Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 11] [Đứa trẻ nào cũng là đứa trẻ tốt] [Trung tâm phục vụ Đảng và nhân dân] Đến rồi. Cậu vào trong chờ một lát trước, xem xét tình hình cơ bản trước. Nhất là vụ án lần trước,
Xem xem về sau có lật lại án không. Cảm ơn. Không có chi. Cảnh sát Triệu, cậu đến rồi à? Sao không thấy thầy cậu đâu thế? Lát nữa ông ấy sẽ đến. Được. Vậy cậu cứ ngồi trước một lát đi. Tôi làm nốt việc đang dang dở đã.
Tôi sẽ đến chỗ cậu báo cáo sau. Anh cứ làm việc đi. Cảm ơn! Được rồi. – Cảm ơn! – Đừng khách sáo! Chào anh Tề, anh xem giúp tôi một lát, cảm ơn. Được! Nhanh lên, nhanh lên. Mua rồi thì đi. A lô, thầy à. Có chuyện. Có chuyện? Chuyện gì?
Cậu mau quay về đi. Thầy à, lần này là thật. Em nói với thầy, lần này thật sự là có chuyện đấy thầy. Chú cảnh sát, đang phá án à? Đúng thế. Nào nào, thử đi, thử đi. Thử chút đi. A lô, thầy à. Quay về ngay lập tức.
Ở đây có người mà anh cần tìm không? Chơi tiếp đi, không có gì đâu. – Được được được. – Nào nào nào. Nào nào nào, tiếp tục uống trà đi. – Nào nào nào! – Uống trà đi. Nào, uống trà. Thầy! Cậu đã đi đâu đấy? Có chuyện rồi, thầy à.
Có chuyện gì. Là chuyện lần trước em nói với thầy. Em gặp gã mặt sẹo ở Thượng gia trang, Khi nãy em vừa thấy hắn ta. Sau đó thì sao? Sau đó em đi theo hắn ta đến một căn nhà nhỏ. Em nghe thấy tiếng cờ bạc trong căn nhà nhỏ.
Em… em vừa muốn đi vào thì thầy đã gọi điện thoại đến. Vậy cậu thấy gì rồi? Em thấy có người uống rượu ở đó, cắn hạt dưa, trò chuyện. Gã mặt sẹo cũng ở trong đó. Được. Chúng ta vào trong làm việc chính trước. Thầy, thế là thôi à thầy?
Nếu không thì sao? Em vẫn cảm thấy gã mặt sẹo đó rất kì lạ. Nếu không phải hôm nay thầy gọi điện đến, làm em bị lộ, thì em đã có thể cho thầy bất ngờ rồi. Là kinh hãi thì có. Bất ngờ! Kế Vĩ, kinh nghiệm Phong Kiều học ra sao rồi?
Đối với người đã từng có hành vi phạm pháp, chúng ta phải làm thế nào, có còn nhớ không? Còn nhớ ạ. Kiên trì theo nguyên tắc không dồn ép, phải giúp đỡ. Không giúp một lúc, giúp một đời. Cho nên không cho phép cậu
Dễ dàng tự ý hành động như thế nữa. Cũng không được làm phiền đến cuộc sống của người đó nữa. Đã nghe rõ chưa? Nhưng mà thầy à… Lại làm sao nữa? Em vẫn cảm thấy gã mặt sẹo đó khả nghi lắm. Kế Vĩ, cậu phải khắc ghi trong lòng,
Một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của cảnh sát nhân dân của Đồn chúng ta, là thực hiện công tác giáo dục và tuyên truyền làm theo luật pháp. Đối với những người đã mãn hạn tù, chúng ta phải giúp đỡ. Phải giúp họ có khả năng tự lực cánh sinh,
Phải giúp họ thay đổi tốt hơn, nâng cao ý thức chấp hành luật của họ. Đó mới là điều quan trọng nhất. Sau này không được đi theo anh ta nữa, Đã nghe rõ chưa Đã rõ thưa thầy. Đi thôi. – Chào! – Chào buổi sáng! Thầy đến sớm thế ạ?
Vẫn gọi tôi là thầy à? Dù có là lúc nào thì thầy vẫn là thầy em. Em vẫn phải học hỏi ở thầy. Thôi bớt đi. Đồn trưởng đã nói rồi, bảo tôi học tập ở cậu. Không có, không có, là em phải học tập ở thầy.
Chia sẻ với cậu một tin vui này. Cái người mà cứ dây dưa làm phiền nhà Lưu Cường, con trai cả và con trai thứ của nhà họ Tôn đấy. Bởi vì liên quan đến xã hội đen. Dưới sự hợp tác xử lý vụ án của hai Đồn cảnh sát,
Là Bát Lý Hà chúng ta và Mã Gia Câu. Đã thu hoạch được tiến triển mang tính quyết định. Bây giợ vụ án này Đã được chuyển giao đến Đội Hình sự của Sở cảnh sát thành phố. Đội Hình sự đã nhanh chóng xử lý. Có tính là tin tức tốt không?
