Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 15 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 15] [Cạn ly, vì tình bạn vạn tuế] Cái gì? Đồn trưởng, người sắp ngất rồi, tôi sẽ đưa cậu ta đến bệnh viện ngay. Được. Lên xe. Anh Trương. Anh nhìn xem, lại có thêm một bản. Để tôi xem.
Đúng, cậu nhìn này. So sánh như thế này rõ ràng hơn nhiều. – Đúng vậy, rõ ràng hơn nhiều. – Đúng không? Ghi chép cuộc trò chuyện tôi cũng vừa xem qua rồi. Mọi người có để ý thấy không, ở đây toàn là đang tiêu thụ tang vật,
Tất cả chỉ nói đến vấn đề giá cả. – Mọi người hãy đem những ghi chép này… – Chí Kiệt. Đồn trưởng. Sao vậy? Số liệu của Cục thành phố đã có hơn một nửa rồi, có hơn 500 người liên hệ. Anh xem. Số lượng này đủ nhiều rồi.
Được rồi, mọi người tiếp tục làm đi. Đúng rồi, cậu không cần lo không đủ thời gian đâu. Trại tạm giam xong việc rồi sao? Gì chứ? Trên báo cáo kiểm tra sức khỏe của Lưu Tiểu Quang có viết bệnh viêm gan, đã được đưa đến Bệnh viện truyền nhiễm rồi.
Vậy… phải làm thế nào? Cậu nói xem, làm thế nào đây? Cao Triều. Cái gì? Viêm gan cấp tính? Bệnh nặng rồi. Cậu nghe này, cậu hãy nghĩ mọi cách cứu cái tên này cho tôi, nghe thấy chưa? Nhất định phải nghĩ ra cách. Đồn trưởng,
Người bị viêm gan truyền nhiễm này không ổn rồi? Đúng vậy, đã ra thông báo bệnh nguy kịch rồi. Tôi phải nhanh chóng tìm một người gửi tiền đi. Đồn trưởng, hào phóng đến vậy sao? Hào phóng gì chứ? Đồn phó Trình. Đồn phó Trình.
– Đồn trưởng, sao vậy? – Nào nào nào, nói với cậu chuyện này. Cậu tổ chức lực lượng, cậu cùng với Chí Kiệt lần lượt kiểm tra những người đáng ngờ trong danh sách đó, làm cẩn thận vào. Được. Cố gắng sớm có đột phá, được không? Được. Vất vả rồi.
Thầy, em cũng đi. Vậy… cũng được. Lát nữa em đi theo. Chí Kiệt. Đồn phó Trình, tôi cũng muốn đi. Cánh tay cậu còn đang bị thương, cậu ở nhà đi, đừng chạy ra ngoài. Chí Kiệt, Chí Kiệt. Bây giờ chúng ta chia nhân thủ thành ba đội,
Dựa theo danh sách nhân viên mà các cậu đã điều tra ra được, lần lượt tra xét từng người một. Hai người này thuê nhà của anh khi nào, ở trong bao lâu, anh còn nhớ không? Tôi phải nhớ lại một chút. Chỗ này. A lô. [A lô.] [Đồn phó Trình.] Cái gì?
Tìm thấy tang vật rồi? Vậy thì quá tốt. Được được được, đúng vậy. Đưa người về đi. [Chúng ta có thể tìm người dựa theo tang vật, như vậy thì thuận tiện rồi.] Không được đâu, Đồn trưởng. Ông chủ đó cứ khăng khăng rằng mình vì ham rẻ nên mới thu lại đồ.
[Còn về việc ai bán cho ông ta,] [ông ta nói cũng không rõ.] Coi như anh đưa người về, khi đến thời hạn anh vẫn phải thả người thôi. Không phải cậu có ghi chép cuộc gọi Wechat giữa nghi phạm và anh ta sao? Vậy cũng vô ích.
Chúng ta bây giờ chỉ là suy đoán, có lẽ ông ta biết đây là tang vật, nhưng dù thế nào ông ta cũng không thừa nhận, anh cũng không làm gì được ông ta. Vậy được. Vậy hãy để các tổ khác tiếp tục tìm manh mối đi. Được, tôi biết rồi.
Chuyện gì vậy? Anh Tôn. – Anh Đại Vi. – Trong đồn sao vậy? Anh Thụ, hai anh nhanh tìm một cái khẩu trang để đeo trước đi. Tên trộm mà Triệu Kế Vĩ bắt về bị viêm gan cấp tính, ở bệnh viện đang trong tình trạng nguy kịch rồi.
Cả đồn đang khử trùng toàn diện đây. Triệu Kế Vĩ đâu? Chắc là ở bên trong. Anh cứ bận việc mình đi. Đứng đây làm gì vậy? Đại Vi, cậu nói xem tôi… có phải tôi làm sai rồi không? Cậu nghĩ cái gì vậy. Chuyện này cũng giống tôi lần trước thôi,
Đang yên đang lành ai biết ông già bị bệnh đâu. Đừng nghĩ lung tung nữa. Nên đi ăn thôi, tôi đói rồi. Tên ngốc nhà cậu lại đứng ở đây. Đi, đi ăn cơm. – Ăn cơm nào. – Đi thôi. Anh làm sao vậy? Ăn đạm bạc vậy.
