Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 21 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 21] Ông chủ Thái, xem xét thế nào rồi? Xin lỗi, điều kiện của cậu tôi không thể đáp ứng. Số ma túy còn lại, tặng cho cậu. Tôi chừa cho cậu một mạng, là bởi vì cậu vẫn còn hữu dụng.
Tôi đã nói rõ với cậu rồi, kế hoạch này, là do cấp trên của cậu, Cảnh sát Liêu đưa ra. Nhưng vừa rồi tôi lại biết được, hàng không thấy nữa. Vì thế, với anh ta, tôi không còn cách nào tin tưởng được nữa. Cậu,
Có thể giúp tôi thử tìm lại được chứ? Người cướp hàng là Lạc Tường. Trông bộ dạng của cậu, vẫn chưa quên được tên mập kia nhỉ? Tôi không biết, nếu lúc đó người chết là cậu, cậu ta sẽ dùng cách gì để tưởng nhớ cậu đây? Là ý gì?
Thực ra lúc đó, nếu cậu không thả tôi, cậu ta cũng sẽ thả tôi. Cậu ta từng nhận tiền của tôi. Cậu tưởng cậu ta đuổi theo là vì bắt tôi sao? Cậu ta là vì… giết cậu. Lừa trẻ con chắc? Tôi biết cậu rất khó tin. Nhưng đôi khi sự thật,
Chính là như vậy. [Tội ác sẽ không tiêu tan,] [mà chỉ ngủ đông.] [Chúng sẽ trốn ở vài nơi nào đó,] [âm thầm nảy mầm,] [chờ đợi bùng nổ.] [Cuối cùng Hoa Thành đã đón một thử thách mới.] [Kẻ địch mà chúng ta đối diện lần này,] [đáng sợ hơn bao giờ hết.]
[Một tấn ma túy,] [vượt đường biên giới một cách trắng trợn.] [Cùng lúc đó,] [15 nhân viên cảnh sát của chúng ta gặp phải mai phục,] [bị giết hại tàn nhẫn.] [Nhưng những gì bọn chúng đã làm,] [sẽ chỉ củng cố thêm quyết tâm chống lại tội ác của chúng ta.]
[Bạo lực cần thiết,] [là biện pháp cần thiết đối với những trường hợp cá biệt.] [Vì sự ổn định và thịnh vượng của Hoa Thành,] [bây giờ chúng ta buộc phải đoàn kết một lòng,] [chiến đấu đến cùng] [tiếp nhận thử thách của bọn chúng.] [Văn phòng cảnh sát – Vu Thăng Hải]
[Cấm ma túy] [Cấm ma túy] Về việc xuất viện của cô, tôi phải xác nhận lại với bác sĩ một chút. Xin lỗi, tôi muốn hỏi nhờ một chút. Bệnh nhân ở phòng bệnh này muốn xuất viện sao? Đúng vậy. Bệnh tình của cô ấy chuyển biến tốt rồi sao? Không có.
Đây là yêu cầu riêng của bệnh nhân. Cô ấy không còn nhiều ngày nữa. Tiểu Tô. Tôi vừa ghé qua tiệm hoa, hết hoa Mộc miên mà chị thích rồi. Thời kỳ ra hoa ngắn quá. Năm sau lúc hoa nở, tôi lại mua cho chị. Hoa Hướng dương này cũng rất đẹp.
Cảm ơn cô. Lúc vừa vào, tôi có nghe bác sĩ nói chị muốn xuất viện hả? Đúng vậy. Chắc là tháng sau tôi có thể xuất viện rồi. Vậy nên, cô không cần cứ bận tâm chạy đến thăm tôi nữa. Có sao đâu chứ.
Dù sao gần đây, việc làm ăn của quán trà cũng không bận lắm. Tôi thấy dạo này Cảnh sát Liêu rất bận. Anh ấy gần đây có đến thăm chị không? Có chứ. Vậy thì tốt. Tôi vẫn không cách nào nói ra được. [Bãi khai thác đá] Cấm động đậy, ra ngoài.
Ra ngoài! Nhanh lên chút. Đi! Gã họ Thái kia bao giờ gửi tiền cho chúng ta? Ông ta bảo chúng ta ở đây đợi tin tức. Đợi? Đợi vận may sao? A Tường, trực giác của tôi nói với tôi, tên họ Thái kia không đáng tin cậy. Để bọn họ đợi ở đây.
