Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 20 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [10 năm trước] Không cần. Lát nữa tôi sẽ đội mũ. Anh cũng vừa được điều đến đây à? Thẻ ngành cảnh sát là thứ sẽ đi theo sự nghiệp cả đời của anh. Tuy anh đội mũ,
Nhưng tóc tai cũng phải cắt gọn gàng đúng không? Thế này đi. Lát nữa tôi cũng phải về tổng bộ. Anh đợi tôi một lát, tôi đưa anh đến đó. Tôi biết phải đi như thế nào. Cảm ơn nhé. Chính là người đó. Giúp tôi. Đưa điện thoại cho tôi. Đi theo tôi.
Anh chạy theo người ta đòi chụp ảnh là vì muốn cắt kiểu tóc giống người ta à? Tất nhiên. Chụp ảnh thẻ đương nhiên là phải chỉn chu. Giúp tôi thêm một việc nữa. Lại nữa rồi. Người này chuyên bán thuốc viên cho sinh viên.
Tôi đã theo dõi hắn mấy ngày rồi. Hôm qua tôi đã gặp hắn ở quán bar nhưng không bắt được. Hôm nay cuối cùng cũng bắt được rồi. Thật ra tôi thấy như vậy cũng tốt. Đúng không? [Cảnh sát A Hào hi sinh, hưởng dương 28 tuổi] [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 20]
Trước đây cô có từng nghĩ vì sao cô muốn làm cảnh sát không? Trước khi làm cảnh sát, tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Vậy sau khi làm cảnh sát thì sao? Sau khi trở thành cảnh sát, tôi không còn thời gian để nghĩ nữa. Sau khi vào đội cảnh sát,
Tôi phát hiện ra các thế lực đen tối cũng chia làm rất nhiều loại. Đối thủ của chúng ta rất giảo hoạt. Chúng có đao có súng, tâm địa vô cùng độc ác. Bởi vì chúng ta mặc đồng phục cảnh sát nên có những lời chúng ta không thể nói. Có những người
Đứng lại! chúng ta phải vờ như không quen biết. Nhưng có những việc chúng ta nhất định phải làm. Chúng ta cũng là con người bằng xương bằng thịt, cũng biết sợ hãi, cũng sẽ có những điều cố kỵ, cũng sẽ chảy máu, rơi nước mắt.
Mỗi khi nghĩ rằng mình là một cảnh sát, trong tim tôi lại nhen nhóm một ngọn lửa giúp tôi tiếp tục về phía trong bóng tối. Ma túy đã làm rạn nứt thế giới này. Nhưng sẽ có một tia sáng chiếu rọi từ những vết nứt đó.
Vậy thời điểm vinh quang của cô là khi nào? Mỗi phút giây. Hình như anh lại phải đi sửa xe rồi. Cậu có biết tôi từng nói gì với A Hào không? Tôi nói với nó: Thằng nhóc, nếu có kiếp sau, đừng có làm cảnh sát nữa. Làm cảnh sát quá vất vả,
Quá mệt, lại vô cùng nguy hiểm. Cậu nói xem ngày nào cậu cũng chải chuốt đẹp trai như vậy, đến lúc ra đi vẫn chưa có bạn gái. Trước đây anh ấy nói với tôi, tất cả những đau đớn khi làm cảnh sát đều là vinh quang. [Tổ Điều tra kết hợp]
Anh ấy đã để lại manh mối cho chúng ta. Lương Long, Liêu Vĩnh Gia, Thái Chi Minh. An nghỉ nhé. Nào, đưa tiễn A Hào đi. Chào. [Tổ Điều tra kết hợp] Anh Liêu, tôi vừa giết người, cảnh sát sẽ không tha cho tôi đâu. Tôi sẽ không sao chứ? Năm năm nay,
Tôi trốn chui trốn lủi khắp nơi, lúc nào cũng lo sợ. Nếu tôi bị cảnh sát bắt, tôi sẽ bị phán mấy năm tù? Lần này anh nhất định sẽ cứu tôi, đúng không? Có phải lại giống như quay về 20 năm trước, mỗi lần tôi gặp vấn đề gì
Đều phải hạ giọng cầu xin anh đúng không? Bây giờ anh cầu xin tôi cũng vô dụng. Tôi không thể giúp được anh. Phải. Lô Heroin mà anh tặng tôi đó, đến giờ cũng tiêu hao gần hết rồi. Tôi cầu xin anh, anh có thể biến ra cho tôi một tấn không?