Là tin tức tốt. Cậu nói gì cũng đúng. Chuyện này… Trị cả gốc lẫn ngọn, thì người dân mới hài lòng được. Thầy làm đúng lắm. Trước kia em đã trách lầm thầy rồi. Được rồi. Thu dọn đi, chuẩn bị xuất phát. Được ạ. Thầy. Thầy không khen em à?
Cậu không khen tôi thì thầy khen hai chúng ta cũng được mà. Hai chúng ta hợp tác với nhau, không một kẽ hở, đúng không nào? Lại còn không một kẽ hở nữa chứ. Chỉ biết đắc ý thôi. Anh Thành. Hôm nay có thể
Mượn học trò cưng của anh dùng một chút không? Học trò cưng? Cậu ta hả? Thật là, anh đừng có doạ tôi. Muốn đưa đi thì đưa đi đi. Muốn dùng thế nào thì dùng. Là anh nói đấy nhé. Thầy! Chuyện này… chẳng phải em là học trò cưng của thầy sao?
Có nhiệm vụ gì có thể giao cho em mà. Không phải, đồ đệ à, nhiệm vụ hôm nay nguy hiểm, thầy không nỡ dùng cậu. Chí Kiệt, anh có ý gì đây hả? Đừng nói là Đại Vĩ nghiêm túc đấy? Thầy cháu nghiêm túc, cháu cũng nghiêm túc.
Được rồi, tránh qua một bên đi. Thầy, bây giờ chúng ta bắt đầu đi. Đang đợi đây. Thất Tử, Gọi nhóm ông Từ, ông Đỗ đến phòng họp để họp. Vâng. Thầy, chúng… chúng ta đi đâu thế? Ông Từ, ông Đỗ! Cậu cứ đi theo là được rồi. Lát nữa rồi biết. Thầy,
Bọn họ đây là có hành động rồi à? Lần này phải là án lớn đấy. Tại sao? Nếu là án nhỏ thì cảnh sát Trương đã tự làm rồi. Tìm Đồn phó Cao thương lượng thế này, là nhân lực không đủ rồi. Tôi đã nói mà,
Thằng nhóc con cậu luôn tự cho mình thông minh. Cậu tưởng là đang quay phim điện ảnh à? Thật là! Vậy đây là có ý gì chứ? Thầy chỉ dạy cho em đi. Được. Tôi sẽ chỉ dạy cho thằng nhóc cậu. Để mà nói, thì đây là
Truyền thống tốt của Đồn cảnh sát Bát Lý Hà của chúng ta. Dù là cảnh sát nhân dân phá án hay là tổ trưởng. Chỉ cần gặp phải vụ án thì nhất định phải tìm Đồn phó bàn bạc vụ án. Để đề phòng, không được có sơ hở. Đã biết chưa?
Vậy thầy và cảnh sát Tào đều là cảnh sát lâu năm, cũng phải tìm Đồn phó bàn bạc à? Đương nhiên rồi. Ồ. Cậu ồ cái khỉ gì. Cậu ồ thì cậu nói cho tôi xem tại sao. Thì chẳng phải là… Em mà nói là em biết rồi,
Thì thầy lại nói là em tự cho mình thông minh. Vẫn nên là thầy chỉ dạy. Tôi nói cho cậu biết, Đồn trưởng rất thường hay nhắc đến chuyện này trong các cuộc họp lớn nhỏ. Trên dưới trong Đồn là một bàn cờ, có biết không? Đại Vi à, nhớ cho kỹ.
Chúng ta phá án, dù lớn dù nhỏ thì mạng người là quan trọng. Không thể nào qua loa được. Nhất định phải hết sức cẩn thận, đã biết chưa? Chuyện này cũng còn liên quan đến việc điều phối lực lượng của cả Đồn. Phải không được phép sơ sẩy, cậu biết chưa?
Vậy xem ra cảnh sát Trương này gọi em giúp đỡ, thì gọi là điều phối lực lượng. Chuyện này thì liên quan gì đến cậu? Thật sự cho rằng bản thân có ích à? Vậy ông ấy gọi em làm gì? Người ta chỉ là đang khoe khoang thôi.
Nhưng mà chuyện này thì có gì mà khoe khoang? Này, tôi nói thằng nhóc cậu, thông minh thật hay giả đấy? Rõ ràng quá mà. Nhóm cảnh sát Trương đang theo dõi một con cá lớn. Ồ! Ồ! Mình ồ cái gì chứ? Tôi nói là không được, Anh mau đi đi.
Tôi không cho anh vào được. Anh không có thẻ từ từ không vào được. Anh đừng đụng vào tôi. Anh làm sao thế? Anh đi nhanh đi, đi nhanh đi. Đi đi. Tôi không đi. Này, anh làm sao thế? Anh có đi không? Còn có chủ nhà nữa.
Anh đừng có ở đây giở trò lưu manh. Anh đi nhanh đi. Làm sao thế, ai báo cảnh sát đấy? – Tôi! – Anh ta! Bảo họ giải tán đi. Đây là xe của ai? – Tôi! – Xe này của ai đây? Cảm ơn đã phối hợp.
Đưa chìa khoá cho tôi, tôi dời đi cho anh. Giải tán cả đi. Không có gì, đừng nhìn nữa, về đi. Anh qua đây. Đưa đứa bé về đi, đừng xem nữa. Có gì đâu mà xem. Là anh báo cảnh sát à? Nói xem, có chuyện gì?
