Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 17 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 17] [Tôi muốn làm một cảnh sát tốt] Mẹ, con về rồi. Về rồi à? Tiểu Khiết. Mấy bác của con muốn đi Đại Lý nghỉ dưỡng. Bảo mẹ đi cùng. Hay là mẹ gọi điện lên văn phòng Cục nhé?
Mẹ muốn đi Đại Lý thì đi thôi. Mẹ gọi lên Cục làm gì? Chẳng phải năm đó lúc bố con đi bọn họ hứa rồi à? Mẹ, đã 10 năm rồi. Chúng ta đừng làm phiền Cục cảnh sát nữa. Nếu mẹ muốn đi Đại Lý thì con sắp xếp cho.
Đúng rồi, mẹ này, chẳng phải lần trước bác nói nhà bác có hai phòng ngủ sao? Bác với bác trai ở phòng to, mẹ ở phòng nhỏ, vừa đủ rồi. Chuyện này… không tiện đâu. Có gì mà không tiện? Chị họ cũng không đi. Hơn nữa
Mẹ ở cùng bác con cũng yên tâm. Vẫn không tiện đâu. Sáu nghìn tệ. Mười nghìn tệ. Mười hai nghìn tệ. Điên rồi à? Bác à? Tiểu Khiết. Mẹ cháu nói cháu không muốn để mẹ ở nhà bác, muốn thuê nhà bên ngoài cho bà ấy.
Bác à, là mẹ cháu muốn ở bên ngoài. Cháu đoán chắc mẹ cháu thấy ở cùng bác, không tiện qua lại với chú Lương. Vậy à? Cũng có lý. Nhưng giá thuê phòng vào mùa du lịch ở Đại Lý đắt quá. Nếu không thì
Đơn vị của chú Lương cháu có ký túc xá, bảo chú ấy giúp lấy một phòng. Không hay lắm đâu bác. Bây giờ mối quan hệ của mẹ cháu với chú ấy chưa rõ ràng. Cháu sợ để mẹ cháu ở nhà người ta sau này nhỡ mẹ cháu không thích chú Lương nữa
Nhưng lại vì nợ ân tình của người ta mà làm mình chịu thiệt. Cháu nghĩ chu đáo lắm! Nhưng thuê nhà ở Đại Lý… Cháu đang xem này. Sao đắt thế! Khu nhà bác, căn một phòng khách, một phòng ngủ cũng phải trên 10,000 tệ. Khu đất chỗ bác đẹp,
Ngay cạnh hồ Nhĩ Hải. Hay là bác giúp mẹ cháu… Không, không, không, bác ơi, giờ đã phiền bác lắm rồi. Tiền thuê nhà cháu trả được. Bác yên tâm. Tối nay cháu sẽ thuê xong nhà cho mẹ. Bác ơi, lần này mẹ cháu qua đó làm phiền bác rồi. Còn nữa,
Bác có thể tạo cơ hội cho mẹ cháu với chú Lương. Nhưng bác đừng giục mẹ cháu. Đôi lúc mẹ cháu không suy nghĩ kỹ càng. Cháu sợ một khi bị người khác giục bốc đồng đưa ra quyết định rồi tương lai lại hối hận. Tiểu Khiết,
Ai biết thì biết bà ấy là mẹ cháu, ai không biết còn tưởng cháu là mẹ bà ấy đó. Được rồi, con về đi. Nhất định phải nhớ lời mẹ cẩn thận để mẹ yên tâm nhé. Vâng, con biết rồi. Mẹ cũng thế, đến nơi nhất định phải bảo con đấy.
Mẹ đi đây. [Gia nhập với chúng tôi, cùng tạo dựng tương lai] [Tuyển dụng] Hạ Khiết, tôi về trước nhé. Về gì mà về? Không chừng cậu chưa kịp về nhà đã có “chuyện” xảy ra, phải lập tức quay lại rồi. Anh Hạo, câu này anh cũng dám nói à?
Anh chưa từng nghe nói không được nhắc đến từ “chuyện” à? Nói luyên thuyên, nói luyên thuyên. Anh cũng tin chuyện đó à? Đi đây. Tạm biệt. Đồng chí cảnh sát, đồng chí cảnh sát. Bác sĩ Ngô. Còn có ai khác không, có ai không? Cô có chuyện gì sao?
Anh là cảnh sát à? Vâng. Con gái tôi mất tích rồi. Mau giúp tôi tìm với! Bác sĩ Ngô, cô nói với tôi đi. Tôi trực ban. Con gái tôi còn rất nhỏ. Cậu xem bên ngoài trời tối rồi, con bé sẽ nguy hiểm. Con gái cô mất tích bao lâu rồi?
Lý Đại Vi, tôi trực ban. Bây giờ cảnh sát Hạ trực ban, cô có chuyện gì thì tìm cô ấy nhé. Tôi không tìm cô ấy, tôi chỉ tìm cậu thôi. Cậu phải giúp tôi, giúp tôi tìm con gái. Nhưng mà, thực sự bây giờ cảnh sát Hạ đang trực ban.
Cô xem tôi tam làm rồi. Bác sĩ Ngô, Tịnh Tịnh không liên lạc với cô bao lâu rồi? Cô rất thân với con gái tôi sao? Tôi có wechat của Tịnh Tịnh. Cô thêm wechat nó lúc nào thế? Sao tôi không biết? Chẳng trách con gái tôi cứ luôn mất tích.
