Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 19 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 19] [Trách nhiệm của người bố] Trước mặt người đó, bà ấy chỉ có thể nén giận, cười hùa. Nhưng dù như thế thì ông ta cũng thường xuyên sỉ nhục bà ấy. Vậy tại sao mẹ em

    Lại vẫn chung sống với ông ta? Em cũng không biết. Mỗi lần em hỏi bà ấy vấn đề này, bà ấy chỉ biết khóc. Em đoán có lẽ là vì sức khoẻ bà ấy không tốt. Đã lâu lắm rồi không đi làm, không hề có một chút nền tảng kinh tế nào.

    Sao rồi? Không gây ra chuyện gì chứ? Giai Giai, em yên tâm. Cái tên tồi tệ đó sẽ không thể ăn hiếp em được nữa. Sẽ không ai có thể ăn hiếp em, biết không? Không phải chứ, các anh đang làm gì thế? Sao ai cũng bị thương cả rồi?

    Cô hỏi Lý Đại Vi đi. Chúng tôi đánh cái tên đàn ông đó một trận ra trò. Tôi bảo hai anh cản Lý Đại Vi, thế mà hai anh lại đánh cùng với anh ta. Không phải! Ông ta cào mặt tôi trước. Lúc đó chúng tôi thật sự có đi khuyên can,

    Kết quả là tình hình hỗn loạn quá. Anh còn nói à? Tôi cứ tưởng anh là người bình tĩnh nhất. Được rồi, cô nói hai người họ thì có ích gì? Chuyện là do một mình tôi gây ra. Đến lúc đó không liên quan gì đến hai người họ cả.

    Anh ra vẻ anh hùng thì có ích gì? Nếu người đó thật sự gây sự, thì cả ba người đều không tránh khỏi liên quan đâu. Vậy chuyện này… Chuyện này không ảnh hưởng việc tôi được làm chính thức chứ? Nguồi xuống nhanh. Trước hết đừng hoang mang. Chuyện đã như thế rồi,

    Suy nghĩ cách đối phó đi. Cách đối phó gì? Gã tồi tệ đó đã làm những chuyện bẩn thỉu trước, nếu hắn ta dám kiện chúng ta, chúng ta cứ vạch trần hắn. Các anh biết cả rồi à? Giai Giai à… Chị không cố ý nói cho họ biết đâu.

    Chị chỉ muốn giúp em. Giai Giai! Thật tình! Giai Giai! Lý Đại Vi, lần này cậu thật sự quá lỗ mãng rồi. Tên khốn đó phạm pháp, chúng ta vốn nên bảo Giai Giai dùng vũ khí của pháp luật để bảo vệ chính mình. Chúng ta là cảnh sát,

    Con bé đến tìm chúng ta, chúng ta nên lập án cho con bé. Đúng thế. Những chuyện cậu nói tôi đã nghĩ qua rồi. Vậy cậu có nghĩ qua, tên đó đã biết, bố ruột Giai Giai là cảnh sát, mà hắn vẫn dám làm như thế.

    Hắn không sợ Giai Giai báo án sao? Đúng thế. Giai Giai có chứng cứ mà. Chỉ cần dựa vào đoạn video đó, thì tên khốn đó ít nhất cũng đi tù năm ngày. Năm ngày? Năm ngày? Làm cho chuyện này lan ra khắp nơi, khiến mọi người đều biết,

    Mà cái tên đó chỉ có năm ngày. Cậu nghĩ như thế có thể xoá bỏ được những tổn thương mà Giai Giai đã chịu không? Tôi biết. Nhưng chúng ta là những người chấp pháp. Chúng ta gặp chuyện lại dùng nắm đấm mà không phải pháp luật? Được rồi, được rồi, được rồi!

    Cậu đừng nói với tôi những chuyện lý luận gì đó nữa. Chuyện tôi làm, không phải xuất phát từ lý luận. Mà là xuất phát từ kết quả, cậu có biết không? Vốn là giữa thầy tôi và Giai Giai đã có mâu thuẫn,

    Giai Giai cho rằng thầy tôi không bảo vệ được con bé, nên cố ý dằn vặt thầy tôi. Dưới tình hình như thế, nếu cậu để thầy tôi biết chuyện này, mà ông ấy lại không làm được gì cả, thì mâu thuẫn chỉ càng sâu thêm thôi.

    Nếu thầy tôi quyết định làm gì đó, thế thì tại sao lại không để tôi làm? Ít nhất còn để Giai Giai biết được, là bên cạnh còn có người thân có thể bảo vệ con bé. Đúng! Xin lỗi, là lỗi của chị. Chị không nên không có sự cho phép của em

    Mà đã nói cho Lý Đại Vi. Không phải đâu chị. Không phải đâu. Em rất cảm ơn các anh ấy. Em không ngờ rằng, nhóm anh Đại Vi sẽ tình nguyện vì em mạo hiểm việc sẽ bị kỷ luật để đi đánh người. Thật sự rất cảm ơn các anh ấy.