Anh ta xem thường tôi làm nghề giao hàng. Không phải, khu dân cư không cho phép giao hàng vào trong. Đây là quy định của ban quản lý Anh gấp cái gì chứ? Hỏi đến anh rồi à? Trước hết đừng nói gì. Để anh ta nói. Anh ta…
Anh ta không cho tôi… không cho tôi về nhà. Sau đó thì sao? Hết… hết rồi. Hết rồi? Anh ta xem thường thôi làm nghề giao hàng. Này, anh nói chuyện kiểu gì thế? Sao tôi lại xem thường anh? Anh nói đi, anh nói đi.
Tôi nói là khu dân cư không cho phép giao hàng vào trong. Anh ta nói anh ta muốn về nhà. Tôi mới nói là vậy anh lấy thẻ từ ra đi. Anh ta không có. Anh ta nói căn nhà này là anh ta thuê.
Tôi nói anh ta lấy hợp đồng thuê cho tôi xem, anh ta lại không lấy ra được. Ai lại cứ suốt ngày mang hợp đồng thuê bên người chứ? Không phải! Chẳng phải lúc sau cho anh vào lấy anh lại không đi sao?
Lại còn đi theo sau lưng chủ nhà trà trộn vào. Này, anh nói chuyện đừng gấp gáp. Từ từ nói. Sau… sau đó thì tôi báo cảnh sát rồi. Sau đó anh sợ. Sau đó cả lãnh đạo và ban quản lý đều đến cả. Người ta lúc đó… Được rồi, được rồi.
Tôi hỏi anh này. Có chuyện anh theo chủ nhà trà trộn vào trong không? Ban đầu anh ta không cho tôi vào. Ai không cho anh vào chứ? Vợ anh đến rồi. Sau khi vợ anh đến, cho anh vào thì anh lại không vào. Này, tôi có cho anh nói chưa?
Sao anh cứ gấp gáp thế? Anh thế này là đang kích thích mâu thuẫn, biết không? Vợ anh ta đến rồi à, ai thế? Ở đây này. Chị là vợ anh ta à? Là người yêu của anh ta à? Đúng. Cũng không đúng. Tôi muốn ly hôn với anh ta.
Tại sao em lại xem thường anh làm nghề giao hàng. Ngay cả bảo vệ cũng xem thường tôi làm nghề giao hàng. Tại sao chứ? Tại sao? Tại sao? Anh à! Anh à! Anh à, không ai xem thường nghề giao hàng cả. Chuyện này chỉ là hiểu lầm. Đồn trưởng! Ai thế?
– Ai lại đỗ xe ở đây thế? – Ở đây! Đồn trưởng, Đã nói bao nhiêu lần là đừng đỗ xe trong sân rồi. Cậu làm sao thế hả? Chú xem, trong sân đỗ đầy xe rồi.
– Cháu đi ngay bây giờ đây. – Tôi phát hiện thằng nhóc cậu lén lười biếng! Cậu biết không? Nhanh lên. Đồn trưởng, ăn cơm đi. Đồn trưởng. Tiểu Khiết, mẹ cháu gần đây thế nào rồi? Đang ở nhà dì cháu ở Thanh Đảo. Đi chơi rồi à? Đồn trưởng,
Chờ mẹ con bé quay về, chúng ta vẫn nên đến thăm nhà. Đã nói mấy lần nhưng đều chưa đi được. Thật sự không cần đâu Đồn trưởng. Cháu gọi điện hỏi xem khi nào mẹ cháu về. Về rồi thì bọn chú đến thăm. Được rồi, tốt. Đồng chí cảnh sát. Xin chào.
Con gái tôi mất tích rồi. Chị đừng gấp. Đồn phó Trình! Đồng chí cảnh sát, con gái tôi mất tích rồi. Chị trước tiên đừng gấp gáp. Đứa bé mất tích vào lúc nào? Vừa mới nãy. Vừa… Sau khi con bé tan học,
Tôi có đăng lý một lớp học thêm toán cho con bé. Hôm nay con bé lề mề một lúc. Tôi đã nói con bé vài câu. Kết quả là không thấy nó đâu nữa. Tôi gọi điện thoại cũng không bắt máy. Đã thế còn khoá máy. Đứa bé bao lớn rồi?
Mười hai tuổi. Hạ Khiết, điền giúp chị ấy một đơn báo án. Chị tên gì thế? Họ Ngô. Được, chị Ngô, chị đến sảnh báo án với chúng tôi đi. Nhanh lên, trời sắp tối rồi. Chị Ngô, theo lời chị nói, đứa bé 12 tuổi, đúng chứ?
Đi ra ngoài cũng chưa được bao lâu. Vậy có khi nào là đến nhà bạn chơi không? Biết đâu bây giờ chị về nhà là con bé đã ở nhà rồi. Tuyệt đối không thể nào đâu, đồng chí cảnh sát. Con gái tôi rất ngoan.
