Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 13 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Đại Khôi chết rồi, bây giờ cảnh sát theo dõi rất chặt. Người của tôi cũng không cách nào hoạt động ở đường biên giới. Tôi biết, cái này không trách anh được, anh chỉ là không may mắn lắm mà thôi.

    Nhưng mà đề nghị của anh, tôi đã truyền đạt cho ông Thái rồi. Ông Thái nói thế nào? Nhanh chóng xây dựng mạng lưới tiêu thụ riêng mình, phát triển người mua hàng mới, thanh lý hàng tồn kho ở bản địa, sớm quay lại nề nếp. Anh đang lo lắng điều gì?

    Thời thế thay đổi, người mới bây giờ có ai biết Somchai không? Bọn họ không cần biết Somchai là ai. Bọn họ chỉ cần nghe theo mệnh lệnh của ông Thái là được rồi. Được thôi! Được! Tìm người mua hàng tiếp theo. Cái chết của Đại Khôi,

    Biết đâu là cơ hội tốt nhất thủ tiêu Thái Chi Minh. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 13] [Hai tháng sau] Tôi chỉ nghe được tin đồn nói, lúc Kuntuo và Palla giao dịch, có cảnh sát bị mua chuộc. [Cục Cảnh sát Hoa Thành] Ngồi đi! Con gái cậu đã nhập học rồi,

    Là trường tiểu học tốt nhất gần đây, tôi đã đặc biệt chào hỏi với hiệu trưởng. Cảm ơn Cảnh sát Liêu! Cậu chuẩn bị đi, ngày mai tôi sẽ sắp xếp cậu ra tù. Mục tiêu thứ ba. [Trung thành yêu nước] Các vị truyền thông thân mến, chào các vị!

    Tôi nói với mọi người. Lâu nay ông Som đã có đóng góp to lớn để kiến thiết nền kinh tế Hoa Thành. Đồng thời cũng đã dành cho Cục Cảnh sát chúng tôi, sự giúp đỡ và ủng hộ rất nhiều. Ở đây, tôi đại diện toàn thể cảnh sát,

    Bảy tỏ lòng cảm ơn với ông Som. Cục phó Sa khách sáo rồi. Một chút tấm lòng của vườn trà chúng tôi. Cảm ơn, cảm ơn! Các vị, thực ra đây là điều mà mỗi người dân Hoa Thành tuân thủ pháp luật nên làm. Các anh đã bắt tội phạm ma túy,

    Loại bỏ ma túy. Thương nhân chúng tôi, mới có thể yên ổn làm kinh doanh. Các anh vất vả rồi. Hắn tên là Somchai, tôi nghi ngờ hắn quản lý hàng tồn kho cho băng Nam Á. Đã điều tra rất lâu, nhưng luôn không tìm được bất kỳ chứng cứ nào.

    Nhìn bề ngoài hắn làm kinh doanh chân chính, dưới danh nghĩa có một vườn trà và vài công ty du lịch. Tuy cách đây một thời gian đã bắt được một hướng dẫn viên du lịch của công ty du lịch liên quan đến ma túy.

    Nhưng hắn kiên quyết nói đó là hành vi cá nhân, căn bản chúng tôi không tra được kẻ đứng sau Somchai. Anh muốn để tôi giúp anh tìm chứng cứ? Tìm được vị trí hắn giấu ma túy. Đây chính là huyết mạch của băng đảng Nam Á. Chỉ có như vậy,

    Chúng ta mới có thể trừ tận gốc hắn. Vậy tiếp theo tôi phải làm những gì? Bây giờ Đại Khôi đã chết, đường vận chuyển của chúng đã bị cắt đứt, cho nên nhất định Somchai sẽ có hành động. Tôi muốn để cậu trở về bên cạnh Lương Long,

    Cố gắng hết sức đi tiếp cận Somchai. Nhất định Lương Long sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, cậu có thể xúi giục hắn hợp tác. Sau đó nhờ cơ hội này, ở lại bên cạnh Somchai, tìm hiểu hắn cho rõ.