Tôi tặng anh ư? Là anh cướp Heroin của tôi. Thế nên bao năm nay anh luôn nhằm vào chúng tôi, tôi hiểu. Bất kể là vì muốn bù đắp sai lầm hay là tiêu hủy chứng cứ tội phạm. Thật ra nhiều năm trước đây,
Tôi đã tìm được một mảnh đất ở Tam giác vàng, khai phá nguồn hàng mới. Chất lượng của nó không kém gì Heroin số 4. Một khi được phân phối ở Hoa Thành, cả thị trường Đông Nam Á sẽ lại xáo trộn lại giống như năm năm trước. Còn tôi
Sẽ trở thành Kuntuo tiếp theo. Nhưng tiền đề là tôi cần có người vận chuyển hàng đến đây thuận lợi. Bây giờ băng Nam Á như con rắn vừa lột da, vừa yếu vừa không có lực. Có phải anh nghĩ nhiều quá không? Chỉ cần rắn vẫn còn nanh độc
Thì vẫn còn việc phải làm. Tôi vẫn luôn quan tâm đến động thái của anh. Tôi biết rất rõ tình hình của anh. Cảnh sát đang điều tra anh. Anh muốn thoát thân, còn tôi muốn vận chuyển ma túy. Tôi nghĩ hai việc này chắc chắn có liên quan với nhau.
Nếu không thì chúng ta ngồi đây với nhau làm gì? Tôi cho rằng anh chính là cái nanh độc của tôi. Anh không sợ chính mình bị rắn cắn à? [Anh Liêu, tôi chỉ nhớ anh đã từng dạy tôi rằng]
[không được nói chuyện quy tắc với tội phạm ma túy.] [Chỉ có phá vỡ quy tắc thông thường] [mới có thể giành thắng lợi cuối cùng.] [Vậy làm triệt để luôn đi.] [Giết cả Kuntuo và Palla đi.] [Có một người có thể giúp chúng ta.] [Ai?] Anh nên cảm thấy may mắn
Vì đoạn ghi âm này chỉ rơi vào tay tôi. Anh thấy sao nếu để Lương Long hoàn thành vụ vận chuyển lần này? Qua vụ việc của Đại Khôi, đại khái tôi có thể đoán ra cậu ta là quân cờ của anh. Tôi đã nói với anh rồi.
Tôi là một cảnh sát nghỉ hưu. Tôi không thể giúp được anh. Tôi tin anh. Hẹn Lương Long ra đây. Lời tôi nói không có tác dụng phải không? Họa sĩ này đã từng có khoảng thời gian năm năm không bán được một bức tranh nào.
Sau đó anh ta thay đổi phong cách, biết đón đầu thị hiếu của mọi người vào thời điểm đó, vẽ một số lượng lớn các bức tranh mà thị trường cần lúc bấy giờ. Từ đó, vấn đề cơm áo gạo tiền đã được giải quyết.
Nhưng anh ta không ngờ rằng máy ảnh ra đời. Những bức tranh mất giá nhanh chóng. Nhưng bức tranh này là một ngoại lệ. Lúc đó bức tranh này bán với giá 10 đô la mà không ai mua. Nhưng sau khi họa sĩ mất,
Nó đã phá vỡ kỷ lục của bán đấu giá. Vì sao? Vì bức tranh này không được vẽ theo ý của bất kỳ ai. Nó chỉ chứa đựng linh hồn của họa sĩ. Những đều cậu nói tôi đều công nhận, tôi đều hiểu. Nhưng tôi rất muốn hỏi cậu.