Từ bé đến lớn đều không ra khỏi nhà. Chỉ ở nhà thôi, chẳng đi đâu cả. Hơn nữa chuyện gì nó cũng nói với tôi, giữa chúng tôi không có bí mật nào cả. Hôm nay không đúng, tôi gọi điện không được, tôi nhắn tin con bé cũng không trả lời.
Nó mất tích rồi. Có khi nào là do chị nghiêm khắc quá Nếu phụ huynh kìm kẹp quá chặt, đứa trẻ sẽ không chịu nổi. Cái gì mà kìm kẹp quá chặt? Tôi là mẹ nó, Tôi quản lý nó thì mới là không vô trách nhiệm đấy.
– Cái gì mà gọi là kìm kẹp quá chặt? – Chị Ngô, chị Ngô! Chúng tôi rất hiểu tâm trạng của chị. Chị xem thế này đi. Hạ Khiết, Em tìm hiểu tình hình cụ thể của chị Ngô đi. Tôi tổ chức người đi điều tra.
Gần nhà chị có camera giám sát, đúng không? Đúng đúng đúng! Vậy chị cho chúng tôi địa chỉ nhà chị đi. Số 1203, đơn nguyên E, toà B, vườn hoa Văn Các. Vâng, tôi biết rồi. Anh chờ một lát. Đây là ảnh của con gái tôi, anh xem một chút.
Ở đây này, đây này. Được, tôi nhớ rồi. Không, anh chỉ mới nhìn qua làm sao mà nhớ được. Anh cứ xem cho kỹ vào đi. Thế này đi, tôi chụp lại một tấm, được không? Chụp đi chụp đi. Được rồi, lần này sẽ không nhớ sai đâu. Cảm ơn.
Vậy chị cứ ngồi đi. Cảm ơn, cảm ơn. Chị Ngô, chị vui lòng nói cho tôi biết một chút tình hình đi. Mất tích. Tôi đã nói cả buổi rồi, mất tích đó. Chị Ngô, để xác định là mất tích thì cần thoả mãn đủ các điều kiện.
Này, lời này của cô là có ý gì? Chị trước hết đừng gấp gáp. Bên kia đang xem camera giám sát, đang giúp chị tìm đây. Tôi ở bên này muốn tìm hiểu một chút tình hình, không có ý gì khác đâu. Vậy nhanh lên, tìm hiểu nhanh lên.
Cụ thể thì khi nào chị nhận thức được là con chị đã không còn bên cạnh nữa? Con gái tôi hôm nay đi đến lớp học thêm toán, đã mấy tiếng rồi, đúng ra nên về từ sớm rồi. Nhưng tôi gọi điện thoại không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời.
Như thế này không bình thường. Lần cuối chị gặp con bé, con bé mặc quần áo thế nào? Áo đầm màu đỏ, thắt bím hai bên. Cô bé à, cô đánh nhanh một chút. Chị có thể miêu tả đơn giản đặc điểm ngoại hình của cô bé không? Hoặc con bé có
Bạn học nào có quan hệ thân thiết không? Không phải, bây giờ chúng ta ghi những thứ này chẳng có ích gì. Bây giờ con bé đang mất tích, cô phải đi tìm nó, phải hành động đi. Chị Ngô, chúng tôi tìm hiểu những chuyện này
Thì mới có thể giúp chị được tốt hơn. Chẳng phải tôi đã nói rõ ràng với cô rồi sao? Cô ngồi ở đây thêm một phút, thì an nguy của con gái tôi sẽ nhiều thêm một phút. Được, vậy mời chị đi lấy máu trước, chuẩn bị về sau dùng.
-Anh Tôn, làm phiền anh,,, – Không không không. Cô có ý gì thế? Cái gì mà tôi đi lấy máu? Lỡ đâu xảy ra chuyện gì thì có thể đối chiếu DNA ngay. Xảy ra chuyện gì? Con gái tôi có thể xảy ra chuyện gì chứ?
Chị gái, hay là cứ đi lấy máu trước đi. Ai là chị gái của anh? Dựa vào cái gì mà bắt tôi lấy máu? Con gái tôi mất tích, các người dựa vào cái gì mà bắt tôi lấy máu? Cô nói cho rõ, con gái tôi xảy ra chuyện gì hả?
Xảy ra chuyện gì? Cậu xem trước đi. Có ai phá án như cô không? Cô có tin tôi có thể bóc phốt cô ngay lập tức không? Cô có bố mẹ không? Cô có biết tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ không? Cô có biết tôi gấp đến thế nào không?
Chị Ngô, chị Ngô. Bình tĩnh, bình tĩnh. Bình tĩnh, bình tĩnh. Chúng tôi rất hiểu tâm trạng của chị. Chẳng phải chị đến báo án sao? Vậy nhanh chóng báo án đi. Anh bảo cô ta nói cho rõ ràng. Nói rõ xem cô ta có ý gì.
Trong lòng cô ta có an nguy của quần chúng nhân dân không? Tôi muốn tìm lãnh đạo của các người. Tìm ngay lập tức, tìm liền. Thầy, em chỉ bảo là phải đi lấy máu trước. Chị ấy đã thành ra thế này. Đừng nói nữa.