Davy, đưa cho tôi chiếc khăn. Anh đi lái xe. Nhớ kĩ gốc cây này. Được. Đến rồi. Xuống xe. 700kg hàng, nói không cần là không cần. Tên họ Thái kia rốt cuộc đang nghĩ gì? Hiện giờ chỗ này chỉ có hai chúng ta biết. Trở về tìm người mua trước,
Đợi sau khi tìm được rồi đưa đến cả thảy. Tôi chắc chắn bán giỏi hơn cậu. Bây giờ không ai có thể tìm thấy được. Sau năm 2001, cùng với sự nổi lên của ma túy tổng hợp nhân tạo, đất nước chúng ta nhiều lần tiến hành tăng cường và sửa đổi,
Các luật và quy định chống ma túy. Sau khi nối tiếp Singapore, Malaysia, trở thành quốc gia chống phá ma túy nghiêm khắc nhất châu Á thậm chí toàn cầu. Hiện nay, trong cuộc sống chúng ta thường thấy có heroin, cần sa, thuốc phiện, thuốc lắc. Kẻ bắn tỉa. [Cảnh sát]
Đừng tin tưởng bất kì ai xung quanh, gồm cả tôi. Nhưng cậu vĩnh viễn có thể tin vào tiền. Từ đầu đến cuối, tôi đều là một thương nhân. Chỉ cần hàng đến tay, tôi sẽ cho cậu một khoản thù lao, đủ để cậu bắt đầu lại từ đầu.
[Đừng tin tưởng bất kì ai xung quanh,] [gồm cả tôi.] Chú ơi. Cho chú. Chúc mừng Cảnh sát Liêu trở lại đội cảnh sát. Hiện tại ma túy đang nằm trong tay ai? Lương Long? Nếu không tìm được lô ma túy đó, chúng ta đều tiêu đời. Được, tôi nói với anh.
Người bên cạnh Lương Long, Lạc Tường. Chuyện còn lại thì giao cho chúng tôi xử lý. Ông Thái là người đã nói là làm. Từ nay về sau, anh và băng Nam Á chúng tôi, coi như thanh toán xong. Tôi nói thanh toán xong mới xong. Hôm nay cô đến đón con à?
Vâng, hôm nay bố nó có việc bận. – Ra rồi. – Bye bye! Đi thôi. Chào anh. Anh có nhìn thấy Trần A Hỷ không? Học sinh đều đã về hết cả rồi. Cảm ơn! [Cậu có dự định gì?] Hàng đã đến rồi. Việc cũng chưa được xem là quá phức tạp.
Phía Lương Long tôi sẽ thu xếp ổn. [Vậy được, tôi sẽ theo kế hoạch hành động.] Cứ vậy đã. A Tường. Gã họ Thái kia nói thế nào? Ông ta nói không cần nữa. Không cần? Ông ta thế này là muốn chơi chúng ta sao? Không cần thì dẹp luôn,
Vừa hay hợp ý tôi. A Tường. Hiện tại chúng ta có một xe đầy quặng vàng, cậu còn sợ bán không được à? Anh có người mua? Qua chỗ khác nói chuyện. Lần đặt hàng trước của băng Nam Á, cậu không đi. Tôi lại quen biết một vài người.
Quả thực không thể tìm mấy người này xuất hàng. Nhiêu đây thôi. Có thể nhớ được ai, tôi đều viết lên cả rồi. Đừng nhìn nữa. Người có thể đến đây đều là những người có nỗi lòng. Gọi người của anh thu dọn nhanh, ăn xong mì thì sớm trở về phòng.
Người làm việc lớn như chúng ta, sao lại có thể ngồi ở đây, ăn bát mì này chứ? Đi. Nhanh lên, nhanh lên! Nhanh lên! Cấm động đậy. Nơi này, còn có chỗ này, là một con đường núi gần hiện trường vụ nổ. Chỗ đó có dấu vết vô cùng rõ ràng.
Hẳn là có thể chứng minh, trước khi xảy ra vụ nổ, có ai đó đã trốn thoát từ đây. Còn như bọn họ có mang theo ma túy hay không, điều này tôi không rõ. Nhưng mà trong nhóm người này chắc chắn có manh mối quan trọng liên quan đến vụ án này.
