Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 20 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Cảnh Sát Vinh Dự] [Tập 20] [Tình yêu là tấm áo giáp] Đồn phó Trình. Xin lỗi mọi người. Nào, vào đây. Không sao đâu. Đã bảo mọi người không phải đợi tôi mà. Chúng tôi cũng vừa mới đến mà. Nào, ngồi đi. Nào, tới đây.
Chạy hơi mệt. – Hơi mệt tí thôi. – Nào, đợi đã. Nào, mỗi người một cái. Lau tay đi đã. Kĩ tính ghê. Chị dâu anh đưa đấy. Phải làm màu tí. Mỗi ngày về nhà còn bị kiểm tra xem đã dùng chưa cơ.
Mấy anh em chúng ta nên tụ họp sớm hơn mới phải. Tôi nhớ lúc tôi vừa vào Đồn làm việc, chúng ta đã từng đi ăn cùng nhau rồi. Đã bao nhiêu năm rồi? Anh chẳng khách quan gì cả. Mỗi năm vào dịp Tết, Đồn chúng ta đều tụ tập ăn uống mà.
Đồn phó Trình, anh được lắm. Tôi nói là mấy anh em chúng ta cơ mà. Lúc đó anh vẫn chưa lên chức Đồn phó mà. Tôi với Cao Triều lúc đó còn chân ướt chân ráo. Đúng vậy. Chẳng hiểu nổi mỗi ngày đều bận gì.
Có thể là thời gian rảnh rỗi không khớp nhau. Đúng vậy. Muốn tụ họp cũng khó. Đồn phó Trình. Có phải anh có gì muốn nói không? Anh cứ nói thẳng ra đi. Tôi… tôi thì có gì để nói đâu. Như ban nãy Kiến Quân vừa nói.
Mọi người lâu rồi không gặp mặt. Hơn nữa bốn chúng ta giờ đều có thân phận giống nhau. Đều là thầy hướng dẫn. Giai Giai. Giai Giai. Hạ Khiết. Cô đợi con bé học trực tuyến xong rồi hẵng nói. Tôi nghe thầy tôi nói,
Hôm nay Đồn phó Trình mời bốn thầy của chúng ta đi ăn cơm. Sao cậu hóng hớt thế? Có phải vì hôm nay thầy tôi đã cãi vài câu với cảnh sát Trần không? Tại sao phải cãi nhau? Sao cậu hỏi lắm thế? Tôi mới hỏi câu đầu tiên mà.
Cảnh sát Trần là vì bảo vệ Đại Vi. Thầy tôi cũng vì tôi mà. Chí Kiệt thì không giống như vậy. Anh ấy đã từng làm thầy hướng dẫn cho hai người. Còn từng làm thầy của Cao Triều đấy. Ý anh là gì? Tôi là thầy già rồi đúng không?
Đương nhiên là vẫn tính rồi. Một ngày làm thầy, cả đời làm cha mà. Anh xem, anh Trần, Đồn phó Trình. Hai người đều từng hướng dẫn học trò nhỉ? Còn có cả người mà rời đi từ hồi mấy năm đầu. Anh nói Lưu Vĩ á? Đầu óc tôi chóng quên quá.
Dù sao thì tôi cũng là lần đầu tiên làm thầy hướng dẫn. Anh nói xem, chúng ta làm nghề này bận tối mắt tối mũi. Dường như mỗi ngày đều gặp nhau ở Đồn, nhưng thực sự rất khó để tụ tập lại ăn uống nói chuyện. Nào, lấy trà thay rượu, cạn ly.
Nào nào. Anh Trần. Trước mắt phải làm sao đây? Cái gì phải làm sao? Trước khi làm chuyện này tôi đã nghĩ hết cả rồi. Tự làm tự chịu, sẽ không làm liên luỵ đến các cậu. Cậu nói gì vậy? Chúng ta thôi thì đã không sao,
Giờ lại lôi cả các thầy vào. Đây là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau mà. Tính chuyện chúng ta trước đã. Tôi, Đại Vi, Triệu Kế Vĩ, ba người bọn tôi đều đã bị chụp lại rồi. Sau này nếu thật sự phải truy cứu trách nhiệm thì không ai thoát được.
Xem ra việc chuyển lên làm chính thức cùa tôi chẳng còn hi vọng gì rồi. Vậy nói ra thì vẫn là do tôi lôi các cậu vào vụ này trước. Vấn đề bây giờ là các thầy của chúng ta. Anh Trần, nào nào. Để tôi tự rót. Chân giò kho.
Nào, món này nghe nói ngon lắm, nếm thử đi. Được đấy, Đồn phó Trình. Bao nhiêu năm không tụ tập ăn uống rồi. Anh vẫn nhớ anh Trần thích ăn món chân giò kho này à. Cứ làm như là anh không nhớ ấy. Tôi làm cảnh sát khu dân cư.