– Biến thành thế nào? Tôi biến thành thế nào? – Đừng nói nữa, đừng nói nữa. Chị Ngô, đừng nói nữa. Việc quan trọng nhất của chúng ta bây giờ là tìm được đứa bé. Đúng không nào? Hạ Khiết, mau đến phòng xem camera giám sát đi.
Đi xem xem phần điều tra camera giám sát ra sao rồi. Đi nhanh đi. Anh đừng để cô ta đi. – Anh bảo cô ta đứng lại! – Em đi nhanh đi. Anh bảo cô ta nói cho rõ ràng. Đừng làm mất thời gian nữa, đi nhanh đi.
Cô ta cũng sẽ là người làm mẹ mà. Chị Ngô, bình tĩnh lại. Đi rót cốc nước đi. Uống miếng nước đi, bình tĩnh lại. Chúng tôi rất hiểu tâm trạng của chị. Thế này đi, chúng tôi sẽ phái thêm hai người nữa, đi đến khu dân cư của cô,
Điều tra camera giám sát của khu dân cư. Như thế thì manh mối sẽ càng rõ ràng hơn. Nào nào nào, uống miếng nước trước đi. Uống nước đi. Thầy, sau khi mỗi nhóm chúng ta đến nơi, nói với tôi một tiếng, chúng ta thống nhất hành động. Đồn phó Trình.
Đi làm nhiệm vụ. Đồn phó Trình, sao thế? Thiếu người à? Đồn phó Cao, Chí Kiệt, có thể cho tôi hai người không? Đại Lưu, lão Tăng, hai người ở lại. Vâng. Vậy được. Vừa đúng lúc! Tân Thành trở về rồi. Hai người phối hợp với Đồn phó Cao đi. Cũng được.
Anh, vậy hai người đổi sang quần áo thường đi. Chúng tôi đi trước đây. Được, được. Cậu đi gọi mọi người đi. Cùng nhau nói rõ tình hình. Vâng. Tiểu Khiết, đừng để trong lòng. Làm cảnh sát thì loại người nào cũng gặp phải cả.
Tươi tỉnh lên, lát nữa còn phải làm việc. Tình hình là thế này, Vườn hoa Văn Các có một bé gái đi lạc. Đương nhiên là bây giờ vẫn chưa được xem là một vụ án. Cũng có thể thật sự là do mẹ đứa bé
Bắt ép con mình đi học thêm môn toán. Đứa bé phản nghịch, nên đã chạy đến nhà các bạn học để chơi rồi. Dù sao thì mọi người tìm cho cẩn thận. Lão Tăng này, đổi thành đồng phục cảnh sát, đến trường của đứa bé tìm giáo viên chủ nhiệm,
Nghe ngóng một chút. Xem đứa bé thân thiết với ai, với bạn học nào. Ngoài ra thì trên đường phố, cũng phải tìm cho kỹ vào. Sau khi đến được khu dân cư, phải hỏi thăm hàng xóm cho kỹ vào. Dương Thọ, cậu cảm thấy thế nào
Về những vụ án mà hôm nay chúng ta xử lý? Em cảm thấy tốt lắm ạ. Nhất là vụ của anh giao hàng kia. Thầy xem, vấn đề nhìn thì rất khó. Mấu chốt của vấn đề, nằm ở chỗ quan hệ tình cảm vợ chồng.
Mấu chốt nhất lại nằm ở chỗ bên nữ. Cho nên chỉ cần làm tốt phần việc bên nữ, thì tất cả vấn đề đều sẽ được giải quyết dễ dàng. Về phần mâu thuẫn giữa anh giao hàng và bảo vệ, đã không còn là vấn đề nữa.
Còn phải học nhiều phần lắng nghe. Dù đối mặt với nghi phạm hay người trong cuộc, thì cách giải quyết vấn đề, thông thường đều nằm trong lời nói của họ. Ví dụ như, nếu nghi phạm càng nói nhiều thì sơ hở sẽ càng lớn. Nếu người trong cuộc nói nhiều
Thì sẽ nhanh chóng bớt giận. Cảm ơn thầy, em nhớ rồi. Khách sáo gì chứ? Chỉ là chút kinh nghiệm nhỏ thôi. Sau này dần dần cậu sẽ quen thôi. Đừng dừng lại, nói tiếp đi. Còn gì đáng để tổng kết không? Vậy em sẽ tổng kết lại vụ án này vậy.
Thông qua chuyện lần này, ban quản lý cũng đã biết rồi. Quy tắc và chế độ của ban quản lý, không thể cao hơn pháp luật. Bọn họ không có quyền hạn chế người giao hàng tự do ra vào. Đây cũng tính là một phần phổ cập pháp luật.
Quả nhiên là tiến sĩ. Xuất khẩu thành văn nhỉ. Tôi… Tôi cảm thấy kiểu người giỏi văn chương như các cậu, về sau đều có căn làm lãnh đạo đấy. Thầy quá khen rồi. Thầy làm rất tốt. Không không không, Dương Thụ, tôi cảm thấy cậu
Nên viết lại hết những lời cậu vừa nói, và cả những vụ án mà chúng ta đã gặp phải gần đây. Chứng thực bằng ngòi bút, viết lại thành văn chương. Chẳng phải đều có ghi lại vào biên bản của cảnh sát sao? Còn viết thành văn làm gì nữa hả thầy?