Cô xúi giục nó phải không? Cô Ngô, cô không thể nói thế được. Cảnh sát Hạ là cảnh sát, chắc chắn là cô ấy quan tâm con gái cô nên mới thêm wechat của con bé. Quan tâm. Con gái tôi mới 12 tuổi.
Cô ta không thông qua sự đồng ý của tôi đã thêm wechat con gái tôi. Tôi an tâm cái gì? Cô đừng kích động. Chuyện đó đâu phải vấn đề. Vấn đề bây giờ là chúng ta tìm thấy con gái cô trước đã. Đúng không? Cô nói lại xem,
Cô bé mất liên lạc bao lâu rồi? Một tiếng rồi. Hơn một tiếng rồi. Hôm nay tôi đón con bé về nhà, tôi nấu cơm cho con bé, tôi bảo con bé ở trong phòng làm bài tập. Tôi cứ tưởng con bé ở trong phòng. đến khi tôi đi vào,
Thì không thấy con bé đâu. Tôi tìm khắp nhà rồi cùng không thấy bóng dáng con bé. Tịnh Tịnh trả lời tin nhắn của tôi rồi. Con bé nói đang ở nhà bạn. Vẫn là chỗ lần trước. Thật không thế? Cô bé nói thế. Đợi đã.
Để tôi đi gọi cô bé, đưa cô bé về nhà đi. Cô đi gọi. Cô bé nói cho tôi biết hành tung là không muốn cho cô biết. Nếu cô biết chuyện này từ chỗ tôi, trực tiếp đi tìm cô bé,
Tôi sợ lần sau cô bé sẽ không nói cho tôi biết nữa đâu. Ý cô là con bé tin cô chứ không tin người mẹ là tôi đây à? Bác sĩ Ngô, nếu cô muốn tránh chuyện này lại xảy ra lần nữa thì cô để tôi đi trước đi.
Nếu không tôi sợ lần sau cô bé bỏ nhà đi lần nữa cô sẽ không thuận lợi tìm thấy cô bé như này đâu. Bác sĩ Ngô, chúng ta bình tĩnh suy nghĩ xem. Lúc này đây rốt cuộc là con cái quan trọng hay thể diện quan trọng. Được rồi.
Cô về nhà trước đi. Coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Tịnh Tịnh sẽ mau chóng về nhà thôi. Anh Hạo. Anh Hạo. Đến rồi à? – Trực thay tôi một lúc. – Được. Tôi đi làm nhiệm vụ. Cảm ơn. Hạ Khiết, em có nhiệm vụ gì thế? Thầy đi cho.
Không sao, việc nhỏ thôi. Đồn phó Trình, vừa hay tôi tiện đường. Tôi đi cùng cô ấy cho. Thế được, cẩn thận đấy. Đi thôi. Tiểu Hạo, Tiểu Hạo. Nhiệm vụ gì thế? Chuyện này… tôi cũng không rõ. Tôi vừa ra ngoài đưa tài liệu. Cậu làm việc đi. Vâng. Lý Đại Vi,
Cảm ơn anh. Cảm ơn tôi cái gì? Tôi biết anh sợ thầy tôi biết tôi lại dính dáng đến chuyện của Tịnh Tịnh. Quả thực tôi cũng thấy cô thêm wechat của cô bé đó hơi bồng bột. Không phải cô không biết mẹ cô bé là người như thế nào.
Trước đây có nhiều mâu thuẫn như thế rồi. Hơn nữa, Tịnh Tịnh là một cô bé chưa trưởng thành Không chừng ngày nào đó lỡ xảy ra chuyện, bác sĩ Ngô lại đổ lỗi cho cô Cắn phát nào trúng phát đó. Đến lúc đó cô có trăm cái miệng
Cũng không giải thích rõ ràng được, cô biết không? Ai nghĩ cho cô bé đó? Gì cơ? Ai cũng nghĩ đến sự an toàn của bản thân thì ai nghĩ cho cô bé đó. Mẹ cô bé đó! Cô bé là trẻ vị thành niên,
Mẹ cô bé mới là người giám hộ hợp pháp của cô bé. Nhìn thấy cô bé đó, tôi như nhìn thấy chính bản thân mình. Cô so sánh kiểu gì thế? Cô đâu có giống cô bé? Sao lại không giống? Mười hai tuổi đã mất bố.
Mẹ gửi gắm mọi thứ lên cô bé. Mọi người chưa từng nghĩ tại sao cô bé hết lần này đến lần khác muốn trốn ra ngoài sao? Cô bé không chịu đựng nổi mẹ mình, và cả áp lực đó. Cô chưa từng chạy trốn à? Đúng thế.
Cho nên tôi thấy tôi không bằng cô bé. Muốn trốn mà không có nơi nào để trốn. Bố tôi là một anh hùng. Mẹ tôi đã hy sinh tất cả vì điều đó. Tôi trốn thế nào được, trốn đi đâu? Chị ơi, em thực sự không muốn về nhà. Tịnh Tịnh. Mẹ em
Có rất nhiều mặt chưa tốt. Nhưng em cũng không còn nhỏ nữa. Em nên nói với mẹ, bà ấy sai ở đâu, giúp bà ấy thay đổi. Suy cho mẹ là vì yêu em. Em chiến tranh lạnh với mẹ hết lần này đến lần khác như thế
Không giải quyết được vấn đề gì cả. Lần trước em thi thành tích đứng thứ hai của lớp, mẹ không khen em à? Bà ấy không bao giờ khen em đâu. Em bảo bà ấy em thi đứng thứ hai của lớp, bà ấy lại hỏi sao em không đứng thứ nhất?