Đương nhiên phải chú ý những chi tiết nhỏ trong cuộc sống rồi. Tôi không chỉ nhớ anh Trần thích ăn chân giò kho, cậu không ăn thịt gà. Tôi còn nhớ anh Quân thích ăn thịt bò ngâm tương nữa. Có đúng không? Anh được đấy. Nói ra thì
Lúc đó tôi cũng mới vào Đồn làm việc. Sao tôi lại thích ôn lại chuyện cũ thế nhỉ. Lúc đó chúng ta cùng nhau mai phục đợi bắt một tên buôn ma tuý, 17-18 tiếng, không ăn uống ngủ nghê gì. Bên cạnh đó lại có một quán thịt bò ngâm tương,
Hương thơm nức mũi. Ngửi đến mức mà tôi thật sự rất thèm. Sau đó, nhiệm vụ hoàn thành rồi, thầy tôi liền mua cho tôi một phần. Tôi nếm thử, thật sự rất ngon. Hương vị đó đến giờ tôi vẫn không quên được. Từ đó trở đi
Chỉ cần có người nhắc đến bốn chữ “thịt bò ngâm tương” với tôi, tôi không kháng cự nổi luôn. Thật đó. Nào, thịt bò ngâm tương đây. Đi đi. Anh xem, anh xem này. Cố tình đúng không? Hay là có tuổi thật rồi. Gần đây tôi toàn hay thích nghĩ về quá khứ.
Gần đây tôi dẫn Triệu Kế Vĩ xuống khu dân cư. Cứ nhìn cậu ta là tôi nhớ đến tôi hồi còn trẻ. Tâm tư, cách xử lý của thằng nhóc này y hệt tôi lúc trẻ. Nào, anh Trần, uống thêm nhé. Mọi người đều biết tôi xuất thân từ nông thôn.
Tôi vào bộ đội trước, sau đó mới làm cảnh sát. Kế Vĩ là thi vào trường cảnh sát. Nói tóm lại cũng là nhà quê lên tỉnh, không hề dễ dàng gì. Vì vậy thằng bé nó vô cùng trân trọng công việc ổn định trước mắt này. Giống như là
Lâm Đại Ngọc vào Đại Quan Viên. À không phải, là vào phủ nhà họ Giả. Lúc nào cũng lo lắng bản thân làm không được tốt, để mất bát cơm kiếm ăn này, vì vậy phải cẩn thận từng li từng tí một, việc gì cũng để tâm. Tôi hiểu mà.
Cậu nhóc Kế Vĩ này tâm tư rất tinh tế, cũng hiểu được nỗi khó khăn của người dân. Anh xem mới được mấy tháng mà đã coi như là dần dần ổn định vào quỹ đạo rồi. Dù sao thì mọi người đều nhìn thấy rõ sự tiến bộ của Kế Vĩ. Đúng vậy.
Thấy cậu ta tiến bộ hơn, tôi liền nhớ đến hồi đầu tôi cũng dần dần từng bước một tiến bộ như vậy đó. Dương Thụ cũng vậy mà. Anh thấy cậu nhóc suốt ngày đối đầu căng thẳng với tôi. Nhưng đứa trẻ này thực sự rất lương thiện.
Cậu ấy thực sự hi vọng rằng có thể cố hết sức giúp người dân xử lý mọi vấn đề. Anh thấy có kì lạ không? Nói ra tôi cũng chẳng tin, tôi với cậu nhóc ấy cứ thế đối đầu với nhau, không biết tại sao
Lại nảy sinh chút tình cảm thầy trò luôn. Anh với cậu ta là tình cảm vợ chồng thì đúng hơn. Hai vợ chồng cãi nhau. Đúng vậy. Anh Trần, anh Trần. Anh ăn chút đi, anh Trần. Ăn đi nào. Nào nào. Kế Vĩ. Khi chúng tôi đến nơi,
Đã kéo Đại Vi lại rồi. Chúng tôi không hề ra tay trước, là hắn ta ra tay trước. Đây là sự thật mà. Nhưng chúng ta không có chứng cứ để chứng minh rằng đó là chúng ta phòng vệ chính đáng. Camera giám sát. Đúng rồi.
Đợi tôi đi xem các khu lân cận xem có camera giám sát không. Nếu có thì chắc chắc đủ để chứng minh không phải là chúng ta ra tay trước. Vụ này cùng lắm coi như là hai bên ẩu đả. Không có tác dụng gì đâu. Cậu nghĩ mà xem.
Hắn cố tình ác ý tố cáo. Đến lúc đó hắn đăng video cắt ghép sẵn lên mạng xã hội. Người dân không rõ sự tình, chắc chắc sẽ tin hắn. Đến lúc đó việc này ồn ào lên trên Cục thì còn ai quan tâm mấy chi tiết này nữa. Nói như cậu thì
Chúng ta chẳng còn hi vọng gì nữa ư? Tôi đã dốc hết tâm huyết bao lâu nay. Thế mà không cẩn thận một chút đã thua tơi bời. Giây phút chúng ta từ bỏ sử dụng vũ khí luật pháp, lựa chọn dùng nắm đấm, là chúng ta đã thua rồi.
Thua bởi “Luật Cảnh Sát”. Mất đi nguyên tắc mà một cảnh sát nên có. Dương Thụ, cậu không thấy mấy lời cậu đang nói rất mâu thuẫn à? Một mặt thì nói không phải chúng ta ra tay trước. Một mặt thì lại nói
Chúng ta từ bỏ vũ khí pháp luật là đã thua rồi. Đây là các mặt khác nhau của vấn đề. Thứ nhất là mặt hiện thực. Thứ hai… Được rồi, được rồi. Đã là lúc nào rồi mà còn ngồi đây tranh cãi mấy thứ lí luận này. Vũ khí pháp luật.
