Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 18 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 18] [Một ngày là thầy] Làm gì thế? Chuyện của tôi không liên quan gì tới ông! Con nói lại câu không liên quan gì tới bố nữa thử xem! Nói 100 lần cũng được.

    Chuyện của tôi không liên quan gì tới ông! Ông đừng có đến mà quản lý tôi! Bố là bố của con, không liên quan tới bố thì liên quan tới ai! Đây là nơi trẻ con đàng hoàng nên đến ư? Không liên quan tới bố à? Ông dựa vào đâu mà quản tôi?

    Ông lấy tư cách gì mà quản tôi! Chính vì bố là bố của con, đủ chưa? Ông là bố tôi? Bây giờ ông đã nhớ ra ông là bố tôi rồi à? Ông là bố tôi, ông đã làm được gì cho tôi nào? Lúc tôi tủi thân, sợ hãi nhất

    Thì ông đang ở đâu? Lúc tôi không ngủ được, trốn trong chăn khóc hằng đêm thì ông đang ở đâu? Lúc tôi cầu xin hai người đừng li hôn, sao ông không nghĩ cho tôi đi? Sao nào? Bây giờ cảm thấy tôi làm ông mất mặt rồi à?

    Chạy tới đây ra dáng vẻ bố ruột để dạy dỗ tôi à? Muộn rồi! Giai Giai! Giai Giai! Giai Giai! Giai Giai! Giai Giai! Đúng, đúng, con nói đúng! Con nói đúng! Con nghe bố nói một câu thôi. Nghe xong sau này con muốn làm gì cũng được, được không?

    Con nghe bố nói xong đã, nghe bố nói xong đã. Những gì con nói đều đúng. Là bố không đúng, bố không tốt. Con có oán hận gì cứ trút lên người bố. Nào, nào, nào. Con, con đánh bố cũng được. Được không nào?

    Nhưng bố chỉ có mỗi mình con là con gái, chỉ còn mỗi con là người thân duy nhất. Hai bố con mình lúc trước không phải vẫn tốt đẹp đấy sao? Từ nhỏ con đã thích chơi cùng bố, cưỡi trên cổ bố đi khắp nơi, cưỡi ngựa gì đấy thôi.

    Bây giờ mình làm sao thế này? Con muốn đi làm không có vấn đề gì cả, nhưng những nơi như thế này là nơi con làm được à? Con mà vào đó là… là tiêu tan cả đời, con có biết không? Không phải là con thích vẽ ư? Vẽ thế không tốt à?

    Con, con đi… Nếu trình độ con không đủ, con đi Bắc Kinh, con đi…đi nước ngoài du học cũng được. Bố không có tiền. Nhưng cho dù có đi ăn xin, đi bán cật, có bán thận, bán gan, bố cũng sẽ giúp con, được không? Bây giờ tôi đã lớn rồi,

    Tôi không cần các người nữa rồi. Đúng là tôi muốn học vẽ đấy. Nhưng tôi nhờ vào gì thì ông cũng mặc kệ tôi đi. Dù sao thì tôi cũng tự biết kiếm tiền. Ông đi đi. Xuất hiện ở nơi thế này sẽ ảnh hưởng không tốt tới cảnh sát Trần ngài đấy.

    Trần Giai Giai, con đứng yên cho bố! Trần Giai Giai, bố nói cho con biết, con mà dám bước vào cánh cửa này một bước là bố đập nát chỗ này luôn, con có tin không? Đấy, con đi đi! Con đi thử đi. Con đi đi! Ông tưởng tôi không biết

    Xuất hiện ở chỗ này, không phải là việc đứa con gái đàng hoàng nên làm hay sao? Nhưng tôi còn sự lựa chọn nào khác sao? Tôi còn sự lựa chọn khác sao? Ông nói cho tôi biết đi. Tôi có nhà không? Tôi không có! Giai Giai!

    Anh ơi, anh đến rồi đấy à? Vào trong uống một ly đi! Vào trong uống một ly đi, nhanh nào! Đã chuẩn bị sẵn rượu cho anh rồi đấy. Mấy tên côn đồ như vậy, mình bắt về rồi, riêng thủ tục cũng phải làm mất hai ngày, giam hai ngày lại phải thả.