    Đứa bé ngốc này. Bọn chị đều là anh chị của em mà. Em gái bị ức hiếp, các anh các chị dù có thế nào, cũng đều sẽ đứng ra bảo vệ em. Giai Giai. Anh… anh phải nói một tiếng xin lỗi với em. Anh quá bồng bột rồi.

    Nếu như có chỗ nào không đúng… Không có! Không có đâu anh Đại Vi. Người xin lỗi là em mới đúng. Các anh vì em nên mới đi đánh nhau. Có thể có được anh chị như các anh chị, em thật sự rất rất vui đấy ạ.

    Thật đấy, cảm ơn các anh chị. Đứa bé này! Cần gì phải cảm ơn anh đâu chứ. Sau này cho dù gặp phải chuyện gì, gặp phải khó khăn gì, nhớ đến tìm anh. Tìm chị em cũng được. Tìm hai anh này cũng thế. Chúng ta đều là người một nhà.

    Có các anh chị ở đây, dù gặp phải khó khăn gì cũng đều không sợ. Đừng khóc nữa. Không khóc nữa. Tiêu rồi, tiêu rồi! Đừng nói là cảnh sát Trần biết rồi nhé? Ngậm cái miệng quạ của cậu lại đi. Thầy, thầy đến sớm thế? Đến đây. Vào trong trước đi.

    Sáng nay lại làm gì rồi? Không làm gì cả ạ. Còn không làm gì à? Cậu tưởng rằng những chuyện tốt cậu làm, tôi không biết sao? Mẹ Giai Giai đã nói với tôi rồi. Thầy biết rồi à? Thầy còn hỏi em làm gì nữa? Đúng thế, người là do em đánh.

    Nhưng thầy cứ yên tâm, chuyện một mình em làm, một mình em chịu. Tất cả chuyện này đều là do em. Cậu nói nhảm gì thế? Cậu là đệ tử của tôi, thì có thể là chuyện của một mình cậu à? Lại còn “chuyện một người làm thì một người chịu” nữa?

    Để tôi xem cậu có thể không! Mà chứ, hắn ta chọc ghẹo gì cậu hả? Cậu ăn no rửng mỡ à? Bố không được nói anh ấy. Giai Giai? Sao con lại đến đây? Em làm loạn gì thêm nữa? – Về nhà đi, về nhà. – Khoan… khoan… khoan đã.

    Có chuyện gì thế? Từ nhỏ đến lớn, cho dù tôi gặp phải bất kỳ chuyện gì, bố cũng chưa từng bảo vệ tôi. Bây giờ các anh chị ấy bảo vệ tôi, mà lại bị bố mắng. Rốt cuộc bố làm bố kiểu gì thế? Giai Giai, em đừng nói nữa. Đúng thế.

    Họ bảo vệ con thì không vấn đề gì. Nhưng… nhưng cậu ta đánh chú Vu rồi… Con biết. Là tôi bảo các anh ấy đánh đấy. Giai Giai! Tại sao thế? Là tôi bảo các anh ấy đánh đấy, bố muốn trách thì trách tôi đi.

    Rốt cuộc là có chuyện gì thế Giai Giai? Em đừng nói! Giai Giai, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Bố tự xem đi. Làm gì thế, Giai Giai? Vẽ… vẽ tranh. Bài tập mới mà giáo viên vừa cho à? Đúng thế. Cảm giác hình như lại tiến bộ rồi. Thơm thật đấy.

    Ông làm gì thế? Đừng đụng vào tôi. Tôi méc với mẹ tôi đấy. Thầy! Thầy! Đừng xốc nổi! Đừng xốc nổi! Thầy! – Buông ra! – Thầy! Thầy! Bố! Thầy à, thầy nghe em nói đi. Cái tên súc sinh đó bọn em đã… Bố! Cậu buông tay ra!

    Tên súc sinh đó bọn em đã dạy dỗ rồi! Ông ta không đáng để thầy hi sinh mình đâu. Tôi phải giết tên súc sinh đó. Thầy, thầy không nghĩ cho mình, thì cũng phải nghĩ cho Giai Giai chứ. Mẹ Giai Giai không bảo vệ nổi cô bé.

    Cô bé chỉ còn có thầy thôi! Giai Giai, tại sao con không nói sớm cho bố biết? Tại sao con không… Bố! Là do bố không có bản lĩnh, không bảo vệ tốt… Bố! Bố! Bố! Năm xưa, sau khi bố bị kỷ luật. Cả người đều cực kỳ suy sụp.

    Loại cảm xúc đó chắc chắn… chắc chắn đã mang về đến nhà rồi. Thời gian trôi qua, mẹ con không thấy được hi vọng nữa, nên đã muốn ly hôn với bố. Cả ngày ở bên cạnh một người như thế, thời gian dài thì ai mà chịu nổi. Tuy là

    Bố cũng cố gắng cho hai mẹ con có được cuộc sống tốt. Nhưng lúc đó bố có làm thế nào cũng không vực dậy được tinh thần. Cho nên bố nghĩ, thay vì cứ thế này, chi bằng để hai mẹ con rời đi, được ống một cuộc sống tốt.