Vậy bây giờ tôi vẽ ra phạm vi tìm kiếm của các cậu. Vị trí này. Có hiểu không? Hiểu. Được, vậy nếu có vấn đề gì, các cậu nhanh chóng báo cáo cho tôi ngay lập tức. Được chứ? Được, tan họp. [Cục Cảnh sát Hoa Thành] Trần A Hỷ, bảy tuổi.
Không nhìn thấy từ khi nào? Gần một ngày rồi. Sau buổi trưa tan học thì không thấy nữa. Có liên hệ với người thân nào khác chưa? Con bé bị bắt cóc. Để tôi xử lý. Tôi đã đi kiểm tra camera giám sát ở trường học.
A Hỷ bị Cảnh sát Vu đưa đi rồi. Hôm nay Cảnh sát Vu còn tham gia hoạt động chống ma túy. Cô nói cậu ấy bắt cóc Trần A Hỷ, có khi nào là do cô lo lắng thái quá không?
Vậy anh có thể giúp tô liên lạc với anh ấy được không? Yên tâm đi. Cảnh sát Vu sẽ sớm đưa A Hỷ trở về thôi. Vậy đôi giày này là thế nào? Đây là nhiệm vụ trước đây, chúng tôi đã bàn bạc qua. Trần Mạch cậu ấy có biết chuyện,
Nhưng chi tiết cụ thể, tôi không tiện nói với cô. Cô về nhà trước đợi tin tức của chúng tôi nhé. Đại ca. Nghe ý câu này của anh, có lẽ anh không phải người của ông Thái nhỉ? Tôi, người bản địa. Chuyện của các anh tôi đều nghe nói rồi.
Tôi thực sự khâm phục dũng khí của anh. Đó đều là công lao của anh Tường nhà tôi. Anh hỏi cậu ấy. Anh em, phát súng tiếp theo có thể là đến lượt cậu đấy. A Tường, hay là chúng ta nhận đi. Mạng sống quan trọng hơn.
Thì ra A Tường vẫn luôn đi đường vòng. Ban nãy ai đã nổ súng? Em ạ. Không vấn đề gì chứ, anh Long. Lát nữa Davy tính hơn phân nửa, lên đầu cậu. Được, tính cho em. Alo. [Cảnh sát Liêu,] [phía biên giới quả nhiên xảy ra chuyện rồi.]
[Một nhà nghỉ vừa xảy ra vụ cướp cùng lúc.] Vậy địa điểm cụ thể thì sao? [Lập tức gửi cho anh, Cảnh sát Liêu.] Cờ-lê số 21. Anh có thể liên hệ được với anh ấy không? Người nào? Trần Mạch. Đã lâu không nhìn thấy cậu ấy rồi.
Anh chuyển lời tới anh ấy, người của băng Nam Á đã tìm đến Liêu Vĩnh Gia. Tôi nghi ngờ Liêu Vĩnh Gia và Thái Chi Minh, đang lên kế hoạch gì đó. Cô gái, cô nói gì tôi nghe không hiểu. Anh ấy hiện đang ở trong hoàn cảnh rất nguy hiểm.
Tôi không liên lạc được với anh ấy, tôi nghĩ anh có lẽ sẽ có cách. Anh tìm được anh ấy thì đến quán trà tìm tôi. Phiền anh rồi. Cảm ơn nhé. Xem thử còn có thứ gì cần không? Cháu rất thông minh. Vì để lại dấu vết,
Cố ý chọn một nơi có camera giám sát thế này, để chú mua đồ cho cháu. Đều là do bố cháu dạy hả? Đợi chú làm xong chuyện của chú, chú sẽ để cháu đoàn tụ với bố cháu. Chú không được làm hại bố cháu. Chú không muốn làm hại bố cháu.
Cảnh sát Liêu. Bên này có trường hợp. Đây là nhân chứng duy nhất tại hiện trường. Tổng cộng có sáu người. Trong tay bọn họ đều có súng. Không thấy được họ trông thế nào. Có cướp thứ gì đi không? Bọn họ không cướp gì cả,
Chỉ là đánh bị thương một khách hàng. Vậy khách hàng đó đâu? Đã đi rồi. Tổ trưởng Liêu, tất cả trường hợp đều đã tìm hiểu rõ. Đây là bảng đăng kí của khách trọ. [Lương Long] Cô từng gặp qua người này chưa? Chính là anh ta.