    Thế thì chi bằng doạ bọn chúng mấy câu ngay tại chỗ, để chúng giải tán là xong, biết chưa? Đưa chìa khoá đây. Nên mấy chuyện kiểu như vậy, cảnh sát quản không xuể đâu. Cũng không phải chuyện chỉ mình cảnh sát có thể quản được.

    Nếu không sao lại nói quản lý tổng hợp chứ, đúng không? Đồn trưởng, sao anh lại ở đây? Đồn trưởng, có chuyện gì à? Hôm nay, ban ngày cậu vẫn đi cùng thầy cậu à? Vâng ạ. Cậu ta có hành động gì bất thường hay không?

    Đồn trưởng, thầy cháu có chuyện gì rồi sao? Bây giờ tôi không liên lạc được với cậu ấy, gọi điện thoại thì không bắt máy, gửi tin nhắn wechat thì không trả lời. Lúc chiều cậu ấy xin nghỉ phép trông cứ hốt ha hốt hoảng, nên tôi có chút không yên tâm.

    Hôm nay trước lúc về đồn, ông ấy nhận một cuộc điện thoại không biết của ai gọi đến. Lúc đó đã cảm thấy tinh thần có chút không ổn rồi. Anh, anh đừng có nhìn tôi. Ơ kìa, Đồn trưởng, không phải là tôi đùn đẩy. Con người anh Trần

    Vốn đã sĩ diện rồi, việc này mà tôi dính vào, tôi cảm thấy không ổn cho lắm. Có việc gì cứ để cho cháu. Đồn trưởng, em là học trò ông ấy, nếu có chuyện gì thật, thầy có trách tội thì cũng chẳng sao. Chuyện này, manh mối duy nhất

    Để tìm ra thầy cậu lúc này cũng chỉ có vợ trước và con gái cậu ta mà thôi. Mà tôi đoán chuyện này xác suất có liên quan tới hai mẹ con họ là rất lớn. Nhất là cô vợ trước của cậu ta kể từ khi li hôn thì

    Tránh mặt hết tất cả các đồng nghiệp trong này, cũng chẳng gặp tôi nữa. Bà ấy chưa gặp em bao giờ, vụ này em xử lý được. Ra rồi đây. Cô Thượng đúng không ạ? Tìm bà chủ à? Đợi chút. Vào đi. Cậu tìm ai vậy? Cô Thượng, cháu chào cô ạ.

    Cháu là học trò của Trần Tân Thành ở Đồn Bát Lí Hà, cháu muốn đến gặp em Giai Giai ạ. Nó không có nhà. Thầy cậu không phải là đã đi tìm Giai Giai rồi à? Thầy cháu đi tìm Giai Giai rồi ư? Đúng thế.

    Nhưng bây giờ ông ấy mất liên lạc rồi, bọn cháu đều không liên lạc được với ông ấy. Em Giai Giai cũng chưa về ạ? Chưa về. Tôi còn tưởng là Giai Giai ở chỗ thầy cậu cơ. Ai thế? Đến tìm Giai Giai ạ. Cậu về trước đi,

    Bây giờ tôi không tiện nói nhiều với cậu. Cô Thượng, bây giờ chúng cháu có nhiệm vụ khẩn cấp, bắt buộc phải liên lạc được với thầy. Nhưng tôi không biết ông ấy đang ở đâu thật. Cậu mau về đi. Thầy ơi, cầu xin thầy mau bắt máy đi.

    Bắt máy, bắt máy, bắt máy! A lô, a lô. A lô, thầy ơi. Thầy! Thầy, thầy nói đi. Thầy, thầy đang ở đâu vậy? Em, em là Đại Vi này. A lô, a lô. Bắt máy, bắt máy, bắt máy đi. A lô, a lô, thầy ơi! Em là Đại Vi đây.

    Thầy, thầy đang ở đâu vậy? Em đến chỗ thầy. Cái, cái gì? Đường Bảng Bằng? Anh trai, về nhà ngủ đi. Đóng cửa rồi. Anh trai, anh trai! Anh trai! Thầy, thầy ơi! Anh trai, anh quen anh ta à? Đúng, đúng, đúng.

    Anh làm việc của anh đi, tôi trông ông ấy được rồi. Cái gì cơ? Còn chưa thanh toán đâu đấy! Để tôi trả. Năm mươi sáu tệ! Được. Quét mã này đúng không? Quét chỗ này là được. – Vâng. – Được rồi.

