Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 12] [Ai cũng có khó khăn của mình] Cậu nghĩ chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến việc cậu được nhận chính thức chứ? Mau đi tắm đi, cả người toàn mùi mồ hôi! Tôi nhắc nhở để cậu lo liệu trước, sớm có đối sách.

    Ông ấy là ông ấy, tôi là tôi. Tôi chẳng liên quan gì đến ông ấy cả. Lý Đại Vi đâu? Tâm trạng không tốt? Tôi xem cậu ấy thế nào. Đại Thụ! Đừng vào nữa! Để cậu ấy ở một mình một lúc. – Đồn trưởng – Ngồi đi! Ngồi đi! Vâng!

    Nào, nào, nào, nói xem nào! Đồn trưởng! Tình hình gì vậy? Là như thế này. Người cần bắt cũng bắt rồi, người cần phạt cũng phạt rồi. Chỉ là Lý Dịch Sinh này, ông ta rốt cuộc có tham gia không? Bọn đến đánh bạc phải dùng Wechat trả phí địa bàn trước.

    Chúng tôi điều tra rồi. Lý Dịch Sinh không có lịch sử giao dịch này. Có khi nào dùng tiền mặt không? Tên chủ chê phiền phức, không thu tiền mặt. Hơn nữa, trong sòng bài có camera. Chúng tôi cũng xem lại rồi. Cũng có mấy người có thể làm chứng.

    Ông ta đích thị là không tham gia. Không tham gia, vậy ông ta đến làm gì? Vì ông ta có một người bạn cũ làm đồ dùng thư phòng. cũng là khách quen của sòng bài này. Nghe nói, ông ta có một món đồ ký ở chỗ tên đó.

    Ông ta tìm tên đó lấy tiền. Tên đó biết ông ta cần tiền liền khuyên ông ta cùng chơi. Ông ta chơi chưa? Không, ông ta không có tiền vốn. Đồn trưởng! Lần này bắt bọn đánh bạc, Lý Đại Vi biểu hiện rất tích cực, cũng coi là lập công. Nên việc này,

    Lý Dịch Sinh có phải… Cậu để tôi xem đã. Vâng! Nào, thầy! Được rồi! Cậu gọi thêm đi. Tôi vẫn mời cậu được bữa sáng. Thầy! Thầy nói xem, Đại Vi, cậu ấy sẽ không sao chứ? Về lý mà nói, việc này ảnh hưởng đến cậu ta không nhiều.

    Tình hình của bố cậu ta bây giờ đã điều tra rõ ràng rồi. Vậy là tốt rồi. Sao thế? Quan hệ giữa cậu và Lý Đại Vi không tệ nhỉ? Là đồng nghiệp, cũng là bạn bè. Vậy thì tốt! Thầy! Em còn một việc muốn hỏi thầy. Nói đi! Thì chúng ta,

    Ở hiện trường vụ bắt bạc, sao không thấy tên mặt sẹo vậy? Cậu ngốc à! Hắn sao có thể ở đó chứ. Có phải là thầy sợ thân phận gián điệp của hắn bị lộ rồi, nên không để hắn lộ diện, phải không? Làm gì có gián điệp gì chứ.

    Đối với những người mãn hạn tù được thả chúng ta phải quan tâm hơn, và giúp đỡ hết mình. Bọn họ ắt sẽ thân thiết với chúng ta hơn. Sao vậy? Không ngon à? Ngon lắm, thầy! Ngon mà sao cậu lại thở dài? Thầy! Thầy nói xem, em

    Khi nào mới có chút thành tựu chứ. Cậu chỉ cần nghĩ làm việc chăm chỉ, ắt sẽ có thành tựu. Em sốt ruột, thầy ạ! Thầy nói cái khu này của chúng ta suốt ngày đều là mấy chuyện vớ vẩn cỏn con. Thì dù con muốn cố gắng

    Cũng chẳng có thành tựu đâu. Kế Vĩ! Cậu không được vì thành tựu mà làm việc. Như vậy vừa làm không tốt, mà cũng chẳng có thành tựu đâu. Em hiểu rồi, thầy! Đồn phó Trình, tôi có chuyện muốn báo với anh. Sao vậy? Chị Ngô đó lại đến rồi.