Vì sao cậu lại bán đứng tôi? Tại sao cậu đưa cảnh sát đến nhà máy? Nổ súng đi? Sao cậu lại do dự? Bởi vì tôi coi cậu là anh em. Anh em đó. Cậu không giết tôi chỉ vì cậu sợ gây thêm rắc rối,
Làm hỏng vụ làm ăn giữa cậu và Thái Chi Minh. Sao cậu biết chuyện giữa tôi và Thái Chi Minh? Tôi còn biết vì muốn lấy lòng ông ta, cậu ta giết Somchai. Cậu thay đổi rồi. Cậu đã biến thành một kẻ cam tâm làm con chó cho kẻ khác.
Đủ rồi. Nhớ lấy. Đừng là kẻ theo đuôi của bất kỳ ai. Cậu muốn tôi phản bội Thái Chi Minh ư? Đừng để tôi coi thường cậu thêm nữa. Hôm nay trong quán không có khách. Cậu trông quán đi, tôi đi ship hàng. Cô có cần suy nghĩ thêm không?
Hiện giờ là cơ hội tốt nhất để cô phục chức. Tôi đã quen với cuộc sống như bây giờ rồi. Cô định sau này cứ ở lại quán trà này mãi à? Hoa Thành rất cần những cảnh sát có tinh thần chính nghĩa như cô. Trong lòng mỗi người
Đều có định nghĩa về chính nghĩa riêng. Chính nghĩa của cô không thể đại diện cho chân lý. Mọi người đừng điều tra tôi nữa. Palla là do tôi giết. Năm năm trước, tôi chính là kẻ đầu sỏ khiến hành động đó thất bại. Lúc đó vợ tôi bị bệnh rất nặng.
Tôi và Tạ Viễn đều nhận tiền của Palla. Tôi đã lạm dụng chức quyền. Vào ngày giao dịch, tôi đã điều tất cả cảnh sát đi. Tôi đã giúp bọn chúng xử lý sạch sẽ mọi chướng ngại trên đường thoát thân. Sau đó tôi sợ Palla sẽ khai ra
Nên tôi đã giết hắn. Vì sao anh lại nói với tôi chuyện này? Mấy năm nay tôi vẫn luôn bù đắp sai lầm năm đó. Bây giờ thì còn thiếu bước cuối cùng. Là Thái Chi Minh sao? Tôi thấy cô nhìn nhận sự việc quá phiến diện.
Đây cũng là nguyên nhân chính mà hôm nay tôi đến nói chuyện với cô. Bởi vì sự nghi ngờ của cô sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến kế hoạch tiếp theo của tôi. Có những điều chưa thể nói rõ ràng được. Giống như sự chính nghĩa mà anh đang hiểu
Và thủ đoạn để thực hiện chính nghĩa của anh là những điều mà tôi không bao giờ tán thành. Được. Bây giờ tôi trao quyền quyết định cho cô. Hoặc là cô tự tay bắt tôi về Cục Cảnh sát, hoặc là cô để tôi tiếp tục tiến hành kế hoạch.
Cô cứ giữ lại cái này, suy nghĩ cho kỹ đi. Tôi hy vọng sau khi sự việc kết thúc, người đến bắt tôi là cô. [Đơn xin phục chức] Đừng khóc nữa. Tôi biết cả rồi. Phấn chấn lên đi. Chúng ta còn có việc phải làm. [Tạm đóng cửa]
[Cục Cảnh sát Hoa Thành ] Nào, nào, nào. Cảnh sát Vu, mau lại đây. Sao lại thêm một người nữa? Cậu xem. Mười mấy người này tràn vào Hoa Thành như dân tị nạn. Cậu có nghĩ rằng họ đang cố gắng lấp đầy khoảng trống thị trường
Mà Somchai để lại vào thời điểm đó không? Theo các trường hợp trước đây, nếu vì muốn chiếm thị trường thì bọn chúng sẽ chiến đấu một mất một còn. Nhưng lần này chúng lại vô cùng đoàn kết. Ai nấy có khu vực tiêu thụ riêng, không động chạm đến nhau,
Khác hoàn toàn với sự phân tán lực lượng ở những lần trước. Vậy thì chỉ có một cách giải thích. Đây là một hoạt động buôn bán ma túy được tính toán trước. Những người bị bắt này đều là con rối do cùng một kẻ giật dây.