Có nhìn thấy bọn họ đi đâu không? Không thấy. Bọn họ vẽ xong thứ gì đó rồi đi. Có tình hình gì thông báo với chúng tôi bất cứ lúc nào. Vâng. Đi thôi. Có thể xuất phát rồi. Tôi biết rồi. Có chuyện này, vừa nãy Cảnh sát Tô tới tìm tôi.
Chú ý chút. Cấm di chuyển. Ngồi xuống. Cấm di chuyển. – Ngồi xuống, ngồi xuống. – Cấm di chuyển. – Ngồi xuống. – Cấm di chuyển. Lại là cậu. Chào Cảnh sát Liêu. Nhấc ra đây. Được. Ai đã đặt bẫy? Tôi cảm thấy anh nói đúng. Ma túy có giá trị 500 triệu,
Ông ta không thể nói không cần là không cần. Tôi nói rồi, lão hồ ly đó có suy nghĩ khác. Anh mang theo bao nhiêu người đến? Mang tất cả. Muốn chơi một vụ lớn không? Muốn. Thăm dò Thái Chi Minh một chút. Nếu như ông ta thực sự có suy nghĩ khác,
Chúng ta liền dứt khoát tương kế tựu kế, câu con cá lớn hơn phía sau. Vẽ nửa còn lại của bản đồ ra. [Lương Long] Anh bảo tôi đặc biệt đến đây một chuyến, chỉ là để tôi xem cái này à? Có vẻ như các anh sẽ gặp rắc rối đấy.
Ý anh là gì? Trong tay anh vẫn còn một con tốt. Tôi dạy anh làm thế nào để dùng cậu ta. Lạc Tường. Cậu thông minh hơn tưởng tượng của tôi đấy. Ông đã thay đổi chủ ý rồi chứ? Tôi nói một nơi, sau một tiếng nữa cậu nhanh chóng qua đó.
May mà cậu kịp thời nói tuyến đường cho tôi. Chậm một bước nữa, là bị đám cảnh sát kia phát hiện rồi. Liêu Vĩnh Gia có ở đó không? Là anh ta dẫn đội. Lái xe mau. Chú giới thiệu đơn giản với cháu một chút, tình hình ở đây.
Ở đây khá hẻo lánh, không có mạng, tín hiệu cũng không được tốt. Cánh cửa đó à, có thể khóa trái. Cửa sổ này, ngay cả khi cháu mở được nó, bên ngoài còn có một lớp hàng rào bảo vệ. Ống thông gió ở trong nhà vệ sinh.
Nhưng đầu ra của đường ống nằm ở tầng thượng. Cho nên, nếu cháu có bất cứ suy nghĩ nào về việc chạy trốn, chú khuyên cháu nên loại bỏ nó ngay bây giờ đi. Chú yên tâm, cháu sẽ không chạy trốn đâu. Còn đồ ăn, nước uống,
Chú đều sẽ chuẩn bị trước cho cháu. Cháu chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, rất nhanh sẽ gặp đươc bố cháu thôi. [Tôi là Liêu Vĩnh Gia.] [Tôi biết cậu không tìm được cậu ta.] Sao lại là anh? [Đều đã đến mức này rồi,] [tôi cũng lười che giấu.]
[Hiện tại chúng ta có cùng một mục tiêu.] [Tôi có thể giúp cậu tận dụng con bài trong tay.] [Làm như tôi nói.] [Giết chết Trần Mạch.] [Cậu đi đến nhà để xe của phòng an toàn,] [lái chiếc xe tải 78TNS3 đó.] [Gặp nhau ở bãi sông,]
[cách trạm thu phí P4 3km về phía tây.] Tôi vẫn luôn đợi Liêu Vĩnh Gia xuất chiêu, không ngờ lại là anh. Đưa đồ cho tôi. Tôi tưởng chúng ta đã đạt được sự đồng thuận rồi. Xin lỗi, chúng ta không cùng một kiểu người.
Sau ngày hôm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rất xin lỗi vì đã kéo người nhà của anh vào. A Hỷ đang ở đâu? Đưa đồ cho tôi. Bây giờ tôi vẫn có thể làm chủ được, nếu để bọn họ biết được A Hỷ ở đâu,
A Hỷ sẽ mất mạng ngay. Anh nghĩ rằng dùng cách này, là có thể dụ Thái Chi Minh ra mặt hay sao? Anh đấu không lại ông ta. Thế nào rồi? Các cậu thương lượng xong chưa? Đều kiểm kê xong rồi? Tổng cộng có 54 thùng, khoảng hơn 700kg.