Vụ án nhỏ như vậy còn không xử lý được, ăn cái gì mà ăn. Cậu có ngốc không, “Làm khó ai” “chứ không thể làm khó cái bụng của mình.” câu này không phải là cậu dạy tôi sao? Ăn cái này đi. Trên đời không có chuyện gì
Mà một bữa cơm không giải quyết được. Nếu vẫn không được, vậy thì ăn thêm bữa nữa. Nhanh ăn đi. Không ăn được. Anh cũng đừng nghĩ nhiều. Trước khi anh bước vào mọi người cũng đang thảo luận chuyện này. Mọi người đều nói chuyện này là do đồn chúng ta xui xẻo,
Không phải lỗi của anh. Nhưng Đồn phó Cao nói tôi rồi. Anh ấy cũng là lo lắng quá thôi. Ăn đi. Cậu lấy giúp tôi đậu phụ thối. Người nhà không đến. Gì cơ? Nhà bọn họ không có ai đến sao? Người ta nói rồi,
Người là ở đồn cảnh sát của anh ngã bệnh, dĩ nhiên phải để cho các anh chăm sóc. Thế này, cậu… cậu đi điều tra xem cái đồn cảnh sát địa phương đó ở đâu, nhờ bọn họ giúp một việc, giúp chúng ta giải quyết vấn đề. Được, tôi sẽ đi ngay.
Không phải, cái cậu Triệu Kế Vĩ này… Cậu đừng nói thế. Cậu thử nhớ lại lúc cậu mới vào nghề đi, lần đầu đi bắt người, người thì không bắt được, còn bị đâm hai nhát. Được rồi, được rồi. Đã là chuyện từ đời nào rồi, anh còn nhắc lại làm gì?
Tôi nói những chuyện đó…. Tôi sai rồi, tôi không nên nói. Lẽ ra cậu không nên nói. Cô xem xem có canh không. Để tôi đi múc canh. Sao vậy? Đồn trưởng, chuyện lần này là trách nhiệm của cháu, cháu sẽ đến bệnh viện chăm sóc anh ta.
Cậu nói vớ vẩn gì vậy? Trên tay cậu vẫn còn vết thương đấy. Vết thương của cháu không sao rồi, chuyện này do cháu gây ra, cháu sẽ chăm sóc anh ta. Triệu Kế Vĩ, chuyện này cũng không đến lượt cậu. Đồn trưởng, để cháu đi.
Đại Vi, chuyện này không liên quan gì đến cậu. Chuyện của cậu chính là chuyện của tôi. Cậu cứ ăn cơm đi. Đồn trưởng, để cháu. Cậu rất có bản lĩnh phải không? Cậu coi cảnh sát là gì? Anh em bạn bè hả?
Vừa xảy ra chuyện thì đã là chuyện của hai cậu rồi? Các cậu có còn là thành viên của cái đồn này không? Không phải, Đồn trưởng. Triệu Kế Vĩ bắt trộm, dù có hơi liều lĩnh một chút, cũng không đến nỗi phạm lỗi mà. Tôi nói cậu ta phạm lỗi à?
Tôi nói rồi à? Tôi đang nghĩ biện pháp giải quyết đó thôi. Được được được, không nói nữa. Đều đi ăn cơm đi. Kế Vĩ, nào, ăn cơm trước đã. Mẹ, sao mẹ vẫn chưa ngủ? Bố con thì sao? Chắc bố ngủ rồi nhỉ. Con không sao, dạo này con bận thôi.
Đồn trưởng rất coi trọng con. Dạo… dạo này hơi bận, hơi lơ mơ. Mẹ, mẹ và bố phải chăm sóc tốt cho bản thân. Em gái con học nội trú ở trường, đừng tiết kiệm, bố mẹ cho em ấy nhiều tiền chút,
Đừng để em ấy ở bên ngoài bị người ta coi thường. [A lô, Vĩ à.] Bố. Con đừng gửi tiền về nhà nữa, trong thôn đã tăng lương hưu cho người già rồi, một tháng được thêm 10 tệ. Đúng đúng đúng. Bố với mẹ con không tiêu nhiều tiền,
Trừ tiền gửi cho em gái con, sau này không cần phải gửi nữa đâu. Con vẫn đang nghe đây, bố. Không phải, con không tiêu hết bao nhiêu, thật đó. Vĩ à, sao bố nghe con nói chuyện cứ sai sai. Con bị cảm hả? Con bị cảm hả?
Con cảm mạo một chút thôi, không sao ạ. Lãnh đạo trong đồn đều rất quan tâm con, đồng nghiệp cũng quan tâm đến con. Được rồi, bố, bố và mẹ ngủ sớm đi. Tạm biệt. Cái tên Triệu Kế Vĩ này, cậu giỏi thật đấy, tôi còn ở đồn đợi cậu đó,
Sao cậu đã về rồi? Vết thương trên tay cậu sao rồi? Cho tôi xem một chút. Không sao. Đừng có nói không sao, để tôi xem nào. Không sao, Đại Vi. Ngồi xuống ngồi xuống, để tôi xem qua nào. Cậu băng bó vết thương kiểu gì vậy? Để tôi băng lại cho cậu.
Cậu xem, chỗ này sưng lên rồi. Vết thương lớn thế này mà băng bó qua loa quá. Có thể đối tốt với chính mình một chút không vậy? Tôi sát trùng lại cho cậu, hai ngày này đừng để vết thương tiếp xúc với nước, tiếp xúc với nước lại càng không khỏi được.