    Cho nên đã đồng ý. Lúc ly hôn, mẹ con kiên quyết đòi quyền nuôi con. Bố là một cảnh sát, bố phải đợi lệnh 24/24. Làm sao bố có điều kiện để chăm sóc cho con chứ? Cho nên bố đã đồng ý. Sau đó,

    Khi bố thấy được người mà bà ấy muốn gả cho, khi đó bố đã hối hận rồi. Bố muốn giành lại con về, nhưng mẹ con lại không nỡ con. Bố! Chúng ta đừng nói mẹ con nữa nhé? Những năm này con sống với bà ấy,

    Con biết bà ấy sống cũng không dễ dàng gì. Đúng thế! Nhưng mà Giai Giai à, con bây giờ đã 18 tuổi rồi, con muốn sống với ai là do con quyết định. Con có muốn… Con có muốn… sống cùng với bố không? Bố! Bây giờ con cũng lớn rồi,

    Cũng biết được chút đạo lý rồi. Bố… bố dù sao cũng sẽ có cuộc sống của mình mà. Bố có chứ! Con… con có đến không? Bố đều đã có cuộc sống của chính mình rồi. Bố… Con… con muốn nói là bố sau này sẽ… Chuyện này… Chuyện này bố cũng không biết.

    Nhưng mà thế này đi, Giai Giai. Bố có thể đảm bảo với con, trước khi con sống độc lập, trước khi con tìm được hạnh phúc của riêng mình, bố sẽ sống một mình với con, được không? Chỉ có hai bố con chúng ta thôi. Tốt biết bao nhiêu. Bố! Con đồng ý.

    Mày đánh tao? Đại Vi! Làm cái gì thế? Đại Vi! Cảnh sát đánh người rồi! Bình tĩnh một chút. Cậu bình tĩnh lại đi. Cảnh sát đánh người rồi! Ông ta có đánh thế nào thì cậu cũng không thể ra tay. Cậu đang vi phạm kỉ luật đấy!

    Cậu có còn muốn chuyển sang chính thức không? Đừng đánh nữa! Thật ra yêu cầu của tôi không cao Tôi hy vọng trong vòng ba ngày, nhóm người Lý Đại Vi đã đánh tôi, bao gồm cả Trần Tân Thành, bị khai trừ khỏi đội cảnh sát.

    Hơn nữa còn phải xin lỗi và bồi thường trước mặt tôi. Viết văn bản cam đoan. Sau này không được phép đến gần tôi. Nếu không thì, tôi sẽ đăng những video này lên mạng. Nhà cũng dọn dẹp kha khá rồi. Qua vài ngày nữa là có thể đón Giai Giai về rồi.

    Thầy, chỉ có chút chuyện như thế mà thầy đã lải nhải suốt đường rồi. Phải không? Cẩn thẩn! Chạy chậm thôi, chạy chậm thôi! Không sao chứ? Xin lỗi! Xin lỗi! Không sao, không sao! Không sao! Ý của em là, muốn thầy phải chăm sóc Giai Giai cho thật tốt.

    Nếu thầy thật sự không an tâm, thì nhanh chóng đón cô bé đến đi. Yên tâm, yên tâm. Anh Trần, quay lại rồi! Anh Trần. Ý của tôi là lần này thật sự cảm ơn các cậu. Được rồi. Vậy thì em cũng không thể làm trái ý thầy được.

    Thầy tính cảm ơn em thế nào? Được voi đòi tiên à? Tôi phải nói với cậu một lần nữa nhé. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, thì cứ nói là tôi ép các cậu làm. Có nghe thấy không? Thầy xem thường đồ đệ phải không? Xem thường xem trọng cái gì?

    Tôi là thầy, phải nghe tôi. Có nghe thấy không? Cậu đừng có phí lời nữa. Anh Trần, anh về rồi. Đại Vi. Vừa mới ra làm nhiệm vụ về. Chờ hai người cả buổi. Tìm anh có chút chuyện đây. Có chuyện gì? Không, không phải tôi tìm anh. Là Đồn trưởng tìm anh.

    Được! Cậu đem những thứ này vào trong trước cho tôi đi. Còn nữa, trích xuất camera giám sát ra xem lại. Đi đi. Anh Trần. Chồng hiện tại… của chị dâu đến báo án rồi. Đồn trưởng tìm anh là vì chuyện này. Anh ta… anh ta nói thế nào? Anh ta nói,

    Anh xúi giục nhóm ba người Lý Đại Vi, đã dự mưu đánh anh ta ở chỗ anh ta chạy bộ. Lúc đó, có những người dân đi tập thể dục buổi sáng, dùng điện thoại quay lại được. Anh ta thu thập một vài video, biên tập lại.