Sự hỗn loạn ở Hoa Thành có lẽ là do kẻ nào đó tạo ra, thế nên mới nói sắp xảy ra vụ việc lớn. Cậu cho rằng người này là ai? Là người bạn tốt của chúng ta, Thái Chi Minh. Anh ta đã nói rõ ý định của mình với tôi.
Anh ta sẽ hành động sớm thôi. Ý anh là gì? Là thế này. Cảnh sát Liêu giả vờ nghỉ hưu. Tôi phái anh ấy đi điều tra tình báo của Thái Chi Minh. Không ngờ lại tiến triển thuận lợi như vậy. Cảnh sát Vu, chúng ta lại hợp tác rồi.
Tôi sắp nghỉ hưu rồi, chỉ còn sót lại chút nhiệt huyết này thôi. Đừng chê tôi nhé. Hợp tác vui vẻ. Cảnh sát Liêu, đây là văn kiện mà Cục trưởng A Bố vừa gửi đến. Anh ấy đã chấp thuận đơn xin nghỉ hưu của anh. Tôi còn một đề nghị nữa.
Nói đi. Tôi muốn đích thân bắt hắn về quy án. Đây là tâm nguyện bao năm qua của tôi. Đây là cơ hội cuối cùng để tiếp cận Thái Chi Minh. Mong anh phê chuẩn. Kẻ nào làm? Lương Long. Còn có Trương Hiền. Anh Long. [Anh Liêu,]
[anh có từng nghĩ đến hậu quả chưa?] [Một khi chúng ta mở chiếc hộp này ra] [là vĩnh viễn không thể quay đầu lại.] Vậy tôi về chuẩn bị trước. Được, được, được, đi đi. Cảnh sát Vu, cậu suy nghĩ thế nào về chuyện này?
Cậu là người có thời gian tiếp xúc lâu nhất với Cảnh sát Liêu. Hơn nữa, cậu còn từng tiếp xúc với Thái Chi Minh, từng có quen biết với hắn. Cậu là người có tư cách phát ngôn nhất. Không sao. Cậu muốn nói sao thì nói.
Coi như chúng ta đang nói chuyện riêng tư. Tôi thấy Cảnh sát Liêu trung thành với cương vị công tác, lòng quyết tâm đối phó với tội phạm không hề thua kém so với năm xưa. Con người Cảnh sát Liêu có rất nhiều điểm đáng để tôi học theo.
Con người Cảnh sát Liêu khi làm việc luôn thích sắp đặt một cách khác thường, khó tránh khỏi có lời ra tiếng vào. Thậm chí có một số người nói giữa anh ấy và Thái Chi Minh có một đoạn quá khứ không thể tiết lộ. Tôi cho rằng
Đó chỉ là những suy đoán vô căn cứ mà thôi. Được. Vậy cứ thế đi. Sau này trong tất cả các hành động liên quan đến Thái Chi Minh, cậu theo dõi Cảnh sát Liêu thật chặt cho tôi. Có tình hình gì cứ báo cáo trực tiếp với tôi,
Được không? Tôi biết cậu có điều lo lắng. Có phải vì năm năm trước cậu nợ anh ấy một ân tình không? Ân tình gì? Báo cáo mà anh ấy đã ỉm đi giúp cậu đó, cậu tưởng tôi không biết gì thật à? Được rồi, được rồi, đã qua cả rồi.