    Cứ nói là Hạ Khiết trù ẻo con chị ta. Bắt phải đích thân xin lỗi. Loại người gì vậy? Người đàn bà này bám dai thật đấy! Hay là anh đi xem đi, Đồn phó Trình. Bác sĩ Ngô! Chào chị! Chào chị! Đến rồi! Tôi vừa biết

    Chị là bác sĩ ở bệnh viện công thứ hai của thành phố chúng ta. Chị xem thế giới này nhỏ thật đấy. Người cô thứ hai của chị gái vợ tôi cũng làm việc ở đó. Tên…tên là gì ý nhỉ? Tôi nói ra chị chắc chắn quen bà ấy.

    Chị xem cái đầu óc bã đậu này. Vậy đi, ngày nào đó tôi làm chủ mời mọi người cùng đi ăn, vui vẻ một chút. Được không? Con bé nhà về rồi chứ? Về là tốt rồi. Bây giờ chẳng có gì quan trọng hơn bình an vô sự cả.

    Chị nói chúng ta đến tuổi này có phải là sống vì con vì cái không? Nói cũng thật trùng hợp! Con chị và con tôi hơn nhau không đến hai ngày. Nếu như chúng ta ngồi lại nói chuyện chắc chắn là có rất nhiều chủ đề chung. Đồn phó Trình phải không?

    Đúng vậy! Tôi muốn gặp cô nữ cảnh sát hôm qua của các anh. Tìm cô ấy làm gì vậy? Chị có việc gì cứ nói với tôi. Cô ta trù ẻo con gái tôi chết. Hôm nay tôi đến đây, là muốn cô ta đứng trước mặt xin lỗi tôi.

    Chị Ngô, chị nặng lời rồi. Sao cô ấy có thể nói những lời như vậy chứ? Cô ấy chỉ là làm việc theo quy trình thôi. Cô ta bảo tôi xét nghiệm máu, không phải là trù ẻo con tôi thì là gì? Tôi nói cho anh biết,

    Cô ta trù ẻo tôi cũng không sao. Tôi không quan tâm. Nhưng không được trù ẻo con tôi. Chị Ngô, chị nghĩ nhiều rồi. Mặc dù cảnh sát Hạ còn trẻ, chưa chú ý đến cách nói chuyện, nhưng cô ấy không làm sai. Báo án phải lấy máu là bắt buộc.

    Anh bao che cho cô ta. Nào có, nào có! Thái độ này của anh chẳng là bao che cho cô ta còn gì. Cô ta dựa vào cái gì mà lấy DNA của tôi. Ý gì, anh không hiểu sao? Tôi nói rõ này. Hôm nay tôi đến đây,

    Là muốn là muốn cô ta đứng trước mặt xin lỗi tôi. Chị Ngô! Chị Ngô! Chị nói là chị đến tìm con. Tìm thấy con rồi, đáng lẽ phải vui chứ. Còn chuyện gì quan trọng hơn chuyện này chứ. Anh nói có không đúng? Đối với anh tìm con là quan trọng nhất.

    Còn với tôi, danh dự là quan trọng nhất. Anh bảo cô ta mau ra đây! Chị Ngô! Chị Ngô! – Chúng ta từ từ nói, được không? -Tôi đến rồi. Hạ Khiết! Nhiệm vụ tôi giao cho cô cô hoàn thành chưa? Mau về đi – Cô dám đến sao?

    Cô còn có mặt mũi đến gặp tôi? Chị… Tôi không làm sai. Tại sao lại không dám đến gặp chị chứ. Chị đến báo án, tôi nhận án. Tôi nhận sai rồi sao? Hạ Khiết, cô nói ít một câu được không? Mau về đi, về đi!

    Bác sĩ Ngô, chị xem thế này được không? Tôi là thầy của cảnh sát Hạ. Tôi cũng là Đồn phó. Tôi thay mặt cô ấy xin lỗi chị, được không? Thầy, thầy không cần bảo vệ em như vậy. Em không xin lỗi, bời vì em không làm sai.

    Thầy cũng không cần thay em xin lỗi. Cô không xin lỗi phải không? Cô không xin lỗi phải không? Cái cô này, chị làm sao vậy? Sao giúp chị tìm con lại trở thành có tội vậy? Hơn nữa, hôm qua cchị không phải đã tát Hạ Khiết một cái sao?