    Xem ra công việc của các anh còn rất khó khăn. Tiếp theo có gì cần tôi, cứ việc nói ra nhé. Cảm ơn ông Som! Có sự ủng hộ của giới kinh doanh các ông, và sự khích lệ của truyền thông, điều này đã cho chúng tôi một vũ khí rất mạnh.

    Lần này các anh đã cắt đứt đường vận chuyển quan trọng như vậy của bọn họ. Tiếp theo nhất định còn có hoạt động lớn gì nhỉ? Chi tiết của vụ án là cơ mật của đội cảnh sát, chỉ có cảnh sát thụ lý vụ án mới biết,

    Những điều này trước giờ tôi chưa từng hỏi. Ông Som, ông hỏi những điều này làm gì? Không gì cả. Nhất định anh phải chuyển lời hỏi thăm của tôi đến các cảnh sát tiền tuyến. Vậy tạm biệt anh, Cục phó Sa. Được, anh yên tâm!

    Tôi nhất định sẽ chuyển lời hỏi thăm của anh đến các cảnh sát tiền tuyến. Cảm ơn! Tạm biệt! [Vu Thăng Hải – Chống mại dâm, cờ bạc, ma túy] Ly lớn truyền thống, đã thêm trân châu. Giữa hai chúng ta đã thanh toán xong nhé. Không tính ly này,

    Chú còn thiếu cháu bảy ly. Chú xem thử. Chú tự xem đi, tự xem đi. [Bảng điểm] Bảy ly à? Vậy một lần uống hết bảy ly không? Vậy chú cũng đừng quỵt nợ chứ? Chú… Chú… Anh ơi, chỗ chúng tôi có thể trả trước. Anh có thể thanh toán trước,

    Cậu bé đến đây thì có thể trực tiếp uống rồi. Mua, mua, mua. Trả trước, trả trước. Được! Vâng ạ! Thu thập chín ly được tặng một ly nhé. [Trà sữa trân châu – Thẻ tích điểm] Được rồi, được rồi. Vậy cháu về trước đi,

    Đợi hôm khác chú lại đến thăm cháu nhé. Uống xong rồi vào. Cháu uống ít thôi, uống tiếp thế này thì sẽ nặng hơn bố cháu đấy. Chú đừng nói với mẹ cháu. Cảnh sát Vu. Chị dâu. Mẹ! Chú cầm giúp cháu đi! Nhanh! Hai người làm gì thế?

    Gần đây đội cảnh sát bận không? Em mới được điều động về, cho nên luôn bận không có thời gian đến thăm hai người. Đúng rồi, chị dâu, tiền lương mới phát. Cậu giữ lại dùng cho mình đi. Em không dùng đến. Cậu không cần như vậy.

    Cậu đã giúp đỡ nhà chị rất nhiều rồi. Em đã đồng ý với anh ấy, phải chăm sóc tốt cho hai người. Hai ngày trước chị xem tin tức nói, hình như các cậu đã phá được một vụ án lớn. Nếu anh ấy có thể thấy được, nhất định cũng sẽ vui mừng.

    Gần đây kinh doanh tốt không? Tốt hơn trước đây rất nhiều. Từ sau năm năm trước tổ điều tra kết hợp đến, du khách trở nên nhiều hơn, kinh tế cũng phát triển lên rồi. Nếu cậu có cơ hội có thể gặp được bọn họ,

    Nhất định thay chị cảm ơn họ thật tử tế. Đúng rồi, chị dâu. Em có việc em đi trước đây. Ở lại ăn cơm đã. Thôi khỏi. Làm bài tập cho tốt. Anh Vu. Ông Somchai, chào ông! Chào Cảnh sát Vu! Cậu xem đứa trẻ mập mạp đó đáng yêu làm sao.