Vụ bé tí đó của hắn ta, pháp luật thì phán hắn ở tù được mấy ngày chứ. Vấn đề là việc này ồn ào đến mức ai cũng biết. Ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lí của Giai Giai. Không phải là chúng ta không có nguyên tắc,
Mà là chúng ta không có sự lựa chọn nào khác. Đây là việc mà một người đàn ông bình thường nên làm. Dựa vào gì mà cảnh sát thì không được làm chứ? Tôi không tin chúng ta dũng cảm làm việc thiện giúp người mà lại đấu không lại tên mặt dày đó.
Giai Giai, em đừng nghĩ nhiều. Bọn chị không sao đâu. Nghĩ nhiều gì ạ? Không có gì đâu. Em muốn uống thêm một cốc coca nữa. Để anh mua cho em. Hạ Khiết, hay là cô thử hỏi Đồn trưởng xem
Việc chuyển lên làm chính thức có liên quan gì đến việc này không? Thực ra ban nãy mọi người nói tôi đều hiểu hết. Thằng nhóc Triệu Kế Vĩ này quả thực có tiến bộ không hề ít. Còn cả Dương Thụ. Dương Thụ là một cậu bé tốt.
Hạ Khiết thì càng không cần phải nói. Nếu phải nói trong bốn đứa thì người mắc nhiều lỗi nhất là Lý Đại Vi. Chắc là do thầy của nó là tôi, tôi cũng hay mắc lỗi. Anh Trần, anh nghĩ nhiều rồi. Đây chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà. Đúng vậy, anh Trần.
Ban nãy chúng tôi nói thế không có ý gì khác đâu. Chỉ là buổi chiều tôi dẫn Kế Vĩ đi đến khu dân cư, thấy thằng bé tiến bộ hơn, nên vừa nãy hơi xúc động. Nói đến việc này là do ban nãy thuận mồm thôi. Đúng đó, đúng đó.
Anh Trần, tôi cũng vậy mà. Hai ngày trước tôi và Dương Thụ cùng xử lý một vụ án. Bỗng nhiên không biết tại sao lại có thể bồi dưỡng được ra sự khăng khít chặt chẽ đến vậy. Tôi hơi xúc động nên mới nói vậy. Đúng vậy, không có ý gì khác đâu.
Hôm nay chủ yếu là mấy anh em chúng ta tụ tập nói chuyện phiếm. Đừng nghĩ nhiều, đừng nghĩ nhiều quá. Anh nói xem thằng nhóc Lý Đại Vi này, năng lực của cậu ta ai cũng nhìn thấy đúng không? Anh thấy Đồn trưởng phê bình cậu ta,
Nhưng thực ra tôi lại nghĩ rằng trong lòng Đồn trưởng chắc là rất coi trọng thằng bé này. Đúng vậy. Thật đó. Đừng, đừng. Thực ra tôi cũng không có ý gì khác. Tôi… Tôi vô cùng cảm động. Hơi buồn một chút. Thực ra lúc đầu tôi cứ luôn tưởng rằng
Tôi và Lý Đại Vi hai thầy trò tôi đã thân thiết tình cảm hơn. Nhưng tôi thấy mọi người và học trò đều như nhau. Giữa hai người thực sự có liên kết với nhau. Nhưng việc kia, thì mọi người cứ yên tâm đi. Cho dù nói thế nào
Cũng đều là vì tôi nên mới xảy ra. Cho dù là các học trò hay là các thầy, thì mọi người cũng yên tâm đi, sẽ không liên luỵ đến mọi người đâu. Thực ra tôi cũng nghĩ rồi. Tôi làm cảnh sát cũng đã nửa đời người rồi. Tôi cũng hơi mệt rồi.
Cởi bỏ tấm áo cảnh phục này thì sẽ không còn vướng bận gì nữa. Anh Trần, anh đừng nói linh tinh. Các anh em ngồi tiếp nhé, tôi về trước đây. Anh Trần, anh Trần. Anh Trần, anh Trần. Đừng kích động quá. Anh làm gì vậy? Cảnh phục này
Không phải anh nói cởi là dễ dàng cởi được. Hơn nữa, cứ cho là anh thật sự cởi bỏ nó, thì nửa phần đời sau này anh định làm gì? Hơn nữa, nếu Giai Giai biết được, cô bé sẽ nghĩ sao? Anh đã từng nghĩ đến chưa? Anh Trần.
Được rồi đấy, đứng dậy đi. Cái anh này, bảo anh đi chữa trị đi, anh nói không có thời gian. Cái eo già này của anh không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu nữa đây. Đợi đến khi không đứng thẳng được nữa, tôi xem anh định làm thế nào?
Tôi còn có thể làm thế nào? Không phải tôi đã có anh sao? Vây nếu tôi về hưu thì sao? Anh… Làm sao mà anh có thể về hưu được? Tôi thấy anh cả ngày bận rộn như vậy. Số người anh tiếp xúc còn phức tạp hơn cảnh sát chúng tôi đấy.