    – Đưa anh ta về đi. – Anh cứ làm việc đi ạ. – Tôi đưa ông ấy về. – Mau lên nhé. Thầy! Thầy ơi, dậy đi, người ta đóng cửa rồi! Cho tôi… cho tôi thêm chai nữa! Nào. Nào, cho tôi thêm chai nữa. Thầy à, mình không uống nữa.

    Mình về nhà thôi. Về nhà, về nhà nhé. Lý Đại Vi? Cậu, sao cậu lại ở đây? Em đến đón thầy này. Vừa khéo, nào. Được rồi, được rồi. Ngồi xuống, uống cùng thầy một ly. Thầy, thầy đã uống cả nửa lít rồi, hôm nay mình cứ về trước đã.

    Về thôi, về thôi. Này, Lý Đại Vi, cậu sao thế hả? Em chẳng sao cả. Cậu nói với tôi xem nào. Không có chuyện gì cả. Tôi bảo cậu này, tôi có tiền, tôi mời được. Hôm khác thầy mời em uống sau cũng được. Không sao, không sao. Sao thế này?

    Triệu Kế Vĩ, tối nay cậu ngủ sofa. Được, được được. Làm sao thế? Các cậu đừng quan tâm. Đừng đứng chặn ở cửa nữa. Nằm xuống nào. Gối đầu lên gối nào. Thầy, thầy tìm cái gì? Muốn uống nước đúng không? Em đi rót cho thầy. Không sao, không sao, không sao.

    Đại Vi, không sao thật không? Thầy, nước đây ạ. Nước đến rồi đây. Thầy uống từ từ, từ từ thôi. Từ từ thôi, khéo sặc. Đại Vi. Thầy cậu không sao chứ? Uống quá chén. Ông ấy có phải là đã gặp chuyện gì không?

    Đại Vi, cậu xem chúng ta có giúp được gì không? Tôi cũng không biết. Tôi cảm thấy hóa ra thầy tôi không chỉ có những chuyện phiền lòng ở trong đồn, mà trong nhà cũng toàn những chuyện phiền lòng. Đúng là không dễ dàng gì. Không sao, hai cậu ngủ đi.

    Vĩ Vĩ, chịu khó ngủ sofa một đêm nhé. [Mẹ Giai Giai] Ông làm sao thế hả? Giai Giai vẫn chưa về nhà. Cô ơi, cháu là Lý Đại Vi, học trò của Trần Tân Thành. Mình vừa gặp nhau đấy ạ. Trần Tân Thành đâu? Thầy cháu bây giờ không tiện nghe máy.

    Vậy cậu hỏi ông ấy con gái sắp chết rồi, ông ấy có lo hay không đây? Lo, lo, lo. Đương nhiên là lo rồi. Thế cậu bảo ông ấy nghe máy nhanh lên. Cô ơi, hay là thế này đi, cô có tình hình gì cứ nói với cháu trước

    Không ổn thì cháu đi tìm em Giai Giai. Làm gì thế hả? Anh Lý, anh cũng đến à? Uống nhiều chút nhé. Cô đến chỗ tôi là để uống rượu đấy à? Này, tôi bỏ tiền ra mướn cô đến để làm gì vậy? Nhanh lên, bên kia có khách vào, đi mau lên.

    Mau lên! Xin lỗi nhé, cô gái này tôi hẹn trước rồi. Anh hẹn trước rồi à? Anh trai, anh có mắt nhìn thật đấy. Cô gái này là người mới đến đấy. Nhưng gọi riêng như vậy phải trả thêm phí. Tôi biết, cô đi đi. Vâng ạ. Đây là danh thiếp của tôi,

    Lần sau đến thì gọi tôi đặt bàn nhé. Tiếp khách cho tử tế nhé. Anh Tiểu Vĩ! Em đừng sợ, anh tên là Lý Đại Vi, là học trò của bố em. Làm gì thế? Còn vậy nữa là tôi hét lên đấy. Em hét đi, để bà chủ em biết là

    Em đã dẫn cảnh sát tới đây. Giai Giai. Anh làm học trò của bố em cũng được mấy tháng rồi. Trước giờ chưa thấy ông ấy đau khổ như tối nay bao giờ. Liên quan gì tới anh? Cũng liên quan gì tới tôi nào? Anh đã nói rồi còn gì,