    Đồn trưởng muốn tìm anh nói chuyện trước. Sau đó mới đi tìm ba người bọn họ sau. Đồn phó Cao, đây là do tôi ép chúng nó làm. Căn bản không liên quan gì đến ba đứa nhỏ đó cả. Anh à, anh ép ba đứa nhỏ đó đánh người,

    Chuyện này anh có nói đến toạc trời tôi cũng không tin đâu. Anh gặp phải chuyện này anh trốn còn không kịp nữa. Anh ép chúng nó? Anh nghĩ xem. chuyện này đến tôi còn không tin, liệu Đồn trưởng có tin không? Đồn trưởng là ai cơ chứ?

    Ông ta như con cáo gì ấy. Cái người đó vừa tiến vào, Đồn trưởng vừa nhìn là đã đoán được tám chín phần. Cho nên đã bảo chúng ta đến trước, bàn bạc xem phải điều tra sự thật thế nào, phải xử lý chúng nó thế nào.

    Anh à, video đó tôi xem rồi. Tuy là đã được biên tập lại, nhưng Lý Đại Vi bồng bột đánh người, thì có thể nhìn ra được. Nếu anh muốn giải thích thay chúng nó, thì tôi khuyên anh, tốt nhất anh phải nghĩ cho kỹ càng. Nghĩ cái gì kỹ càng?

    Xảy ra chuyện mà đổ lên người đồ đệ, thì tôi còn là người sao? Anh xem! Đồn phó Cao, chuyện này hoàn toàn là do một mình tôi làm, không liên quan gì đến người khác. Đồn phó Cao, thế này đi, lát nữa ở chỗ của Đồn trưởng, cậu nói chuyện giúp tôi.

    Sau đó chuyện này, chỉ điều tra một mình tôi là được rồi. Không phải, không phải, anh này, anh nghe tôi nói. Tôi giúp anh thì không thành vấn đề. Vậy rốt cuộc là có chuyện gì? Anh nhìn anh xem, anh không nói thì tôi làm sao… làm sao giúp anh được.

    Được rồi, tôi đến chỗ Đồn trưởng trước. Anh cứ suy nghĩ cho kỹ đi. Đến nhanh đấy. Đồn phó Cao. Đồn trưởng, Đồn trưởng. Ngồi đi! – Tân Thành. – Đồn phó Trình, Chính trị viên. Cảm ơn. Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì? Thật ra cũng không có gì lớn.

    Đây chẳng phải là tôi và tên họ Vu đó… Anh cũng biết mà. Bao nhiêu năm rồi, tôi không vừa mắt anh ta. Năm xưa cướp vợ tôi, tuy là đã qua bao nhiêu năm rồi, nhưng cục tức trong lòng vẫn luôn không nuốt xuống được. Cho nên,

    Đã ép Lý Đại Vi đánh anh ta, trút giận riêng. Tôi biết là tôi sai rồi. Cậu ép Lý Đại Vi, thì cũng có thể hiểu được. Vậy Dương Thụ, Triệu Kế Vĩ cũng là cậu ép? Đúng thế, đều là tôi. Tôi nói với chúng nó,

    Tôi nói nếu chúng nó muốn được làm chính thức, thì thái độ của những cảnh sát lão làng chúng tôi, có thể có tác dụng mang tính quyết định. Cho nên… vậy… vậy… Cậu vẫn còn nhớ mình là một cảnh sát lão làng nhỉ? Hôm đó tôi uống chút rượu,

    Cho nên đầu óc mơ màng. Tôi thấy cậu bây giờ mới là đầu óc mơ màng đấy. Cậu là cảnh sát lão làng rồi mà cậu vẫn không hiểu? Cậu muốn bảo vệ chúng nó? Cậu một mình gánh hết tất cả mọi chuyện? Cậu cứ nói là cậu ép chúng nó,

    Cậu xúi giục chúng nó, cậu chủ mưu, cậu sai khiến, như thế này tính là gì? Đây là phạm tội có âm mưu! Cậu không những không bảo vệ được chúng nó, mà cậu còn khiến bản thân bị liên luỵ. Hơn nữa đây chính là điều mà đối phương muốn đạt được.

    Anh ta nghĩ thế nào là chuyện của anh ta, tôi chấp nhận bị xử lý, chẳng phải là xong rồi sao? Đồn cảnh sát là của nhà các cậu mở ra à? Hay do nhà chúng tôi mở ra? Cậu nói xử lý thế nào thì tôi phài xử lý như thế à?

    Cậu đã là cảnh sát lão làng rồi, sao cậu chẳng có một chút giác ngộ nào thế? Đúng thế. Tôi giác ngộ kém, nhưng chuyện này là từ tôi mà ra. Chúng ta không nhất thiết phải liên luỵ đến mấy đứa trẻ đó. Các anh chị nghe thử xem. Nghe xem, nghe xem!

    Cậu đang dạy tôi cách làm Đồn trưởng đấy hả? Không phải, Đồn trưởng. Thật ra chuyện này, vè cơ bản là ân oán cá nhân của tên họ Vu kia và anh Trần. Vậy chúng ta khuếch đại phạm vi ra cũng không giải quyết được vấn đề gốc. Nói nhảm.

