nhưng chị lại không nói câu nào với người ngoài. Còn bảo với người ở công ty rằng anh đi Somalia. Người vợ như này tìm ở đâu được? Lại nói tính cách của chị em. dịu dàng hơn Tiểu Tuệ nhiều, dễ bảo hơn nhiều. Cho nên, anh rể.
Chúng ta đừng cố chấp nữa. Ngoan ngoãn về nhà dỗ dành chị ấy vài câu. Dù sao anh cũng không thể để cô ta nắm thóp được. Thế này đi, anh nể mặt em, quay về. Em tìm cho anh một chỗ để anh chỉnh trang lại, anh cạo râu, được không?
Không vấn đề. Thế này là đúng rồi. Đại trượng phu co được giãn được. Mẹ, con về rồi. Chuyện tốt con làm đấy! Anh rể, anh còn dám về à? Đây là nhà anh. Anh không về thì đi đâu? Chẳng phải anh về nhận tội đây sao?
Lẽ nào em còn muốn chị em nhốt anh ngoài cửa mãi à? Tuệ Tuệ, con mau lên, khuyên chị con đi. Không ăn không uống, không cả ngủ nữa. Hữu Quang, mẹ bảo con này. Chuyện này con sai quá. Con làm mất mặt cả gia đình này rồi, con biết không?
Con có từng nghĩ cho con của con chưa? May mà Thông Thông nhà này hiểu đạo lý, biết nghĩ đến đại cục. Tôn Hữu Quang, Thông Thông nghĩ kỹ rồi. Con bé muốn ly hôn với con. Nhưng bị mẹ ngăn lại rồi. Con thấy đấy. Trong tay con có mấy công ty,
Nếu con bé nhất quyết muốn ly hôn với con thì gia sản của con phải chia cho nó một nửa. Chuyện nên làm mà. Chuyện nên làm à? Con là người sai trước, đúng không? Lần này con phạm lỗi lớn như thế. Con nhớ chưa? Nhớ kỹ chưa? Vâng, vâng, vâng.
Con mau lên, đi khuyên vợ con đi. Con tìm được người vợ tốt như thế lần nữa không? Con mau lên. Vâng, vâng, vâng. Thừa nhận sai lầm, nói hay vào, nghe chưa? Đem hết bản lĩnh của con ra. Vâng. Này, chỉ thế thôi à? Xong rồi à? Xong rồi.
Không xong thì sao, không xong thì sao? Không phải… Năm đó lúc ông còn trẻ lúc đấy ông nhốt tôi ở ngoài cửa, chẳng phải tôi cũng khóc lóc sụt sùi ông cũng chẳng để ý đến tôi, chẳng phải cũng xong rồi sao? Bà… bà… Làm sao?
Mà… mà… mà Kiến Quân đang ở đây, bà nói gì thế? – Tôi nói cái gì, ông làm cái gì? – Bố, bố, bố, bố, bố. Bố đừng để ý đến con. Đây chẳng phải là chuyện nhà anh chị sao. Không xong à? Chị con không nên tha thứ cho anh ta.
Bây giờ thấy mặt anh ta là con lại thấy ghê tởm. Được rồi, được rồi, được rồi, con bớt nói vài câu đi. Con ngồi xuống nghỉ một lát đi. Sao thế, con nói sai à? Con thấy chị con sống tốt hơn con nên con đố kỵ à?
Con mau ngồi xuống kia nghỉ đi. Mẹ, mẹ có ý gì? Mẹ có ý gì à? Mẹ. Tuệ Tuệ, bớt nói vài câu đi. Mẹ đã không để ý, em để ý cái gì? Kiến Quân, con có ý gì? Mẹ không để tâm phải không? Con muốn mẹ để tâm như nào?
Con muốn mẹ để tâm như nào nữa? Mẹ để tâm thì để chúng nó ly hôn phải không? Không phải. Mẹ đã không muốn nói con rồi. Con có chút tiền đồ, làm cảnh sát lớn. Anh rể con bị bắt vào Đồn cảnh sát của con phải không?
Con không nói được vài câu để thả anh con ra à? Giờ con còn chạy đến đây làm người tốt. Con mà có bản lĩnh, thì anh rể con đâu gặp phải chuyện này. Gì cơ? Đợi đã. Mẹ, rốt cuộc mẹ có ý gì? Mẹ có ý gì à?
Hôm nay ai đưa anh về? Thì ra anh rể chơi gái bên ngoài là lỗi của Kiến Quân à? Nếu nó có chút tiền đồ, có chút bản lĩnh anh rể con còn phải ở trong đó mấy ngày liền à? Mẹ, mẹ hay thật đấy!