Mẹ còn nói với thành tích của em, không lọt nổi vào top 10 của khối đã tự mãn rồi. Nếu em thấy mẹ ép em quá em hoàn toàn có thể nói ra. Ví dụ như sau khi ăn cơm cho em chơi nửa tiếng. Em đã 12 tuổi rồi,
Hoàn toàn có thể trao đổi với mẹ mà. Em chẳng nói gì lại trốn ra ngoài mẹ em lo biết bao, đúng không? Chị, em sai rồi. Vậy em phải đồng ý với chị sau này xảy ra chuyện gì cũng gửi tin nhắn cho chị, đừng chơi trò mất tích nữa, được không?
Chị, em đồng ý với chị. Mẹ. Con bé này, lại đi đâu thế? Con biết mẹ lo thế nào không? Con muốn lấy mạng của mẹ à? Mẹ, con sai rồi. Con không nên ra ngoài một mình. Không nên không nghe điện thoại của mẹ. Về nhà. Đi thôi. Báo cáo. Vào đi.
Đồn trưởng. Bác sĩ Ngô đó lại đến rồi. Sao cô ta lại đến? Cô ấy muốn gặp anh. Cô ta nói Hạ Khiết chưa có sự đồng ý của cô ta đã tùy tiện thêm wechat của con gái cô ấy. Còn xúi giục con gái cô ấy bỏ nhà đi.
Cô ta còn nói nếu anh không xử phạt Hạ Khiết cô ta sẽ kiện Đồn chúng ta. Được rồi, được rồi, được rồi, tôi biết rồi, tôi biết rồi. Cậu mau đi xoa dịu cô ta đi. Vâng, vâng, vâng, tôi biết rồi. Đồn phó Trình, cậu gọi Chính trị viên Thượng
Đến chỗ tôi một chuyến. Lại xảy ra chuyện rồi. Chính trị viên. Đến rồi. Đồn trưởng. Cháu làm thế nào thế? Cháu ăn một trăm hạt đậu không biết hạt đậu tanh sao? Không biết rút ra bài học à? Sao cháu lại thêm wechat của con bé?
Cháu thấy cô bé này cần có bạn bè. Cháu à, sao cháu ngây thơ thế? Đứa bé đó là trẻ vị thành niên. Bác sĩ Ngô là người giám hộ của cô bé. Bác sĩ Ngô có thể nói chưa có sự đồng ý của cô ta
Đã tự ý thêm wechat của cô bé. Cô ta có thể tố cáo cháu đó! Quả thực chuyện này cũng trách tôi. Đúng là nên trách tôi. Hôm qua tôi đi với em ấy thì tốt rồi. Này Hạ Khiết, lát nữa xuống dưới gặp bác sĩ Ngô
Cháu nói rõ ràng với cô ta. Rồi ở trước mặt cô ta xóa wechat của cô bé đi. Đồn trường, thực sự cháu không xóa được. Bây giờ cô bé có chuyện gì cũng đều nhắn cho cháu. Cháu có thể khuyên bảo cô bé, an ủi cô bé,
Cũng có thể bảo vệ cô bé. Cháu còn bảo vệ con bé à? Ngay cả bản thân mình cháu còn không bảo vệ nổi ấy. Chuyện đó, Hạ Khiết. Em đừng trách Đồn trưởng lo lắng quá. Người mẹ như thế này không chừng lúc nào đó
Sẽ ép con đến mức xảy ra chuyện. Đến lúc đó ai chịu trách nhiệm? Không nói rõ ràng được. Nghe lời Đồn trưởng, xóa wechat cô bé đi. Xóa đi. Bác sĩ Ngô, cô uống chút trà đi. Tôi không đến để uống trà. Đồn trưởng của các người đâu?
Sao lại trốn không gặp tôi? Sợ tôi à? Bác sĩ Ngô, bác sĩ Ngô. Đã lâu không gặp, đã lâu không gặp. Vẫn khỏe chứ? Cô xem, đứa bé này bỏ nhà đi xong, may mà có cảnh sát Hạ của chúng tôi tìm được. Vô cùng may nắm đó! Đồn trưởng Vương,
Hôm nay tôi không đến khen các anh, cũng không phải đến để tặng cờ thi đua cho các anh. Không phải à? Cảnh sát nhân dân các anh giải quyết buồn phiền, khó khăn cho nhân dân là điều nên làm. Nếu không chúng tôi nộp thuế nuôi các anh làm gì?
Đúng, đúng, đúng, đúng, đúng, đúng. Vậy cô là… Cảnh sát Hạ của các người chưa có sự cho phép của tôi đã tự tiện thêm wechat của con gái tôi. Con gái tôi mới 12 tuổi. Mười hai tuổi. Cô ta muốn làm gì? Chẳng trách gần đây con gái tôi bỏ nhà đi.
Có người xúi giục nó. Cô xem xem, xem xem. Cô nói nghiêm trọng thế! Từ này không phù hợp. Đúng thế! Cô xem, cô cũng nói con gái cô thường xuyên trốn khỏi nhà. Còn Hạ Khiết lần trước tìm thấy cô bé mới thêm wechat của cô bé, đúng không?