Cho tất cả những người trong Đồn, trong Cục, cho tất cả bọn họ xem. Để bọn họ biết, công việc của chúng ta vinh quang đến thế nào. Em có thể suy nghĩ không? Có thể, đương nhiên có thể. Nhưng chắc chắn phải viết. Đồn phó Cao, chúng tôi đến nơi rồi.
Vâng thưa thầy. Tổ bốn, báo cáo vị trí. Tổ bốn còn ba phút nữa sẽ đến vị trí được chỉ định. Thầy. Chúng ta hai ngày trước chẳng phải đã đến khu vực này rồi sao? Em còn gặp được gã mặt sẹo ở đây cơ mà. Thầy,
Bây giờ em có hơi hiểu rồi. Thầy anh minh thật đấy. Đại Vi, ba người các anh, ít nhiều cũng đều phá án rồi. Hôm nay đến phiên tôi rồi. Tôi làm sao gọi là phá án được. Tôi đổ bô dọn dẹp thôi. Tôi còn giúp anh đi đổ đấy thôi.
Vậy hôm nay tôi đến trước nhé. Đừng nói chuyện nữa. Tổ bốn đến nơi. Các tổ chú ý, các tổ chú ý. Bây giờ bắt đầu đối chiếu đồng hồ. Năm phút sau hành động. Chỉ cần đối phương mở cửa là toàn bộ xông vào trong. Ai?
Tĩnh Tĩnh, sao con lại khoá máy điện thoại thế? Con có biết mẹ lo lắng thế nào không? Chúng tôi là Đồn cảnh sát của Bát Lý Hà. Nhanh lên, về nhà với mẹ. – Nghe lời đi. – Con không về nhà!
– Con không về nhà! – Nào, chúng ta mang giày vào. Tĩnh Tĩnh nghe lời, nghe lời nào. Về nhà với mẹ đi. Con không về nhà. Tại sao không về nhà. Con không muốn về nhà. Tại sao lại không muốn về nhà? Mày giống hệt bố mày.
Mày muốn ép chết mẹ à? Con không muốn về nhà, Con ghét mẹ. Con làm gì thế? Thả con ra. Về nhà với mẹ. Đừng ngã đấy. Tôi nói cho bà biết, sau này con gái tôi có đến nhà các người, bà không được giữ nó. Nếu nó có đến,
Thì bà cũng phải báo ngay cho tôi biết. – Cô nói chuyện kiểu gì thế? – Chị Ngô, đừng tức giận! Tôi cũng đâu có bảo con gái cô đến nhà chúng tôi đâu. Bà có biết tôi lo lắng thế nào không? Bà bắt buộc phải hứa với tôi.
Bà mà không đồng ý, tôi kiện bà đấy. Chị Ngô, con bé chạy rồi. Thầy, em đuổi theo cho. Tiểu Hứa, đi theo Hạ Khiết. Tự cô không quản nổi con, không thể trách người khác được. Thế nào gọi là tôi không quản được con? Hạ Khiết.
Cô đi bên kia, tôi đi bên này. Ai thế? Là tôi, mở cửa. Chờ một lát. Lão Lý à, đến đây. – Bạn mới phải không? – Bạn mới, bạn mới. Nào, ông chủ, mời đi bên này. Hành động, hành động, hành động! Cảnh sát đây! Đứng yên! Không nhúc nhích!
Cảnh sát đây! Ngồi xuống! Ngồi xuống! Ngồi hết xuống, bỏ tay ra khỏi bàn. Cảnh sát đây! Không được nhúc nhích! Đứng yên! Bỏ xuống! Đến đây! Bỏ tay xuống! Bỏ tiền xuống! [Hồ sơ chấp pháp đội 2] Tất cả đứng im. Bỏ tiền xuống! Bỏ tiền xuống!
Bỏ tay ra khỏi mặt bàn. Bỏ xuống! Bỏ tiền xuống! Bỏ tiền xuống! Bỏ tay ra khỏi mặt bàn! Bỏ tay ra khỏi mặt bàn! Lấy ra! Bỏ tay ra khỏi mặt bàn! Ngồi yên! Bỏ xuống! Đại Vi, vào trong xem thử đi. Bên này. Bỏ tay ra khỏi mặt bàn!
Bỏ tay ra khỏi mặt bàn! Bỏ tay ra khỏi mặt bàn! Bỏ tay ra khỏi mặt bàn! Người bên ngoài đang theo dõi rồi, đừng hòng chạy. Tìm ai đấy? Mặt sẹo. Ai là mặt sẹo? Anh không biết đâu. Có chứng minh thư thì lấy chứng minh thư ra. Bỏ tay ra hết.
Đăng ký một lát đi. Không được nhúc nhích. Tránh khỏi mặt bàn, có nghe thấy không? Đi! Giơ hai tay lên! Chứng minh thư đâu? Chứng minh thư đâu? Thầy, không nhìn thấy gã mặt sẹo kia. Quay mặt sang đây cho tôi. Quay mặt sang đây cho tôi. Quay sang!