Bình thường mẹ nói bọn con, bọn con cũng nhịn. Hôm nay chuyện thế này mẹ còn như vậy. Chẳng phải Tôn Hữu Quang có vài đồng tiền bẩn thỉu thôi à? Anh ta chơi gái bên ngoài mẹ vấn thấy anh ta tốt. Kiến Quân nhà con cần cù chăm chỉ làm việc
Thì không lọt được vào mắt mẹ. Mẹ tham giàu chê nghèo thế à? Năm đó sao lại gả cho bố con thế? Tuệ Tuệ. Phản rồi, con làm phản rồi. Hôm nay con không nuốt trôi được cục tức này. Con làm sao? Chẳng phải mẹ chê Kiến Quân nhà con nghèo sao?
Là con sống với anh ấy, con bằng lòng, liên quan gì đến mẹ. Tào Kiến Quân. Em thấy anh cũng hay lắm. Anh quan tâm đến chuyện này làm gì? Anh nên thông báo cho công ty họ, khua chiêng gõ trống đi đón anh ta.
– Con rêu rao cái gì? – Làm chuyện vẻ vang thế. Con có ý gì, con rêu rao cái gì? Phải cho tất cả mọi người biết mới đúng. Rêu rao cái gì? Con muốn chọc mẹ tức chết à? Con không dám chọc tức mẹ đâu.
Phúc của anh con rể ghê gớm thế mẹ còn chưa hưởng hết, sao mà chết được. Tào Kiến Quân, về nhà. Con về nhà đi. Con… con chỉ có bản lĩnh đấy thôi. Động một tí là bỏ về nhà. Con không về nhà thì làm gì? Con còn chưa nói hết nữa.
Làm gì còn gì để nói. Còn gì để nói nữa? Con đừng đi vội, Tuệ Tuệ. Con đừng đi. Con đi rồi cả đời này đừng có quay lại nữa. Con thực chẳng muốn về nhà này đâu. Con nhìn chán khuôn mặt nịnh bợ của mẹ rồi. Những lời mẹ nói
Con cũng nghe đủ rồi. Nhanh lên được không? Đi thôi. Không phải em thực sự… thực sự chê anh không có tiền đồ chứ? Đương nhiên em chê rồi. Nhưng anh là người đàn ông của em. Anh chưa từng làm chuyện gì có lỗi với em.
Anh có tiền đồ hay không, em nói được nhưng người khác không được nói. Chúng ta về nhà thôi. Sống tốt cuộc sống của chúng ta. Tuệ Tuệ. Sẽ có ngày anh khiến em tự hào. Đồ ngốc này. Dây an toàn. Sao thế? Em tức mà! Về nhà, về nhà, về nhà thôi.
Mẹ. Con trai. Nào, ở đây, ở đây. Nào, con trai đến rồi. Nào, nào, nào. Mẹ, mẹ đỡ lấy. Con cõng bố. – Cõng lên. – Nào. Đại Vi, Cẩn thận, bố đừng để cộc đầu. Cẩn thận. Lấy hành lý giúp tôi. Cảm ơn anh. Cảm ơn, cảm ơn. Được không con?
Chậm thôi! Mẹ, lần này đi hơn một tháng, chơi thỏa thích chưa? Đúng là, đi hơn mười nước đều là những nơi trước kia bố con từng tới. Cả đời này của bố con đi nhiều nơi thật đấy. Mới có mấy nơi thôi. Nơi tôi đã đi còn nhiều hơn nữa.
Lần này bố mẹ về sẽ không đi nữa chứ? Không đi nữa. Không đi nổi nữa rồi. Mẹ, mẹ ăn một chút đi. Để đó đi, lát mẹ ăn. Bố ngủ rồi à? Ông ấy không ngủ được. Khối u đang phát triển trong não ông ấy. Cả đời này của ông ấy
E rằng không bao giờ muốn ngủ nữa. Liên lạc với bệnh viện đi. Vào nằm viện. Chẳng phải trước đây mẹ nói… Gọi đi. Vâng. Còn một chuyện nữa. Giờ bố con lúc nào cũng cần có người ở bên. Nếu nằm viện mẹ sẽ phải ở bên chăm sóc ông ấy cả ngày.
Còn con? Con cố gắng. Nhưng tính chất công việc của con mẹ cũng biết. Mẹ biết, mẹ biết. Bố con cũng nói rồi. Con là cảnh sát, công việc vô cùng bận. Ông ấy không muốn con vì chuyện của ông ấy mà để lỡ công việc của con. Nhưng mẹ muốn
Trước khi bố con đi con ở bên ông ấy nhiều hơn. Con đi xin lãnh đạo. Bác sĩ có nói ông ấy còn bao nhiêu thời gian không? Không quá một tháng. Chẳng phải hôm qua ông ấy mới đi du lịch về à? Hầu như là mẹ cháu cõng ông ấy về.
Giỏi thật đó! Đại Vi, tháng này cậu nghỉ đi không đi làm nữa. Đến viện chăm sóc ông ấy. Có thể ở bên ngày nào hay ngày đó. Không cần đâu Đồn trưởng. Mẹ cháu không cho cháu làm thế. Bà ấy mong cháu cố gắng đừng để ảnh hưởng nhiều đến công việc.