May mà thêm wechat rồi. Cô xem lần này con cô vừa trốn đi, Hạ Khiết đã liên lạc được ngay rồi. Liên lạc được là tìm được, đúng không? Sao cô ấy lại xúi… xúi giục cô bé như lời cô nói được? Không thể có chuyện này. Nhưng đương nhiên chuyện đó… con…
Con cô chưa đến tuổi thành niên, cô ấy chưa được cô đồng ý đã thêm wechat của con bé cũng là chuyện không nên. Như này đi, tôi gọi cô ta vào đây, đứng trước mặt cô, xin lỗi cô, rồi xóa wechat của con cô đi. Cô thấy được không?
Anh mau gọi cô ta vào đi. Không vội, nào, uống trà đi. Hạ Khiết. Hạ Khiết. Vào ngay đây, uống trà đi đã. Bác sĩ Ngô, cô đến rồi à? Nào. Cảnh sát Hạ, cô chưa có sự cho phép của tôi đã tự tiện thêm wechat của con gái tôi,
Cô giải thích cho tôi nghe. Chẳng phải vừa nãy tôi giải thích cho cô rồi sao? Đó là lời giải thích của anh. Bây giờ tôi muốn nghe xem cô ta nói sao. Đây là nhật ký cuộc trò truyện giữa tôi và cô bé. Cô có thể tự mình xem xem.
Cô thấy chưa? Hầu như là con gái cô nói với tôi. Tôi bận việc, nhiều lúc chỉ ấn like hoặc là gửi một nhãn dán cổ vũ. Con gái cô muốn tìm một người để nói chuyện. Tôi chỉ muốn cho cô bé nơi này thôi.
Con gái tôi muốn tìm người nói chuyện có thể tìm tôi. Tôi là mẹ nó. Cô là ai? Cô dựa vào đâu mà tự tiện thêm wechat con gái tôi? Xin lỗi. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều như thế. Bác sĩ Ngô, thực ra chuyện là thế này.
Là tôi gợi ý cảnh sát Hạ làm thế. Vì chuyện lần trước, bọn tôi không yên tâm về đứa bé. Sợ chuyện tương tự sẽ xảy ra. Cô nghĩ xem nếu cô bé chạy đến một nơi không có camera, bọn tôi hoàn toàn không thấy được
Thì có phải càng lo lắng hơn không? Đương nhiên chuyện này không báo cho cô trước là tôi suy nghĩ chưa chu đáo. Mong cô thứ lỗi. Thầy. Bác sĩ Ngô, lần này cô cũng thấy rồi. Cũng may là cảnh sát Hạ thêm wechat của cô bé
Mới có thể nhanh như vậy tìm thấy cô bé. Được rồi. Nếu cô thấy điều này ảnh hưởng đến cô thì tôi bảo cô ấy xóa cô bé đi, được không? Bác sĩ Ngô, chưa có sự đồng ý của cô đã thêm wechat của cô bé là lỗi của tôi.
Nhưng Tịnh Tịnh cũng không còn nhỏ nữa. Lẽ nào cô bé thêm wechat của ai cũng cần có sự đồng ý của cô sao? Cô thấy thế có tốt không? Cô có ý gì? Ý tôi là cô bé đã 12 tuổi rồi, cô bé là một đứa trẻ bình thường.
Cần có cuộc sống của bản thân, có không gian của riêng mình. Cô quản chặt quá! Tôi quản thế nào là chuyện của tôi. Tôi cần cô dạy tôi à? Bác sĩ Ngô. Tôi thấy ý của cảnh sát Hạ là vì cô ấy trẻ tuổi, cô ấy có thể hiểu
Đứa trẻ tầm tuổi như Tịnh Tịnh hơn chúng ta, hiểu suy nghĩ mỗi ngày của cô bé. Được rồi, được rồi, đừng nói nữa. Hạ Khiết, này, xóa đi. Đồn trưởng, cháu đã đồng ý với Tinh Tinh sau này xảy ra chuyện cô bé sẽ không chạy ra ngoài nữa,
Có thể nhắn với cháu qua wechat. Nếu cháu xóa cô bé, cháu phải nói trước với cô bé một tiếng. Cô có ý gì? Bây giờ cháu không cần nói gì cả. Đây là mệnh lệnh. Xóa đi. Thế cháu nhắn cho cô bé một tin
Bảo cô bé rằng cháu phải xóa cô bé. Cô muốn làm gì? Cô như vậy chẳng phải đang chia rẽ tình cảm mẹ con tôi à? Hạ Khiết, nghe theo mệnh lệnh. Hạ Khiết, đây là chuyện nhà của bác sĩ Ngô. Bản thân cô ấy không muốn người khác lo,
Thì em đừng lo nữa. Hạ Khiết, đợi đã. Lý Đại Vi, cậu vào đây làm gì? Bác sĩ Ngô, cô nghe tôi nói vài câu. Vừa hay hôm qua tôi cũng có mặt. Nói ra cũng trùng hợp. Là tôi cùng Hạ Khiết đưa đứa bé về.
Trên đường về, tôi cũng trách cô ấy. Tôi nói “cô tự dưng thêm wechat của một đứa trẻ làm gì? Điều này chẳng phải là rước thêm phiền phức cho mình sao?” Cô biết lúc đó Hạ Khiết nói với tôi thế nào không? Hạ Khiết nói
“nếu mọi người trên thế giới đều sợ phiền phức ai cũng chỉ nghỉ đến sự an toàn của bản thân thì ai lo cho đứa trẻ?” Bác sĩ Ngô, cô cũng biết Hạ Khiết là một cảnh sát. Ngày nào cô ấy cũng bận rộn liên tục mười mấy tiếng đồng hồ.