    Đó là thầy anh, là bố em. Đến vai trò người bố còn làm không tốt, mà còn làm thầy được à? Em có tí tuổi đầu, ăn nói cay nghiệt như thế làm gì? Có nói thế nào đi chăng nữa, đó vẫn là bố em. Nếu một người chỉ hiến mỗi tinh trùng

    Mà gọi là bố, thì ông ấy phải đấy. Em còn nói chuyện như vậy có tin anh đánh em không? Anh đánh đi! Anh mà không đánh, tôi còn nói tiếp đấy. Trông ông ấy như thế không xứng làm bố của tôi. Giai Giai. Em đã lớn rồi,

    Nếu em thấy bố không có tiền đồ, thì em có tiền đồ là xong mà. Tại sao phải dùng cách này để giày vò ông ấy? Vì thế tôi mới đến đây đấy. Rốt cuộc là em muốn làm gì vậy hả? Chẳng làm gì cả. Tôi có một người bố như vậy,

    Chẳng trách ai được cả. Nếu ông ấy không có cách bảo vệ tôi, thì tôi chỉ có thể dựa vào chính mình thôi. Em có chuyện gì phải không? Không có. Mười mấy tuổi rồi? Mặc kệ tôi. 18? 19? Độ tuổi đẹp thế này em làm gì không được?

    Chỉ vì dỗi bố mà đến đây, có nhất thiết phải thế không? Vậy anh đến bắt tôi đi? Không phải là anh còn định đánh tôi à? Anh đánh đi! Sao lại quay lại chuyện… Được. Anh không nổi nóng với em. Ai bảo anh là em cơ chứ? Anh là anh ai cơ?

    Em chứ ai! Bố em là thầy anh, em là con gái ruột ông ấy, anh không phải anh em thì ai là anh em? Đi thôi, anh đưa em về nhà. Về được rồi đấy! Giai Giai! Cậu đang đùa với tôi đấy à? Vi Vi, đừng như vậy. Vĩ Vĩ, cứ vậy đi.

    Đại Vi, bỏ tay xuống cho tôi. Giữ khoảng cách an toàn một mét với tôi. Cậu khoá tôi lại là được chứ gì? Nào, nào, nào. Đi như thế, không sao. Đại Vi, đừng có đùa với tôi, tôi đang làm nhiệm vụ đấy. Đây chính là nhiệm vụ chứ gì nữa?

    Đây có phải là khu giải trí không, có đồi truỵ không, có chất cấm không, biện pháp phòng cháy chữa cháy có đầy đủ không, có người làm hoạt động phi pháp không. Đây chính là phạm vi chức trách của cảnh sát. Đại Vi.

    Cậu thế này chẳng khác gì bảo tôi lấy việc công để làm việc tư. Tôi mà bị người khác kiện là giờ này năm sau tôi sẽ không còn là cảnh sát nữa rồi. Triệu Kế Vĩ, tôi hỏi cậu, chuyện này quan trọng

    Hay tình bạn của anh em chúng ta quan trọng hơn? Chuyện này quan trọng. Đùa gì thế hả? Có chuyện gì quan trọng hơn việc tôi làm cảnh sát chứ hả? Thế được, thế vậy đi, cậu và Tiền Trình không cần vào, cậu đi tuần thêm mấy vòng quanh đây cho tôi.

    Như vậy được không, đại ca! Được. Chỉ cần là đừng bắt tôi vào đó, làm, làm gì cũng được. Thế thì như vậy, cậu cứ đi sát vào cửa quán bar, không có sự cho phép của tôi thì không được rời khỏi. Này, Đại Vi. Hôm nay em không được vào.

    Anh quản tôi? Anh là anh trai em, đương nhiên là phải quản em rồi. Da mặt dày thật đấy. Em mà vào đó là anh đi tìm chủ của em đấy. Rốt cuộc là anh muốn làm gì? Cái này phải hỏi bản thân em ấy.

    Mình có vấn đề gì thì giải quyết vấn đề nấy, anh không cho phép em dùng chiêu này để giày vò thầy anh. Liên quan gì tới anh? Anh nói rồi, đó là thầy anh. Anh không cho phép bất cứ ai đối xử với ông ấy như vậy. Giai Giai, đến rồi à?