Nhịn đau một chút. Sau này phải đối tốt với bản thân một chút, biết chưa? Đàn ông con trai sao lại còn sụt sịt chứ? Đồn trưởng của chúng ta khẩu xà tâm phật mà thôi, cậu đừng để trong lòng. Tôi không khóc vì Đồn trưởng. Thế thì vì cái gì?
Tôi bị cậu làm cảm động. Cảm động cái gì? Chỉ là băng bó vết thương thôi, có gì mà phải cảm động. Đại Vi, cảm ơn cậu. Cảm… Cảm ơn cái gì mà cảm ơn. Cảm ơn có tác dụng không? Phải gọi bố. Đại Vi, tôi nghiêm túc đó. Nghiêm túc cái gì?
Tôi… Cậu đừng nghiêm túc. Cậu dừng sến sẩm lại ngay cho tôi. Còn có, giữ khoảng cách an toàn một mét. Cậu nhìn xem, tôi nổi hết da gà lên rồi. Tôi có thể vào không? – Có thể. – Có thể. Dương Thụ, cậu nghiêm túc thế làm gì?
Không phải cậu đã vào đây rồi sao? Cậu xem, cậu làm tôi nổi da gà toàn thân rồi này. Là do tôi sao? Rõ ràng là do cậu. Triệu Kế Vĩ, ra ngoài một chút. Làm gì? – Cậu quan tâm làm gì? – Gọi cậu ra thì ra đi. Nhanh lên.
Tôi đi cùng cậu. Lẩu à? Từ đâu biến ra vậy? Là ý của Hạ Khiết, tôi hợp tác với cô ấy. Thế nào? Không nghĩ đến đúng không? Hai người hợp tác, cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau xuống bếp? Không thì sao? Anh có ý kiến à?
Không có ý kiến, thế thì tôi sẽ ăn nhiều một chút. Nồi này Hạ Khiết đặc biệt mang từ nhà đến. Rau là Dương Thụ mua. Được rồi được rồi. Mọi người cũng làm xong rồi, tôi được dịp ăn một bữa to.
– Nào nào nào, ngồi xuống cả đi, đừng khách sáo. – Làm gì có chuyện của anh, hôm nay nhân vật chính là Triệu Kế Vĩ. Cũng như nhau thôi. Cái này ăn được rồi nhỉ. Đợi một chút, hỏi Hạ Khiết đã. Cái này thả vào từ lúc nào vậy?
Thả vào lâu rồi, ăn đi ăn đi. Chín rồi. Đói chết tôi rồi. Nhúng một ít rau cho tôi, nhúng ít rau cho tôi. Các anh em… Nhúng một ít cái này trước đi. Các anh em… Đại Vi, tôi có thả một ít thịt trong này,
Để tôi gắp cho cậu một miếng, đây này, loại này siêu ngon. Món đó ông chủ tiến cứ cho tôi. – Cậu ăn cái món này trước đi. – Tôi không tìm thấy. Nào, chị em… Không gắp được, chắc là… – Ăn giấm không? – Có phải tan ra rồi không?
Ăn giấm không? Ăn giấm không? Có ớt không? Ăn giấm làm gì? Ăn lẩu thì ăn giấm gì chứ. Có ớt không vậy? Thả ít rau giúp tôi đi. Không đủ cay. Cảm ơn mọi người đã ở bên tôi vào lúc tôi buồn nhất. Thả thêm chút rau đi Lý Đại Vi.
Cho dù sau này mọi người có ở lại Bát Lí Hà hay không… Có ớt không? mọi người vẫn sẽ luôn là người thân của tôi. Được rồi được rồi, không rải được nữa rồi. Nóng quá. Thịt này có thể ăn rồi đó. Lâu lắm rồi không ăn lẩu.
Quả nhiên là có lẩu rồi thì quên mất anh em. Hai người bọn họ đùa anh đó, anh không nhìn ra sao? Nào, miễn cưỡng nâng cốc vì Triệu Kế Vĩ. Triệu Kế Vĩ, vui lên nào. Cạn ly vì chị em của tôi. Làm cái gì vậy? Cạn ly! Thịt nhừ quá rồi.
Chuyện đó… Cậu ăn đi. Thịt ăn được rồi đó. Thịt là tôi nhúng đó. Hình như không đủ cay. Thịt hộp này là ở trong tủ lạnh mà, sao lại thả vào rồi? Quét mã chưa thế? Không phải tôi mở. Tôi cũng không động vào thịt hộp của cậu. Không phải tôi.
Triệu Kế Vĩ, bọn tôi đều không ăn, cậu tự ăn chẳng phải là được rồi sao? Không phải, đây không phải chuyện tôi ăn hay không. Đại Vi, cậu quét mã cái này đi. Cậu keo kiệt thật đấy. Sao cậu bủn xỉn vậy?
– Ăn của cậu có chút thịt. – Đây là bữa sáng của ngày mai. Cảm ơn thịt hộp của ông chủ Triệu! Không phải, hai chuyện này… – Cảm ơn ông chủ Triệu, cảm ơn ông chủ Triệu. – Điện thoại! – Ăn nhanh đi. – Ăn trước đã ăn trước đã.
Cậu cũng ăn một miếng đi, nào. Nào, ăn thêm miếng nữa. Rau mềm hết rồi. Nhanh nhanh nhanh. Cảm ơn thịt hộp của cậu. Thầy, thưa thầy. Em nghe nói hôm qua thầy trực ở Bệnh viện truyền nhiễm, sao thầy không gọi em? Gọi cậu?