Cô ấy đâu có rảnh rỗi, đâu có sức lực đi nói chuyện phiếm với một đứa trẻ? Rõ ràng cô ấy biết cô làm phiền cô ấy cô ấy vẫn thêm wechat của con gái cô Tịnh Tịnh. Tại sao? Chính vì trong khi điều tra vụ án lần trước,
Cô ấy phát hiện ra con cô không có bạn bè, cô bé mong muốn và khát khao có người bầu bạn. Mặt khác, cô ấy cũng có thể thông qua cách này kéo gần khoảng cách với Tịnh Tịnh. Như vậy nếu Tịnh Tịnh có suy nghĩ gì có vấn đề gì
Ít nhất chúng ta cũng sẽ biết đầu tiên, đúng không? Cũng giống như lần này. Con gái cô bỏ nhà đi. Nhờ Hạ Khiết có wechat của cô bé chúng ta mới có thể tìm được cô bé nhanh như vậy. Giờ chị ép Hạ Khiết xóa wechat đi,
Nếu lại xảy ra chuyện như thế thì làm thế nào? Chị từng nghĩ đến chưa? Lúc đó còn cách nào khác không? Tôi nghĩ kỹ rồi. Chuyện nhà tôi, tôi tự chịu trách nhiệm. Không cần người khác quan tâm. Được. Hạ Khiết, cô xóa đi. Lý Đại Vi.
Lòng tốt của cô phải dành cho người xứng đáng. Cô làm chuyện tốn công vô ích này để làm gì? Được rồi, bác sĩ Ngô. Chuyện giải quyết xong rồi. Chuyện này trách tôi, tôi… Thầy, thầy không cần nói giúp em nữa. Bác sĩ Ngô, tôi xin lỗi cô.
Nhưng chuyện này không liên quan gì đến thầy của tôi. Toàn bộ đều là suy nghĩ của tôi. Thầy cũng đừng bảo vệ em nữa. Chuyện em làm, em tự chịu trách nhiệm. Nhưng bác sĩ Ngô, tôi vẫn muốn nói thêm một câu. Con gái đúng là con của cô,
Nhưng cô bé cũng là một người độc lập. Sự quản lý của cô khiến cô bé không chịu nổi nữa rồi. Nếu cô không thay đổi cách yêu thương của cô – Tôi sợ rằng lần sau bỏ nhà đi… – Đừng nói nữa. Chuyện đó vẫn sẽ xảy ra.
Cô nói lại lần nữa xem. Cô Ngô, cô bớt giận. Chuyện đó, đồng chí Hạ Khiết cũng có thiện chí nhắc nhở một chút cách mà cô đối với con cô… Tôi cần cô ta nhắc nhở à? Đấy là con gái tôi, tôi không biết dạy sao? Cô ta muốn làm gì?
Gì mà con gái tôi sẽ bỏ nhà đi tiếp. Cô chia rẽ tình cảm chúng tôi à? Cô nói… Cô nói kiểu gì thế? Cô ấy thừa hơi à? Còn chia rẽ quan hệ hai người. Chia rẽ quan hệ gì? Làm gì có ai nói như thế? Như này đi.
Hôm nay tại đây tôi cũng tỏ rõ thái độ. Sau này những vụ liên quan đến gia đình cô đồng chí Hạ không tham gia. Được chưa? Tôi thấy được đấy. Đồn trưởng. Được rồi, cô còn nói nữa. Đi, đi, đi, đi thôi. Nhìn cái gì, giải tán. Anh đừng đẩy tôi.
Qua đây, qua đây. Buông ra. Hạ Khiết, tôi nói cho cô nghe. Cô không phải đứa bé đó. Mẹ cô cũng không phải bà bác sĩ Ngô thần kinh kia. Cô đừng phóng chiếu hình ảnh của bản thân lên cô bé đó.
Cô giúp cô bé cũng không giải quyết được bất kì vấn đề gì của cô cả. Anh thì hiểu cái gì? Anh dựa vào đâu mà tùy tiện đánh giá tôi? Tôi lo lắng cho cô đó. Cô đừng làm việc theo cảm tính. Kết quả cuối cùng của chuyện này
Không như cô nghĩ đâu. Thì đó cũng là chuyện của tôi. Hạ Khiết, cô có từng nghĩ đến việc đổi một góc nhìn khác, cô cố chấp như vậy chẳng khác gì một bác sĩ Ngô khác. Tôi hơi nặng lời. Nhưng cô nghĩ kỹ xem. Cô bé đó không có cô
Thực sự không thể trưởng thành à? Sao cô cứ kiên quyết có cô thì cô bé mới an toàn? Đương nhiên cô muốn giúp một đứa bé chắc chắn không sai. Nhưng tình huống bây giờ quan hệ của cô bé với mẹ đã căng thẳng như vậy rồi.
Mẹ cô bé lại có thành kiến sâu sắc với cô. Cô cứ muốn tham gia vào thực sự sẽ khiến sự việc tốt hơn sao? Lý Đại Vi, tôi đã đồng ý với Tịnh Tịnh sau này có chuyện gì đều nói chuyện với cô bé trên wechat.