    Tấn công cảnh sát là gì – Có cần tôi nhắc chị không? – Sao vậy? Anh dọa ai chứ? Cái gì mà đánh cảnh sát? Tôi đang dạy con gái tôi. Là do cô ta tự mình tìm tới. Tôi đánh cô ta là ngoài ý muốn. Anh trách tôi sao?

    Chị xem chị nói kìa. – Anh dọa ai chưa? – Lý Đại Vi! Lý Đại Vi! Cậu vẫn chê chuyện còn ít đúng không? Đồn phó Trình! Đừng! Đừng xem kịch nữa! Về hết đi, về đi! Cái đó… Chị Ngô, chị xem nói cả ngày rồi, khát nước rồi nhỉ.

    Hạ Khiết đi rót cho cô Ngô cốc nước đi. Tôi không phải đến để uống nước. Tôi đến để cô ta xin lỗi tôi. Tôi muốn hỏi cô có xin lỗi hay không? Tôi không làm sai, không phải xin lỗi. Cái đó… Bác sĩ Ngô! Chị ngồi xuống, từ từ nói.

    Uống miếng nước cho ngọt giọng. Tôi nói rồi, cảnh sát Hạ vẫn đang trong thời gian kiến tập. Nếu có chỗ nào cô ấy làm sai, thì do người thầy tôi đây dạy chưa tốt. Tôi trân trọng cúi người thay cô ấy xin lỗi chị. – Thầy! – Chị Ngô, xin lỗi!

    Anh cúi người thì có tác dụng gì. Anh thay cô ta được sao? Chị Ngô, hà tất như vậy! Chị Ngô! Cô không xin lỗi phải không? Tôi nói cho cô biết, hôm nay tôi cho cô cơ hội rồi. Bây giờ cô muốn xin lỗi, tôi cũng không chấp nhận.

    Tốt nhất cô nên cứng đầu đến cùng. Tốt nhất đừng xin lỗi tôi. Chị Ngô! Chị Ngô! Chị Ngô, đừng đi! Bác sĩ Ngô! Bác sĩ Ngô! Đừng vội đi như vậy. Chúng ta ngồi nói chuyện tử tế đi. Sao phải như vậy chứ. Tức giận như vậy.

    Chị nói nghe chuyện gì vậy chứ. Chuyện của con cái lớn như vậy đều giải quyết được rồi. Bác sĩ Ngô! Chị Ngô! Bác sĩ Ngô… Tiều Khiết, em nói không cần thiết phải đôi co trực tiếp với loại người này. Tôi bảo em tránh mặt một chút.

    Vừa không khiến mâu thuẫn tăng lên, lại vừa có thể bảo vệ em không bị tổn thương. Sao em không nghe tôi. Em đã không làm sai, Tại sao phải xin lỗi. Làm cảnh sát không chỉ có đúng sai, mà càng cần sự tôn nghiêm.

    Thầy, vừa nãy thầy không nên xin lỗi thay em. Cái đứa trẻ này. Em không phải trẻ con. Em là cảnh sát, Hạ Khiết. Thầy! Em biết thầy có ý tốt. Thầy luôn muốn bảo vệ em. Muốn che chở cho em. Luôn muốn quyết định thay em. Nhưng thầy biết không?

    Sự bảo vệ đó của thầy giống như mẹ em vậy. Sắp khiến em thở không nổi rồi. Không dám nữa. Người nhà đến đón người đi! Cầm lấy điện thoại này! Đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa. Tôi không dám đến nữa đâu. Được rồi, được rồi. Không dám đến nữa đâu.

    Đi đi, đi đi. Cảm ơn, cảm ơn. Người nhà! Được rồi, đi đi! Tôi đến đón Lý Dịch Sinh. Đại Vi đến đón bố cậu à? Được rồi, cậu ký tên đi. Còn danh sách đống đồ này nữa, ký tên đi. Ông Lý! Ông Lý!

    – Đại Vi! Đại Vi! – Anh ra đây ký đi. Đừng cứu một mình bố cháu chứ. Chỗ này còn chú mà. Tôi bảo này ông Lý. Đại Vi! Đại Vi, giúp tôi nói vài câu đi. Lý Đại Vi! Giúp tôi nói vài câu. Để tôi xử lý.

    Giúp chú nói vài câu đi. Ký tên chưa? Ký rồi! Được rồi, anh Thành, của anh đây. Đại Vi, nói giúp chú câu đi. Đi, đi theo tôi. Đại Vi! Đại Vi! Chú với bố cháu là anh em tốt đó. Sao hai người… Đại Vi, lão Lý! Anh Tào!