Phòng bệnh truyền nhiễm đó tôi còn không vào được, còn gọi cậu? Tôi còn tìm một cái ghế ở ngoài nằm một đêm. Thầy… Thưa thầy. Chuyện này là em xử lý không tốt, gây thêm rắc rối cho thầy. Nói cái gì đấy?
Có ai làm việc mà chưa từng gây chuyện gì đâu. Hơn nữa, nhà cậu ta hôm nay cũng có người đến rồi, cũng không cần đến chúng ta rồi. Vậy cái băng… băng nhóm trộm cắp đó không… không điều tra ra được ạ? Người trong nhóm của cậu ta đều chạy rồi,
Giờ chỉ còn lại nơi tiêu thụ tang vật. Hơn nữa ông chủ đó nói ông ta không biết đó là tang vật. Chúng ta cũng không có căn cứ để buộc tội người ta. Được rồi, đừng cuống, vụ án này làm không vô ích đâu. Cậu nghĩ xem,
Chúng ta phí công như vậy để chữa bệnh cho cậu ta, còn sắp xếp phòng bệnh cho cậu ta. Không chừng lương tâm cậu ta trỗi dậy, ra ngoài rồi cái gì cũng khai ra hết. Được rồi, đi thôi. Đúng rồi, cậu thay một bộ quần áo thường ngày đi.
– Có nhiệm vụ. – Thầy. Nhiệm… nhiệm vụ gì ạ? Thầy, lần này chắc chắn em có thể xử lý tốt. Được được, cứ làm như cậu nói đi. Tôi không nói với cậu nữa, tôi đang có một cuộc gọi. Có tin tức gì? Cái gì? Hôm qua đã về rồi?
Mọi người đừng hành động, tôi sẽ qua đó ngay. Vụ án này tôi thấy chúng ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, nhất định không được manh động, tất cả phải nghe theo tôi. Thưa thầy, chuyện lắp hệ thống định vị toàn cầu cho xe điện,
Em và Đại Vi đã đến nhà sản xuất, nhà sản xuất đã đồng ý rồi ạ. Vậy tiếp theo chúng ta có phải đến khu dân cư tuyên truyền một chút, để người dân mua thẻ sạc điện, lắp đặt hệ thống định vị toàn cầu? Có tác dụng không?
Trong nhà người dân đều có điện, sẽ không muốn tiêu thêm tiền nữa. Thầy, sự thành tại người mà, dù sao cũng là vì tốt cho nhân dân, chỉ cần chúng ta tuyên truyền một cách thích hợp thì sẽ ổn thôi. Vậy được, vậy chúng ta chia ra hành động.
Cậu đi tuyên truyền, tích cực phát động quần chúng, phải học tập tinh thần Phong Kiều, phải đi đến quần chúng. Tôi đi giải quyết vụ án mất trộm văn vật cách đây hai ngày. Tôi đi kết thúc nó. Ra rồi. Có bảy người sao? Đi, đi theo bọn họ.
Mua thẻ sạc xe điện, tặng hệ thống định vị toàn cầu. Định vị xe điện của bạn, bảo đảm an toàn cho bạn. Xin chào, cô có muốn xem một chút không? [Thẻ nạp, miễn phí lặp đặt] [hệ thống định vị toàn cầu] Không cần, không cần. Cô gái,
Mua thẻ sạc xe điện của chúng tôi sẽ được tặng hệ thống định vị toàn cầu, định vị cái xe này của cô, có thể… Anh ơi anh ơi anh ơi, đây không phải rác, đây không phải là rác. Bạn nhỏ, nhà cháu có xe điện không? Anh Thụ, uống chút nước đi.
Chúng ta đã hò hét suốt buổi sáng rồi, cũng chẳng có tác dụng gì. Đúng vậy, anh cảnh sát. Vậy tôi… tôi đi vệ sinh nhé. Tôi cũng đi. Không phải, không phải cậu vừa đi rồi sao? Đến ăn còn vào nhà vệ sinh?
Bây giờ tôi đã biết mấy người Triệu Kế Vĩ làm công việc cộng đồng khó như nào. Đúng vậy. Cậu Dương, cậu đang làm gì vậy? Chị Phùng, đây là thẻ sạc điện mà bọn tôi đang quảng bá, mua rồi sau đó sẽ được tặng hệ thống định vị toàn cầu.
Có thể định vị được cái xe này của chị. Đã tìm thấy xe điện của tôi chưa? Chưa, nhưng bây giờ không phải đã nghĩ ra biện pháp rồi sao? Được rồi được rồi được rồi. Chưa tìm được thì cậu nói với tôi mấy cái kia làm gì.
Được rồi được rồi được rồi, tôi phải về nhà nấu cơm đây. Cái này. Được rồi được rồi được rồi, lấy cái này. Chị Phùng. Chị Phùng, đợi tôi một chút. Đợi tôi một chút. Chị Phùng, chị Phùng. Đợi tôi một chút, tôi chỉ nói hai câu thôi.
Được được được, cậu nói đi. Trước kia không tìm thấy xe của chị là sai sót trong công việc của chúng tôi. Nhưng hiện tại chúng tôi có cách có thể bảo vệ cái xe này của chị khỏi bị trộm cắp. Xe này của tôi là xe mới, mới mua được ba ngày.