    Em vào ngay đây. Sao vẫn chưa vào vậy? – Em vào ngay đây! – Hôm nay em ấy không đi làm nữa. Anh trai làm cảnh sát của em ấy không cho em ấy vào. Này! Anh cứ tiếp tục như thế là tôi hét lên đấy. Em hét đi.

    Báo cảnh sát à? Anh là cảnh sát này! Bên kia cũng là cảnh sát, báo cảnh sát đi. Có tình hình gì bọn anh sẽ xử lý. Ở đâu thế? Chị, chị nhìn bên kia kìa. Giai Giai! Chị là chủ ở đây đúng không? Cậu là ai vậy?

    Tôi là cảnh sát của Đồn Bát Lí Hà, đây là em gái tôi. Hiểu chưa? Chắc là có nhầm lẫn gì ở đây rồi. Hai người nói chuyện tiếp đi nhé. Anh có bệnh à? Anh không phải là anh tôi, không có quan hệ gì với tôi.

    Ông ta không quản được tôi, anh càng không. Xin lỗi, tôi phải đi làm đây. Chỗ mình kinh doanh hợp pháp, có gì phải sợ chứ? Chị biết trong lòng mọi người nghĩ gì. Đang yên đang lành, chẳng ai muốn suốt ngày bị cảnh sát dòm ngó đúng không?

    Chị nói rồi, chúng ta là ngành phục vụ, phải mỉm cười. Mỉm cười, mỉm cười! Được rồi. Mọi người, mọi người làm việc tiếp đi. Khẩn trương, khẩn trương. Nhanh chân lên, nhanh chân lên. Giai Giai, em thấy chưa. Chuyện hôm nay ầm ĩ thế này. Nào lại đây. Đúng thật là,

    Bảo sao chị thấy anh trai em trông quen mắt thế, cậu ta là người trước đó gọi em phục vụ đúng không? Em thấy đấy, không nói sớm. Thế này đi, hôm nay chị tính lương một ngày cho em, chị cho em 200 tệ, chốc nữa chuyển cho em.

    Em ra sau thu dọn đồ đạc rồi về trước đi. Kể từ ngày mai em không cần phải đến làm nữa. – Chị! – Anh đang mò gì ở đây thế hả? – Ý chị là sao vậy ạ? – Làm nhanh tay lên! Chẳng có ý gì cả.

    Ý chị là chị không mời nổi em nữa. Bây giờ chị mới biết anh em là cảnh sát đấy. Lúc đến sao không nói vậy hả? Anh ta không phải anh em. Bà chủ, ký tên. Phòng số ba phải không? Là Giám đốc Lý của phòng số sáu.

    Tặng cho ông ta một đĩa trái cây. – Anh ta… – Vâng ạ. Anh ta không phải anh trai em thật mà chị. Em chẳng có quan hệ gì với anh ta cả. Cô nói chuyện hay thật đấy. Người ta tìm đến tận cửa rồi

    Mà cô vẫn nói với tôi là không có quan hệ gì à? Tưởng tôi là con nít ba tuổi hay sao? Không có thật mà. Tiểu Lý. Rượu của phòng số ba mang lên chưa? Giai Giai! Đi đâu? Anh lái xe đưa em đi. Đừng có đi theo tôi.

    Anh mà còn đi theo là tôi hét lên anh là lưu manh đấy. Hét đi, hét đi, hét đi. Cảnh sát ở ngay đây này. Hét nhanh lên, hét to lên. Lên xe. Anh là gì của tôi chứ hả? Mặc kệ tôi đi. Anh nói cho em biết nhá,

    Em làm những chuyện khác anh mặc kệ em được, nhưng nếu em làm thầy anh đau lòng, anh sẽ phải quản em. Đó là thầy anh, em biết chưa? Anh không cho phép bất cứ ai đối xử với ông ấy như vậy. Cho dù là em cũng không được. Lên xe.

    A lô, mẹ à. [Tiểu Khiết!] Mấy hôm nay con hơi bận nên không gọi cho mẹ được. Mẹ có khoẻ không? Hôm nay mẹ đi Lệ Giang cùng với chú Lương của con, chú Lương bao xe đi. Dì và dượng con cũng đi. Vậy thì tốt rồi.