Hơn nữa, tại sao anh có thể giữ vững tâm trạng tốt như vậy? Anh tu luyện kiểu gì đấy? Khóc cũng phải sống, cười cũng phải sống. Vậy tại sao không cười chứ? Hơn nữa, người tôi tiếp xúc càng tạp nham, thì càng phát hiện được nhiều người tốt.
Làm gì có người xấu, chỉ có người có bệnh. Nói cũng đúng. Anh xem khu vực chúng ta nhiều người như vậy, nhưng kiểu tội phạm cưỡng hiếp giết người, cũng chỉ chiếm không phẩy mấy phần trăm thôi. Vẫn là người tốt nhiều hơn. Đương nhiên là
Không tránh khỏi có mấy kẻ mặt người dạ thú. Làm cảnh sát trừng trị cái xấu, biểu dương cái tốt, nên gặp phải nhiều kẻ xấu hơn. Làm bác sĩ cứu chữa người, nên gặp nhiều bệnh nhân hơn. Hai chúng ta đều là vì muốn thế giới này trở nên tốt hơn.
Tuy khác đường đi nhưng cùng một đích đến. Tuy khác đường đi nhưng cùng một đích đến. Anh sắp trở thành nhà triết học được rồi đấy. Sau này, tôi sẽ thường xuyên đến chỗ anh. Thứ nhất là để kiểm tra sức khoẻ. Tiếp đó là để gột rửa tâm hồn. Đến đi.
Đợi lúc nào anh không bận, tôi cũng rảnh rỗi, hai chúng ta ngồi xuống uống với nhau vài ly nhé. Được. Bàn chuyện nhân sinh, chuyện đời người. Nói không chừng sẽ có nhiều tiếng nói chung đấy. Anh nói như vậy, tôi thật sự rất hổ thẹn.
Chúng ta quen biết lâu như vậy rồi, tôi vẫn luôn đến chỗ anh trị liệu. Nhưng tôi chưa bao giờ mời hai chúng ta ngồi xuống cùng nhau uống một chén, nói chuyện phiếm. Thật hổ thẹn quá. Thế này đi. Hôm nào chúng ta được nghỉ, tôi mời anh nhé.
Tôi biết có một quán bán đồ hải sản hấp mùi vị khá được. Không được, không được. Tôi không ăn đồ cao cấp như vậy đâu. Anh biết là từ bé đến giờ tôi đều ăn tằn tiện mà. Ước mơ lớn nhất của tôi
Là được ăn một bát thịt đầu heo thật to. Để hôm nào tôi mời anh nhé. Có một quán bán thịt đầu heo ngon lắm. Được, vậy thì thịt đầu heo. Được, thịt đầu heo. Đồn trưởng, anh về rồi. Về rồi đây. Kẻ kia lại đến rồi.
Đang ở trong phòng làm việc đợi anh đấy. Hắn ta nóng vội rồi à. Người này mà ăn vạ thì chúng ta bó tay luôn đấy. Như này nhé. Tôi thay quần áo đã, rồi anh đi cùng tôi. Đồn trưởng. Đi làm nhiệm vụ à? Đồn trưởng ạ.
Anh xem vẻ mặt của Đồn trưởng kìa. Tên đeo bám đó lại đến rồi. Triệu Kế Vĩ, cậu lùi về sau cho tôi. Hạ Khiết, đừng qua đây. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Nói nhiều đến mức sùi bọt mép, sắp thổi bong bóng được luôn rồi.
Sao các cậu vẫn không nghe vào tai nhỉ? Việc này đến nước này, tôi cũng không tránh khỏi liên luỵ rồi. Vì vậy hãy để một mình tôi chịu trách nhiệm đi. Lôi các cậu vào, việc này không có ý nghĩa gì hết, hiểu không? Nếu phải chịu trách nhiệm,
Thì chúng ta cùng gánh vác. Không phải chứ? Các cậu đều bị Dương Thụ lây nhiễm rồi à? Não của các cậu úng nước rồi à? Đồn phó Cao, có chuyện gì thì nói đi. Anh cứ thế thì anh tự làm đi. Đồn phó Cao. Đồn phó Cao.
Các cậu ở đây làm gì vậy? Tôi tìm các cậu mãi đấy. Đều trốn ở trong này đúng không? Đang âm mưu làm trò gì thế? Không có âm mưu gì ạ. Không âm mưu gì? Lừa tôi đúng không? Có phải đang đợi cái này không? Tự xem đi.
Lý Đại Vi, đây là sao vậy? Anh, anh à. Không liên quan gì đến cậu ta đâu. Tôi nói cho mọi người biết nhé. Hôm nay tôi nhìn thấy phong thái hùng hồn trước đây của Đồn trưởng chúng ta đã quay trở lại rồi. Đập bàn một cái.
Sự khiếp sợ đó, logic chặt chẽ đó, những câu hỏi đó, đó gọi là một con ruồi cũng không lọt qua được. Ngồi xuống! Đồn phó Cao, đưa cho anh ta xem đi. Không phải anh muốn xem chứng cứ sao? Hình như có tiến bộ đấy nhỉ. Thơm quá. Đồn phó Cao.