Nhưng bây giờ tôi chưa nói câu nào đã xóa cô bé rồi. Chuyện này dễ giải quyết thôi. Giao cho tôi. A lô, xin chào. Cô Hạ Khiết thân mến, cô đã thông qua kiểm duyệt, chính thức trở thành tài xế của Xe Nhanh. Tôi nghe thấy hết rồi.
Cô lại làm sao thế? Cô không muốn làm cảnh sát nữa à? Nói nhỏ thôi. Cô nói rõ ràng cho tôi nghe. Chuyện gì thế? Không có gì, anh kệ tôi. Tôi đâu thể nhìn cô tự phá hủy tiền đồ của mình. Cô không nói với tôi phải không?
Vậy tôi tìm Đồn trưởng. Tôi bảo Đồn trưởng đến ngăn cản cô. Lý Đại Vi, sao anh lo nhiều chuyện thế? Đương nhiên tôi phải lo rồi. Bát Lí Hà chúng ta không thể thiếu cô. Sao cô phải làm chuyện vi phạm quy định như thế? Anh nói nhỏ thôi được không? Không.
– Tại sao cô lại làm chuyện vi phạm quy định như thế? – Được rồi, được rồi, được rồi. Tôi đồng ý với anh được chưa? Đập tay làm chứng. Đúng là có thêm bà mẹ nữa. Ông đến rồi phải không? Tạm biệt. – Mẹ đâu? – Chào cô giáo. Ở đây.
Tịnh Tịnh. Tịnh Tịnh. Chú, cháu từng gặp chú rồi ạ? Đúng, chú là người ở Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Lần trước đến cùng cảnh sát Hạ Khiết đó. Chú, sao chị Hạ Khiết lại xóa wechat của cháu? Chị Hạ Khiết của cháu
Được Đồn cảnh sát cử đi làm nhiệm vụ bí mật rồi. Lãnh đạo không cho chị ấy liên lạc với người khác. Cô ấy phải xóa hết mọi người đi. Nhưng cô ấy vẫn quan tâm cháu, sợ cháu hiểu nhầm nên đặc biệt bảo chú đến giải thích cho cháu.
Hóa ra là vậy! Nhưng chú ơi, sau này cháu có chuyện cháu còn có thể tìm chị Hạ Khiết không? Cô ấy đi làm nhiệm vụ bí mật e rằng không thể liên lạc được. Mảnh giấy này có số điện thoại của chú. Sau này cháu có chuyện gì thì gọi cho chú.
Cảm ơn chú. Nửa đêm rồi, làm gì thế? Tôi đi đâu, lúc nào còn phải báo cáo với anh à? Không phải cô định đi làm tài xế xe công nghệ chứ? Sao cứ lúc quan trọng cô còn ngốc hơn tôi thế? Nếu Đồn trưởng biết chuyện
Cô đi làm tài xế xe công nghệ sẽ bị đuổi khỏi ngành đấy, cô biết không? Nếu anh không nói người trong Đồn sẽ không biết. Ngu ngốc. Muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Cô chưa nghe câu đấy à? Chỗ chúng ta nhỏ như vậy
Dễ gặp mặt lắm. Cô đâu có quyết định được sẽ chở ai. Không được đi. Anhh tránh ra. Tôi không thể giương mắt lên nhìn cô phạm sai lầm. Không thì anh nhắm mắt lại đi. Hai người. Đến đúng lúc lắm. Chặn cửa lại, đừng để Hạ Khiết phạm lỗi.
Anh đừng nghe anh ta nói bậy. Cô nói xem đang yên đang lành, đăng ký làm tài xế xe công nghệ làm gì? Đăng ký làm tài xế công nghệ? Hạ Khiết, tôi không nghe nhầm chứ? Cô xem. Tiến sĩ cũng thấy không được. Đương nhiên rồi.
Nhân viên công chức không được tham gia vào bất kỳ hoạt động tạo ra lợi nhuận nào. Đúng thế! Không đi cũng được. Tôi trả phòng này vậy. Trả cái gì? Bọn tôi không cho cô đăng ký làm tài xế công nghệ
Thì cô cũng không đến mức đoạn tuyệt với bọn tôi chứ? Ai nói đoạn tuyệt đâu? Mẹ tôi đi Đại Lý chơi rồi. Nhà tôi cũng để trống. Nhà cô xa thế ở đây vẫn tiện hơn mà. Đúng đó, Hạ Khiết. Có phải cô có chuyện gì không? Đâu có chuyện gì đâu.
Tôi về rồi. Cô thiếu tiền à? Không phải. Hạ Khiết, nếu cô có chuyện gì thì đừng cố chấp với tôi. Nếu cô kẹt tiền thì đừng trả tiền phòng nữa. Hoặc là khi nào cô có tiền thì trả tôi cũng được. Không sao đâu Hạ Khiết. Tôi vẫn còn chút tiền,
Tháng sau tôi ứng cho cô. Không cần anh ứng. Phòng này là tôi thuê. Nói cho cùng là tôi trả cho mọi người. Đúng đó. Hạ Khiết, cô nói đi. Cô thiếu bao nhiêu? Nhiều áo thì ấm, nhiều người thì vui.
Tôi với Đại Vi cùng hợp sức nhất định sẽ giúp được cô. Nếu cô thiếu tiền không trụ nổi nữa, tôi… tôi… tôi… tôi cũng có thể bỏ ra một chút. Hạ Khiết, cô xem. Người keo kiệt như này còn đồng ý cho cô mượn tiền. Cô ở lại đây đi.