    Có dì với chú Lương đi cùng mẹ, con yên tâm rồi. Mẹ và dì con, cả hội chú Lương định đi Tây Song Bản Nạp. Ý của dì con và chú Lương là muốn mẹ ở thêm vài ngày nữa. À này, mẹ.

    Hôm qua con vừa chuyển 5000 tệ vào thẻ của mẹ đấy. Mẹ ở đó tiêu gì thì tiêu, đừng có tiết kiệm. [Con trả thêm một tháng tiền nhà cho mẹ,] [mẹ ở đó chơi với dì cho khuây khoả.] Thuê tiếp à?

    Chú Lương của con bảo chú ấy có thể sắp xếp một căn nhà. [Mẹ, con cứ thuê tiếp cho mẹ đi vậy.] [Sống ở nhà của mình vẫn tiện hơn.] Con gái mẹ có thể kiếm tiền rồi, hôm qua vừa phát lương xong. Con không động vào tiền trong Tài chính đâu,

    Mẹ yên tâm đi. Cuối năm mình còn dư ra được một khoản tiền nữa. Anh bỏ tôi ra. Bỏ em ra thì không được. Anh phải bảo đảm an toàn cho em, biết chưa? Chuyện gì thế? Hạ Khiết. Biết ngay là cô có nhà mà. Đây là chị Hạ Khiết. Giai Giai?

    Em lớn thế này rồi cơ à? Suýt chút nữa thì chị không nhận ra em. Hai, hai người quen nhau à? Vậy anh sẽ không nhiều lời nữa, chị Hạ Khiết bây giờ giống anh, cũng là cảnh sát của Đồn Bát Lí Hà. Chị Hạ Khiết, chị làm cảnh sát rồi cơ à?

    Đúng vậy. Em thấy chị không giống cảnh sát à? Giống! Hai người thế này là sao? Chị Hạ Khiết, chị mau nói với Lý Đại Vi, bảo anh ta để em đi đi. Đừng có suốt ngày bám theo em nữa. Được. Anh không bám theo em cũng được,

    Vậy em nói với chị Hạ Khiết của em, em đàng hoàng nói với cô ấy xem, tại sao em không đi học thêm, tại sao phải đi làm trong quán bar, tại sao lại làm thầy anh đau lòng. Tôi đi làm là việc của tôi, không liên quan gì tới bố tôi cả.

    Được rồi, anh đang tra hỏi đấy à? Giai Giai, vào phòng chị ngồi một lát đi. Vâng ạ. Nhớ gọi cho mẹ em đấy, để bà ấy khỏi lo. Biết rồi, còn cần anh nhắc à? A lô, sao thế? [Lý Đại Vi, anh đang ở đâu vậy?] Tôi đang trong siêu thị

    Mua ít đồ ăn vặt cho Giai Giai. Mua đồ ăn đồ uống gì đấy. Vậy thì tốt quá, Giai Giai nói nó biết vẽ, bọn tôi còn định bảo anh ra ngoài mua giúp nó một ít dụng cụ vẽ đây. Được, cần những gì nào? Nó nói nó vẽ phác hoạ,

    Cần bút chì 3H, 2B, 4B. À, còn giấy vẽ nữa. Kích cỡ nào cũng được. Được, để tôi mua về cho. [Tôi cúp đây.] Anh về rồi à? Anh nhìn Giai Giai vẽ cho tôi này, – giống không? – Tôi xem nào. Được đấy, Giai Giai. Em còn có tài này cơ à?

    Vẽ cho anh một bức nào. Dùng giấy bút chuyên dụng vẽ cho anh đảm bảo càng giống hơn. Vậy cũng chưa chắc. Chị Hạ Khiết đẹp nên dễ vẽ, anh ta xấu quá, khó vẽ lắm. Nói cái gì vậy hả, con nhóc này.