    Những thứ không nên hỏi thì đừng hỏi. Anh cảnh sát! Anh họ gì? Họ Trần, sao vậy? Anh Trần, xin hỏi Tôi là thầy của Lý Đại Vi. Đại Vi! Cậu lái xe ra đây đi. Một lúc nữa đưa bố về nhà. Đi đi! Anh muốn nói gì? Cảnh sát Trần,

    Đại Vi có vì tôi mà bị ảnh hưởng không? Anh nghĩ sao? Tôi vừa nghĩ về vấn đề này. Con trai anh là cảnh sát, anh lại tham gia vào những hoạt động phi pháp như vậy. Anh nghĩ có ảnh hưởng đến cậu ấy không? Chưa nghĩ đến.

    Vậy anh nghĩ đến cái gì? Chúng ta chưa nói người bình thường không được tham gia vào những hoạt động như vậy, hơn nữa anh là người nhà của cảnh sát. Có nên càng cần phải giữ mình không? Đúng vậy, đúng vậy. Là lỗi của tôi. Cảnh sát Trần!

    Đại Vi là học trò của anh. Mong anh chỉ bảo nó nhiều hơn. Nó làm sai ở đâu, anh cứ giáo huấn nó. Vậy còn anh? Là bố của nó trách nhiệm của anh đâu? Thời gian dạy bảo nó tđã bị tôi làm lỡ mất rồi. Là tôi thất trách.

    – Bây giờ không trách nó, nó không chấp nhận tôi. Cảnh sát Trần! Chắc anh cũng có con rồi. Sau này tôi nhất định sẽ chú ý cử chỉ hành động. Nhất định sẽ không qua lại với đám người không đáng tin đó nữa. Đã không giúp được con cái,

    Cũng không thể bôi tro trát trấu lên mặt nó. Thật đấy. Cảnh sát Trần! Đại Vi, nhờ anh đó. Alô! Cục trưởng Tống! Chuyện của Lý Đại Vi… Vậy tốt rồi, vậy tốt rồi. Cái gì? Hạ Khiết! Cục trưởng Tống! Hôm qua Trình Hạo đã báo với tôi việc này rồi.

    Tôi cũng biết rồi. Cảnh sát của chúng ta không làm sai. Cục trưởng Tống! Chúng ta không nên nghe thấy khiếu nại là làm to chuyện ra. Các anh phải bảo vệ cảnh sát ở dưới. Nếu không anh bảo chúng tôi làm việc thế nào? Cục trưởng Tống, Hạ Khiết

    Làm việc hoàn toàn dựa trên quy trình. Bảo chị ta lấy máu là cần thiết. Không sai, đúng không? Anh bảo Hạ Khiết xin lỗi chị ta cái gì chứ. Tôi nói này thầy! Thầy đang sống trong chân không sao? Bây giờ tình hình thế nào anh không hiểu sao? Thế này đi.

    Tôi không yêu cầu các anh xin lỗi. Tôi chỉ yêu cầu các anh giải quyết vấn đề dân khiếu nại. Phải khiến họ hài lòng. Vậy đi! Tôi chưa nói xong mà. Hạ Khiết! Tôi vừa thu thập được một bản luật cảnh sát.

    Bên trong có ghi phải lịch sự đối với người khác, văn minh khi thực hiện nhiệm vụ. Còn nữa, quy định tôn trọng phong tục tập quán của người dân cũng quy định sự giám sát của xã hội và nhân dân. Sau này đối phương có thể sẽ

    Đem những điều này để chống đối cô. Nhưng cô làm việc theo luật, cô không hề vi phạm những điều này. Cho nên cô không xin lỗi, dù họ có kiện ra tòa cũng không được ủng hộ. Cảm ơn anh, Dương Thụ! Còn nữa chuyện của cô và thầy cô,

    Tôi cũng nghe rồi. Có phải họ nói tôi sinh sự vô cớ, đúng không? Vậy là đúng rồi. Tôi không muốn nói dối cô. Hạ Khiết! Cô cũng biết giữa tôi và thầy tôi cũng có mâu thuẫn. Bọn họ cũng có thành kiến với tôi. Nhưng tôi biết

    Tôi không giống như họ nói. Sự việc cũng không đơn giản như họ nghĩ. Cô cũng vậy. Hạ Khiết! Có những lúc người với người rất khó hiểu nhau. Bởi vì môi trường trưởng thành và trải nghiệm không giống nhau. Tư duy, lập trường ắt sẽ khác nhau.