Sao ông lại ở đây? Ông không thay đổi được tật xấu đúng không? Ông có phải là người không? Đại Vi, con nghe ta giải thích. Sao thế Đại Vi? Sao thế? Không sao cả. Tôi quen người này. Là một con bạc. Còng tay ông ta đi. Đại Vi. Sao thế Đại Vi?
Cháu tên Tĩnh Tĩnh đúng không? Chào cháu, cô tên Hạ Khiết. Cháu ghét cô! Ai bảo các người đưa mẹ đến tìm cháu cơ chứ. Xin lỗi Tĩnh Tĩnh nhé. Bọn cô là cảnh sát, mẹ cháu nhờ bọn cô tìm cháu. Bọn cô không thể không tìm được.
Bây giờ ngay cả bạn bè cháu cũng không còn mặt mũi mà gặp. Các cô vừa lòng chưa? Người lớn các cô đều là người xấu. TĨnh Tĩnh, Tĩnh Tĩnh. Con đừng chạy. – Con chạy đi đâu thế? – Ở đây này! Con có biết mẹ lo lắng đến thế nào không?
Mẹ tìm con suốt. Sao chị lại đánh con bé chứ? Mẹ tìm con suốt. Mẹ đánh chết con. Chị bình tĩnh lại đi chị Ngô. Chị Ngô, chị Ngô. Bớt giận đi. Đừng tức giận, đừng tức giận. Anh tránh ra cho tôi.
Tôi dạy dỗ con gái tôi, có liên quan gì đến các anh? Chị Ngô, chị đừng tức giận. – Đừng chấp nhặt với trẻ con. – Anh có tránh ra không? Đừng đừng đừng, đừng tức giận, được không? Đừng có… Đừng! Sao chị lại có thể đánh con bé chứ?
Chị đây là đang đánh cảnh sát đấy, biết không? Tôi không hề đánh cảnh sát. Đây là ngoài ý muốn thôi. Còn các người nữa, năm lần bảy lượt phá hoại tình cảm giữa tôi và con gái tôi. Ngày mai tôi sẽ đi tố cáo các người. Đi thôi.
Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi. Đó là kẻ lừa đảo. Mà mẹ cứ không nghe. Bây giờ thế nào? Người đều đã bị bắt vào Đồn của bọn con rồi. Không có, ông ấy nói là đi tụ tập với bạn bè thôi. Sao lại… sao lại đi cờ bạc rồi?
Tụ tập? Tụ tập cờ bạc, mẹ có biết không? Con cảm thấy chúng ta cứ như thiểu năng vậy. Tin ông ta hết lần này đến lần khác. Cứ ôm hy vọng với ông ta. Kết quả thì sao? Thất bại hết lần này đến lần khác. Mẹ, mẹ nghe lời con đi.
Từ nay về sau mẹ đừng liên quan gì đến người này nữa, được không? Được! Vậy… vậy nếu ông ta bị bắt thì có ảnh hưởng đến con không? Đương nhiên! Vậy phải làm sao đây? Khó khăn lắm con mới lên làm cảnh sát được, phải làm sao đây?
Còn thế nào được nữa. Nghe theo số trời thôi. Con nghi ngờ chính mình, không biết kiếp trước có mắc nợ ông ta không nữa. Mẹ nói xem, có phải con căn bản không có số làm cảnh sát không? Được rồi, được rồi. Mẹ đừng nói nữa, con còn có việc ở đây.
Nghe thấy hết rồi à? Chứ anh tưởng sao? Cô trực ban à? Không trực? Không trực thế cô ngồi đây làm gì? Tôi ngồi một lúc. Sao trông cô còn sầu hơn tôi thế? Mặt cô làm sao thế? Không sao, là ngoài ý muốn thôi. Cái gì ngoài ý muốn?
Ai ăn hiếp cô thế? Là ai làm? Nói cho tôi biết đi. Chí Cương, tôi đăng ký một lát. Được, lát nữa nhớ một chút. Đồng chí cảnh sát, tôi bị oan. Thật đấy, tôi không có chơi. Tôi chỉ đi xem thôi. Bên này. Ngồi xuống đi. Tiểu Đinh. Đinh Nhi,
Người này trước hết cứ thẩm vấn như thường lệ. Làm hết dữ liệu cơ bản đi, đừng để người khác nhẹ tay nữa. Lát nữa sau khi tôi trở về rồi sẽ xử lý tiếp. Vâng. Làm tôi giật mình. Sao thế, Đồn trưởng? Chẳng phải là tôi và nhóm Chí Kiệt
Vừa mới bắt được một nhóm cờ bạc sao? Tôi biết. Tôi vừa nãy chuẩn bị thẩm vấn một người, thì cảm thấy người này nhìn rất quen. Tôi mới nhớ ra, chính là người đàn ông mà Lý Đại Vi xô đẩy trên đường, trong đoạn video mà chúng ta đã xem lần trước.
Thế chẳng phải Lý Đại Vi… Đương nhiên rồi. Cũng có thể nói là, cái người trong nhóm cờ bạc đó chính là bố ruột của Lý Đại Vi. Anh nói xem phải làm sao? Cậu đóng cửa lại đi. Người đều đã bắt về rồi, chúng ta đóng cửa thì có ích gì?