    Mười hai tuổi, nhóm máu O. Lớp 5 trường tiểu học Hoa Thành nhỉ? Nghe nói toán không tệ. Bố nó tên là Ngô Minh, mấy năm trước đã hi sinh vì nhiệm vụ. Một đứa trẻ 12 tuổi, đã mất bố rồi. Ông muốn thế nào? Tôi muốn kết bạn với Cảnh sát Vu.

    Tôi chỉ là một cảnh sát nhỏ, hình như không xứng làm bạn với ông. Có những việc không cần vội. Đường phố đầy biển quảng cáo này, ai mà không biết Cảnh sát Vu tương lai sẽ là trụ cột vững vàng của Cục Cảnh sát. Nhưng xin lỗi ông,

    Con người tôi không thích kết bạn lắm. Cậu nói đứa trẻ mập mạp này, nếu xảy ra điều bất trắc gì, cậu nhất định sẽ lo lắng nhỉ? Ông động vào nó thử xem. Cậu nghĩ nhiều rồi. Tôi là công dân tuân thủ pháp luật. Nhưng cậu nói xem cả đời này,

    Ai dám nói bình an vô sự chứ? Ví dụ tai nạn xe, cướp giật gì đó. Người chưa từng trải qua chuyện, luôn cảm thấy mình có thể làm bất cứ điều gì, có thể bảo vệ người bên cạnh, có thể không?

    Có thể ngay cả chính cậu còn không bảo vệ được mình. Một cọng rơm có thể dọa con quạ trong đường ruộng bỏ đi không? Tôi có một cách, gọi là kế hoạch bù nhìn. Tôi cung cấp cho cậu mọi thứ cậu muốn. Tôi đưa nguồn tài nguyên của tôi cho cậu.

    Đợi cậu đủ lớn mạnh rồi, chúng ta cùng nhau bảo vệ đồng ruộng thuộc về chúng ta. Ông muốn để tôi trở thành chỗ dựa vững chắc của ông? Tôi cần anh em ở trong Cục Cảnh sát, nói như vậy đi. Mọi người lợi dụng lẫn nhau.

    Vả lại việc tôi bảo cậu làm, đều là việc thuộc bổn phận cảnh sát. Chẳng những sẽ không trái pháp luật, còn sẽ khiến cậu thăng quan tiến chức. Đừng vội trả lời tôi, tôi có lòng kiên nhẫn đợi quyết định của cậu. Tôi trịnh trọng tuyên bố,

    Lễ biểu diễn văn nghệ khai giảng trường tiểu học Hoa Thành chính thức bắt đầu. Những báo cáo hành động đó anh đều xem qua rồi chứ? Có khiến anh nhớ ra chút gì không? [Wan Chuan] [Cảnh sát Wu Leong Chee] Được, để tôi nói nghi ngờ của tôi.

    Thời gian địa điểm mỗi người ở đây xuất hiện, thực sự đều vô cùng hợp lý, phía trên còn có chữ ký xác nhận của Cảnh sát Liêu. Như vậy lúc đó Cảnh sát Liêu chỉ xuất hiện ở một chỗ. Ông ấy lại xác nhận thế nào

    Tính chân thực của mỗi phần báo cáo? Đẹp quá đi! Em vui không? Chị cho em mượn một trăm tệ nhé. Em cần tiền làm gì thế? Em nghe nói bố sắp về rồi, em không thể ở cùng với chị cả ngày được, em sợ chị quên em.

    Cho nên tìm chị mượn tiền à? Người thiếu tiền sẽ luôn được người khác nhớ đến. Ai dạy em thế? Cô chủ nhà. Đứa nhỏ lanh lợi này! Chị suy nghĩ đã. Vâng! Vậy phải xem biểu hiện của em hôm nay, [Trường Tiểu học Hoa Thành] A Hỷ có ngoan không nhỉ?

    A Hỷ rất ngoan đó. Đi thôi! Bảy tuổi. Vậy tức là trước khi hắn biến mất, đã có một đứa bé đáng yêu thế này. Không đúng. Hồi đó hắn ngày nào cũng bên cạnh tôi, hắn lấy đâu ra thời gian chứ. Sẽ không phải là con gái của Lạc Tường chứ?