Cháu chỉ mong tháng này ít trực đêm hơn là được. Cháu với mẹ cháu bàn bạc hết rồi. Bà ấy trông buổi sáng, cháu trông buổi tối. Được, tôi biết rồi. Cậu đi đi. Cảm ơn Đồn Trưởng. A lô, Diệp Vi. Cô qua đây đi. Đồn trưởng, có chuyện à?
Bố Lý Đại Vi không khỏe. Cô làm như này. Huy động mọi lực lượng có thể huy động trong Đồn chúng ta, lập một danh sách vào viện giúp Lý Đại Vi chăm sóc bố cậu ấy. Vâng. Có chuyện gì à? Không có gì. Đồn trưởng. Tôi… Tôi muốn chuyển việc.
Muốn chuyển đi đâu? Chuyển lên Cục à? Công đoàn Cục thiếu một người. Tôi sẽ đề cử cô nhé! Tôi… tôi không muốn làm cảnh sát nữa. Gì cơ? Đồn trưởng anh đừng hiểu lầm. Tôi đã làm cảnh sát mười mấy năm rồi.
Nếu không có sự nghiệp cảnh sát mười mấy năm này thì cũng không có Diệp Vi tôi ngày hôm nay. Nhưng mà… Nhưng mà tôi thực sự hết cách rồi. Tôi không nghĩ ra cách nào tốt hơn. Nên bây giờ tôi không còn cách nào tiếp tục làm công việc này nữa.
Cô xảy ra chuyện gì à? Sao thế? Cô làm sao thế, lại còn khóc nữa. Có phải chuyện của người già trong nhà không? Bố tôi vẫn chưa khỏe, bố chồng tôi lại nằm viện rồi. Anh cũng biết tôi với anh Vương nhà tôi đều là con một.
Hai chúng tôi, bốn người già. Có lúc bọn họ lần lượt đổ bệnh, chúng tôi vẫn chống đỡ được. Nhưng có lúc bọn họ như bàn bạc trước với nhau vậy, cùng nhau đổ bệnh. Thêm hai đứa con nhỏ ở nhà nữa. Tôi bận rộn đến sứt đầu mẻ trán,
Đều không biết họ của mình là gì nữa. Tôi muốn anh Vương nhà tôi xin nghỉ. Nhưng thu nhập của anh ấy chiếm hơn nửa cả nhà chúng tôi. Công việc của anh ấy không đi làm thì không có lương. Sếp của họ cũng nói có thể xin nghỉ,
Nhưng tính như không đi làm. Cho nên chúng tôi không nghỉ được. Nhưng tôi là cảnh sát. Cảnh sát sao dám xin nghỉ cả ngày chứ? Cho nên tôi muốn chuyển sang đơn vị khác nhàn rỗi hơn. Nếu như vậy thì tôi có thể chú ý cân nhắc được hết mọi chuyện.
Tình hình như thế à? Diệp Vi này, làm cảnh sát không dễ, huống hồ cô còn là chính trị viên nữa. Nếu nhà không có việc, cô muốn chuyển đi, tôi đồng ý. Nhưng nhà cô tình trạng như thế, cô muốn chuyển đi tôi lại không đồng ý.
Cô chỉ thấy công việc cảnh sát của chúng ta bận rộn. Nhưng ngành cảnh sát của chúng ta không giống những ngành khác. Càng là lúc khó khăn thì càng cần có tập thể. Tập thể mọi người có thể giúp mà. Đúng không? Như này đi, cô lập một danh sách,
Để các đồng chí khác có thời gian ở Đồn cũng đến giúp cô chăm sóc ông bà. Không được đâu, Đồn trưởng. Tôi là chính trị viên. Sao tôi có thể để các đồng chí giúp tôi làm việc trong nhà chứ? Tôi không làm đâu, như vậy không được. Sao lại không được?
Có thể để cho đồng chí khác đi chăm sóc bố Lý Đại Vi, thì sao không thể để đồng chí khác trong Đồn chăm sóc cho người nhà cô? Không giống nhau… Chỉ vì cô là chính trị viên à? Không có chuyện đó đâu. Hơn nữa cảnh sát chúng ta đều là
Những người quan tâm, yêu thương, giúp đỡ đồng chí nữ mà. Đúng không? Đồn trưởng. Được rồi, được rồi, được rồi. Điều chỉnh cảm xúc, điều chỉnh cảm xúc. Được rồi. Được rồi, đi làm việc đi. [Cô chỉ thấy công việc cảnh sát của chúng ta bận rộn.]
[Nhưng ngành cảnh sát của chúng ta] [không giống những ngành khác.] [Đây là một tập thể.] [Càng là lúc khó khăn] [thì càng cần có tập thể.] [Tập thể mọi người có thể giúp mà.] [Họ tên: Diệp Vi] [Chức vụ: Chính trị viên] [Số hiệu: 600363]