Chúng ta đều là cảnh sát, không được để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc. Cậu nói có phải không? Cảnh sát Vu, chuyện này nhờ cả vào cậu đó. Cậu nhất định không được để Cảnh sát Liêu
Có bất kỳ mối liên hệ nào với Thái Chi Minh nữa. Đến gặp ông Thái đặc biệt phải chú ý đến phép xã giao. Biết chưa? Ông Thái cần vận chuyển một lô hàng từ Tam giác vàng đến Hoa Thành, cần cậu sắp xếp. Bao nhiêu? Một tấn.
Điều này liên quan đến sự phát triển của tập đoàn Nam Á trong năm năm tới. Cậu có thể bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ không? Không thành vấn đề. Ngồi đây đợi tôi trước đã. A Tường, tôi muốn trở mặt với hắn. Anh có kế hoạch gì không? Trong lúc này
Mà cậu lại dùng Lương Long để đối phó với Thái Chi Minh. Tôi thật sự không hiểu cậu nghĩ gì. Sau này khi quyết định như vậy cậu có thể nói với tôi trước một câu được không? Lão Lục, tôi hiểu rõ con người Lương Long.
Hắn là người coi trọng thể diện và lợi ích hơn cả tính mạng mình. Hắn sẽ không cam tâm khuất phục Thái Chi Minh đâu. Tôi biết. Nhưng cậu làm như vậy, tôi lo cho sự an toàn của cậu. Lương Long chỉ là một phương diện.
Tôi cũng thông báo cho Vu Thăng Hải nhờ sự hỗ trợ của lực lượng cảnh sát Hoa Thành để bắt được Thái Chi Minh. Yên tâm đi. Lần này tôi nhất định sẽ chú ý. Số lượng ma túy là khoảng một tấn.
Trước khi xuất phát hắn sẽ thông báo cho tôi. Đến lúc đó tôi sẽ lấy lý do triển khai lực lượng cảnh sát để quyết định địa điểm bắt hắn. Vì sao phải tách người của mình ra? Nếu là tôi, tôi sẽ lựa chọn bắt trực tiếp. Cách của cậu
Không có tác dụng với tội phạm ma túy đã có kinh nghiệm đâu. Xe trống đã đi lấy hàng. Trước khi xuất phát tôi sẽ nói với cậu là phải đi đường nào. Cậu xem đi con đường nào thì tìm một nơi thích hợp nhất để ra tay. A lô.
Anh đã chuẩn bị xong chưa? Anh Thái, sau vụ này, hai chúng ta sẽ không còn dây dưa gì nữa. Cứ từ từ từng bước một. Điều số cảnh sát ở trạm thu phí P3 đi trước đi. Xin chào, mời anh xuất trình giấy phép lái xe. Được, tôi biết rồi.
Không cần kiểm tra nữa. Cho xe qua. [Dừng] Cho dù tôi điều hết cảnh sát đi thì hàng của anh khi vào đến Hoa Thành vẫn sẽ bị cảnh sát theo dõi. Điểm tiếp theo, trạm thu phí G4. Sao rồi? Xác định được vị trí của hắn chưa?
Thời gian đàm thoại quá ngắn, mất tín hiệu rồi. Cậu nhìn này. Đường hầm G3 này là con đường mà chúng bắt buộc phải đi qua. Chúng ta sẽ bắt bon chúng ở đây. Lối ra của đường hầm này toàn là rừng cây. Đi men theo đường này về phía nam.
Cậu nhìn thấy con đường này chưa? Đường hầm rất hẹp. Tôi muốn bọn chúng vào được mà không ra được. Chúng ta sẽ chặn chúng ở đây. Cảnh sát Vu, có thể hạ lệnh chưa? Tất cả chú ý. Hãy nhanh chóng đến đường hầm G3. [Lương Long] PR7 32XYLO. [Vu Thăng Hải]
[Trần Mạch (Lạc Tường)] Lên xe. Vừa nãy rõ ràng có tín hiệu mà. Vì sao anh không nói với Cảnh sát Liêu? Đừng dễ dàng tin tưởng bất cứ ai bên cạnh. Anh đang nghi ngờ Cảnh sát Liêu ư? Các cậu có muốn làm theo tôi một lần không?