Cho anh ta xem lần nữa. Không phải anh muốn xem chứng cứ sao? Thơm thật đấy. Nhìn kĩ đi. Ông làm gì vậy? Đừng động vào tôi, đừng động vào tôi. Tôi mách mẹ đấy. Anh giải thích cho anh ta xem hành vi của anh ta được xếp vào dạng gì? Anh Vu.
Hành vi này của anh được gọi là quấy rối. Anh quấy rối tình dục con gái dượng của mình. Anh có biết theo luật pháp thì nên xử lí anh như nào không? Hay là tôi phổ biến luật cho anh nhé? Việc… việc này… Sao các anh có được video đó?
– Đồn trưởng, Đồn trưởng. – Video á? Video là Giai Giai cung cấp đấy. Đúng vậy. Cô bé nói, bởi vì sự dũng cảm của các anh chị đã cổ vũ cô bé. Cô bé cũng phải dũng cảm đứng lên giúp mọi người. Tân Thành.
Cô bé Giai Giai này không hề đơn giản nhé. Cô bé còn nói, nếu gã họ Vu đó còn cố tình làm náo loạn, thì cô bé sẽ tố cáo hắn ta, đấu tranh với hắn đến cùng. Một cô bé nhỏ tuổi có thể nói ra những lời này,
Thật sự rất dũng cảm. Giai Giai còn dũng cảm hơn chúng ta nghĩ. Thầy à, chuyệt tốt mà. Giai Giai giỏi thế cơ mà. Triệu Kế Vĩ, cậu hóng hớt gì thế? Tôi không chịu được khi nhìn người khác khóc. Cậu không chịu được, thế tôi thì chịu được chắc?
Cậu mà khóc nữa là tôi cũng khóc đấy. Tôi khóc cho cậu xem đấy. Thôi thôi thôi. An ủi kiểu gì không biết nữa. Được rồi, được rồi. – Khóc gì mà khóc, đừng khóc nữa. – Đồn trưởng. Có gì mà đông vui thế? Bày trò gì vậy? Mọi người tới đủ chưa?
Đến đủ rồi. Được rồi, ngồi xuống đi. Bắt đầu họp. Đồn trường. Mấy lời anh nói ban nãy cảm động quá. Tôi sắp khóc đến nơi rồi. Cảm động quá. Cái đoạn đấy cảm động nhất luôn. Đều vui rồi phải không? Vui thì mà vui? Bốn người đứng lên ngay cho tôi.
Xảy ra chuyện động trời như thế, mà vẫn còn cười. Các cô cậu vẫn còn cười được à? Các cô cậu thân là cảnh sát, tượng trưng cho người thực thi pháp luật quốc gia. Thế mà gặp chuyện gì cũng chỉ biết tung nắm đấm à?
Có còn muốn làm cảnh sát nữa không? Có còn muốn mặc bộ cảnh phục này nữa không? Các cô cậu mới đến được mấy hôm, mà mọi người trong Đồn đều hao tâm tổn trí vì các cô cậu. Đồn trưởng. Anh đứng lên làm gì?
Anh biết tôi chuẩn bị nói đến anh chứ gì? Một cảnh sát với thâm niên hơn 20 năm trong ngành, thế mà khi có chuyện lại không biết động não. Anh ở đó mà cứng đầu cố chấp. Anh dạy học trò kiểu gì vậy? Lý Đại Vi sau khi gặp chuyện,
Cũng kích động loạn lên. Cậu ta làm việc không suy nghĩ, đều là học theo anh cả đấy. Anh quả là một người thầy tốt thật đấy. Đồn trưởng, anh phê bình không sai. Tôi xin đảm bảo lần sau sẽ không tái phạm nữa. Chúng cháu xin bảo đảm
Những chuyện như này sẽ không có lần sau. Đồn trường, cháu bảo đảm. Cháu cũng bảo đảm. Bảo đảm? Đồn trưởng. Bọn cháu sẽ viết kiểm điểm. Chỉ mong chú bớt… bớt giận. Bọn cháu có thể viết bản kiểm điểm mười nghìn chữ. Một… một trăm nghìn chữ cũng được ạ.
Mỗi cậu biết viết chữ chắc? Làm như cao siêu lắm. Những hành vi vi phạm như thế này nếu tiếp tục phạm phải lập tức cuốn gói đi cho tôi. Lời tôi nói đã nhớ rõ chưa? Rõ rồi ạ. Nhớ rõ rồi thì nhanh chóng cút ra khỏi đây cho tôi. Vâng.
Các thầy ở lại cho tôi. Bình thường mấy người luôn miệng nhắc đến quy tắc với kỷ luật. Thế mà đến cái lúc phải có kỷ luật, phải tuân theo nguyên tắc, thì từng người một đều bị cảm xúc chi phối lí trí. Từng người một đều mang theo cảm xúc cá nhân,
Gánh theo trách nhiệm nặng nề, nhìn thì tưởng như là thầy trò tình thâm nghĩa nặng, thực ra lại là mang việc cá nhân đặt lên trên lên kỷ luật và nguyên tắc. Dạy bảo bằng lí thuyết, không bằng hướng dẫn bằng thực tiễn.