    Đứa con gái này là giả. Không đúng. Con gái là thật, bố mới là giả. Sao gần đây anh luôn buồn phiền lo lắng vậy? Có sao? Không có đâu. Nếu công việc anh bận quá, không cần luôn đến thăm em. Dù sao gần đây em chỉ cần mở ti vi,

    Thì thường có thể nhìn thấy anh. Anh không có thường lên ti vi đâu, chỉ là gần đây phá được vụ án này, cho nên mấy ngày này mới có thời gian nghỉ. Vậy anh làm công việc cho tốt, sao phải về hưu trước thời hạn? Anh muốn ở bên em nhiều hơn,

    Đợi sau khi em khỏe rồi, chúng ta dọn về ở. Bệnh này của em có thể khỏe được sao? Cảm ơn anh, lão Liêu. Mấy năm nay để chữa bệnh cho em, đã chi nhiều hơn thu quá nhiều rồi. Kiểm tra này của em hôm nay, vừa mới bắt đầu mà thôi.

    Không sao đâu, em đừng suy nghĩ lung tung. Bác sĩ. Bà Liêu, bệnh tình của bà bình phục rất tốt. Chúc mừng bà. Cảm ơn! Cảnh sát Liêu, về phương pháp điều trị tiếp theo của bà Liêu, chúng ta cần thảo luận chút. Được thôi, chúng ta ra ngoài nói.

    Bà có thể xem báo cáo trước. Được! Cách xa người nhà tôi ra. Cảnh sát Liêu, tôi chỉ là muốn hiểu ông hơn, cái này có thể xúc tiến tình hữu nghị của chúng ta. Tôi mới xem đơn thuốc của vợ ông. Một hộp thuốc 3000 tệ, còn bán đắt hơn ma túy,

    Ông uống nổi à? Tôi có người quen trong bệnh viện, hay là tôi mang đến cho ông một sự cố điều trị. Không đành lòng à? Ông loại người vì tiền đồ ngay cả thủ hạ của mình cũng có thể thủ tiêu, có gì không làm ra được?

    Làm không tốt ngay cả Đại Khôi cũng là ông diệt khẩu. Nếu để vợ ông biết ông là lọai người này, chắc chắn bà ấy sẽ cảm thấy mình mắc bệnh này là vì báo ứng của ông. Cảnh sát đánh người rồi. Lão Liêu. Ông Lương, có tiện tiết lộ một chút

    Cảnh sát động thủ đánh người là ai không? Còn có thể là ai chứ, chính là cảnh sát Liêu gần đây thường lên ti vi đó. Ông ấy là anh hùng chống ma túy, không đến mức đánh người vô cớ chứ? Cũng không phải vô cớ, đều trách tôi từng hút ma túy,

    Nhưng tôi sớm đã cai nghiện rồi. Cảnh sát Liêu nói chỉ cần người từng hút ma túy ông ấy đều phải đánh. [Vậy cũng không phải là lý do ông ấy được ra tay đánh người.] [Có phải xen lẫn ân oán cá nhân gì không?]

    [Chỉ số ngành bất động sản giảm 8 quý liên tiếp] Thật ức hiếp người quá. Anh sẽ không tin lời của hắn chứ? Cảnh sát Liêu à, anh nói hắn là người thế nào, chúng ta còn không rõ sao? Nhưng phóng viên truyền thông viết như thế nào,

    Liệu có ảnh hưởng đến cách nhìn của người dân với chúng ta không, đây mới là mấu chốt. Anh là nhất thời nóng nảy, trúng bẫy của bọn chúng, cái này tôi có thể hiểu được. Nhưng bây giờ hắn cố ý làm to chuyện,

    Chính là muốn làm cho mình một lá bài miễn tử. Cho dù sau này có tội thật, lại điều tra hắn, vậy những phóng viên đó, sẽ giống như con cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, tất cả xông lên. Cho dù hắn chính là tội phạm ma túy thật,