Các cậu đều là những anh em mà tôi tin tưởng. Hành động lần này là hành vi cá nhân của tôi. Trước khi bắt được mục tiêu, nhất định phải giữ bí mật nghiêm ngặt. Bọn chúng sắp đến rồi. Đi qua đường hầm kia, phía trước là Hoa Thành rồi.
Đợi cậu lái xe đến sẽ có người liên lạc với cậu. Chắc là không đến được Hoa Thành đâu. Tín hiệu được truyền đi từ nơi này. Chuẩn bị hành động. [Cách của anh được đó,] [nhưng vẫn chưa đủ hoàn hảo.] [Thật ra anh có thể mượn lực lượng của chúng tôi]
[để vận chuyển ma túy vào Hoa Thành.] Nhưng chuyện này không thể tiếp tục mãi được. Tôi không thể giúp anh che giấu chuyện này mãi. Vậy anh có cách gì hay hơn không? Phải khiến chuyện này vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của cảnh sát. Nói cụ thể hơn đi.
Tay súng đột kích. Mau rút lui. Ẩn nấp! Lạc Tường. Ông Thái sẽ không tha cho các người đâu. Được. Ai bảo cậu giết hắn? Hắn ức hiếp người quá đáng. Điện thoại. Mau đi nghe đi. Bao nhiêu? Một tấn. [Cảnh sát] [Cảnh sát] Dọn dẹp sạch sẽ đống này đi. Rõ.
Điều một máy xúc đến đây. Giấy thông hành. Lấy đá này làm gì? Xây nhà à? Thứ mà chúng ta cần ở trong đó. Đây là đá được cắt thủ công. Gây nổ không phải là mục đích của bọn chúng. Hắn dùng thuốc nổ để gây nên sự hỗn loạn.
Mục đích thật sự là để lại một lượng ma túy nhỏ bị nổ tung ở hiện trường để đánh lạc hướng cảnh sát, đồng thời mượn tay cảnh sát vận chuyển số ma túy còn lại vào Hoa Thành một cách thuận lợi.
Hắn không sợ số ma túy đó bị nổ hết sao? Tôi đã quan sát đường kính của đường hầm. Tác động từ chất nổ hiện có không đủ mạnh để làm vỡ những viên đá đó, chỉ khiến đá nứt ra thì vết cắt. Thế nên chúng đã để ma túy
Trong những hòn đá đó từ trước ư? Chuyển những hòn đá này lên xe. Đi theo tôi. Mau lên. Tôi nhớ lần đầu vượt biên vào Hoa Thành, tôi và đồng bọn đã đến một hoang mạc, gặp một người vượt biên khác đi lạc. Lúc đó chúng tôi đã nhịn đói
Liên tiếp năm ngày, cậu ấy lại sờ cái bụng tròn vo và nói với tôi cậu ấy vừa ra khỏi thôn, đã ăn rất no. Về việc cậu ấy nói cậu ấy ăn gì thì tôi đã quên rồi. Tôi chỉ nhớ, lúc ấy cậu ấy có nhắc đến một loại cá.
Vô cùng, vô cùng ngon. Cậu ấy nói sẽ dẫn đường cho chúng tôi, bảo chúng tôi kiên trì thêm chút nữa. Kết quả là tối đó chúng tôi đã giết cậu ấy. Cậu có biết vì sao không? Không biết. Bởi vì chúng tôi thật sự không đợi được lâu đến thế.
Chúng tôi muốn ngay lập tức thưởng thức món ngon mà cậu ấy đề cập lúc ban ngày. Sợ là đợi lâu quá nó sẽ tiêu hóa mất. Cậu không cần phải thấy ghê tởm. Trong bụng cậu ấy chẳng có gì cả, chỉ là một đám cỏ dại và vỏ cây.
Bây giờ tôi cũng không đợi được nữa rồi. Cậu đoán xem tôi sẽ làm gì tiếp theo? Thứ anh cần đang ở chỗ tôi. Hẹn thời gian gặp đi.