Bản thân cũng chẳng làm được, thì có tác dụng gì? Có tác dụng gì? Giữa thầy và trò chỉ dựa vào tình cảm và nghĩa khí thì không bao giờ đủ. Các anh phải lấy bản thân ra làm tấm gương, nói với những người trẻ rằng
Trên lưng họ đang gánh vác trách nhiệm như thế nào? Nói với họ rằng thân phận cảnh sát có ý nghĩa như thế nào? Vinh dự của cảnh sát là gì? Là người thực thi pháp luật, Việc đầu tiên là phải nghiêm khắc kiềm chế được bản thân,
Rèn luyện ý chí của bản thân, rèn luyện sức chịu đựng của mình. Được rồi, tôi nói xong rồi. Chính trị viên, cô phát biểu đi. Những người ngồi tại đây đều là cảnh sát có nhiều kinh nghiệm, thì đều phải biết bản thân chúng ta gánh vác trọng trách gì trên vai.
Trọng trách mà chúng ta gánh vác là sứ mệnh duy trì trị an xã hội và bảo vệ người dân quần chúng. Sứ mệnh như vậy thì yêu cầu chúng ta phải đặt lợi ích quốc gia, xã hội và nhân dân lên hàng đầu. Sứ mệnh như vậy cũng yêu cầu chúng ta
Không thể giống như những người bình thường bị thất tình lục dục chi phối. Vậy nên mọi người phải luôn khắc ghi, khắc ghi tôn chỉ vì nước vì dân phục vụ, tự giác nâng cao tính Đảng, phát huy tinh thần vô tư cống hiến vì đại cục
Mà hi sinh tiểu tiết cá nhân. Thế này thì hời cho hắn ta quá à? Không phải vậy. Con bé Giai Giai này mềm lòng, lo lắng cho mẹ nó. ♫Mây lướt qua ánh sáng♫ ♫Sự thật phía sau vẫn đang tiếp diễn♫ Vợ cũ của tôi cũng là một người đáng thương.
♫Đan xen♫ Đáng đời cô ta, có mắt mà như mù. ♫Hỉ nộ ái ố♫ Thôi đừng nói nữa. Đại Vi. Đợi đón được Giai Giai về, thì thầy cũng sẽ trở thành người có gia đình. Vì cô con gái yêu quý của thầy, nên thầy cũng phải phấn chấn lên.
Để con bé thấy được người cha làm cảnh sát này của nó. ♫Mây lướt qua ánh sáng♫ Chúng ta cũng không làm việc vô ích nhỉ, đúng không? ♫Sự thật phía sau vẫn đang tiếp diễn♫ Đương nhiên rồi. Mẹ. ♫Đan xen♫ Bố. Nào, nào. ♫Hỉ nộ ái ố♫ Đây, để bố cầm cho.
Bố làm cho. Thầy, để em. Được rồi, được rồi. Có xách được không? Xách được. ♫Men góc phố, rong ruổi hẻm nhỏ♫ Được rồi. Đi thôi, Giai Giai. Chỗ hoa quả này đem đi đấy. ♫Ánh đèn sáng rỡ ngỡ ban ngày♫ Vâng. Có thời gian rảnh nhớ về thăm mẹ đấy.
♫Trong bóng đêm♫ ♫Đoá hoa nở rộ♫ Đi thôi nào. Nào. Đi thôi. Anh Đại Vi. Mau lên xe. ♫Cũng sẽ tìm kiếm♫ Nào nào. Bên này, bên này. ♫Một điểm tựa đơn giản♫ ♫Có những lòng tốt♫ ♫Không bao giờ rời đi♫ ♫Từng bước đi qua♫ Nào, nào. Thế nào? Có thích không?
♫Ánh sáng đan xen sống động♫ Thích ạ. Đây là ga giường mới thay cho con. Đúng màu xanh mà con thích. ♫Thời gian ghi lại biết bao♫ Con lấy đồ ♫Những hình dáng khác nhau♫ ra khỏi túi đi. Vào đây. Thấy phòng này thế nào? ♫Lướt qua từng chút một♫
Bố kéo rèm cửa cho con nhé. Con xem, ánh sáng của căn phòng này rất tuyệt, đúng không? ♫Thay đổi từ lúc nào chẳng hay♫ Bố biết việc học vẽ của con cần ánh sáng phải thật tốt. ♫Niềm tin trực giác lắng đọng♫ Con xem này, nếu như không thích,
Con có thể kéo nó vào, ♫Những câu chuyện khác nhau♫ hoặc có thể mở ra. Nếu như con muốn ăn gì, con cứ nói: này, ông Trần, ♫Rõ ràng hơn từng chút một♫ đi mua hạt rẻ rang cho con đi. Bố sẽ đi mua ngay cho con.
Còn nếu con thấy bố phiền quá ♫Đi theo quỹ đạo của trái tim♫ thì chúng ta lại đóng cửa lại, được không? ♫Minh chứng trưởng thành đi qua♫ ♫Kẽ hở của thời gian♫ ♫Tích luỹ từng chút một♫ ♫Ký ức buồn vui xen lẫn♫ ♫Tin rằng thời gian sẽ♫
♫Lấp đầy những mảnh ghép ý nghĩa♫ ♫Một chút thôi sẽ có ý nghĩa♫ Lại là mẹ gọi tới, tôi nghe đã. A lô, mẹ à. Có chuyện gì không ạ? Con đang đi làm. Mẹ nói gì cơ? Con biết rồi. Vâng, thế để con về bây giờ.