    Bọn họ cũng sẽ viết anh thành người vu cáo, lấy việc công báo thù riêng. Bọn họ viết thế nào tôi không thể khống chế được. Nếu không thì thế này, cảnh sát Liêu, anh trở về nghỉ ngơi một thời gian trước. Đợi sau khi sóng gió dư luận này qua đi,

    Chúng ta nói tiếp. [Cục Cảnh sát Hoa Thành – Thẻ cảnh sát] Bố! Hỏi ai rồi mới mở cửa, A Hỷ. Bảo bối nhỏ. Lương Long. Anh đến làm gì? Không phải hôm nay A Tường ra tù sao? Anh nhớ cậu ấy rồi, tiện thể tìm cậu ấy nói chút chuyện. Bạn nhỏ,

    Chơi với anh một lát được không? A Hỷ, ngoan, tự mình qua đó chơi một lúc đi. Lát nữa chị qua đó với em. Đi đi. Anh muốn nói gì với anh ấy nói với tôi, tôi sẽ nói lại với anh ấy. Cũng được. Là như thế này, em dâu.

    Từ sau khi A Tường xuất hiện, ngược lại anh kiếm được không ít tiền, nhưng anh không đụng vào ma túy chút nào cả. Dù sao anh cũng là tội phạm ma túy tiếng tăm lừng lẫy, em có tin bây giờ anh đi Cục Cảnh sát, tự thú với bọn họ,

    Nói Lương Long anh là tội phạm ma túy, bọn họ cũng không tin. Anh ấy đã làm rất nhiều điều vì anh, bây giờ người còn chưa ra ngoài, anh còn muốn thế nào? Gần đây trên thị trường xuất hiện thứ này, bán vô cùng tốt.

    Quan trọng là chi phí tổng hợp nhân công thấp, dễ nghiện. Cái này chắc chắn kiếm nhiều tiền, anh nhất định phải tính cho A Tường một phần. Chúng tôi không có hứng thú với cái này. Nhưng nó là món lời kếch sù. Theo tôi ra ngoài nói. Bố ơi!

    Tạm biệt em dâu. Làm gì thế? Lão Tam. Xin lỗi, tha thứ cho em. Lão Tam. Dám đập máy của tôi, cậu dám đập máy của tôi? Máy của các anh đã bị giở trò, em quả thật không lấy ra được. Vậy cậu từ từ bắt. Lão Tam. Lão Tam, lão Tam! Cút!

    Lão Tam, được đấy, dùng chiêu này bán ma túy. Gần đây không phải Đại Khôi bị bắt rồi sao? Cảnh sát theo dõi rất chặt, chúng tôi cũng không tiện lộ liễu. Hơn nữa, không phải người quen chúng tôi cũng sẽ không để hắn vào. Không chen được phải làm thế nào,

    Cậu đây không phải ức hiếp người sao? Mọi người dựa vào bản lĩnh à? Của ai? Không biết. Tôi thật sự không biết, chính là có người nhờ tôi bán, chúng tôi chia năm năm. Loại đồ kiểu mới này gần đây rất sôi động.

    Xem ra tin đồn tôi nghe được trong tù là thật. Tin đồn gì? Kẻ đứng trên Đại Khôi ra tay rồi, hắn tên là Somchai, giúp Thái Chi Minh quản lý kho hàng. Xem ra hắn cũng làm kinh doanh riêng mình. Hay là chúng ta tìm hắn nói chuyện? A Hỷ,

    Em nghĩ xem còn gì muốn mang không? Có chị là đủ rồi. Mang đủ sách vở chưa? Ngoan nhé! Mặc vào, bên ngoài nổi gió, buổi tối sẽ hơi lạnh. Nào, cái tay áo này… Bây giờ đến lượt tôi chăm sóc A Hỷ rồi. Cô muốn đưa nó đi đâu?