Cậu lại nói với tôi chuyện bị trộm? Thật đáng ghét! Cậu đứng dậy đi. Chị Phùng, nghe tôi nói, nghe tôi nói. Chị Phùng, chúng ta mua xe mới rồi đúng không? Chúng ta phải bảo vệ xe mới khỏi bị trộm chứ. Bây giờ đã có cách rồi.
Hệ thống định vị toàn cầu được lắp đặt trong xe của chị, chị có thể thông qua định vị tức thời trong điện thoại di động để kiểm tra vị trí của xe. Tôi nói câu này không dễ nghe, coi như có người lại dám trộm cái xe này
Chúng tôi ngay lập tức có thể tìm lại cho chị. Nói không chừng còn có thể lần theo dấu vết, giúp chị tìm lại được cả cái xe bị mất lúc trước. Thật hay giả vậy? Chị nghĩ xem, tại sao những chiếc xe đạp công cộng không sợ bị trộm?
Đó là bởi vì ở trong xe có lắp con chip định vị, nhà điều hành có thể tìm được. Vậy được, vậy tôi lắp một cái. Được. Chị Phùng, chị không biết, hệ thống định vị toàn cầu này mua lẻ bên ngoài phải hơn 100 tệ. Hiện tại,
Chỗ chúng tôi cung cấp thẻ sạc điện, chỉ cần nạp 200 tệ là chúng tôi có thể tặng cho chị. Tôi không cần thẻ gì hết, tôi chỉ cần cái P gì gì mà cậu vừa nói ấy. Chúng tôi đã thống nhất với nhà sản xuất rồi,
Bắt buộc phải nạp thì chúng tôi mới tặng cho chị được. Cậu Dương, cái xe điện kia của tôi còn chưa tìm về được, tiền của tôi còn chưa trở về, cậu lại bắt tôi tiêu tiền à? Cậu thương tôi chút đi được không? Chị Phùng, nạp 200 tệ vào thẻ này,
Điện ở trong đó đủ cho chị sạc cho cái xe này nửa năm. Nếu tự tôi sạc, nửa năm có 100 tệ thôi. Bây giờ mọi người tự kéo dây điện như này, sạc điện cho xe, thực sự rất nguy hiểm. Không được không được, 200 tệ quá đắt.
Chị Phùng, chị không biết, 200 tệ này đã là tôi nói hết nước hết cái rồi đó. Đã giảm 30% trên giá vốn của nhà sản xuất rồi, không thể rẻ hơn nữa đâu. Cậu Dương, hay là thế này. Cậu nói xem, cậu cũng đã dốc sức như thế rồi, cô đây…
Không không không, chị đây coi như ủng hộ công việc của cậu. Thật ạ? Cậu miễn phí cho tôi, tôi giúp cậu kêu gọi người mua. Thế nào? Miễn phí… cái này… Vừa rồi cậu hò hét cả buổi, có người nào mua thẻ của cậu không? Không bán được tấm nào nhỉ?
Rất được. Tôi nói lại cho cậu, ở khu này không có ai dùng cái… cái cột gì kia của cậu… Cột sạc điện. Đúng, sẽ không có ai dùng đâu. Thế cũng không được. Không thể sạc điện trong hành lang, rất nguy hiểm. Cậu Dương, cậu lại nghe tôi nói nhé.
Cậu nói xem, đến quán ăn mới mở không phải cũng cần ăn thử sao? Tôi chính là cái người ăn thử đó, tôi là người đầu tiên ủng hộ cậu. Không phải cậu cũng nên bày tỏ gì đó? Thế là được rồi. Thôi được, chị Phùng. Vậy… Chị là người đầu tiên,
Tôi sẽ miễn phí cho chị. Nhưng chị phải giúp tôi một việc. Tất cả những hộ gia đình có xe điện trong khu này, tốt nhất là chị gọi hết đến đây cho tôi, gọi nhiều một chút, làm xong việc này… Không vấn đề, cứ giao cho tôi. Bây giờ cậu đợi tôi,
Tôi về cất rau ngay, sao đó quay lại tìm cậu được không? Vậy gọi thêm ít người nhé. Cậu yên tâm, yên tâm đi. Cậu đợi tôi nhé, tôi sẽ qua đó ngay. Vậy tôi ở đó đợi chị nhé. Cậu đợi tôi. Cẩn thận một chút, chị Phùng.
Đi chậm thôi, chị đi chậm một chút. Không sao không sao, tôi sẽ qua đó ngay. Cảm ơn chị, chị Phùng. Đến rồi. Thầy, thầy chắc chắn bọn họ không phải người ở công trường này? Không phải. Lát nữa cậu đi vào chú ý xem bọn họ đang làm gì. Đi.