Này, anh nói ai keo kiệt. Nói anh keo kiệt anh còn không thừa nhận à? Sao tôi lại keo kiệt thế? Anh nói xem anh… Đừng nghịch nữa, Đại Vi. Hạ Khiết, bọn họ vui chưa? Chúng ta ở cùng nhau vui biết bao. Vậy à? Không phải à?
Thế sao tôi lại nghe Triệu Kế Vĩ nói anh đang tìm nơi tuyển tiến sĩ? Đó là vì thầy của tôi. Bây giờ tôi nghĩ thông rồi. Nó phụ thuộc vào cách nhìn nhận vấn đề. Nếu tôi cứ tính toán chi li là công lao của ai,
Thì chẳng phải đang tranh công sao? Nếu đã làm cảnh sát điều quan trọng là giải quyết được vấn đề cho nhân dân. – Đừng nghịch nữa. – Những cái khác đều không quan trọng. Hòa rồi, đừng nghịch nữa. Hai người cuối cùng cũng dừng lại rồi. Anh ta trêu tôi trước.
Được rồi, hai người đừng ầm ĩ nữa. Tôi không đi làm tài xế nữa, không chuyển đi nữa. Được chưa? Ồn ào chết mất! Lý Đại Vi. Anh muốn chết à? Lý Đại Vi anh đứng lại cho tôi. Anh đứng lại cho tôi.
Ngăn cô ấy lại, ngăn cô ấy lại, ngăn cô ấy lại. Chào Đồn phó Trình. Xin chào. Cuối cùng cũng qua rồi. Chuyện của bác sĩ Ngô xong rồi. Thầy ơi. Em biết thầy làm vậy là muốn tốt cho em, lo cho em.
Nhưng khi em đã khoác lên mình bộ cảnh phục này đáng ra em phải chịu trách nhiệm cho mọi việc mà một người cảnh sát nhân dân phải gánh vác, trải qua những chuyện phải xảy ra. Thầy bảo vệ em như thế… Tiểu Khiết.
Tôi bảo vệ em, chẳng phải vì điều gì khác, chỉ vì em là học trò của tôi thôi. Nếu hôm nay là Lý Đại Vi hay Triệu Kế Vĩ là học trò của thầy, thầy cũng làm vậy à? Ôm hết trách nhiệm lên người mình sao? Phải xem là chuyện gì.
Dù sao họ cũng là đàn ông. Thầy ơi, thầy đừng đùa em nữa được không? Chúng ta làm cảnh sát đâu chia ra đàn ông với phụ nữ. Nếu em thực sự coi bản thân là phụ nữ em sẽ không đến Đồn cảnh sát, không mặc lên bộ cảnh phục này.
Thầy, thầy cứ coi em như cảnh sát bình thường giống Lý Đại Vi, Triệu Kế Vĩ được không? Được, lên xe. Đừng đánh nhau nữa, đừng đánh nhau nữa. Đừng đánh nhau nữa. Cảnh sát đến rồi vẫn đánh à? – Anh ta đánh tôi trước. – Bỏ tay xuống cho tôi.
Đứng yên, anh đứng yên. Anh đứng yên. Thằng đó chơi tôi. Cất hết điện thoại đi. Cảm ơn, đừng xem nữa. Đứng yên, anh đừng cử động. Tiểu Đinh, trông chừng. Được rồi. Đại Vi, Đại Vi, đợi đã. Đừng sợ, đừng sợ. Không có gì phải sợ, đừng sợ.
Đại Vi, để anh ta đứng lên. Mọi người chơi đi, chơi đi. Thầy này. Này tôi còn tưởng em thích nên nói mua một chiếc hamburger để em bồi dưỡng. Sao em… sao em lại mua mì thế? Em đều thích ăn mà. Hôm nay em muốn ăn mì. Tôi cũng muốn ăn mì.
Thế thầy ăn cái này đi. Em ăn hamburger là được. Được rồi, chẳng phải em thích ăn à? Chúng ta ăn đã, lát nữa tôi bẻ đôi nó ra, ăn hết rồi đổi. Vâng. Ký xong rồi. Bây giờ thanh niên làm sao thế? hơi tí là đánh nhau. Đại Vi này,
Em cũng đừng hung dữ quá. Em xem bao nhiêu điện thoại đang quay như thế. Dù thế nào động tay với thầy em là không được. Được rồi, đi thôi. [Lan Đình Nhã Xá] Lan Đình Nhã Xá. Tên ưu nhã ghê! Không biết là làm gì? Nghe như quán trà, chỗ uống trà.
Dương Thụ, đây là lúc thấy được kinh nghiệm cá nhân đấy. Nơi này danh nghĩa là câu lạc bộ nhưng thực tế lại là tụ điểm khiêu dâm. Tụ điểm khiêu dâm. Ngang nhiên thế này sao không triệt phá nó? Đâu có chứng cứ đâu.
Nơi này không phải nơi người bình thường vào được. Chế độ hội viên đó. Một thẻ hội viên phải hơn triệu tệ. Thế thì nhà em phải có hàng chục triệu tệ thậm chí là hàng trăm triệu tệ. Dù nhà em có chục triệu tệ,
Không có người quen giới thiệu cũng không vào được. Người có tiền ăn cơm, uống trà, nói chuyện cả ngày, cần phải làm phức tạp thế này sao? Thầy ơi, khái niệm pháp luật cơ bản trong xã hội hiện đại chính là suy đoán vô tội.