    Tôi không thể giải thích rõ với cô trong chốc lát được. Tôi trực tiếp gọi điện cho bố bé vậy. Tôi là chủ nhà ở đây, cô dẫn nó đi từ đây, nhỡ nó xảy ra chuyện gì ai chịu trách nhiệm? Tôi hiểu nỗi lo lắng của cô,

    Nhưng A Hỷ ở lại chỗ này, rất có khả năng sẽ gặp nguy hiểm. Nguy hiểm gì? Bố ơi! Sao anh yên tâm giao A Hỷ cho một người ngoài thế? Anh không sợ lại xảy ra chuyện? Lần trước việc của Đại Khôi cũng không trách cô ấy,

    A Hỷ ở bên cạnh cô ấy, an toàn hơn nhiều so với bên cạnh tôi, yên tâm đi. Lái xe đi. Tôi còn có rất nhiều việc muốn trao đổi với em. Cảnh sát Liêu mong lần này chúng ta đi gặp Somchai,

    Có thể tìm được chứng cứ có liên quan hắn bán ma túy. Hắn con người này rất cẩn thận, tôi từng nói chuyện với hắn, không chịu thừa nhận bản thân từng chạm vào ma túy. Muốn để cho một trùm ma túy lớn như vậy thừa nhận bản thân bán ma túy,

    Sẽ không đơn giản. Lát nữa tôi thử xem, tôi nói chuyện với hắn. Thật ngại quá, hai vị, để hai người đợi lâu rồi. Ông Somchai tạm thời có một cuộc họp vô cùng quan trọng, nhất định phải đi tham gia, cho nên

    Hôm nay không có cách nào tiếp đãi hai vị được. Không sao cả, chúng tôi có thể đợi ông ấy. Vậy tôi nói thẳng, thực ra chúng tôi không quá muốn có bất kỳ quan hệ qua lại nào, với kiểu người thân phận này như hai vị. Thân phận chúng tôi làm sao?

    Theo như tôi biết, anh vừa mới được thả từ trong tù ra, lại có dính dáng đến tội phạm ma túy. Nếu như anh xuất hiện bên cạnh ông Somchai, ắt hẳn sẽ gây ra ảnh hưởng vô cùng không tốt với chúng tôi. Cho nên thật xin lỗi.

    Tôi phải ép Somchai chủ động tìm tôi, cắt đứt mạng lưới tiêu thụ của hắn. Lương Long, gọi thêm người tập hợp với tôi. Viết tất cả người anh biết ra đây. Trên phố xá Hoa Thành, chỉ cần có hàng Somchai bán, không giữ lại cái nào. Tự rút.

    Lấy tiền, lấy tiền, lấy tiền. Tôi nhiều như này. Là Cảnh sát Vu, tôi nói vài câu với cậu ấy. Cậu tìm tôi có chuyện gì? Tôi đã đi gặp người nhà của Ngô Minh. Thế nào? Bọn họ vẫn khỏe chứ? Hình như trước đây anh chưa từng quan tâm họ thế nào.

    Sao cậu biết tôi chưa từng quan tâm họ? Tôi cũng có người nhà, có thể tôi càng hiểu được quan tâm người khác thế nào. Tôi biết trong lòng cậu luôn không buông bỏ được chuyện đó. Tôi đề nghị cậu hãy quên nó đi. Quên đi? Anh nói tôi quên thế nào được?

    Cái chết của Ngô Minh, đến bây giờ anh không có áy náy chút nào phải không? Tôi nói với cậu từ khoảnh khắc ngày đầu tiên cậu ấy mặc trang phục cảnh sát, tôi biết sẽ có một ngày như vậy. Chẳng lẽ cậu không nghĩ như vậy ư? Nếu như không phải,

    Lúc đó cậu cầm khẩu súng ấy, cậu sẽ nghe tôi. Vậy nếu như có một ngày tôi xảy ra chuyện, anh có thay tôi chăm sóc người nhà của anh ấy không? Chỉ cần ở trong phạm vi năng lực của tôi, tôi nhất định sẽ làm. Vậy kế hoạch đêm đen tiếp theo,

    Anh có ý kiến gì không? Tạm dừng trước. Nhưng mà tôi có một việc khác, sắp xếp cậu đi làm. Thứ hai tuần sau Bộ Giáo dục sẽ có một bài phát biểu, cần phải tìm một người đi làm. Tôi đề xuất cậu đi làm người phát biểu, cậu chuẩn bị cho tốt.