    Vì vậy không nên vì cách nghĩ của người khác mà ảnh hưởng đến tâm trạng của bản thân. Về rồi sao? Thầy, em đi lấy cơm cho thầy. Cảm ơn anh, Dương Thụ. Tôi chỉ thấy rõ ràng là tôi không sai. Thầy tôi cứ thay tôi xin lỗi.

    Tôi ở giữa rất khó thở. Tôi biết thầy tôi vì tốt cho tôi. Nhưng ông ấy như vậy sẽ khiến người khác và cả tôi đều cảm thấy mình không hiểu chuyện. Tôi hiểu cảm nhận hiện tại của cô. Thử hiểu đi. Tôi cũng đang học cách hiểu. Hạ Khiết!

    Đồn trưởng bảo cô đến văn phòng ông ấy. Tìm cô đó. Sao vậy? Sao lại thở dài vậy? Chuyện của Lý Đại Vi vừa kết thúc. Hạ Khiết lại bị khiếu nại. So với Lý Đại Vi, tôi càng lo cho Hạ Khiết hơn. Đứa trẻ này rất ngoan.

    Nhưng giống y như bố nó. Nói ít, nhưng là một người cố chấp. Không phải, chuyện này mà là tôi tôi cũng không hiểu. Hạ Khiết sai ở đâu chứ. Diệp Vi! Cô là chính trị viên đó. Chúng ta phải tuân thủ nguyên tắc, đúng không? Nhưng mà chuyện của bác sĩ Ngô

    Lớn chuyện rồi. Đó là do mâu thuẫn gia đình mà ra. Chính vì vậy Cô dùng pháp luật để trừng phạt cô ta. Khiến bệnh viện đuổi việc chị ta, tước quyền nuôi dưỡng của chị ta? Diệp Vi! lát nữa dù có xảy ra chuyện gì, cô nhất định phải…

    Cô phải đứng về phía tôi. Khuyên nó. Bây giờ tôi cũng giống như anh phải thở dài rồi. Tôi đang nghĩ con người sao lại già đi? Sao tóc trắng của tôi càng ngày càng nhiều. Được rồi, cô chưa già đâu. Cô còn trẻ lắm. Gì mà chưa già?

    Tôi cũng không sợ già, tôi sợ tôi chưa già đã yếu. Tôi nói cô này. Tôi mới là chưa già đã yếu đây. Tôi nghĩ sau khi tôi về hưu, sẽ mở một trường học. chuyên dạy người ta làm thế nào để trở thành cha mẹ có trách nhiệm.

    Phát huy nốt chút sức già. Cái này… Báo cáo! Hạ Khiết đến rồi sao? Nào, nào, mau ngồi, mau ngồi đi! Mau ngồi, mau ngồi đi! Mẹ cô từ Thanh Đảo về rồi chứ? Đồn trưởng, hai ngày trước ông đã hỏi rồi. Cái con bé này

    Nói chuyện không cho người khác đường lui gì cả. Đồn trưởng, tôi chỉ là một cảnh sát bình thường. Ông có vấn đề gì xin cứ nói thẳng. Vẫn là chuyện của chị Ngô. Sao cô phải chấp chị ta làm gì, chỉ vì một lời xin lỗi. Hạ Khiết!

    Người hiểu chuyện không chấp kẻ tiểu nhân. Cô đi xin lỗi đi. Đồn trưởng, thầy muốn tôi xin lỗi, vậy xin nói cho tôi biết tôi sai ở đâu. Đứa trẻ này. Cô xem cái tính khí này của cô giống y như bố cô. Khiến người ta thích đó. Hạ Khiết à!

    Nghiêm túc mà nói công việc của cô cũng không hẳn là không có sai sót. Đương sự đi tìm con chắc chắn là rất sốt ruột. Tâm trạng đương nhiên là rất kích động. Lời của cô đúng lúc đó kích thích tâm trạng nhạy cảm của chị ta.