    Cái tên đó chính là muốn kéo Tân Thành, làm lớn chuyện này ra. Nếu anh ta muốn làm cho lớn chuyện ra, thì tôi chấp nhận xử lý, chẳng phải xong rồi sao? Tôi nhân! Anh Trần, anh đừng gấp. Cả hai đừng có gấp mà. Ngồi xuống đi.

    Cậu lại còn cãi nhau với tôi đấy hả? Đừng,,, đừng gấp! Anh Trần, anh nghe tôi nói này. Bây giờ, Đồn xử lý thế nào là chuyện của Đồn. Nhưng anh muốn bảo vệ chúng nó, chũng không thể không có nguyên tắc chứ. Bây giờ, quan trọng nhất là,

    Phải làm rõ mọi chuyện. Chính trị viên, chúng ta còn gì mà chưa rõ đâu? Đồn phó Cao người ta đều đã nghe hiểu rồi, đúng không? Tôi và tên họ Vu đó là ân oán cá nhân, đúng chứ? Tôi chấp nhận mọi hậu quả.

    Anh Trần, không đơn giản như anh nói đâu. Tân Thành, cậu bình thường không nói không rằng, đầu cậu làm bằng gỗ à? Thời khắc quan trọng mà cậu lại mắc sai lầm à? Nếu như năm xưa câu chịu nhận lỗi thì cậu có bị xử lý thế này không?

    Đồn trưởng, anh ăn nói cho rõ ràng, năm xưa tôi sai chỗ nào? Tại sao tôi lại phải nhận lỗi? Anh Trần! Vậy tại sao hôm nay cậu lại nhận lỗi? Vậy tại sao tôi lại phải nhận lỗi? Cả hai đừng gấp mà, đừng gấp. Đừng gấp gáp mà.

    Bớt nói hai câu đi, anh Trần. Đừng cãi nữa, đừng cãi nữa. Bình lĩnh lại đi, được không? Chuyện này, tôi có ý kiến. Không cần thiết phải làm lớn ra, đương nhiên là xử lý cụ thể thế nào thì mọi người xem xét mà làm. Còn chưa bàn bạc xong mà.

    Cậu đi đâu đấy? Không phải, Đồn trưởng, nếu đã là ân oán cá nhân. Vậy thì tôi, đi gọi tên họ Vu kia đến, để anh ta và anh Trần ngồi xuống cùng nhau, bàn bạc giải quyết vấn đề, thì chẳng phải chúng ta đã xong chuyện rồi sao?

    Nói cái gì mà rõ ràng? Cảnh sát trong Đồn chúng ta đánh người, chúng ta giả vờ hồ đồ đi. Đồn trưởng, bình thường chẳng phải anh luôn dạy dỗ chúng tôi rằng khi làm lãnh đạo, lúc nào lên giả vờ hồ đồ thì chúng ta giả vờ hồ đồ sao? Đúng chứ?

    Tôi bảo các cậu giả vờ hồ đồ khi nào? Được rồi, coi như tôi chưa nói gì, được chưa? Đây là đang làm gì thế chứ? Đồn phó Trình. Thầy, có chuyện à? Em đi theo tôi một chuyến. Tiểu Khiết, chuyện Lý Đại Vi đánh người, em có tham gia không?

    Các thầy biết cả rồi à? Nói thế là em cũng có tham gia? Đánh người thì em không tham gia, nhưng mà… Nhưng mà làm sao? Chuyện này cũng có liên quan đến em. Có liên quan đến em? Liên quan gì? Thầy à, chuyện này… Chuyện này liên quan đến Giai Giai,

    Em không nói được. Giai Giai? Con gái của Trần Tân Thành? Thế này đi, không nói cũng được. Nhưng mà, Tiểu Khiết tình hình bây giờ tương đối phức tạp. Trong Đồn có lẽ sẽ xử lý nghiêm Lý Đại Vi. Tuy rằng Trần Tân Thành muốn gánh hết trách nhiệm,

    Nhưng không phải ông ấy muốn gánh là gánh được. Thầy, chuyện lần này, Lý Đại Vi cũng là có nguyên nhân. Thầy có thể đến trước mặt Đồn trưởng, nói giúp cậu ấy và thầy cậu ấy vài câu không? Tôi sẽ cố gắng vậy. Cảm ơn thầy. Tiẻu Khiết,

    Nhớ kỹ, đừng tham gia vào. Chuyện quan trọng phải nói ba lần. Đồn trưởng, vẫn chưa nói xong sao? Đồn trưởng, ra ngoài một chút đi. Có chuyện muốn nói với anh một chút. Đồn trưởng, anh thật sự không nhìn ra sao? Có ý gì? Anh nghĩ xem,

    Nếu như cái người kia thật sự có chứng cứ. Thì sẽ chỉ yêu cầu xin lỗi thôi sao? Chuyện này chứng minh là rất có khả năng, hắn ta cũng có nhược điểm gì đó, đang nằm trong tay lão Trần. Hắn ta cũng không muốn mở rộng tầm ảnh hưởng. Cho nên,