    Tôi biết rồi, vậy không còn việc gì tôi đi trước đây. Cảnh sát Vu được điều động về rồi hả? Đúng thế, là anh điều cậu ấy về. Còn có chút việc muốn cậu ấy phối hợp. Đã như vậy, anh cứ buông tay cho cậu ấy đi làm đi.

    Bây giờ còn chưa đến lúc, cậu ấy vẫn còn quá trẻ. Có một số việc, vẫn phải chính anh đích thân theo dõi. Anh vẫn là tật cũ, đều thiếu tin tưởng với bất kỳ ai. Vậy em cảm thấy anh nên làm thế nào? Anh luôn thích đẩy vấn đề cho người khác,

    Rõ ràng trong lòng đã có đáp án rồi, còn nhất định muốn người khác nói ra dùm anh. Đúng là em hiểu anh nhất. [20 năm trước, Tam giác vàng] Một, hai, ba, bốn, năm. Năm nhân sáu ba mươi, sáu nhân sáu ba mươi sáu, còn thiếu một người. [Somchai] Còn ổn không?

    Nước. Đi! Anh đi làm gì? Đi cứu bọn họ. Bọn họ đều chết rồi. Tôi biết bọn họ đã chết rồi, nhưng bọn họ là đồng đội của tôi. Cho dù chỉ còn một hơi thở, tôi cũng phải đưa xác bọn họ trở về. Giương súng, bắn chỉ thiên.

    Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh có từng nghĩ chiến tranh kết thúc, nếu anh sống sót, anh dự định làm gì không? Tôi chưa từng nghĩ tôi còn có thể sống sót. Đúng rồi, nếu không phải là tôi, vậy người nằm trong này chính là anh rồi.

    Cho nên anh càng nên giúp tôi. Bên đó còn rất nhiều đấy, đều phải đào ra trước khi trời sáng. Không phải. Anh đây là… Heroin. 30.000 đô la 1kg heroin. Anh tìm đủ mọi cách đưa thi thể về, chính là để vận chuyển ma túy.

    Chỉ có giấu ở đây mới không ai có thể tra được. Đây là cách vận chuyển ma túy an toàn nhất. Anh… Somchai, tôi không vĩ đại như anh nghĩ đâu. Đi, người tiếp theo. Palla, anh không thể như vậy. Somchai, chúng ta đều là người đã từng chết một lần.

    Bây giờ chúng ta sống mỗi một ngày đều là kiếm được. Anh nghĩ xem, chiến tranh kết thúc rồi, những người lính đánh thuê chúng ta bị vứt bỏ còn có thể làm gì? Cho nên tiếp theo chúng ta phải bắt đầu cuộc sống riêng mình, mở chiến trường riêng mình,

    Hưởng thụ đời người còn lại. Alo! Bọn họ lại đến rồi. Mọi người vất vả đợi lâu như vậy, nhưng vẫn phải kiên nhẫn chờ đợi, đói thì ăn mì gói, chúng ta đợi chú Somchai đến. Lão Tam mặc đồ màu đỏ đó, mở quán mạt chược, có 3kg ma túy.

    Người thứ tư 2kg ma túy ở bãi đậu xe. Người thứ năm ở khu vui chơi, 4kg ma túy. Thời gian những người này ở lại trong tay tôi càng lâu, tổn thất với các người sẽ càng lớn. Ai cũng không có cách nào bảo đảm,

    Thị trường này không bị người khác thay thế địa vị. Xem ra anh thừa nhận rồi. Dẫn bọn họ qua đây. Đã quyết định xong rồi à?