Giám đốc Vương có ở trong đó không? Tôi không biết. Thầy, bọn họ trộm cái gì vậy? Cái kẹp. Cái kẹp? Đừng nhìn nữa, đừng để họ phát hiện. Thầy, làm sao thầy biết được bọn họ trộm đồ ở chỗ này? Không phải chúng ta bắt gặp họ
Đang ăn cơm cùng nhau ở bên đường sao? Lúc đó tôi nghĩ, trong tình huống nào thì sẽ để lại vết thương như vậy trên người. Sau đó tôi điều tra một chút, nhóm người này chuyên đến các công trường xây dựng để trộm loại kẹp này,
Sau đó giấu trong quần áo để mang ra ngoài. Cậu nghĩ xem, loại kẹp này có cạnh và góc, khi giấu trong quần áo thì va chạm, cọ xát vào nhau sẽ để lại vết thương như vậy. Điều đáng cười là, hai công trường mà bọn họ thường đến
Đến giờ vẫn chưa biết mình bị mất trộm. Thầy, thầy đã nắm được nhiều chứng cứ như vậy rồi, vậy sao chúng ta không bắt bọn họ? Cậu bị ngốc à. Mỗi ngày bọn họ đến công trường xây dựng trộm nhiều vật liệu xây dựng như vậy,
Chắc chắn phải có vài nơi tiêu thụ tang vật. Tôi đã lần theo được hai nhà rồi. Hôm nay xem xem liệu có nhà thứ ba không. Được rồi. Được, vào đi vào đi vào đi. Nhìn thấy không? Tôi nói còn có nhà thứ ba mà. Ông chủ này nhìn qua là biết
Những hàng hóa này có nguồn gốc không chính đáng. Đi thôi. – Đi. – Thầy, đi đâu ạ? Quay về. Tôi đã ghi âm rồi, để xem lần này bọn họ còn ngụy biện thế nào. Chúng ta đã biết bọn họ sống ở đâu rồi,
Cũng biết mánh khóe phạm tội của bọn họ, bây giờ còn biết cả nơi tiêu thụ tang vật. Chúng ta về đồn nghiên cứu phán đoán, xem xem có thể bắt gọn bọn họ không. Thế… Nhỡ bọn họ chạy mất thì sao? Chạy cái gì,
Chúng ta đâu có kinh động đến bọn họ, bọn họ chạy làm gì chứ? Đi thôi, không chạy được đâu. Kế Vĩ à, cậu có nhận ra những việc cộng đồng này càng làm càng nghiện không? Đừng nghĩ đây đều là những chuyện lông gà vỏ tỏi, nhưng không chừng lúc nào đó
Sẽ có những phát hiện lớn trong những chuyện nhỏ nhặt này. Thầy… thầy ơi. Sao thầy có thể chỉ dựa vào việc trên cơ thể một người có những vết thương kỳ lạ mà phá được một vụ án, mà em có được manh mối tốt lại khiến mọi việc rối tung lên?
Đó là bởi vì cậu quá vội vàng. Chuyện này phải từ từ luyện tập. Luyện thế nào ạ? Cậu xem, cậu còn đang vội vàng đó. Thầy, em không vội vàng. Được, thế thì tốt. Thầy, em hỏi thầy một việc, thầy đừng trách em nhé. Tôi trách cậu làm gì? Thầy,
Trước đây Đồn phó Cao từng theo thầy, bây giờ anh ấy đã là Đồn phó rồi, thấy có cảm thấy mình… Cảm thấy gì? Cậu cảm thấy tôi không có tiền đồ sao? Không có, em đâu có nghĩ thế. Chuyện này, là cậu không hiểu rõ tình hình. Tôi và Đồn phó Cao
Vào đồn cùng một khoảng thời gian. Đồn trưởng lúc đó vì chăm sóc tôi, trên danh nghĩa là để Đồn phó Cao đi theo tôi, nhưng thực tế, là để tôi đi theo Đồn phó Cao học kiến thức chuyên môn. Tôi chưa bao giờ dám nói tôi là thầy của Đồn phó Cao.
Thầy, vậy những cảnh sát trạc tuổi thầy trong đồn đều lên hai sao rồi. Năm sau tôi cũng cỡ đó. Nhưng vẫn muộn hơn so với những người khác. Muộn một hai năm cũng không sao. Vậy thầy không so đo, sư mẫu cũng không so đo sao?
Sư mẫu của cậu cực kỳ tốt, cô ấy rất ủng hộ công việc của tôi. Thầy, số thầy tốt thật đấy. Không phải là số tôi tốt. Năm đó sư mẫu của cậu nhìn trúng tôi, có lẽ cũng là do nhìn trúng con người tôi đó. Nhanh nhanh nhanh. Chúng ta làm việc
Cuối cùng cũng có chút hiệu quả rồi. Đây này, đây này, chính là cái P gì gì kia kìa. – Chị Phùng, chị Phùng. – Cậu Dương, tôi đưa người đến cho cậu đây. Nhiều người vậy sao? Đây đều là chị em tốt của tôi đó. Cảm ơn, cảm ơn. Các chị,
Nào nào nào, đi theo tôi, đồ ở đây. Tìm hiểu một chút. Để tôi cho các chị xem một chút. Đúng rồi, nói về cái P gì kia trước đi. Món đồ nhỏ này gọi là thiết bị định vị toàn cầu. Lắp cái này trong xe điện
Thì sẽ không sợ bị mất nữa. Chị xem đi. Đây là thẻ sạc điện, rất đơn giản, chỉ cần quẹt thẻ rồi sạc điện là được. Cậu Dương, vậy tôi… Chị Phùng, chị đăng ký trước đã, đăng ký trước đã. Được được được.
Ở đây có tờ rơi, các chị có thể tìm hiểu. Tờ rơi đây ạ. Tôi… tôi cũng đăng ký. Cô ơi, cô ơi, tờ rơi đây ạ. Cô ơi, mọi người có thể vừa xem vừa xếp hàng đăng ký ạ. Tôi đăng ký xong rồi, đăng ký xong rồi.