Tổn thất ít hơn dự kiến. Cậu là người đầu tiên, dám làm điều này với ông Thái. [Thu hình thời gian thực] Giết Trần Mạch! [Giết chết Lạc Tường,] [chúng ta sẽ có thể kết thúc tất cả chuyện này.] [Thu hình thời gian thực] Cái này chính là chân tướng.
Tôi đã yêu cầu đội cảnh sát, thẩm tra xử lý lại vụ án này. Vốn dĩ chúng tôi đều không chắc chắn, cho đến khi tôi nhìn thấy cái này. Lạc Tường không thể nào là “cảnh sát bẩn”. Vậy cô giải thích thế nào về bản báo cáo hành động
Đầy kẽ hở này của cảnh sát Vu? Cục phó Sa. Cảnh sát Vu, cậu đi với tôi một chuyến. Có một việc để cậu xử lý. Đúng rồi, là việc liên quan đến Cảnh sát Liêu. [Tài liệu cơ mật, hành động nằm vùng của Vu Thăng Hải] [Báo cáo hành động]
Tài liệu này liên lụy đến rất nhiều người, nhưng tôi chỉ có thể sử dụng cách này, tiếp cận Thái Chi Minh. Chính vì điều này, mới cần có Kế hoạch đêm đen. Anh định xử lý thế nào với số tài liệu này. Tôi hi vọng cô giao phần tài liệu này,
Cho phía cảnh sát Hoa Thành, và cả tổ Điều tra kết hợp. Không biết anh còn nhớ cái túi này không? Tôi tìm thấy từ chỗ của Somchai. Tôi đã tìm người điều tra. Cả Hoa Thành tổng cộng chỉ có hai cái. Một cái ở chỗ Somchai,
Một cái là vào lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã đưa cho tôi. Từ một góc độ khác, để tôi nói một chút về Kế hoạch đêm đen của anh nhé. Anh sợ chuyện giữa anh và Palla bị bại lộ, bèn tiết lộ thông tin cho Thái Chi Minh.
Anh cho rằng Thái Chi Minh nhất định nghe theo lời của anh, vì thế, anh để ông ta giết chết Palla, rồi giao số hàng ở chỗ Kuntuo cho anh. Nhưng mà anh không ngờ, Thái Chi Minh mất kiểm soát. Xem ra, người mất kiểm soát không chỉ mỗi Thái Chi Minh.
Sai lầm quả nhiên sẽ nảy sinh càng nhiều sai lầm. Không ai có thể chọn cho mình sự trong sạch hoàn toàn giữa những sai lầm, bao gồm cả anh. Anh muốn mượn Kế hoạch đêm đen loại bỏ tất cả những người có thể biết chuyện. Lâm Triển Hùng, Đại Khôi, Somchai.
Cuối cùng chính là tôi và Vu Thăng Hải. Cậu nói không sai. Đây là kế hoạch ban đầu của tôi. Cho đến khi nhìn thấy cậu ngày hôm đó, tôi liền cảm thấy, tôi nhất định phải thay đổi kế hoạch này. Giết người diệt khẩu không phải là cách tốt nhất.
Cách tốt nhất chính là, anh biến tôi thành một “cảnh sát bẩn” đã chết. Như vậy kế hoạch năm năm trước, liền có thể kết thúc. Còn sự tồn tại của tôi đối với anh mà nói, chỉ là một công cụ mà thôi. Không hẳn là tất cả.
Cậu có nhớ ngày hôm đó, lúc Lâm Triển Hùng chết, cậu đã nói gì với tôi không? Chính giây phút đó, khiến tôi thấy được quyết tâm đối phó với tội phạm ma túy của cậu. Tôi cảm thấy cậu rất giống tôi. Bây giờ nói với tôi, rốt cuộc cậu là ai?
Có vẻ như những gì tôi dạy cô, cô đều học được rồi. [Cảnh sát] [Cảnh sát] Cũng tốt. Kết cục bây giờ giống với suy nghĩ của tôi. Là cô đến bắt tôi. Cấm giở trò. Ra ngoài. Không được qua đây.