Thầy ơi, em có thể xin nghỉ phép không? Em phải về nhà một chuyến. Có chuyện gì xảy ra à? Xin lỗi thầy. Nhưng mà em chưa thể nói ngay bây giờ. Em có thể về nhà không ạ? Được, cậu cứ về nhà trước đi. Chút nữa,
Nhớ đi thay cảnh phục rồi hẵng đi nhé. Vâng ạ. Cậu đi đi. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Đại Vi, Đại Vi. Làm sao thế này? Sao mẹ lại khóc ra nông nỗi này? Không sao đâu mẹ. Trời sập vẫn còn có con mà. Mẹ nói xem xảy ra chuyện gì rồi.
U thần kinh đệm. Mẹ vốn không định nói với con. Mẹ cùng ông ấy đi bao bệnh viện rồi. Họ đều nói bệnh này… Ông ấy đâu? Đang đi ra ngoài tìm bạn chơi rồi. Tìm bạn chơi rồi? Ông ấy coi mẹ là gì vậy?
Con mới lạ là sao lần này ông ta lại về, lại còn về rồi thì không định đi nữa. Đây là tìm chúng ta để chữa bệnh dưỡng lão à? Có ai như ông ta không? Đại Vi, ông ấy là bố con. Bố con thì sao nào?
Mấy kẻ khốn nạn trên thế giới này không sinh con trai, không làm bố hay sao? Ông ta sinh con ra rồi còn muốn lừa cả con đúng không? Không có cửa đâu. Con trai. Con trai. U thần kinh đệm là bệnh nan y. Bệnh này… Lành tính hay ác tính?
Bệnh này không có lành hay ác tính, chỉ là không thể chữa được thôi. Hơn nữa, khối u đó đã rất lớn rồi. Thảo nào… Trên trời dưới đất có ai như ông ấy không? Con trai. Lúc chưa bệnh thì ăn chơi nhảy múa, gây ra bao phiền phức.
Lúc mắc bệnh thì lại quay về tìm chúng ta. Làm gì có chuyện dễ như thế? Giờ con đi tìm ông ta nói chuyện. Con trai, con không được… Con không được làm như thế. Được, thế thì con gọi điện cho ông ta, nói chuyện rõ ràng. Không được.
Ông ấy là bố con. Con không được như thế. Bây giờ ông ấy đã mắc bệnh nan y rồi, ông ấy cần chúng ta ở bên an ủi. Cái gì? Ông ta cần chúng ta an ủi á? Ai thèm an ủi ông ta chứ! Con… Con mới là người cần được an ủi.
Con sẽ đi nói chuyện với ông ta. Con nghe mẹ nói mà, con không được như vậy. Con trai. Là mẹ gọi ông ấy về đấy. Mẹ biết ông ấy mắc bệnh, nên mới gọi ông ấy về đây. Mẹ tự nguyện mà. Mẹ… mẹ nói gì cơ? Mẹ tự nguyện mà.
Con trai à. Con không hiểu đâu. Thực ra trong lòng bố con, con rất quan trọng đối với ông ấy. Mẹ à. Cả đời này mẹ bị ông ta lừa còn chưa đủ hay sao? Không phải vậy đâu. Không phải trước đây mẹ hận ông ta, hận đến mức muốn li hôn sao?
Đúng vậy, mẹ… Lúc đó mẹ rất hận ông ấy. Mẹ hận ông ấy chẳng bao giờ về nhà. Nhưng giờ đây không phải ông ấy đã trở về rồi sao? Không… đâu phải vậy đâu. Mẹ muốn con phải nói gì nữa đây? Con trai à. Mẹ rất yêu bố con,
Yêu cả cuộc đời này rồi. Đến giờ phút này cũng vẫn không hề thay đổi. Con trai. Con trai à. Cho dù con không thích bố con, nhưng con rất giống ông ấy. Con giống ông ấy gì chứ? Không phải vậy sao? Con xem, hồi con còn nhỏ. Con nhà người ta
Đều muốn xếp hạng đứng thứ nhất. Còn con thì sao? Dù có thi được 0 điểm thì cũng chẳng quan tâm. Còn nữa, con nhà người ta đều tuân thủ các quy định, giữ kỉ luật. Còn con thì sao? Vi phạm kỉ luật, suốt ngày bị gọi phụ huynh.
Con sống rất vui vẻ thoải mái, tích cực. Những điều này đều là bố con dành cho con đấy. Con trai à. Con có ưu điểm giống bố con. Nhưng, con có trách nhiệm hơn ông ấy nhiều. Vì có bố con, nên mẹ mới có con. Mẹ luôn biết ơn ông ấy.
Nhưng giờ ông ấy mắc phải bệnh nan y, mẹ cũng không biết ông ấy còn sống được bao lâu nữa. Trên cõi đời này, mẹ chỉ có mình con là người thân thôi. Mẹ, mẹ đừng khóc nữa. Ông ấy về rồi kìa. Mẹ đừng khóc nữa. Thuý Bình. Về rồi à.