    Đúng vậy! Nếu lúc đó cô nói với chị ta giúp chị ta tìm con ngay. Như vậy có phải là tốt hơn không? Đúng vậy! Tôi luôn phối hợp với chị ta để tìm con. Tôi chỉ hỏi theo quy trình thôi. Nào ngờ chị ta đột nhiên phát điên.

    Tôi cũng không biết tại sao. Vì vậy, tôi cũng không biết tôi sai ở đâu. Càng không biết tôi phải xin lỗi vì cái gì? Chúng ta là cảnh sát nhân dân, vì nhân dân. Chúng ta nên không ngần ngại giúp đỡ nhân dân, giúp nhân dân giải quyết khó khăn,

    Cũng phải giúp bọn họ ngăn chặn yếu tố không an toàn và cả tâm trạng nữa. Hạ Khiết! Người trẻ các cô nhận thấy nguyên tắc là nguyên tắc. Nhưng nguyên tắc nằm trong tay con người. Phải khiến người khác cũng thấy là nguyên tắc. Đó mới là nguyên tắc. Đồn trưởng!

    Tôi trẻ nên không thể hiểu hết lời của ông. Ông hãy nói cho tôi biết tôi sai ở đâu? Cô cũng không sai gì to tát. Nhưng chị ta cứ làm to chuyện, gây chuyện ở cả Cục, cả Đồn. Chẳng thể nào làm việc bình thường được. Cô nghĩ xem

    Nếu chúng ta có thể nhượng bộ một chút, đi xin lỗi, để đổi sự bình yên được không? Hay là để chị ta gây chuyện khiến ở Cục, Đồn chúng ta? Không thể làm việc bình thường được. Vậy ý của ông là tôi ảnh hưởng đến công việc của Cục đúng không?

    Cô nghe xem tôi đâu có ý đó. Ý của tôi là chúng ta làm cảnh sát gặp rất nhiều kiểu người. đúng không? Cô xem mỗi ngày gặp nhiều người như vậy, Chúng ta – Chúng ta không thể nhận thức như người dân được. – Đúng vậy!

    Ý của ông là giác ngộ của người dân thấp? Cô gái! Cô định vặn vẹo tôi đến chết hả? Cái đó… Chúng ta có thể vì Cục, vì Đồn chúng ta. Chúng ta rộng lượng một chút. Chúng ta đi xin lỗi. Tôi không xin lỗi, tôi không sai. Cô sao vậy?

    Đồn trưởng, vụ án trong tay tôi có vài manh mối. Cậu đợi một chút đi! Vậy nếu bên Đồn yêu cầu cô đi xin lỗi thì sao? Tôi không làm. Cô đừng quên thân phận của cô. Đồn trưởng, nếu ông thấy tôi vi phạm kỷ luật của Cục

    Và công việc có vấn đề, ông có thể xử phạt tôi. Mọi người làm việc tiếp đi, tôi xin phép đi trước. Bây giờ con bé này người bé mà tính cách mạnh mẽ nhỉ. Tính nết của đứa trẻ này y như bố nó vậy.

    Không phải là nhờ vào người bố anh hùng sao? Cao Triều! Cậu đừng nói vậy, cũng không được nghĩ như vậy. Năm đó bởi vì sự hy sinh của bố cô ấy, Cục chúng ta cho ra một loạt biện pháp bảo vệ cảnh sát. Có thể nói

    Tôi và cậu đều là những người được hưởng lợi từ sự hy sinh của ông ấy. Tôi… Cậu… Hơn nữa, Cô ấy cũng đâu làm sai. Vậy thì chúng ta chuyện nào ra chuyện đó. Bố cô ấy là bố cô ấy, cô ấy là cô ấy.

    Các cậu có phải thấy cãi lại tôi rất vui phải không? Không, tôi cãi anh lúc nào chứ? Vừa nãy câu… Tôi đến để bàn với anh tình hình vụ án mà. Tôi cãi anh lúc nào chứ! Được rồi, được rồi. Cậu nói tính hình vụ án đi.

    Tôi có thể ngồi ở đây một lát không? Cậu cứ ngồi đi! Tôi không biết nói chuyện lắm. Hạ Khiết, cô… cô đừng quá để tâm. người khác bàn tán thì tôi nghe. Tôi tự nói với bản thân. Tôi nói Hạ Khiết không phải dựa vào bố.