    Anh tốn bao công sức mới mua được đống giấy bút chuyên dụng cho em. Lại đây, lại đây xem thử đi. Xem thử xem mua đúng không. Quyển tập này được chứ? Bút này đúng không? Người mẫu nam đến rồi đây. Em nói xem hai tay anh thế này được,

    Hay là một tay chỉ trời đây? Đừng có nhúc nhích nữa. Như thế này có phải là có lực hơn không? Hay là như vậy. Đừng có nhúc nhích, càng nhúc nhích càng xấu đấy. Con bé này sao nói chuyện khó nghe thế nhỉ? Con bé này… Hạ Khiết,

    Cô thấy bộ quần áo này của tôi được chưa? Có cần chỉnh sửa gì không? Anh đừng có lắm mồm nữa, để yên cho người ta vẽ được không? Hay là cô lấy quyển sách cho tôi, để tôi trông trí thức xíu đi. Em vẽ mau lên, Giai Giai,

    Vẽ cho anh ta càng xấu càng tốt. Được rồi, anh cử động được rồi đấy. Anh xem nào. Không cho! Em vẽ anh mà không cho anh xem à? Không cho. Em vẽ gì thế hả? – Chị này! – Đưa chị xem nào. Lý Đại Vi, giống anh quá đi mất.

    Đưa anh xem nào. Không đưa. Hai người, hai người cẩn thận đừng va vào đâu đấy. Đưa anh! Con bé này. Xem anh xử lý em thế nào đây. Đợi đấy! Sao hai người lại đến đây? Giai Giai, chưa nhắn tin cho mẹ à? Mẹ, mẹ đã hứa là

    Tối nay cho con ngủ với chị Hạ Khiết rồi mà? Giai Giai. Ở nhà người ta chỗ bé thế này, sợ tối con ngủ không được, chú và mẹ con không yên tâm nên đến đón con về nhà. Ông Đinh, nếu ông nói như vậy

    Thì e rằng tôi phải phản bác lại ông. Chỗ chúng tôi tuy hơi bé, nhưng Giai Giai ở cùng chúng tôi chơi rất vui. Với lại năm nay nó cũng 18 tuổi rồi, nó có quyền quyết định tối nay ngủ ở đâu. Đúng không, cô Thượng? Giai Giai,

    Mẹ thấy con vẫn nên về cùng mẹ thì hơn. Con không ở nhà, mẹ không yên tâm. Cô Thượng, cháu là Hạ Khiết, cô còn nhớ cháu chứ ạ? Hồi nhỏ Giai Giai thường chơi với cháu. Cô chú cứ yên tâm đi, bọn cháu sẽ chăm sóc con bé chu đáo.

    Đúng đó, bọn cháu là cảnh sát, ở cùng với cảnh sát là an toàn nhất, đúng không ạ? Thế thì ở lại đây đi. Nghe lời anh chị nhé, đừng gây rắc rối cho người ta, biết chưa? Cháu biết rồi. Vậy chúng ta đi thôi. Cô chú đi cẩn thận ạ.

    Làm phiền các cháu rồi. Không có gì đâu ạ. Cô về cẩn thận ạ. Cô về ạ, cháu chào cô. Giai Giai. Đừng! Giai Giai! Đừng, đừng động vào tôi! Giai Giai, em tỉnh lại đi! Giai Giai, Giai Giai! Chị! Không sao, không sao. Đừng sợ, em đang ở nhà chị mà.

    Chuyện gì vậy trời, mới năm giờ sáng. Mới sáng sớm mà hai người làm gì vậy? Đi, đi, đi, đi ngủ đi. Tôi đi vệ sinh. Vào trong rồi nói. Nói đi, chuyện gì thế? Nói đi. Là Giai Giai. Giai Giai? Giai Giai sao vậy? Anh hứa với tôi trước,

    Anh phải bình tĩnh, được không? Thì cô cứ nói đi, có chuyện gì mà tôi chưa gặp cơ chứ? Vậy anh phải đảm bảo nhất định phải bình tĩnh nghe tôi nói hết. Được, được, được. Tôi đảm bảo. Cô nói nhanh đi. Lúc nửa đêm Giai Giai mơ thấy ác mộng tỉnh giấc,

    Cho tôi xem điện thoại của nó. [Bài tập cô mới giao à?] [Vâng ạ.] [Đẹp thật.] [Hình như lại có tiến bộ rồi đấy.] [Thơm quá đi.] [Lạnh không nào?] [Chú làm gì vậy hả?] [Đừng động vào cháu!] [Cháu mách mẹ đấy!] Tôi đi giết chết hắn! Đừng như vậy.

    Lúc nãy anh vừa hứa với tôi là sẽ bình tĩnh mà. Cô bảo tôi bình tĩnh thế nào đây? Tôi đi giết chết hắn, giết chết hắn! Anh muốn làm gì, Lý Đại Vi! Giết hắn. Anh làm to chuyện lên rồi, anh bảo Giai Giai phải làm sao đây?