Thầy đâu biết bên trong thế nào, không thể nói người ta là tụ điểm khiêu dâm được. Em… Em đúng là tên mọt sách. Đúng thế mà thầy. Chúng ta đổi đi. Em đợi đấy. Sớm muộn tôi cũng sẽ tìm được chứng cứ cho em xem. A lô. Chuyện gì thế?
Tấp vào, tấp vào. Được, được, được. Cô đợi đã. Cô đợi đã. Nói đi, có chuyện gì? Nói to lên. Được, được, được. Lát nữa tôi qua. Thầy ơi, có chuyện à? Lái xe đi. Nếu thầy có việc em đưa thầy đi trước. Tôi đang mặc cảnh phục mà.
Nếu có chuyện gì thật thì thầy nói cho em, xem em có thể giúp gì được không. Sao nói nhiều thế? Lái xe được không? Cậu không lái được để tôi lái. Thầy đi đâu thế? Thầy cần em đi cùng không? Không cần. Đồn phó Cao trực ban thay tôi.
Cậu đi theo anh ta đi. Cậu đi đi. Sao thế, có chuyện gì mà phải gặp mặt nói? Cô… cô làm sao thế? Cô khóc cái gì? Có phải Giai Giai xảy ra chuyện gì không? Cô nói đi chứ! Anh còn hỏi tôi à?
Bao năm nay anh đã từng làm tốt trách nhiệm của một người bố chưa? Chúng ta li hôn rồi. Anh có thể mặc kệ tôi. Nhưng anh cũng phải quan tâm con cái một chút chứ! Thượng Chân, nửa đêm cô gọi tôi ra là để tính nợ cũ à?
Không phải, rốt cuộc cô làm sao? Có phải Giai Giai xảy ra chuyện gì không? Trước đây đang học vẽ yên ổn. Đứa bé học vẽ cùng nó… bố người khác đều dành tiền cho con cái tìm họa sĩ giỏi nhất cầm tay dạy vẽ. Tôi không mời được họa sĩ giỏi.
Nhưng tôi có thể mời gia sư. Tôi cũng mời gia sư dạy cho con bé. Nó học chưa được mấy buổi bỗng nói không học nữa. Còn bảo tôi lấy lại tiền học. Tại sao? Sao tôi biết được. Con gái anh ngang bướng như vậy anh không biết à?
Hai hôm trước tôi cũng gặp con bé đi cùng một người đàn ông lạ trên cầu vượt đường Giải Phóng. Trang điểm lòe loẹt sặc sỡ. Nhìn thấy tôi liền chạy. Tôi còn muốn hỏi nó tại sao đây. Tôi cho con bé rất nhiều tiền. Con bé không cần.
Nó nói nó muốn tự kiếm tiền nuôi bản thân. Thế cô còn trách con bé à? Bây giờ Giai Giai cũng lớn rồi, hiểu chuyện rồi. Không muốn tiêu tiền của các người nữa. Tuy tôi không nhiều tiền như các người nhưng tôi cũng là bố ruột của nó.
Tôi không có khả năng cho con học gia sư nhưng học lớp thêm thì được. Bất quá thì đập nồi bán sắt. Đập nồi bán sắt. Anh có mấy cái nồi, anh có mấy miếng sắt? Đó là chuyện của tôi. Con bé có nói kiếm tiền thế nào không?
Còn nhỏ như thế, không biết làm gì. Nó nói nó làm hỗ trợ tạo không khí. Hỗ trợ… hỗ trợ gì cơ? Là người tiếp rượu trong quán bar đó. Cô nói… cô nói gì cơ? Tiếp rượu cho đàn ông. Cô bị điên à? Cô làm mẹ thế à?
Cô có còn là mẹ ruột của nó không? Tiền đấy mà cũng kiếm à? Tôi có cách nào được? Khóc cũng khóc rồi, mắng cũng mắng rồi. Con bé không nghe, nhất quyết đòi đi. Con bé ở hộp đêm nào? Ở hộp đêm nào? Xuống xe. Anh quát tôi làm gì?
Xuống xe, tôi đi tìm con gái. Giai Giai. Cô ở đây làm gì? Bồi khách uống rượu thôi không cần làm gì khác. Anh trai đó nhiều tiền lắm! Tối nay hầu hạ tốt anh ta thì tiền tip nhiều lắm. Anh Lý, anh Lý. Lại đây. Đến ngay, đến ngay.
Em uống với các anh một ly trước nhé! Đi, đi, đi, về nhà. Làm gì thế? Đi thôi. Làm gì thế? Giai Giai, con muốn làm cái gì? Con muốn lấy mạng bố à? Ông làm gì thế, ông buông ra. Tôi đi làm mà. Con làm cái gì?
Con làm cái gì ở nơi nhộn nhạo này? Con làm loạn à, đi, đi, đi. Anh trai. Đi thôi. Anh trai. Lát em sắp xếp cho anh em ngon hơn nhé! Cô là ai? Cô ấy có người chọn rồi. Chọn cái gì mà chọn, ai chọn? Chúng ta đi. Ông làm gì thế?
Muốn cướp người ở chỗ tôi à? Cô làm gì đấy, lôi lôi kéo kéo. Bảo vệ. Ông đi đâu? Các người biết tôi làm gì không? Tránh ra. Tránh ra, đi.