    Tôi cảm thấy chúng ta nói với hắn ta là đã đề ra giáo dục phê bình nhóm Lão Trần. Chuyện này chắc chắn có thể qua được. Chuyện này rõ ràng như thế, tôi có thể không nhìn ra sao? Vấn đề là chúng ta bắt buộc phải đầu đuôi câu chuyện này

    Làm cho rõ ràng, đúng không? Đúng! Chúng ta đưa ra quyết định là dựa vào suy luận, không đúng sao? Chúng ta bắt buộc phải làm rõ toàn diện chuyện này. Đúng đúng đúng. Lỡ đâu có chỗ nào chưa tìm hiểu đến. Đến lúc đó sẽ bị động. Đúng thế.

    Di thôi, tiếp tục đi. Tôi nghe thầy tôi nói, thầy anh đã gánh hết mọi chuyện lên người mình. Thầy tôi ban đầu vốn cũng đâu biết? Tôi đi tìm Đồn trưởng nói. Anh trước hết đừng hoang mang. Anh đi rồi tính nói thế nào? Một người gây chuyện, một người chịu.

    Đều là do tôi làm. Video đã quay lại rồi, ba người các anh đều có mặt. Nói là do một mình anh làm, cũng sẽ không có ai tin. Chuyện này cả bốn chúng ta đều có phần, không ai trốn được cả. Không được, không được.

    Dương Thụ là hạt giống bồi dưỡng trọng điểm của Cục, tuyệt đối không thể vì chuyện này mà bị ảnh hưởng tiền đồ. Triệu Kế Vĩ càng không được. Cậu ta xem trọng thân phận cảnh sát hơn tất cả. Huống hồ lúc đó Dương Thụ và Triệu Kế Vĩ

    Đều là đang khuyên can. Chuyện này có lẽ video đã quay được rất rõ ràng. Có thể nói rõ được. Tôi đi tìm Đồn trưởng tự thú. Anh chờ đã. Lý Đại Vi! Anh chờ đã! Đồn trưởng. Cậu đến làm gì? Chẳng phải tôi bảo cậu đi xem camera giám sát sao?

    Nhanh đi, nhân dân còn đang chờ kìa. Hạ Khiết, sao em cũng chạy đến rồi? Tình hình bảo an của cao ốc Mậu Nguyên, chẳng phải bảo em đi xem sao? Mau đi đi, mau đi đi. Thầy! Đồn trưởng! Chuyện đánh nhau đều là do cháu nhất thời bồng bột.

    Dương Thụ và Triệu Kế Vĩ đều là đi ngăn cản, Thầy cháu càng không biết gì cả. Tất cả trách nhiệm đều ở cháu. Tôi nói cậu không nghe thấy à? Cả cháu nữa. Là cháu đã kích thích Đại Vi, nên mới dẫn đến chuyện cậu ấy nhất thời bồng bột.

    Hạ Khiết, cô đang nói gì thế? Đồn trưởng, đừng nghe lời cô ấy. Đều là lỗi của cháu. Nghĩa khí đấy nhỉ. Xem đội ngũ cảnh sát thành gì rồi? Nhóm anh em à? Tiểu Khiết, cháu cũng tham gia đánh nhau sao? Nếu không tham gia thì cháu đừng có ồn ào.

    Ra ngoài trước đi. Là cháu bảo Dương Thụ và Triệu Kế Vĩ đi. Cho nên cháu cũng có tham gia. Hạ Khiết, cô im đi. Lại là cậu à? Đúng, lại là cháu. Đồn trưởng, chuyện này từ đầu đến cuối đều là chuyện của một mình cháu.

    Hạ Khiết không những không tham gia mà còn luôn ngăn cản cháu. Dương Thụ và Triệu Kế Vĩ cũng thế. Chú muốn xử lý thì xử lý một mình cháu thôi. Nhảm nhí! Anh đừng nghe nó, Đồn trưởng. Thầy à, liên quan gì đến thầy đâu chứ? Thầy chẳng biết gì cả,

    Nếu không phải bình thường thầy dạy bảo em, thì có khi em đã lỡ tay đánh chết kẻ đó rồi. Cậu còn nói à? Cậu cũng khá thật nhỉ? Cao triều, tìm một nơi để cậu ta tự ngẫm lại. Không có lệnh của tôi không cho ra ngoài. Đi thôi! Đồn trưởng!

    Khoan… khoan đã. Tân Thành, cậu là thầy cậu ta, chuyện cậu nên làm là làm thế nào để bồi dưỡng cậu ta trở thành một cảnh sát tiêu chuẩn. Không phải là vào lúc cậu ta phạm lỗi lại đi bao che cho cậu ta. Đúng thế Đồn trưởng. Anh là lãnh đạo,

    Anh có thái độ của anh. Nhưng toàn bộ nguyên nhân khiến Lý Đại Vi đánh nhau là vì tôi. Anh muốn xử lý thì anh xử lý tôi. Anh… Hôm nay nếu ai dám động vào một ngón tay của đồ đệ tôi, thì sẽ là kẻ thù của Trần Tân Thành tôi. Thầy!