Lần này mọi người đều biết cả rồi. Tình hình cụ thế là thế nào? Tôi cũng không rõ lắm. Ông ta nói… ông ta nói ông ta bị oan. Chỉ là tiện đường đi xem thôi. Tiện đường đi xem? Ông ta xem sòng bạc như rạp phim à?
Mua cái vé là có thể vào xem à? Cậu nói xem, một đứa nhỏ tốt như thế, lại có một ông bố như thế. Đồn trưởng, anh nói xem, chuyện này có ảnh hưởng lớn đến Đại Vi không? Người thân trực hệ có liên quan đến vụ án,
Chuyện này nếu như là trong giai đoạn thẩm tra chính trị, thì Lý Đại Vi sẽ bị loại thẳng, bị tước bỏ đồng phục cảnh sát. Bây giờ vấn đề cũng không nhỏ đâu. Nếu bố cậu ta là người tổ chức, thì tiền đồ của thằng bé này sẽ bị huỷ hoại hết.
Anh nói xem, sao lại có người bố tồi tệ như thế chứ. Con trai mình làm nghề gì, ông ta không biết sao? Gây ra chuyện tồi tệ này, tiền đồ của thằng bé chẳng phải bị huỷ rồi sao? Chuyện này… Lý Đại Vi ấy hả,
Cũng không nói cụ thể tình hình với tôi. Nhưng mà theo tôi hiểu, thì bố cậu ta là một người lêu lổng khắp nơi. Xưa nay chưa từng quan tâm đến hai mẹ con cậu ta. Mẹ cậu ta là một người rất mạnh mẽ. Một thân một mình,
Nuôi Lý Đại Vi đến lớn. Lý Đại Vi này từ nhỏ đã thiếu tình thương của bố. Cho nên, cậu ta có nỗi hận rất lớn với bố của mình. Đúng thật là làm khó thằng bé này rồi. Trưởng thành trong hoàn cảnh gia đình như thế,
Mà vẫn có thể hoạt bát sáng sủa như thế. Tính cách cũng tốt. Ban đầu tôi còn tưởng là thằng bé là kiểu có gia đình vô cùng hạnh phúc, cả ngày vui vẻ cười đùa, vô tâm nữa chứ. Cậu nói tính cách cậu ta tốt? Tân Thành,
Cậu đang khen cậu ta đấy à? Đồn trưởng à, chuyện nào ra chuyện đó. Tôi đây cũng chỉ là đang nói sự thật mà. Đứa nào cũng là đứa trẻ tốt. Sao chuyện này lại khiến tôi nhớ đến Giai Giai nhỉ? Đồn trưởng, không phải, anh so sánh như thế,
Hình như cũng không thoả đáng lắm. Tôi là ông bố tồi như thế à? Đúng đúng đúng. Tôi so sánh như thế là không thoả đáng. Thế này đi, cậu gọi Chí Kiệt đến đây cho tôi. Tôi muốn hiểu rõ tình hình cụ thể. Được. Đồn trưởng. Cảm ơn. Để tôi cho.
Bảo tôi mua nhiều kem que thế này làm gì? Lúc tâm trạng không tốt tôi thích ăn kem que. Bao tử lạnh, tim hình như cũng bị đông cứng luôn. Không còn cảm giác gì nữa. Chẳng phải con gái không được ăn quá nhiều đồ lạnh sao?
Nói cứ như thể anh hiểu rõ lắm vậy. Cảnh sát, chú ý sức khoẻ. Ăn vừa vừa thôi. Anh cũng ăn một cây đi. Thử xem cách chữa thương này của tôi có tác dụng không? Trong lòng tôi, người này đã biến mất từ lâu rồi.
Cuộc sống trong trường cảnh sát suốt bốn năm, càng khiến tôi cảm thấy từ lâu tôi đã không còn có bố nữa. Không ngờ rằng, khi tôi đã trưởng thành đến mức không còn cần đến ông ta nữa, thì ông ta lại cứ dùng cách này để quay lại.
Anh giúp tôi bóc một cây nữa đi. Tôi nghĩ không giống anh lắm, tôi thì lại hy vọng rằng bố tôi có thể trở về. Tôi muốn có thể gặp lại ông ấy, nói với ông ấy một câu: “Bố, con nhớ bố rồi.” ♫Như một hạt giống nhỏ♫ ♫Hôn lên mỗi một mùa♫
♫Cho dù là nóng ấm hay khô héo♫ ♫Cũng sẽ làm ấm bàn tay em♫ ♫Cơn gió rì rào vút qua♫ ♫Đuổi theo những chiếc lá xanh♫ ♫Hoà mình vào chúng♫ ♫Hoà mình vào chúng♫ ♫Yêu♫ ♫Từ khi còn nhỏ♫ ♫Yêu♫ ♫Đến khi trưởng thành♫ ♫Giấc mơ đẹp đẽ♫ ♫Soi sáng đôi mắt trong đêm♫
♫Nghe trong mây những nhuỵ hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Nhụy hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất♫ ♫Anh cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