Thẻ của chị đây ạ. Cảm ơn chị, cảm ơn chị ạ. Tôi có lợi hại không? Lợi hại, lợi hại, nhiều người thế này, rất cảm ơn chị. Tôi đăng ký xong rồi, bao giờ thì lắp cho tôi vậy? Chị đăng ký xong rồi,
Chúng tôi sẽ mau chóng cho người đến lắp, được không ạ? Tốt quá! Nào, mọi người. Đúng đúng đúng, xếp hàng đăng ký nhé. Chị, vậy chị thanh toán bằng cách nào? Quét mã hoặc trả bằng tiền mặt đều được. 200 tệ ạ. – Trả tiền? – Thanh toán? Tiền gì cơ?
Không phải là miễn phí sao? Miễn phí, miễn phí. Không phải vừa rồi cậu nói với tôi là miễn phí sao? Đúng vậy. Tôi… Cậu vừa nói với tôi còn gì. Không không không. Chuyện đó, các chị, có lẽ là có hiểu lầm rồi. Chị Phùng. Hiểu lầm gì?
Đây là hiểu lầm gì? Chị Phùng, chị là người đầu tiên nên tôi mới miễn phí cho chị. Chị gọi đến nhiều người như vậy mà đều miễn phí hết, chúng tôi không làm được đâu. Cậu không nói với người ta là miễn phí, ai sẽ đến hả?
Chắc chắn người ta sẽ không đồng ý. Vậy nếu cậu chỉ miễn phí cho một mình chị ấy thì chúng tôi không lắp nữa, không lắp nữa. Chị, chị ơi. Chị ơi chị ơi. Đừng đi, trước tiên đừng đi. Làm gì có ai làm việc như cậu?
Chúng ta thương lượng, thương lượng đã. Các chị nghe tôi giải thích, nghe tôi giải thích đã. Về giá tiền 200 tệ này, là chúng tôi đã thảo luận với nhà sản xuất rồi, đã là giá vốn của nhà sản xuất, còn giảm thêm 30%, đã rất là rẻ rồi.
Hơn nữa, nạp vào cái thẻ này 200 tệ, vừa có thể sạc điện, trong xe còn có hệ thống định vị toàn cầu, không cần sợ bị mất nữa, rất tiết kiệm chi phí mà, đúng không cô? – Rất tiết kiệm chi phí. – Tiết kiệm chi phí gì chứ?
Trước kia bọn tôi sạc điện ở nhà, tính hết ra thì nửa năm mới có 100 tệ. Cái này của cậu đến 200 tệ. Đắt quá. Đúng vậy. Hơn nữa chỉ có mấy cái cột này, khu chúng tôi nhiều người như vậy, không chừng đến lúc đó còn phải xếp hàng,
Chẳng tiện lợi chút nào. – Đúng không? – Chứ còn gì nữa. Chị ơi, chúng tôi chắc chắn sẽ cải thiện vấn đề này, quan trọng là không thể sạc xe điện trong hành lang. Cậu Dương. Tôi là vì tốt cho các chị. Cậu Dương, đến đây, cô đây ủng hộ cậu.
Chị Lý, ý chị là gì vậy? Làm gì vậy? Cảm ơn chị Lý, cảm ơn sự ủng hộ của chị. Chị chị chị… Đăng ký đi ạ. Làm cái gì vậy? Chị Lý đã nghĩ thông suốt rồi, thực sự rất tiết kiệm chi phí, đúng không chị Lý?
Cậu Dương, cậu đến Bát Lí Hà chưa lâu nhỉ? Chưa lâu ạ. Cô đã chú ý đến cậu từ lâu rồi, vừa nhìn là biết là một người rất có học vấn, đúng không? Không đâu không đâu, cô quá khen rồi ạ. À không, chị Lý, chị quá khen rồi ạ.
Chị của tôi có một cô con gái lớn lên rất xinh xắn, hơn nữa còn là thành phần tri thức, rất xuất sắc. – Đừng ồn ào. – Đúng thật là… Tôi đã nghe ngóng qua rồi, cậu vẫn chưa có bạn gái phải không? Chị Lý.
Chị ấy có ý đồ riêng, thảo nào. Chị xem, cậu ấy còn xấu hổ kìa. Mắc cỡ rồi. Tôi ấy, giúp người khác hoàn thành mong muốn, coi như là góp tiền mừng trước vậy. Cô là tham gia náo nhiệt ấy. Chị, chúng ta nói về cột sạc điện. Cái này…
Cái hệ thống định vị toàn cầu này rất dễ sử dụng. Tôi gặp con gái nhà chị của chị ấy rồi, rất điềm đạm nho nhã, là một cô gái tốt. Thật đó thật đó, là một cô gái tốt. Sao tôi không nghĩ ra chứ? Cô ơi. Cảnh sát Dương,
Cháu gái của tôi rất xinh đẹp. Chỗ nào cũng có chị. Nào nào nào, tôi ủng hộ cậu. Cảm ơn cô, cảm ơn cô. Đây là đại hội xem mắt rồi. Một công đôi việc. Tôi đăng ký cho chị trước. Cái này rất tốt. – Cái này rất an toàn. – Đúng rồi.
Đến lúc đó để xe ở đâu mà bị mất thì cũng tìm thấy được. Bây giờ, không phải trước đây ở khu chúng ta đã xảy ra một vài vụ trộm xe điện sao? Cho nên hiện tại Đồn cảnh sát Bát Lí Hà đã liên hệ với nhà sản xuất.