    Được, tôi sẽ làm kẻ thù của cậu. Cậu là cảnh sát! Cậu có thể nói ra những lời như thế à? Cao Triều, đưa cậu ta đi. Ai dám động vào? Không phải, anh à… Tránh ra. Các người đều muốn nghe lý do Lý Đại Vi đánh người sao?

    Được, tôi nói cho các người nghe. Chuyện này vốn nên là tôi, một người làm bố phải làm. Nhưng tôi không có bản lĩnh, tôi là một kẻ vô dụng. Tôi không có cách nào bảo vệ được con gái tôi. Lý Đại Vi đánh hắn ta như thế là nhẹ rồi.

    Hôm nay nếu ai dám nhốt đồ đệ tôi, thì ngày mai tôi sẽ giết luôn tên họ Vu đó. Các người có tin không? Được rồi, anh Trần. Anh nhanh chóng đem chuyện này nói cho Đồn trưởng, chẳng phải là xong rồi sao? Được. Cái tên họ Vu đó, hắn… Hắn… hắn…

    Hắn dám ức hiếp Giai Giai. Con bé mới có mười mấy tuổi. Một đứa trẻ, con bé có thể nói với ai được chứ? Đi nói với mẹ nó sao? Hay là nói với tôi? Tôi không cách nào bảo vệ nó. Là Lý Đại Vi, Lý Đại Vi đã cứu nó.

    Đã đi nói lý với tên họ Vu đó. Cho nên mới xảy ra đánh nhau. Nếu như không có người thầy vô dụng như tôi, thì cậu ta cũng sẽ không phạm phải lỗi lầm này. Thầy, thầy đừng nói nữa, Là do em không xử lý tốt, khiến thầy gặp phiền phức rồi.

    Nói nhảm gì thế? Đây là chuyện của hai chúng ta, có biết không? Đồn trưởng, chuyện này ấy, tôi cực kì hiểu cho anh Trần. Tôi cũng có con gái, thử ai đó dám làm hại con gái tôi xem, tôi cũng liều mạng với hắn.

    Các cô cậu cứ ra ngoài hết trước đi. Đồn trưởng… Tôi nói ra, các cô cậu cứ ra ngoài trước đi. Đồn trưởng… Lời tôi nói không nghe thấy à? Đi. Ra ngoài trước đi. Thầy, làm sao thế ạ?

    Việc tuyên truyền đề phòng lừa đảo kia của em chỉ còn thiếu chút nữa thôi. Có chuyện gì mà gấp gáp thế? Tôi nghe nói cậu và Triệu Kế Vĩ, Lý Đại Vi đã đánh chồng hiện tại của vợ trước của Trần Tân Thành, có chuyện này không? Thầy nghe ai nói thế?

    Cậu còn có hơi sức mà nghe ngóng chuyện này à? Bây giờ ở văn phòng của Đồn trưởng vì chuyện này mà đã cãi nhau to. Trong Đồn đang nghiên cứu cách để xử lý đây. Thầy, là thật. Em có tham gia. Cậu điên rồi hả Dương Thụ?

    Cậu không có gì làm sao mà lại đi cùng họ? Ban đầu em vốn thật sự đi can ngăn. Nhưng cái người đó thật sự đáng đánh. Đáng đánh hay không cũng không đến lượt cậu đánh. Cậu giống như Lý Đại Vi à? Khi đó, lúc cậu ta đến,

    Cậu ta là vì có mục đích nên đến. Còn cậu thì sao? Cậu đến để luyện tập à? Một năm sau cậu phải đến Cục rồi. Cậu nói xem, cậu… Cậu không có gì làm, cậu cùng họ đi cãi nhau làm gì? Thầy à, thầy không biết tình hình thôi, nếu thầy biết

    Thì với tính cách của thầy là càng không thể nhịn. Được rồi, tôi không muốn nghe những chuyện này nữa. Cậu đấy, nhìn thì thông minh. Nhưng đến lúc quan trọng thì cậu lại chẳng phân biệt được lợi với hại. Có một chuyện rất rõ ràng, cậu phải nhớ rõ cho tôi.

    Lý Đại Vi là đi đánh người, còn cậu là đi can ngăn, Đây là sự thật chứ? Cho nên, trách nhiệm mà Lý Đại Vi nên chịu, thì để Lý Đại Vi chịu. Cậu không được tự ôm vào mình. Cậu nghe tôi nói hết. Do Lý Đại Vi đi… Cảnh sát Trần!

    Lý Đại Vi. Anh Trần. Đừng trừng tôi như thế. Tôi đang bảo Dương Thụ đầu óc phải tỉnh táo lên. Chẳng lẽ không nên sao? Thầy! Lý Đại Vi! Đứng yên đó! Đồn phó Trình. Đồn phó Trình, anh xem, tôi cũng chẳng nói gì. Tôi là dựa trên sự thật thôi.