Tôi mua cho bà món canh thịt dê bà thích ăn nhất này. Vậy sao? Đại Vi về rồi à con. Đã đến nước này rồi, vậy thì tích cực phối hợp chữa trị đi. Hãy tin tưởng vào sự phát triển của khoa học hiện nay. Nói không chừng chữa trị một thời gian,
Bác sĩ có thể chữa khỏi được thì sao. Ông nghe lời con trai đi. Tôi không chữa nữa đâu. Bố nói gì cơ? Hồi bố còn bôn ba ở bên ngoài, cũng đã đi vài bệnh viện lớn rồi. Đến cả bệnh viện ở Singapore cũng đi rồi.
Bác sĩ nước ngoài nói với bố rằng không cần chữa nữa đâu. Nếu đã mắc bệnh này rồi thì cứ tận hưởng nốt cuộc sống đi. Bố chưa tận hưởng đủ à? Bố chưa tận hưởng đủ à? Cả đời này bố đã từng gánh vác trách nhiệm gì chưa?
Cả đời trốn tránh trách nhiệm. Giờ mắc bệnh rồi cũng chối bỏ trách nhiệm. Bố bảo con với mẹ phải làm sao đây? Bố mắc phải bệnh nan y. Con và mẹ không chữa cho bố nữa, giương mắt nhìn bố… Con trai. Việc này cứ quyết định vậy đi. Bố nghe con đi.
Con giúp bố sắp xếp vào nằm viện. Muốn chữa thì phải chữa, không muốn chữa thì cũng phải chữa. Cả đời này bố chưa từng chịu gách vác trách nhiệm gì. Lần này hãy thử một lần có được không? Đến chữa trị mà bố cũng không chịu, rồi cứ thế mà rời đi.
Sau này mẹ con phải làm sao đây? Con trai. Việc này… hãy theo ý nguyện của bố con đi. Mẹ. Con trai à. Mẹ với bố con chạy khắp mấy bệnh viện rồi. Bệnh này không chữa được đâu. Nếu cứ chữa tiếp, bố con càng khổ hơn, chúng ta cũng khổ theo.
Mẹ, chữa bệnh bố cũng không chịu chữa, cứ thế mà rời đi. Sau này mẹ nhớ lại… Mẹ không sợ đâu. Vì mẹ đã có con mà. Bây giờ chỉ cần bố con mỗi ngày đều vui vẻ là được. Con trai à. Mẹ với bố con đã thương lượng cả rồi.
Bây giờ mẹ có một số tiền tiết kiệm. Thà rằng bây giờ nhân lúc bố con vẫn còn khoẻ, chúng ta cùng nhau đi du lịch khắp mọi nơi. Còn hơn là lãng phí số tiền này nộp hết cho bệnh viện để chữa trị.
– Mẹ, chuyện này… – Đừng nói nữa, chuyện này quyết vậy đi. Ngày ấy bố con theo đuổi mẹ, toàn chém gió rằng ông ấy đã đi hết các nơi trên thế giới rồi. Nói rằng bao giờ theo đuổi được mẹ, thì cũng sẽ dẫn mẹ đi du lịch khắp thế giới.
Chỉ cần là nơi ông ấy đã đi qua, thì sẽ dẫn mẹ đi cùng. Sau này, một mình ông ấy bôn ba bên ngoài, mẹ thì ở nhà. Bây giờ ông trời đã thay chúng ta sắp xếp thời gian thực hiện ước mơ hồi con trẻ của bố và mẹ.
Là chỗ này, con ơi. Du thuyền bây giờ xịn thật đấy nhỉ. Xịn thật. Êm lắm, cứ như đang ở trên mặt đất. Du thuyền tôi đi hồi trước vừa bé vừa ngột ngạt. Tốt quá rồi. Nào, để tôi chụp cho bà một kiểu. Đây. Mẹ, thuyền này có được không vậy?
Ngộ nhỡ đến lúc ông ấy phát bệnh thì sao? Điều kiện chữa trị trên thuyền có tốt không? Không sao đâu. Sức khoẻ của bố bố biết rõ mà. Suy cho cùng thì, nếu thật sự có ngày đó, ném xuống biển, hải táng, cũng rất lãng mạn mà.
Ông đừng có nói linh tinh. Ông còn phải về nhà với tôi nữa mà. Được. Mẹ, mẹ ngồi xuống nghỉ chút đi. Được, được. – Vậy để bố chụp cho hai mẹ con một kiểu. – Được. Nào, con trai. Được rồi. Mẹ à, mẹ nhớ về sớm đấy.
Mẹ đừng quên ở đây còn có con. Con á? Mẹ chẳng quản nữa đâu, con lớn rồi mà. Thời gian còn lại… Lão Lý này. Có mặt! Thời gian còn lại, mẹ với bố con sẽ hưởng thụ những giây phút tươi đẹp. Được ạ. Vậy cũng được, mẹ ngồi đây đi.
Để con chụp cho hai người mấy kiểu. – Được. – Được. Nào, nào. Mẹ cầm bó hoa này nhé. Con về đi. Lái xe chậm thôi. Mẹ quay nhiều video vào nhé. Con sẽ đợi mẹ về. Trông kĩ đồ đấy. Nhớ chụp nhiều ảnh. Chậm thôi nào. Hẹn gặp lại. Cẩn thận đấy.