    Con bé dặn đi dặn lại là tôi không được nói cho ai khác. Anh định để cả thế giới biết hết à? Anh có nghĩ cho con bé không? Này, hai người làm sao vậy? Lý Đại Vi, anh bình tĩnh một chút, được không? Tôi về phòng trước đi.

    Anh trông chừng anh ta, đừng để anh ta manh động. Sao vậy? Không có chuyện gì chứ? Cậu lo ngủ phần mình đi. Không, không có chuyện gì thật chứ? Ngủ đi. Vậy tôi ngủ thêm một lúc nữa. Đại Vi, Đại Vi! Hạ Khiết, Đại Vi ra ngoài rồi. Chuyện gì thế?

    Chuyện gì thế? Đi theo đi, đi, đi, đi. Làm gì vậy? Hạ Khiết! Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Lái xe của tôi, tôi đi lấy chìa khoá. Không, tôi vẫn phải hỏi rõ ràng đã, rốt cuộc là có chuyện gì? Lý Đại Vi sắp mắc lỗi, anh ta muốn đánh người!

    Đánh người? Cậu ta đánh ai? Các anh có thể nào nhanh chóng đuổi theo rồi đưa anh ta về đây trước không? Về rồi tôi nói cặn kẽ sau. Đi thôi. Hải Thượng La Lan, số nhà bao nhiêu? Rồi, được. Giữ liên lạc. Là đây. Chào cô. Chào cô.

    Chúng tôi là cảnh sát Đồn Bát Lí Hà, cho hỏi ông Đinh có nhà không? Ông ấy ra công viên ven sông chạy bộ rồi. – Cảm ơn. – Đi thôi. Làm gì thế hả? Chạy bộ không đem… Cậu? Mình từng gặp nhau. Tôi tên Lý Đại Vi,

    Là anh trai của Trần Giai Giai. Đúng, tôi biết. Bên kia, bên kia! Sao, sao vậy? Sao vậy à? Tôi thay mặt Giai Giai dạy dỗ ông! Cậu làm gì vậy hả? Nhanh ngăn cậu ấy lại. Làm gì à? Ông làm gì thì tự ông phải biết rõ.

    – Tôi đã làm gì nào? – Đại Vi! Đại Vi, bình tĩnh lại đi. Có chuyện gì thì cứ nói chuyện đàng hoàng đã. Buông tôi ra! Cậu làm sao vậy hả? Cậu có biết tên súc sinh này đã làm gì không? Tôi đã làm gì nào? Ông ta sàm sỡ Giai Giai!

    Tôi, tôi cảnh cáo cậu nhé, cậu đừng có mà ngậm máu phun người! Ngậm máu phun người? Bỏ tôi ra! Cậu muốn làm gì? Tôi còn chưa đánh ông mà ông lại dám đánh tôi à? Bình tĩnh, bình tĩnh! Lý Đại Vi! – Cảnh sát đánh người! – Đừng đánh nữa!

    – Cảnh sát đánh người! – Đừng đánh nữa! Chào chị, nhà đẹp cho thuê, mời chị tìm hiểu ạ. Cảm ơn. Chị ơi, sao chị dậy sớm vậy? Có phải là chuyện của em làm chị không ngủ được không? Không phải đâu, Giai Giai. Chị dậy sớm là vì phải đi làm.

    Ngồi xuống đi. Vậy thì tốt. Chị, chị đừng lo cho em, em không sao đâu. Thế làm sao được, nếu chị đã biết rồi, thì chị nhất định sẽ nghĩ cách giúp em. Giai Giai, mẹ em biết chuyện này không? Em không dám nói với mẹ. Em sợ bà ấy lo lắng à?

    Vả lại mẹ biết rồi cũng có tác dụng gì đâu, trước mặt người đó, bà ấy chỉ biết bấm bụng tỏ vẻ tươi cười, dù có như vậy, ông ta vẫn thường xuyên sỉ nhục bà ấy. Thế tại sao mẹ em vẫn muốn ở bên ông ta vậy? Em cũng không biết,

    Mỗi lần hỏi đến vấn đề này là mẹ chỉ biết khóc.