    Hy vọng Dương Thụ không can thiệp vào. Đây là trách nhiệm của ai thì người đó nên chịu thôi. Kết quả, anh xem, ánh mắt đó của anh Trần, cứ như muốn ăn tôi luôn vậy. Em đi làm việc đi. Kiến Quân, ban đêm anh không trực ban nhỉ?

    Chúng ta tụ họp đi. Được. Tôi biết, tôi biết! Anh đừng tịch thu túi của tôi, đừng lấy đi. Nói với anh lần cuối. Anh rốt cuộc có tịch thu không? Sau này sẽ không bày ra nữa. Không được, lấy đi. Đừng, đừng đừng! Lấy đi hết đi.

    Đừng lấy đi, đừng lấy đi. Tịch thu, tịch thu toàn bộ. Đừng lấy đi mà. Cảnh sát Trương! Cảnh sát Trương đến rồi. Được được được! Trước hết đừng ồn ào. Tôi biết rồi. Lùi ra sau! Đừng đừng, trước hết cứ lùi ra sau. Lùi ra sau trước đã.

    Anh nói xem, có chuyện gì thế? Cảnh sát Trương! Mọi người đều không dễ dàng, bày hàng bán ở đây. Anh xem, họ lấy đồ của chúng tôi. Vâng, tôi biết, tôi biết. Anh Trương, anh cũng biết đó, chỗ này không được bày bán hàng.

    Thông báo cũng dán rồi, công việc cũng làm rồi. Đã khuyên họ mấy lần rồi, nhưng họ không nghe. Được rồi, tôi biết rồi. Được rồi, nào! Tôi nói với cậu này. Là thế này, cậu không hiểu lắm nơi này. Họ ấy mà, là dân của khu dân cư này,

    Rất nhiều người còn phải dựa vào hàng quán nhỏ này để kiếm cơm mà. Cậu xem hôm nay có thể thế này không? Nể mặt tôi, trước hết đừng tịch thu đồ của họ, được không? Trước hết cứ trả đồ lại cho họ.

    Sau này tôi chắc chắn sẽ giúp cậu giải quyết vấn đề này. Được không? Chuyện này… Được. Trả đồ lại cho họ đi. Được rồi, nào! Cảm ơn cảnh sát Trần. Dọn đồ, dọn đồ! Không có lần sau đâu. Cảm ơn cảnh sát Trần. Cảm ơn nhé, cảm ơn nhé!

    Cái này của tôi! Cái này của tôi! Anh Trương, chúng tôi là nể mặt anh đấy nhé. Anh đã hứa là sẽ giúp chúng tôi giải quyết, tôi cũng tin anh đấy. Nhưng nếu lần sau mà còn bày khắp đường, thì chúng tôi thảm rồi đấy. Tôi biết, tôi biết.

    Yên tâm, tôi đảm bảo sẽ giải quyết giúp cậu, được không nào? Được, anh vất vả rồi. Được! Cảm ơn nhé, cảm ơn đã hợp tác. Các anh em, đi thôi. Đi thôi! Cảm ơn cảnh sát Triệu. Không có chi! Không có chi! Cảm ơn nhé. Được được được!

    Đi từ từ thôi nhé, cảm ơn đã hợp tác. Được rồi, mọi người, nào, đến đây trước đã. Nghe tôi nói này. Nào, đến đây, nghe tôi nói này. Nơi này đúng thật là không thể bày bán hàng. Việc này đều có văn bản quy định rõ ràng, có biết không? Biết! Biết!

    Cho tôi một chút thời gian, tôi đi tìm khu dân cư bàn bạc. Xem thử xem có thể giải quyết tận gốc vấn đề không, được không nào? Được, cảm ơn nhé! Cảnh sát, anh giúp chúng tôi nhé, được không? Mọi người hợp tác một chút, được không nào?

    Được, được, được, tôi hiểu mà. Nhờ cả vào anh đấy! Nhờ cả vào anh đấy! Hợp tác một chút, nghe tin tức từ tôi. Đi thôi. Thầy, những người dân này, phần lớn đều là từ nông thôn chuyển đến. Bọn họ còn phải dựa vào chút chuyện làm ăn nhỏ này

    Để nuôi gia đình nữa. Nơi này không cho họ bày bán, thì chúng ta phải nghĩ cách, tìm nơi cho họ bày bán. Kế Vĩ, cậu thế này là đúng rồi, Cuối cùng cũng biết sốt ruột vì chuyện của nhân dân rồi. Em vẫn luôn rất sốt ruột mà.

    Hơn nữa, em cũng là người dân. A lô. Đồn phó Trình? Đúng đúng đúng! Các anh cứ ăn trước đi, đừng chờ thôi. Được, tôi xong chuyện sẽ đến ngay. Được! Sao thế thầy? Kế Vĩ, cậu nói thật cho tôi biết, Cậu, Lý Đại Vi, Dương Thụ, chuyện các cậu đánh người,

    Rốt cuộc là có chuyện gì?