    Cô ấy cũng không muốn dựa vào bố, nhưng cô ấy càng cố gắng chống lại điều đó, thì mọi người càng thấy cô ấy dựa vào bố nên mới tùy hứng như vậy. Người khác nói không liên quan đến tôi. Bây giờ đã không còn là

    Chuyện giữa cô và cô Ngô đó nữa. Nó đã trở thành chuyện giữa cô và bố cô rồi. Bố tôi đã hy sinh rồi. Không còn nữa. Hơn nữa, Bố tôi là bố tôi, tôi là tôi. Tôi nghĩ như vậy, nhưng mọi người thì không. Bọn họ… Tôi vốn muốn an ủi cô.

    Cái này… Lại khiến cô càng buồn rồi. Vậy tôi không nói nữa. Tôi cũng không biết nói chuyện. Dù sao đi nữa chúng tôi luôn đứng về phía cô. Lý Đại Vi, sau khi cờ bạc, tính tình ngoan cố, không phục tùng quản giáo, tự cho là đúng, nhiều lần không sửa,

    Khó làm việc lớn, khai trừ khỏi ngành cảnh sát, vĩnh viễn không được làm cảnh sát, xử phạt làm gương. Vòi nước hỏng mấy ngày rồi, chủ nhà mua để trong nhà bếp, các cậu ai lắp giúp đi. Vẫn chưa về đến nhà. Vừa làm hòa với thầy.

    Tối nay tôi và ông ấy trực ban. Được rồi, chỉ có tôi nhàn thôi. Sau này thất nghiệp rồi, việc nhà tôi làm hết nhé. Ai? Ai về đó? Mau đến cứu tôi. Gọi điện cho chủ nhà, bị lụt rồi. Hạ Khiết! Hạ Khiết! Hạ Khiết, cô đừng thấy chết không cứu chứ.

    Hạ Khiết! Hạ Khiết! Thay vòi nước phải tắt nước trước, anh không biết sao? Sao cô biết vậy? Vòi nước nhà tôi đều do tôi thay. Có cần tôi làm không? Không cần! Cái này dễ mà. Tôi cũng làm được Tôi nói cô này. Vừa nãy tôi chỉ là khinh địch thôi.

    Quét vào nhà vệ sinh đi. Lý Đại Vi! Tôi hỏi anh một vấn đề nhé. Anh nói xem nếu sau này không thể làm cảnh sát nữa, anh dự định làm gì? Không biết. Không biết. Hay là chưa nghĩ đến. Nghĩ rồi. Chưa nghĩ ra.

    Ngoài làm cảnh sát ra, tôi chẳng muốn làm gì cả. Cô hỏi cái này làm gì? Không có gì. Tôi nghe nói bố anh về nhà rồi. Mẹ anh đến đón sao? Đúng vậy! Anh không về nhà xem thế nào sao? Về rồi. Nhưng tôi không muốn nhìn thấy mẹ tôi.

    Tôi không muốn lên nhà. Còn nữa, là tôi đưa bố tôi về. Anh hiểu chuyện đó. Chuyện kiểu này hai chúng ta đều có kinh nghiệm. Đại Vi đến sớm vậy! Chào buổi sáng. Sao ngây người ra thế? Không mau thay đồ đi. Bây giờ thay. Chuyện của bố cậu

    Cấp trên không truy cứu nữa đâu. Thật sao? Còn giả được sao? Ông ấy không tham gia đánh bạc. Hơn nữa, bố cậu là bố cậu, cậu là cậu. Lo chuyện bao đồng gì thế. Cảm ơn, thầy! Cảm ơn gì chứ, mau thay đồ đi. ♫Như một hạt giống nhỏ♫

    ♫Hôn lên mỗi một mùa♫ ♫Cho dù là nóng ấm hay khô héo♫ ♫Cũng sẽ làm ấm bàn tay em♫ ♫Cơn gió rì rào vút qua♫ ♫Đuổi theo những chiếc lá xanh♫ ♫Hoà mình vào chúng♫ ♫Ôm trọn lấy tình yêu♫ ♫Yêu♫ ♫Từ khi còn nhỏ♫ ♫Yêu♫ ♫Đến khi trưởng thành♫ ♫Giấc mơ đẹp đẽ♫

    ♫Soi sáng đôi mắt trong đêm♫ ♫Nghe trong mây những nhuỵ hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Nhụy hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất♫ ♫Anh cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