Hiện tại tổ chức hoạt động nạp thẻ điện, nạp 200 tệ sẽ được tặng một hệ thống định vị toàn cầu. Tòa nhà này hả? Đúng, số 502. Mọi người nghe này, tất cả theo sau tôi. Ai đấy? Quản lý nhà đất. Xe ba bánh của các người chắn đường rồi,
Xuống chuyển đi đi. Đến đây. Rách việc quá, đi chuyển đi đi. Được rồi, đánh giúp tôi. Bài cũng đẹp đấy. Cảnh sát! Cảnh sát! Cảnh sát đây, không được di chuyển! Không được di chuyển! Không được di chuyển! Nhanh nhanh. Không được di chuyển! Nằm sấp xuống! Nằm sấp xuống!
Không được di chuyển! Không được di chuyển! – Cậu áp giải về nhé? – Vâng. Kế Vĩ, lần này tốt rồi. Những thứ cần lấy đều lấy được rồi, bọn họ không chạy được đâu. Thầy, mọi người áp giải bọn họ về trước đi. Phòng trực ban ở đồn vừa hỏi,
Hỏi chúng ta bên này bao giờ thì xong việc. Nói có một nhiệm vụ, không đủ nhân lực. Tôi nghe là biết ở gần đây, tôi qua đó xem xem. Đừng đi một mình, đi cùng một người khác đi. Không cần, anh còn một xe toàn nghi phạm ở đây mà,
Chỗ các anh không thể thiếu người được. Đủ rồi, có tôi là đủ rồi. Kế Vĩ, cậu đi cùng Đồn phó Cao một chuyến. Không cần, thật sự không cần. Không cần không cần. Đưa theo đi. Đồn phó Cao, anh đưa tôi theo đi. Cậu đưa theo đi. Đưa tôi theo đi.
Thôi được, vậy chúng tôi đi trước đây. Vậy em đi đây thầy ơi. Chú ý an toàn nhé. Chú ý an toàn nhé. Là anh báo cảnh sát sao? Đúng vậy. Cảnh sát đây, có chuyện gì vậy? Là thế này, Cậu bé này lên xe tôi,
Nhưng không nói rõ ràng là đi đâu. Bây giờ để cậu bé ở đây một mình thì tôi không nỡ. Được rồi, giao cho các anh nhé. Thế này nhé, anh điền vào biên bản làm việc của cảnh sát, điền xong thì không còn việc của anh nữa rồi. Được được được.
Cậu bé, cháu tên gì? Cháu phải nói cho chú cảnh sát tên của cháu, chú mới giúp cháu tìm nhà được. Cháu không về nhà đâu. Không về nhà ư? Cháu xem, làm gì có trẻ con nhà ai mà muộn như này còn không về nhà? Cháu giận dỗi bố mẹ à?
Hay là chưa làm xong bài tập nên không dám về nhà? Cháu chưa ăn tối đúng không? Thế chú mời cháu đi ăn món ngon nhé, rất ngon đó. Được không? Đi thôi. Anh tài xế, vậy chúng tôi đưa cậu bé đi nhé. Anh không còn việc gì nữa, có thể đi rồi.
Được được được. Cảm ơn cảm ơn. Cảm ơn anh nhé. Đi thôi. Tạm biệt. Mau ăn đi nào. Cảm ơn. Cháu xem còn muốn ăn gì không thì nói với chú. Không cần đâu ạ, cảm ơn chú cảnh sát. Đừng khách sáo. Có nóng không?
Phục vụ, mang cho tôi một cái bát nhỏ, cảm ơn. Được rồi, cảm ơn. Để chú múc ra cho cháu. Cậu lấy cho tôi đôi đũa. Cháu ăn từ từ thôi, uống chút canh trước đi. Nào, dùng lưỡi liếm trước xem có nóng không. Có nóng không? Cháu ăn đi. Làm sao vậy?
Đang ăn ngon sao lại khóc? Cháu nhớ mẹ cháu. Nhớ mẹ rồi hả? Chú còn tưởng cháu không nhớ mẹ cháu cơ. Nhưng muốn gặp mẹ thì phải có điều kiện nhé. Cháu phải ăn bảy cái hoành thánh, sau đó chú sẽ đưa cháu về tìm bố mẹ.
Nhưng cháu phải nói cho chú cháu tên gì, nhà cháu ở đâu, số điện thoại của bố mẹ là bao nhiêu. Mẹ… mẹ không có nhà rồi. Mẹ… mẹ không còn nữa. Có nghĩa là gì? Mẹ… Cháu muốn đi nghĩa trang tìm mẹ. Bố mắng cháu, cháu cãi lại bố.
Cháu rất muốn gặp mẹ, cháu muốn đến nghĩa trang của mẹ để thăm mẹ. Đừng khóc nữa, đừng đau lòng, đừng buồn. Không phải chỉ là đi gặp mẹ thôi sao? Lát nữa chú đưa cháu đi. Nhưng hôm nay cháu tự mình ra ngoài, không nói với bố cháu một tiếng,
Cháu nghĩ làm thế có đúng không? Còn có, cháu nghĩ bố cháu thực sự muốn mắng cháu sao? Cháu ngoan thế này, nghe lời thế này, có lẽ bố cũng nhớ mẹ, đúng không? Chắc lúc này bố cháu lo lắng lắm. Thế này, chúng ta ăn nhanh.
Ăn nhanh một chút, sau khi ăn xong, chú đưa cháu đi tìm bố, được không? Đừng khóc nữa, mau ăn đi. Ăn cái này, cái này nguội rồi. Cái này nguội rồi. Há miệng nào.